Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q08- Chương 951+952

3

Chương 951: Ngươi, được sao?

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Nếu Trầm Hạ không nắm chắc tìm được Mộc Chi Tinh trong đệ tứ mạc thiên địa thì có dù có Tức Nhưỡng cũng có tác dụng gì chứ?Cho nên chỉ cần tìm được Trầm Hạ, Mộc Chi Tinh tất nhiên cũng ở trong tầm tay.

Nàng còn đang tự hỏi, Trường Thiên đã nhắm mắt lại, hô hấp cũng trở nên vững vàng, giống như đã ngủ rồi.

Người bệnh là quan trọng nhất, nàng thấy thế nên đành phải im lặng, thu hồi tất cả nghi vấn vào trong bụng.

Một giấc ngủ ngắn như vậy là không đủ, nàng cảm thấy Trường Thiên nhất định là đã lây bệnh ngủ cho nàng rồi, bởi vì chỉ qua một lát, nàng cảm thấy mí mắt nặng trĩu.

***

Lúc nàng tỉnh lại, ngọn lửa đã tắt rồi, tàn khói còn lượn lờ.

Một góc bầu trời bên ngoài giếng trời vẫn còn tối đen, nhìn không ra đã qua bao lâu, chỉ có cảm giác mát mẻ ngẫu nhiên mà gió thổi đến.

Nàng cuộn lại trong ngực Trường Thiên, lắng nghe hô hấp đều đều của hắn, tiếng tim đập vững vàng, trong thiên địa này tựa hồ chỉ còn lại hai người họ.

Thật tốt, hắn còn sống.

Cái gì Quảng Thành Cung, cái gì Âm Cửu U, cái gì Man tộc, còn có Cố Ẩn Sơn Hà Trận chết tiệt, trăm ngàn phiền phức nhất thời bị nàng ném ra khỏi đầu. Thời khắc này chỉ cảm thấy bình thản yên vui, tựa hồ cứ làm phàm nhân cả đời,tương ôi gắn bó như vậy cũng không có gì không tốt.

Đại Hoàng đã tỉnh lại, thấy nàng mở mắt ra thì mới đi đến, trước tiên cọ cọ hai cái, sau đó lại vươn đầu lưỡi ra liếm. Thế nhưng còn chưa kịp hành động thì giọng nói còn mang hai phần khàn khàn của Trường Thiên đã vang lên: “Cút ngay!”

Hắn cư nhiên đã tỉnh lại, Đại Hoàng lại càng hoảng sợ, kêu chít chít hai tiếng, thức thời mà lui ra xa.

Người này ngay cả Chư Kiền mà cũng ăn dấm chua sao? Nàng mím môi cười cười, sau đó phát hiện ra giọng nói của hắn đã có hai phần khí lực, không khỏi vui vẻ nói: “Chàng khôi phục thật nhanh.” Đưa tay ra kiểm tra thương thế của hắn, quả nhiên miệng vết thương đã được Huyết Ngưng Hoàn bao phủ, không bị sưng đỏ cũng không bị nhiễm trùng, mạch đập rất ổn, cư nhiên trong thời gian ngắn như vậy đã trở lại bình thường.

Thân thể và ý chí của người này đều giống như làm bằng sắt.

Nàng cúi đầu xuống, lộ ra phần cổ trắng sáng mà ưu mỹ, cái cằm thon nhọn xinh xắn như muốn đặt trên lồng ngực hắn, đôi mắt sáng chuyên chú. Trường Thiên vốn muốn mở miệng, nhưng lời nói đến bên miệng lại rụt trở về.

Nàng cơ hồ là ghé lên trên ngực hắn, nhan sắc xinh đẹp chỉ cách hắn nửa xích. Sau khi kiểm tra thân thể hắn xong mới cảm nhận được hắn từ đầu đến cuối đều không lên tiếng, nhưng ánh mắt sáng quắc đúng là chưa từng rời khỏi người nàng.

Ánh mắt như vậy nàng cũng không xa lạ gì. Mỗi lần bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, nàng đều cảm thấy bản thân mình đang mặc “bộ quần áo mới của Hoàng đế”*… Thế nhưng người này chỉ vừa mới bảo vệ được mạng của mình thôi mà đã dùng ánh mắt này nhìn nàng là có ý tứ gì chứ?

*Bộ quần áo mới của Hoàng đế: lấy ý tưởng từ truyện ngắn cùng tên, câu chuyện này kể về việc có hai người thợ dệt hứa với Hoàng đế là sẽ may cho ông một bộ y phục mà khi ông mặc vào thì những kẻ bất tài hoặc ngu dốt sẽ không nhìn thấy được. Khi Hoàng đế mặc bộ quần áo đó vào thì không có ai dám nói rằng họ chẳng thấy gì cả cho đến khi một đứa trẻ lên tiếng “Nhưng ông ấy có mặc quần áo đâu.” Trong trường hợp này Ninh Tiểu Nhàn muốn nói nàng có cảm giác như không mặc quần áo.

Ninh Tiểu Nhàn bị nhìn nên sắc mặt đỏ lên, rụt cổ về sau nói: “Nhìn ta như vậy làm gì chứ?” Aiz, nàng có gì phải sợ chứ, người này bị thương nặng đến đứng lên cũng không nổi.

Hắn tự tay vuốt ve ngực phải, phát hiện hô hấp thông thuận hơn rất nhiều: “Ta khôi phục được một chút khí lực rồi.”

“Cho nên?” Nàng cảnh giác mà nhìn qua hắn, trên đầu chữ sắc có cây đao. Hắn sẽ không phải là còn không thanh tỉnh đến mức làm ra chuyện xấu gì chứ? Khục, vậy cũng xem hắn có làm được hay không.

Hắn nhìn ra sự đề phòng trong mắt nàng, buồn cười nói: “Có một chuyện muốn thương lượng với nàng.”

Nàng nghiêng đầu, cường điệu nói: “Chuyện đứng đắn?”

“Đúng, chuyện đứng đắn.”

“Nói đi.” Lúc này nàng ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, bày ra bộ dáng rửa tai lắng nghe.

“Không sợ ta nữa?” Hắn thấy được bộ dáng này của nàng, không khỏi bật cười. Ninh Tiểu Nhàn chán nản, nàng sợ hắn chỗ nào chứ. Nàng sợ chính hắn thật đúng là muốn chết dưới hoa mẫu đơn, trở thành quỷ phong lưu. Nhưng mà khi ngẫm lại, Trường Thiên luôn luôn hiểu rõ đại cục, làm sao có thể làm ra chuyện không đáng tin cậy như vậy vào lúc này chứ?

Hắn ho nhẹ một tiếng, hắng giọng nói: “Ta có một biện pháp, có thể khiến thân thể nhanh chóng khôi phục.Nếu không có gì ngoài ý muốn, ở đệ tứ mạc thiên địa chúng ta sẽ xuất trận.”

Lời còn chưa dứt, Ninh Tiểu Nhàn đã bổ nhào đến trước mặt hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái gì, chàng lặp lại lần nữa?” Nếu không phải thấy thương thế của hắn quá nặng, nàng thật muốn túm cổ áo của hắn liều mạng lay động!Hắn có biện pháp mà sao lại không dùngsớm,còn khiến bản thân bị thương nặng như vậy, nàng cũng bị giày vò theo!

Trường Thiên thấy mắt hạnh của nàng trợn lên, biết được suy nghĩ trong nội tâm nàng, tranh thủ thời gian làm sáng tỏ: “Muốn dùng biện pháp này, ta cần khôi phục chút ít thể lực, hơn nữa cũng cần nàng phối hợp.”

Muốn nàng phối hợp? Nàng hồ nghi nhìn qua hắn, không tiếp lời, cho nên Trường Thiên đành phải nói tiếp: “Sau khi chúng ta tiến vào Vân Mộng Trạch, thần lực đều bị quy tắc ở chỗ này trói buộc, không sử dụng được, thân thể phàm nhân khôi phục quá chậm.” Hắn thấy nàng nhẹ nhàng gật đầu mới tiếp tục nói: “Nhưng là có một loại sức mạnh lưu động mà quy tắc do Huyền Vũ thiết lập không thể ngăn cản được.”

Hô hấp của nàng dừng lại một chút.

“Đó chính là Đông Phương Thất Túc tinh lực, chính là Ất Mộc sinh trưởng chi lực.” Trường Thiên thở ra một hơi thật dài rồi nói, “Quy tắc của Vân Mộng Trạch, là người ngoài vào đây đều biến thành phàm nhân, mà một trong những quy tắc của Ất Mộc sinh trưởng chi lực chính là vào thời điểm âm dương điều hòa, tinh tú chi lực cần phải trải qua song tu chi pháp để lớn mạnh. Cho dù Thiên Đạo của thế giới này có quản rộng đến mức nào cũng tuyệt đối không quản được chuyện này.”

Miệng nhỏ của nàng mở to rồi khép lại, sắc mặt bỗng chốc hồng lên như son. Hắn đã nói trắng ra như vậy, nàng làm sao mà không hiểu chứ? Pháp tắc của Ất Mộc chi lực là do Thiên Đạo ở Nam Chiêm Bộ Châu quy định, đẳng cấp của nó cao hơn Vân Mộng Trạch do Huyền Vũ sáng lập rất nhiều. Chuyện này giống như là hiến pháp của Hoa Hạ, có hiệu lực pháp luật cao nhất, tất cả những pháp luật bình thường mà có mâu thuẫn với nó đều mất đi hiệu lực.

Chỉ nghe Trường Thiên nói tiếp: “Chúng ta dùng biện pháp này, đợi sau khi Ất Mộc chi lực điều hòa lẫn nhau rồi trở về đan điền, ta sẽ mượn cơ hội giữ nó lại để tu bổ thương tổn. Nếu không có gì ngoài ý muốn, thì thương thế này chỉ là chuyện nhỏ.”

Nói đến đây, tay hắn nhẹ nhàng vuốt mặt nàng, giọng nói trầm thấp: “Bé ngoan, nàng có muốn giúp ta không?”

Nàng vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Chàng xác định là hữu dụng?”

“Xác định.”

Liên quan đến tính mạng, Trường Thiên tất nhiên sẽ không lấy việc này ra đùa giỡn. Đã có thể làm thân thể của hắn khôi phục, nàng như thế nào cũng nguyện ý cả, huống chi đây cũng không phải là chuyện khổ sai gì. Trong miệng nàng có chút khô khan, lời nói đến bên miệng lại trở thành: “Chàng, chàng có thể làm sao?” Làm chuyện này cực kỳ hao tổn thể lực, thương thế của hắn đã như vậy, sẽ không phải là trị không hết bệnh ngược lại còn góp cả mạng vào chứ?

Khuôn mặt anh tuấn của Trường Thiên lập tức đen lại: “Nàng thử đi là biết!”

Nàng có vài phần đã hiểu rõ, tiến đến trước mặt hắn thăm dò: “Vậy, ta đến hả?”

Hắn nghiêm mặt lại, cả buổi sau trong mũi mới hừ ra một tiếng: “Ừ.” Trong âm thanh đó tràn đầy sự không cam lòng.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Bây giờ hắn còn không đứng dậy nổi, chỉ có thể để nàng hỗ trợ.

Ninh Tiểu Nhàn cúi đầu xuống, Trường Thiên chỉ cảm thấy vai nàng run run. Biết rõ nàng đang cười trộm, tức giận nói: “Xú nha đầu, cười xong thì đến!” Mà thôi, cũng không phải là lần đầu, tự ái của hắn đã bị hung hăng gọt qua một lần, lúc này lại hao tổn thêm cũng không cảm thấy khó chịu.

Ninh Tiểu Nhàn cắn môi nín cười, từ trong lòng ngực lấy ra mấy viên đan dược, đút cho hắn ăn từng viên. Những thứ này đều là thuốc bổ, đều là để nâng cao tâm lực, bảo vệ gan. Trường Thiên mở miệng tiếp nhận, nhưng đến một viên cuối cùng, hắn lại đóng chặt miệng, quay đầu qua nói: “Lấy cái này ra.”

Nàng ra vẻ vô tội nói: “Có thể trợ giúp cho chàng đó.”

Hắn trừng mắt nhìn viên đan dược mà đỏ trong tay nàng, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói: “Không cần!” Nếu như hắn dùng thứ này, chính là vết bẩn không bao giờ rửa sạch của danh dự cả cuộc đời!

Viên đan dược màu đỏ trong tay nàng là bản cải tiến của Lãnh Hương Hoàn, cũng là loại đan dược thiết yếu cho các nam tu luyện tập phòng trung thuật. Đan thuật của Ninh Tiểu Nhàn là do hắn dạy, tất nhiên vừa ngửi liền biết.

“Không dùng thì không dùng.” Ninh Tiểu Nhàn nhún vai đánh giá, xác nhận dược vật mà hắn vừa vào đã phát huy hiệu lực, khiến cho hai má tái nhợt của hắn có chút ửng đỏ.

Mặt của nàng cũng nóng hôi hổi, do dự nói: “Vậy, vậy bắt đầu nhé?”

Hắn bỗng dưng vươn tay phải còn hoàn hảo ra, cầm chặt lấy cần cổ xinh đẹp của nàng để kéo nàng lại gần hơn, sau đó ngăn chặn môi của nàng.

Ít nhất thì lần đầu tiên này, hắn còn có quyền chủ động.

Người nam nhân này, luôn có biện pháp khiến nàng quên đi thân mình.

Nàng rút đi y phục, chậm rãi khóa ngồi lên trên người hắn, sau đó nghe được âm thanh hút khí thật dài của hắn.

Đây là bảo địa mà hắn ngày ngày khát vọng được vùi sâu vào, khi nghĩ đến thì thân thể và cả tim đều đau đớn.

Lúc này đây không giống với bất kỳ lần nào trước đó, nàng phải tự mình gánh chịu tất cả thể trọng, không thể chuyển sang người Trường Thiên được, không thể lại để cho thương thế của hắn nặng thêm. Mười ngón tay của nàng đều móc chặt vào các khe hở của tường đá phía sau lưng hắn, hai chân kẹp chặt, đầu gối chống đỡ trên mặt đất, không để cho mình hoàn toàn ngồi trên người hắn.

Nói thật, nàng cũng không muốn pittong lần đầu tiên của hai người là do nàng làm được.

Lồng ngực của hắn phập phồng rất nhanh, phổi truyền đến từng cơn đau đớn, lại không vượt qua được khoái hoạt dưới thân. Thương thế không cho hắn thở quá nhanh, nhưng sự mị hoặc của nàng như muốn đoạt đi hô hấp của hắn.

Hắn cơ hồ không thể cảm nhận được thể trọng của nàng. Nàng chỉ dựa vào sức lực của chân và eo mà tùy ý phập phồng trên người hắn, một chút lại một chút, vũ mị lại ngây thơ, ôn nhu lại cuồng dã, hung mãnh mà vô hại. Nàng chuyên chú như vậy, tuy đang là đầu xuân nhưng mồ hôi cũng đã làm ướt thân thể uyển chuyển. Mái tóc dài ẩm ướt, quấn hai người lại một chỗ, nàng phảng phất như là hải yêu chui ra từ trong nước, trời sinh là khắc tinh của nam tử.

———— ta là đường nhắc nhở vô cùng thuần khiết, mọi người không phát hiện ra ta đâu — A, mau vào, mau vào, mau vào, chuyện quan trọng nói ba lần ————

Diễm tình như vậy, dù là đang bị thương nặng thì hắn vẫn không có biện pháp trung thực được, bởi vậy vết máu bên trên băng gạc nhanh chóng mở rộng. Nhưng mà thời khắc đó cuối cùng đã đến, trong đan điền yên lặng đã lâu của hai người quả nhiên có động tĩnh, ánh sáng màu xanh như được dẫn dắt, hội tụ trong đan điền của nàng, một lần nữa chuyển hóa thành đại thụ xanh tươi không có quả. Nó tựa hồ càng thêm nguy nga, càng thêm rõ ràng, chẳng qua chỉ là một hư ảnh, nhưng lại cho người khác cảm giác che khuất bầu trời, trên cành cây mơ hồ có kim quang nhàn nhạt hiển hiện, mặc dù không rõ, nhưng lại khiến cho đại thụ này càng thêm y nghiêm.

Trong tích tắc, cự mộc biến mất, hai đạo ánh sáng xanh tách ra một lần nữa, tiếp tục tung tăng chơi đùa như cũ, sau đó men theo đường cũ quay trở lại trong cơ thể của chủ nhân.

Động tác của Ninh Tiểu Nhàn chậm tãi ngừng lại, trông thấy hô hấp của Trường Thiên mặc dù dồn dập, nhưng mắt đã nhắm chặt lại, không khỏi cảm thấy thấp thỏm không yên. Hai người cố gắng lâu như vậy, thành bại đều phải xem lần này. Miệng vết thương của hắn lại vỡ ra lần nữa, nếu là hắn thất bại… bọn họ lại không thể thoát ra khỏi Cố Ẩn Sơn Hà Trận rồi.

Thân thể còn đang chìm đắm trong dư vị khoái hoạt, run lên nhè nhẹ, tâm tình lại giống như đang dứng ở dốc núi nguy hiểm, chỉ cần một làn gió nhẹ thổi qua là có thể khiến cho nàng ngã xuống vực sâu vạn trượng.

May mắn là thời gian chờ đợi cũng không dài. Trường Thiên rốt cục mở mắt, mỉm cười nhìn nàng.

Trong cổ Ninh Tiểu Nhàn vang lên hai tiếng khanh khách, nói không ra lời. Trường Thiên đưa tay nắm lấy vòng eo nàng, để cho nàng an ổn ngồi ở trên người mình— dùng tay trái.

Nàng cắn môi, đầu ngón tay có hai phần run rẩy, nhẹ nhàng tháo bỏ băng gạc trên ngực hắn ra.

Bên dưới là một mảnh da thịt bóng loáng, nào có nửa điểm dấu vết của vết thương? Miệng vết thương dữ tợn khiến cho nàng cơ hồ muốn tuyệt vọng, không ngăn được máu tươi chảy ra, phảng phất chỉ là ảo giác.

Tổn thương đã không còn.

Ất Mộc chi lực, quả nhiên có tác dụng! Nàng thở dài một hơi, rốt cục yên tâm đem sức nặng toàn thân nàng đều giao cho hắn, lại tùy ý vô biên để ngực của mình được điền đầy.

Không biết tại sao, trong nháy mắt này có nước mắt trong veo chảy ra từ khóe mắt.

Hắn đưa tay vuốt trán nàng, lướt qua cánh tay, cuối cùng bao trọn đầu gối ngọc. Bởi vì mới vận động kịch liệt, đầu gối chống đỡ tường đá của nàng đã bị rách da. Nơi đó truyền đến cảm giác ngứa nhẹ. Nàng biết rõ đây là biểu hiện miệng vết thương bắt đầu khép lại, bởi vậy an tâm cuộn trong lồng ngực của hắn, cũng không gãi.

Trường Thiên điều chỉnh tư thế, để cho khuôn mặt xinh đẹp của nàng dựa vào cổ mình thì mới nhẹ nhàng ôm nàng, hôn nhẹ lên khuôn mặt của nàng rồi trìu mến nói: “Đa tạ.”

Nàng mệt mỏi đến mức không muốn mở mắt ra, cảm thấy rất khoan khoái. Ít nhất hắn đã không có việc gì rồi, mặc dù không thể biết trước tương lai, nhưng nàng cũng không cần một mình đối mặt nữa.

“Mệt chết ta.” Nàng rầm rì nói, “Hiện tại phải làm gì đây?” Sau một hồi triền miên, nàng không muốn động cả đầu ngón tay. Nhưng mà thương thế của hắn đã tốt hơn rồi, nên đi tìm phù vật của đệ tứ mạc thiên địa đi chứ? Nếu không thì hai người họ chỉ còn một con đường chết. Thời gian có thể đã qua một nửa, nhưng nàng còn không cảm thấy lo lắng, ngược lại chỉ muốn nằm mãi trong ngực hắn thôi?

“Đi tìm phù vật. Thứ này phải tự mình động thủ mới tương đối chân thật.”

Cái gì gọi là tương đối chân thật? Nói như là có người sẽ đem phù vật đưa đến cửa vậy đó. Nàng ghé vào ngực hắn, nghe được tiếng tim đập của hắn đã trở nên mạnh mẽ hữu lực: “Chưa từng có ai thành công ra khỏi đệ tứ mạc thiên địa, chúng ta có vận may đó sao?”

“Bất luận là tuyệt cảnh gì, đều có phương pháp cầu đường sống trong chỗ chết, không phải hôm nay nàng không ngừng chứng minh điều này hay sao?” Hắn chỉ chính là chuyện nàng dùng Huyết Ngưng Tề giết chết Khải Ngạc, rồi sau đó lại nói, “Đời ta tu tiên chính là nghịch thiên cải mệnh. Chỉ cần còn lại một hơi thở cuối cùng, làm sao có thể biết được là sẽ không liễu ám hoa minh (còn có hi vọng trong hoàn cảnh khó khăn)?” Cả đời của hắn chinh chiến vô số, nếu như có một lần nào dễ dàng bỏ cuộc, hiện tại cũng sẽ không có nàng tương bồi rồi.

Nàng vốn là sầu lo thương thế của Trường Thiên, hiện tại hắn đã khôi phục lại, trong lòng nàng cũng được rộng mở, cũng không cảm thấy mạc thiên địa này đáng sợ thế nào, tư duy lại khôi phục linh mẫn: “Người tiến vào đệ tứ mạc thiên địa không chỉ có chúng ta, ít nhất còn có một Trầm Hạ! Nói như vậy, hắn ít nhất có thể phá giải đệ tứ mạc thiên địa sao? Chậc chậc, thật là lợi hại, thật sự là nhìn người không thể nhìn bề ngoài.” Cố Ẩn Sơn Hà Trận đến bây giờ vẫn chưa bị phá vỡ, nhất định là quá trình Trầm Hạ bắt Mộc Chi Tinh đã có chuyện ngoài ý muốn, hắn nhất định còn có thể quay người đến tìm bọn họ.

Chỉ là nàng có chút bất an, Trầm Hạ cư nhiên không bị Cố Ẩn Sơn Hà Trận cướp đi lực lượng, nếu hắn quay người đối phó bọn họ, bọn họ có thể là đối thủ của hắn sao?

Trường Thiên thản nhiên nói: “Hiện tại hắn vội vàng tìm kiếm Mộc Chi Tinh, chỉ sợ trong chốc lát không thể để ý đến chúng ta.”

 

 

Chương 952: Đệ tứ mạc thiên địa

Trường Thiên quan sát thủy đàm ở dưới bậc thang rồi nói: “Nàng nói gần chỗ này có mạch nước ngầm sao?”

Nàng chỉ cho hắn xem: “Ừ, bơi theo thượng du đầm nước này là được.”

Trong giọng nói của hắn mang theo sủng nịch: “Có muốn tắm rửa hay không?”

“Muốn.” Hắn vừa nói như vậy, toàn thân nàng đột nhiên dinh dính. Khi hai người vận động kịch liệt đã ra một thân mồ hôi, nàng trời sinh lại thích sạch sẽ, lập tức duỗi cánh tay ra vòng qua cổ hắn, cười hì hì nói: “Việc của ta chủ yếu là ôm.” Dù sao hai người đã thân mật như vậy, nàng cũng lười sĩ diện cãi láo.

Vừa dứt lời, thân thể chợt nhẹ, đã bị hắn nắm bả vai, bắt được đầu gối rồi bế lên, quả nhiên là kiểu ôm công chúa cực tiên chuẩn mà nàng muốn. Trí nhớ của Trường Thiên rất tốt, nàng chỉ nói qua một lần mà hắn luôn một mực nhớ rõ. Đáng nhắc đến chính là, trên Nam Chiêm Bộ Châu cũng có loại sinh vật gọi là “Công chúa”, đương nhiên họ không phải do hoàng đế sinh ra, mà là con gái của các thủ lĩnh bộ tộc hoặc là đại yêu quái.

Hắn ôm nàng nhảy xuống bãi đá vụn, dọc theo thượng du đi ra nửa dặm, ánh sáng càng lúc càng mờ đi, thảm thực vật chung quanh cũng trở nên thưa thớt.

Dòng chảy của mạch nước ngầm này rất nhỏ, thế nước tương đối bằng phẳng. Đại Hoàng đi theo bên cạnh hai người, thấy bọn họ chìm vào trong nước, vì vậy ngồi xuống cạnh bờ, liếm liếm chân trước bắt đầu rửa mặt.

Một lát sau, nó sửa ngồi xổm thành nằm sấp.

Lại qua một hồi lâu, nó nghe trong nước truyền đến những tiếng vang cổ quái, lại đợi đến nỗi đánh ngáp hai cái, lăn lăn hai vòng trên bãi đá sau đó sửa nằm sấp thành ngủ.

Từ trước đến nay nam chủ nhân luôn nghiêm khắc, cho nên nó chỉ có thể âm thầm khinh bỉ trong bụng: nhân loại chính là dây dưa dài dòng. Chuyện này chơi vui như vậy sao, từ trước đến nay nó và mẫu Chư Kiền luôn là tốc chiến tốc thắng đó.

***

Sau khi đi ra khỏi giếng trời dọc theo mạch nước ngầm, bầu trời phía đông đã lộ ra những ánh rạng đông đầu tiên.

Đêm tối điên cuồng, huyết tinh, tuyệt vọng lại triền miên cực độ kia rốt cục đã trôi qua.

Chân Ninh Tiểu Nhàn còn có chút mềm, bước đi trên đá cuội không cẩn thận trượt chân, được hắn đỡ kịp.

Nàng tức giận mà liếc nhìn Trường Thiên ở bên cạnh. Người này đi lại nhẹ nhàng, lưng và thắt lưng thẳng tắp, tuy là mặt không biểu tình, nhưng nàng cảm thấy, hắn đang đắc chí hài lòng, một thân nhanh nhẹn.

Nếu mà so sánh lên, nàng thật là chật vật. Kẻ này chính là người vừa lành vết thương hết bệnh sao, vì sao mà thể năng còn tốt như vậy chứ?

Cũng trách bản thân nàng. Không biết kẻ này điên cái gì, cư nhiên lại hỏi nàng: “Nàng còn cảm thấy ta già không?”

Nàng còn nhớ rõ lúc đó chính mình càng điên hơn, cư nhiên còn cười hì hì trả lời lại: “Vậy thì phải xem biểu hiện của chàng rồi.”

Sau đó hắn đã biểu hiện một phen.

Nàng lắc đầu, không muốn để tâm đến mấy suy nghĩ này nữa.

Đưa mắt nhìn lại, khắp nơi xanh tươi. Bọn họ đang ở trong một sơn cốc, hoa dại phủ đầy khắp núi đồi, nở rộ ra, đỗ quyên xuân, úc kim hương, hải đường cùng vô số loại hoa khác, nổi danh có mà không biết tên cũng có, từ đằng xa lan tràn đến dưới chân trải thành một thảm hoa bảy sắc, hoa điệp, phong điểu bay xuyên qua đó, loay hoay chơi đùa bất diệc nhạc hồ. Chư Kiền bổ nhào vào trong biển hoa lăn lê chơi đùa, bị phấn hoa kích thích đến nỗi đánh hai tiếng phì phì trong mũi.

Phương xa có dãy núi phập phồng, thảm hoa như vậy có thể thấy ở khắp nơi.

Loại cảnh trí ồn ào náo động trương dương thế này cũng không kém gì rừng rậm Ba Xà, nhưng mà giống như thắng cảnh ở trong rừng rậm Ba Xà, những bông hoa này đều tự nở rộ tịch mịch rồi lại tự úa tàn đi, không có người nào thưởng thức.

Ninh Tiểu Nhàn thở dài nói: “Đây là chỗ nào?”

Nàng cũng không trông cậy Trường Thiên có thể trả lời. Nếu như chỉ dựa vào một sơn cốc mà hắn có thể suy đoán địa điểm cụ thể nơi đây, vậy thì giờ phút này hắn đã là thần mà không phải là người nữa rồi.

Hắn cũng biết vậy nên nắm tay nàng chậm rãi đi về phía trước.

Nơi này là đệ tứ mạc thiên địa, tất nhiên là phải có quan hệ với Huyền Vũ. Lại nói vị bá chủ Nam Cương này không ở Đảo Thất Túc mà chạy đến chỗ thập vạn đại sơn như vậy là cái gì chứ?

Quan trọng nhất là, bây giờ là niên đại nào rồi hả?

Bốn phía yên tĩnh thần kỳ, trong rừng ngẫu nhiên chợt lóe lên bóng dáng của con hoẵng, thỏ rừng và hồ lang. Trừ chuyện đó thì không có nhân loại nào, không có Man nhân, không có yêu quái, không có đánh nhau cũng không có nửa điểm dấu vết do chiến đấu lưu lại,ở đây quả thực yên tĩnh giống như thế ngoại đào nguyên.

Ninh Tiểu Nhàn đã biết rõ, mỗi một mạc thiên địa đều có ý nghĩa trọng đại với Huyền Vũ. Như vậy, một cảnh thái bình như thế này, một sơn cốc bình thường có thể tùy tiện thấy được ở Nam Chiêm Bộ Châu thế này, lại có chỗ nào có ý nghĩa kỷ niệm với Huyền Vũ chứ?

Bọn họ đi qua đường mòn không người, băng qua dòng suối nhỏ róc rách, thậm chí nàng còn hái được mấy viên sơn trúc trong rừng để ăn nữa.

A, ngọt. Nàng cũng đút cho Trường Thiên một viên để ăn thử.

Bọn họ lại đi thêm gần nửa canh giờ, sau đó mới thấy được ở sau những cành cây hạnh rậm rạp là một tòa nhà nho nhỏ.

Hai người đã chạy đến đáy cốc, cái sân nhỏ này chính là được xây bên dòng suối, ở cạnh nơi non xanh nước biếc. Trước viện có trồng hai cây ngô đồng cực lớn, cành lá rậm rạp tạo thành một mảnh bóng râm thanh nhã u tĩnh trong nội viện, có không ít phàm nhân ra ra vào vào chỗ này, thần thái khá vội vàng.

Nàng cùng Trường Thiên liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy cổ quái. Nếu không đoán sai, đây chính là trung tâm của đệ tứ mạc thiên địa rồi. Chẳng qua là, chỉ có một tiểu viện thôi sao?

Phong cảnh này sao lại kỳ quái như vậy?

Có thể thấy được kết quả gì sao? Nàng nhìn về phía Trường Thiên. Hắn cũng hiểu ý, lắc đầu nói: “Nàng nhìn kỹ đi, bản thân tòa tiểu viện này là một kiện pháp khí, lại đang ở trong mạc thiên địa này, chắc chắn không thoát khỏi liên quan với Huyền Vũ. Tùy tiện tiếp cận địa bàn của nàng ta cũng không có chỗ tốt nào.”

Nàng hí mắt nhìn lại. Lúc này bọn họ cách tiểu viện khoảng bốn trăm bước, cuối cùng thị lực miễn cưỡng có thể thấy được một hai. Nhìn sơ trong viện thì cũng thường thường không có gì lạ, nhưng là khi tinh tế nhìn lại, màu đồng thau trên tường bên ngoài tiểu viện này không có một chút khe hở nào, bóng loáng như gương. Lầu nhỏ ánh lên trên tường cũng chỉ lộ ra một góc, kiểu dáng cũng không hoàn mỹ đặc sắc,nhìn giống như là làm từ gỗ, nhưng lại hồn nhiên thiên thành, ngay cả một mộng gỗ* cũng không có.

*Mộng gỗ: là một loại khớp, mối nối được khắc ở đầu các thanh gỗ để ghép các thanh gỗ lại với nhau thành một khối vững chắc. (Hình minh họa)

Nhân thủ không thể chế tạo được sân viện và lầu các như vậy, Trường Thiên nói đúng, bản thân tiểu viện này là một kiện pháp khí. Chẳng qua ở đây có phàm nhân qua lại thì cũng dễ làm rồi, đục nước béo cò vốn là chuyện mà nàng thành thạo nhất.

Nàng đang muốn nói chuyện, Trường Thiên đột nhiên giơ tay nên nói: “Đừng lên tiếng! Nghe!”

Nàng đã ngừng ngôn ngữ lại, dựng thẳng tai lên lắng nghe, quả nhiên có một hồi âm thanh ngâm thân yếu ớt truyền lại theo từng đợt gió nhẹ thổi qua.

Có người bị thương? Hai người liếc nhìn nhau, theo âm thanh mà tìm tòi.

Đẩy phiến cây thủy lạp lá vàng trước mắt ra, quả nhiên có hai tiểu yêu nằm trên mặt đất, tay gãy chân đoạn, trên lá cây xung quanh là vết máu loang lỗ. Ninh Tiểu Nhàn cũng không nóng nảy, trước tiên cẩn thận đợi một lúc, thấy bốn phía xác thực không có nguy hiểm gì thì mới ra ngoài.

Trường Thiên đi qua một gã yêu quái nhìn nhìn rồi nói: “Là bị người tập kích từ phía sau.” Trên bờ vai của yêu quái này có năm vết cào, sâu đủ thấy xương, đầu lại mất tự nhiên mà nghiêng sang một bên, đã sớm mất đi tính mạng, hiển nhiên đã bị người khác đánh lén từ phía sau.

Trường Thiên kiểm tra thi cốt của hắn, ánh mắt đột nhiên trầm ngưng: “Sát khí thật là lợi hại!”

Ninh Tiểu Nhàn nghe tiếng nhìn qua, chỉ thấy trên miệng vết thương là một mảnh đỏ thẫm, biết rõ bây giờ mình là phàm nhân, nhìn không ra sự tồn tại của sát khí, vì vậy cau mày nói: “Chỗ này có Man nhân lẻn vào sao?”

Discussion3 Comments

  1. Haha. Thì ra cách chữa trị của Trường Thiên tốt đến vậy. Kỳ này Trường Thiên được lợi rồi. Bình thường Ninh Tiểu Nhàn chẳng thể nào chủ động hiến dâng như vậy, vì chàng mà nàng vứt bỏ hết rục rè để thân cận chàng. Dễ thương quá. Có điều Ninh Tiểu Nhàn lại định cho Trường Thiên uống thuốc tăng cường, lại còn hỏi chàng có được không. Kết quả là nàng tay chân bủn rủn. Buồn cười quá.
    Cảm ơn editors

  2. Không nghĩ còn có cách này. Chữa trị kiểu này TT thích quá rồi còn gì. May mắn là có hiệu quả. Thương thế của 2 người đã lành nên giờ cũng nhẹ nhàng hơn. Giờ phải đi tìm hiểu mạc thiên địa này là gì. Tìm cách rời trận thôi. Còn cả tên TH đáng gét kia nữa.
    Cảm ơn edictor

  3. Cách chữa trị thật là mới lạ. Bảo sao mà TT bảo hãy đợi thêm thời gian nữa. TT phải đơi qua khi giết dc bầy khải ngạc và phục hồi 1 chút thì mới có sk mà chữa trị chứ. Haha. TT dc lợi quá nha. Nhân tiện chữa trị đòi thêm phúc lợi. Hại tiểu Nhàn lưng mỏi chân mềm.
    Ko biết caid pháp khí này là gì và liên quan gì tới huyền vũ nhỉ. Tên TH nghe có vẻ liên quan tới âm cửu u rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: