Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 93+94

15

Chương 93: Ngọc Nương chấn kinh

Edit: Trang Nguyễn

Beta: Tiểu Tuyền

“Nương, người mau đứng dậy đi! Người làm cái gì vậy chứ? Đã nói với người rồi không nên đến đây gây phiền toái thêm cho đại ca, vừa không nhìn một chút, người đã chạy đến đây rồi!”

Tạ Khánh Thu cùng vợ hắn chạy tới, gạt mọi người đang xem náo nhiệt ra rồi chạy qua đỡ bà ta, cười với Tạ Khánh Phong nói: “Đại ca, huynh đừng tức giận, là do Nương quá sốt ruột, huynh cũng biết bây giờ đệ trôi qua không tốt lắm, cũng không phải đệ để Nương đến đây. Lúc trước có lỗi đã trách nhầm huynh, đệ không muốn gây thêm phiền toái cho huynh.”

Tạ Khánh Thu nói dối một đống, thật ra ở nhà Trương bà tử đã bàn bạc cùng bọn họ rồi, bà ta đến náo loạn trước, sau đó hai người bọn họ nhân kẻ hở thì chen vào diễn trò cùng bà ta, mặt trắng mặt đỏ cùng diễn, cũng không tin không moi được bạc từ Tạ Khánh Phong!

Chẳng những Tạ Khánh Phong hoài nghi lời nói của Tạ Khánh Thu, ngay cả người ngoài cũng đều không tin, lúc nào Tạ Khánh Thu  này biết giữ mặt mũi rồi? Trước đó không lâu, hắn còn ở trước mặt người khác nói xấu Tạ Khánh Phong, nói Tạ Khánh Phong không biết giúp đỡ huynh đệ bất hiếu với mẹ ruột, bộ dạng hận không thể đem tất cả gia tài của Tạ Khánh Phong chuyển đến trong nhà mình, nhưng bây giờ lại nói không muốn gây thêm phiền toái, trừ phi đầu óc hắn ta bị lừa đá mới có thể nghĩ được như vậy sao!

Gương mặt Tạ Khánh Phong căng chặt nói: “Đã là như thế, ngươi đưa người trở về đi!”

Tạ Khánh Thu vừa nghe liền câm nín, trong lòng chửi đại ca mình thật không biết tiến thoái, chính mình đều đã chịu thua cúi đầu như vậy rồi, làm sao hắn một chút cũng không suy nghĩ đã đuổi bọn họ ra ngoài rồi! Mới kiếm được chút tiền đã lên mặt rồi!

Vợ Khánh Thu nói: “Đại ca, lần này nhị đệ của huynh đã biết hối cải rồi, mỗi ngày đều có người ép hắn trả nợ, hắn cũng không mượn tiền của huynh, nói không muốn gây thêm phiền toái cho huynh. Nhưng bây giờ hắn thật sự cùng đường rồi, nếu huynh không giúp hắn một tay thì lần này nói không chừng hắn phải chết. Bây giờ huynh sống tốt như vậy thì giúp chúng ta một tay cũng đâu có sao, đến lúc đó ngày ngày chúng ta thắp hương cho huynh!”

Tạ Khánh Phong nghiêm mặt nói: “Ta lại không chết, thắp hương cái gì? Các ngươi mau đi đi, cho dù ta có tiền cũng không phải gió lớn thổi đến, Tạ Khánh Thu hắn tự làm tự chịu, nếu hắn không dấu diếm thay Trương Thủy Đào thì chuyện gì cũng không có? Đây chính là chuyện liên quan đến khẩu phần lương thực của người trong thôn! Dù ta muốn giúp hắn, hắn cũng sẽ không nhớ lâu, sau này còn có thể gây ra chuyện ác gì nữa, đến lúc đó ta thật có lỗi với các hương thân trong thôn!”

Những người đứng ở cửa nhìn, vừa nghe lập tức rối rít phụ họa, nếu là chuyện khác mà Tạ Khánh Phong không giúp đỡ, chỉ sợ biết huynh đệ bọn họ bất hòa, thì dù biết Tạ Khánh Thu không phải hạng tốt lành gì nhưng nhìn hắn ta đáng thương như vậy, trong lòng bọn họ đều sẽ cảm thấy Tạ Khánh Phong từ chối thì lòng dạ có chút ác độc, nhưng liên quan đến chuyện đốt lúa mạch, mọi người lập tức cùng chung mối thù.

Trương bà tử vừa thấy Tạ Khánh Phong cứng mềm không ăn, lập tức lớn tiếng khóc thét, giọng the thé nói: “Tạ Khánh Phong, đồ hỗn trướng này! Đệ đệ ngươi lần này đã chịu thua trước ngươi rồi, vợ đệ đệ ngươi cũng đã xuống giọng cầu xin ngươi, ngươi còn nhẫn tâm như vậy. Tâm địa của ngươi thật sắt đá, thiệt thòi cho ta lúc đầu liều chết sinh ra ngươi, lúc ấy ta đã cảm thấy ngươi không phải đồ tốt lành gì, thật sự đúng là không phải thứ tốt! Ta không sống nữa, hôm nay ta sẽ chết ở chỗ này!”

Trương bà tử nói xong lao qua muốn đụng đầu về hướng Tạ Khánh Phong, Tạ Khánh Thu lại tức giận cũng không thể tránh sang bên cạnh, nếu tránh thì Trương bà tử chắc chắn sẽ té ngã trên mặt đất, hắn ta chỉ có thể đưa tay kéo hai bả vai Trương bà tử, sau đó buông tay trốn sang một bên. Nhưng hắn ta mới buông lỏng tay, Trương bà tử liền xông qua.

Lôi kéo như vậy mấy lần, Tạ Khánh Thu cũng thấy có chút phiền.

Tạ Khánh Thu cùng vợ lại đi đến khuyên can, tuy nhiên hắn ta giả bộ như không lôi kéo được Trương bà tử.

“Tạ Khánh Phong, nếu ngươi không trả nợ thay cho đệ đệ ngươi thì mỗi ngày ta đều đến nhà ngươi náo loạn, náo đến nhà ngươi không được sống  yên ổn, ta xem người vợ kia của ngươi có thể an ổn sinh con được không!” Trương bà tử đâm vài lần thấy mệt mỏi, bị Tạ Khánh Thu giữ thở ra nặng nề, ánh mắt u ám nhìn Tạ Khánh Phong.

Tạ Khánh Phong tức giận, bàn tay nắm chặt thành quyền nổi đầy gân xanh, Nương tốt của hắn lại nguyền rủa vợ hắn!

Lúc này người xem náo nhiệt cũng nhiều hơn, tất cả mọi người đều chỉ trích Trương bà tử, nói bà ta quá thiên vị lòng dạ quá ác độc, tại sao có thể nguyền rửa cháu mình như vậy chứ?

Trương bà tử cũng không đợi Tạ Khánh Phong nói chuyện, đột nhiên sải bước chạy nhanh vào trong nhà, chỉ thấy Ngọc Nương đứng ở phía sau cửa, nâng cao bụng, mặc trên người mảnh y phục bằng vải bông, cổ tay đặt trên bụng to còn lấp lánh ánh kim quang, bà ta càng tức giận hơn, đi qua một phát túm được tóc Ngọc Nương, nói với Tạ Khánh phong nói: “Ngươi mau lấy tiền cho đệ đệ ngươi! Nếu không ngươi sẽ không còn vợ cùng hài tử!”

Ngọc Nương bị đau kêu lên một tiếng, cố gắng giữ thăng bằng cơ thể, vịn bụng của mình.

Tạ Khánh Phong thật không nghĩ đến Nương mình có thể làm như vậy, nghe được tiếng kêu củaNgọc Nương hai mắt hắn đều đỏ, muốn tiến lên một bước về phía trước nhưng Trương bà tử lại uy hiếp hắn.

Lúc này mấy người Tiêu Lê Hoa nghe được tin tức cũng đến, vừa thấy tình hình này đều bị hù dọa, nghĩ Trương bà tử này điên rồi, bà ta cho rằng bà ta làm như vậy sau này sẽ không có gì sao?

Hai vợ chồng Tạ Khánh Thu nhanh chóng khuyên Trương bà tử, nói với  Tạ Khánh Phong nói: “Đại ca, nếu không huynh nghe lời của Nương đi, đại tẩu quan trọng hơn.”

Tiêu Lê Hoa nói với Tạ Khánh Phong: “Trước tiên đưa bạc ra, Ngọc Nương cùng hài tử trọng yếu hơn!” Trong lòng nàng nghĩ không chừng tiền này bọn hắn cầm không được! Trương bà tử nắm tóc Ngọc Nương bộ dạng cũng kích thích đến nàng, nghĩ đến đời trước mình bị chịu tội, trong lòng nàng Trương bà tử ngay cả súc sinh cũng không bằng.

Tự nhiên Tạ Khánh Phong sẽ không tiếc bạc, đáp ứng cho bạc, Tạ Khánh Phong nói muốn đi vào nhà cầm bạc, Trương bà tử cũng không yên tâm, để cho hai vợ chồng Tạ Khánh Thu đi vào cầm. Lập tức đi vào trong nhà đi, tốc độ nhanh đến  nỗi khiến tất cả mọi người đều khinh  bỉ. Ngay vào lúc hai người bọn họ còn chưa đi vào trong nhà thì chợt nghe Ngọc Nương hét thảm một tiếng, hù dọa hai người đều dừng chân. Tạ Khánh Phong không kịp suy nghĩ, nhanh chóng xông vào.

Ngọc Nương cảm giác mình bụng rất đau, có thứ gì đó chảy xuống, nàng vừa đau vừa sợ hãi thét chói tai.

Trương bà tử cũng sợ hết hồn, nhìn Ngọc Nương, lúc này Tạ Khánh Phong đã tiến vào, nắm chặt cổ tay bà ta hất qua bên cạnh, ôm Ngọc Nương vào trong ngực. Trương bà tử ngã trên mặt đất. Bà ta còn chưa kịp đứng lên, phía ngoài đã chạy vào không ít người, có người giẫm trên tay bà vài dấu chân, đau đến nổi bà ta kêu gào.

Ngọc Nương bị kinh sợ sinh non, có điều hữu kinh vô hiểm sinh hạ một đứa con trai.

Trương bà tử một phen náo loạn như vậy khiến mọi người trong thôn đều phỉ nhổ, Tạ Khánh Phong hoàn toàn cắt đứt quan hệ với bà ta, Trương bà tử vẫn không biết hối cải, đòi hỏi tiền dưỡng lão, có điều lúc đầu Tạ Khánh Phong ra ở riêng hầu như trắng tay, bà ta cũng không có tư cách yêu cầu tiền dưỡng lão. Bởi vì đã sớm ở riêng rồi, Tạ Khánh Phong cũng không cần giúp Tạ Khánh Thu trả nợ, người trong thôn cũng tỏ vẻ chỉ cần Tạ Khánh Thu trả nợ, nên tính toán của Trương bà tử đều thất bại. Bởi vì bọn họ vô sỉ, các thôn dân đòi nợ càng hung dữ hơn. Đối với một nhà bọn họ không chút hòa nhã.

Cuối cùng Tạ Khánh Thu bọn họ chịu không nỗi những ngày tháng này, nhà mẹ đẻ vợ Khánh Thu xảy ra chuyện, ca ca cùng nhi tử cùng chết, đại tẩu nhanh chóng tái giá, chỉ còn lại hai lão nhân gia, liền nhớ đến nữ nhi, biết chuyện nơi này của nữ nhi liền bảo bọn hắn đi đến nhà bọn họ ở. Vợ chồng hai người bán toàn bộ đất cùng nhà cửa đi, lại lấy tiền dành dụm của Trương bà tử cùng bọn họ lấy ra,vợ Khánh Thu đi về nhà mẹ đẻ mượn tiền, cuối cùng đem trả hết những khoản còn thiếu, sau đó cả nhà rời khỏi thôn Hạ Cầu đến nhà mẹ đẻ vợ Khánh Thu ở, bởi vậy Trương bà tử trở thành gánh nặng.

Người thôn Hạ Cầu có thể nghe được tin tức của bọn hắn, tin tức cuối cùng là Trương bà tử chết, nghe đến đây đều nói ác giả ác báo.

Đây đều là chuyện sau này.

Tạ Khánh Phong và Ngọc Nương trải qua mạo hiểm như vậy, cuối cùng sinh hạ được con trai, đều yêu như châu như bảo, nửa tháng trôi qua đứa nhỏ này từ khỉ con da đỏ biến thành em bé tuyết trắng, ai gặp mặt cũng đều khen lớn lên thật đẹp mắt, khiến hai vợ chồng đều rất vui mừng.

Tiêu Lê Hoa cũng rất thích nhi tử của Ngọc Nương, trong lòng suy nghĩ chính mình có phải cũng nên sinh thêm một đứa bé hay không, tốt nhất là nữ nhi, dĩ nhiên nhi tử cũng được.

Tạ Hữu Thuận biết tính toán của Tiêu Lê Hoa thì rất mừng, hắn đã sớm muốn sinh thêm một khuê nữ rồi, hai vợ chồng vì mục đích này đều bắt đầu cố gắng. Khí sắc của Tiêu Lê Hoa càng ngày càng tốt, trong lòng Tạ Hữu Thuận vui vẻ nên trên mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười. Người ngoài nhìn thấy đều hâm mộ đỏ mắt, quả thật hai vợ chồng này trôi qua mỹ mãn quá rồi.

Cát Tường cũng nhìn thấy, trong lòng vừa đau lại vừa khó chịu, mấy ngày nay nàng cùng nam nhân mình trôi qua không tốt, nàng ta cũng biết nguyên nhân là do hài tử, nhưng chuyện này nàng cũng không thể thay đổi được, nàng lại chạy về nhà mẹ đẻ tố khổ.

Uông thị cũng không thể giúp gì, chỉ có thể khuyên nàng ta đối xử tốt với Bạch Đại một chút, trong lòng nghĩ đến Như Ý cũng đã tới Cao gia một thời gian, không biết bụng đã có động tĩnh gì hay chưa, phải mau chóng sinh hạ nhi tử mới có thể đứng vững gót chân a.

Cát Tường nói: “Nương, nếu không con đi thăm muội muội một chút, nếu vẫn chưa có động tĩnh thì phải đi cùng muội ấy lạy Tống Tử nương nương,  thân thể muội ấy tốt, nhất định có thể rất nhanh sẽ mang thai.”

Cát Tường cũng rất chú ý Như Ý, Như Ý sống tốt, Tạ gia bọn họ mới trôi qua tốt, nam nhân của nàng mới không dám sinh tâm tư khác khi nàng ta không sinh được nhi tử.

Uông thị lập tức gật đầu nói: “Vậy con tìm thời gian đi thăm muội muội của con đi.”

“Nương, hình như hôm nay Trương gia muốn đi vào trong trấn, còn liền đi hôm nay luôn!”

Cát Tường nói, thật ra nàng ta rất muốn đi đến Cao gia, muốn xin muội muội chút thuốc bồi bổ thân thể, lang trung chỉ nói thân thể mình khó mang thai, cũng không nói nhất định không thể mang thai, nàng ta không thể từ bỏ! Ngồi xe trâu đi, khi trở về có thể ngồi xe ngựa trở lại, còn có thể mang về không ít đồ, rất có mặt mũi.

Uông thị nói: “Cũng được, vậy con đi đi.”

Lập tức Cát Tường rời đi, về nhà nói với nam nhân một tiếng, sau đó đi đến Trương gia, ngồi xe trâu đi lên trên trấn, đến Cao gia, nàng ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi qua, trước kia mỗi lần người gác cổng nhìn thấy nàng ta đều cười nịnh bợ nàng ta, cũng bởi vì nàng ta là tỷ tỷ của Như Ý, Như Ý là di nương được sủng ái trong phủ. Nhưng hôm nay, không biết làm sao người gác cổng kia nhìn thấy nàng ta giống như nhìn thấy quỷ, sắc mặt đều thay đổi, trong lòng nàng ta cảm thấy kỳ quái, đây là tại sao?

            Chương 94: Như Ý gặp chuyện không may

Cát Tường hỏi người gác cổng Như Ý có ở trong phủ không, nếu có thì bẩm báo một tiếng, nàng ta muốn gặp Như Ý.

Người gác cổng nhìn Cát Tường, cũng không còn khuôn mặt tươi cười như ngày thường, hừ một tiếng chỉ ném một chữ: chờ.

Cát Tường tức giận trừng mắt nhìn người gác cổng kia, có điều cũng không nói cái gì, trong lòng có chút lo âu, nghĩ hạ nhân nhà giàu người ta cũng có tư thái, bình thường Như Ý được sủng ái, mình đến cửa còn mang khuôn mặt tươi cười chào đón, nếu Như Ý trôi qua không tốt thì mình cũng không được chào đón theo. Hôm nay người gác cổng mặt lạnh lời nói lãnh đạm, chẳng lẽ Như Ý đã xảy ra chuyện?

Cát Tường nhanh chóng lấy nắm chặt vạt áo xoa tới xoa lui, nàng ta đảo tròn tròng mắt muốn hỏi thăm người gác cổng còn lại, kết quả người gác cổng kia liếc nhìn nàng ta, khinh miệt hừ một tiếng, quay đầu không để ý đến nàng ta. Cát Tường lại càng xác định Như Ý đã xảy ra chuyện, nàng ta muốn nhanh chóng xông vào trong nhưng lại sợ bị đánh, nghĩ muốn xoay người rời đi nhưng lại không xác định được tình huống bên trong như thế nào, sợ mình đoán sai, đến lúc đó đắc tội Như Ý, chỉ có thể đứng xoay quanh tại chỗ.

Một lát sau, người gác cổng kia trở lại, một bà tử đi theo sau, nghiêm mặt nói với Cát Tường để cho nàng ta đi vào.

Trong lòng Cát Tường run sợ đi theo sát, nàng biết này bà tử này, bà ta chính là Khương bà tử đi theo bên cạnh chính thất Tô Nguyên Xuân của Cao Chính Bình, nàng ta nghĩ Như Ý thật đã xảy ra chuyện, nếu không làm sao có thể sai khiến được Khương bà tử đi ra ngoài đón nàng, bình thường đều là nha đầu bên cạnh Như Ý đón nàng vào trong. Tô Nguyên Xuân luôn cùng Như Ý như nước với lửa, mình đến thăm Như Ý, người của nàng ta đến đón, đây không phải điềm tốt!

Cát Tường có chút lấy lòng nói mấy câu hữu ích với Khương bà tử, sau đó hỏi làm sao lại phiền bà đến đón nàng ta, mắng tất cả nha đầu của Như Ý đều là kẻ lười biếng, đây là vòng vèo muốn hỏi thăm tình hình của Như Ý.

Khương bà tử cười nhạo  nói: “Cũng đừng nói Tạ di nương gì nữa, sau này Cao phủ chúng ta không có loại người như thế, nói ra thật mất mặt! Sống thật tốt không muốn, lại hạ – tiện tự đi tìm đường chết, thật coi Cao gia chúng ta dễ khi dễ muốn lừa dối đây mà! Ngươi là tỷ tỷ của Tạ Như Ý kia, mặc dù không thể giở trò gì, nhưng hôm nay cũng báo tin cho ngươi biết, để ngươi hiểu Cao gia chúng ta không phải loại người thị phi chẳng phân biệt!”

Cát Tường nghe mơ mơ màng màng, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể xác định một chút, Như Ý đã làm chuyện gì đó khiến Cao gia vô cùng bất mãn, còn là chuyện tự tìm. Nàng ta bị hù dọa đến lá gan muốn vỡ vụn, nghĩ rốt cuộc Như Ý làm chuyện gì đáng chết a, lần trước đến đây muội ấy còn được sủng ái vô cùng mà, làm sao bây giờ đến ngay cả hạ nhân cũng dám mắng muội ấy hạ – tiện?

Cát Tường choáng váng, đầu óc nặng nề đi theo Khương bà tử, cuối cùng đi đến bên trong một sân viện, sân này thoạt nhìn vắng vẻ không giống có người ở, bên trong đá xanh mọc đầy cỏ dại, phòng ốc cửa sổ cũng bị hư hỏng, trong sân viện còn có một gốc cây táo, trên cây táo đang trói một người, trên người máu chảy đầm đìa, đầu rũ xuống, hình như chỉ bị ngất mà thôi. Cát Tường vừa vào sân đã thấy người này, bị hù đến nỗi run rẩy, sau đó mới chú ý đến người bên cạnh.

Trong viện còn có nhiều người, Cao Chính Bình và Tô Nguyên Xuân đều ở đây, hai người đứng chung một chỗ, một người mang vẻ mặt tức giận, một người mang vẻ giễu cợt. Hai người đều nhìn nữ nhân đang ngồi trên mặt đất trước mặt, nữ nhân kia bị trói ngược hai tay, tóc tai bù xù ngã xuống đất, đang khóc nức nở cầu khẩn.

Cát Tường nhận ra giọng nói đó là của Như Ý, nghe ra nữ nhân kia thanh âm là như ý, nàng ta kêu ai nha một tiếng lập tức chạy qua đỡ Như Ý dậy, vừa nhìn thấy Như Ý, một gương mặt vốn trắng nõn xinh đẹp hiện bị đánh bầm tím, khóe miệng có máu, nước mắt ràn rụa. Cát Tường xác định đây là muội muội của mình, lại thấy tay nàng ta bị trói chặt như vậy, nhìn nam nhân trên cây bên cạnh lần nữa, thoáng hiểu ra, nàng nghĩ chẳng phải muội muội của mình tư thông cùng với nam nhân bị trói kia sao!

Như Ý thấy Cát Tường, ánh mắt trợn to, nói: “Tỷ tỷ, sao ngươi lại tới đây?!”

Như Ý vẫn cảm thấy mình trôi qua tốt hơn hẳn so với Cát Tường, ở trước mặt Cát Tường nàng ta luôn ưỡn ngực ngẩng đầu, không nghĩ đến lúc mình chật vật nhất lại bị Cát Tường nhìn thấy, nàng ta cảm thấy rất mất mặt. Có điều vừa nghĩ đến tình cảnh của mình bây giờ, lại cảm thấy may mắn vì Cát Tường đến, có người nhà ở đây, ít nhất mình có thể bị đánh ít một chút, sẽ không bị người ta đánh chết mà không có ai ngăn cản.

“Tỷ, ngươi phải cứu ta, ta bị hãm hại, ngươi phải cứu ta!”

“A, bị hãm hại? Người này đều đã bị bắt được, còn bị hãm hại? Ngươi cho rằng chúng ta đều là kẻ ngu sao?” Tô Nguyên Xuân cầm khăn lụa trong tay che mũi, lộ vẻ mặt ghét bỏ, quay đầu nói với Cao Chính Bình: “Gia, tiện nhân này đến chết cũng không chịu thừa nhận, nhà chúng ta cũng không thể giữ lại một kẻ không biết xấu hổ như thế, không duyên cớ khiến cho Cao gia chúng ta trở thành trò cười, vừa rồi có người nhìn thấy chúng ta bắt tại trận bon họ, chuyện này không thể dấu diếm.”

Sắc mặt Cao Chính Bình âm trầm, nói: “Khắc hoa lên mặt nàng cho ta, lại đánh ba mươi đại bản, sau đó ném ra khỏi Cao gia! Sau này nếu người nào dám cầu xin cho tiện nhân này, chính là đối đầu với Cao gia chúng ta!”

Như Ý thét chói tai cầu xin tha thứ, nàng ta sợ bị đuổi ra ngoài, càng sợ như diễn viên hí khúc bị khắc hoa, nếu không có gương mặt xinh đẹp này, nàng ta còn hy vọng sống gì nữa? Nhưng cho dù nàng ta có kêu la thế nào đi nữa, hai bà tử tráng kiện vẫn nhấc bổng nàng ta lên chiếc ghế đẩu vừa đặt xuống bên cạnh, dùng sợi dây trói lại, miệng bị ngăn chận.

Cát Tường sợ đến choáng váng, cho đến khi mặt Như Ý bị một bà tử dùng cây trâm trên đầu khắc vài đạo, máu chảy ra, nàng ta mới lấy lại tinh thần, kêu to bổ nhào qua ngăn cản, bị một bà tử đẩy té ngã trên mặt đất, đau đến nỗi nàng ta kêu to

Tô Nguyên Xuân nói với Cát Tường: “Tạ Cát Tường, muội muội ngươi thật to gan, bản thân là di nương của Cao gia lại đi tư thông cùng nam nhân, bị chúng ta bắt gian tại trận, nàng ta là người của Cao gia chúng ta, làm ra loại chuyện đồi phong bại tục này, cho dù có đánh chết nàng ta hoặc đem nàng ta ngâm lồng heo cũng không có ai dám nói gì. Hiện tại giữ lại một mạng cho nàng ta, đã là lòng từ bi của Cao gia chúng ta, ngươi đừng không biết phân biệt tốt xấu! Ngươi ở một bên nhìn, nếu không ngay cả ngươi cũng đánh!”

Mấy ngày nay, Tô Nguyên Xuân chịu đủ Như Ý rồi, mặc dù nàng ta là chính thất, nhưng Như Ý được sủng ái, thường ở sau lưng mắng nàng ta không biết đẻ trứng, đây là vết sẹo trong lòng nàng ta.

Cát Tường bị hù dọa không dám nhúc nhích, lúc này Như Ý cũng đã chịu đủ bản tử, người ra tay là người của Tô Nguyên Xuân, thủ hạ một chút cũng không lưu tình, âm thanh bản tử rơi xuống da thịt nghe rất dọa người, rất nhanh chỉ thấy máu không, máu kia càng chảy càng nhiều, chảy xuống mặt đất đọng thành vũng lớn, nhìn không đúng lắm. Như Ý đã bị ngất đi. Cát Tường nghĩ có bị đánh bằng bản tử cũng không thể chảy nhiều máu như thế, đột nhiên một ý nghĩ xông vào đầu nàng ta, nàng ta hét lên một tiếng rồi nhào tới.

“Đừng đánh nữa, Như Ý có phải có thai rồi không? Mau dừng tay!”

Tiếng hét này khiến bà tử đánh người liền ngừng tay lại, nhìn qua Tô Nguyên Xuân cùng Cao Chính Bình.

Sắc mặt Cao Chính Bình biến hóa, Tô Nguyên Xuân vừa nhìn lập tức nói: “Coi như là có, vậy cũng không biết là của ai.” Cao Chính Bình vừa nghe sắc mặt liền âm trầm, vung tay áo, nói: “Đánh xong thì ném ra ngoài, ném ra từ cửa sau, tránh làm ô uế đại môn!” Nói xong cũng rời đi.

Tô Nguyên Xuân hỏi đến người nam nhân kia xử lý thế nào, Cao Chính Bình nói cũng đều ném ra ngoài, dù sao hắn cũng đã xử lý người nọ, cho rằng người nọ sau này ngay cả vợ mình cũng không muốn chạm vào!

Tô Nguyên Xuân cười thỏa mãn, nghĩ cuối cùng cũng đuổi được Như Ý ra khỏi cửa rồi!

Cứ như vậy Như Ý bị ném ra khỏi Cao gia, đồng thời Cát Tường cũng bị đuổi ra, chờ tất cả đều ở bên ngoài, nàng ta mới nhìn đến khuôn mặt của người nam nhân kia, hóa ra là Cao đại lang thôn Thượng Cầu! Cát Tường nghĩ thật đúng là nghiệp chướng a, nàng ta hung hăng đá Cao đại lang mấy đá, lại ghét bỏ nhìn Như Ý, vẫn đi ra ngoài kêu một chiếc xe, lấy tất cả tiền trên người ra, sau đó lại thỏa thuận sẽ trả thêm tiền xe, lúc này xa phu mới giúp đỡ đem người đặt lên xe chở đến y quán.

 

Discussion15 Comments

  1. Thế là kết cục của việc trèo cao, hám danh,hư vinh giàu sang của Như Ý coi như đến đây chấm hết. Mặt bị hủy dung, bị đuổi đánh ra khỏi Cao gia, rồi lại mang danh thông đồng với nam nhân khác thế là toi đời luôn. Như Ý này hay thích đỗ mọi tội lỗi sai lầm lên đầu người khác, chắc chắn sẽ đỗ hết lên đầu Tiêu Lê Hoa cho coi.

  2. Cái bà Trương thị hình như tâm thần hay sao mà lại chỉ thương yêu đứa con hư hỏng Tạ Khánh Thu mà bỏ qua đứa con hiền lành Tạ Khánh Phong. Vì Tạ Khánh Thu bà ta hết nằm dạ, lại bắt Ngọc nương hâm dọa dẫn đến nàng sinh non. Bà ta và Tạ Khánh Thu bán nhà bỏ đi lại bị hắt hủi đáng lắm. Như Ý không ngờ bị đánh đuổi khỏi Cao gia. Nàng ta lại thông đồng Cao đại lang, bó tay mà.
    Cảm ơn editors

  3. Tran Thanh Hang

    Tự mình tạo nghiệp thì còn trách ai đây?
    Trương bà tử cũng vậy, mà Tạ Như Ý cũng thế.

    Cửa nhỏ nhà nghèo mà hám danh hám lợi đi làm tiểu thiếp của người ta. Đã làm tiểu thiếp lại còn muốn đè đầu cưỡi cổ chính thất mà ko tự xem lại mình có bao nhiêu phân lượng.

    Chỉ có 2 chữ thôi: ĐÁNG ĐỜI.0

  4. Trương bà tử này cũng là quá ác độc rồi. Con nào cũng là con mà lại đối xử với TKP như vậy. Nhưng may mắn ngọc nương và đứa bé không sao. Bà ta chết cũng là đáng đời thôi.
    NY xảy ra chuyện bị bắt gian tại trận xem ra là bị TNX hãm hại rồi nhưng ác giả ác báo thôi. Lần này tạ gia lại ầm ĩ rồi
    Cảm ơn edictor

  5. Các thím nhà Tạ gia nghiệp quật rồi thấy chưa, bảo sống lương thiện mà không nghe a! Hai chị em tai hoạ về thôn lại gây sóng gió cho xem

  6. Từ lần trước Cao Đại Lang mua thịt về nhà mình đã nghi gã ta gặp được Như Ý rồi, kiểu gì cũng có chuyện, y như rằng..
    Cho dù không phải Như Ý thông đồng với gã thì chắc chắn là Tô Nguyên Xuân nhúng tay vào, ai bảo ngày thường Như Ý cậy sủng sinh kiêu, chỉ là thiếp thất nhà giàu thôi mà không biết an phận thủ thường, suốt ngày nghĩ muốn làm chánh thất, bị hạ là đúng rồi. Chỉ e nếu Cát Tường mang ả về Tạ gia ả lại vẫn không chịu hiểu ra, lại mang oán hận trút hết lên hai vợ chồng THT, TLH rồi gây chuyện thì phiền lắm.

  7. Hương Nguyễn

    bó tay rồi. đấy sống sướng không thích cứ thích fai tính kế người khác cơ. người ta bảo rồi ác giả ác báo, sống không có đạo đức trước sau j cũng bị trừng phạt. thank nàng đã edit

  8. Haizz. Ở đời có bất công cũng là lẽ thường, nhưng chưa thấy nhà nào bất công như Trương bà tử. Chỉ yêu thương đứa con út mà ko thương gì đứa con cả. Hay là TKP ko phải con của bà ta, chứ làm sao mà lắt léo thế cho được. Cuối cùng thì TKP cũng có con trai rồi, phải yêu thương trân trọng lắm ấy. Còn nhà Trương bà tử theo con trai và con dâu về nhà mẹ đẻ thì kết cục làm sao mà tốt được. Đúng là ác giả ác báo
    Như ý gặp chuyện ko may như này cũng là kết quả của việc suốt ngày đi tính kế người khác thôi. Sau chuyện này, cuộc đời nàng ta coi như bị hủy. Bị đánh cho sảy thai rồi vẽ hoa lên mặt. ko biết là có điên ra ko. Rồi kiểu gì bà cô này cũng đổ hết lên đầu TLH, nhưng mà cũng chẳng sợ gì cô ta. Giờ cô ta cũng còn làm gì dc nữa đâu. Tên Cao đại lang chắc bị người của Tô nguyên xuân dụ dỗ chăng, trong đây chắc chắn là còn câu chuyện ghê tởm nào nữa

  9. Thật không ngờ Như Ý lại dám vụng trộm như vậy. Lần này thì to chuyện rồi. Rồi thế nào cũng đỗ mọi tội lỗi lên người Tiêu Lê Hoa cho xem. Thanks editor.

  10. Con nhỏ Như Ý này não bị úng nước hay sao ấy nhỉ? Sống ăn sung mặc sướng chưa đủ còn đi tư thông với nam nhân khác nữa chứ, giờ bị kết cục này là đáng lắm, hừ, để xem sau này làm sao dám ngẩng đầu lên nhìn đời đây
    Những kẻ xấu cuối cùng đều bị xử trí gần hết rồi ah, cứ thế này thì cuộc sống thanh bình sẽ sớm trôi qua tốt thôi

    tks tỷ ạk

    • Như Ý cuối cùng cũng gặp quả báo rồi, chuyện này chắc cũng do TNX góp một chân thúc đẩy đây mà.
      TDL sau khi thấy NY bị hủy dung chắc không còn yêu thương gì nữa đây.

  11. Ối giời. Nói không sai mà. Không ngờ bị bắt gian sớm thế. Như Ý này cũg to gan thật đấy. Không biết sau vụ này sẽ sống sao đây. Bị huỷ dug như kia rồi. Haiz…

  12. ui mẹ ơi. như ý bị ngu rồi hả. lại tư thông với cao đại lang. có khi bị tô xuân nguyên hãm hại cũng nên. như ý ko chết cũng liệt giường. ko biết lần này trở về nhà lại gây thêm chuyện gì cho vc tiêu lê hoa nữa đây

  13. Thế là Như Ý tư thông thật sao? Vì đối tượng là Cao đại lang nên mình ko nghĩ Như Ý bị vu oan. Ko biết 2 người này có qua khỏi ko, mà chắc là vẫn sống, tai họa sống ngàn năm mà.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: