Dị Giới Lĩnh Chủ Sinh Hoạt – Chương 25+26

8

Chương 25: Tuyển cử Lệnh chủ 3

Edit: Jenny

Beta: Sakura

Bảy giờ tối, đóng lại cửa chính của cửa hàng, Alice tập hợp 12 nhân viên lại, “Lời vô nghĩa không cần nói nhiều, chị chỉ muốn biết, là ai đã lỡ miệng, mang cách làm sandwich truyền ra bên ngoài?”

Bọn trẻ tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, không ai thừa nhận là việc mình làm.

“Phạm sai lầm không hề gì, là người thì đều sẽ mắc sai lầm.” Alice lạnh giọng nói, “Nhưng nếu đã được cho cơ hội mà vẫn không chủ động nhận lỗi, về sau bắt được tuyệt đối sẽ không xử nhẹ!”

Trong cửa hàng yên tĩnh như chết.

Bọn trẻ hoặc cúi đầu hoặc mở to đôi mắt ngập nước long lanh, vẻ mặt vô tội nhìn cô.

“Không chắc là có nội gián.” Cậu nhóc tên Taylor nói ra nhận định của mình, “Quá trình làm sandwich phát qua lại trên màn nước, nói không chừng nhìn lâu sẽ biết làm thôi.”

“Không có khả năng!” Dick quả quyết nói, “Cho dù là biết chuẩn bị nguyên liệu, còn có độ lửa, phối hợp nguyên liệu, đều không phải chỉ dựa vào bản thân là có thể suy nghĩ ra được.”

Alice bĩu môi, “Bánh mì có nhân cũng được phát qua, cách làm còn đơn giản hơn sandwich, tại sao không có ai bắt chước làm bánh mì có nhân, chỉ mỗi sandwich là bị bắt chước thành công/”

Nhìn xung quanh một vòng, cô gằn từng chữ, “Bởi vì bên trong bánh mì có nhân là pho mát chỉ do tôi chuẩn bị. Ngoại trừ tôi, chỉ có Dick, Katy biết làm.”

“Còn cách làm sandwich đều dạy cho tất cả mọi người, cho nên bắt chước làm sandwich đơn giản hơn bánh mì có nhân.”

“Tôi tin chắc, người xấu ẩn nấp trong số chúng ta.”

CocaCola cũng vậy, chỉ có cô biết phối phương, bởi vậy đối phương vô phương bắt chước.

“Sandwich bán bên đường thực sự giống với sandwich của của hàng chúng ta bán sao?” Cô bé tên Benita cất tiếng hỏi.

“Ngoại trừ không có phết tương ngọt, không có công hiệu hồi phục sinh lực, còn lại gần như không có khác biệt gì.” Nói xong, Alice ra hiệu phân chia sandwich mà Katy mua về cho mọi người nếm thử.

Cho một miếng nhỏ sandwich vào miệng, tất cả bọn trẻ đều nhạy cảm nhận ra được, hương vị quá giống nhau, xác thực không giống như dựa vào chính bản thân người nào đó nghiên cứu ra được.

Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này? Bắt không được thủ phạm, có phải sẽ có người chịu oan?

Nghĩ tới đây, bọn trẻ hơi bất an.

Đợi một lát, Alice lại hỏi, “Vẫn không ai nguyện ý thừa nhận? Hiện tại đứng ra nói thật, chị có thể lựa chọn tha thứ.”

Không người trả lời.

“Thật ngoan cố.” Alice lẩm bẩm một câu.

Benita đảo tròng mắt, một lát sau đột nhiên ngẩng đầu, “Em cảm thấy thủ phạm là trong 6 người mới đến làm.”

“Chị nói bậy!” Lúc này một giọng nói không giữ được tình tĩnh lớn tiếng phản bác.

“Vì cái gì cho rằng như vậy?” Alice hết sức tò mò, muốn nghe xem lý do.

“Trước khi thuê bọn họ, trong cửa hàng vẫn tốt, cho tới bây giờ vẫn không có việc như vậy xảy ra.”

“Trước khi thuê bọn họ thì trong tiệm bình thường, không có xuất hiện chuyện như vậy.” Benita nghiêm túc phân tích, “Điều này có nghĩa là, trong những nhân viên mới đến, có người có vấn đề?”

Nghe có vẻ có đạo lý, trong lúc nhất thời sáu người cũng không biết làm sao rửa sạch hiềm nghi cho bản thân.

“Không cần suy đoán lung tung nữa.” Ở thời khắc mấu chốt, Alice lên tiếng đánh vỡ bầu không khí ngột ngạt.

“Trước khi chưa bắt được thủ phạm, tất cả mọi người đều vô tội. Mọi người như thường lệ làm việc, không cần để trong lòng.”

“Về phần đến cùng là ai làm ra —— ”

Cô nhếch khóe miệng, ý cười lạnh lẽo, “Chị sẽ tra rõ ràng.”

Nói xong vỗ tay, ngữ điệu nhẹ nhàng, “Vốn định cho kẻ làm sai một cơ hội sửa chữa sai lầm, nếu đã không trân trọng, vậy quên đi. Tan làm, mọi người đều về ký túc xá nghỉ ngơi đi.”

Bọn nhỏ không nói một lời, buồn bực đi ra ngoài. Không khí kiềm chế, không còn hoạt bát hồn nhiên như ngày trước.

**

Buổi tối, Katy trằn trọc không ngủ được.

“Trăn trở cái gì? Nhanh ngủ đi” Katherine thúc giục.

“Chị à, chị thật không lo lắng gì sao?” Katy chẳng những không yên tĩnh lại, ngược lại trở mình ngồi dậy

“Lo lắng cái gì?” Katherine hỏi.

“Cái tên làm chuyến xấu đó sẽ bị bắt hay không đây? Từ nay về sau, tình hình khinh doanh của cửa hàng thực phẩm có thể bị đả kích hay không? Quan trọng nhất là, lỡ như buôn bán không tốt, chúng ta có bị sa thải hay không?” Katy từng chút đếm kỹ từng đầu ngón tay, càng nói trong lòng càng cảm thảm thấy hốt hoảng.

Không lo ăn, không lo ở, tiền lương mua xong đồ ăn vặt cùng quần áo mới, còn có thể tiết kiệm một ít vốn, , công việc tốt như vậy có thể đi đâu tìm được chứ?

Nếu như cửa hàng đóng cửa, trở lại khoảng thời gian ăn bữa này không có bữa như trước kia, cô sợ là chính mình không quen.

“Không phải chị chủ đã nói có tính toán rồi sao?”

“Lời kia không phải là vì an ủi chúng ta, nói ra để gạt người sao?”

Katherine, “. . .”

Cô bị ầm ĩ không ngủ được, dứt khoát cũng ngồi dậy, “Có còn nhớ Bailey không?”

“Đương nhiên nhớ kỹ. Anh ta ăn vụng, còn muốn đẩy công việc cho Dick.”

“Chị chủ không ở nhà, thế nhưng tất cả những gì Bailey nói, những việc Bailey làm, chị ấy đều biết tất cả.” Katherine nhắc nhở.

“Chị không nói thì em cũng quên mất!” Katy phấn chấn hẳn lên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

“Lần trước có thể bắt tên vô lại kia thì lúc này cũng như vậy. Cho nên đừng lo lắng, nhanh ngủ đi, sáng mai còn phải dậy sớm.” Katherine dịu dàng khuyên nhủ.

Katy liều mạng gật đầu như gà con mổ thóc, đôi mắt sáng long lanh, “Chị à, chị nói không sai! Nếu như là chị chủ, khẳng định đã biết là ai làm chuyện xấu, tuyệt sẽ không oan uổng người vô tội!”

“Nằm xuống, nhắm mắt lại, đi ngủ.” Katherine ra lệnh

Katy ngoan ngoãn làm theo.

Không lâu sau, trong phòng ngủ khôi phục lại yên tĩnh.

Katherine nghiêng người, nhẹ thở dài khó có thể nhận ra. Bắt được kẻ trở giò quỷ thì sao chứ? Việc buôn bán của cửa hàng cũng sẽ bị ảnh hưởng. Cũng không biết chị chủ có đối sách gì …

Trong đầu suy nghĩ rất nhiều, bất tri bất giác, cô mơ mơ màng màng ngủ mất.

**

Từ khi biết được trong cửa hàng có người mang phương pháp làm sandwich tiết lộ ra bên ngoài, tất cả nhân viên đều nơm nớp lo sợ. Rất sợ ngôn hành cử chỉ của bản thân có chỗ nào không đúng, khiến cho người khác nảy sinh hiểu lầm không cần thiết.

Nhưng mà một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, ba ngày trôi qua … Chị chủ cũng không mảy may có hành động gì, vẫn như thường ngày ở trên lầu, thỉnh thoảng đến phòng bếp làm chút thức ăn ngon.

Trong lòng mỗi người không ngừng nảy sinh nghi vấn, chẳng lẽ không điều tra được, đã từ bỏ rồi?

Không ai dám tiến lên tự tìm phiền phức, đành phải kìm nén nghi vấn trong lòng.

Katherine trái lại lấy can đảm đến hỏi, “Một phần sandwich giá 20 đồng tiền, có thể mua từ bên ngoài giá 10 đồng tiền, lại đến mua 1 ly CocaCola dùng chung. Hay là tính toán hạ giá được không?

Alice cười tủm tỉm nói, “Không sao, bán nhiều hơn mấy ly CocaCola cũng giống như nhau cả thôi.”

Nhìn sắc mặt của cô, thế mà không có chút nào sốt ruột.

Katherine đành phải đem những lời khuyên giải nuốt trở lại trong bụng.

Mấy ngày sau, Benita nghỉ phép.

Những người khác ở ký túc xá cất tiếng chào hỏi, lần lượt ra cửa đi làm.

Còn cô nàng mặc một chiếc váy lụa mới mua, xách lấy giỏ trúc ra ngoài dạo phố.

Đến khi vào bên trong 1 ngõ nhỏ, cô nhanh chóng lấy ra 1 khối vải màu đen từ trong giỏ trúc, che khuôn mặt. Tiếp đó lấy ra 1 tấm áo choàng đen, đem toàn thân che phủ kín kẽ.

Khi chắc chắn không ai nhận ra mình, Benita cúi đầu, bước vội hướng đến 1 ngôi nhà dân.

“Đông, …Đông, …Đông đông đông.”

Sau một hồi gõ cửa với tần suất đặc biệt, cửa được mở ra, để cho cô tiến vào.

Benita gỡ mũ và khan che mặt xuống, vô cùng vui vẻ, “Ngài Philipps, rốt cuộc lại gặp mặt rồi.”

Philipps cầm lấy tay của cô gái nhỏ, thâm tình khẩn thiết, “Mấy ngày không gặp, ta rất nhớ em.”

Benita thẹn thùng không ngớt, “Em cũng thế …”

“Lúc đến có người đi theo không?” Philipps hỏi

“Không có.” Benita cuống quýt lắc đầu, “Em rất cẩn thận, không để người khác chú ý đến.”

“Quý cô Alice có tính toán gì không?” Philipps tiếp tục hỏi.

Nói đến đây, Benita đắc ý cười nói, ” Cô ấy biết có người tiết lộ phối phương ra ngoài, nhưng không xác định cụ thể được là ai.”

“Là em đã dẫn dắt sự hiểu lầm, có lẽ đã hoài nghi sáu người mới đến kia.”

“Không có gì đáng ngại, xem ra cô ta cũng không có chút khôn khéo nào. Cửa hàng kinh doanh phát đạt, rõ ràng chỉ do có một đầu bếp giỏi, cũng không đại biểu cô ta là một người kinh doanh tài giỏi.”

“Ta rất lo cho em.” Đôi mắt màu lam nhạt như hồ nước trong veo, mơ hồ lộ ra một vệt sầu lo.

“Xin ngài hãy yên tâm, em rất an toàn.” Benita ngẩng đầu, tràn đầy tự tin, “Lại qua thời gian nữa, em sẽ biết rõ pho mát bên trong bánh mì có nhân được làm ra như thế nào, sau đó đến phối phương của thức uống, cùng lúc dâng tặng cho ngài.”

“Benita, em thật sự quá tốt!” Philipps không khỏi cảm động, “Chờ khi ta ngồi lên vị trí Lệnh chủ, nhất định sẽ cưới em làm vợ.”

“Chỉ cần là vì ngài Phillips, cho dù để em làm gì, em cũng đều nguyện ý.” Benita ẩn ẩn đưa tình.

“Đừng chờ đến sau này, bây giờ liền cưới cô ta đi.” Trong phòng đột ngột vang lên một giọng nói quen thuộc.

Sắc mặt Benita đại biến, theo bản năng muốn che di khuôn mặt mình. Không ngờ một trận gió thổi đến, trực tiếp thổi bay tấm vải.

“Là người nào? Vì sao lại xuất hiện ở trong nhà của ta?” Philipps khẳng khái chỉ trích.

“Phái người đến cửa hàng thực phẩm ăn cắp phối phương, thế mà anh lại không biết ta là ai?” Alice cảm thấy buồn cười.

Sắc mặt Benita lúc xanh lúc trắng. Trước đó rõ ràng đã cam đoan chắc chắn, bản thân rất cẩn thận, không bị người khác chú ý, chẳng mấy chốc đã bị người ta theo vào trong nhà.

Lúc này cô có vẻ bối rối, không dám nhìn thẳng Phillips, chỉ có thể “ngoài mạnh trong yếu” hỏi, “Vì sao cô biết chỗ này?”

Alice thờ ơ trả lời, “Đến bắt trộm.”

Đã cảnh cáo qua, sau không có ai thừa nhận, vào buổi tối, cô liền đêm thần lực thả ra, bao phủ cả trấn nhỏ Clayton.

Bên ngoài nhìn vào, mấy ngày này cô luôn ở trong cửa hàng, nơi nào cũng không đi, việc gì cũng không làm. Nhưng trên tực tế, nhất cử nhất động của 12 nhân viên cô đều nắm trong lòng bàn tay.

Nhìn thấy Benita có hành vi mờ ám, cô lập tức đoán được người này có vấn đề.

Đợi đến khi đôi tình nhân gặp nhau, cùng nhau tâm sự, cô liền triệt để hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra – Philipps muốn diệt trừ đối thủ cạnh trạnh, vì vậy đã đem vị trí phu nhân Lệnh chủ làm mồi nhử, lợi dụng Benita vì hắn mà làm việc.

Sau khi suy xét cẩn thận, Alice không khỏi thầm than, thật là một tên tra nam.

“Cô hiểu lầm rồi.” Đột nhiên, Phillips rời khỏi chỗ của Benita đang đúng hai bước, “Cô gái này bị trật chân, nói muốn vào đây nghỉ ngơi một lát, ta mới để cho cô ta vào cửa. Thực ra, ta khôn hề quen biết cô ta.”

“Ngài Philipps?” Benita vừa sợ vừa giận, Cô vạn vạn không nghĩ tới, người tình mới vừa rồi ôn nhu quyến luyến, đột nhiên trong lúc này lại thay đổi thái độ.

“Ta không quen biết hai người. Mặc kệ giữa hai người đang có tranh chấp gì, xin đừng kéo ta liên lụy vào.” Philipps tiếp tục phủi sạch quan hệ, giả vờ vô tội.

Alice “hihi” cười 1 chút, “Chắc anh không biết, từ khi các người gặp mặt, ta đã dùng đá ma thuật ghi lại hình ảnh.”

Chứng cứ vô cùng xác thực, cho dù cật lực phủ nhận, cũng không phủi sạch được quan hệ của đôi bên.

Philipps biểu tình cứng ngắc, ngốc sững tại chỗ. Bộ mặt ôn-tồn-lễ-độ không-chê-vào-đâu-được của hắn cuối cùng cũng có vết nứt.

“Cô lấy đá ma thuật từ đâu? Sao cô có thể tìm được nó?” Sắc mặt hắn khó coi, tay nắm chặt thành quyền, từ trong kẽ răng cố sắp xếp lại câu chữ.

Không trách trước đó không nghĩ tới, cho đến giờ phút này, Philipps vẫn nghĩ không ra, rốt cuộc đã xảy ra sai sót ở bước nào.

“Tại sao phải nói cho anh biết?” Alice hết sức hờ hững – cô ước gì đối phương cứ mơ mơ hồ hồ mà chịu thua, mảy may không có ý tứ muốn giải thích với hắn.

Philipps bị nghẹn nói không nên lời.

**

 

Chương 26: Ứng tuyển Lệnh chủ 4

“Ta sẽ giao đá ma thuật cho ngài Lệnh chủ.” Không đợi đối phương có sơ hở phản ứng, Alice trong nháy mắt rời đi.

“Cô ta là pháp sư Không gian? Tại sao không sớm nói cho ta biết!” Philipps tức hổn hển, tùy ý phát tiết tức giận từ đáy lòng.

“Chính bản thân em cũng không biết, làm sao đi nói với ngài?” Benita vẻ mặt ngờ ngệch

“Phế vật!” Philipps giận dữ, lớn tiếng trách cứ.

Hắn rất rõ, ngài Lệnh chủ hi vọng trấn Clayton phồn hoa hưng thịnh, không thích giữa các ứng cử viên giở thủ đoạn, cản trở lẫn nhau. Sau khi nhìn thấy hình ảnh được ghi lại, nhất định sẽ hủy bỏ tư cách ứng cử của hắn.

Ảo não cũng được, hối hận cũng được, sự tình đã định không tránh khỏi. Hắn chỉ là … không cam tâm.

Tình cờ gặp được quản sự công xưởng Rehmann, Philipps cảm thấy thời cơ của bản thân đã đến. Do đó, ra roi thúc ngựa, cực kỳ hưng phấn quay trở về trấn Clayton, muốn nhanh chóng đem chuyện tốt nói với ngài Lệnh chủ

Ai ngờ mọi chuyện tiếp sau đó hoàn toàn không phải như vậy.

Nghe hắn bẩm báo xong, ngài Lệnh chủ không chút hào hứng, đối với việc gia nhập của công xưởng Rehmann không có hứng thú.

Trong lúc đi buôn bên ngoài, không biết vì sao, trên trấn bỗng nhiên xuất hiện một đối thủ cạnh tranh có năng lực mạnh mẽ, uy hiếp nghiêm trọng đến địa vị của hắn.

Vì để diệt trừ đối thủ cạnh tranh, hắn đã dụ dỗ Benita, cứ nghĩ tìm ra cách thức chế biến món ăn, đối phương liền xong đời. Nhưng vừa mới động thủ, hắn cùng Belnita liền bị tóm gọn, còn bị nắm được điểm yếu.

Nghĩ tới đây, Phillipps cảm thấy mất hết hy vọng, chỉ cảm thấy tất cả nỗ lực của bản thân lâu nay đều uổng phí.

“Đều tại cô!”

Hắn tự cho rằng kế hoạch không có sơ hở. Sở dĩ phạm sai lầm, đều là do Benita không cẩn thận, bị người khác theo dõi.

Benita ngơ ngác nhìn Philipps, như là không nhận ra người này.

Nhu tình ngày xưa biến mất không thấy gì nữa, trước mặt cô đây hiện là một kẻ điên cuồng nộ và hung ác.

Trước đây không lâu, người này ra sức phủi sạch mối quan hệ với cô, muốn đem tội ăn cắp phối phương đổ lên  mình cô.

Nếu như yêu thương sâu đậm, sao có thể hành động như vậy? Rõ ràng từ đầu đến cuối đều là lợi dụng.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Benita từng hồi hoảng hốt.

Tiến vào cửa hàng thực phẩm Alice, thật vất vả mới có được một công việc ổn định, mỗi ngày ăn no mặc ấm, không lo chỗ ở. Chỉ vì một tên cặn bã như vậy, những thứ cô có được hết thảy liền mất đi…

Kỳ thật Benita cũng không hề ngốc, theo lý mà nói sẽ không dễ dàng bị mắc lừa, chỉ là đối với tương lai tốt đẹp đang chờ đợi làm cho cô mất đi lý trí. Giờ đây, tình yêu màu hồng đã vỡ vụn thành bọt biển, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Hồi tưởng lại những việc bản thân đã làm, cô khụy xuống, cả người, không nhịn được mà phát ra tiếng than khóc hối hận.

“Ra ngoài! Đừng ở lại đây làm chướng mắt!” Phlipps gầm nhẹ

Trong lòng hắn thầm oán, cô gái này nào có mặt mũi ở trước mặt hắn khóc lóc sướt mướt? Sự việc đổ bể, còn không phải do lỗi của cô ta?

Ốc còn không mang nổi mình ốc, Philipps cũng không có kiên nhẫn ứng phó cô gái này, càng miễn bàn đến việc ôn nhu an ủi.

Benita bị đuổi ra khỏi gian nhà.

Co quắp ngồi dưới đất, bốn phương cô đều mờ mịt, trong lúc nhất thời cũng không biết nên đi nơi nào.

**

Sau khi rời khỏi khu nhà, Alice đi thẳng đến phủ đệ của Lệnh chủ.

“Tôi là Alice, muốn gặp Lệnh chủ, làm phiền thông truyền một tiếng.” Mặc dù có thể thuấn di vào trong phủ, nhưng cô không muốn đường đột quá mức. Vì thế theo qui định thông thường, để hộ vệ đi xin chỉ thị.

“Chờ một lát.” Một người đi vào phủ bẩm báo.

Chờ trong giây lát, hộ vệ trở lại cho biết, “Lệnh chủ cho mời, đi theo tôi.”

Alice tùy ý để hộ vệ dẫn đường, đưa vào trong phòng.

“Tìm ta có chuyện gì?” Gretel nghiêng người tựa vào ghế, nhắm nửa mắt.

Giọng nói có chút quen tai. Alice cố gắng nhớ lại, rất nhanh kịp phản ứng, “Ngài là Gretel?”

“Là ta, cũng là Nam tước Ford, chủ nhân của lãnh địa này.” Gretel thừa nhận

Ở dãy  núi U Minh có thể tùy tiện gặp được người cũng chính là quý tộc, vận khí này … Alice cảm khái trong lòng, trên mặt lại không biểu lộ, “Thật hân hạnh gặp được ngài. Lần này đến là vì chuyện của ứng cử viên Lệnh chủ.”

“Như thế nào?” Gretel xốc mí mắt lên.

Alice không nói lời dư thừa, nhanh chóng đưa viên đá ma thuật ra, đem những gì đã lưu lại phát ra.

“Quý cô Alice có tính toán gì?” Trong hình ảnh đang chiếu, Philipps như đang đặt câu hỏi

Benita vô cùng đắc ý, “Cô ấy biết có người đem phối phương tiết lộ ra ngoài, nhưng không xác định cụ thể được là ai”

“Là em đã dẫn dắt sự hiểu lầm, có lẽ đã hoài nghi đến 6 người mới đến kia.”

…….

Benita chân thành cam đoan, “Lại qua thời gian nữa, em sẽ biết rõ pho mát bên trong bánh mì có nhân được làm ra như thế nào, sau đó đến phối phương của thức uống, cùng lúc dâng tặng cho ngài.”

“Benita, em thật sự quá tốt!” Philipps không khỏi cảm động, “Chờ khi ta ngồi lên vị trí Lệnh chủ, nhất định sẽ cưới em làm vợ.”

“Chỉ cần là vì ngài Phillips, cho dù để em làm gì, em cũng đều nguyện ý.” Benita ẩn ẩn đưa tình.

Đến lúc này, đoạn phim ngừng phát.

Gretel hô hấp thay đổi nặng nề, hiển nhiên là bị làm tức giận.

Alice thu hồi viên đá ma thuật, nghiêm mặt nói, “Hy vọng ngài Lệnh chủ có thể trả cho tôi một cái công đạo.”

“Ta sẽ hủy bỏ tư cách ứng cử của Philipps.” Gretel chậm rãi mở miệng, trong đôi mắt đều là thất vọng.

“Trừ việc đó ra thì sao?” Alice tiếp tục hỏi.

“Benita là nhân viên của cửa hàng thực phẩm, nên tùy cô xử trí,” Gretel không định nhúng tay vào.

“Ngài Lệnh chủ đã hiểu lầm rồi, tôi là muốn hỏi, chuyện phương pháp chế biến sandwich bị tiết lộ nên xử lý như thế nào?” Alice nghiêm túc nói.

Gretel nhìn Alice chằm chằm, hồi lâu mới nói, “Phương pháp chế biến không may bị truyền ra bên ngoài, ta cảm thấy tiếc nuối vạn phần.”

“Trừ bỏ tiếc nuối, chính là không có cách biểu đạt nào khác sao?” Alice ngưng mắt nhìn lại, “Pháp thuật hệ tinh thần có thể tẩy não, khiến cho người khác mất đi ký ức của vài ngày gần nhất.”

“Lệnh chủ cũng có thể hạ lệnh, cấm dân chúng nhận lợi nhuận từ phương pháp chế biến sandwich.”

“Biện pháp thì có rất nhiều, chỉ xem ngài Lệnh chủ có muốn quản hay không thôi.”

Gretel sắc mặt căng cứng, trầm giọng nói, ” Ta sẽ không đưa ra mệnh lệnh như vậy.”

“Thực ra phương pháp chế biến bị tiết lộ cũng không tính là chuyện lớn.” Alice xoay chuyển câu chuyện.

“Nếu như tôi có thể trở thành Lệnh chủ kế nhiệm, dẫn dắt dân chúng cùng làm giàu là trách nhiệm của tôi, đừng nói phương pháp chế biến chỉ tiết lộ cho vài người ít ỏi như vậy, trực tiếp công khai cũng được. Tôi thậm chí có thể từ bỏ con đường kinh doanh này, để cho dân chúng kiếm thêm chút thu nhập.”

“Nhưng nếu Lệnh chủ kế nhiệm không phải là tôi, dân chúng tranh nhau buôn bán thức ăn, đôi bên trở thành đối thủ cạnh tranh. Tôi tất nhiên phải có biện pháp áp chế, đảm bảo việc buôn bán của nhà mình không bị ảnh hưởng.”

Gretel cất giọng lạnh lùng, “Cô đang uy hiếp ta?”

“Thế này sao lại là uy hiếp?” Alice không cho là đúng, “Ăn ngay nói thật mà thôi. Ngài Lệnh chủ dù sao cũng không thể trông cậy vào một thương nhân nhỏ, cả ngày nhọc lòng lo cho dân chúng toàn lãnh địa có cùng làm giàu không, sinh hoạt có được suôn sẻ không.”

Điều nên làm, cô sẽ không đùn đẩy. Điều không nên làm, cô không có tâm tư quản. Chỉ là muốn một câu nói đảm bảo, quyết định tốt đối sách.

Gretel nhắm mắt bộ dạng phục tùng, như đang ngẫm nghĩ.

Alice không nghĩ hắn hiện tại sẽ tỏ thái độ gì, chỉ nói, “Nếu ngài Lệnh chủ tạm thời chưa có quyết định chắc chắn, chúng ta hôm khác lại bàn tiếp.”

Vừa dứt lời, Gretel lắc đầu, “Không cần.”

Alice có chút sửng sốt.

“Ta thừa nhận, hiện tại cô là sự lựa chọn thích hợp nhất, nếu cô kế thừa vị trí Lệnh chủ thì không gì tốt hơn.” Lúc nói chuyện, sắc mặt của Gretel rất bình tĩnh, giống như đang tuyên bố một việc nhỏ không đáng để tâm.

Alice có chút ngoài ý muốn. Cô biết hiện tại trên trấn không có đối thủ đủ sức cùng cô đối địch, nhưng cũng không ngờ Lệnh chủ đương nhiệm có thể dễ dàng nhượng bộ.

“Trước khi kế nhiệm, hãy làm hai chuyện” Gretel chậm rãi nói.

“Ngài nói.”

“Chuyện thứ nhất, hướng tất cả dân chúng ở Clayton công khai phương pháp chế biến sandwich.”

“Không thành vấn đề.” Nếu như có thể kế nhiệm Lệnh chủ, Alice vốn đã dự định làm như vậy.

“Chuyện thứ hai, dùng pháp thuật quang ninh chữa trị cho tất cả dân chúng tới cửa xin giúp đỡ, liên tục trong 7 ngày, miễn phí.”

“Có thể.” Yêu cầu nằm trong phạm vi năng lực, Alice cũng không lưu tâm đáp ứng.

Có chút dừng lại, cô cùng Lệnh chủ đương nhiệm xác nhận, “Chỉ cần 7 ngày? Về sau lại cứu người có thể thu phí?”

“Đúng, chỉ cần 7 ngày, về sau muốn làm như thế nào tùy cô.” Gretel không chút do dự.

“Mạo hiểm gia thì sao? Nếu như đòi được chữa trị, có thu phí không?” Alice lại hỏi

“Đương nhiên thu phí.” Ngay sau đó, Gretel đổi lời,”Trừ khi bọn họ nguyện ý định cư tại Clayton, trở thành cư dân của Clayton.”

Vừa có mỹ thực, vừa được chữa trị miễn phí, Mạo hiểm gia sợ là khó chống lại cám dỗ định cư lại.

“Tôi có thể hỏi ngài một vấn đề không?” Alice đột nhiên nói.

“Cô hỏi đi.”

“Vì sao lại dễ dàng thoái vị như vậy?” Sự tình tiến triển thuận lợi đến mức khiến người ta không dám tin.

Gretel cười chua sót,ta mất mấy chục năm cũng không làm được việc, cô đến chưa được một tháng đã làm được, cô xuất sắc hơn ta, dân chúng cần cô.”

Alice không khỏi cảm động, Lệnh chủ đương nhiệm thật sự là một người tốt.

“Ta cũng có một thắc mắc, có thể hỏi không?” Gretel ngước mắt nhìn.

“Ngài cứ nói.”

Gretel nhìn chằm chằm Alice một lát, trong mắt toát ra sự hiếu kỳ, “Cô rốt cuộc là pháp sư hệ Phong, pháp sư hệ Thủy hay còn là pháp sư Quang minh?”

“Thực ra tôi là pháp sư toàn hệ, toàn bộ hệ pháp thuật đều biết dùng.” Alice thẳng thắn trả lời.

Gretel hô hấp chững lại. Dù cho có sớm hoài nghi, thời điểm chính tai nghe thấy đối phương thừa nhận, bản than vẫn cảm thấy choáng váng.

Pháp sư toàn hệ! Trù nghệ tinh xảo! Thái độ làm người ôn hòa! Người như vậy đã được ông chọn trúng, sắp trở thành Lệnh chủ kế nhiệm.

Gretel cố gắng kiềm chế tâm tình kích động, “Clayton giao cho cô, ta cuối cùng có thể yên tâm rồi.”

“Trên thực tế … Mục tiêu của tôi là để Clayton vượt trên cả Vương đô, trở thành lãnh địa phồn hoa nhất trên toàn Đế quốc.” Alice tràn đầy lòng tin, “Ngài chỉ cần chờ xem đi.”

Vượt trên cả Vương đô, trở thành lãnh địa phồn hoa nhất trên toàn Đế quốc? Trái tim Gretel đập bang bang liên hồi, máu huyết ngược dòng di chuyển khắp cơ thể.

Cuối cùng bởi vì chịu không nổi kích động, đầu nghiêng sang một bên, triệt để hôn mê.

**

Đến khi mơ mơ màng màng tỉnh lại, bản thân đã được bố trí yên ổn trên giường.

Gretel có thể nghe thấy trong phòng ngủ có người nói chuyện, nhưng mắt mở không ra, không phát ra được tiếng nào.

“Ngài Lệnh chủ lúc trẻ chịu qua thương tổn, luôn không được dưỡng tốt. Hiện giờ …. Sợ là chống đỡ không được bao lâu.” Tiếng nói của Ryan cất lên mang theo nỗi bi thống khó mà diễn tả bằng lời.

Gretel thầm nghĩ, tại sao lại muốn khóc đây? Ông thật vất vả mới tìm được người kế nhiệm thích hợp, hẳn là nên vui mừng mới đúng.

Cho dù bây giờ liền nhắm mắt, từ đây lâm vào giấc ngủ ngàn thu, đời này cũng không có gì tiếc nuối.

“Đúng là rất nghiêm trọng.” Alice than nhẹ một tiếng, “Thương thế không được kịp thời chữa trị, tình huống chỉ sợ càng ngày càng gay go. Cho dù là sử dụng pháp thuật Quang Minh để cứu chữa, chỉ chỉ có thể trị khỏi vết thương ngoài da, không bù đắp được sinh lực đã tiêu hao mấy năm qua. Nếu như sớm chút nói ra, sớm tiếp nhận chữa trị thì tốt rồi.”

“Ngài Lệnh chủ!” Ryan nghẹn ngào.

Alice tiếp tục nói, “Chữa trị sớm mấy năm, đã có thể sống lâu thêm hai ba mươi năm. Hiện tại mới tiếp nhận trị liệu, nhiều nhất chỉ có thể sống thêm 10 năm, quá đáng tiếc rồi.”

Ryan, Gretel, “…”

Cô nhóc này đang nói hươu nói vượn cái gì? Lấy tình trạng thân thể của Lệnh chủ, bất kỳ lúc nào cũng có thể nhắm mắt, làm sao có thể sống thêm 10 năm?

Không đợi Ryan chất vấn, Alice chủ động an bài, “Tôi đi mua vật liệu, điều chế thuốc sinh mệnh, ông ở lại trong phòng trông chừng Lệnh chủ. Đừng lo lắng, tôi rất nhanh sẽ quay trở lại.”

Vừa dứt lời liền thuấn di rời đi, mỗi giây mỗi phút đều không trì hoãn.

Ryan biểu tình ngốc trệ, “Thuấn di? Cô là pháp sư Không gian sao? Điều chế thuốc sinh mệnh? Chẳng lẽ còn tinh thông y thuật?”

Ông ấy sững sờ tại chỗ, thật lâu vẫn chưa lấy được bình tĩnh.

**

Tác giả có lời muốn nói:

Ryan (tò mò): Cô có phải vận động viên 10 mục toàn năng, cái gì cũng biết?

Alice (tâm tình phiền chán): Không, không biết nói chuyện yêu đương

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion8 Comments

  1. =)) chết mất thôi. pháp sư toàn hệ đi bán sanwich hơi bị phí của zời nhie. ailice mờ thành lệnh chủ chắc kéo theoc ả 1 đống ăn theo mất. giáo sư noanh chắc cũng xin chết để đc ăn ngon roài. thank nàng đã edit

  2. Haha. Gretel và Ryan hài quá. Nghe Alice nói mà cứ há hốc mồm hết cả lên. Ta tưởng tượng thôi cũng thấy mắc cười. Mà tên Philip đó đúng là ngu như bò, dùng biện pháp hẹn hạ thì sẽ khó mà đạt được mục đích và dân chúng tin phục lắm

    Tks tỷ ạk

  3. Iu chết cái cách Alice hành sự quá. Hehe phải nói Gretel rất là tinh tường khi đã chọn Alice nhà ta. Giờ hãy sống tốt và nhìn tỷ ấy hoàn thành được mục tiêu mà mình đề ra nhé

  4. Đối thủ quá không cân sức . Mới lên sân khấu đã vội vã xuống rồi .
    Lãnh chủ là một người hiền lành ,hy vọng ông có thể sống lâu thêm nữa .

  5. UH đúng rồi. về mục yêu đường thì chủ thớt là thớt gỗ. trái phải trước sau k có nhập vô đc. thoy thì từ từ sẽ có a Noah làm chủ cho chị. r chị sẽ đc hạng 10 mục toàn năng

  6. Tuy là h chị chưa biết nói chuyện yêu đương nhưng lại sắp rồi :>>
    Lại nói nếu h lên làm Nam tước z thì đất, các tòa nhà thuê là của chị rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: