Thập niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá – Chương 17+18

19

Chương 17: Dọn nhà.

Edit: Hà My

Beta: Tiểu Tuyền

Ba ngày sau, nhà mới hoàn toàn sửa xong, cả nhà thu dọn đồ đạc dời qua.

Bởi vì không có nồi và dụng cụ, lúc ăn cơm lại trở về ăn.

Buổi trưa lúc trở lại ăn cơm, cả nhà Chị dâu Hai đã vui rạo rực chuyển vào Đông Sương phòng, “Ai nha, rốt cục không cần chen chúc ở trong một cái phòng rồi.”

Thời điểm ban đầu tuổi trẻ tân hôn, quá đơn giản rồi, muốn bao nhiêu lúng túng có bấy nhiêu lúng túng.

Thời gian sau cô liền dứt khoát mặc kệ rồi, hừ, tại sao mình phải lúng túng, để cho bọn họ lúng túng đi thôi, cuối cùng ngược lại là Anh cả Hàn và chị dâu cả chốn tránh khắp nơi,chờ bọn họ xong chuyện rồi trở về  ngủ.

Dù sao cô phát hiện hai vợ chồng Anh cả Hàn thật lâu không có sinh hoạt vợ chồng, cô còn đắc ý mừng thầm còn cố ý muốn làm ra chút động tĩnh kích thích Chị dâu cả, tìm kiếm cảm giác ưu việt đây.

Chị dâu cả lại thì hoàn toàn thở phào nhẹ nhỏm, cả người cũng dễ dàng hơn.

Thừa dịp thời điểm đám phụ nữ đang dọn bàn, Hàn Thanh Tùng đi tìm bà Hàn nói chuyện, “Mẹ, còn thiếu nồi gang, nếu không đi công xã mua một cái.”

Bà Hàn một bộ dạng nửa chết nửa sống, “Ừ, đi mua đi.”

Hàn Thanh Tùng từ bà Hàn muốn hai mươi đồng tiền đi đặt mua vật dụng.

“Cái gì?” Ánh mắt Bà Hàn lập tức trừng lên so với mắt trâu còn lớn hơn, “Ba, anh có lương tâm hay không, tôi nuôi anh lớn, ăn uống dễ dàng sao?”

Nhìn bà lại muốn bắt đầu từ kết hôn hầu hạ mẹ chồng bắt đầu nói đến, Chị dâu cả vội vàng nói: “Mẹ, dọn nhà không có nồi cũng không cách nào nấu cơm.”

“Vậy thì trở lại ăn, làm cơm cái gì? Hỏi tôi muốn tiền, tiền chỗ nào? Anh không ở nhà không biết, em trai em gái các anh còn đang đi học, trong nhà còn có mười đứa bé há mồm ăn cơm, chỗ nào cũng cần tiêu, nhà chúng ta sắp đói anh còn tới tìm tôi muốn tiền! Tiền không phải đều bị người phụ nữ kia lấy đi à? Bảo cô ta lấy ra đặt mua vật dụng đi.”

Bà hừ một tiếng, đạp cửa đi vào nhà.

Chị dâu cả cười cười với Hàn Thanh Tùng, “Mẹ đang giận đó, chỗ chị dâu có hai đồng tiền, em cầm tạm đi mua.”

Hàn Thanh Tùng lắc đầu, “Chị dâu cả thật vất vả để dành ,em nghĩ biện pháp khác.”

Chị dâu cả: “Em ba này, mẹ Đại Vượng thật tiêu hết rồi sao?”

Tính thế nào cũng tiêu không hết, chính là cắn chết không giao ra.

Dựa theo sự hiểu biết của cô đối với nguyên chủ, cùng với khát vọng của nguyên chủ đối với tiền, tiền một khi cầm được, tuyệt đối không nhổ ra.

Khả năng lớn nhất là cầm cho nhà mẹ đẻ, nhưng mà gần đây cô ấy căn bản không có về nhà mẹ đẻ, cho nên tiền hẳn còn trên tay.

Lúc này Lâm Lam từ bên ngoài đi vào, cô chỉ cười cười không nói.

Lâm Lam biết dọn nhà cần vật dụng, nhưng cô không thể lấy tiền ra ngoài, đây không phải là nói cho người khác biết mình có tiền sao.

Cô cũng nói cô đã tiêu hết, hơn nữa tiền kia phải chừa lúc cần tiêu.

Cô cũng không cầm.

Dù sao trở lại ăn cơm rất tốt, mùa hè không cần thiết cả ngày nổi lửa, mùa đông rồi nói sau.

Ai biết Hàn Thanh Tùng đi tìm Liễu lão bí thư chi bộ cùng Đại đội trưởng, quá trưa thì bọn họ được cho một cái nồi , mặc dù thủng hai chỗ đã hàn lại, nhưng mà thời nay nhà ai cũng không có nồi lành, đều là một cái nồi dùng nhiều năm, hỏng sẽ dùng đồ vá lại.

Trừ nồi gang, còn có người góp bát đũa cho bọn họ.

Hàn Thanh Tùng đều nhất nhất nói cám ơn.

Lâm Lam cảm khái, đây chính là địa vị a.

Nếu là cô, một cọng lông cũng không được cho.

Bà Hàn nghe nói người ta cho nồi, lập tức bảo Chị dâu cả đem nồi ở nhà đổi lại, nồi nhà họ Hàn đã cũ lắm rồi, nhiều chỗ thủng hơn.

Nhị Vượng và Mạch Tuệ bỉu môi không vui, nói thầm, “Bà nội làm sao thiên vị như vậy, nhà chúng ta giống như nhặt được .”

Hàn Thanh Tùng nghe thấy liếc mắt nhìn cái nồi kia, nhưng không nói gì, chỉ bận rộn đi.

Nhị Vượng và Mạch Tuệ liền đi tìm Lâm Lam tố cáo, “Mẹ, mẹ nói bà nội con sao lại thiên vị như vậy, cha có phải cũng thiên vị không? Sau này có phải có thứ tốt liền cho mẹ của cha hay không?” Cái miệng nhỏ của đứa nhỏ thỏ thẻ .

Trong lòng Lâm Lam vỗ tay nói hay, thiếu chút nữa gật đầu phụ họa, nhưng mà cô kịp thời phanh lại.

Cô cảm giác mình phải nỗ lực phân biệt, mới không bị Nhị Vượng dẫn trong khe đi. Dù sao ba đứa trẻ là bị người lớn ảnh hưởng . Kiếp trước Nhị Vượng trưởng thành miệng lưỡi trơn tru, tinh thông tính toán, ăn cơm mềm, không thể không nói là hoàn cảnh tạo nên.

Trong lòng cô thầm phỉ nhổ, ngoài miệng lại nói: “Nhị Vượng, bà nội mặc dù có chỗ không đúng, nhưng cha con là con bà. Cha con có thể vì một cái nồi, khiến người ta mắng bất hiếu sao?”

“Kể cả thế, sau này chúng ta có thứ tốt bà cũng sẽ tới muốn.” Nhị Vượng tức giận bất bình, “Lấy đi chỉ để cho cô út chú út.”

Lâm Lam cũng nghĩ như vậy, cảm thấy phải cho bà Hàn một bài học, nhưng cô không thể nói như vậy với con.

Dù sao mình cũng làm mẹ, sau này cũng sẽ làm mẹ chồng, có mấy lời có thể nói với con gái không thể nói cùng con trai, đây chính là đối đãi khác nhau.

Người ai mà không ích kỷ ?

Bà Hàn vì chính mình suy nghĩ, cô dĩ nhiên cũng phải vì mình suy nghĩ, ai mà không phải là song tiêu cẩu (từ ngữ in tờ nết, chỉ tán thành giá trị phán đoán hoặc hành động phù hợp với ích lợi của mình, phản đối hoặc hạn chế phán đoán hoặc hành động không phù hợp ích lợi mình; cũng đem lợi ích hoặc hành động phù hợp với mình áp đặt cho người khác, được gọi là song tiêu cẩu.)

So với trẻ con không thể đè xuống cơn giận, người lớn dù sao vẫn là tấm gương của trẻ con, nếu cô nói nhiều lời là bà nội không đúng, hiếu thuận bà nội là không đúng, vậy tương lai mấy đứa trẻ có phải cũng sẽ cảm thấy mình không cần đối tốt với mẹ hay không?

Lâm Lam không muốn như vậy!

Dĩ nhiên, ngu hiếu là không đúng, cô phải cho bọn trẻ biết.

Cô cười nói: “Đương nhiên không được! Muốn trẻ con hiếu thuận trưởng bối, đầu tiên trưởng bối phải từ ái, nếu như trưởng bối không từ, vãn bối cũng không có nghĩa vụ hiếu. Chúng ta kính già yêu trẻ, yêu là trưởng bối yêu vãn bối, yêu là trưởng bối khí khái, nếu như người già quá vô liêm sỉ, vậy chúng ta không cần khách khí! Yên tâm, mẹ có biện pháp đối phó bà.”

Cô phải cho bọn nhỏ chỗ dựa, tất cả phải tính toán kỹ càng!

Hai đứa trẻ nhìn dáng vẻ cô một bộ cao thâm khó lường, là bộ dáng cao nhân phong phạm, nhất thời rất là bội phục.

Lâm Lam lừa gạt trẻ con xong, không thể thiếu chút tâm tư thử nghĩ cái vấn đề này, nếu thật đến ngày đó, mình phải làm sao đối phó bà Hàn, phòng ngừa chu đáo chứ sao.

Xem nhiều phim cung đấu như vậy, sao có thể xem không?

Cuối cùng hai đứa trẻ còn phải tổng kết: “Cha con chuyển nghề chuyển thật tốt, không cho chúng ta tiền, cũng khiến bọn họ mò không đến!”

“Biệt quan tâm vớ vẩn rồi, sau này chúng ta nghĩ biện pháp tự mình kiếm tiền.” Lâm Lam bị bọn nhỏ chọc tức, “Mấu chốt là các con phải có tiền đồ, đi chính đạo, không thể nghĩ mấy chuyện tà môn ngoại đạo.”

Hai đứa trẻ cười nói: “Mẹ, tà môn ngoại đạo cái gì a, bọn con không có .”

Hiện tại không có, tương lai lại không ít.

“Dù sao chờ ở riêng, mẹ có thể làm chủ, hai đứa phải đi học.”

Đầu năm nay đi học muộn, ở nông thôn trẻ con chín tuổi mười tuổi đi học còn nhiều mà, dù sao công việc tốn sức thì không làm được, nhưng việc cắt cỏ trước lúc đi học và sau khi tan học cũng có thể làm. Mà trẻ con tám tuổi lại cần người trông, đi học cũng ngồi không yên, cho nên liền ở nhà đi theo chân người lớn chạy.

Nhị Vượng lập tức nói: “Con không học, anh cả con còn không đi đâu.”

Mạch Tuệ cũng nói: “Mẹ, mẹ không phải nói chúng con không cần đi học à, đi học  đều là bệnh thần kinh sao? Mẹ còn bảo bọn con đi học, con cũng không đi.”

Cô út chú út đi học, mẹ không mắng bọn họ là bệnh thần kinh mới đi học, cô bé không muốn thành bệnh thần kinh.

Chỉ cần đến lúc đó vào trong thành phố tìm việc làm để có tiền để cho bé mua quần áo mới mua giày mới là được rồi, đi học cái gì, bé cũng không hâm mộ.

Lâm Lam: vẫn phải từ từ tẩy não cho bọn nhỏ, thay đổi sai lầm lúc trước a.

Đợi lúc buổi tối đi ngủ, vị trí phân phối lại xuất hiện khác nhau.

Dựa theo quy định, hẳn là cha mẹ mang đứa trẻ nhỏ nhất ngủ bên này, đứa lớn hơn một chút ngủ bên kia.

Nhưng Mạch Tuệ là con gái, Lâm Lam cảm thấy cũng chín tuổi, hẳn nên chia kháng ngủ, không được cùng ca ca đệ đệ ngủ.

Nhưng ngủ cùng Hàn Thanh Tùng cũng không được.

Huống chi, thình lình bắt cô cùng người đàn ông ngủ chung, trong lòng cô có chướng ngại rất lớn.

Mặc dù hắn lớn lên đẹp trai vóc người đẹp, cũng là loại cô thưởng thức, nhưng không có tình cảm trụ cột cô vẫn không thể tiếp nhận.

Cho nên, cô quyết đoán để Hàn Thanh Tùng đi qua bên kia ngủ.

Cô mang theo Mạch Tuệ, Tiểu Vượng ngủ bên này, để cho con trai bọn họ ngủ bên kia.

Dù sao bên kia rộng nha, sau này còn có thể kéo rèm, tách ra cũng được.

Hàn Thanh Tùng: “. . . . . .”

Đây là cô vợ trước kia hận không thể đem hắn buộc trên dây lưng quần à?

Nhất định là bị đổi!

Anh đứng ở trước kháng nhìn một chút, bưng chén nước uống, “Bên kia kháng treo  rèm, để cho con gái, con trai tách ra ngủ.”

Lâm Lam liếc hắn một cái, “Ủy khuất anh các con trai cùng nhau ngủ, em để cho bọn họ rửa chân rồi, không thối .”

Hơn nữa Tam Vượng, cả ngày ngâm trong nước, chân sưng lên, sẽ không thối.

Ngược lại là Đại vượng, tiểu tử thúi này không có ở nhà, đã ở nhà Trụ Tử rồi.

Mà kể từ khi Trụ Tử làm hắn tiểu đệ, quả thực là nói gì nghe nấy.

Hàn Thanh Tùng nhìn toàn tinh thần của Lâm Lam đã vào trạng thái đề phòng, không giống giả bộ, hiển nhiên là không muốn cùng mình cùng nhau ngủ .

Cái này. . . . . .Tự ái bị tổn thương, trước kia không biết là người nào ánh mắt hận không thể ghim trên người hắn.

Muốn để chồng cùng con trai ngủ cùng nhau, không cùng vợ mình ngủ, nếu như chuyện này truyền đi, đoán chừng cả thôn đều lén chê cười.

Dù sao đàn ông khác không chịu được cái này.

Lâm Lam cũng sợ Hàn Thanh Tùng mạnh bạo, không tự chủ được khẩn trương, cũng không phải sợ anh làm gì, trước mặt trẻ con, anh cũng sẽ không làm gì.

Nhưng mà. . . . . .Đàn ông có đôi khi vì tự ái, rốt cuộc có thể làm ra chuyện gì đó, nên cô không dám buông lỏng.

Dù sao anh cấm dục quá lâu, sẽ có nhu cầu tương đối tràn đầy đúng không? Thời gian dài như vậy anh không trở về nhà, có phải kìm nén quá mức, có lẽ sẽ sử dụng sức mạnh không?

Đang ở thời điểm cô thấp thỏm bất an, Hàn Thanh Tùng đi tới bên kia, lặng yên lên kháng ngủ.

Lâm Lam thở phào nhẹ nhỏm.

Cũng may Hàn Thanh Tùng không ngáy ngủ, cho nên Lâm Lam ngủ khá kiên định, không giống lúc ở nhà cũ, tiếng ngáy rung trời từ phòng Đông phòng Tây, ngày thứ nhất tới đây cô căn bản không ngủ được, ngày thứ hai trời mau sáng mới nhắm mắt một chút, chừng mấy ngày mới thích ứng được.

Buổi chiều ở riêng đầu tiên, Lâm Lam một đêm ngủ ngon.

Mấy ngày liên tiếp, Hàn Thanh Tùng cũng dậy sớm đi chạy bộ trước sau đó thu dọn phòng, xây đắp nhà vệ sinh, ổ gà, đem hàng rào sửa xong, lại đem đất trước nhà sau nhà lật lên, có thể trồng rau trồng cây.

Dọn dẹp xong hết, Lâm Lam mới nói với Bà Hàn từ trong nhà cầm hai con gà tới  nuôi.

Lúc này định mức hai người một con gà, nhà họ Hàn miệng nhiều, cho nên nuôi gà cũng nhiều.

Dựa theo nhân khẩu, nhà Lâm Lam có thể nuôi ba con rưỡi, cộng thêm thân phận Hàn Thanh Tùng đặc thù, nuôi bốn con cũng không thành vấn đề.

Hơn nữa lương thực trong nhà cũng không đủ ăn rồi, nhiều lắm là chính là nuôi hai ba con, đẻ trứng đổi tiền mua dầu muối hoặc là cải thiện một chút bữa ăn, sẽ không nuôi nhiều.

Lâm Lam cảm thấy tạm thời nuôi hai con cũng được, nuôi nhiều bà Hàn đoán chừng cũng không cho.

Nào biết đâu rằng hai con bà Hàn cũng không cho.

Hiện tại Bà Hàn nói chuyện với cô giọng xoi mói, trước kia nguyên chủ ồn ào, lộ ra vẻ bà Hàn khí định thần nhàn đặc biệt có dáng vẻ mẹ chồng. Nhưng lúc này Lâm Lam bình tĩnh ,lại lộ ra vẻ bà Hàn không đủ nhìn.

“Mẹ nói vợ thằng Ba này, không nhìn ra cô là người như vậy đâu, cô theo tôi tính toán hả? Tôi ăn muối còn nhiều hơn cô ăn cơm.”

Lâm Lam cười cười, “Vậy mẹ, ngài thật là không sợ mặn, cẩn thận huyết áp cao a.”

“Không phải cô có tiền sao, cho hết nhà mẹ đẻ rồi hả?” Không thấy cô về nhà mẹ đẻ, bà Hàn chưa từ bỏ ý định tận dụng mọi thứ muốn hỏi tới.

Lâm Lam cười mà không nói.

Không cho cũng không sao, sau này từ từ mình tới bắt chứ sao.

Dù sao bây giờ còn không có lương thực, mình cũng không thể tùy tiện nuôi, mùa đông không thể để chúng chết đói a.

Nhưng mà ngày thứ hai Hàn Thanh Tùng liền từ nhà người ta muốn hai con vịt con trở lại, vàng nhung nhung đặc biệt khả ái.

Mấy đứa Tiểu Vượng rất thích.

“Mẹ, con vịt nhỏ tốt, trưởng thành có thể đi trong sông tìm cá tôm ăn, so với gà ăn ít lương thực ơn”

“Đúng vậy, con vịt dễ nuôi sống, không dễ chết.”

Mười con gà con chết một nửa là bình thường .

Lâm Lam cười nói: “Vậy sau này các con nhớ đào lá non cho chúng nó ăn a.”

Tiểu Vượng giơ tay, “Để con cho vịt con ăn côn trùng, đẻ trứng cho mẹ ăn.”

Tam Vượng cười nói: “Phải có người trông, nếu không chúng theovịt lớn nhà khác chạy, em còn phải cẩn thận nhặt trứng chúng đẻ ở bên ngoài về.”

Cậu bè thấy chuyện như vậy không ít, trong nhà nuôi một hai con vịt, ra cửa đã bị vịt mái nhà người ta lừa đi, muốn bao nhiêu ngu xuẩn có bấy nhiêu ngu xuẩn đó.

Tiểu Vượng vừa nghe như lâm đại địch, lập tức liền đuổi theo hai con vịt nhỏ tiến hành giáo dục yêu thương, “Đại vịt tiểu vịt vịt, tao ca hát, bọn mày đẻ trứng nha.” Sau đó lại bắt đầu hát “Trước cửa dưới cầu lớn, một đám vịt bơi qua . . . . .”

Nhị Vượng nói: “Mẹ, mẹ học được bài hát ở chỗ nào?”

Lâm Lam không thừa nhận, “Để mẹ nhớ đã a, không biết nghe ai hát nhỉ.”

Bên kia Mạch Tuệ đếm coi một cái trứng vịt bao hiêu tiền, bán bao nhiêu tiền có thể mua đôi giày da.

Lâm Lam nhìn vẻ mặt hướng tới của con bé không khỏi thở dài, quay đầu chống lại tầm mắt Hàn Thanh Tùng.

Anh đang ở bên kia dùng nhánh cây cản một con vịt vòng đi ra, vịt nhỏ như vậy rào trở lại là có thể ở bên trong hoạt động, không đến nổi chạy đầy đất.

Lúc anh nhìn sang ánh mắt có chút phức tạp lại lộ ra mấy phần nghi ngờ, Lâm Lam cũng nói không rõ đây là tâm tình gì.

Cô nhớ lại mình còn đang chiến tranh lạnh cùng anh, liền rất cao Lãnh mà quay đầu đi.

Hàn Thanh Tùng: . . . . . .

Chương 18: Bắt được ăn lén!

Chạng vạng tối hôm đó tan tầm trở lại, Lâm Lam như cũ đi về trước dọn dẹp một chút, xem một chút con vịt nhỏ, giúp đở Hàn Thanh Tùng trồng rau dưa còn có thể trồng.

” Nói một chút với bà Hàn có thể làm một bát mì cho Tiểu Vượng ăn không? Dạ dày thằng bé yếu, mới tiêu chảy, lương thực khô tiêu hóa không tốt.” Hôm trước Tiểu Vượng đi theo anh chị ra ngoài ăn quả dại cỏ dại lung tung kết quả tiêu chảy, mặc dù đã dừng đi tả nhưng vẫn không muốn ăn.

Lâm Lam đau lòng thằng bé muốn chuẩn bị chút món nhỏ, nhưng lương thực trong nhà đều ở trong tay bà Hàn cả.

Hàn Thanh Tùng cũng rất quan tâm Tiểu vượng, “Anh nói với mẹ một chút.”

Anh mặc dù không nói, nhưng nhìn ở trong mắt. Lâm Lam một thân y phục cũ rách,người gầy không được hai lạng thịt, eo mảnh khảnh, một tay anh có thể bóp đứt. Nhìn lại mấy đứa trẻ từng đứa xanh xao vàng vọt. Đại Vượng ba ngày hai đầu không thấy người, như đứa trẻ hoang vậy. Nhị Vượng Mạch Tuệ mặc dù hơi sạch sẻ, nhưng quản áo cũng không có mới. Chớ nói chi là Tam Vượng, cả ngày ở trong sông bơi, trên người chỉ có một cái quần cục rách. Ánh mắt Tiểu Vượng không tốt, thân thể càng kém, gầy teo nho nhỏ, lộ ra vẻ đầu lớn mắt to đặc biệt đáng thương.

Anh sai Nhị Vượng đi theo bà nội nói một tiếng, làm cho Tiểu Vượng chút mì phở ăn, không chuẩn bị sợi mì, thì chuẩn bị chút bột mì cũng được.

Chờ lúc ăn cơm tối, Lâm Lam phát hiện đừng nói bột mì trước mặt Tiểu Vượng, ngay cả bánh bột ngô cũng bị mất, tất cả đều đổi thành bánh ngô đen thùi lùi.

Cô nắm bánh bột ngô thử một chút, những hình ảnh chịu khổ từ chỗ sâu trong trí nhớ hiện ra, dưa thay bột cái gì, tinh bột cái gì, cái gì. . . . . . Ăn nghiêm trọng thì trướng bụng táo bón, cả người sưng vù. . . . . .

Đây rõ ràng chính là bánh ngô rau dại, thậm chí có thể là lá rau lang nhặt nuôi heo, bên ngoài bọc ít bột đúng không? Đây là ăn thức sao?

Lúc này mới ở riêng không có hai ngày thức ăn thẳng tắp giảm xuống, hóa ra không muốn cho bọn họ trở lại ăn hay là làm sao ?

Hơn nữa nhà nông ăn cơm cũng không có kỹ thuật hàm lượng cái gì, bữa sáng là bánh bột ngô, ổ bánh ngô, nấu khoai lang các loại đều hấp, nếu có tâm tình cũng sẽ nấu chút cơm, bữa cơm trưa hấp bánh bột ngô cùng món mặn là chính, nấu rau thêm vài giọt dầu, không có cơm tối thì có cháo rau….

Cho dù kiếp trước Lâm Lam không thích nấu cơm, cô cũng biết những thức ăn này căn bản không có chút dinh dưỡng gì.

Nhưng, tại sao chị dâu cả nấu cơm khó ăn như vậy chứ?

Còn không chỉ là khó ăn, mấy ngày qua —— kể từ khi ở riêng bắt đầu, cô phát hiện thức ăn trong nhà thật sự là càng ngày càng kém.

Hiện tại theo Tam Vượng nói nhà những người này không có gì ăn, cái gì ” Cơm khoai lang, khoai lang súp, một ngày ba bữa bỗng nhiên đói bụng đến phát sợ” .

Xem một chút ổ bánh ngô trong tay có thể đánh chết chó!

Loại bánh ngô này bên trong lá khoai lang và khoai lang cọng mài thành bột, trong thời kỳ ba năm khó khăn “Tinh bột”này là một loại bữa ăn thay mì, người ăn có thể táo bón, nghiêm trọng thì toàn thân sưng vù thậm chí bụng trướng hư.

Nhà ông Hàn là một đêm trở lại trước giải phóng hả?

Trong lòng Lâm Lam tức giận, người lớn ăn cái này còn không được, trẻ con dạ dày yếu hơn sẽ không lớn lên được, huống chi Tiểu Vượng còn bệnh !

Cô nhìn bà Hàn một cái, người sau một bộ dạng khỏe mạnh nói khẩu vị không tốt.

Mấy người đàn ông thì không nói gì, Chị dâu cả chỉ lặng yên ăn, Chị dâu Hai lại chỉ uống bát cháo không ăn bánh ngô.

Về phần bọn nhỏ hơn phân nửa đều uống cháo, chỉ có Đại Vượng đang gặm  cái bánh kia, khó khăn lắm mới nuốt xuống. Đứa nhỏ này rất quật cường lại không thích nói chuyện, tính tình trầm mặc, nhưng mà chưa bao giờ oán trách cũng không kén ăn. Thử nghĩ xem kiếp trước thằng bé lăn lộn giang hồ, bị bắn chết. . . . . . Lâm Lam trong lòng lộp bộp.

Nhị Vượng và Mạch Tuệ ăn hai cái, nghẹn cổ cố nuốt xuống, lúc sau không muốn ăn nữa.

Mạch Tuệ vừa buông xuống, Bà Hàn nhìn thấy lập tức mắng: “Làm sao lại để thừa đồ ăn, chê khó ăn hả? Đã không có đói bụng chúng mày rồi, thử nghĩ xem thời điểm ba năm khó khăn, đừng nói bánh ngô như vậy, dù có nhặt rau dại cũng là thứ tốt. Bao nhiêu người ăn rơm rạ, cành đậu, rễ hoa mầu mài thành bột, chúng mày còn chê ăn không ngon hả?”

Tam Vượng bĩu môi, “Bà nội, thức ăn này là gì a, mấy nhà ngèo nhất lười nhất trong thôn chúng ta cũng không có ăn cái này nữa.”

Đây là đồ ăn cho heo sao?

Thằng bé đem bánh ngô trong tay ăn hai cái nhét trong túi áo, tính toán lấy về nuôi con vịt nhỏ.

Bà Hàn cả giận nói: “Chúng mày không làm chủ gia đình, không biết củi gạo dầu muối đắt, chúng mày trừ ăn ra còn biết cái gì? Trong nhà mau đói chết biết không hả?”

Mắng như vậy, ai cũng không nói nữa.

Lâm Lam ngó ngó, chờ nghe thấy tiếng bước chân Hàn Thanh Tùng vào sân, cô lại hỏi Bà Hàn, “Mẹ, hai ngày nay Tiểu Vượng tiêu chảy, có thể làm chút mì nóng cho thằng bé ăn hay không?”

Bà Hàn bốp một tiếng đem chiếc đũa vỗ lên bàn, “Làm sao nhiều bệnh như vậy, người nào mà sống không như vậy, đều là bần nông và trung nông, ăn cơm địa chủ làm gì?”

Lâm Lam giả bộ ủy khuất nói: “Cũng không phải ngày ngày muốn, chỉ ngã bệnh mới ăn.  Bánh ngô như vậy Tiểu Vượng ăn không tiêu hóa.”

Hàn Thanh Tùng đi tới, vừa rửa tay tới dùng cơm, anh vừa nghe cũng biết chuyện gì xảy ra. Anh hỏi Nhị Vượng, “Nói với bà nội chưa?”

Nhị Vượng bỉu môi, ủy khuất nói: “Cha, dĩ nhiên nói rồi, con nói nhiều lần rồi.”

Bà Hàn tức giận nói: “Nói thì phải làm à? Trong nhà không có bột mì ông trời nói cũng vô dụng. Muốn ăn sau này hãy nói sau.”

Mùa hè mới chia lúa mạch, muốn không có bột mì đó là không có khả năng.

Hàn Thanh Tùng: “Không có bột mì thì chuẩn bị trứng gà ăn, để con làm.”

“Làm gì đấy!” Bà Hàn nổi đóa “Tổng cộng có mấy con gà thôi, hơn phân nửa còn không đẻ trứng. Bây giờ anh đã không kiếm được tiền, trong nhà không có tiền, chỉ có thể dựa vào mấy cái mông gà làm tiền đúng không? Anh ăn, tôi lấy cái gì đổi lại dầu hoả với muối?”

Nhị Vượng bỉu môi, nhỏ giọng nói thầm: “Giữ lại cho cô út chú út ăn chứ sao.”

Hàn Thanh Tùng nhìn lướt trên bàn cơm. Tiểu vượng yên tĩnh, Mạch Tuệ là bé gái đang cầm cái bánh ngô vừa đen vừa cứng rầu rĩ, Lâm Lam mặc một thân quần áo mụn vá, so sánh với chị dâu hai ở đối diện không biết khó coi gấp bao nhiêu lần.

Trong lòng anh có một loại cảm giác nói không ra lời, chua chát, có chút đau đau, ngực như nghẹn lại.

“Một cái trứng gà có ba bốn xu tiền.” Hàn Thanh Tùng kiên trì.

“Sao rồi, anh muốn tính sổ cùng mẹ à, anh kiếm tiền vậy anh cả ngày không ở nhà, không hầu hạ cha mẹ không làm việc nuôi gia đình, không cầm ít tiền phụ à? Một quý này một đồng tiền cũng không có cầm về, còn muốn ăn trứng gà của tôi, có kẻ không có lương tâm như chúng. . . . . .”

“Được rồi, chỉ một cái trứng gà thôi!” Ông Hàn vẫn không có lên tiếng, lúc này chịu không được rồi, “Làm cho đứa nhỏ. Đang bị bệnh, bà nhìn gầy đến đáng thương chưa.”

Hàn Thanh Tùng liền vào trong nhà, Lâm Lam thấy thế vội vàng đuổi theo.

Chị dâu cả cũng bận rộn đi qua, “Để chị, để chị!”

Hàn Thanh Tùng không ở nhà, không biết vị trí đồ trong nhà, nhưng là Lâm Lam biết a.

Động tác cô mau, tìm được hũ để trứng gà, bên trong đều nhanh đầy, còn có một vạc bột mì, còn vạc của những thứ khác.

Bà Hàn cách ngày liền mang bình bánh nướng áp chảo, để mang đến huyện thành cho con trai út con gái út, trong nhà là thường mài bột mì.

Cả nhà từ già đến trẻ cả ngày ăn lương thực phụ, liền vì tiết kiệm lương thực tinh cho bọn hắn đây.

Chị dâu cả vẫn chậm một bước, cô lúng túng cười cười, cầm một cái trứng gà.

Lâm Lam thuận thế lại cầm một, làm một cái, làm để Tiểu Vượng ăn no được.

Hàn Thanh Tùng nói: “Chị dâu cả, chị ăn cơm đi, để em.”

Làm trứng gà rất nhanh, nấu một nồi nước, đem trứng gà để vào, để lửa nhỏ cho chín, liền múc đi ra ngoài cầm cho mấy hạt muối đi vào là được.

Vì không chọc cho nhiều người tức giận, Lâm Lam cũng không mang ra ngoài, mà gọi Tiểu Vượng vào trong nhà ăn.

Tiểu Vượng rất hiểu chuyện, nhỏ giọng: “Mẹ ăn một, con ăn một.”

Lâm Lam tượng trưng ăn một miếng, còn dư lại liền đút cho Tiểu ượng.

Phía ngoài bà Hàn còn chua, “Nó còn biết cho mẹ nó ăn, cũng không biết cho bà nội ăn.”

Đút xong cho Tiểu Vượng, Lâm Lam mới ra ăn.

Cô đem bánh ngô ngâm vào trong cháo, nhìn Nhị Vượng và Mạch Tuệ thật sự nuối không trôi, nhưng sợ dâm uy của bà Hàn cũng không dám bỏ lại, liền nháy mắt với bọn chúng, ý bảo cho cha ăn.

Nhị Vượng đem của Mạch Tuệ  cũng cầm qua đi, lén lút kín đáo đưa cho Hàn Thanh Tùng.

Hàn Thanh Tùng lại nhìn Lâm Lam một cái, lặng yên nhận lấy mình ăn.

Ăn cơm xong đám đàn ông đi ra ngoài tụ tập hút thuốc khoác loác, phụ nữ ở nhà mang bọn nhỏ làm việc nhà. Lâm Lam mang theo mấy đứa trẻ về nhà, trên đường cô nói với Nhị Vượng cùng Mạch Tuệ một chút, để cho bọn họ tìm cơ hội xem bác gái cả nấu cơm như thế nào.

Nhị Vượng thoáng cái hiểu , “Mẹ, mẹ nói bác cả gái cố ý làm không dễ ăn cho chúng ta ăn hả?”

Lâm Lam ý bảo thằng bénhỏ giọng, “Không phải là bác gái cả của con, nhất định là bà nội, tức giận chúng ta ở riêng, không muốn cho chúng ta ăn chứ sao.”

“Thật? Bà thật hư như vậy?” Tam Vượng nghe chuyện liền chen chúc tới đây, “Con đi xem một chút.”

Thằng bé quay đầu liền hướng nhà chạy, lại bị Đại Vượng một tay kéo trở về, “Đóng cửa rồi, em chạy cái rắm.”

Lúc bọn họ đi ra, bác hai gái cả đã đem cửa đóng lại.

Đại Vượng xách  Tam Vượng đi.

Đến nhà, Lâm Lam đuổi bọn nhỏ rửa mặt rửa chân, sau đó đem hương muỗi hun để trước cửa, chuẩn bị ngủ.

Cô đóng của chạy vào trong nhà, tìm cơ hội một mình nói chuyện với Hàn Thanh Tùng.

” Thức ăn hai ngày nay anh thấy được không?”

Hàn Thanh Tùng dùng nước rửa chân, “Sao?”

“Sao? Anh không nhìn ra, từ lúc anh trở lại ở riêng sau, thức ăn càng ngày càng kém sao, hôm nay lá rau cũng lấy ra thay mì phở rồi.”

Hàn Thanh Tùng suy nghĩ một chút, “Bánh ngô có chút thô.”

“Chỉ là có chút thô?” Lâm Lam nhìn anh, nói trắng ra với anh “Cho dù mấy năm khó khăn kia, bà Hàn bọn họ cũng không có ăn loại bánh ngô này!”

Nghe giọng nói của cô mang theo oán giận, Hàn Thanh Tùng hiểu ra ý của cô, “Em cảm thấy mẹ cố ý làm cơm như vậy?”

Lâm Lam châm chọc nói: “Làm sao, anh nghĩ không tới sao?”

Hàn Thanh Tùng cau mày, đối với hành vi  như vậy của bà Hàn có chút không cách nào tiếp nhận, lại cảm thấy người gia bị quaba năm nạn đói, căn bản đều có tật xấu như vậy, không ăn không mặc,  “Chắc không cố ý khắt khe, khe khắt bọn nhỏ. . . . . .”

Dù sao buổi tối cũng cho Tiểu Vượng ăn trứng gà.

“Dừng!” Lâm Lam liếc mắt, trừ con trai ngốc phủ lên tám trăm thước kính lọc đối với mẹ mình, ai cũng có thể nhìn ra Bà Hàn không phải là người lương thiện.

“Anh hàng năm không ở nhà, không biết tình huống, em không nhiều lời với anh, một mình anh nhìn cho kỹ.” Cả ngày không ở nhà, còn tưởng rằng mẹ mình rất thông tình đạt lý đây. Lần này trở lại còn không có thấy rõ?

Bà Hàn một câu quan tâm Hàn Thanh Tùng cũng không có, có chính là muốn tiền, biết anh muốn chuyển nghề nên đồng ý ở riêng.

Ở riêng cái gì cũng không cho, Hàn Thanh Tùng làm ra cái gì, bà đòi trước tiên.

Chuyện này ở trong mắt người ngoài sáng mắt vừa nhìn cũng biết bà Hàn cố ý.

Trước kia nguyên chủ gây chuyện, lại mềm yếu, bà Hàn liền mừng rỡ giả bộ  mẹ chồng hiểu chuyện, nhưng thật ra thì, bà hư trước rồi.

Cô cũng không phải là muốn làm xấu mối quan hệ của Hàn Thanh Tùng và bà Hàn, dù sao người ta là mẹ con, cô chỉ muốn để cho Hàn Thanh Tùng thấy rõ ràng, cô và các con ở trong cái nhà này bị đãi ngộ không công bằng.

Còn có, để cho anh thấy rõ, bà Hàn không phải là cái dạng mẹ chồng đối với bọn họ cũng không tệ như anh nghĩ.

Dù sao trước tiêm mũi dự phòng cho Hàn Thanh Tùng, đừng tưởng rằng là cô gây sự.

Ngày thứ hai cô cùng Nhị Vượng, Mạch Tuệ, Tiểu Vượng lặng lẽ nói thầm, để cho bọn họ nghĩ biện pháp một chút xem bác gái cả nấu cơm.

Chuyện này không thể để cho Tam Vượng biết, thằng nhóc kia thẳng tính, không được dấu chuyện, hơn nữa cậu bé lại nghe Đại Vượng , Đại Vượng có rất nhiều thành kiến đối với  Lâm Lam, không thể để cho nó biết.

Kết quả Nhị Vượng và Mạch Tuệ nhiều lần qua bên kia cũng không thấy Chị dâu cả làm cơm khác, cũng là đưa bánh ngô thay mì, bọn họ hỏi những đứa trẻ khác cũng không còn hỏi ra cái gì. Hơn nữa chỉ cần không phải thời gian ăn cơm, bà Hàn thấy bọn họ liền mắng, sai bọn họ nhanh chóng đi cắt cỏ kiếm công điểm.

Bọn nhỏ cũng cảm thấy có thể là Lâm Lam nghi ngờ, dù sao tất cả mọi người ăn giống nhau.

Lâm Lam lại không cho là như vậy, dựa theo hiểu biết của cô đối với  bà Hàn, nhất định là có mờ ám.

Cái vạc lớn chứa đầy lương thực ở phía Đông đâu rồi, còn có nửa căn phòng nhỏ, bên trong cũng đặt lương thực, cô út không ở nhà, bà Hàn cầm chặt khóa, ai cũng không cho vào.

Chị dâu cả hoàn toàn có thể trốn nhà con thứ ba chưng cái bánh bột ngô khác cùng bánh ngô, về phần trẻ con có bà Hàn uy hiếp, ai dám nói gì?

Xem chừng nói ra thì phải cùng ăn giống bọn họ.

Cô âm thầm quan sát hai bữa cơm để cho cô tìm được sơ hở, Lâm Lam suy tư một chút thì ý hay.

Cô muốn bắt quả tang tại chỗ, xem bọn họ còn lời gì để nói.

Hôm sau cô dậy sớm, trời còn không sáng liền rón rén xuống giường đi ra cửa nhà ông Hàn.

Cửa cổng đang đóng.

Cô trước đi bộ đến nhà sau, quả nhiên nghe thấy thanh âm Chị dâu cả nhóm lửa thổi ống gió, còn tiếng nói nhỏ.

Sau đó cô chỉ nghe thấy Chị dâu Hai đè ép tiếng nói: “Cao Lương, Tiểu Phú mau xuống giường thôi, nhanh chóng đứng lên ăn hai miếng bánh mì, đợi lát nữa bọn thím ba của con tới cũng chỉ có thể ăn lá khoai lang bánh ngô nữa.”

Quả nhiên, giấu bọn họ chơi chiêu này!

Lâm Lam suy nghĩ một chút, nhanh chóng về gọi Nhị Vượng, Mạch Tuệ cùng nhau đi.

Hàn Thanh Tùng đứng lên gánh nước tưới rau, thấy bọn họ hỏi câu, “Vội vả làm gì đó?”

Lông mày Lâm Lam nhướng lên, “Tìm chứng cớ cho anh!” Không bắt tại chỗ, anh còn không biết lợi hại đâu

Đến nhà họ Hàn, bọn họ cũng không gõ cửa, Lâm Lam trực tiếp từ tường rào thấp bé phía nam nhảy qua, thời điểm cưỡi ở đầu tường vừa mới bắt gặp Chị dâu Hai dẫn mấy đứa trẻ đang đoạt bánh bột ngô, vừa cướp vừa nói: “Người nào đi cửa ngó chừng, nhìn bọn họ tới thì kêu một tiếng, nhanh. Mau ăn, mau ăn!”

Lâm Lam không chút khách khí quát một tiếng, “Các ngươi ăn lén!”

Cô thình lình kêu một tiếng như vậy, làm phụ nữ trẻ con trong viện đang chột dạ ăn lén sợ đến khẽ run rẩy, Tiểu Phú làm bánh bột ngô rơi trên mặt đất.

Chị dâu Hai lại càng thiếu chút nữa đem bát cơm ném, cô ta quay đầu nhìn Lâm Lam, mắt đối mắt, giống như thấy quỷ, trong lúc nhất thời có chút không thể tin được, “Vợ, vợ chú Ba, em, em, em tới?”

Lâm Lam phát hiện, ở trong nhà này không đanh đá không được, nên cao lãnh thì cao lãnh, nên ra tay thì ra tay!

Cô nhảy đi xuống một bước xa chạy lên trước mặt Chị dâu Hai đem bát cơm trong tay đoạt tới, “Tôi nói các ngươi thật là giỏi a.”

Nhị Vượng cùng Mạch Tuệ cũng tiến vào, “Hừ, không biết xấu hổ!”

Chị dâu Hai phản ứng đầu tiên chính là muốn đem bát cơm đoạt lại, cô còn không có ăn đâu.

Chị dâu cả thẹn đỏ bừng cả khuôn mặt, trong lúc nhất thời không biết nói gì, đôi môi mấp máy , “Vợ chú ba, tới rồi. . . . . . Hôm nay cải thiện thức ăn, còn đang đỉnh bảo đứa bé đi gọi mọi người đây.”

Chuyện mất mặt này cũng chỉ có bà Hàn có khả năng nghĩ ra, vừa bắt đầu cô không đồng ý, chuyện này nếu để cho vợ chú Ba biết, kia không phải là cười chết người a.

Mấu chốt đồ ăn không phải tất cả đều là lá khoai lang mới, đa số đều làm từ năm ngoái, mùi vị kia thật là người nào ăn người đó biết, thời điểm ba năm tai hoạ Bà Hàn cũng không chịu ăn đâu.

Kết quả bà Hàn nảy sinh ác độc nói nếu ai dám trái ý, sẽ làm cho người đó không được ăn cơm, bao gồm trẻ con.

Cho nên cô cũng chỉ có thể gì cũng không nói.

Chẳng qua không ngờ mới hai ngày đã bị vợ chú Ba cho phát hiện.

Thật sự là mất mặt a.

Bà Hàn ở trên giường gạch hô: “Làm sao, cô cho rằng tiền trợ cấp là tôi tiêu? Trước kia không phải đều là bù cơm mua lương thực hả? Lần này không có tiền, dĩ nhiên không có cơm ăn!”

Nhà họ Hàn mỗi một người đều phải bắt đầu làm việc kiếm tiền công điểm , nhưng mà chớ quên, còn phải nuôi hai người lớn chú út cô út ăn cơm đâu, bọn họ không làm việc không kiếm công điểm, nhưng lương thực mà họ ăn đều là người khác bù công điểm của mình hoặc là tiêu tiền bổ sung cho bọn họ.

Nhưng mà bà Hàn thích lấy việc nuôi 11 đứa bé ra nói chuyện.

Lâm Lam không muốn  cùng bọn họ cải vã, “Vậy được, đem lương thực của chúng tôi chia ra, sau này tự chúng tôi nấu cơm ăn.”

Chuyện chia lương thực đều không cần bàn, Bà Hàn đánh chết cũng không đồng ý, nhưng mà lần này là bà đuối lý, vì không muốn để cho con thứ ba có ý kiến, “Muốn chia cũng chờ thu hoạch lương thực xuống tới rồi hãy nói, lúc này đang nghèo rớt mồng tơi rồi, chia lương thực cái gì, dằn vặt!”

Chị dâu cả lặng yên cầm bánh bột ngô đi ra ngoài để cho mọi người cùng nhau ăn, cúi đầu  xấu hổ nhìn Lâm Lam, sợ Lâm Lam nổi điên lại muốn tìm cái chết, nếu để cho Hàn Thanh Tùng nhìn thấy, khẳng định cho là vợ muốn tự tử đều bị trong nhà ép.

Lúc này ông Hàn cùng đám đàn ông tất cả đều đứng lên, từng người bọn họ đều rất xấu hổ , nhưng làm bộ không biết.

Ông Hàn: “Đi đi cày đất.” Vừa nói giơ  xẻng lênliền đi nhanh, cơm cũng không kịp ăn.

Anh cả Hàn theo sát phía sau, mất mặt a.

Lâm Lam nhìn bên ngoài một chút, Nhị Vượng ra dấu tay cho cô, cô biết Hàn Thanh Tùng dẫn Tiểu Vượng cũng đã tới rồi.

Cô cầm lấy bát cơm cho Nhị Vượng cùng Mạch Tuệ chia bánh bột ngô, lớn tiếng nói: “Tôi cũng cảnh cáo trước, hoặc là chia khẩu phần lương thực tự chúng ta làm ăn, nếu như không đủ, đói tự chịu. Nhưng nếu không phân khẩu phần lương thực, còn đặc biệt cho nhà chúng tôi làm thức ăn cho lợn, lần tới để cho tôi thấy. . . . . .”

Cô dừng một chút, quét Chị dâu cả, chị dâu Hai một cái, nghe tiếng bước chân của Hàn Thanh Tùng  đã đến cửa viện, liền lớn tiếng nói: “Tôi liền đem nồi đập, đem cái bàn bổ, ai cũng đừng ăn!”

Chị dâu cả cùng chị dâu Hai bị làm cho sợ đến khẽ run rẩy, bọn nhỏ cũng hoảng sợ nhìn thím Ba.

Thím đúng là thím!

Người đàn bà đanh đá vẫn là người người đàn bà đanh đá kia, càng thêm hung hãn rồi!

Nhìn ánh mắt đó, so với cọp mẹ còn lợi hại hơn!

Nói xong câu đó, Hàn Thanh Tùng đã đi tới.

Nhị Vượng lập tức hô to: “Cha, cha mau nhìn! Hai bọn họ hợp lại làm bánh bột ngô ăn trộm, chờ chúng ta tới đây thì cho chúng ta bánh ngô lá rau lang đó!”

 

 

Discussion19 Comments

  1. Hay quá ad ơi. Bà Hàn làm chuyện mất mặt quá đi. Nhưng mà da mặt bà ta dày nên ko cảm thấy chút xấu hổ nào. Ko biết Hàn Thanh Tùng biết việc này sẽ có thái độ gì đây.

  2. Bà mẹ chồng ghê thật trước đây bị bặt chẹt nên giờ muốn chèn ép con dâu đây mà. Mấy người dàn ông nhà này sao vậy k có tiếng nói gì cả nếu chỉ 2 vợ chồng HTT ăn đã đành đây cả cháu mình nữa mà. Chẳng lẽ cháu anh cả anh hai là cháu còn con của HTT ko phải sao.

  3. Chương này đọc thấy hơi lộn xộn. Hình như là bị mất một phần. Bà Hàn và cả gia đình, bao gồm ông Hàn lại có thể đối xử tàn tệ với gia đình Hàn Thanh Tùng và Lâm Lam. Nếu mà không phải Lâm Lam nghi ngờ thì sao phát hiện ra được là bọn họ ăn ngon còn nhà mình thì thức ăn thua cả heo. Sau chuyện này Hàn Thanh Tùng chắc sẽ có cái nhìn mới về mẹ mình mà bênh vực chằm chằm.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors.

  4. Đúng là mẹ chồng cực phẩm, chuyện xấu hổ như vậy cũng nghĩ ra được, người trong một gia đình mà có thể đối xử với nhau như vậy sao? Còn thím LL cũng quá cao siêu rồi, rình 2 ngày đã bắt đc haha

  5. Đúng là mẹ chồng cực phẩm, chuyện xấu hổ như vậy cũng nghĩ ra được, người trong một gia đình mà có thể đối xử với nhau như vậy sao? Còn thím LL cũng quá cao siêu rồi, rình 2 ngày đã bắt đc haha

  6. Rõ khổ, bà Hàn ác như chó tội gd nhà Lâm Lan ghê haizzz đã không được thương yêu từ đứa nhỏ đến đứa lớn, tiền cũng cầm, nồi niêu cũng lấy, giờ đến bữa cơm cũng chơi xấu. May mà Lâm Lan thông minh phát hiện ra sớm chứ không còn phải ăn đồ cho lợn dài dài…… Sau mấy sự việc này Hàn Thanh Tùng cũng dần mất cảm tình với bà Hàn và biết yêu thương, đau lòng cho Lâm Lan và mấy đứa bé rồi híhí. Chúc bạn edit ngủ ngon nha ❤️

  7. Có loại mẹ loại bà nội như thế này sao. Con nào cũng là con mà sao ác thế chứ. Chỉ tội nhà LL vừa ra ở riêng còn không có lương thực đâu. Tội cả bọn nhỏ. May mà lần này LL cao tay bắt được sơ hở. Xem HTT đã sáng mắt ra chưa

  8. Thực muôna chửi 1 câu. Bà Hàn chó má thực sự. Chỉ biết đòi tiền. Con kiếm k biết bn tiền cho bà ta đút túi mà giờ k cho con cho cháu ăn tử tế nữa. Độc ác. Dã man. Ghét quá là ghét!

  9. Thật không ngờ có một bà mẹ chồng cực phẩm như thế này. Đúng là đủ ác độc luôn á,con trai thứ ba dùng máu mồ hôi làm ra hàng tháng đưa tiền cho bả,giờ khi nghe con trai chuyển nghề không còn tiền với lại ra ở riêng thì người mẹ này lại hành hạ ác độc như thế đến cả thức ăn cũng không cho gia đình con thứ ba ăn.

  10. Hàn Thanh Tùng chắc chắn không phải con của bà Hàn rồi, làm gì có mẹ như thế chứ. Lâu nay Lâm Lan hiền quá nên mọi người quên mất biệt danh của cô ấy là gì sao, người đàn bà đanh đá đó nha, mau thể hiện đi để bọn họ tưởng cô đổi tính rồi í chứ. Tiểu Vượng đáng yêu nhất ah, ăn cũng không quên mẹ, lần này Hàn Thanh Tùng sáng mắt ra nhé

  11. Hương Nguyễn

    đã thấy người vô sỉ nhưng chưa thấy vo sỉ như vậy. thế mà anh ba nhà ta vẫn nghĩ tốt về cái gia đình này sao? dùng cả tính mạng để mong muốn gia đình no đủ nhưng gia đình đã đối xử với vợ con họ ntn? đúng là quá lạnh lòng mà. k biết anh ba nhà ta có ý định theo quân tiếp k. cho cả nhà đi theo cũng được mà

    • Sao ông Hàn biết mà không ngăn cản nhỉ, thấy ông có vẻ nghe lời bà Hàn ,không có uy của chủ nhà. Còn bà Hàn thì xấu xa, keo kiệt, bủn xỉn với chính con và cháu mình.

  12. Bà Hàn quả thật không phải người đâu! Chỉ giỏi ngậm chăt tiền không nhả a, chỉ biết có mình và 2 đứa con bảo bối! Thật làm lòng người lạnh giá a, phải xử lý a

  13. Đọc nhiều truyện điền văn rồi mà chưa thấy bà mẹ chồng nào ghê gớm, xấu bụng như bà Hàn cả, đã cho ở riêng rồi còn không chịu chia lương thực cho con ăn riêng luôn đi, lại còn xấu bụng cho cả nhà Lâm Lam ăn đồ khó ăn còn không tiêu hóa được. Nhà họ đâu chỉ có hai vợ chồng, còn 5 đứa trẻ con mà, bà có thể thiên vị hai đứa con út sao không chịu chia một ít cho 5 đứa cháu nội, chỉ cần một chút thôi Lâm Lam cũng sẽ không thấy tức như vậy. ;96

  14. Bà Hàn mà biết xấu hổ thì đã không làm như vậy rồi. Không biết tiếp theo sẽ làm trò gì đây nhỉ?

  15. Cái gia đình mà có bà Hàn thì không bao giờ êm ấm được, nhưng trong nhà này nói không thích ai nhất thì là ông Hàn, thật ra ông biết hết nhưng ông không làm gì để ngăn chặn giống như việc ăn mảnh này, ông biết bà Hàn làm vậy nó xấu xí cỡ nào nhưng ông cẫn im để bà ấy làm.

  16. Được ông con 3 đẹp trai kiếm tiền nuôi gia đình mà ko hiểu sao bà mẹ chồng vẫn không yêu thương. Được bà mẹ chồng cực phẩm thế này không đanh đá không được luôn

  17. Lưu Nguyệt Nha

    Nói hay lắm chị ơi, cái nhà đó phải dùng chiêu “đanh đá” + “có suy nghĩ” của chị Lâm Lam thì may ra mới chừa được, qua cái lần này chắc Hàn Thanh Tùng cũng sẽ hiểu được thái độ của bà Hàn rồi! Cảm ơn editors

  18. Ôi trời. Thật là quá đáng không biế xấu hổ mà. Sao có thể nghĩ ra cách này chứ. Đúng là không làm ra tiền nữa thì chẳg là cái thá j cả. Tức quá đi mất. Hừ hừ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: