Thập niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá – Chương 05+06

16

Chương 5: Đến thị trấn nhận tiền

Edit: Minh Nguyệt

Beta: Tiểu Tuyền

Tiền trợ cấp của Hàn Thanh Tùng mỗi quý sẽ gửi một lần, không phải chính tay anh gửi mà để cho bộ phận hậu cần xử lý.

Hai ngày này là ngày gửi tiền quý hai, đi tới thị trấn, sau đó người đưa thư sẽ đưa phiếu chuyển tiền đến nhà, bởi vì thiếu người nên làm việc chậm chạp, lúc người đưa thư đem phiếu đến cũng là ba ngày sau.

Lâm Lam nghĩ thời gian này không sai lắm, ngày mai cô sẽ đi đến thị trấn lấy tiền trước bà Hàn.

Lúc đầu Hàn Thanh Tùng gửi tiền về chỉ ghi tên ông Hàn, bà Hàn muốn lấy tiền phải có thư giới thiệu và con dấu riêng của ông.

Sau khi sinh Tiểu Vượng nguyên chủ thường xuyên náo loạn, Hàn Thanh Tùng đành phải gửi tiền cho cô, bà Hàn đương nhiên không đồng ý, cho nên Hàn Thanh Tùng dứt khoát viết cả tên Lâm Lam lên, hai người ai cũng có thể lấy, chẳng qua cho tới bây giờ nguyên chủ cũng chưa có cơ hội thôi.

Lâm Lam chờ Tiểu Vượng ăn xong liền dẫn nó ra ngoài tản bộ, tiêu hóa.

Cô ở trong ngõ gặp bé trai trong thôn thường ngày chơi cùng Tam Vượng, vội vàng hỏi nó, “Tiểu Ngưu, Tam Vượng đâu?”

Tiểu Ngưu thấy cô thì giật mình, nhìn cũng không dám nhìn, chạy nhanh đi, “ở sông phía Nam.”

Lâm Lam cõng Tiểu Vượng đến phía Nam thôn, trên đường gặp phải không ít người cùng thôn, đều lén lút nhìn cô.

“Cô ta không có chuyện gì rồi hả? Không phải nói uống thuốc độc miệng sùi bọt mép chết rồi sao?”

“Đừng nói bậy, chai thuốc đó là chai rỗng mà.”

“Này, mấy người nói xem, có thật là Hàn Thanh Tùng muốn ly hôn với cô ta không.”

“Suỵt, cô ta đang đến đấy.”

Lâm Lam cõng Tiểu vượng đi ngang qua, liếc người phụ nữ vừa nói về việc ly hôn của nguyên chủ, coi như là một kẻ thù cũ, cô liền học theo vẻ mặt của nguyên chủ, “Ly hôn cũng sẽ không cưới cô.”

“Cô!” Người phụ nữ kia giận đến đỏ mặt.

Lâm Lam thảnh thơi mà bước đi.

“Không phải cô ta trúng tà rồi chứ?”

Sao lại không khóc lóc làm ầm ĩ rồi? Nếu là trước kia nhất định cô ta sẽ nhảy dựng lên mắng chửi loạn xạ, nên có chút chuyện mọi người đều thích trêu chọc cô, nhìn bộ dạng cô xù lông xù cánh xấu xí.

Lâm Lam cõng Tiểu Vượng đến sông phía Nam, chỉ thấy thằng nhóc Tam Vượng kia giống như con vịt đang vui vẻ bơi qua bơi lại.

Thằng nhóc thúi, cơm cũng không ăn.

“Tam Vượng, con mau đi lên đây!” Lâm Lam gọi nó.

Tam Vượng nghe thấy mẹ gọi, thoáng cái liền giống như con cá chui vào trong nước, hồi lâu không trồi lên.

Lâm Lam thấy vậy sợ hết hồn hết vía , “Hàn Vượng Dân, con mau cút lên đây cho mẹ!”

Có người sau khi ăn cơm xong ra ngoài bắt rùa nghe được, biết người đàn bà chanh chua của nhà họ Hàn lại bắt đầu ầm ĩ rồi, đều cố ý vô tình mà hướng tai đến đây nghe ngóng.

Tam Vượng lưu luyến không thôi, nhưng nó cũng sợ Lâm Lam tức giận, bất đắc dĩ bò lên bờ, làm một bộ dạng mờ mịt, “Mẹ, sao mẹ lại tới đây? ”

“Anh hai của con đâu?”

“Không phải là mang dưa về nhà sao? Lúc con đi cắt cỏ tìm được, để anh hai đem về nhà cho mẹ ăn.”

Lâm Lam đoán chừng Nhị Vượng lại núp ở chỗ nào ăn mảnh đi, cô bảo Tam Vượng nhanh về nhà ăn cơm, “Sau này không được một mình xuống sông, nhất là vào lúc trời tối.”

Nghĩ tới thằng nhóc này bị chết duối, Lâm Lam cảm thấy đúng là tạo hóa trêu ngươi, phải tìm cách để nó cách xa nước một chút.

Tam Vượng lơ đễnh đáp, “Mẹ, con bơi rất tốt.”

Đứa nhỏ bảy tuổi ở hiện đại cũng không hiểu chuyện, nhưng Tam Vượng lại giống như người lớn, hằng ngày cắt cỏ bắt cá, so sánh với anh trai nó còn tốt hơn.

“Con chưa từng nghe người biết bơi cũng có thể chết đuối sao? Không biết bơi không được tới bờ sông?” Lâm Lam thúc dục nó mau về nhà.

Tam Vượng theo cô về, cũng không buồn bực, còn hưng phấn mà nói Đông nói Tây.

Đưa Tam Vượng về đến thôn, Lâm Lam liền cõng Tiểu Vượng đến Đại đội, bởi vì bí thư chi bộ và đàn ông trong thôn đều đến nơi này nói chuyện.

Thời điểm này các nhà đều cơm nước xong xuôi, đàn ông trong thôn tốp năm tốp ba tụ tập ở sân phơi của Đại đội. Chăm sóc đồng ruộng mùa hè chủ yếu là nhổ cỏ, buổi tối không có việc gì, gần đây cũng không cần sửa đường, đập chứa nước, cho nên mọi người tương đối nhàn rỗi.

Cách thật xa cũng có thể nghe thấy tiếng phát ra từ hộp nhạc của bí thư, đang hát kinh kịch, bài《Hồng đăng ký》,

Thấy Lâm Lam cõng con nhỏ tới đây, bọn họ đều bối rối nhìn cô, kinh kịch cũng không kịp nghe, bàn luận rối rít.

“Sao cô ấy lại cõng thằng ngốc đến đây?”

Bọn họ biết cô ghét bỏ Tiểu Vượng, chưa từng thấy cô dẫn Tiểu Vượng ra ngoài chơi.

Cô ta thật sự bị trúng tà sao ?

Trước kia cô làm ầm ĩ đòi tìm chết, mọi người đều nói cô trúng tà, giờ cô làm ầm ĩ quen rồi, lúc này đột nhiên im lặng, ngược lại mọi người càng cảm thấy cô giống bị trúng tà.

Lâm Lam cảm thấy cái danh hiệu người đàn bà đanh đá này cũng không tồi, dù sao thanh danh nguyên chủ đã chạm đến đáy cốc, căn bản không cần phải e lẹ, sợ người khác nói xấu sau lưng.

Ví dụ như thấy những người như mồm mép miệng lưỡi đàn bà cô giả bộ không nhìn thấy ngẩng đầu đi qua, tuyệt đối không cần chào hỏi.

Chào hỏi ngược lại sẽ làm sợ bọn họ.

Ở Đại đội chủ yếu là đàn ông, đây cũng là quy củ từ lâu, đàn ông tìm đàn ông ăn chơi tụ tập, phụ nữ nếu tới gần sẽ bị chế giễu. Đàn ông ở nông thôn, không giỏi biểu đạt tình cảm với vợ của mình, trừ làm việc, có những người cả đời cũng không thể nói ra tình cảm với vợ, đúng là hiếm thấy.

“Bí thư chi bộ, đại đội trưởng, tôi muốn thư giới thiệu!” Lâm Lam cũng không sợ người khác nghe thấy, ngược lại học nguyên chủ, lớn giọng hô.

Ưu điểm của nơi này chính là có nhiều ống loa, gần như là cùng một lúc, bí thư và đại đội trưởng đều nghe thấy, có người thay bọn họ đáp một tiếng.

Cô biết vị trí của hai người, liền cõng Tiểu Vượng qua.

“Tôi nói, vợ Thanh Tùng này, cô không sao chứ? Có chuyện gì vậy ?” Cán bộ cũng không có nhiều thành kiến, còn chủ động hỏi han quan tâm.

Lâm Lam tận lực không quá khác nguyên chủ, nghiêm mặt nói, “Không sao. Tôi muốn lấy thư giới thiệu, ngày mai lên thị trấn.”

“Lên thị trấn làm gì vậy?”

“Các người nhìn Tiểu Vượng đi, bốn tuổi rồi, mắt lại không tốt lắm, tôi muốn dẫn nó đi bệnh viện khám một chút.”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, là đi xem bệnh, không phải đi kiện là được.

Trước kia cô làm ầm ĩ quá, sợ Hàn Thanh Tùng không về nhà, lại sợ mẹ chồng khắt khe, chèn ép cô, muốn đến thị trấn kiện.

Người nhà quân nhân nếu muốn kiện , đó là hành động vô cùng nghiêm túc.

Cũng may lần đó cô không đi được.

Đại đội trưởng cùng bí thư chi bộ trao đổi ánh mắt, có phải hỏi ý kiến ông Hàn một chút không?

Bí thư chi bộ nháy mắt với người bên cạnh một cái, người sau vội vàng đi tìm thủ lĩnh Hàn nói một chút.

Lâm Lam còn nói: “Bí thư chi bộ, tôi có thể vay năm đồng được không? Dùng không hết tôi sẽ trả về, tiêu hết đến lúc đó sử dụng tiền công bổ sung.”

Kế toán rất nhanh quay lại, ra hiệu có thể .

Bí thư sảng khoái đồng ý, trở về phòng viết thư, vội vàng viết mấy câu, lại đóng dấu lên, lại đưa cho Lâm Lam đóng dấu vân tay lên.

“Cám ơn bí thư chi bộ, cám ơn đại đội trưởng.” Lâm Lam nhận lấy thư giới thiệu cùng tiền, lại bảo Tiểu Vượng nói cám ơn.

Nhìn cô hiểu chuyện như vậy, mọi người ngược lại không biết làm sao, này. . . . . . có chút không đúng.

Cọp mẹ nói cảm ơn sao? Lễ phép như vậy thật giống người thành phố có ăn học.

Lâm Lam cũng không nhiều lời, để cho bọn họ tự não bổ, cõng Tiểu Vượng về nhà.

Cô vừa rời khỏi, chung quanh liền wow lên, rối rít hỏi chuyện.

Bên kia ông Hàn đang tực giận vì cô là một người đàn bà lại chạy đến chỗ một đám đàn ông, sau lại nghe nói là cô muốn vay tiền cho con đi xem bệnh, ông liền cảm thấy khuôn mặt già nua của mình nóng lên, thật giống như nhà mình hà khắc với vợ chồng lão Tam, không để con cô đi chữa bệnh.

“Con bé này, đã nói mấy ngày nữa rảnh sẽ đưa mẹ con họ đi khám bệnh, sao lại từ mình chạy đi chứ ?.”

Nhưng người có tâm cũng tự hiểu, mấy ngày nữa vào mùa thu hoạch bận rộn, làm gì có thời gian mà đi?

Đơn giản là bà Hàn không muốn bỏ tiền ra, nhưng nếu con trai út con gái út hơi đau đầu một chút, chắc chắn bà ta đã sớm đưa bọn họ đi rồi.

Có hành độn lúc trước của Lâm Lam, ông Hàn cũng không suy nghĩ nhiều, thậm chí còn chủ động nói dối bà Hàn chuyện Lâm Lam mượn đại đội trưởng năm đồng để đi khám bệnh, nghĩ đợi cô quay lại thì nói với đại đội trưởng trừ vào công điểm của nhà mình.

Buổi tối hôm đó, Lâm Lam dặn dò Nhị Vượng phải trông nom Tam Vượng thật kĩ, lại bảo nó vào bếp lén lấy một ít lương khô.

Kết quả Nhị Vượng ra ngoài trở về chỉ đem theo hai cái bánh bột ngô lớn, “Mẹ, đều ăn hết rồi.”

Nhân khẩu lớn, lương khô hôm nay đã bị ăn hết, hôm sau mới làm tiếp.

Lâm Lam cũng đành thôi, đành lặng lẽ đổ đầy ấm nước Hàn Thanh Tùng mang từ quân khu về.

Bà Hàn đang ngồi trên giường gạch nghe thấy tiếng động, muốn đứng lên xem một chút, ông Hàn nhìn thấy, nói, “Chắc là cho bọn nhỏ uống nước, mau ngủ đi.”

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, Lâm Lam đã tỉnh dậy, đưa Tiểu Vượng đi lên bệnh viện trên thị trấn.

Bởi vì lương khô không đủ ăn, lại không có phiếu ăn, cô không thể không vào vườn rau hái hai quả dưa mang theo lót dạ, về phần bà Hàn đến lúc đó mắng, kệ bà ta đi.

Từ thôn Sơn Nhai đi đến thị trấn chỉ có một con đường đất, dọc theo bờ sông phía Nam đi về phía đông, không tới năm mươi dặm đường, nhưng cô mang theo trẻ nhỏ có lẽ sẽ lâu hơn.

Dù sao cô là người hiện đại yếu ớt, trời nóng có điều hòa, trời lạnh có máy sưởi, cho tới giờ chưa từng dưới ánh mặt trời nắng gắt như vậy cõng một đứa nhỏ.

Vừa nóng vừa mệt, cảm giác mặt trời trên đỉnh đầu đang thiêu đốt cô, dưới chân  đường đất cũng gồ ghề, đi lên giống như đang mài bàn chân.

Rất nhanh cô liền cảm thấy xương sống, thắt lưng, chân tay, toàn thân không một chỗ nào không đau .

Tiểu Vượng cũng hiểu chuyện, không để cô cõng nữa, chủ động xuống tới nắm tay cô đi.

Dọc theo đường đi Lâm Lam cố gắng nói chuyện với Tiểu Vượng, nhưng ra khỏi nhà liền không thích mở miệng, hơn nữa đi khỏi thôn Sơn Nhai, lại càng im lặng.

Lâm Lam trêu chọc chừng mười câu, nó có thể đáp lại một hai câu đã là không tệ, nếu là có người ngoài, một lời cũng không đáp.

Lâm Lam cũng không bắt ép, thật ra cô cũng có chút khẩn trương, nếu đứa nhỏ này cùng cô nói chuyện, cô còn không biết nói cái gì đây.

Dù sao cô chưa từng chăm sóc trẻ nhỏ.

Sau đó hai người gặp một chiếc xe la, đi nhờ được một đoạn, lại đi tiếp một lúc, vận may không tệ gặp được một chiếc máy kéo.

Cứ đi như vậy, gần trưa cô cũng đến được thị trấn. Lâm Lam không biết đường, không biết bưu điện ở đâu, trước hết phải tìm nhân viên trị an hỏi.

Người ta vừa nghe giọng cô, nhìn bộ dạng của cô, lại dắt theo một đứa trẻ vừa nhỏ vừa gầy như vậy, cũng biết là người làm nông cùng quê, lập tức nhiệt tình chỉ đường, còn có người tốt bụng cho hai viên kẹo.

Lâm Lam mang theo Tiểu Vượng ở ven đường uống nước ăn bánh bột ngô, suy nghĩ nhất định phải mua chiếc xe đạp mới được, không có xe đạp muốn đi ra ngoài có mà chạy mỏi chân.

Lương khô không đủ, hai người ăn vài miếng uống mấy ngụm nước rồi lại tiếp tục lên đường, thị trấn cũng không lớn, rất nhanh đã đến bưu điện.

Lúc này bưu điện ở thị trấn cũng không lớn, ngay sát tiện tạp hóa, vị trí rất dễ thấy.

Lâm Lam vào đại sảnh nhìn ở cửa sổ có mấy người xếp hàng, người gọi điện người thì gửi thư, cũng có hai ba người gửi tiền.

Cô giả vờ cái gì cũng không hiểu, tìm người hỏi một chút muốn nhận tiền thì nhận ở đâu.

Một nữ lễ tân mặc áo xanh lam tiếp đón cô, hỏi cô đến từ đâu, lấy bao nhiêu tiền.

Lâm Lam cố gắng bắt chước những người phụ nữ nông thôn lần đầu lên thành thị, ánh mắt sợ hãi, giọng nói hơi run rẩy, làm cho người ta nảy sinh lòng giúp đỡ.

“Có phiếu chuyển tiền không?”

“Phiếu chuyển tiền còn chưa được gửi về nhà, còn hai ngày nữa, có thể giúp tôi tra một chút hay không. Nếu tiền đã gửi đến thì tôi lấy, nếu chưa gửi đến tôi sẽ chờ ở ngoài một đêm, lấy tiền rồi đưa con đi bệnh viện.” Lâm Lam có gắng tỏ ra đáng thương, kích thích tình thương của đối phương.

Quả nhiên nữ nhân viên kia nhìn Tiểu Vượng một chút, lại hỏi xem nó bị bệnh gì, biết được thị lực nó không tốt liền cảm thấy thương tiếc.

“Đứa nhỏ này có một đôi mắt đẹp như vậy, lại không thể nhìn rõ sao?” Cô huơ huơ tay trước mặt Tiểu Vượng, nó đương nhiên không đáp lại.

“Cô chờ chút, tôi giúp cô đi tra.”

Rất nhanh, nữ nhân viên kia quay lại cười với Lâm Lam, “Cô tới rất đúng lúc, chuẩn bị phát danh sách phiếu đây. Nếu cô không đến lúc này, hai ba ngày nữa mới có thể nhận được phiếu.”

Lâm Lam vui mừng nói cảm ơn.

Cô lấy thư giới thiệu và giấy kết hôn ra , “Tôi là một phụ nữ, không có con dấu riêng, không viết tên, chỉ có thể đóng dấu vân tay, đây là giấy kết hôn chính phủ phát, có thể chứng minh tôi là vợ của Hàn Thanh Tùng không?”

“Có thể!” Nhân viên đang làm việc đều bị cô chọc cười rồi.

Lâm Lam hai mắt trong veo, “Vậy làm phiền cô lấy cho tôi.”

Lần này có tới 260 đồng, nhiều hơn lúc trước 40 đồng! ! !

Chương 6: Khám bệnh

Không có phiếu chuyển tiền, đương nhiên không thể giải thích tại sao lại có nhiều hơn đợt trước, chỉ có thể đợi thư gửi về nhà.

Lâm Lam đóng dấu vân tay, đem toàn bộ tiền bỏ vào trong túi, luôn miệng nói cám ơn với nhân viên bưu diện.

“Nhanh đi bệnh viện đi, sớm chữa lành bệnh cho con trai.”

Sau khi Lâm Lam rời đi, mấy nữ nhân nhân viên mới cùng nhau bát quái, “260 đồng, chồng cô ấy làm nghề gì mà nhiều tiền như vậy?”

“Địa chỉ gửi tiền là bộ đội.”

“Đó chính là sĩ quan a, không thể tin nổi, lính nghĩa vụ ở nông thôn cũng có thể làm đến sĩ quan sao.”

“Sao người ta lại biết gả như vậy chứ?”

Bị hâm mộ gả cao-Lâm Lam mang theo đứa bé mệt mỏi không nhẹ, mặc dù thân thể là của nguyên chủ, cũng không biết tại sao, cảm giác đau, mệt mỏi,.. đều do linh hồn cô mang đến.

Cho nên cô không thể chịu khổ, không thể bị ủy khuất, không thể sống cuộc sống vất vả, không thể không có người giúp.

Cô nhất định phải đi xe đạp, nhất định phải ăn trắng mặc trơn!

Ra khỏi bưu điện cô suy nghĩ xem có nên đến trường học tìm Đại Vượng và Mạch Tuệ không, nhưng nhìn bầu trời hơi tối màu, liền quyết định đi bệnh viện.

Dù sao cũng không phải lần đầu hai anh em kia đến trường học trên thị trấn đưa đồ cho cô út chú út, bọn chúng có thể tự về nhà .

Cô dắt Tiểu Vượng đến ngồi nghỉ ở tảng đá trước cửa bệnh viện, thật sự là đi không nổi.

Lúc trước dồn hết sức lực đi lấy tiền, lấy được tiền rồi liền không muốn nhúc nhích, chỉ muốn tìm tiệm cơm ăn bữa ngon, sau đó về nhà ngủ một giấc.

Đáng tiếc cô lại không có phiếu ăn, có tiền cũng không mua được đồ, thật là đáng giận.

Tiểu Vượng co rúm lại bên cạnh cô, dùng sức hướng cô tìm cảm giác an toàn.

Lâm Lam vỗ vỗ nó, ý bảo không phải sợ.

Nghỉ ngơi một lát, Lâm Lam đứng dậy, ai biết động tác quá mạnh, trước mắt nhất thời tối sầm, cả người lung lay.

“Cẩn thận ——” một người kịp thời đỡ lấy cô, cô mới không ngã xuống đất.

Lâm Lam biết mình hẳn là bị tụt huyết áp hoặc huyết áp thấp, trước mắt tối như mực, cả người choáng váng, sau gần 1 phút đồng hồ mới nhìn thấy rõ.

“Vị này. . . . . . đồng hương, cô không sao chứ?” giọng nói rất ôn hòa, làm cho người nghe không tự chủ được buông lỏng cảnh giác.

Lâm Lam dụi dụi mắt: “Cám ơn anh, tôi không sao rồi, chỉ hơi choáng đầu thôi.”

Người cô cám ơn, là một người đàn ông mặc áo blouse trắng, khoảng 26-27 tuổi, cả người toát lên vẻ tuấn tú nho nhã, chính là phong thái của người trí thức.

Anh ta đang mỉm cười nhìn cô, ánh mắt có chút kỳ quái.

Lâm Lam kéo giãn khoảng cách với vị bác sĩ nam này, nắm tay Tiểu Vượng, Tiểu Vượng thì ôm thật chặt bắp đùi cô không buông.

Vị bác sĩ kia cười nói: “Cô hẳn là tới khám bệnh cho con, tôi tên Dương Hàm. . . . . .” Anh ta dừng một chút, thấy Lâm Lam không có phản ứng với cái tên này, nói tiếp: “Là bác sĩ ngoại khoa ở đây, để tôi dẫn hai người đi.”

Lâm Lam nhã nhặn từ chối: “Không làm phiền anh, chúng tôi tự đi được.”

Bởi vì thuận đường, Dương Hàm vẫn theo bọn họ đi vào, trên đường tìm hiểu một chút tình huống của Tiểu Vượng, giới thiệu Lâm Lam đi tìm một vị bác sĩ họ Lưu, khám mắt hay xem bệnh cho trẻ nhỏ đều có thể.

Bệnh viện bây giờ không phổ biến chứng tự bế, cùng xem là xem bệnh cho trẻ con thôi.

Lâm Lam nói cảm ơn, muốn dắt Tiểu Vượng đi.

Dương hàm: “Cô không cảm thấy tôi có chút quen mắt sao?”

Lâm Lam nhìn anh ta một cái, suy nghĩ người này có ý gì, dù muốn làm quen với cô cũng sẽ nói mấy lời kiểu “Tôi thấy cô rất lương thiện” , sao lại hỏi “Cô không cảm thấy tôi có chút quen mắt”?

Ý nghĩ này vừa lóe lên, cô liền cảm thấy buồn cười, dù sao mình bây giờ là phụ nữ nông thôn dắt theo con trai, vận đào hoa gì đó. . . . . . cô cảm thấy hay là thôi đi.

Vậy còn ý gì?

Cô đi tới cửa phòng bác sĩ Lưu, quay đầu lại nhìn một chút, đối diện với đôi mắt mỉm cười của Dương Hàm.

Cô không khỏi giật mình một cái, vội vàng đẩy cửa đi vào.

Tiếp đón bọn họ là một vị bác sĩ râu tóc bạc trắng, trên sống mũi có một gọng kính, gắn với một sợi dây vòng qua tai.

Ông ấy trước tiên là nhìn, nghe, hỏi, sờ* tiếp theo lại đặt câu hỏi với một đống thuật ngữ chuyên nghiệp, Lâm Lam nghe cũng không hiểu, cô cũng không biết phải làm sao.

*Nhìn, nghe, hỏi, sờ: Vong, văn, vấn, thiết: tứ chẩn, một phương pháo khám chữa bệnh của Đông y.

Khi nguyên chủ mang thai có tham gia đại hội phê phán hồ ly tinh, kết quả xảy ra xung đột, làm cho bụng bị thương dẫn đến sinh non, vì vậy mắt Tiểu Vượng mới bị hỏng.

Xem chừng là do máu bầm đè lên dây thần kinh mắt.

Ông bác sĩ nói có thể cắt kính để đeo, kết hợp nhỏ thuốc mắt.

Lâm Lam lại nghĩ đến việc phẫu thuật, trực tiếp hỏi, “Bác sĩ, ngài thử chụp CT* cho cháu nó xem sao.”

* Chụp CT: chụp cắt lớp

Ông bác sĩ ngẩng đầu lên nhìn cô, “Tôi nói, chị này, cô còn biết cả chụp CT sao? Chỗ chúng tôi làm gì có.” Ông cũng là nghe học sinh đi du học nước ngoài nói chứ đã nhìn thấy bao giờ, vậy mà một phụ nữ nông thôn lại biết được.

Lâm Lam lập tức giả bộ ngu ngơ cười, “Ai nha, không có sao? Tôi nghe thầy thuốc trong thôn nói ở đây có.”

Ông bác sĩ cười nói: “Thị trấn chúng tôi nhỏ, không có dụng cụ để chụp X quang, phải đi đến tỉnh. Nhưng tôi cũng hiểu được chút ít,thường chỉ có người gãy xương mới đi chụp, đứa nhỏ này là bệnh về mắt, không chụp được.”

Lâm Lam không phải là bác sĩ nên nghe không hiểu lắm, nhưng nghe ông ấy nói, vậy trước tiên cứ kiểm tra mắt xem sao.

Ông bác sĩ kêu một thực tập sinh đến hỗ trợ, đưa Tiểu Vượng đi kiểm tra mắt.

Tiểu Vượng vẫn sợ, gắt gao ôm Lâm Lam không chịu buông tay, không cách nào khác, Lâm Lam đành phải ôm nó đi vào.

Sau khi kiểm tra hồi lâu, cuối cùng cô điền vào tờ đơn, chọn mắt kính.

Bác sĩ đề nghị cô dùng cái này cho tiện, dù sao có thể sử dụng là được, nông dân mà, không có tiền, cắt được kính mắt đã khó rồi.

Kết quả nhìn người phụ nữ nông thôn này chọn tới chọn lui, cuối cùng lại chọn bộ tốt nhất, mắt kính bằng thủy tinh, khung bạc, hết thảy bảy đồng.

Ông không khỏi nhìn Lâm Lam nhiều thêm một cái, phụ nữ ở nông thôn chi tiêu quyết đoán như vậy rất hiếm thấy.

Thực tế đó là thói quen chọn đồ của Lâm Lam, cô rất tin tưởng câu tiền nào của nấy, kể từ khi cô độc lập về kinh tế, mua đồ chỉ chọn chất lượng, không quản đắt rẻ.

Đến khi trả tiền, cô mới thấy đắt, tổng cộng bảy tám đồng. Ở nông thôn xem bệnh bốc thuốc cũng chỉ hết một hai đồng, cho nên thật sự có chút đắt.

Lâm Lam cũng chỉ đau lòng một giây, sau liền thoải mái trả tiền.

Dù sao khám bệnh cho con mình, nhiều tiền nữa cũng không vấn đề, cô chọn kính mắt tốt nhất đương nhiên sẽ đắt, gọng kính bằng bạc, thấu kính thủy tinh, chân bằng đồng đỏ, rất đẹp.

Dù sao cái kính này nhìn rất được, chờ Tiểu Vượng không đeo nữa, cũng không bị lỗi thời, không lãng phí.

Kính mắt không lấy trong một ngày được, phải đợi ba ngày.

Lâm Lam ngẩn ra, không ngờ đi cả một ngày như thế cũng không lấy được, nhìn bộ dáng của mình, cô thật không muốn đi một lần nữa.

Cô nói với bác sĩ, “Bác sĩ Lưu, chúng tôi từ thôn Sơn Nhai xa xôi đi bộ tới đây, xa tới năm sáu mươi dặm, đi từ sáng sớm đếm gần trưa mới tới nơi, giờ mà trở về rồi lại đi một chuyến nữa thật không dễ dàng. Ở nhà nghỉ chúng tôi không trả tiền nổi, cũng không có phiếu ăn, có thể để chúng tôi lấy trong hôm nay không, tối nay lấy cũng không sao. . . . . .”

Ông bác sĩ cười nói: “Chị à, chuyện này không thể, ba ngày đã là rất nhanh rồi, kính mắt kia đặc biệt, được chuyển từ bệnh viện trong tỉnh xuống đây.”

Thấy thế Lâm Lam cũng đành bó tay.

Cô suy nghĩ, nông dân đi đến thành phố, khó càng thêm khó.

Không nói đến thư giới thiệu, ăn uống cũng là vấn đề. Mình mang thức ăn theo, hai người ăn một lúc liền hết rồi, trong thị trấn muốn ăn cơm phải có phiếu ăn, nông dân đào đâu ra chứ?

Ở nông thôn muốn phiếu ăn thì đến chỗ quản lương thực lấy lương thực đổi là được, mà lúc đổi chỉ đưa phiếu không đưa tiền, khi ăn cơm thì đưa phiếu ăn còn phải trả tiền. Tính tới tính lui, nông dân quá thiệt thòi. Trong nhà làm gì còn nhiều lương thực như vậy? Khẩu phần ăn của bản thân còn không đủ no đây.

Phải đi lại một lần nữa, cô thực sự là buồn không nói nên lời, cái chân thân yêu đến giờ vẫn còn đau đây.

Cũng không biết tại sao cùng là một thân thể nhưng thay đổi linh hồn lại yếu ớt như vậy!

Aiz, nhớ xe đạp quá đi.

Cô dắt Tiểu Vượng đi, lúc này hai người vừa mệt vừa đói, đáng tiếc bánh bột ngô đã ăn hết rồi, không có phiếu ăn thì có tiền cũng không mua được cơm.

Cô do dự một chút, suy nghĩ xem có nên đến phòng ăn của bệnh viện làm một cuộc cách mạng tình cảm, không cần phiếu ăn cũng có thể mua lấy vài cái bánh bao.

Kết quả là bây giờ đã xế chiều, giờ cơm trưa đã qua mà buổi tối nhà bếp lại không nấu, người ta không bán, rồi lại nói không có phiếu ăn thì cũng không thể đổi được bánh bao, cũng là số trời.

“Đói.” Tiểu Vượng vô thức kêu.

Lâm Lam suy nghĩ một chút, “Chúng ta đi dạo xung quanh một chút, xem thử có thể mua bánh bột ngô của hộ gia đình nào không.”

Cô cũng không ôm hi vọng, bây giờ phiếu ăn quan trọng hơn cả tiền, không có phiếu ăn thì không đổi được đồ.

Rất nhiều nông dân mang trứng gà đến thị trấn trộm đổi lấy phiếu ăn, tiền cũng không cần chỉ cần phiếu.

Dù sao phiếu lương thực là thứ duy nhất có thể đổi được đồ ăn, không có phiếu, có tiền cũng mua không được .

Lúc cô ôm Tiểu Vượng ra cửa, không ngờ lại đụng phải Dương Hàm.

Lâm Lam theo bản năng đè túi tiền trong áo, tại sao hắn lại tốt bụng nhiệt tình như vậy, thật sự không có ý gì với cô sao?

Cô thấy Dương Hàm mi thanh mục tú, ánh mắt ôn hòa trong trẻo, không giống người xấu, thầm nghĩ hắn cũng không đáng ngại.

Dương Hàm hỏi: “Đứa nhỏ không có vấn đề gì chứ?”

Giọng nói rất nhẹ nhàng, có chút quen.

Lâm Lam nghi ngờ nhìn anh ta một cái, rõ ràng mới quen biết, cô cười nói: “Cám ơn bác sĩ Dương quan tâm, bác sĩ Lưu đã cắt kính cho cháu rồi, để ba ngày nữa qua lấy.”

Dương Hàm nhìn cô và Tiểu Vượng, biết là hai người đói bụng rồi, “Buổi trưa tôi mua hơi nhiều bánh bao, cô mang đứa nhỏ tới phòng tôi ăn đi.”

Lâm Lam có chút không hiểu.

Vô duyên vô cớ sao lại đối xử tốt với cô như vậy?

Cho dù là người tốt, trước cửa bệnh viện này người ra vào nườm nượp, bao nhiêu người đáng thương, chẳng lẽ anh ta giúp đỡ tất cả sao?

Bây giờ ai cũng không chê phiếu ăn nhiều, đoán chừng mua nhiều là để cho bữa tối, tại sao cho cô ăn?

Chẳng lẽ thật sự có ý với cô sao?

Thật lòng mà nói, dánh dấp nguyên chủ cũng thanh tú, mặc dù sinh năm đứa con, vóc người vẫn tinh tế yểu điệu, chẳng qua cái mác người đàn bà chanh chua đã che lấp đi mỹ mạo của cô mà thôi.

Chỉ cần bình thường chút là có thể hấp dẫn ánh mắt người khác phái rồi, ví dụ như vị bác sĩ ôn nhu anh tuấn đây.

Đáng tiếc a, gái đã có chồng.

“Cảm ơn bác sĩ Dương, không cần.”

Dương Hàm nhìn bộ dạng cô lễ phép như vậy, ánh mắt càng tỏ ra tò mò, cười như không cười, “Tôi nói Lâm Lam này, cô thật sự không nhận ra tôi?”

Đừng trêu chọc tôi, tôi có chồng rồi nha!

Lâm Lam cười cười, “Có lẽ tôi biết anh?”

 

 

 

 

Discussion16 Comments

  1. Bác sĩ Dương này sao lại biết Lâm Lam vậy, khúc trên có thấy anh ta gọi cô là đồng hương, cùng quê thật hả ;92 liệu anh ta có phải bạn của Hàn Thanh Tùng không nhỉ?

  2. Tem! Lần đầu cm đầu tiên nha, hôm trước đọc tò mò làm sao Lâm Lam lấy lại tiền được không ngờ là cách này. Mấy nhóc này cũng dễ thương quá co Nhị Vượng hơi ích kỷ nhỉ.

  3. Đồng hương chắc là cùng quê , tiểu vượng bị cận thị rồi. Mong chờ xem Lâm Lam làm cách nào kiếm tiền đây. Phải có phiếu cơm mới mua được cơm sao, giống thời bao cấp của mình nhỉ.

  4. Haizz. Thì ra kiếp trước Tam Vượng chết đuối. Tội nghiệp quá, không biết kiếp này thế nào. Nó còn nhỏ nhưng làm đủ chuyện, lại còn biết đem đồ ăn về cho mẹ dễ thương quá. Lâm Lan thông minh quá, lại có cách lấy được tiền chồng gửi về, có điều bà Hàn mà biết không biết ra sao. Bác sĩ Dương sao tốt quá vậy.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

    • Sao mà rắc rối vậy hen, có tiền mà không mua được cơm. Cơm thì phải dùng phiếu ăn để đổi lấy. Haizz thương hai mẹ con Tiểu Vượng quá, có tiền mà không mua được cơm.

  5. Bác sĩ Dương này thân thiewnj với Lâm Lan quá ha. Ở nhà thì mang tiếng xấu mà lại k bị bsi Dương này có ký ức xấu về mình, cũng lạ ghê.
    M rất thik đọc truyện cận đại kiểu này, hihu. Cảm ơn b editor!

  6. Bảo sao LL lại đi tìm TV. Hoá ra LL tìm thấy kí ức của nguyên chủ là TV chết đuối. Nhờ có cái danh đanh đá từ trc nên thật ra LL cũng đỡ phiền. Giờ đưa TV đi khám bệnh, thời đại này không có phiếu ăn đúng là khổ mà, có tiền cũng không mua được đồ ăn. Mà DH này là ai? Có quen LL hay sao? Tò mò thật sự
    Cảm ơn edictor

  7. Thanh niên đam mê bơi lội mà yểu mệnh a, đáng thương lắm cơ, huhu, lo cho mẹ cho em hết mình mà
    Chị ngó bộ thuận lợi nha, lãnh tiền khám bệnh đều ổn, cơ mà không biết chị có câu chuyện xưa với bác sĩ Dương không đây

  8. Thật sự mong chờ em tiểu vượng khi lớn lên có khỏi hết bệnh ko ta, còn anh bác sỹ đó làm sao lại nhiệt tình với LL vậy, đang lúc gay cấn lại hết huhuuuuu

  9. Aiz nghỉ đến cảnh đi bộ dưới trời nắng là oải rồi, còn bế thêm con. A Nam chính ơi mau về đi, vợ a cực quá kìa. Không biết LL với anh chang bác sĩ là thế nào nhỉ.

  10. Người hiện đại xuyên đến không chịu đựng được khổ cực như người xưa, nhưng chị cố gắng vì Tiểu Vượng dã man. Tam Vượng kiếp trước tội ghê mong kiếp này nhờ nữ chính mà em được sống vui vẻ, hạnh phúc bên Gia đình. Bác sĩ Dương Hàm này là 1 ẩn số nha, hóng chương sau. Tks bạn Edit nhiều ❤️

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: