Thập niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá – Chương 13+14

21

Chương 13: Ở riêng.

Edit: Hà My

Beta: Tiểu Tuyền

“Có ăn cơm nữa hay không?” Bà Hàn ở bên ngoài nghe lén một lát , thật sự cực kỳ tức giận, gắt giọng quát lên.

Hàn Thanh Tùng đáp một tiếng.

Anh đem rượu thuốc đặt ở trên tấm vách ngăn, “Hai đứa đi bưng cơm  cho mẹ và em trai.”

Nhị Vượng vừa nghe liền cười khoa trương, “Cha, cha không biết quy định sao, bà nội nói không ăn thì đói chết đi, bưng cái gì mà bưng!”

Bên ngoài Bà Hàn tức giận đến gọi người mang gậy cho bà.

Hàn Thanh Tùng: “Không cho phép hỗn láo.”

Nhị Vượng lè lưỡi, dù sao để cho cha biết rõ những người đó đã nói gì là được.

Cậu lôi kéo Mạch Tuệ chạy ra ngoài, đến nhà chính tranh thủ thời gian lấy cho mẹ bát cháo, cầm hai cái bánh bột ngô, đem mỗi món đồ ăn gắp một bát, sau đó đi về phòng phía đông.

Hàn Thanh Tùng dẫn hai đứa trẻ đi nhà chính ăn cơm, lúc này Lâm Lam mới nhẹ nhõm tự tại mà  bắt đầu ăn cơm cùng Tiểu Vượng.

Sau khi ăn xong, bà Hàn vội vàng đuổi bọn nhỏ ra ngoài, lớn thì tìm ve sầu, nhỏ đi ngủ, bà muốn chủ trì hội nghị gia đình.

Cố ý rống cổ họng, “Đứa nào dám đứng bên ngoài nghe lén, bà đánh gãy chân đứa đấy!”

Nhị Vượng bị dọa liền lôi kéo Mạch Tuệ tranh thủ thời gian chạy.

Bà Hàn đong đưa quạt hương bồ nói cái lời dạo đầu, lại nhớ một chút năm tháng gian khổ trong quá khứ, nuôi con cái không dễ dàng, năm tháng khó khăn đau khổ vân vân.

Tóm lại chính là muốn khơi gợi sự đau lòng áy náy của Hàn Thanh Tùng đối với cha mẹ, dù sao anh không ở nhà hầu hạ hai ông bà nhiều năm qua, có đau đầu nhức óc, vất vả chịu khổ anh cũng không có ở bên cạnh, dựa theo ý của bà Hàn, thì anh vẫn một mực ở trong bộ đội hưởng phúc, ăn ngon không đói được, bắt anh đi lính là thiên vị anh.

Dĩ nhiên, lúc này bà quên nói khi đó cấp trên quy định đi nghĩa vụ đánh giặc, bà muốn con trai lớn ở nhà giữ thể diện, con thứ hai miệng ngọt biết dỗ người nên không nỡ, bất đắc dĩ mới đuổi con thứ ba mới 16, 17 tuổi đi.

Tất nhiên bà cũng chả thèm suy nghĩ Hàn Thanh Tùng đi bộ đội vào sinh ra tử mấy lần, nhìn vết thương mới cũ ở trên người là biết không dễ dàng thế nào.

Càng không nói Hàn Thanh Tùng đi ra ngoài làm lính, tiền trợ cấp gửi về, nuôi cả cái gia đình này.

Bà chỉ cảm thấy là mình nuôi con trai, cực khổ nuôi lớn, trưởng thành có tương lai, nên báo đáp mình, mình nên hưởng phúc.

Con cái báo đáp cha mẹ, nên là vô điều kiện vô chừng mực.

Bảo làm gì thì làm, bảo bỏ vợ phải bỏ vợ!

“Ba à, con thấy mẹ nói có đúng không? Nhiều năm như vậy, con ở bên ngoài, mẹ và cha con bị bệnh mệt mỏi, cũng là anh cả và anh hai của con hầu hạ, việc trong nhà tất cả đều là bọn họ làm hết. Con ở xa, mẹ cũng biết con không thể giúp đở gì. Con không ở nhà, mẹ cũng bảo mọi người chăm sóc vợ và con của con. Cho dù mẹ nói thật và không đuối lý mẹ cũng thật thương cô ta và bọn trẻ, cô ta thì giỏi rồi, chó cắn Lã Đồng Tân!

“Cha bọn nhỏ, tôi làm chủ, để cho bọn nó ly hôn.”

Thằng Ba là sĩ quan, ly hôn rồi muốn có vợ tốt hơn làm sao không tìm được?

Theo ý bà, nên tìm con gái quan chỉ huy, môn đăng hộ đối, xứng đôi với thằng ba, cũng có thể giúp đỡ thằng ba, nâng đỡ thằng ba.

Người ta có ăn học, cũng biết điều hiếu thuận, không chọc tức bà, còn gửi tiền về nhà, quá tốt.

Anh hai Hàn cùng Chị hai Hàn cũng vỗ tay đồng ý, “Mẹ nói rất đúng, em ba, em nên suy nghĩ thật kỹ.”

Sắc mặt Anh cả Hàn và Chị cả Hàn không đành lòng, “Cha mẹ, nói thật vợ em ba làm vậy là không tốt nhưng không đến nỗi ly hôn. Con cái nhiều như vậy, nếu ly hôn rồi, sau này em ba tái giá, người ta phải làm thế nào?”

“Con cái có gì phải lo lắng? Cứ ở trong nhà, có mẹ và các con đây rồi, có thể ủy khuấy bọn trẻ sao?” Bà Hàn lơ đễnh nói.

Bà chọc chọc ra hiệu cho Ông Hàn, để cho ông nói chuyện.

Bà mặc dù có thể gào to, nhưng thật sự lên tiếng, vẫn phải để đàn ông làm chủ.

Ông Hàn vẫn buồn bực nuốt khói gõ điếu thuốc, bằng lương tâm mà nói, đuổi vợ thằng ba về nhà, ông cảm thấy có chút đuối lý.

Dù sao vợ thằng ba cũng sinh năm đứa con, làm việc lại chịu khó, không phải là cái loại làm trò gian tham lam lười biếng hết ăn lại nằm.

Ông cảm thấy ở riêng là tốt nhất, ăn ở tách ra, cùng nhau làm việc, giảm bớt chỗ không tốt của cô và các chị dâu, mẹ chồng.

“Ông già, được rồi, tôi biết ông không nói ra miệng được, cứ quyết định như vậy.” Bà Hàn khoát khoát tay, “Thằng ba, con trở về nói với cô ta, ngày mai đi ngay cách ủy hội công xã li dị đi, bảo cô ta nhanh chóng về Lâm gia ở đi…”

Chị hai Hàn ở một bên thêm dầu mỡ, “Đàn bà đanh đá như vậy, đánh chị dâu, thật đúng là hiếm thấy.” Cô sờ cái đầu của mình, ui ui kêu đau.

Ông Hàn không lên tiếng, đưa mắt nhìn Hàn Thanh Tùng.

Bà Hàn cũng buộc anh “Ba, con nhanh nhanh nói câu thẳng thắn đi.”

Không khí trong nhà vẫn có chút ngưng trệ, không nghe thấy giọng nói, âm thanh ồn ào lắc lư quạt hương bồ cũng dừng lại, chỉ có tiếng thở dốc cùng với âm thanh ong ong hỗn tạp của con muỗi.

Mọi người khẩn trương nhìn Hàn Thanh Tùng mở miệng.

Ngay tại lúc này, khuôn mặt nghiêng túc của anh thoạt nhìn càng thêm nghiêm túc, một đôi mắt sâu thẳm phá lẹ đen nhánh.

Hàn Thanh Tùng: “Không được.”

Gì?

Bà Hàn nghe không hiểu, cái gì gọi là không được?

Lời này rất thẳng thắn, cũng không thuận theo tâm ý của bà, làm bà không thoải mái.

Mặt bà Hàn lập tức xụ xuống, “Thằng ba a, con đây là làm quan quân, cánh cứng cáp rồi, trong mắt không có người mẹ như mẹ nữa à?”

Anh cả Hàn vội vàng đẩy đẩy Hàn Thanh Tùng, bảo anh giải thích mấy câu, Hàn Thanh Tùng nói: “Mẹ, không có.”

Bà Hàn giận đến muốn ngất xỉu, biết anh từ nhỏ không biết ăn nói, nói chuyện liền khiến người ta bực bội, tuổi lớn như vậy rồi, làm sao cũng không biết học hỏi một chút.

“Vậy ý của con là mẹ khi dễ vợ con cùng mấy đứa bé sao?”

Chị cả Hàn cũng vội vàng giảng hòa, “Mẹ, em ba từ trước tới giờ không thích nói chuyện, miệng cũng không biết dỗ người, em ấy không có ý kia, chỉ là không muốn ly hôn thôi.”

“Tại sao nó không muốn ly hôn?” Bà Hàn suýt nữa nhảy dựng lên.

Chị cả Hàn sợ bà nhắc đi nhắc lại, vội vàng khuyên Hàn Thanh Tùng giải thích .

Hàn Thanh Tùng nói: “Con ở bộ đội không thể chiếu cố vợ và con cái, thẹn trong lòng.”

Có thẹn đối với cha mẹ, với vợ và các con cũng thẹn.

“Cha mẹ thông cảm cho con, không so đo với con, con chỉ cần nghe lời của mẹ là được, đưa cái người đàn bà cả ngày không sống tốt chỉ biết chọc tức mẹ đi đi.”

Hàn Thanh Tùng gật đầu, “Vì sức khỏe của mẹ mà suy nghĩ, vậy thì ở riêng đi.”

Tách ra ở, không có ở đây ăn một nồi cơm, không có ở trong viện đụng nhau, tự nhiên có thể ít tức giận.

Bà Hàn há to miệng, bà đang nói ly hôn mà, làm sao thành ở riêng rồi?

Thằng ba khi còn bé ngu như vậy, lúc này thoạt nhìn còn ngu hơn.

“Ông giá? Ông nói nghe một chút ——“

Ông Hàn nói: “Đây cũng là một biện pháp.” Ông cầm túi thuốc lá để lên giường đất dùng sức gật đầu, “Ở riêng ngủ nghỉ ăn cơm, nhưng không chia công việc. Cả nhà cứ cũng nhau làm việc kiếm công điểm, khẩu phần lương thực thì chia theo đầu người.”

Thằng ba không ở nhà, một người phụ nữ nuôi đám con cái, kiếm không đủ đồ ăn, tất nhiên phảigiúp đỡ cô.

Dĩ nhiên tiền trợ cấp của thằng ba thì phải gửi cho nhà chính mới được.

Đầu óc Chị hai Hàn cùng Anh cả Hàn xoay chuyển nhanh chóng, lập tức hỏi: “Tiền trợ cấp kia của em ba thì sao?”

Bà Hàn tàn khốc nói: “Đương nhiên là gửi cho mẹ!”

Nói xong bà lập tức nói:”Nói nhảm cái gì, ở riêng cái gì, nhà ở không có mà ở, dụng cụ không có dụng cụ, chia nhà kiểu gì? Ngủ trên đường cái à?”

Bà đã quên mất lúc trước bà còn nói muốn đem mấy mẹ con Lâm Lam đuổi đi, để cho bọn họ ngủ ở túp lều dưới chân tường.

Hiện tại nghĩ lại ở riêng, đến lúc đó nhà thằng ba còn có lý do đòi tiền mà làm ầm ĩ.

Nhưng mà muốn đem tiền trợ cấp gửi cho người phụ nữ chanh chua kia mà không gửi cho mình, bà không chấp nhận!

Phải biết rằng ngay cả việc cho Lâm Lam mang con đi theo quân bà cũng không chịu, vì làm thế thì hai vợ chồng cùng ăn uống tiêu xài, tiền trợ cấp kia sẽ không thể gửi về nhà.

Đây chính là con của mình, mình thật vất vả nuôi lớn, hiện tại đã có tiền đồ, dĩ nhiên phải báo đáp mình.

Con trai báo đáp cha mẹ, đó là kinh thiên nghĩa địa.

Hàn Thanh Tùng nói: “Chỗ ở để con đi xin với đội trưởng ở cách ủy hội.”

“Nhưng cũng không có vật liệu!” Bà Hàn không đồng ý, hiện tại nhà ai có thể tùy tiện xây nhà chứ? Bao nhiêu người còn mười mấy miệng ăn chen chúc ở ba gian phòng đó, cả nhà già trẻ gái trai đều co lại trên kháng cũng không thiếu.

Mặc dù mấy năm nay Hàn Thanh Tùng không có ở nhà làm việc nông, nhưng mà bộ đội cũng thường xuyên xuống nông thôn, anh cũng hiểu biết không ít.

“Mẹ, trước xây hai căn phòng nhỏ, không dùng nhiều vật liệu mấy.” Trước đối phó hai năm, sau này xây nhà ở mới.

“Còn xây mới cái gì?” Bà Hàn nói: “Nhà bác Ba có túp lều ngoài tường, bình tường dùng chứa củi, đi mượn ở một chút là được.”

Anh cả Hàn khó xử nói: “Mẹ, như vậy không tốt.”

“Có cái gì không tốt, con thứ hai nhà ông Lưu kết hôn không có chỗ ở, còn không phải đi mượn một cái ở là được.”

Hàn Thanh Tùng: “Hay là để con đi hỏi trước một tiếng với ông bí thư chi bộ.”

Trước kia gọi là bí thư chi bộ, hiện tại chính là liên đội trưởng/ chủ nhiệm cách ủy thôn, nhưng do người trong nhà quen miệng, cảm thấy gọi bí thư chi bộ thuận miệng hơn.

Chị dâu cả vội nói: “Đều ngồi ở văn phòng đại đội đấy.”

Lúc này đàn ông đều ngồi ở văn phòng đại đội nói chuyện, đi tìm người chắc chắn thấy.

Hàn Thanh Tùng gật đầu, nói một tiếng cùng cha mẹ rồi đi qua.

Bà Hàn còn không muốn cho phép, Ông Hàn nói: “Để cho nó đi, trưởng thành rồi, cũng không phải trẻ con mấy tuổi, nó có thể làm chủ. Lại nói, nó trở về cũng phải đi nói chuyện với bí thư chi bộ trước.”

Bà Hàn vẫn không vui, mím môi tức giận, nhớ đến tiền trợ cấp, nhớ đến balo.

Hàn Thanh Tùng quay lại trong nhà, thấy Lâm Lam vừa ngồi may vá trên kháng, vừa kể chuyện xưa cho bọn trẻ, không khỏi ngẩn ra.

Trong ấn tượng của anh, loại hình ảnh này so với kẻ địch không chống cự mà tự động đầu hàng còn không thể xảy ra.

Anh nhìn thoáng qua: “Tôi đi tìm ông bí thư chi bộ.”

Lâm Lam gật đầu, “Vậy anh nên mang theo một ít đồ đi.”

Từ xa trở về, đi gặp ông bí thư chi bộ cùng đại đội trưởng, làm sao có thể đi tay không.

Hàn Thanh Tùng kéo balo lại, mở nút thắt ra, móc từ bên trong hai chai bột mạch tinh, nắm hai chiếc kẹo.

Lâm Lam nhìn một chút, xé mảnh vải để ở gần lò sưởi đặt ở đầu giường cho anh đựng, buộc lại cẩn thận.

Đầu năm nay bột mạch tinh là đồ hiếm, không phải ai cũng có thể cầm về, cho dù Hàn Thanh Tùng trở lại nhưng không phải ai cũng có thể cho, nhất định là có việc cầu người.

Hàn Thanh Tùng đem đồ cầm xong, nói: “Trở lại vội vàng, balo nhét lộn xộn.”

Lâm Lam nhìn anh, ý gì, muốn cô thu xếp một chút hả?

Anh không sợ cô lấy đồ bên trong sao?

Hàn Thanh Tùng cầm balo, đem balo đưa vào tay Lâm Lam vừa để xuống, nhìn mấy đứa trẻ một cái, “Một đứa ăn một viên kẹo, ăn nhiều hỏng răng.”

Nói xong liền đi.

“Mẹ ——“ Nhị Vượng và Mạch Tuệ kích động, đây là kẹo cha để cho bọn họ ăn à?

Lâm Lam vội vàng gọi với theo: “Đừng quên gọi Đại Vượng và Tam Vượng về nhà.”

Hai thằng nhóc phá phách chỉ thích ngồi ở phòng đại đội nghe đám đàn ông vô nghĩa ở đó bốc phét, có mấy tên đàn ông đặc biệt nói nhảm, cô sợ Đại Vượng bị ảnh hưởng.

Nghe tiếng bước chân của Hàn Thanh Tùng đi xa, Lâm Lam do dự một chút, mở balo ra, vươn tay vào móc, kết quả balo quá sâu, cả cánh tay nhét vào mới chạm đến đáy.

Ba đứa trẻ mong đợi nhìn cô.

Lâm Lam hắng giọng một cái, lấy ra một nắm tay đầy kẹo, vừa muốn dựa theo thói quen tiêu tiền như nước ở kiếp trước của mình đem kẹo chia hết cho bọn trẻ, đột nhiên nhớ tới đây là của Hàn Thanh Tùng không phải của mình.

Nói không chừng anh còn có chỗ cần dùng đến, không thể rải như vậy.

Cô đếm đếm thả lại một nửa, ở ánh mắt nóng bỏng của bọn trẻ một đứa đưa một viên.

“Mẹ ~~~” Mạch Tuệ làm nũng.

Lâm Lam chịu không được không thể làm gì khác hơn là đưa thêm cho mỗi đứa một viên kẹo, “Được rồi, cha con còn cần dùng ở chỗ khác. Cầm giấu kỹ ngày mai ăn, buổi tối ăn, sâu vào trong miệng cắn nát răng các con.”

Tiểu Vượng đem kẹo nhét vào trong túi áo Lâm Lam, “Mẹ giữ cho con.”

Nhị Vượng cùng Mạch Tuệ đã khẩn cấp nhét vào trong miệng một viên, mọi người trong nhà nghèo khó khẩn trương, ăn vào trong bụng mình mới là của mình.

Giữ lại, sợ xảy ra biến cố!

“Mẹ, con đóng cửa lại.” Nhị Vượng nhanh nhẩu đi đóng cửa.

Lâm Lam: “Sẽ nóng đó, cha con còn chưa quay về đâu.”

Nhị Vượng: “Đóng lại thì bà nội không vào được.Cha không ở nhà, ai biết bà nội có tới cướp balo hay không đây?”

Quả nhiên, bà Hàn rất nhanh tới đẩy cửa, phát hiện đẩy không ra liền mắng người, còn nhắn bảo thằng ba về đưa đồ đến nhà chính.

Nhị Vượng lập tức kéo tay áo Lâm Lam.

Lâm Lam hiểu ý, “Ai nha, đau chết mất, cánh tay sắp tàn phế rồi.”

“Mẹ, ngày mai bảo cha con đi đưa mẹ đi bệnh viện huyện nhìn xem chút.” Nhị Vượng nói.

Mạch Tuệ ngậm kẹo trong miệng, cũng hàm hồ nói xoa bóp cho mẹ.

Bà Hàn thấy không trị được bọn họ, hầm hừ ra cửa đi tìm Hàn Thanh Tùng.

Tìm một vòng không tìm được, bà cũng chỉ có thể quay trở lại, ở nhà cùng Ông Hàn càm ràm đứa con trai.

Cũng không sợ lãng phí dầu, bắt mấy người sờ soạng nghe bà lải nhải, kết quả rất nhanh Ông Hàn ngáy như sấm, giận đến mức bà chỉ muốn đấm ông.

Đúng lúc này, phìa ngoài vang lên tiếng trầm thấp của Hàn Thanh Tùng, cùng với tiếng lầm bầm không vui của Tam Vượng, bà Hàn thoáng cái bò dậy, “Thằng ba trở lại, bảo nó nhanh chóng qua đây”

Ông Hàn lúc này tỉnh: “Nửa đêm canh ba, ngày mai còn phải xuống ruộng đây.”

Bà Hàn: “Không được, không nói rõ ràng, tôi không ngủ được.”

Anh hai Hàn chủ động đi gọi Hàn Thanh Tùng.

Đại Vượng vốn đi theo ông bà nội ngủ, lúc này trong nhà còn mở họp, không cho trẻ con nghe, trẻ con nhà người khác ngủ trên giường với bố mẹ, cậu lại không muốn trở về gặp mẹ mình.

Cậu xoay người đi ra ngoài: “Con đi nhà Trụ Tử ngủ.”

Tam Vượng sợ hãi nhìn về phía cha mình, cũng hô : “Anh cả chờ em một chút, cùng đi.”

Hai đứa trẻ chân đất chạy như một làn khói, còn có thể nghe thấy tiếng Tam Vượng đụng vào cây ngoài cửa la to cùng với tiếng Đại Vượng mắng thằng bé ngu ngốc, Hàn Thanh Tùng cảm thấy mới lạ, có một loại cảm giác nói không nên lời.

Trước kia chưa từng có cảm giác này.

Có lẽ đây chính là cuộc sống, là nhà.

“Em ba, mẹ gọi em đấy.”

Anh cả Hàn ngáp, ngày hôm nay, quá hành hạ rồi.

Hàn Thanh Tùng đáp một tiếng đem túi trong tay đặt ở trên bệ cửa sổ phòng phía đông, sau đó cũng vào phòng.

Bà Hàn trực tiếp nói: “Thằng ba, con muốn ở riêng cũng được, mẹ và cha con cùng các anh con thương lượng một chút, sẽ đem mấy món đồ của bọn họ và mẹ chia ra, công việc thì vẫn giống như trước, như vậy lúc chia lương thực chúng ta cũng có thể chiếu cố bọn họ. Nhưng mà, tiền trợ cấp của con vẫn phải gửi cho mẹ, không thể cho cô ta. Con cũng biết tính cô ta, đi lên trấn một chuyến, cô ta phung phí hết.”

Hàn Thanh Tùng do dự một chút, vẫn quyết định nói thật: “Mẹ, sau này có thể không có tiền trợ cấp đâu.”

Chương 14: Nhà mới, đắn đo.

“Cái gì?”

Không chỉ đàn ông trong phòng giật mình cả kinh, ngay cả Chị cả Hàn từ trước tới giờ phật hệ cũng bị dọa cho giật mình, Chị hai Hàn càng chân đất lao xuống đất, “Chú ba này, đây là làm sao, làm sao lại không có tiền trợ cấp rồi?”

Không phải nói làm quan quân càng ngày càng nhiều sao? Tiền cả cái nhà này tiêu xài đều trông cậy vào hắn đấy!

Anh cả Hàn: chẳng lẽ em ba phạm sai lầm gì, bị bộ đội đuổi trở về?

Bà Hàn lông tơ dựng đứng hết lên, âm thanh con muỗi ong ong vây quanh bà cũng biến mất, “Thằng ba, con nói, con nói rõ ràng!!!”

Hàn Thanh Tùng: “Vết thương cũ của con tái phát, không thể đảm nhiệm nhiệm vụ của quân đội, dựa theo quy định cần chuyển nghề.”

“Chuyển nghề?” Bà Hàn liền từ trên kháng nhảy dựng lên, thiếu chút nữa ngã từ trên giường xuống dưới mặt đất, vẫn là Hàn Thanh Tùng tay lanh mắt lẹ nâng bà.

Bà Hàn nắm chặt cánh tay của anh, “Có khả năng chuyển nghề sao? Có an bài cho con chức vụ gì, tiền lương sau này thế nào?”

Bảy miệng tám lưỡi thảo luận, trong phòng ầm ầm, đem lời Anh cả Hàn hỏi vết thương cũ của Hàn Thanh Tùng thế nào đè xuống.

Hàn Thanh Tùng lắc đầu: “Còn không biết, cần bộ đội an bài.”

Bà Hàn há miệng, thoáng cái không biết phải nói gì, nên nói cái gì.

Cái này so với 260 đồng tiền bị Lâm Lam lấy đi kia còn đáng sợ hơn.

Này có ý nghĩa là sau này vô số 260 đồng cũng bay mất.

Không được, tuyệt đối không được!

“Ba, là bộ đội buộc con chuyển nghề, hay là do con muốn chuyển nghề hả?” Bà Hàn không hiểu rõ, đời này bà không ngủ yên giấc.

Hàn Thanh Tùng lại không muốn nhiều lời, dù sao trước mắt là giai đoạn nội bộ cách mạng, hoàn cảnh bộ đội vô cùng phức tạp, không phải là chuyện anh có thể thấy rõ cũng không phải là anh có thể chi phối, nói ra rồi, chỗ tốt một chút cũng không có.

Anh nhìn bọn họ, “Cha, mẹ, thời gian không còn sớm, có gì mai lại nói.”

Nói xong liền đi ra, trả lời một cái vấn đề còn có một cái vấn đề khác, một đêm cũng chưa xong.

Anh nói một tiếng cùng anh cả anh hai, để cho tất cả mọi người trở về phòng nghỉ ngơi, ngày mai lại trò chuyện.

Chờ anh đi, Anh hai Hàn còn cùng bà Hàn oán trách.

Chị hai Hàn giận dỗi: “Ở riêng thì ở riêng, cũng nên cho chúng con một phòng ở, chồng của em ba không ở nhà, còn một mình chiếm đông sương phòng.”

Gia đình của cô và gia đình anh cả không có chỗ ở, chỉ có thể chen chúc ở phòng tây, chia giường nam bắc ngủ.

Dù lâu rồi cũng không có thói quen!

Lẽ ra cô nên đi đông sương phòng ở, để nhà chú ba bọn nhỏ và nhà anh cả ở phòng phía tây mới đúng.

Bà Hàn giận không có chỗ phát tiết, mắng: “Tất cả đi đi, muốn ở riêng thì ngày mai cũng cùng cút ra ngoài, dù sao tôi và cha các anh chết cũng không ai quan tâm.”

Biết bà bực bội, mọi người lập tức giải tán.

Bà Hàn nằm nghiêng trên kháng, ôi, “Ông già, đầu tôi đau như búa bổ, giống như bị gió đông thổi trúng gió rồi, mau, xoa khối thuốc cao dán cho tôi.”

Trong lòng bà cảm giác, con trai chính là cán bộ.

Năm đó kháng Nhật, thời điểm chiến tranh giải phóng, Bát Lộ quân, Giải Phóng quân cũng ở đây trú đóng, bà cũng đã gặp không ít đại đội trưởng, nhưng không có cảm giác gì.

Tuy rằng thập niên sáu mươi cũng có không ít thanh niên nhập ngũ, thậm chí kháng Mỹ xong mấy người Đại đội trưởng doanh trưởng trở lại, cũng không thấy họ thế nào.

Nhưng bây giờ không giống!

Khi đó là vì đánh giặc, gặp người chết, cho nên rất nhiều người không muốn đi làm lính, con gái cũng không thích gả cho người làm lính.

Hiện tại làm lính nổi tiếng!

Làm lính cùng công nhân, và người làm trong cơ quan giống nhau, đây chính là bát sắt!

Thằng Tư còn nói chờ tốt nghiệp trung học nếu phân phối công việc không tốt, sẽ đi bộ đội tìm anh ba đấy.

Nếu thằng ba chuyển nghề, vậy còn có khả năng gì?

Bà Hàn cũng biết trong thôn không ít người đi làm lính giải ngũ xong về nhà, ba năm nghĩa vụ xong giải ngũ, đó là chuyệt tất nhiên, không có gì để nói.

Giải ngũ xong cho ít tiền, trở lại tự mình tìm việc làm, đơn giản hơn thì đại đội công xã chiếu cố một chút, làm dân binh hoặc chủ nhiệm trị an trong thôn mà thôi.

Coi như là cán bộ nhỏ chuyển nghề, đều đứng một hàng, nhiều lắm là ở liên đội làm đại đội trưởng hoặc đi Cục công an trong xã, dân phòng, dân binh cái gì đó, những việc này bà Hàn đã thăm dò qua, thật không có tương lai gì.

Mặc dù người địa phương thấy công việc trong xã này đều là những việc nhiều tiền, nhưng bà Hàn là ai, nói thế nào cũng là mẹ ruột đường đường chính chính của đại đội trưởng.

Bà chỉ cảm thấy trước mắt choáng váng, bà muốn Hàn Thanh Tùng nói rõ ràng, nhưng nó lại bỏ của chạy lấy người, kết quả bà thở không ra hơi, thiếu chút nữa đem mình nín chết.

Bà không muốn nín chết mình, liền lôi kéo Ông Hàn càm ràm.

Ông Hàn buồn ngủ mắt không mở ra được, lúc đầu còn ừ ừ một cái, sau đó trực tiếp ở trong tiếng càm ràm của vợ ngáy rung trời.

Theo ông thấy, trước kia kiếm ăn dưới tay của đại địa chủ cũng có thể sống được, hiện tại đảng lãnh đạo chiếu rọi như mặt trời, còn có cái gì phiền lòng?

Chị hai Hàn thì lôi kéo chị dâu cả về phòng tây nằm trên giường phía nam nói thầm.

Anh cả Hàn thấy vậy chịu không được, chỉ đành phải đi kháng bắc nằm cùng anh hai Hàn ngủ cùng nhau.

Hàn Thanh Tùng trở lại phòng, đèn trong nhà đã sớm tắt, trên giường truyền đến tiếng bọn nhỏ hít thở.

Mượn ánh sáng yếu ớt bên ngoài, anh nhìn một chút, Lâm Lam ôm Tiểu Vượng ngủ ở bên đầu giường gần lò sưởi, sau đó là Mạch Tuệ, sau nữa là Nhị Vượng.

Balo của anh để ở cuối kháng.

Dựa theo cách nói trong thôn, vị trí đầu giường gần lò sưởi là vị trí tốt nhất, cho nên là vị trí của đàn ông , sau đó là phụ nữ, phía sau nữa là bọn nhỏ.

Nhìn lại, là mình bị bài xích.

Hắn đứng trước kháng, trên kháng Lâm Lam mồ hôi lả tả.

Mùa hè vốn nóng, đông sương còn nóng hơn, vì ngủ mở cửa sổ thông gió, lại treo rèm, con muỗi còn thỉnh thoảng đốt người, quả thực không phải là người có thể trôi qua.

Căn bản không ngủ được!

Kết quả Hàn Thanh Tùng còn đứng trên đầu cô, từng trận nhiệt khí phả lên mặt, cô rất buồn bực, rõ ràng anh đã không phải ở trong thời kỳ thiếu niên trưởng thành hormone quá mức tràn đầy, làm sao nhiệt lượng lại lớn như vậy.

Đang thời điểm cô muốn mở miệng nói lời đông cứng giải thích, Hàn Thanh Tùng đã lên kháng.

Lâm Lam thở phào nhẹ nhõm, yên tâm ngủ.

Hôm sau gà trống gáy.

Lâm Lam vội vàng thức dậy, phát hiện Hàn Thanh Tùng đã không có ở trên giường gạch, cô cũng không có vội vã gọi bọn nhỏ dậy, đều là thời điểm cơ thể đang phát triển, để cho bọn họ ngủ thêm một lát.

Nông thôn nhiều muỗi, qua cả đêm trên mặt trên cổ cô bị cắn hai nốt, rất ngứa, gãi gãi lung tung đi xuống đem cái rèm rách kéo xuống, để cho ánh sáng chiếu vào, liền phát hiện Tiểu Vượng bị cắn lợi hại nhất.

Cô phải hỏi nhà ai có lô hội, cỏ bạc hà …, chuẩn bị mấy cây trở lại nuôi, để chà xát chỗ muỗi cắn cũng có thể ít ngứa.

May nhờ có Hàn Thanh Tùng mang rượu thuốc về tới, cô ngủ một đêm, cánh tay bả vai đã không đau nữa, nếu không đoán chừng hôm nay sưng không nâng dậy được.

Cô hoạt động cánh tay một cái, cảm thấy không có gì vấn đề, nhưng mà rất muốn lấy cớ cánh tay bị thương để xin phép không làm công.

Lâm Lam cảm giác mình là thật yếu ớt, thật không làm được công việc cần thể lực.

Liền nói mấy ngày hôm trước làm việc, vừa bắt đầu cô đi nhặt sâu của cây bông trong đất, làm cho cô sợ muốn chết.

Những con sâu đủ mọi màu ngọ nguậy, làm cả người cô tê dại phát run.

Sau lại phải đổi đi cuốc, cầm lấy xẻng  bào từng cuốc đất giẫy cỏ, không bao lâu thì xương sống thắt lưng lưng đau, cái xẻng kia nặng tựa ngàn cân! Còn vừa lúc qua chín giờ mặt trời nóng rát, cảm giác cả người sẽ bị hong khô  .

Cho nên, hoặc là cô có thể tìm tới bát sắt để cầm tiền lương, hoặc là Hàn Thanh Tùng có thể cho cô phí sinh hoạt.

Nhưng mà đầu năm nay cán bộ ở nông thôn, cũng không thể thoát ly sản xuất , ngay cả lão bí thư chi bộ trong thôn cũng đi theo xuống ruộng, cho nên mấy chiêu của cô ở trước mặt chính sách tuyệt đối không có tác dụng.

Vậy cũng chỉ có một con đường là Hàn Thanh Tùng.

Hoặc là cô có thể khuyên anh không chuyển nghề?

Dù sao dựa theo tình tiết trong sách, Hàn Thanh Tùng sở dĩ chuyển nghề, là bởi vì nguyên chủ làm được quá mức, Hàn Thanh Tùng nản lòng thoái chí, cộng thêm hiện tại hoàn cảnh bộ đội phe phái phức tạp tranh đấu kịch liệt, anh vô tâm với con đường làm quan, sau đó mới quyết định chuyển nghề về nhà.

Bà Hàn sợ con dâu theo quân tiêu xài không gửi tiền lương tiền trợ cấp về nhà, nguyên chủ thì sợ anh có tương lai tốt, bỏ vợ trèo cành cây cao, cho nên tình nguyện không theo quân cũng phải kéo chồng trở lại.

Nhưng mình không giống a, mình không gây chuyện, vô điều kiện ủng hộ công việc của Hàn Thanh Tùng a.

Được, tìm cơ hội nói chuyện một chút.

Lâm Lam đi ra vườn, kinh ngạc phát hiện Bà Hàn còn chưa dậy, ngày thường đã sớm gõ cây gậy hô một nhà đứng dậy xuống ruộng rồi.

Từ nhà cầu đi ra, cô phát hiện cả đám đều treo đôi mắt đen thui, giống như mười ngày nửa tháng bị hành hạ không ngủ, chậc chậc, thật là đáng thương.

Chị hai Hàn trên đầu có một vết thương nhỏ, đã băng bó kỹ cũng không còn vấn đề gì, nhưng cô ta cứ dùng một cái khăn to bằng bàn tay quấn thành xác ướp, cũng không sợ nóng, ởđó hừ hừ, “Ai nha, đau chết, không thể làm việc rồi.”

“Mẹ, làm sao mẹ đi ra đây?” Nhị Vượng không biết lúc nào dậy, chạy đến vịn Lâm Lam, “Mẹ, cánh tay của mẹ không thể động, nghỉ ngơi là tốt rồi  đừng làm việc nha. Cha con đều trở về rồi!”

Cha cũng không có nghe lời bà nội bỏ mẹ, điều này làm cho Nhị Vượng hết sức đắc ý, tận dụng mọi lúc khoe khoang một chút cha mình trở lại.

Những người kia chê cười cha sẽ bỏ mẹ, không muốn người nhà bọn họ, hừ, để họ sáng mắt ra.

Chị hai Hàn bỉu môi, giận đến trở về phòng nằm.

Chị cả Hàn chuẩn bị nấu cơm, hô bọn nhỏ đi cắt cỏ kiếm công điểm.

Những đứa trẻ lớn giốngnhư Nhị Vượng, Mạch Tuệ, Tam Vượng cũng phải đi cắt cỏ kiếm công điểm.

Mạch Tuệ yếu ớt không muốn đi, còn muốn Lâm Lam giúp mình nói chuyện, Lâm Lam giả vờ không biết.

Cắt cỏ nhẹ nhàng sung sướng đâu.

Mạch Tuệ chỉ đành phải đi theo bọn chị em đi.

Lúc này Hàn Thanh Tùng gánh nước trở lại, thấy Lâm Lam ngồi trên một tảng đá ngẩn người nhìn về hướng mấy cái chậu sành bị vỡ, đem nước đổ vào trong chum nước, đi ra ngoài nói với  Lâm Lam: “Trong sân phơi có hai gian nhà cỏ trốngkhông, hôm nay em đi xem một chút, nếu là không chê.. .”

Lâm Lam lập tức nói: “Không chê!”

Chê cười, phòng rách nát nữa cũng tốt hơn chỗ này.

Hàn Thanh Tùng không có ngờ tới cô lại không kén không chọn, nhanh nhẹn đồng ý như vậy, anh còn tưởng rằng phải hao tổn chút miệng lưỡi đây.

Thấy cô đồng ý, anh gật đầu, lại đem mắt kính đưa cho Lâm Lam.

“Gọng kính chỉ bị bẹp, sửa tròn lại là được rồi, không có hư.”

Hắn chọn đổ nước xong lại đi ra ngoài.

Chị cả Hàn thấy thế thở dài, dùng giọng nói hâm mộ mà mình cũng không ý thức được nói với Lâm Lam: “Mẹ Đại Vượng, em đừng cứ giận mãi. Thật ra thì em nhìn xem, chú ba vẫn rất thương yêu em. Tìm nhà, còn hỏi ý kiến của em, mắt kính kia cũng do chú ấy sửa xong đó.”

Biết ở chung không vui vẻ, còn chủ động nói ở riêng, còn chủ động tìm nhà.

Đổi lại là người đàn ông khác, quyết định chuyện gì, chỉ một mình bọn họ quyết định, rất ít người sẽ hỏi hoặc thương lượng cùng phụ nữ.

Thậm chí phần lớn đàn ông, trừ thương lượng việc làm, ngay cả buổi tối tạo con nít cũng không nói chuyện cùng phụ nữ.

Ở bọn họ xem ra, không cùng vợ mình nói này nói nọ, nhất định mới có ý vị đàn ông mà!

Lâm Lam cười cười, không nói gì.

Rửa mặt xong, cô trở lại gian phòng, đem Tiểu Vượng gọi tỉnh, đeo mắt kính cho bé.

“Wow, mắt kính của con!” Tiểu Vượng rất vui vẻ.

Lâm Lam lấy khăn cho Tiểu Vượng lau mặt, “Cha sửa cho con đó, nhớ cám ơn cha.”

Tiểu Vượng chu chu miệng, không có hứa.

Lâm Lam cũng không ép cậu bé, nhỏ giọng nói: “Cha các con đã tìm nhà rồi, chúng ta có thể chuyển ra ngoài, mau đi xem một chút.”

Cô đem hai viên kẹo cho Tiểu Vượng nhét trong túi, mang theo cậu bé đi xem nhà.

Tiểu Vượng mặc dù còn không thích Hàn Thanh Tùng, nhưng vừa nghe nói có thể dọn nhà cũng nhảy cẫng lên.

Hai gian nhà này trước kia là đại đội ở, sau đó đại đội xây đại viện rộng hơn, hai gian nhà này dùng để chứa đồ.

Mặc dù có chút đổ nát, nhưng là tường, xà nhà vẫn còn tốt, đem nóc nhà lợp lại một lớp, trát lại tường đất là được.

Chỗ khác nên đổi thì đổi, nên sửa thì sửa, thêm cái kháng là được.

Hàn Thanh Tùng mang theo vài người đang bận rộn sửa chữa, chẳng những Nhị Vượng đang giúp đỡ, Đại vượng và Tam Vượng cũng ở đây, còn có mấy đứa nhỏ ở nhà.

Tất nhiên cũng có người xem náo nhiệt ngầm chỉ chõ.

“Nhìn xem, cậu ta vừa trở về đã ở riêng rồi, đây là chuyển ra?”

“Có phải bị người đàn bà đanh đá kia dùng cái chết uy hiếp hay không?”

” Sao mọi người không nói là bị bà Hàn đuổi ra hả?”

Nhà người bình thường ở riêng, cơ bản đều ở nền đất nhà cũ xây thêm vài căn phòng, xây không nổi thì đắp lều, thậm chí đi nhà hàng xóm tá túc, có rất ít người chuyển ra xa như vậy.

Lão bí thư chi bộ Hàn Vĩnh Phương nghe thấy được liền trách mắng: “Cười cái gì, mấy người chỉ được mỗi cái lắm mồm? Cả nhà bốn đứa con trai, chỉ có ba gian nhà giữa một phòng đông nhỏ, thằng cả với thằng hai ở một gian, thằng Tư cũng phải kết hôn, không ra ngoài  thì nghỉ ngơi ở đâu?”

Hàn Vĩnh Phương nói như vậy thoáng cái đã ngăn ngừa rất nhiều miệng người, hơn nữa tình huống nhà người ta cũng không khác.

Nhưng cũng có người ghen tỵ với Hàn Thanh Tùng có mặt mũi, có thể khiến lão bí thư chi bộ đem hai gian nhà trống kia cho anh ta ở.

Trong thôn có mấy nhà đã hỏi qua, muốn mượn hai gian phòng kia ở, nhưng lão bí thư chi bộ nói người nhiều như vậy, phải cho ai ở?

Kết quả chính là ai cũng không mò được.

Hiện tại lại quá hào phóng đi cho Hàn Thanh Tùng ở.

“Hay là tặng lễ đi.”

“Ai biết được, người ta đều là là quan , tự nhiên thiên vị.”

“Không phải nói cậu ta trở lại ly hôn, không ở với người đàn bà đanh đá kia sao? Làm sao còn ở riêng sống một mình? Nhà bọn họ rốt cuộc có chuyện gì?”

“Chuyện này tôi biết a, còn không phải là bà Hàn nhà bọn họ.”

“Ui cha, nói đến bà Hàn, sao không thấy đâu vậy?”

“Nói thật ra , Hàn Thanh Tùng thật là một thanh niên tốt, hazz, năm đó nếu không phải chuyện kia, Xuân Hương nên gả cho cậu ta mới là đúng.”

“Nằm mơ đi, nói nhăng gì đấy.”

. . . . . .

Động tác Hàn Thanh Tùng rất nhanh, thời gian nửa ngày liền chuẩn bị xong vật liệu cho hai gian phòng, còn từ trong đội mượn tới gạch có sẵn làm kháng.

Cũng may trong đội có gạch tồn đọng, trực tiếp mượn tới làm kháng.

Hai gian phòng, giữ một nửa làm nhà chính, một nửa làm gian phòng ngủ, làm một kháng dài, ở giữa có thể xây kháng bàn hình chữ nhật làm rương, người ngủ hai bên, nam nữ tách ra, tránh cho bọn nhỏ lớn không tiện.

Hiện tại rất nhiều người làm kháng ngủ, không có chia ra nam nữ, cả nhà ngủ co lại trên kháng, con gái lớn cũng nhét chung một chỗ.

Chớ nói chi là có đứa kết hôn còn chen chúc ở một phòng đây này.

Cho nên, Hàn Thanh Tùng thiết kế như vậy, cũng đủ để xã viên hâm mộ .

Lâm Lam nhìn một lát liền trở về ăn vài miếng điểm tâm cũng phải bắt đầu đi làm việc, bởi vì cánh tay bị thương không có cầm xẻng, nên được phân đi nhặt sâu ở chỗ cây bông.

Bên kia còn có người phun thuốc, mùi vị 1605 kia , thuận gió bay mười dặm, khiến trong lòng  Lâm Lam lộp bộp. Thật vất vả nhịn đến buổi trưa, Lâm Lam choáng đầu hoa mắt , vội vàng rời khỏi ổ sâu.

Lúc cô trở lại chỗ đại bộ đội nơi đó xem một chút, thấy Hàn Thanh Tùng đang đứng ở trên nóc nhà trát bùn đất.

Anh mặc một bộ đồ công nhân có chữ ở lưng, lộ ra cánh tay bền chắc cường tráng, mồ hôi ở dưới ánh mặt trời trong suốt như bôi dầu.

Anh thoáng nhìn thấy Lâm Lam, khẽ chống tay trên nóc nhà, cả người trượt xuống, sau đó nhanh nhẹn nhảy xuống.

Lâm Lam bị anh làm hoảng sợ tim thoáng cái vọt tới cổ họng, anh nhảy nhẹ nhàng như vậy, có bộ dạngvết thương cũ tái phát sao?

Hàn Thanh Tùng ba bước đã đến trước mặt cô, “Buổi trưa mang ít cơm tới, tôi không trở về ăn.”

Lâm Lam suy nghĩ trở về bà Hàn níu lấy đồi hỏi không xong, làm trễ nãi làm việc, chờ lúc thu dọn xong lại đi cũng không muộn.

“Được.”

Hàn Thanh Tùng liếc nhìn cô một cái, “Cánh tay khá hơn chưa?”

Lâm Lam vuốt vuốt, “Còn đau.”

“Đau làm sao không xin phép nghỉ?” Hàn Thanh Tùng còn suy nghĩ dựa theo thói quen của cô, bị thương nhất định sẽ xin phép không làm việc , không ngờ cô lại không có xin, nên hỏi một chút.

Lâm Lam: “Không làm việc ăn gì a, phải kiếm công điểm.”

“Sau này không cần em kiếm công điểm.” Hàn Thanh Tùng vừa nói vừa trở về bận việc .

Anh ta đang quan tâm mình sao?

Lâm Lam suy nghĩ lời này, vậy sau này có phải cũng không cần mình làm việc thể lực hay không?

Nhìn dáng dấp bản tính Hàn Thanh Tùng không thay đổi, vẫn như trong sách, là một người có trách nhiệm có đảm đương, nếu quyết định trở lại, sẽ gánh vác lên làm trách nhiệm làm chồng làm cha

Chẳng qua trước kia mù quáng, không ở nhà nên không biết mâu thuẫn trong nhà, lại để vợ và mẹ ầm ĩ thành như vậy.

Xem ra là tình thương thấp .

Lâm Lam xem bọn nhỏ trước một chút, bọn họ cắt cỏ trở lại đều ở đây phụ giúp một chút. Tiểu Vượng đi theo Mạch Tuệ, mang theo nón lá cành liễu, cầm trong tay vài miếng lá liễu phồng quai hàm càng không ngừng thổi, không thổi ra âm thanh nhỏ

Mạch Tuệ nói với Lâm Lam: “Mẹ, Tiểu Vượng có mắt kính chạy trốn giống như Tam Vượng, lập tức không thấy bóng dáng luôn.”

“Em con chạy làm gì?”

“Ai biết được, mò mẫm đi, không đi sát bờ sông thì đi bên cạnh đống cỏ, hôm nay còn gục ở một ổ thỏ bên sườn núi, nói muốn chui vào bên trong, còn nói bên trong có động tĩnh.”

“Vậy khẳng định là có động tĩnh .” Lâm Lam nói.

Mạch Tuệ: . . . . . . Làm mẹ ai cũng thiên vị con trai út, không có sai !

Lâm Lam bảo bé cùng Nhị Vượng trở về bưng cơm để cho bọn họ cùng cha ăn ở chỗ này.

Buổi trưa Bà Hàn còn không có xuống giường, chỉ ở trên kháng ai nha, “Đây là chờ tôi đi chết cũng không tới liếc mắt nhìn a.”

Bà chắc chắc con thứ ba hiếu thuận, chỉ cần mình nằm ở nơi này nó nhất định sẽ đến xin lỗi nhận sai, sau này ngoan ngoãn nghe lời.

Lúc trước chính là như vậy !

Mọi người trong nhà rón rén câm như hến.

Chị cả Hàn cho Lâm Lam một cái ánh mắt, Lâm Lam gật đầu.

Cô cầm một cái bánh bột ngô, một bát đồ ăn, gắp một đĩa thức ăn mặn, muốn tránh đi trong phòng ăn.

Cô vừa muốn đi, bà Hàn ở trong nhà thái hô: “Nhà thằng ba đâu, vợ thằng ba đâu ——”

 

 

 

Discussion21 Comments

  1. Được ở riêmg thế là sung sướng r. Nhưng bà Hàn này cũng oái oăm lắm đây, tránh đc tí nào hay tí ấy đã. K biết sau này Lâm Lam làm cách nào làm giàu đây.

  2. Cùng là con mà đứa thương đứa ghét, bà Hàn đúng thật thiên vị, mong chờ gđ LL chuyển ra ở riêng … Mong chờ bạn Tiểu Vượng lớn lên…

  3. Haiz, mẹ ruột gì mà chỉ lo đến tiền còn trai gửi về, không quan tâm con có khỏe mạnh, thương tật gì không. Cả nhà chỉ trông chờ mấy đồng tiền gửi về, đối xử tệ bạc với vợ con người ta mà đòi tiền của người ta. Hàn Thanh Tùng là người đàn ông tốt, trước kia do người vợ không hiểu biết với bị chèn ép quá mức nên mới nổi điên. Thời này giống bao cấp xưa của nước mình nên việc làm giàu khó lắm, nhà nước quản hết, không biết Lâm Lan kiếm tiền bằng cách nào đây

  4. Hàn Thanh Tùng quyết định ra riêng là đúng đắn. Cũng may anh không nghe lời mẹ bỏ vợ. Bà Hàn độc ác chỉ nghỉ đến lợi ích của mình, bà ta vô sỉ kể công việc cho anh vào bộ đội. Bà ta chỉ nghĩ tới việc có ăn, lương cao mà không biết sự nguy hiểm, vất vả của anh.
    Cảm ơn editors

  5. Hahah cười chết mị. Cho bà Hàn chừa đi. Hàn Thanh Tùng suy nghĩ chu đáo, có trách nhiệm ghê, Lâm Lan k biết sau vẫn đi làm kiếm công điểm hay ở nhà nuôi con, cho Hàn Thanh Tùng đi làm mị nghi vế sau =)). K biết sau a làm gì nhỉ. Chúc bạn edit ngủ ngon nha ❤️

  6. Tamvunguyetlau có bán thẻ VIP không a? Mỗi lần mò pass quá rắc rối đi. Nếu bán thẻ VIP thì inb mình nhé, muốn đọc truyện đơn giản thôi.

  7. Tội nghiệp HTT đã nói có vết thương cũ nên bị buộc chuyển ngành mà không ai quan tâm , chỉ quan tâm từ nay về sau không còn trợ cấp, HTT quyết định đúng đắn là dọn ra riêng, chứ ở chung suốt ngày bị hạch hẹ sao sống tốt lên được.

    • Vụ này bà Hàn cắn chặt không tha nha, con cái đều có phúc của con cái người mẹ nào cũng mong con mình sống thoải mái. Thế mà bà Hàn này lại thiên vị quá mức không còn từ gì để nói. Bà Hàn càng làm như vậy càng khiến con thứ ba càng xa lánh thêm thôi.

  8. Haha xem ra HTT này cũng là người đàn ông trách nhiệm nha. Trực tiếp nói ra ở riêng luôn rồi. Hành động cũng nhanh nữa. Vậy là từ nay LL và bọn nhỏ đỡ khổ rồi. HTT không tệ nha, có trách nhiệm gánh vác gia đình. Còn bà hàn thì ôi cực phẩm Rồi.
    Cảm ơn edictor

  9. Hầy da, cả nhà chị phải cùng vượt qua giai đoạn khó khắn này thì mới an ổn được nha! Bà hàn này không biết lại dằn mầm xán chén chi nữa đây

  10. Người đàn ông như Hàn Thanh Tùng giờ khó kiếm. Biết nghe cả hai tai, không bênh mẹ. Mấy mẹ con có người bảo vệ rồi nhé

  11. haiz kiểu này cứ đi theo quân thôi. chứ cứ ở cùng mấy cực phẩm này lại rách việc. may mà anh ba nhà chúng ta k phải loại bánh bao ngoan hiền. thank nàng đã edit

  12. Càng đọc càng thấy bà Hàn thiên vị, đã thế trong mắt chỉ có tiền, tiền và tiền. Nghe con trai bảo vết thương cũ tái phát nên muốn chuyển nghề, bả cũng chả thèm hỏi han, quan tâm lấy một câu, chỉ một lòng lo mất 260 đồng kia thôi. Mẹ gì như mẹ ghẻ vậy ;71

  13. Chỉ cần ra ở riêng là cả nhà chị sẽ sung sướng thoải mái rồi. Nam chính cũng là người ck hiểu chuyện, biết hiểu vs thương vk nữa. Hóng chương mới của ad

  14. Ra riêng là đúng không ngờ Tùng ca cũng quá mạnh mẽ nói là làm! Ra riêng rồi chắc ăn cuộc sống sẽ tốt lên thôi.

  15. Không biết nam chính có nhận ra sự bất công của mẹ đẻ không? Mà Đại Vượng vẫn chưa chịu nói chuyện với mẹ, cũng chưa nhận ra thay đổi của nữ chính. Hi vọng ở riêng rồi mọi thứ sẽ dần khá hơn.

  16. LL ở riêng ko biết còn bị bà Hàn tính toán gì ko. Hy vọng nam chính nhận biết sự bất công của bà Hàn mà lo cho gia đình nhỏ của mình hơn

  17. Lưu Nguyệt Nha

    Anh Hàn lợi hại thật, từ chuyện bỏ vợ mà bà Hàn yêu cầu lái sang chuyện tách nhà ở riêng. Anh Hàn trong quân làm cực khổ như vậy, còn có thương tật ở người mà bà Hàn vẫn không tha, cái nhà này thật đáng sợ mà, mong là cuộc sống sau khi ở riêng của Lâm Lam sẽ tốt hơn. Cảm ơn editors

  18. Không biết liệu có được ra ở riêng yên bình không đây. Sợ bà già này quá. Già rồi mà động tí ăn vạ làm mình làm mẩy. Chẳg có tí j gọi là người lớn. Chỉ nghĩ đến tiền. Không hề lo lắng j cho con trai hết. Như kiểu nam chính nhà ta là được nhặt về ấy

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: