Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q08- Chương 941+942

3

Chương 941: Chữa Thương

Edit: Thu Hang

Beta: Tiểu Tuyền

Bên tai nàng truyền đến thanh âm yếu ớt của Trường Thiên “Bạo phá cổ”. Nha đầu này chắc mệt mỏi lại sợ hãi, suy nghĩ cũng không có nhạy bén như bình thường, nếu không đã sớm nghĩ ra biện pháp này.

Hắn bị một kích nước lạnh, đã tỉnh táo lại, quái vật mới định tấn công nàng đã bị hắn trở tay một kiếm đâm vào mắt. Hiện tại sức lực của hắn hầu như không còn, chỉ có thể miễn cưỡng cầm Nam Minh Ly Hỏa Kiếm, nhưng lại dự đoán chuẩn, đem phương hướng cùng góc độ của quái vật tính toán vô cũng chính xác, mũi kiếm rẽ rung, quái vật kia nhào tới, khiến bản thân nó tự đưa mắt tới trước mũi kiếm.

Nhưng chỉ một chiêu này, cũng đem sức lực của hắn dùng hết.

Ninh Tiểu Nhàn nghe giọng nói của hắn, mê muội trong đầu đột nhiên rõ ràng, thầm mắng mình hồ đồ, vội vàng đưa tay vào ngực. Trường Thiên nói đúng, những thứ này không phải yêu quái mà là dị thú. Trên đời nào có loại thú nào không sợ lôi điện cùng chất nổ?

Nàng không cần suy nghĩ, đem Bạo phá cổ ném lên

Nàng muốn nổ ra một lối cầu sinh.

Xuất phẩm của Thiên Kim Đường, quả nhiên uy lực. Bạo quá cổ bị nàng trực tiếp ném xuống đất, một kích tới trên người quái vật, bùm nổ tung.

Vì khoảng cách quá gần, nàng đã lấy loại uy lực yếu nhất. Nhưng Bạo phá cổ này có thể dùng để khai núi phá đá, lấy ra đối phó với mấy con quái vật này quả thật là đại tài tiểu dụng. Quái vật xui xẻo bị ném trúng Bạo phá cổ thân thể bị đục một lỗ lớn, tự nhiên không kịp giãy dụa đã chết, máu tươi nhất thời nhuộm đỏ hồ.

Bị ánh sáng cùng tiếng nổ làm kinh sợ, những quái thú đang muốn tụ lại lập tức quay người chạy ra xa mười trượng.

Nàng nắm chắc cơ hội, túm lấy Trường Thiên liều mạng bơi tới bờ.

Bọn quái vật này ở trong thủy vực không biết bao nhiêu năm, bầy đàn cũng không biết đã tới đâu, chưa từng qua một trận chiến nào, giờ phút này vẫn còn sợ hãi bơi ra xa bờ nhìn Không tiến lên công kích nữa.

Người từ trong nước đi ra ngoài, thân thể sẽ trở nên nặng nề. Nàng cũng không ngoại lệ, huống chi còn cần dìu thêm Trường Thiên, lảo đảo một cái nguy hiểm đã xuất hiện. Hắn cũng biết nàng đã dùng hết sức, đưa tay lấy kiếm làm vật chống, tận lực giảm bớt gánh nặng cho nàng. Hai người đỡ lẫn nhau, từng bước từng bước hướng lên bờ.

Đúng lúc này. Phía trên vách đá đối diện truyền tới tiếng rống, sau đó một thân ảnh vàng óng rơi xuống, hướng nơi này vot tới. Tốc độ nhanh như mũi tên rời cung.

Ninh Tiểu Nhàn không kinh sợ mà lấy làm vui mừng. Ngay từ khi bắt đầu trèo lên nàng đã mơ hồ cảm thấy có tiếng rống quen thuộc truyền tới, giờ này nhìn lại, thân ảnh vàng óng đang vọt tới không phải chư kiền Đại Hoàng thì còn lại kẻ nào?

Đại Hoàng chạy vội tới bên cạnh hai người. Hướng tới quái vật dưới nước nhe răng rống hai tiếng.

Hiển nhiên là ăn một trận đau. Sau đó nó chen đến bên cạnh nàng và Trường Thiên, đem đầu ở trên người nàng dụi tới dụi lui, nhiều lần sát qua trước ngực nàng.

Trong cảnh tuyệt địa gặp người quen, Ninh Tiểu Nhàn vui mừng cảm thấy nghẹn ngào nơi cổ họng, nhất thời không nói ra lời. Tiến vào màn thiên địa thứ ba, bởi vì không thể mang hai đầu Chư kiền  lên Thất Túc đảo, họn chúng đã bị bỏ lại bên ngoài thôn Hi thị. Sau đó trải qua nguy hiểm dồn dập. Bọn họ cũng không có thời gian nhớ tới Đại Hoàng. Thật ra thì vào một khắc để nó tự sinh tự diệt kia, nàng căn bản nghĩ nó không thể sống sót đi ra ngoài.

Không nghĩ tới ở màn thiên địa thứ tư, Đại Hoàng lại cùng truyền tống tới một địa điểm giống như họ. Vỗ về da lông bóng loáng của nó, trong lòng Ninh Tiểu Nhàn có mấy phần áy náy.

Súc sinh này đang dụi tới nơi nào? Trường Thiên gắt gao ngó chừng Đại Hoàng, miễn cưỡng đề khí nói “Cút ngay”

Hắn mặc dù thoạt nhìn lảo đảo muốn ngã, nhưng ảnh hưởng xưa nay sâu nặng, Đại Hoàng theo bản năng muốn né tránh, lại bị Ninh Tiểu Nhàn một nhát níu lấy da lông mềm trên cổ, lập tức cúi đầu đứng yên bất động, đợi nàng đem Trường Thiên đỡ lên trên lưng nó.

Sức lực của Chư Kiền so với nàng còn lớn hơn. Sau khi có công cụ thay mình đi bộ này, nàng mới có lòng thanh thản đưa mắt nhìn ra bốn phía, phát hiện chỗ nước cạn này, trống rỗng, trừ đất đá cơ hồ cái gì cũng không có.

Trống trải như thế, không ổn nha. Đã như vậy, Đại Hoàng bị truyền tống tới đây, ẩn núp thế nào mới thoát được bị quái vật tập kích.

Nàng sờ sờ đầu Đại Hoàng nói một câu, Chư Kiền nghe hiểu lời nàng, từ từ chở người hướng tới mỏm đá.

Nơi này được cây cối thấp rậm rạp che lấp khá tốt, chỉ khi đến gần mỏm đá mới phát giác phía bên kia vách đá có một đường hẹp quanh co rộng chừng bảy thước. Đi qua hơn hai mươi trượng đường nhỏ lại chưa tới năm thước.

Nàng đi tới nửa đường, quay đầu nhìn lại đầm nước. Những thứ quái vật kia đã tụ lại, cắn xé thi thể đồng bọn bị Phá cổ nổ chết.

Những yêu quái này ngay cả đồng loại cũng ăn, hơn nữa còn gây ra động tĩnh khá lớn, răng nhọn gặm trên xương phát ra tiếng cọt kẹt làm người nghe thấy ghê răng.

Nếu không phải Trường Thiên cơ trí, nói không chừng hiện tại bị gặm tới xương chính là hai người bọn họ.

Nàng cũng không muốn tưởng tượng thêm, dìu Trường Thiên đi lên. Đường mòn này hướng lên trên một tảng đá nhỏ, nhiều nhất có thể chưa ba người nằm song song. Chung quanh là cây thấp bé, đem tảng đá che chắn tới gió thổi cũng không lọt, khó trách khi nàng leo lên mỏm đá nhìn lên lại không phát hiện được nơi này.

Đại Hoàng hướng phía trước kêu hai tiếng, nàng mới phát hiện cách tảng đá hơn hai trượng có một cây tùng thấp, đoán chừng là nơi nó tị nạn. Chư Kiền lực nhảy kinh người, quái vật trong nước có mạnh mẽ hơn nữa cũng không thể nhảy tới đuôi nó.

Có điều thân cây cũng không lớn, không thể chịu được sức nặng của cả ba, hơn nữa việc cấp bách hiện tại là nằm xuống nghỉ ngơi, cho nên nàng bỏ qua ý niệm không thực tế này trong đầu, từ bọc hành lý lấy ra một tấm thảm trải trên mặt đất, lại đem Trường Thiên đỡ nằm xuống. Thảm mặc dù sớm đã ướt nhẹp, nhưng lại là thảm lông cừu, mềm mại nhẵn nhụi. Tảng đá vốn hẹp, vóc người Trường Thiên lại cao lớn, vừa nằm xuống cơ hồ đã chiếm toàn bộ không gian.

Vết thương trên người hắn không thể trì hoãn thêm nữa. Ninh Tiểu Nhàn phân phó Đại Hoàng bảo vệ cửa vào đường mòn, bản thân đưa tay cởi quần áo hắn.

Hắn đứt quãng nói “Đừng … không cần gấp gáp như vậy” cô nàng này đưa tay kéo vạt áo xuống, có thể thấy được lực tay khá lớn. Trước kia nàng cởi y phục của hắn, chưa có lần nào hung ác như lần này.

Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt liếc hắn một cái. Người này rõ ràng hấp hối, lại có tâm tư trêu chọc nàng. Có điều khi nhìn thấy vết thương của hắn, cáu giận nhất thời bị đau lòng thay thế.

Trầm Hạ sử dụng bảo kiếm mũi nhọn, vết thương có về mặt không lớn nhưng lại vô cùng sắc bén, từ phía sau đâm ra phía trước lưu loát. Trong bất hạnh cũng có may mắn, kẻ này không giống Đồ Tẫn, không có đâm kiếm vào người rồi lại quấy đảo trong đó. May là như thế, nếu không phổi Trường Thiên cũng hỏng, nếu không phải hắn dùng Liễm Tức Thuật, khiến hô hấp tuần hoàn trong bụng, sợ rằng lúc này ngay cả chút khả năng thở gấp cũng không còn.

Chương 942: Địch Nhân Đuổi Không Đi

Bết bát hơn chính là hắn ngâm trong nước, vết thương bị ngâm tới trắng, da thịt toét ra, máu tươi chảy không ngừng, chỉ chốc lát đã nhiễm đỏ một mảng lớn tấm thảm. Hắn lại mới mạnh mẽ dùng Nam Minh Ly Hỏa Kiếm đâm vào trong đá để tăng ma sát, làm chậm lại tốc độ của hai người, hơn hai trăm cân thể trọng cùng xung lực rơi xuống đều đặt trên cánh tay trái, chỉ sợ là với các lực cùng tác động, da thịt trên cánh tay hắn cũng bị đả thương nghiêm trọng, gân kiện gãy lìa, hiện tại cơ hồ không nâng lên nổi, không biết kẻ này làm thế nào để nâng kiếm đâm vào mắt con quái vật kia.

Ninh Tiểu Nhàn vội vàng từ trong ngực lấy ra sữa Khâu Hậu, đút vào trong miệng hắn. Kết quả gần nửa ngày mới có một giọt sữa chảy ra.

Chai này ở bên ngoài là pháp khí, nhưng trong Vân Mộng Trạch bị mất đi hiệu lực, dung lượng có hạn. Dọc theo đường đi nàng đã dùng không ít, nhưng thời khắc mấu chốt lại hết rồi. Mà hiện tại nàng không còn thói quen như khi là người phàm, nếu không bình thường đã mang theo túi lớn linh dược cứu mạng thì không tới nỗi bó chân bó tay như bây giờ.

Hiện tại trong tay nàng thuốc tốt cũng không thiếu, nhưng lại không có loại nào công dụng tốt như sữa Khâu Hậu, có thể liền xương thịt nhanh. Nàng không thể làm gì khác đành nhét vào miệng Trường Thiên chút linh đan, đây là do trước khi tiến vào Vân Mộng Trạch nàng cố ý luyện thành, có thể bổ nguyên khí, cầm máu, quan trọng nhất là thích hợp cho người phàm sử dụng.

Sau đó nàng mạo hiểm đi tới bờ đầm lấy chút nước, sau khi kiểm tra nước liền mang tới rửa vết thương cho Trường Thiên. Lại gọi Phệ yêu đằng ra ngoài. Nó là thứ duy nhất còn lại phát huy tác dụng ở nơi này, nàng sai nó dò vào trong vết thương của Trường Thiên, cẩn thận thay hắn hút đi máu ứ đọng trong phổi, như thế nàng mới dễ dàng tiến hành bước trị liệu kế tiếp.

Hút máu vẫn luôn là bản năng của phệ yêu đằng, nhục cầu đương nhiên có khả năng này. Nhưng cho dù nó làm có chút phân tâm, mi tâm Trường Thiên vẫn nhíu chặt, hiển nhiên quá trình trị liệu tuyệt đối không thoải mái.

Ninh Tiểu Nhàn thấy môi hắn mím chặt thành một đường, hiển nhiên hiểu hắn đang cố nén đau đớn không chịu kêu thành tiếng. Nghĩ tới nam nhân này tới lúc này còn sĩ diện, không khỏi vừa đau lòng vừa tức giận.

Nhục cầu hút máu tích tụ, nàng cũng vội đem Ô tiêm, xuyên ô tiêm, sinh bán hạ, thiềm tô, phiên mộc theo liều lượng, lại dùng rượu phối với nhau. Tùy thân nàng mang theo thảo dược, vì để dễ dàng dùng liền nghiền thành bột phấn.

Người tu tiên có kinh nghiệm sẽ mang theo rượu trắng vào Vân mộng Trạch, vật này không chỉ có thể dùng để phối dược vật, những lúc mệt mỏi hoặc cơ thể bị lạnh có thể uống một ngụm, có thể bảo mệnh. Những dược vật nàng sử dụng lúc này có chút độc tính, ví dụ như phiên mộc là độc vật nổi danh sánh ngang cùng hạc đỉnh hồng, dùng nó có thể chế thành Khiên Cơ Tán đại danh đỉnh đỉnh. Ở Hoa Hạ, tương truyền khi hậu chủ Nam Đường Lý Dục quy phục triều Tống, Tống thái tông dùng loại độc này với hắn, tình trạng khi chết vô cùng thê thảm, hình dáng hoàn toàn thay đổi.

Nhưng nàng lấy những thuốc này dùng tất nhiên không phải để hại người, ngược lại là đang chế thuốc tê. Tất nhiên lượng dùng cần phải cực cẩn hận, nếu không có thể lấy mệnh luôn. Tuy thời gian nàng ở Tiên Thực viên không lâu nhưng đối với cách sử dụng thảo dược đã sớm nắm rõ, giờ phú này tiện tay lấy cũng không kém chút nào.

Trường Thiên nhịn được đau đớn nhưng nàng không nhẫn tâm nhìn hắn chịu khổ. Vốn là muốn dùng dược vật tốt hơn, nhưng ở địa phương như thế này hắn lại kiên quyết không muốn toàn thân tê dại, cho nên mới phải phối chế thuốc tê cục bộ.

Đợi đến khi Nhục Cầu đi ra, nàng cũng điều chế xong dược vật, tinh tế bôi cho hắn, để còn thanh chóng thực hiện việc chữa trị.

Trước đó nàng cũng thực hiện việc tương tự cho Mịch La, bất quá hắn có bị thương nặng hơn cũng là thân đại yêu, sinh mệnh lực cường ngạnh, có thể tùy tiện hành hạ hắn; tình huống của Trường Thiên hiện tại rất không ổn, nếu tay nàng run lên, nói không chừng sẽ lấy đi tính mạng của hắn.

Trường Thiên thấy khuôn mặt nàng nhỏ nhắn trắng bệch, trên trán mồ hôi hột tuôn rơi cuồn cuộn, thương tiếc nói “Nếu nàng quá mệt mỏi, một lát lại chữa trị, ta còn chịu đựng được” Đáng tiếc hắn đã bị tê, hai tay không thể cử động, nếu không sẽ vỗ về khuôn mặt nàng.

Nhân mạng nguy hiểm, cái này làm sao chờ? Nàng lắc đầu, cúi người hôn trên mặt hắn một cái nói “Rất nhanh sẽ tốt thôi”

Để chậm lại cảm giác lo lắng của nàng, Trường Thiên cùng nàng hàn huyên mấy câu, lại nghe nàng hỏi “Quái vật trong hồ kia là loại gì?”

“Khải Ngạc, sức lực so với cá sấu bình thường lớn hơn rất nhiều, nhưng trí lực rất thấp” hắn chậm rãi nhắm mắt, sắc mặt tái nhợt trong suốt. “Vốn khắp nơi đều có, nhưng hiện nay chỉ có trong ao đầm ở Thanh Bình châu của Nam Chiêm Bộ Châu còn thấy”

Giọng nói của hắn càng ngày càng mơ hồ, nhưng còn nhớ rõ nói “Nàng nhớ chú ý vết thương trên tay mình”

Nàng cõng hắn bò xuống vách đá, mười ngón tay mài chảy máu, ngón giữa tay trái da tróc thịt bong, miệng viết thương còn nhìn thấy xương.

Vừa lo bận việc, tới khi xong đã là nửa canh giờ sau.

Khi Ninh Tiểu Nhàn thở dài ngồi xuống, lúc này mới cảm thấy choáng váng hoa mắt, hai tay bắt đầu run lên. Từ khi thiên địa chuyển tới nay, nàng vẫn luôn trong trạng thái vận động cường độ cao, vô luận từ vách đá cõng Trường Thiên đi xuống hay trong nước nghênh chiến quái vật, tất cả đều là bên bờ sinh tử, hiện tại trị thương lại phải tập trung cao độ, nơi nào còn chịu đựng được.

Liếc mắt nhìn Trường Thiên một cái, phát hiện hắn đã sớm ngủ mê man, hiển nhiên đã không còn tinh lực chống đỡ. Đã bị thương nặng thế này, còn để ý cái gì?

Lúc này mới phát giác quần áo trên người có chút ngại ngùng, bám dính vào người, cực kỳ khó chịu. Ninh TIểu Nhàn mạnh mẽ đứng dậy, rút răng nanh ra tìm kiếm chút ít cành lá trong bụi cỏ, lại từ trong túi da không thấm nước tìm hộp quẹt, nhanh tay nhanh chân nhóm lên đống lửa.

Hai người từ trong nước đi ra, thân thể có chút lạnh, hơn nữa Trường Thiên mất quá nhiều máu, thân thể càng lạnh, hiện tại đốt đống lửa lên, tay chân có chút độ ấm.

Trước mắt nàng biến thành màu đen, biết thân thể mình đã tiêu hao nghiêm trọng rồi, cho nên điều chỉnh tư thế một chút, tựa đầu vào người Trường Thiên, cơ hồ nhắm mắt liền ngủ say.

. . . . . .

Mộng đẹp bị đánh thức, tâm trạng thực cực độ hỏng bét.

Chung quanh mơ hồ có tiếng động, con ngươi nàng đảo lòng vòng, thật sự không muốn mở mắt, toàn thân càng thêm đau nhức, tay chân mềm nhũn không có chút sức lực nào.

Nàng biết đây là chứng mơ. Thần hồn mặc dù tỉnh táo, nhưng thân thể quá mệt, nhất thời không nghe sai sử.

Bất quá lúc này lại có một tiếng gầm thét tức giận vang lên, đây là tiếng của Chư Kiền, cùng tiếng ngân rống khác, hơn nữa lại gần bên tai.

Nàng giật mình tỉnh lại.

Giương mắt nhìn lại, trên đường mòn chẳng biết từ lúc nào đã có một con Khải Ngạc bò lên, đang cùng Đại Hoàng giằng co, mấy lần Đại Hoàng bổ nhào vuốt tới, nó đều mở rộng miệng đón nhận. Không gian đường mòn nhỏ hẹp, nó lại há miệng đem đường phá đi. Đại Hoàng không bắt được vị trí khác trên người nó, gấp tới độ vò đầu bứt tai, lại bị khải ngạc từng bước bức lui về phía sau, cơ hồ sắp thối lui tới bên cạnh họ.

 

Discussion3 Comments

  1. May mà Trường Thiên dù nguy cấp vẫn bình tĩnh mới hóa giải được nguy khốn. Chàng còn chỉ Ninh Tiểu Nhàn cách để hóa giải cái đám quái vật dưới đầm. May mắn là Chư Kiền cũng xuất hiện tại màn thiên địa thứ tư này mới hỗ trợ được cho hai người.
    Cảm ơn editors

  2. Không nghĩ tới đây còn gặp được đầu chư kền ĐH này. Xem như may mắn vì nó có thể giúp đỡ được chút ít. TT bị thương nặng Mà sữa khâu hậu lại còn quá ít rồi. TN phải ra tay chữa trị nên tinh thần kéo căng. Mới chợp mắt mà lại có đám khải ngạc làm phiền xem ra 1 mình đại hoàng không làm gì được.
    Cảm ơn edictor

  3. Ko ngờ là TT ra tay. Ra tay 1 cái là tinh chuẩn ngắm đúng mục tiêu luôn., Đám cá sấu này lại có thể nhiều tới vậy. May mắn thay là chúng nó trí lực thấp thôi. trong cái rủi có cái may nha. vẫn còn gặp dc đầu chư kền này nhỉ. 2 người trải qua sóng gió, quá mệt mỏi rồi. Sao NTN ko mang thêm nhiều sữa khâu hậu tý chứ. Thật là lúc cần dùng thì lại ko có. Tiếc quá. May mắn thay nàng ấy là thiên tài, nên có thể chữa trị cho TT. Hy vọng là vết thương của TT nhanh chóng bình phục.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: