Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 101+102

14

Chương 101: Phương thị hiến kế

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Như Ý vào thôn lúc đêm đen không người, nghe được giọng nói của nàng thì Tạ Hữu Khang không quá muốn mở cửa, bây giờ trong lòng hắn người muội muội này chính là điềm xấu, có gan lớn đến dám giết người, ai biết được cho nàng vào trong nhà thì sẽ là cái dạng gì chứ. Nếu chứa chấp tội phạm mà bị phát hiện thì cũng là trọng tội,hắn cũng là người có vợ con rồi, không muốn vì Như Ý mà chịu dựng phong hiểm lớn như vậy.

Như Ý ở bên ngoài kêu vài tiếng, không thấy Đại ca ra mở cửa, vừa đói vừa mệt vừa sợ nên đã mở miệng uy hiếp: “Đại ca, nếu ngài không mở cửa để ta vào thì các người hãy coi chừng đó! Ngàicùng vợ của ngài, con của ngài chỉ cần có một người không chú ý thì ta sẽ giết hết! Hiện tại để cho ta vào ăn no rồi nghỉ ngơi, sau đó ta sẽ đi! Nhanh mở cửa ra!”

“Đến rồi đây! Không phải là ta đột nhiên nghe được giọng nói của muội nên có chút không dám tin tưởng sao? Không phải là không muốn mở cửa cho muội đâu, muội còn dám uy hiếp Đại ca nữa sao, coi chừng ta nói cho cha nương!” Tạ Hữu Khang nghe Như Ý nói xong thì trong lòng vừa sợ vừa hận. Lúc trước Như Ý dám ra tay với hai đứa con trai của Tứ đệ, hiện tại lại giết người, nàng ta đã giống như con sói giữa mùa đông bị buộc đến bước đường cùng nên đỏ mắt rồi. Bản thân mình không nên trêu chọc nàng ta, nếu không nàng ta thật sự dám xuống tay giết cả nhà mình mất.

Dù sợ dù hận cũng chỉ có thể mở cửa ra, kéo Như Ý vào trong, đưa đầu ra bên ngoài nhìn hai bên dò xét một chút, không phát hiện ra bóng dáng hay động tĩnh nào mới nhanh chóng đóng cửa lại.

“Muội còn dám trở về sao? Hiện tại khắp nơi đều đang lùng bắt muội, muội đến đây không phải là tự đi chịu chết sao?” Tạ Hữu Khanh hạ giọng nói, “Muội đã trộm bạc trong nhà đi rồi, ngay cả y phục cũng mang theo, tại sao lại không cao chạy xa bay đi?”

“Ta đói bụng, huynh mau để đại tẩu đem cơm đến phòng ta đi. Nói cho nàng ta biết, nếu nàng ta dám để lộ tin tức thì dù ta không giết được các ngươi, đến lúc đó ta cũng sẽ nói với quan phủ các ngươi đã chứa chấp ta bao nhiêu ngày, cho các ngươi có nhảy sông tự vẫn cũng không thể rửa sạch được!” Như Ý nói xong thì vội vã chạy về phòng mình, nàng thật sự là mệt mỏi, hơn nữa nàng còn muốn gặp cha nương, giống như hài tử bị ủy khuất muốn chạy đến bên người cha mẹ.

Tạ Hữu Khang giậm chân một cái, thầm nghĩ thật sự là gia môn bất hạnh!

Phương thị nghe thấy Như Ý trở về thì bị hù nhảy dựng lên khỏi giường gạch, vừa muốn lớn tiếng trách móc đã bị Tạ Hữu Khang quát lớn. Nàng ta cũng biết là không thể lớn tiếng, chỉ dám oán hận mà dùng tay đập vào giường, trong miệng nhỏ giọng mắng chửi: “Chết tiệt! Sao nàng ta không chết ở bên ngoài luôn đi! Giết hết người ngoài rồi bây giờ lại muốn hại người trong nhà sao? Nàng ta là đồ sao chổi! Là tang môn tinh đó!”

“Nói nhảm cái gì đó? Cái gì mà tang môn với không tang môn chứ?”Trong lòng Tạ Hữu Khang vốn đã sợ hãi, nghe Phương thị lẩm bẩm như vậy nữa thì càng sợ hơn.

“Không được, mau mang con qua đây ngủ với chúng ta mau, lỡ như bị bà điên kia nửa đêm giết vào thì rất nguy hiểm đó!” Phương thị mang giày vào rồi chạy ra ngoài, đi đến một nửa lại sợ hãi, nói với nam nhân nhà mình: “Ta không dám ra ngoài, nếu bà điên kia giết ta thì làm sao bây giờ?”

Tạ Hữu Khanh trừng mắt nói với nàng: “Nó giết nàng làm gì! Chỉ cần nàng không khai nó ra, không kêu gào thì nó ngại không có việc làm mà đi giết người hả? Nàng để cha nương ở đâu rồi? Nàng đừng đi gọi con nữa, ngày mai cho chúng ra ngoài ở đi, chúng ta phải đối xử ôn tồn với Như Ý, nó chắc chắn sẽ không ác như vậy đâu!”

Phương thị nghe cũng nghĩ như vậy, không cảm thấy sợ nữa, đi đến nhà bếp lấy đồ ăn cho Như Ý.

Tạ Sinh Tài thấy Như Ý trở về thì hung hăng tát nàng ta mấy phát, lại đá nàng ta một cái, Như Ý bị té trên mặt đất, thuận thế quỳ luôn trên nền, nước mắt lưng tròng cầu xin Tạ Sinh Tài cứu nàng.

Uông thị nằm ở trên giường gạch không nhúc nhích được, chỉ chảy nước mắt, trong miệng phát ra mấy tiếng a a, khiến người khác nghe xong thì trong lòng cảm thấy chua xót.

Như Ý nhìn Uông thị hỏi: “Nương, nương làm sao vậy? Sao nương không đứng dậy nhìn con vậy?”

Tạ Sinh Tài thiếu chút nữa thì đá thêm một cái nữa, nói: “Đồ bất hiếu nhà ngươi! Nếu không phải ngươi thì sao nương của ngươi lại bị tức đến đổ bệnh như thế này chứ hả? Mặt mũi của Tạ gia chúng ta đều bị ngươi làm hỏng cả rồi! Ngươi còn trở lại đây làm cái gì? Lúc ra đi không phải ngươi đã trộm tiền đi rồi sao? Sao ngươi còn về đây nữa, có bản lĩnh thì cả đời này cũng đừng trở về!”

Như Ý khóc sướt mướt nói ra tất cả mọi chuyện nàng gặp ở bên ngoài, cầu xin Tạ Sinh Tài cứu nàng ta.

Tạ Sinh Tài ngồi ở bên giường nhìn bộ dạng thê thảm của Như Ý, vừa xấu vừa bẩn vừa gầy, ở đâu còn nửa điểm bóng dáng của cô nương xinh đẹp ngày xưa? Hắn vừa tức vừa hận lại đau lòng, trong mắt cũng chảy xuống hai hàng nước mắt, tay vỗ chân, vỗ đến nỗi khiến người nghe thấy đều cảm thấy đau thay hắn.

Như Ý ăn hết cơm thừa mà Phương thị đem ra như hổ đói, ăn xong thì uống nước, rồi ngồi ở trên ghế rụt cổ cầu xin người nhà cứu nàng.

Lúc này Phương thị cũng không sợ nữa, nói với Như Ý: “Đại tẩu nói với muội a, muội xúc động đi báo thù như vậy làm cái gì? Cho dù có báo thù thì cũng phải suy nghĩ thật kỹ, ít nhất phải khiến người khác không thể nghĩ đến muội được. Muội thì ngược lại, vừa mới động thủ đã khiến người khác nghĩ ngay đến muội rồi. Hiện tại khắp nơi đều là công văn bắt muội, muội cứ trốn trong nhà mãi thế này cũng không phải kế lâu dài, Vương bộ đầu kia đã nói là không cho phép nhà chúng ta giấu muội rồi, còn nói có thể bất ngờ đến nhà nữa. Hắn khẳng định cũng đã bảo người trong thôn nhìn chằm chằm vào nhà chúng ta rồi.”

Phương thị đang muốn dọa Như Ý rời đi.

Như Ý nói: “Muội chỉ định ở nhà trốn vài ngày thôi, chờ đến khi muội dưỡng thân thể tốt hơn thì mọi người phải cho muội một ít bạc, ít nhất phải để cho muội chạy xa một chút.”

Phương thị nghe thấy Như Ý chỉ tính toán ở lại vài ngày thì trong lòng thoáng buông lỏng, thế nhưng lại nghe được nàng muốn tiền thì lại cảm thấy thịt đau. Bọn họ cũng từng có được chỗ tốt từ trên người Như Ý, thế nhưng để bọn họ giao ra số tiền đã đến tay này thì bọn họ không muốn đâu. Số tiền này bọn họ dự định để cho con trai đến trường đó.

Ngược lại Tạ Sinh Tài thì nói sẽ nghĩ biện pháp kiếm số tiền này cho bọn họ.

Một đêm này mọi người ở nhà cũ ngủ không được, nhất là Phương thị, nàng ta nghĩ đến chuyện cha chồng nói cho tiền Như Ý, nhưng mà tiền kia vốn phải thuộc về bọn họ cơ mà, dựa vào cái gì mà phải cho Như Ý chứ? Lúc trước Như Ý đã trộm không ít rồi, hiện tại còn lấy thêm khiến cho trong lòng nàng ta cảm thấy rất khó chịu.

Phương thị nói ra sự không cam lòng của mình với nam nhân nhà mình, Tạ Hữu Khang nói nàng đừng biểu hiện ra ngoài, còn thuật lại câu nói độc ácmà Như Ý nói với hắn lúc ở trước của nhà cho nàng nghe. Nhưng chuyện này càng khiến cho Phương thị cảm thấy Như Ý là bạch nhãn lang, cảm thấy sau này nói không chừngnàng ta còn có thể trở về. Như vậy chẳng phải là nhà bọn họ vĩnh viễn phải chờ đợi trong lo lắng, còn phải tùy thời chảy máu cắt thịt (tốn tiền) sao?

Phương thị cũng là người có tâm nhãn, làm chuyện xấu cũng không muốn bị người ta biết được, không muốn đắc tội với ai. Trước kia nàng ta quen lợi dụng Lý thị, lần này nàng ta cũng nghĩ Lý thị là một sự lựa chọn khá tốt, cho nên nàng ta không để lại dấu vết mà tiết lộ với Lý thị chuyện Như Ý đang ở trong nhà, hơn nữa còn phàn nàn bên tai nàng ta chuyện lúc trước Như Ý đã cầm không ít bạc từ trong nhà rồi, còn nói nhà Tạ Hữu Thuận và nhà thôn trưởng hận Như Ý bao nhiêu, lại nói thêm nếu đi quan phủ báo án thì có thể được bao nhiêu tiền thưởng, thành công khơi dậy tâm tư của Lý thị.

Lý thị muốn có tiền thưởng, lại muốn thay Tiêu Lê Hoa xả giận để bợ đỡ bọn họ. Nếu Như Ý bị bắt thì người trong thôn sẽ thả lỏng hơn, mà nàng là người vì dân trừ hại,mọi người không thể nói nàng lòng dạ độc ác được. Cha chồng mẹ chồng cũng không thể mắng nàng, đến lúc đó chỉ cần nói là sợ Như Ý hại bọn họ là được.

Lý thị trái lo phải nghĩ, lại nói với Tạ Hữu Hòa, Tạ Hữu Hòacũng bị thuyết phục, đi báo án.

Phương thị nhìn chằm chằm cửa nhà bọn họ, biết rõ bọn họ đã hành động, nàng ta lập tức đi báo cho Như Ý. Nàng ta bảo Như Ý phải nhanh chóng rời đi, nếu không đến lúc đó mà bị bắt được ở nhà cũ thì bọn họ cũng sẽ bị định tội!

Như Ý cũng bất chấp tất cả, nghe Phương thị nói xong thì liền chạy lên núi, chỉ có chạy đến đó thì mới không dễ bị bắt được, nàng ta đi theo con đường vắng vẻ nên trên đường cũng không gặp được người nào. Lúc chạy đến cạnh thôn, nàng ta nhìn qua những nhà ở mới được xây lên, nhìn nhìn nhà của Tứ ca, lại nhìn qua nhà của Tam ca, trong mắt hiện lên hung quang.

Tiêu Lê Hoa vội vàng chạy về nhà, hỏi Tạ Hữu Thuận: “Con chúng ta đâu rồi?”

Tạ Hữu Thuận đáp lại: “Đang chơi đùa ở hậu viện, sao sắc mặt nàng trắng như vậy?”

Tiêu Lê Hoa chạy đến hậu viện thấy Thạch Đầu và Mộc Đầu đang ở đó chơi ngựa gỗ mà Tạ Hữu Thuận làm cho chúng thì mới thả lỏng người, nói với Tạ Hữu Thuận: “Vừa rồi ta giống như nhìn thấy một người rất giống Như Ý, ta sợ hãi.” Tiêu Lê Hoa không sợ Như Ý tổn thương mình, nàng chỉ sợ Như Ý làm hại con trai mình thôi. Như Ý là người đã có tiền lệ rồi, lúc trước nàng nói cho Như Ý ai là kẻ hại nàng ta, chính là hi vọng Như Ý đừng nhắm vào nhà mình. Kết quả là Như Ý biến thành hung phạm giết người, nàng có chút sợ Như Ý đã giết người đỏ mắt rồi.

Tạ Hữu Thuận nghe xong cũng nghiêm túc hẳn lên, nói: “Nàng không nhìn lầm chứ?”

Tiêu Lê Hoa nói: “Có sáu bảy phần tương tự, chính là có chút gầy hơn, nhưng tư thế đi đường kia thì rất giống.”

Tạ Hữu Thuận cảm thấy có lẽ là Như Ý trở về thật rồi, Đại ca Đại tẩu có chút không thích hợp a, hắn thầm nghĩ đây là chứa chấp phạm nhân đó, cho dù có là muội muội ruột thì đây cũng là tội lớn. Chẳng qua là tại sao bây giờ Như Ý lại ra ngoài, hiện tại đang là ban ngày mà,có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi hay không? Tạ Hữu Thuận muốn đi ra ngoài, rồi lại không yên tâm chuyện trong nhà, cuối cùng quyết định đưa vợ và hai con trai đến nhà Nhị ca trước, để tiện chiếu ứng lẫn nhau rồi hắn lại đi nghe ngóng tin tức.

 

Chương 102: Kết cục cuối cùng của Như Ý

Như Ý cực kỳ hận Tam ca Tam tẩu của mình, thầm nghĩ bọn họ quá vô tình rồi, mình đã thê thảm như vậy rồi mà người làm ca ca tẩu tử như bọn họ còn muốn bỏ đá xuống giếng, nhớ ngày đó bọn họ cũng có được không ít chỗ tốt từ trong tay mình. Nếu bọn họ đã bất nhân thì cũng đừng trách mình bất nghĩa.

Lý thị đang ngồi ở trong nhà thì họa từ trên trơi rơi xuống, nàng đã giao toàn bộ chuyện này cho nam nhân nhà mình đi làm. Dù sao Như Ý và nam nhân nhà mình mới là huynh muội có huyết thống, chuyện hắn đi nói ra chỗ Như Ý đang ẩn nấp cùng chuyện mình nói ra là hai chuyện khác nhau, người khác biết thì sẽ nói Tạ Hữu Thái quân pháp bất vị thân, nhưng lại sẽ nói người làm tẩu tử như mình là ngoan độc vô tình. Nàng cũng không muốn để cho thanh danh của mình xấu hơn nữa đâu. Từ khi thanh danh của Tiêu Lê Hoa trở nên tốt đẹp thì nàng ta cũng dần ý thức được thanh danh tốt của một người quan trọng bao nhiêu. Nhưng bởi vì nàng ta trung thực ở nhà nên mới khiến Như Ý để nàng ta lại ở nhà.

Như Ý đợi Lý thị mở của ra thì dùng một cục đá đập vào đầu nàng ta đến vỡ đầu chảy máu, nàng ta còn chưa kịp kêu ra tiếng thì đã bị Như Ý hung hăng dập thêm vài cái nữa rồi ngã xuống, ngất đi.

Như Ý đánh Lý thị xong, vốn định chạy vào phòng, nhưng lại nghe thấy tiếng nói chuyện đang đến gần, sợ bị phát hiện, oán hận nhổ một ngụm nước bọt trên mặt Lý thị rồi quay người bỏ chạy.

Lý thị chỉ tạm thời ngất đi, Như Ý vừa đi thì nàng ta đã tỉnh lại, chịu đựng sự đau đớn của vết thương trên trán, cố gắng bò ra khỏi cửa, vừa vặn đụng phải người đang đi đến.

Lúc hai người Tạ Hữu Thuận và Tạ Hữu Thái chạy đến thì thấy được Lý thị đã được người khác cấp cứu, vừa hỏi ra thì biết là do Như Ý làm, hai người đều nhíu mày, thầm nghĩ bây giờ Như Ý thật đúng là điên rồi, nàng giết người đã không nương tay nữa.

“Như Ý chắc chắn sẽ chạy vào trong núi, Xuyên Tử và Tỏa Tử đang chơi ở gần đó, đừng để cho nàng ta gặp chúng…” Lý thị nói với âm thanh suy yếu, hiện tại nàng ta thật sự đã thấy hối hận, thật sự rất hối hận. Tại sao mình lại đi gây chuyện với hung phạm giết ngươi như Như Ý chứ? Lúc trước Như Ý còn dám ra tay với ThạchĐầu và Mộc Đầu a! Lúc trước chính mình còn có chút hả hê, còn tiếc nuốikhi Như Ý chưa ra tay, chính mình thật sự không phải người mà, hiện tại đã đến lượt mình chịu báo ứng rồi.

Hai người Tạ Hữu Thuận và Tạ Hữu Thái biến sắc mặt, lập tức nhờ vả hàng xóm chăm sóc Lý thị, rồi lại nhờ người khác đi báo tin cho thôn trưởng, sau đó lại cùng chạy về hướng ngọn núi.

Vận khí của hai người họ rất tốt, cũng chính là vận khí của Như Ý quá kém, cư nhiên để hai người họ đuổi theo đến.

Như Ý vốn là một nữ nhân nên đã chạy không nhanh rồi, lúc trước còn từng chịu tổn thương, mấy ngày nay lại đi đường nhiều nên trên bàn chân đã bị mài đến nổi lên bong bóng, hiện tại còn chưa tốt lên, lại bị mài nên lại vỡ ra, rất đau. Nhìn thấy núi lớn đã cách đó không xa, nàng thật sự đã nghĩ đến cái chết rồi, trên núi còn có dã thú đấy. Hơn nữa nàng có chạy thì chạy đi đâu được chứ, lúc ra đi nàng còn quên cầm theo túi đồ, hiện tại trên người không có đồng nào, ngay cả một bộ y phục để đổi giặt cũng không có!

Ngay thời điểm Như Ý nản lòng thoái chí thì nàng lại thấy được Xuyên Tử và Tỏa Tử đang chơi đùa. Một lòng tràn đầy lửa giận đi về hướng hai đứa cháu trai, tìm được một nhánh cây của một căn đại thụ gần đó đón đầu đánh về phía hai đứa nhỏ, đánh đến mức hai đứa nhỏ kêu to, tách nhau ra chạy, Xuyên Tử chạy nhanh hơn chút, nên Như Ý đuổi theo đánh Tỏa Tử.

Xuyên Tử cầm đá ném Như Ý, Như Ý lại đánh lại nó, Tỏa Tử cũng tìm một cành cây để đánh Như Ý, nhưng đến cùng thì tuổi của thằng bé không lớn lắm, nên chỉ có thể vừa đánh vừa chạy vừa gọi.

Tạ Hữu Thái và Tạ Hữu Thuận nghe thấy tiếng kêu của hai đứa nhỏ mà tìm tới, thấy tình cảnh như vậy cũng bất chấp, đi qua bắt lấy Như Ý.

“Nhị ca, Tứ ca! Các ngươi thả ta ra! Thả ta đi đi! Ta là muội muội của hai người mà!” Vừa rồi Như Ý đánh đến đỏ mắt, hiện tại bị Tạ Hữu Thuận khóa tay lại gắt gao chế trụ, dưới đau đớn như vậy thì cuối cùng cũng ý thức được bản thân mình phải mau bỏ trốn, nên lại cầu xin tha thứ.

“Ngươi còn xứng là muội muội của ta sao? Ngươi hãy nhìn những chuyện mà ngươi làm ra đi!” Tạ Hữu Thái thấy hai cháu trai bị đánh ngã trên đất, trên mặt đều là máu, vừa khóc vừa gào thét ôm lấy chính mình, hắn oán hận mà trừng mắt nhìn Như Ý. “Lúc trước ngươi đã muốn hại Thạch Đầu và Mộc Đầu, hiện tại lại muốn hại Xuyên Tử và Tỏa Tử nữa! Ngươi còn đánh Tam tẩu của ngươi trọng thương,làm hại nương bây giờ chỉ có thể nằm trên giường gạch, làm hại cha thoáng cái đã già đi nhiều như vậy. Ngươi còn làm hại cả nhà chúng ta phải gánh trên lưng thanh danh không tốt, nếu ngươi là muội muội của ta sao ngươi lại không nghĩ đến Tạ gia chúng ta hả? Ngươi không phải muội muội ta, ngươi là oan nghiệt của Tạ gia!”

Xuyên Tử khóc nói: “Nhị bá, nương con bị sao vậy? Con muốn nương!”

Tỏa Tử càng khóc lớn hơn nữa: “Cô cô xấu xa!Người nói muốn giết chúng con! Cô cô xấu! Nhị bá, Tứ thúc đừng thả cô cô ra! Con sợ!”

Tạ Hữu Thái dụ dỗ bọn nhỏ nói: “Đừng sợ đừng sợ, Tứ thúc của ngươi đã bắt được nàng rồi, sẽ không tha cho nàng đâu! Nương của các con không có việc gì, nghe lời nào, Nhị bá đưa các con về nhà.”

Như Ý nghe xong thì càng gấp, điên cuồng giãy dụa, Tạ Hữu Thuận lại giữ rất chặt, khiến nàng đau đớn kêu la. Tạ Hữu Thuận nhíu mày, đột nhiên đánh một cái sau cổ nàng khiến nàng ngất xỉu.

Lý Hưng mang theo một đám nam nhân chạy đến, nhìn thấy bọn họ không có việc gì thì yên tâm hơn, lúc nhìn thấy Như Ý thì trong mắt léo lên hào quang cừu hận. Cho dù Lý Kim Phượng không tốt thìđó cũng là muội muội của hắn, nhưng nàng đã chết như vậy, cha mẹ khổ sở, hắn cũng buồn rầu, bắt được Như Ý, có thể báo thù cho muội muội là tâm nguyện của hắn, không nghĩ đến bây giờ đã thực hiện được rồi.

Tạ Hữu Thuận nhìn thấy vẻ phẫn hận của Lý Hưng, trong nội tâm thở dài, cho dù đã quyết định đưa Như Ý lên quan phủ, thì trong nội tâm cũng không dễ chịu. Cho dù Như Ý có không tốt thì nàng cũng là muội muội của hắn a. Cho nên hắn cũng lý giải được thống khổ của Lý Hưng, nói với hắn: “Như Ý ở chỗ này, người bắt nàng đến huyện nha đi!”

Lý Hưng thực hiện một lần đại lễ với Tạ Hữu Thuận và Tạ Hữu Thái, hắn biết rõ nếu bọn họ để Như Ý chạy thì việc bắt nàng còn phải tốn công, nhưng bọn họ không làm vậy, hắn muốn cảm ơn bọn họ. Hơn nữa ân oán hai nhà rốt cục cũng chấm dứt, không cần làm tổn thương cảm tình huynh đệ, không còn gì tốt hơn.

Tạ Hữu Thuận và Tạ Hữu Thái mang theo Xuyên Tử và Tỏa Tử trở về, vừa vặn đụng phải Triệu lang trung đến trị thương cho Lý thị, nên cũng để hắn xem cho hai đứa nhỏ, phát hiện tuy trên người trên mặt có không ít vết thương, nhưng cũng không quá nghiêm trọng, chính là mấy vết thương trên mặt hai đứa nhỏ nếu không được bôi thuốc cẩn thận thì có thể sẽ lưu lại những vết sẹo nhỏ.

Lý thị tất nhiên là không thể để cho con trai có mặt mày hốc hác được, vội vàng nói phải dùng thuốc tốt, vì thế tiền nhà bọn họ lại chảy ra ngoài như là nước chảy, khiến lòng Lý thị đau đớn muốn chết, thầm nghĩ đúng là bản thân tự làm tự chịu mà!

Tạ Hữu Hòa dẫn theo Vương bộ đầu và vài bộ khoái khác trở lại mới biết được Như Ý đã bị bắt rồi, mà vợ của mình cùng hai đứa con trai thiếu chút nữa là mất mạng, hắn cũng thấy choáng váng.

Vương bộ đầu mang người áp giải Như Ý đi, mọi người trong thôn đều mắng chửi Như Ý đang ngồi trên xe. Nhiều năm qua trong thôn bọn họ chưa bao giờ xuất hiện người như vậy cả, hiện tại kẻ khiến nhiều người phải sợ hãi cuối cùng cũng bị bắt rồi, họ chỉ ngóng trông Như Ý không bao giờ trở về nữa thôi, tốt nhất là mất mạng luôn đi!

Tạ Sinh Tài canh giữ bên người Uông thị, Uông thị đã chuyện của Như Ý rồi.Bà cũng không điếc, ngay lúc Phương thị nói với Như Ý hãy trốn đi thì bà đã biết rồi, bà khóc đến nước mắt lưng tròng. Rồi khi Tạ Hữu Khang gọi Tạ Sinh Tài đi, lúc sau Tạ Sinh Tài trở về thì bộ dáng ngu ngơ đã khiến bà biết rõ nhất định là Như Ý đã bị bắt rồi, bà phát ra một âm thanh nức nở nghẹn ngào thê thảm.

Tạ Hữu Khang và Phương thị biết rõ chuyện mà Như Ý đã làm, cả hai người đều cảm thấy may mắn vì mình đã làm đúng, nếu để con sói này ở lại bên người thì khảng định bọn họ sẽ mất mạng a.

Tạ Hữu Hòa vốn cũng nghĩ đi lĩnh tiềnthưởng, kết quả thấy hai đứa con trai của mình đều bị thương.Xuyên Tử và Tỏa Tử phải dùng thuốc tốt, mà đầu của Lý thị cũng bị thương rất nghiêm trọng, cũng cần uống thuốc tốt, ba người đều cần phải bồi bổ thân thể. Nhà người bình thường có một người bị thương thì túi tiền đã báo nguy, mà nhà hắn có đến ba người, những của cải kia cứ bay đi từng chút từng chút một rồi hết hẳn.

Người trong thôn đều đàm luận chuyện của Như Ý, tự nhiên cũng nói đến người của Tạ gia, cũng càng thêm để ý người ở nhà cũ. Bởi vì Tạ Sinh Tài là trưởng bối, mà biểu hiện của Tạ Hữu Khang và Phương thịcũng sẽ ít chịu sự chỉ điểm của người khác, mà Tạ Hữu Thái và Tạ Hữu Thuận lại càng không cần phải nói, hiện tại bọn họ có của cải dày, lại nắm lấy nhiều phương pháp kiếm tiền giúp người trong thôn, mọi người không ai dám đắc tội bọn họ. Cho nêntất cả chấm nước bọt của toàn thôn lần này đều hướng về một nhà của Tạ Hữu Hòa. Trước đó bọn họ đã nghĩ rất tốt, thầm nghĩ chính mình là vì thôn trừ hại, lại có thể nịnh bợ cả nhà Tạ Hữu Thuận, nhưng bây giờ lại bị người trong thôn hù đến, không cảm kích bọn họ mà lại đều hận cả. Mà Tạ Hữu Thuận còn cứu được Xuyên Tử và Tỏa Tử, bọn họ ngược lại còn nợ Tạ Hữu Thuận, cho nên ý nghĩ nhân việc lần này để Tạ Hữu Thuận cảm kích chính mình thật sự là không thành rồi.

Một nhà Tạ Hữu Hòa thật sự là trôi qua trong nước sôi lửa bỏng.

Tạ Hữu Hòa và Lý thị hận Như Ý, cũng bắt đầu hối hận vì bản thân lòng tham không đáy, trải quan việc lần này thì đã hơi tỉnh táo lại.

Lý thị nằm ở trên giường gạch, đầu đau vô cùng, ngược lại là nghĩ đến lúc Như Ý đánh mình thì cũng mắng chửi mình cùng với nam nhân nhà mình, nói bọn họ hại nàng ta, nhưng mà tại sao Như Ý lại biết được? Như Ý chỉ ngồi ở trong nhà mà không đi ra ngoài cơ mà, là có ngườinói cho nàng ta biết!

Là Phương thị! Lý thị thoáng cái đã có người để hoài nghi, nghĩ lại lúc ấy cũng là Phương thị tiết lộ cho nàng Như Ý đang ở nhà cũ, cũng là Phương thị gợi lên chuyện tiền thưởng. Những năm gần đây Phương thị đã lợi dụng nàngkhông ít lần, nàng nghĩ lần này mình lại bị Phương thị lợi dụng nữa rồi. Lần hiểu ra này cuối cùng cũng khiến sự tức giận trong lòng nàng có chỗ phát tiết, nàng nói việc này cho Tạ Hữu Hòa, để cho hắn đi tìmPhương thị tính sổ, nếu Phương thị không ra tiền để bọn họ chữa bệnh thì bọn họ sẽ nói cho cha nương, phải náo loạn đến mức phu thê Tạ Hữu Khang không thể sống yên ổn.

Tạ Hữu Hòa tất nhiên là đi, hắn cũng rất tức giận.

Tạ Hữu Khang và Phương thị tất nhiên là không chịu nhận, nếu nhận thì không chỉ là thừa nhận bọn họ sai mà còn phải bỏ tiền ra.

Tạ Hữu Hòa cũng bất chấp, nhéo chuyện này lên khiến người của toàn thôn đều biết cả. Huynh đệ cãi nhau mà trở mặt thành thù, khiến Tạ Sinh Tài tức giận đến run người, Uông thị bệnh càng nặng hơn, lại mời Triệu lang trung đến, lại tốn thêm một số bạc. Tạ Hữu Thái, Tạ Hữu Thuận và Cát Tường đều ra tiền, khiến cho hai nhà Tạ Hữu Khang và Tạ Hữu Hòa nhận một trận quở trách.

Ngược lại hai nhà Tạ Hữu Khang và Tạ Hữu Hòa không còn nhao nhao nữa, thế nhưng khi gặp mặt cũng không nói chuyện, khiến người trong thôn có chuyện náo nhiệt để xem.

Còn Uông thị, bởi vì chuyện của Như Ý lần này nên đều xem mấy đứa con trai không vừa mắt, cũng lười gặp vợ của bọn họ, chỉ để cho Cát Tường hầu hạ mình, Cát Tường cũng cam tâm tình nguyện. Bản thân mình hầu hạ cha nương, có chỗ ăn lại còn có chỗ tốt từ bọnhọ, nàng có chút không muốn về nhà rồi.

Tội mà Như Ý gây ra quá lớn, nên sau khi nàng ta cung khai thì trực tiếp phán trảm lập quyết (chém đầu ngay, không kéo dài thời gian), người trong nhà cũng không đi thăm nàng ta, chỉ nhờ cai ngục cho nàng một bữa cơm tiễn đưa phong phú.

Cùng bị xử quyết một lần với Như Ý chính là Trương Thủy Đào, nàng ta bị phán xử quyết vào mùa thu, bây giờ cũng đến thời gian rồi, hai người họ ngược lại có thể làm bạn cùng một chỗ. Hai người các nàng, một người chính là con dâu được người truy phủng nhất trong thôn, một người lại là cô nương được người tán dương nhất, nhưng bây giờ lại rơi vào kết cục giống nhau, khiến người thổn thức không thôi.

Tiêu Lê Hoa biết được tin hai người này đã chết thì nhẹ thở dài, tâm tình phức tạp, nhưng cuối cũng cùng yên tâm. Hai người kia còn sống thì đều là uy hiếp quá lớn đối với cuộc sống của nàng, nàng thì không sợ, nhưng nàng phải lo lắng cho hai con trai, không ai được tổn thương con trai của nàng cả.

“Nương, con muốn ăn thịt kho tàu!” Tiểu Mộc Đầu ngẩng đầu khát vọng nhìn mẹ của mình, lôi kéo y phục của nàng khiến nàng hoàn hồn.

“Được, nương làm thịt kho tàu cho Tiểu Mộc Đầu nha!” Tiêu Lê Hoa không nghĩ đến những người không liên quan nữa, ôn nhu mà nhìn con trai nhỏ, đáp ứng thỉnh cầu của con.

“Nương, con muốn ăn cá sốt chua ngọt! Con cùng đệ đệ đi bắt cá!” Thạch Đầu lớn tiếng nói.

“Để cha dẫn các con đi!” Tiêu Lê Hoa không yên tâm khi chỉ có hai đứa nhỏ đi bờ sông.

Tạ Hữu Thuận trở về thì thấy được hình ảnh ấm áp giữa vợ vài hai con trai, nghe được đoạn đối thoại của bọn họ, lớn tiếng nói với hai con, nói là sẽ dẫn các con đi bắt cá. Hai đứa nhỏ lập tức tràn đầy sinh lực chạy đến, cầm mấy thứ đồ dùng để bắt cá, phất phất tay với Tiêu Lê Hoa.

Tiêu Lê Hoa nhìn bóng lưng vui sướng của ba cha con, cười tủm tỉm mà nghĩ cuối cùng thì cuộc sống cũng có thể bình tĩnh một chút, nàng giữ vững tinh thần, bắt đầu rửa thịt, chuẩn bị làm thịt kho tàu cho con trai.

 

Discussion14 Comments

  1. Như Ý cuối cùng cũng bị bắt. Cô ta bị điên rồi, hết đập Lý thị còn đánh Xuyên Tử, Tỏa Tử. Vợ chồng Phương thị và Lý thị cũng phải trả giá cho những việc làm tham lam của mình. Chỉ thấy tội nghiêp Tạ Sinh Tài, ông có lỗi gì chứ.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Nhiều truyện xảy ra rồi mà Như Ý vẫn chưa biết hối cải, đáng lên án hơn nữa là ả cũng có thể ra tay với người nhà của mình nữa. May mà không gây ra hậu quả chết người nào nữa.

  3. Tran Thanh Hang

    Cả Như Ý và Trương Thuỷ Đào đều đáng tội chết. Tuy nhiên đocj đến đoạn 2 người đó chết lại thấy thổn thức. Tất cả chỉ vì lòng tham, lòng ghen tị. 2 người luôn nghĩ mình trên người. Chính vì sự nuông chiều ca tụng của gia đình mà 2 người đó nghĩ mình là nhất. Ai cũng phải chiếu cố cung phụng mình. Chính vì vậy khi họ gặp trắc trở khó khăn thì ko biết tự kiểm điểm mà chỉ oán trách người khác. Kết cục thật đáng buồn.:(

  4. Phương thị cũng đủ nham hiểm. Biết lợi dụng Lý thị để đuổi NY đi. NY bị kích thích tới điên rồi. Đánh lý thị không nói còn đánh cả cháu trai mình. May mà tHt và THT tới kịp. Lần này NY bị bắt TLH cũng yên tâm rồi. NY và TTĐ ai ngờ tới sẽ có kết cục như ngày hôm nay. THH và Lý thị vốn tham tiền thì giờ tiền mất tật mang đáng đời mà.
    Cảm ơn edictor

  5. “Tưởng là Phương thị hiến kế hại nhà nào cơ, hóa ra là lợi dụng Lý thị để giam ngục Như ý. kể ra thì cũng là diệu kế, vừa dc tiếng thơm ko ác độc mà bắt dc Như ý, đỡ sống trong lo sợ. Nói chung thì Như ý cũng bí quá hóa liều, tA còn tưởng là bà cô này sẽ làm hại nhà TLH cơ, may mà họa sang nhà Lý thị. Cũng đáng đời Lý thị, ác giả ác báo. Lần này thì cho chừa đi. cũng khôn và tỉnh táo lại rồi.
    Kết cục của Như ý và Trương Thủy đào đúng người đúng tội lắm. Giết người thì đền mạng. Thiên kinh địa nghĩa. Cuối cùng thì cũng yên ổn, ko còn mối họa cho gd TLH nữa. Sắp tới giai đoạn mng làm giàu chưa nhỉ. Ta mong mỏi có cs mới tốt đẹp hơn

  6. Ôi cuối cùng những tháng ngày bình yên đã quay trở lại (mong là thế :)) ). Phải nói Như Ý này đáng sợ thật đấy. Với người thân mà còn ra tay đc như thế. Kể cả cái mụ Phương thị nữa. Toàn khôn lỏi. Ghét kiểu người này. Hừ

  7. 1 nhà Tạ hữu hòa và Lý thị bị vậy là đáng alwsm, gieo gió thì gặt bão thôi, hừ, còn cả Nhà Phương Thị với Tạ Hữu Khang nữa, 2 nhà này rồi sẽ không có kết cục tốt đâu. Hừ
    2 người kia chết đi coi như cũng yên ổn được một thời gian ah, không biết còn chuyện gì sắp tới nữa không

    tks tỷ ạk

  8. Đến cuối cùng mọi chyện xui xẻo cũng qua hết, kết cục như ý là thật đáng. May mà 2 đứa nhó Xuyên Tử và Tỏa Tử ko sao, cũng tội trẻ nhỏ.

  9. Như Ý phải nói là quá độc ác luôn. Thù hận mù quáng, nghĩ rằng cả thế giới nợ ả, hại ả. May mà cuối cùng cũng có 1 kết thúc xứng đáng cho ả rồi. 2 đứa Xuyên Tử, Tỏa Tử bình thường đáng ghét thực sự, nhưng mà trẻ con bị đánh dã man cũng tội quá rồi. Chúng nó xấu cũng do vợ ch Lý thị mà ra cả. Kết cục cho 2 nhà đó đều đáng lắm.

  10. Cuối cùng cũng hạ màn rồi! Người ác xử đúng tội a, mong dân làng từ nay có thể bình an làm ăn, cùng nhau làm giàu a

  11. Ác giả ác báo, cuối cùng Như Ý cũng bị trừng trị. Uông thị thì bệnh liệt giường, Cao gia đã diệt môn. Từ giờ vợ chồng THT với TLH có thể yên tâm sinh sống và làm việc kiếm tiền rồi. Chẳng còn ai gây sóng gió nữa.

  12. Hương Nguyễn

    ôi bó tay với bà như ý. sao suy nghĩ đơn giản nhỉ. giết người như thế thì bị bắt ngay. mà thấy cũng có hồi kết rồi ý. chẳng nhẽ truyện lại hoàn ở đây. thank nàng đã edit

  13. Cả nhà Tạ gia này coi như cũng xui xẻo. Những kẻ ác thì lúc nào cũng có kết cục ko tốt. Mong rồi bình yên sẽ tới.

  14. NY cuối cùng đã chịu đền tội, người điên đúng là chuyện gù cũng dám làm, gặp ai cũng phải cắn cho một miếng, cả nhà THH cũng đền tội vì gió chiều nào xoay chiều ấy .

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: