Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 99+100

16

            Chương 99:Như Ý trả thù

Edit: Trang Nguyễn

Beta: Tiểu Tuyền

Như Ý đến trấn trên, liền canh giữ ở đầu ngõ cách nhà Lý Kim Phượng không xa, ánh mắt tràn đầy cừu hận nhìn chằm chằm đại môn kia, càng nghĩ đến những hình ảnh mình từng qua lại với Lý Kim Phượng vài năm qua thì lại càng tức giận.

Như Ý tự nhận mình đối xử không tệ với Lý Kim Phượng, nhưng chẳng những nàng ta dám đoạt nam nhân của mình còn dám hãm hại mình như vậy, mình biến thành bộ dạng như bây giờ tất cả đều do nàng ta làm hại, vô cùng đáng hận chính là sau khi nàng ta hại mình xong một chút đau lòng cũng không có, ngược lại còn đến thôn Hạ Cầu dám lừa gạt mình, hại mình thiếu chút nữa giết hai cháu ruột, Lý Kim Phượng có bao nhiêu ngoan độc a, nàng ta nhìn thấy mình không chết sẽ không yên tâm mà!

Đang lúc Như Ý càng lúc càng tức giận không thể nhịn được nữa, Lý Kim Phượng từ trong cửa lớn đi ra.

Như Ý nhìn Lý Kim Phượng trang điểm xinh đẹp giống như dương liễu đi ra, khẽ cắn răng, lặng lẽ đi theo phía sau Lý Kim Phượng.

Trong lòng Lý Kim Phượng đang sinh khí, nàng thật đã chịu đủ nam nhân bất lực kia, hôm nay thân thể mình không thoải mái muốn nghỉ ngơi một chút, nam nhân ác tâm này còn muốn đến dây dưa mình, hắn căn bản không thể cho mình đạt được thỏa mãn, còn đến phiền mình, thật không biết tự lượng sức, mỗi lần mình chỉ cần lộ ra một chút bất mãn hắn sẽ tức giận, sau đó còn muốn ở trước mặt người ngoài bày ra bộ dạng người tốt, làm người ta buồn nôn muốn chết!

Lý Kim Phượng nghĩ đến nam nhân của mình, lại nghĩ đến Cao Chính Bình, cảm thấy một ở trên trời một dưới mặt đất, chính mình cũng biết tướng mạo mình tương xứng với một người như Cao Chính Bình vậy, trải qua những ngày tháng đeo vàng mang bạc ăn ngon uống sướng, giống như bây giờ còn phải ngày ngày bận rộn, trong tay chỉ có mấy đồng tiền.

Bây giờ Như Ý đã bị đuổi ra Cao gia rồi, gương mặt còn bị khắc hoa giống như quỷ, nàng ta sẽ không có cơ hội trở mình, Lý Kim Phượng chỉ tiếc nuối Như Ý không có chết, nếu như nàng ta chết thì mình mới yên tâm. Dù sao Như Ý cũng là người có lòng dạ độc ác, nếu nàng ta biết mình hại nàng, nhất định sẽ không bỏ qua mình, quá nguy hiểm.

Lý Kim Phượng nghĩ đến có cơ hội nhất định phải thu thập Như Ý, tốt nhất trước lúc mình vào Cao gia.

Lý Kim Phượng nằm mộng cũng muốn vào Cao gia, nàng nghĩ đến tình cảm giữa mình và Cao Chính Bình, mình lại giúp Tô Nguyên Xuân trừ đi Như Ý, trong tay nắm chặt nhược điểm của nàng ta, nàng ta nhất định cũng không có biện pháp ngăn cản mình vào Cao gia. Tô Nguyên Xuân là một con gà không đẻ trứng, chờ mình sinh hạ tiểu tử mập mạp, cả Cao gia này còn không phải đều trở thành của mình và con của mình?!

Lý Kim Phượng nghĩ đến đây tâm tình chuyển biến tốt đẹp, đột nhiên nàng nghĩ đến dường như kinh nguyệt của mình đến chậm, lại nhớ đến vài ngày gần đây hay lười lại mệt mỏi, trong lòng vừa động, nghĩ thầm không lẽ mình có rồi sao? Nghĩ như vậy nàng cũng có chút không dừng chân được, đây chính là đại sự, sờ sờ trong túi tiền, Lý Kim Phượng đi đến y quán, tìm đại phu bắt mạch cho mình.

“Chúc mừng chúc mừng, vị nương tử này là hỉ mạch.”

Lang trung bắt mạch, cười nói với Lý Kim Phượng.

Lý Kim Phượng nghe mừng rỡ, hỏi: “Không biết bao nhiêu tháng?”

Lang trung nói: “Hai tháng rồi.”

Lý Kim Phượng nghe mặt mày hớn hở, hai tháng trước nàng cũng không cùng phòng với nam nhân của mình, hai tháng trước là lúc mình và Cao Chính Bình ngọt ngào. Nghĩ tới nam nhân không dùng được kia, còn nghĩ đến Cao Chính Bình dũng mãnh, nàng tin tưởng này nhất định đây là cốt nhục của Cao Chính Bình!

Như Ý đi theo Lý Kim Phượng, thấy nàng vào y quán, lại thấy nàng mặt mày hớn hở đi ra ngoài, tay còn đặt ở trên bụng, trên mặt ôn nhu hết sức chói mắt, Như Ý nắm chặt quả đấm, nàng quen thuộc vẻ mặt như thế, không nói người ngoài, trong nhà mình có mấy chị dâu, người đều đã sanh hài tử, mỗi lần vào lúc xác định mang thai cũng đều lộ ra vẻ mặt như thế!

Sự phẫn nộ trong lòng Như Ý tăng lên thành sát ý.

Lý Kim Phượng muốn đi báo tin vui này cho Cao Chính Bình, nàng đã không thể chịu được sống trong căn nhà đó nữa rồi, nàng muốn đến Cao gia hưởng thụ cuộc sống phú quý, nàng không thể để cho con của mình sanh ở ngoài Cao gia, đến lúc đó danh bất chính, ngôn bất thuận, làm sao có thể thừa kế gia nghiệp Cao gia?

Như Ý phát hiện Lý Kim Phượng đi về hướng Cao gia, nàng ở nơi vắng người nắm chặt Lý Kim Phượng.

Lý Kim Phượng giật mình, thấy là Như Ý, có chút khẩn trương, làm việc trái với lương tâm luôn dễ dàng chột dạ, huống chi bây giờ nàng đang mang thai, lại càng phải cẩn thận.

“Như Ý, thương thế của ngươi vẫn còn chưa tốt, làm sao chạy lên trên trấn rồi? Chỉ một mình ngươi thôi sao, không có ai đi cùng ngươi?” Lý Kim Phượng nhìn một chút, phát hiện không có người quen biết đi theo Như Ý.

Như Ý nói: “Có người đưa ta đến đây, ta ngại phiền nên đã bỏ rơi, vốn muốn đi tìm ngươi, không nghĩ đến lại gặp ngươi ở chỗ này. Ta có chút chuyện muốn hỏi ngươi, sang bên kia nói chuyện đi.”

Như Ý lôi kéo Lý Kim Phượng đi đến bên cạnh một ngõ cụt vắng vẻ, khí lực nàng lớn, Lý Kim Phượng muốn hất tay nàng ra cũng không được, lại sợ Như Ý phát hiện mình dị thường, dù sao bình thường quan hệ của hai người cũng coi như tốt, nàng nghĩ thái độ Như Ý xem như bình tĩnh, xem ra còn không có phát hiện ra mình hại nàng, thử nghĩ xem cũng đúng, làm sao nàng sẽ phát hiện ra chứ, Như Ý còn tưởng rằng Tô Nguyên Xuân hại nàng đây. Đột nhiên Lý Kim Phượng nghĩ mình mang thai, Tô Nguyên Xuân còn chiếm địa vị chính thất thật là chướng mắt, nếu có thể mượn tay Như Ý diệt trừ được nàng thì thật tốt.

Lý Kim Phượng nghĩ như vậy liền cùng Như Ý vào ngõ hẻm, nói với Như Ý: “Như Ý, ngươi có chuyện gì? Có phải vẫn còn oán hận Tô Nguyên Xuân hay không? Có điều bộ dạng ngươi bây giờ như thế này làm sao đi báo thù a, nếu ngươi cứ như vậy xông tới, chắc chắn sẽ bị người ta đuổi đánh ra ngoài. Ngươi nghe lời của ta, không nên vọng động, muốn báo thù cũng phải dùng đầu, không phải chỉ cần sức lực.”

Lý Kim Phượng chuẩn bị đem Như Ý làm đao dùng, cho nên từ từ khuyên bảo nàng.

Trong lòng Như Ý vô cùng hận Lý Kim Phượng, hiện tại Lý Kim Phượng nói cái gì nàng đều cảm thấy không phải lời tốt lành. Hơn nữa thật ra nàng cũng không phải quá ngu, cũng đã nhìn thấu thâm ý của Lý Kim Phượng khi nói những lời này, nhẫn nhịn sự tức giận nói: “Vậy ngươi cảm thấy ta nên làm thế nào mới có thể giết chết Tô Nguyên Xuân?”

Trong lòng Lý Kim Phượng vui mừng, nghĩ kẻ ngu này, nàng nắm tay Như Ý nói: “Như Ý, chúng ta là bằng hữu chơi từ nhỏ đến lớn, ta nhìn thấy ngươi trở thành như vậy ta cũng rất thương tâm. Ta nghĩ cách cho ngươi, ngươi thừa dịp Tô Nguyên Xuân đi ra ngoài có thể hạ một chút thuốc vào thức ăn hoặc trà của nàng ta, không ai phát hiện ra ngươi, cũng  không có biện pháp bắt ngươi. Ngươi cảm thấy như thế nào?”

“Đúng là một ý kiến hay, ngươi thật đúng là nhiều kế, ta thật muốn xem một chút trái tim của ngươi như thế nào!”

Như Ý vừa nói một thanh đao nhọn đặt ở trên cổ Lý Kim Phượng, Lý Kim Phượng hoảng sợ muốn thét chói tai, Như Ý dồn chút lực vào đao nhọn khiến nàng lập tức không dám la hét.

Lý Kim Phượng bị dọa đến cả người cứng ngắc, nói với Như Ý: “Như Ý, ngươi làm cái gì vậy? Chúng ta là bằng hữu, ngươi để đao xuống!”

Như Ý lạnh giọng nói: “Bằng hữu? Không khác gì kẻ thù cho lắm! Ta đã biết là ngươi làm hại ta rồi, ta luôn tình cờ gặp Cao Đại Lang là do ngươi tính toán tốt a! Ngươi cùng Cao Chính Bình đã sớm pha trộn ở chung một chỗ, cũng cấu kết với Tô Nguyên Xuân! Nhẫn của Tô Nguyên Xuân đều ở trong tay ngươi, ngươi đừng hòng gạt ta!”

Mặt Lý Kim Phượng trắng bệch, nàng nghĩ Như Ý đã biết rồi, rõ ràng mấy ngày trước nàng còn không biết, đột nhiên nàng suy nghĩ cẩn thận rồi nói: “Là Tiêu Lê Hoa nói cho ngươi biết sao?” Nói xong nàng thật hối hận, nghĩ đây không phải là tự nhận tội sao?

Như Ý cười lạnh nói: “Quả nhiên a, ngươi đã sớm lén lút sau lưng ta ở cùng Cao Chính Bình, ngươi đối xử với ta như thế sao? Lúc trước ta cho ngươi bao nhiêu chỗ tốt!”

Lý Kim Phượng còn muốn chống chế, Như Ý lại không nghe, nàng cảm thấy trên cổ càng ngày càng đau, nàng chỉ có thể cầu xin tha thứ, sau lại đau bụng, nàng cầu xin Như Ý tha nàng, nói mình mang thai, đau bụng. Nhưng việc này càng kích thích Như Ý,Như Ý nghĩ đến nàng mang thai, mà con của mình lại bị đánh mất, ánh mắt đỏ bừng, ánh đao chợt lóe, máu tươi văng lên trên người của nàng.

            Chương 100: Kết cục của Cao gia

Lý Kim Phượng té trong vũng máu, trên cổ thon dài trắng noãn của nàng có một vết thương chảy đầy máu, trên bụng cũng bị đâm vài đao, máu chảy thành vũng, co quắp mấy cái rồi không còn động tĩnh, ánh mắt vẫn còn mở thật to nhìn Như Ý, có thể đến chết nàng ta cũng không nghĩ đến Như Ý sẽ giết nàng, nàng cho là mình sẽ trải qua cuộc sống phú quý mỗi ngày.

Như Ý hoảng sợ tựa vào trên tường nơi ngõ hẻm, nhìn thi thể Lý Kim Phượng che miệng mình không để mình kêu ra tiếng, nàng muốn giết Lý Kim Phượng, nhưng thật sự hạ thủ vẫn thấy sợ hãi, cho đến khi nghe bên ngoài ngõ hẻm có tiếng người nói chuyện với nhau nàng mới lấy lại tinh thần, nhìn thi thể Lý Kim Phượng mặt nhăn cau mày, làm cho mình đừng sợ hãi nữa. Nàng nhìn xem, đó là hẽm cụt, bên trong chỉ có một chút đồ vô dụng, nàng đem những thứ đó đều vứt ở trên người Lý Kim Phượng , sau đó mở mở bao quần áo tùy thân mang theo bên người, bên trong có mấy bộ y phục, lần này lúc nàng đi ra ngoài đã quyết định phải báo thù cho mình, sau khi báo thù xong còn định ẩn trốn một thời gian, cho nên nàng đã mang theo y phục, còn lấy trộm bạc trong nhà.

Thay đổi y phục sạch sẽ, Như Ý cũng không quay đầu lại rời khỏi ngõ hẻm.

Đã giết một người, Như Ý gan lớn , mới vừa rồi tất cả cảm giác sợ hãi kia đều biến mất, hoặc là không làm nếu đã làm thì làm cho xong, cũng giết chết Tô Nguyên Xuân, nàng cũng không có ý định bỏ qua cho Cao Chính Bình, nam nhân không có tâm can này, bọn họ đã từng ngọt ngọt ngào ngào, cuối cùng hắn lại trơ mắt nhìn mình bị hành hạ như thế mà không chút động dung, đem mình ném xuống như con chó chết, sớm đã cùng Lý Kim Phượng ở chung một chỗ, nam nhân như vậy nàng không giết hắn thì chưa nguôi giận!

Như Ý nghĩ tới chủ ý mới vừa rồi của Lý Kim Phượng, nghĩ đây thật là một ý kiến hay, cũng nói rõ các nàng đúng là bằng hữu, bởi vì Như Ý cũng từng nghĩ biện pháp này hại chết Tô Nguyên Xuân, chỉ là bởi vì các loại nguyên nhân mà nàng chưa có động thủ, cuối cùng lại để đối phương hạ độc thủ trước với mình.

Như Ý đã sớm mua xong thuốc, có điều những thứ kia đều ở trong phòng mình ở Cao gia, Như Ý nghĩ mình phải nghĩ biện pháp lẫn vào Cao gia, tìm những thuốc kia, sau đó lại nghĩ biện pháp hạ độc vào thức ăn hoặc nước trà của Tô Nguyên Xuân cùng Cao Chính Bình.

Như Ý hiểu rõ một vài chuyện ở Cao gia, nàng biết bức tường ở hậu hoa viên Cao gia có một lỗ chó, có nha hoàn lặng lẽ từ nơi đó trốn đi ra ngoài, nàng đã sớm biết nhưng không quản, không nghĩ đến bây giờ lại tiện nghi cho mình. Nàng từ cái chỗ kia lén lút vào trong, sau đó đánh ngất xỉu một đứa nha hoàn đổi lấy y phục nha hoàn, mượn sắc trời bắt đầu tối chạy đến sân viện mình từng ở, bởi vì chuyện nàng phạm sai lầm nên nơi này đã trở thành một tòa không người ở, hoàn toàn không còn chút náo nhiệt nào.

Như Ý đứng ngẩn ngơ một lúc rồi lập tức vào phòng, phát hiện những thứ đáng giá bên trong đã sớm không còn, nàng tìm được nơi mình giấu đồ, phát hiện đồ vẫn còn ở đó, có một chút bạc còn có bao thuốc kia.

Như Ý lén lút đến phía ngoài phòng bếp, nàng biết lúc nào Tô Nguyên Xuân thích uống một chén trà, cũng biết Cao Chính Bình thích uống canh gì, chia ra hạ độc vào trong món bọn họ muốn dùng, sau đó ẩn núp chờ kết quả.

Như Ý phát hiện mình tuyệt không sợ, ngược lại rất sốt ruột, nàng hi vọng hai kẻ tiện nhân kia mau chút chết đi!

Qua không đến nửa canh giờ đã nghe trong viện loạn thành một đoàn, có tiếng nha hoàn bà tử vừa thét chói tai vừa khóc la, những âm thanh kia nối tiếp nhau, một lát la lên lão gia phu nhân chết rồi, một lát kêu kêu thiếu gia đã xảy ra chuyện, một lát lại là thiếu phu nhân không xong rồi.

“Thật là trời cao có mắt mà, cả nhà các ngươi chết hết là đáng!”

Như Ý vừa nghe chẳng những Cao Chính Bình Tô Nguyên Xuân trúng độc, ngay cả cha mẹ Cao Chính Bình cũng không thoát khỏi, nàng cố nén không cất tiếng cười to, cũng không đợi kết quả, xoay người rời khỏi Cao gia.

Như Ý ra khỏi Cao gia sau đó biến mất trong bóng đêm.

Tất cả chủ tử Cao gia đều bị trúng độc chết, trong phủ nha hoàn bị đánh ngất xỉu bị trói bằng áo ngoài miệng bị bịt kín quăng vào trong bụi cỏ, chuyện này đã khẳng định có người vào Cao gia hạ độc giết người. Lập tức huyện nha ra lệnh cho tất cả bộ khoái điều tra án tử này.

Thi thể Lý Kim Phượng vào ngày thứ ba mới bị phát hiện, một đêm nàng không về nhà, nam nhân trong nhà còn tưởng rằng nàng trở về nhà mẹ đẻ, ngày thứ hai cũng không đi đón, nhưng đợi đến ngày thứ ba còn không thấy Lý Kim Phượng trở về cũng có chút sốt ruột, đi đến thôn Hạ Cầu đón Lý Kim Phượng, lại nghe nói Lý Kim Phượng không có về nhà mẹ đẻ, thế mới biết nàng mất tích, lập tức đi báo quan. Quan phủ đang dốc toàn lực điều tra vụ án Cao gia, đối với vụ án của Lý Kim Phượng cũng không coi trọng. Có tên tiểu tặc trộm đồ bị truy đuổi chạy vào hẻm cụt kia mới phát hiện thi thể Lý Kim Phượng, bị hoảng sợ đến chân mềm nhũn gào to.

Đây cũng là dấu vết của vụ án mạng, Huyện lệnh cùng bọn bộ khoái đều nhanh chóng xoay quanh, Vương bộ đầu bị Huyện lệnh thúc dục mau chóng phá án, nhanh chóng muốn kết thúc vụ án.

Dưới trướng Vương bộ đầu có một Tiểu bộ khoái lặng lẽ nói với Vương bộ đầu cái chết của Lý Kim Phượng và chuyện Cao gia có thể là cùng một người làm.

“Tại sao ngươi nói như thế?” ánh mắt Vương bộ đầu sáng lên, nhìn chằm chằm Tiểu bộ khoái.

“Bởi vì Lý Kim Phượng kia có dính dấp với Cao thiếu gia Cao Chính Bình, ta đã từng tận mắt nhìn thấy.” Tiểu bộ khoái kia nói, đối với việc Cao Chính Bình dây dưa không rõ cùng phụ nữ có chồng khiến hắn vừa khinh bỉ lại vừa hâm mộ, nhưng bây giờ một chút cũng không hâm mộ nổi, đây cũng là cùng nhau mất mạng a.

Vương bộ đầu vừa nghe vừa gật đầu lia lịa.

Tiểu bộ khoái nói: “Lão đại, ngươi nói có phải nam nhân kia của Lý Kim Phượng biết mình bị đội nón xanh nên giết vợ cùng cả nhà Cao gia không?”

Vương bộ đầu gõ đầu của hắn một cái nói: “Nam nhân kia không có lá gan đó! Nếu hắn thật sự muốn giết Lý Kim Phượng cũng không cần giết ở chỗ đó! Hơn nữa người cởi y phục của nha hoàn Cao gia kia, nhất định là nữ nhân, hơn nữa còn là nữ nhân trẻ tuổi! Người đó và Cao gia còn có Lý Kim Phượng có thù hận rất sâu, nữ nhân như vậy có thể có mấy người?”

Vương bộ đầu đã nghĩ đến một mục tiêu, đó chính là Như Ý, hắn thân là bổ đầu tự nhiên cũng biết tình huống của Cao gia, đồng thời cũng hay đi đến thôn Hạ Cầu điều tra vụ án nên cũng biết thôn trưởng thôn Hạ Cầu còn có Tạ gia phú hộ mới nổi lên, biết thân phận Lý Kim Phượng cùng Như Ý.

Vương bộ đầu nghĩ Lý Kim Phượng cùng Cao Chính Bình có đầu đuôi, mà Như Ý là thiếp thất Cao gia, trước đó vài ngày còn bị đuổi ra khỏi phủ, Như Ý cùng Lý Kim Phượng là cô nương cùng thôn, chuyện của Lý Kim Phượng cùng Cao Chính Bình có thể chọc giận Như Ý, Như Ý có động cơ giết Lý Kim Phượng, cũng có động cơ giết cả nhà Cao gia.

Vương bộ đầu dẫn người đi đến thôn Hạ Cầu tìm Như Ý, quả nhiên phát hiện Như Ý đã không còn ở nhà, lại càng khẳng định nàng chính là hung thủ giết người.

Mặc dù Vương bộ đầu cùng Tạ Hữu Thuận quen biết không lâu, nhưng nhìn rất thuận mắt Tạ Hữu Thuận, cũng không làm khó Tạ gia, để cho bọn họ nói ra tung tích Như Ý.

Vốn Uông thị bởi vì Như Ý đột nhiên rời đi đã lo lắng thành bệnh nằm trên giường gạch, hiện tại vừa nghe nàng dính dấp đến mấy vụ án mạng, thoáng chốc tê liệt ngã xuống giường gạch, Triệu lang trung vội đến nhìn, hạnh hạ một phen mới cứu tỉnh được rồi, nhưng lại bị trúng gió rồi.

Tạ gia đại loạn, phòng lớn oán trách cha mẹ cưng chiều Như Ý thành người vô pháp vô thiên lòng dạ ác độc như vậy, cả nhà Tạ Hữu Hòa rút về nhà mới của bọn họ không muốn đến nhà cũ. Tạ Hữu Thuận,Tạ Hữu Thái cùng vợ bọn họ đều đến đây, đưa bạc cùng các loại thuốc bổ, để Cát Tường và Phương thị chiếu cố cho tốt Uông thị, Tử thị cùng Tiêu Lê Hoa cũng đem canh đưa đến.

Mặc dù Tạ Sinh Tài không ngã xuống, nhưng giống như già đi mười tuổi, trong môt đêm đầu tóc bạc hơn phân nửa, ông đặc biệt đi đến Lý gia, nhận lỗi với Lý gia, còn muốn quỳ xuống lại bị thôn trưởng đở lấy.

Nhà thôn trưởng bởi vì Lý Kim Phượng chết đi thật gian nan, nhưng cũng rất xấu hổ và giận dữ, lúc Vương bộ đầu đến cũng nói thẳng chuyện của Lý Kim Phượng, hắn nói như vậy là vì giao hảo với Tạ Hữu Thuận, không muốn nhà Tạ HữuThuận kết thù với nhà thôn trưởng. Hai vợ chồng Tạ HữuThuận và Tiêu Lê Hoa cũng đến, cho dù thế nào Lý Kim Phượng đã chết, còn vô cùng có khả năng là Như Ý giết, bọn họ thân là ca ca tẩu tử của Như Ý cũng không thể né tránh, muốn thay cha mẹ ra mặt.

Người một nhà thôn trưởng cùng Tạ gia có quan hệ không tệ, hơn nữa Lý Kim Phượng có lỗi trước với Như Ý, Như Ý lại có bộ dạng bi thảm như thế, đối với việc Như Ý giết chết Kim Phượng bọn họ cũng thật không có mặt mũi nào trách cứ Tạ gia, trừ vợ thôn trưởng trốn ở trong phòng kêu khóc mấy tiếng đã bị thôn trưởng đè xuống, cũng không bị gây khó khăn gì.

Bởi vì Tạ Hữu Thuận đã đến, Tạ Sinh Tài lại đến thì càng không chịu ủy khuất gì, trong lòng Tạ Sinh Tài càng áy náy hơn, run rẩy mà về nhà, đóng cửa không ra ngoài.

Lúc này Như Ý ở bên ngoài sống cũng không quá tốt, trên người nàng mang theo không ít bạc. Nhưng một nữ tử nhu nhược lưu lạc bên ngoài cũng không tốt, rất nhanh đã bị người ta trộm sạch tiền bạc, nếu không phải nàng bị sẹo chằng chịt khắp mặt thì ngay cả người cũng không giữ được, ở bên ngoài sống cảnh màn trời chiếu đất. Rất nhanh nàng đã không chịu đựng nổi, hơn nữa quan phủ truy nả nàng, nàng ngay cả đi xin cơm cũng không dám đi, chỉ có thể lén lút trở về tìm người nhà để bọn họ cứu mình.

 

Discussion16 Comments

  1. Tran Thanh Hang

    Ôi thể loại quả báo gì zợ. Tô Nguyên Xuân và Cao Chính Bình chết một cách lãng xẹt vậy???
    Bà Như Ý gây ra hoạ rồi ko đi trốn còn mò về nhà??? Bà ý nghĩ ko ao biết việc bà làm sao???

  2. Như Ý này ra tay cũng đủ độc nhỉ, ra một phát giết hết chủ của nhà Cao gia luôn. Lý Kim Phượng này gặp báo ứng, làm ác giờ thì gây họa vào người còn mang tiếng xấu nữa. Giờ hay rồi, Như Ý gây án xong bỏ chạy tưởng chạy sẽ sống tốt chút chứ ít ra có bạc trong người ai nhè bị cướp giờ còn muốn về xin trợ giúp có nước về bị tống giam ăn cơm tù luôn.

  3. Quả báo đến nhanh thật, nhưng tình hình nhân vật phản diện sắp hết sạch rùi, truyện sắp đến hồi kết?

  4. Như Ý cũng gan lớn quá. Sau khi biết chính xác Lý Kim Phượng hại mình thì giết nàng ta. Giết nàng ta chưa đủ, lại giết luôn cả nhà Cao gia. Cao Chính Bình và Tô Nguyên Xuân đáng đời nhưng ông bà Cao gia cũng thật sự không đáng chết. Nàng ta hết bạc lại định về nhà, không biết có đầu óc không.
    Cảm ơn editors

  5. Không nghĩ NY này tâm tư cũng độc ác như vậy. Hận thì hận mà 1 lúc ra tay giết được vài mạng người rồi. May mà TLH nói cho nàng ta biết LKP hại nàng ta không có nàng ta oán trách TLH liệu có khi cũng hạ thủ như vậy không.
    NY giờ bị truy nã rồi. Một mình nàng ta ra ngoài sống sao nổi cuối cùng cũng về nhà tìm trợ giúp. Nhưng lần này e là đợi nàng ta cũng là xử trảm thôi
    Cảm ơn edictor

  6. Sao không đi luôn đi quay về để hại người thân à. Phải nói Như Ý này đúng là gan to mà. Có tiềm chất của tội phạm. Giết người không ghê tay. Haiz… Cao gia kia chắc coi như xong nhỉ.

  7. Đấy, đã bảo rồi, chọc giận nữ nhân là chết không chỗ chôn mà không nghe! một nhà Cao gia chết cũng đáng lắm a! NY quay về lần này hẳn là bị tóm đây!

  8. Kết cục của Cao gia cũng bi thảm quá. Như Ý ra tay nhanh và độc ác quá, hết tiền nàng quay về không biết sẽ xảy ra truyện gì không nữa?

  9. Chậc chậc, đến lúc này lại thấy Như Ý vừa gan dạ vừa quyết đoán nhỉ, không giết thì thôi, giết 1 phát là chết cả đám luôn, kkk, đúng là kẻ đáng ghét cũng có chỗ đáng thương mà. hazz. kết cục như vậy là đáng lắm

    tks tỷ ạk

  10. Dang doi ca nha Cao gia va Kim Phuong. Nhung cung ko ngo la Nhu Y to gan va dam giet nguoi nhu vay. Thanks editor.

  11. haiza tự làm tự chịu thôi. ko ngờ cả Cao gia như thế mà lại chết trên tay Như Ý. đúng là ác giả ác báo.

  12. Haizz. ko ngờ là Như ý lại dễ dàng hạ độc thủ với Cao gia như thế. Ta còn tưởng là phải đấu đá lâu dài cơ đấy. Cao gia chết hết cũng tốt, từ đây thì Tạ gia ko dính líu gì nữa. TLH có thể an ổn mà ngủ rồi. Làm giàu hay cùng nhau tiến bộ cũng ko sợ kẻ khác dòm ngó. Như ý tới lúc này cũng làm dc việc tốt là giết chết Cao gia.
    Đọc đoạn đầu công nhận Như ý tỉnh táo thật,. mới lừa dc LKP và giết chết LKP như thế. Thôi thì ác giả ác báo. Chắc chương sau là Như ý bị tống ngục thôi. Chấm dứt cuộc đời của bà cô này ở đây. Thiên hạ liệu thái bình chưa nhỉ?

  13. Như Ý giết cả nhà Cao gia quá dễ dàng, cứ cảm thấy thế nào ấy.
    Giờ giết người xong thì trốn trui trốn nhủi, hết đường lại chạy về nhà, chỉ mong là cô ta chạy về không gây ra chuyện gì với người nhà

  14. Cao gia không ngờ lại bị làm sụp đỗ bởi một người con gái, bởi mới nói đừng coi thường đàn bà, họ điên lên thì chuyện gì cũng dám làm. NY đã giết năm mạng người mà không hối hận, đúng là đã điên thật rồi.

  15. Như Ý này đúng là phát điên lên thật đáng sợ, bao nhiêu mạng người đều chết dưới tay nàng ta, thế mới có câu độc nhất lòng dạ đàn bà.

  16. Mò về nhà nữa, cái nhà đó có tiền mới là người là con, giờ như ý thân mang tội, lại điện, không Tiền về chỉ là bị bắt sớm muộn thôi, biết trước như thế thì đừng làm làm rồi thì có đường nào để hối hận đâu chứ
    Cảm ơn editor ♥

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: