Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q08- Chương 937+938

3

Chương 937: Thiên địa bị đến trễ

Edit: Tâm Tĩnh

Beta: Tiểu Tuyền

Mười hai canh giờ đã sớm qua. Sao sương trắng còn chưa tới, làm sao thiên địa chuyển đổi còn chưa bắt đầu….. Sao bọn họ vẫn còn ở lại trong bụng cá voi? Không cần Trường Thiên phải hạ lệnh, Đồ Tẫn đã khống chế cá voi nổi lên mặt nước, mở miệng rộng ra. Tất cả mọi người tiến lên mấy bước, nhìn về hướng rãnh biển.

Bầu trời khu vực biển Huyền Vũ độ kiếp vẫn trời u ám, xem màu sắc bầu trời đã đen tới mức sắp nhỏ ra nước rồi nhưng vẫn không có đánh lôi kiếp xuống.Như vậy Huyền Vũ đâu? Nàng ta lại đang chỗ nào?

Đồ Tẫn đột nhiên nói: “Huyền Vũ ẩn trong biển, độ kiếp còn chưa kết thúc!”

Còn không đợi mọi người tỉnh táo lại, Trường Thiên đã nhanh chóng hạ lệnh: “Quay đầu, nắm chắc thời gian này nhanh chóng hướng về khu nước cạn, chúng ta còn có hi vọng chạy thoát tìm đường sống.”

Mọi người nghe vậy, tinh thần đều phấnchấn, ngay cả cá voi đều phấn khởi mạnh mẽ tăng nhanh tốc độ di chuyển hơn rất nhiều. Bốn chuyện vui lớn của đời người gì, cũng là chó P! Cõi đời này còn có cái gì càng làm người vui sướng hơn tìm được đường sống trong cõi chết?

Hoàng Huyên như đang ở trong mộng, một lúc lâu mới lẩm bẩm nói: “Đây là có chuyện gì xảy ra, canh giờ đã đến nha, vì sao thiên địa chưa chuyển đổi?”

Ninh Tiểu Nhàn trầm ngâm nói: “Có lẽ chúng ta thay đổi màn thiên địa  thứ ba quá lớn, ngay cả cố ẩn sơn hà trận đều không thể tự tiến hành điều chỉnh? Sau khi thiên lôi tăng cường qua đi, Huyền Vũ cũng không dám khinh xuất đi chạm trán mũi nhọn. Hiện tại hơn phân nửa trốn xuống đáy biển chữa thương rồi, có thể thấy được thiên lôi thứ sáu mươi mốt mới vừa rồi tạo thành thương tổn rất lớn đối với nàng ta. Chúng ta còn không rõ ràng lắm, rốt cuộc nàng ta có chịu đựng qua tru thần lôi không? Nếu như thiên lôi thứ sáu mươi hai cũng chính là tru thần lôi đã bổ xong, như vậy thời gian còn thừa không nhiều lắm, chúng ta còn phải nắm chặt thời gian.”

Trường Thiên nói tiếp nói: “Đúng vậy, Cố ẩn Sơn Hà trận không thể mạnh mẽ cưỡng chế bỏ dở màn thiên địa thứ ba, chỉ có thể mặc cho nó tiếp tục phát triển. Trước đây chúng ta đạt được đủ loại quy tắc về Cố ẩn Sơn Hà trận chưa chắc không thể đánh vỡ. Chẳng qua người tu tiên ở chỗ này biến thành người phàm, sức mạnh vô cùng yếu ớt, không tạo thành ảnh hưởng đối với đại cục!” Hắn nhìn một chút Ninh Tiểu Nhàn, trong mắt có khen ngợi: “Chỉ có nàng a, thông qua tay Già Tì La, từ trên căn bản thay đổi độ kiếp chuyện lớn của bản thân Huyền Vũ, Cố ẩn Sơn Hà trận cũng đã không thể kiên trì quy tắc mười hai canh giờ một vòng đổi lại!”

Ninh Tiểu Nhàn ấp úng nói: “Quy tắc bị đánh phá, có mang đến hậu quả gì?”

Trường Thiên lắc đầu: “Rất khó nói. Ở Nam Chiêm Bộ Châu đánh vỡ quy tắc thiên đạo, sẽ bị thiên đạo trừng phạt, ví dụ như man tộc. Nếu nơi này thiên địa tự thành hẳn cũng giống nhau. Khả năng lớn nhất có thể liên lụy thời gian màn thiên địa tiếp theo bị rút ngắn, bù thời gian màn thiên địa thứ ba mất đi. Nói cách khác, nếu như chúng ta trải qua màn thiên địa thứ tư mà nói…, thời gian muốn ngắn hơn mười hai canh giờ.” Hắn nhìn mọi người vẻ mặt hoảng sợ, lại nói tiếp: “Dĩ nhiên, đây chỉ do cá nhân ta suy đoán.”

Công Tôn Triển cười khổ nói: “Thần Quân đại nhân suy đoán, dù không trúng cũng không xa rồi. Chỉ mong ông trời phù hộ, Đại Ô Quy kia đừng sớm nổi lên tìm sét đánh!”

Trường Thiên thản nhiên nói: “Ông trời nơi này cũng sẽ không phù hộ bất kỳ người ngoài nào. Còn có…..”

“Màn thiên địa thứ ba bị làm trễ rất nhiều thời gian, một lát nữa sau khi Huyền Vũ Độ kiếp xong, chắc chắn sẽ trực tiếp tiến vào màn thiên địa tiếp theo, sẽ không như trước đây cho mọi người thời gian lưu lại tìm kiếm phù vật. Cho nên, một lát mọi người tay chân nhất định phải nhanh hơn chút nữa.”

Hắn nói có lý, mọi người đều gật đầu, chỉ có Ninh Tiểu Nhàn luôn nghĩ câu nói vừa rồi: Tại sao Trường Thiên phải nói”Người ngoài ” đây? Còn có, một góc bị xé rách trên di thư Công Tôn Sổ kia, rốt cuộc viết cái gì? Bản chất Cố ẩn Sơn Hà trận là cái gì? Rốt cuộc một góc đó là vô ý mất đi, hay bị xé xuống? Nàng chưa bao giờ tin trên đời sẽ có nhiều sự trùng hợp như vậy.

Khi lo lắng chờ đợi, mỗi một giây đều dài như một năm. May mà thời gian dài dòng buồn chán chung quy sẽ đi qua.Trong yên lặng, giọng Đồ Tẫn vang lên, ở trong tai mọi người giống như thiên âm: “Đến rồi.”

Cá voi há mồm, mọi người thăm dò ra nhìn ra ngoài. Vùng biển gần đó màu lam nhạt, chính là màu sắc xinh đẹp khu nước cạn mới có. Hơn nữa từ góc độ của họ nhìn sang còn có thể trông thấy bóng dáng thôn Hi Thị quen thuộctrên bờ.

Bọn họ rốt cục chạy tới trước lúc Huyền Vũ nghênh chiến một cái thiên lôi cuối cùng! Mọi người không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay sau đó Hoàng Huyên lại hoảng sợ hô: “Mau nhìn!” Mọi người cúi đầu nhìn, tất cả lấy làm kinh hãi.

Vốn đáy biển trong suốt giờ bùn cát cuồn cuộn, che chắn toàn bộ tầm nhìn. Trong đó có vô số hình bóng chớp động, đảo loạn khiến nước đục không phải người khác mà chính là hải tộc bốn phương tám hướng chạy tới! Nhiều loại cá lớn, tôm cua, thậm chí có rất nhiều sinh vật cổ quái ngay cả Ninh Tiểu Nhàn người từ nhỏ lớn lên ở bờ biển cũng không gọi ra tên. Lúc này đều tụ tập dưới đáy biển, điên cuồng bơi, nhảy lên, chen chúc xô đẩy, phảng phất bọn họ đuổi theo không phải là bùn đất, mà là thiên tài địa bảo.

Trường Thiên chỉ nhìn hai mắt liền nói: “Bọn họ đuổi theo chính là máu Huyền Vũ! Các ngươi đứng ở chỗ này nhìn, mảnh vỡ pháp khí cũng sẽ không tự động đưa tới cửa.”

Mạng nhỏ của mình cần gấp nhất, ba người khác không cần hắn thúc dục đã nhanh chóng nhảy vào đáy biển.Bắt đầu từ bây giờ, chỉ có thể dựa vào chính mình rồi. Người nào tìm ra mảnh vỡ trước, người đó lấy được giấy thông hành ra khỏi trận pháp trước.Rốt cục đi tới một bước này rồi, Ninh Tiểu Nhàn thấp giọng nói: “Chúng ta trở về thôi.”Trường Thiên gật đầu, nắm cả hông của nàng sải bước ra khỏi miệng cá voi.

Huyền Vũ ở chỗ này bị đánh trúng thiên lôi thứ sáu mươi phiên bản tăng cường, sau khi bị thương máu tươi chảy vào trong nước biển. Nàng ta là con cưng của thiên địa, dị chủng của Hồng Hoang, lại tu luyện tới độ kiếp kỳ đại viên mãn, máu thịt đối với mấy hải tộc bình thường này mà nói, đó chính là thịt Đường Tăng, bất tử đan. Chỉ cần nếm một ngụm, dù đã bị nước biển pha loãng vô số lần vẫn có thể thoát thai hoán cốt, có thể biến thành yêu vật! Là đần độn khốn khổ làm ở thức ăn trong tự nhiên, hay từ nay về sau nhảy ra con đường rộng rãi chứng thực, lựa chọn vấn đền này, tất cả bản năng sinh vật đều biết làm sao chọn.

Vấn đề ở chỗ, sau khi bị mấy thứ kia quấy đục nước, phạm vi nhìn dưới nước cực kém, người phàm chỉ dựa vào mắt thường rất khó thăm dò vị trí mảnh vỡ của pháp khí. Công Tôn Triển ở dưới đáy biển lục lọi một lát, không thu hoạch được gì, trong lòng càng loạn, dưỡng khí lại không đủ rồi, bất đắc dĩ chỉ có thể nổi lên lấy hơi một lần.

Kết quả lúc hắn lặn xuống lần nữa, lại thấy hai con tôm hùm to cỡ nửa người đang tranh đoạt một món đồ hình khối như lưu ly. Những sinh vật này trời sinh có bản năng xu lợi* (hướng về lợi ích), tuyệt đối sẽ không vào lúc quan trọng trước mắt tranh đoạt thứ vô dụng. Cho nên Công Tôn Triển bơi tới gần nhìn kỹ, quả nhiên phát hiện trên khối lưu ly kia tản mát ra linh khí như có như không, quả thực dù yếu ớt nhưng lại là điểm riêng biệt chỉcó pháp khí mới có.

Thật sự có được toàn bộ không uổng phí công sức. Hắn không chút do dự cắn nát ngón trỏ của mình, sau đó cũng gia nhập trận chiến tranh đoạt. Việc này có nguy hiểm rất lớn, bởi vì người đang trong nước còn lâu mới linh hoạt bằng những tướng quân giáp xác này. Chỉ có điều hắn bỏ ra một cái giá lớn – xương cánh tay trái bị tôm hùm đang phẫn nỗ bẻ gãy để chạm đến khối lưu ly kia.Trước khi cái càng lớn của một con tôm hùm khác nện xuống, hắn biến mất tại chỗ.

            Chương 938: Một kiếm kia

Hoàng Huyên vừa lặn xuống đá san hô né qua một con cá mập trắng lớn đang đi lại tuần tra, lại thấy trong vùng nước đục như có ánh sáng chợt lóe, nàng đi theo dấu vết, ở giữa khe đá tách ra một vật, lại là non nửa đoạn hồ lô. Miệng hồ lô đã không cánh mà bay, phần còn dư lại bóng loáng trơn bóng, không giống hồ lô, ngược lại có cảm giác óng ánh sáng long lanh như vàng. Nàng đang muốn nắm lấy nhìn kỹ, phía nam đột nhiên truyền đến một tiếngnổ mạnh rung trời.

Là ai nói dưới nước yên tĩnh không tiếng động? Hoàng Huyên thật muốn bắt người nọ tới đánh cho một trận tê người! Lần này nổ mạnh giống như có mấy chục viên ngư lôi đồng thời nổ tung. Mặc dù cách xa hơn mười dặm, ở trong nước nghe được khiến màng nhĩ nàng gần như bị phá vỡ!Trước mắt nàng tối sầm, hai tai đột nhiên không nghe thấy cái gì nữa, đồ trong tay theo đó rơi ra ngoài.

Nàng là người phía bắc, phía bắc nhiều núi mà thiếu nước, kĩ năng bơi của nàng vốn rất tốt, đột nhiên bị tiếng nổ hù dọa lập tức không thể nín thở, uống liền mấy ngụm nước. Nàng càng uống nước biển lại càng kinh hoảng, chỉ cảm thấy trong phổi đều thấm đầy nước, hồi lâu cũng không hít thở được một hơi, nơi nào còn nhớ rõ dự tính ban đầu nhảy vào vùng biển cạn?

Đang vào lúc này, nàng đột nhiên cảm thấy đầu ngón tay trái đau nhói như bị vật sắc bén đâm bị thương, sau đó vùng vẫy tay lung tung cư nhiên lại với được một vật. Bình thường người đang bị đuối nước khi nắm được cọng rơm cứu màng sẽ không buông ra, nàng tự nhiên theo bản năng nắm chặt thứ đó.

Hình như….chính là hồ lô ngọc màu vàngmới vừa rồi. Nhưng nó rõ ràng đã rơi xuống đáy biển rồi mà. Sao giống như có người nhét vào trong tay nàng? Trong đầu nàng mê man khủng khiếp lại hiện lên nghi hoặc này, cảnh vật trước mắt đột nhiên choáng váng. Ở trong màn thiên địa thứ ba, Hoàng Huyên cũng biến mất tại chỗ.

Tiếng nổ truyền đến, Ninh Tiểu Nhàn và Trường Thiên cũng không ngẩng đầu lên. Bọn họ biết, đó hẳn là Huyền Vũ chuẩn bị sẵn sàng nổi lên mặt biển nên thiên đạo hạ xuống một khảo nghiệm cuối cùng – đạo lôi kiếp thứ sáu mươi ba!

Làm sao biết là một cái cuối cùng rồi hả? Rất đơn giản, tru thần lôi không có bất kỳ tiếng vang nào. Đòn tấn công nặng nề kia nói rõ, Huyền Vũ đã bình an vượt qua tru thần lôi, đang nghênh đón cuộc kiểm tra cuối cùng. Chuyện cho tới bây giờ, bọn họ đã biết quy tắc thế giới này có thể thay đổi. Nói cách khác, Huyền Vũ độ kiếp cũng có thể có thể thất bại. Nhưng vô luận có loại kết quả nào kết thức, màn thiên địa thứ ba sắp sửa kết thúc cũng là sự thật không thể tranh luận.

Đúng lúc này, giọng Đồ Tẫn vang lên trong lòng hai người: “Đại nhân, ta đã tìm được phù vật.” Trường Thiên giương mắt, trông thấy Đồ Tẫn ở ngoài bốn trượng phất phất vật tay trong hắn. Trường Thiên gật đầu ý bảo hắn nên rời đi trước. Vì vậy ngón tay Đồ Tẫn vuốt vật đó một cái, bóng dáng hắn biến mất ngay sau đó.

Hiện tại, chỉ còn lại có hai người bọn họ thôi. Ninh Tiểu Nhàn cắn môi, có chút nôn nóng. Nàng cũng không biết có phải vận may của mình dùng hết rồi hay không? Hai người nhảy vào biển cạn từ nãy tới giờ luôn không tìm thấy bóng dáng mảnh vỡ pháp khí. Nước đục như vậy, ánh mắt Trường Thiên có sắc bén nữa cũng không có cách gì, chỉ có thể dọc đường lục lọi thử thời vận. Hết lần này tới lần khác, nơi này còn có nhiều hải tộc, rất nhiều cá lớn mạnh mẽ đấu đá lung tung khiến cho việc tìm kiếm càng thêm rất phiền toái.

Mới vừa tiếng nổ rung trời vừa rồi truyền đến, nàng cảm thấy không ổn, lại nghĩ tới còn có một Già Tì La đánh lén đang ẩn nấp, có lẽ thời gian còn có thể kéodài ba năm hơi thở. Nàng đang vùi đầu cố gắng tìm kiếm, Trường Thiên đột nhiên nắm được tay nàng, trực tiếp ấn vào đáy biển, qua lại vuốt nhẹ hai lần.

Đây là ý gì? Nàng mờ mịt nhìn về phía Trường Thiên nhưng trông thấy hắn mắt vàng chớp động như có lời muốn nói, đáng tiếc cách nước biển nói không ra. Đúng tại lúc này, nàng đầu ngón tay đột nhiên xoa nhẹ đến mấy chỗ khe rãnh cạn, giống như hoa văn lại như văn tự, trong đầu đột nhiên linh quang chợt lóe.

Đây làm gì là vật ở đáy biển, rõ ràng chính là mảnh vỡ đỉnh Thanh Kim mới vừa Huyền Vũ dùng để chống đỡ sét đánh thứ sáu mươi! Chỉ có điều nước quá đục, thể tích khối mảnh vỡ này quá lớn, bề mặt đỉnh Thanh Kim thô ráp, nàng lục lọi trên đầu cả buổi, nhầm tưởng nó thành đá ngầm san hô dưới đáy biển! Cái này thật đúng là người mù sờ voi!

Nhưng mảnh vỡ lớn hơn nữa cũng chỉ có một khối, bọn họ lại có hai người, phải xuất trận như thế nào mới tốt? Ninh Tiểu Nhàn không kịp ngẫm nghĩ nữa, Trường Thiên đã lấy ngón tay nàng và mình cùng nhau để trong miệng, dùng sức cắn xuống! Đầu ngón tay truyền đến cảm giác hơi đau nhói.

Đây là lần đầu hắn cắn nàng chảy ra máu. Không biết làm tại sao, một khắctính mạng then chốt này, nàng lại còn có thời gian rảnh rỗi suy nghĩ lung tung như vậy. Sau đó thấy Trường Thiên để đầu ngón tay chảy máu của hai người ở chung một chỗ, chạm lên mảnh vỡ đỉnh Thanh Kim.

Trước đây người tu tiên xuất trận đều nắm lấy phù vật bôi máu tươi lên đó, sau khi xuất trận phù vật tất nhiên biến mất cùng theo một lúc. Bây giờ máu của hai người xen lẫn nhau, đụng vào phù vật này cũng không phân trước sau, theo lý thuyết cũng nên đồng thời truyền tống bọn họ đi mới đúng. Chưa từng có người thử qua như vậy nên bọn họ cũng không biết như vậy có thể được hay không. Đây không phải là phương pháp xử lí lý tưởng nhất nhưng cũng là con đường ra duy nhất . Bởi vì, bọn họ không có thời gian.

Mắt thấy ngón tay sẽ chạm phải mảnh vỡ, trái tim Ninh Tiểu Nhàn luôn thót tới cổ họng. Nếu như chỉ có thể truyền đi một người thì sao? Vậy nàng tình nguyện lưu lại.Nàng và Trường Thiên đều quá chăm chú, lại không lưu ý đến phía sau có một bóng dáng loáng thoáng hiện ra. Bốn tấc, ba tấc, hai thốn….. Nàng ngừng thở, đợi chờ đầu ngón tay truyền đến cảmxúc lạnh như băng của kim loại. Nhưng, nhưng không có.

Trường Thiên như có cảm giác, thân thể đột nhiên khẽ động, động tác trên tay cũng theo đó dừng lại. Ngay sau đó, một đoạn mũi kiếm đột nhiên từ ngực phải hắn xông ra phía trước. Một kiếm này sức mạnh to lớn khiến thân thể Trường Thiên hướng lên trên một thước, gần như chống người hắn trên mũi kiếm!

Ninh Tiểu Nhàn nhìn chằm chằm đoạn mũi kiếm kia, chỉ cảm thấy bên tai vang lên ông ông, máu cả người đều xông lên đỉnh đầu. Trường Thiên lại bị trọng thương ngay dưới mí mắt nàng! Lại có người từ phía sau lưng đánh lén hắn, lại còn chọn ở đáy biển đục ngầu, thời cơ âm độc như vậy, hung ác đâm thủng qua ngực!

Người đánh lén núp này trong nước biển đục ngầu, thu lại tinh khí toàn thân tới tận khi một kiếm dứt khoát gọn gàn đâm ra, sát khí nồng đậm mới chợt bộc phát. Nếu không phải ý thức chiến đấu của Trường Thiên thiên chuy bách luyện, ranh giới chỉ còn như ngàn cân treo sợi tóc chuyển động người, một kiếm này vốn nên đâm thủng trái tim hắn.

Người đánh lén một kích thuận lợi không hề dừng lại mà rút trường kiếm về, thân thể lại như cá bơi lên phía trên. Kết quả tay phải Trường Thiên lật, đầu ngón tay bắn ra, thân hình người đánh lén lại đột nhiên ngừng lại, sau đó lại tiếp tục bơi. Thế bơi của hắn cổ quái giống như người cá, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã bơi đi ra ngoài hơn hai, ba trượng! Chuyện lần này đột nhiên xảy ra, trước sau chỉ mấy hơi thở, Trường Thiên bị thương, người đánh lén trốn xa.

Khi hắn đang phía dưới, Trường Thiên duỗi ngón tay như bay, chặn kinh mạch quan trọng gần đó lại, một tay che lồng ngực, máu tươi lại phun mạnh ra qua vết thương trước sau bị xuyên qua, khiến toàn bộ nước biển chung quanh bị nhuộm đỏ. Thương thế nghiêm trọng như vậy, máu gần như không ngăn lại được.

Lúc này khuôn mặt người trước mắt cũng hiện ra rõ ràng, mày kiếm môi son, một đôi mắt chói lọi như sao, khóe miệng còn chứa nụ cười lạnh. Gương mặt này, bọn họ thật sự không xa lạ gì, không phải Trầm Hạ thì còn có ai?

Discussion3 Comments

  1. Huhu. Cứ tưởng lad qua tới màn thiên địa thứ tư không ngờ do Ninh Tiểu Nhàn khiến việc độ Thiên kiếp của Huyền Vũ thay đổi nên mười hai canh giờ đổi luôn. Mọi người đều tìm được vật phẩm thoát khỏi chỉ còn lại Trường Thiên và Ninh Tiểu Nhàn. Vậy mà còn bị Trầm Hạ đâm một kiếm. Hắn ta có thù hận gì với Trường Thiên vậy trời.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. CTT, HH và Đt đã thuận lợi tìm được phù vật xuất trận vậy hà cớ gì TT và TN lại bị rơi vào thảm cảnh này đây. Hoá ra tên tT này chưa chết nhưng rốt cuộc hắn là ai? Chắc chắn cổ ẩn dơn hà trận và hắn có liên quan. Hơn nữa hắn biết rõ TT đấy. Đánh lén âm hiểm bực này. TT bị thương nặng rồi. TN và TT có thể thoát khỏi không đây.
    Cảm ơn edictor

  3. Thật sự là hết bất ngờ này tới bất ngờ khác. Cứ ngỡ phải qua màn thiên địa thứ 4 để mà tìm kiếm đường sống trong chỗ chết. Hóa ra lại le lói hy vọng lúc cuối cùng. ko biết là 2 người có truyền tống ra ngoài ko đây. Tên Trầm hạ thật sự là chưa chết. Mà hắn ẩn núp dưới biển để tập kích TT ư> Hắn có phải là Âm cửu u hay ko đây. Thật là khó đoán. Cái tên âm hiểm này. Lúc ban đầu ta còn tưởng dù gì cũng chỉ là người nào đó có tài năng, n ko tới nỗi là kẻ địch của TT. Lại ko ngờ. Chắc cũng là 1 câu chuyện dài dòng đây

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: