Tận Thế Song Sủng – Chương 401+402

16

Chương 401: Giết hay

Edit: Syn

Beta: Sakura

Trước đó tổ đặc biệt cũng không đến đầy đủ, cho tới khi Zombie triều lan tràn mới có một ít nhân viên chạy tới,

Tự nhiên mấy người lại đổi thành nhân viên đối kháng Zombie cấp ba.

Mấy người Bạch Thất vì là đợt thứ nhất, bên đó lại thêm mấy người cứu viện bên ngoài, dù vậy vẫn phải đánh đến 4,5 giờ. Lúc đi xuống tường thành, ai cũng mang vẻ mặt mệt mỏi.

Đến phòng nghỉ, bên trong chất đầy nhân viên, thấy đoàn Tuỳ Tiện nhao nhao chào hỏi.

Đẹp mắt nhìn thôi cũng khỏi cần ăn cơm.

Đoàn Tuỳ Tiện mấy người có nhan sắc thì càng được hoan nghênh, nhan sắc là một yếu tố quan trọng.

Lại thêm mấy người họ toàn bật chế độ hack thực lực trâu bò, trải qua một màn như thế, ở trong căn cứ không ai là không biết mấy người của đoàn Tuỳ Tiện.

Dù sao căn cứ cũng chỉ có mười mấy cây số mà thôi, giới dị năng giả cũng lớn bằng đó, một truyền mười, mười truyền trăm, tất cả mội người đều biết.

Lúc trước ở bên ngoài căn cứ cứu Phùng thiếu uý cũng chạy lại cám ơn mấy người bọn họ.

Mặc dù bọn họ có thể thành công chạy về căn cứ, nhưng khẳng định nếu không có đoàn Tuỳ Tiện giúp đỡ, số người tử vong cũng không có như vậy ít thôi đâu.

Hai nhóm người khách sáo nói chuyện, một binh sĩ vội bước tới: “Bạch thiếu, Hồ thiếu, cấp trên yêu cầu hai người đến dự hội nghị thất thương.”

Diệp Thánh Luân bị giết, nhiều dị năng giả của Diệp gia biết sự tình, tự nhiên sẽ có người báo lên.

Cửa Tây xảy ra sự việc lớn như vậy, Diệp gia chắc chắn sẽ không dễ dàng coi như không có chuyện gì.

Nếu như không phải xảy ra Zombie triều, Diệp thiếu tướng bị mọi người áp chế, chỉ sợ đã đem người tới đây bao vây Bạch Thất.

“Hội nghị?” Hồ Hạo Thiên chau mày nhìn Bạch Thất, “Chắc là về sự việc Diệp Thánh Luân?”

“Có lẽ là vậy.” Bạch Thất nói, sau đó quay đầu hướng về phía binh sĩ nói, “Biết, đợi chúng ta một lúc liền đi qua.”

Hồ Hạo Thiên nhìn binh sĩ rời khỏi, nhăn mày nói: “Anh thật sự muốn cùng với mấy lão già đó lý luận?”

“Đi, vì sao lại không đi?” Bạch Thất cười cười, “Thừa dịp này giải quyết luôn mấy lão già đó không phải càng tốt sao?”

Phùng thiếu vỗ bộ ngực lớn tiếng nói: “Bạch thiếu, tôi đi cùng anh, chuyện Diệp Thánh Luân tôi sẽ làm nhân chứng cho anh!!”

Hồ Hạo Thiên cũng cảm thấy Bạch Thất nói có lý.

Đường Nhược nhìn Bạch Thất nói: “Em cũng đi với anh?”

Bạch Thất cầm lấy tay cô: “Được.”

Phan Đại Vĩ nói: “Đều đi chung đi, bạn bè cùng chung hoạn nạn, lão già đây nếu cùng chết với các chú vẫn là lời 30 năm!”

Lần trước xảy ra sự việc phòng thí nghiệm của Tào Mẫn, về sau mọi người đều không muốn phân tổ ra hành động nữa.

Nguyên một đám người đều buộc chung một chỗ là tốt nhất, nếu có chết thì chết nguyên một đám, vậy thì không người nào có lỗi với người nào!

Cứ như vậy, tính luôn cả Phùng thiếu uý 13 người trùng trùng điệp điệp đi đến phòng họp.

Trong phòng họp, tất cả mọi người ngồi nghiêm chỉnh, đợi bọn họ đến.

Diệp thiếu tướng rất tức giận.

Vẻ mặt Chu đại tướng phức tạp.

Khi ở cửa Bắc, Bạch Thất giết chết thủ hạ của ông, ông cũng tức giận, muốn mang binh đi diệt đám người đoàn Tuỳ Tiện, cho dù không diệt được cũng muốn hạn chế bọn họ phát triển.

Nhưng mà, Diệp Thánh Luân cũng làm giống ý của ông, kết quả thì sao?

Kết quả chính là bị đối phương giết sạch sàng sanh, ngay cả thi thể cũng không còn, toàn bộ đều bị ném ra ngoài thành cho Zombie ăn.

Chu đại tướng quay đầu nhìn sắc mặt Chu Thụ Quang đã trắng bệch, tháng tư mùa xuân ấm áp, hắn ta lại luôn run rẩy.

Một tiếng trước, biết được Diệp Thánh Luân bị giết, dị năng giả của Diệp gia gần như bị toàn bộ đều bị giết, Chu Thụ Quang rốt cuộc cũng biết hai chữ sợ hãi viết như thế nào!

Tuỳ Tiện đoàn bây giờ chính là kẻ điên, đã không quan tâm cái gì nữa.

Anh cùng Diệp Thánh Luân hợp tác nếu như bị đội Tuỳ Tiện biết được… Hậu quả, cũng không cần nghĩ!

Trông thấy 13 người đi tới, mấy người trong phòng họp trợn tròn mắt.

Khí thế này, cũng đủ hiểu  họ không tin tưởng mấy người trong căn cứ.

Trừ Chu gia và Diệp gia, những nhân viên khác đều suy nghĩ phức tạp.

Rõ ràng đang là một đội ngũ tốt đẹp, lại bị đám người này đẩy ra xa cách, giờ lại không thể sử dụng được bọn họ.

“Bạch Ngạn!” Diệp thiếu tướng đằng hắng một tiếng hất ghế đứng dậy, “Trả lại mạng cho con trai tao!”

Trong nháy mắt ông ta xông đến, Bạch Thất đưa tay, không trung liền xuất hiện, đóng băng Diệp thiếu tướng.

Hình ảnh này làm cho tất cả mọi người khẽ giật mình.

Chu Thụ Quang đem đầu rụt lại sát ngực.

Thư kí cùng binh sĩ của Diệp thiếu tướng lập tức móc súng, lại bị Hồ Hạo Thiên phóng ra mấy cục gạch đập chết tại chỗ.

Dị năng giả cấp ba tung dị năng ra một cái liền có thể chớp mắt giết chết người bình thường.

“Bạch Ngạn…” Tham mưu trưởng Tư Đồ nhếch miệng, vẻ mặt khó xử, “Các anh rốt cuộc là…”

Chính là hoàn toàn không để quy định của căn cứ trong cứ trong mắt.

“Các vị.” Bạch Thất nhìn bốn phía, “Tôi giết Diệp Thánh Luân chắc tất cả mọi người đều đã biết, như vậy thì vì sao tôi giết anh ta chắc hẳn mọi người cũng đã biết đi.”

Phùng thiếu uý tiếp lời: “Tên kia gây chuyện thị phi, tung tin đồn nhảm, còn ngay lúc căn cứ bị Zombie tấn công, tư lợi chỉ lo cho lợi ích cá nhân, nếu như Bạch thiếu giết cái tên cặn bã kia liền vi phạm quy tắc của căn cứ, tôi Phùng Yên là người thứ nhất không đồng ý!”

“Phùng Yên, anh cũng làm…” Tham mưu trưởng Tư Đồ thở dài.

Phùng Yên là nhân viên của Tư Đồ gia, chẳng lẽ bây giờ đã bị đoàn Tuỳ Tiện thu phục rồi?

“Tham mưu Tư Đồ, tôi chỉ là ăn ngay nói thật, nếu như không phải đội Tuỳ TIện mang người đến cứu viện, chỉ sợ chúng ta 2000 người đều đã mất mạng ở cửa Tây bên ngoài cửa thành! Khi chúng tôi trở về, vốn đang chuẩn bị đánh với Zombie triều nào ngờ Diệp Thánh Luân lại cho người đánh chúng tôi, thiếu chút nữa Sầm thiếu uý đã bị bọn họ giết chết!” Phùng Yên đứng ở nơi đó, không kiêu ngạo không tự ti, lớn tiếng nói.

Mấy người đàn ông thô kệch, ra vào đánh Zombie nhiều lần, may mắn nhặt cái mạng về, lại có Bạch Thất làm hậu thuẫn, sống lưng cũng đứng thẳng!

Kỳ thật mấy lời như vậy, Nguyên Khoản Khoản cũng đã nói qua một lần.

Cô thân là con gái của nguyên chủ tịch, cho dù không vì Bạch Thất thì cô cũng không lừa gạt bọn họ.

Về sau trở về căn cứ, Nguyên Khoản Khoản cũng đã chất vấn Trần bi thư, bây giờ Diệp Thánh Luân đã chết, bí mật bị bại lộ, hắn ta cũng liền kể hết mọi truyện.

Tiền đại tướng đứng lên nói: “Các vị, hiện tại đã như rắn mất đầu, Zombie triều đã tiến đến, nếu ai muốn truy cứu trách nhiệm của đoàn Tuỳ Tiện, Tiền Kim Hâm tôi chính là người đầu tiên để đội Tuỳ Tiện lật đổ chức vị của người đó trong căn cứ, đến lúc đó dị năng giả, binh sĩ ở cửa Tây như thế nào tất cả mọi người đang ngồi ở đây tự xử lí đi!” Nói xong quay đầu nhìn Chu Thụ Quang, “Không bằng đến lúc đó cứ để Chu thiếu mang binh trấn giữ cửa Tây đi.”

Chu Thụ Quang lập tức đứng lên, mặt tái nhợt nghiêm mặt khoát tay vội la lên: “Tiền đại tướng, ông cũng không cần nói giỡn, Chu gia của chúng tôi lần này đều cho rằng Bạch thiếu quyết định chính xác, loại cặn bã như vậy cần phải diệt trừ, Bach thiếu đây là giết hay, giết đúng!”

“Thế nhưng Chu thiếu…” Đường Nhược nhìn anh ta chậm rãi nói, “Nghe nói Chu thiếu cũng tham dự âm mưu mưu sát Nguyên chủ tịch nha.”

 

Chương 402: Nằm mơ cũng không ngờ tới.

Chu Thụ Quang sượng cứng mặt xám như tro. Đối mặt với Đường Nhược…, anh kịp suy nghĩ  liền trực tiếp nói ra: “Tôi chỉ thương lượng với Diệp Thánh Luân một chút mà thôi!”

Dứt lời Chu Thụ Quang  mới phát hiện chính mình vừa nói gì!

Vì cái gì, vì cái gì lại đ nói ra những cây này!

Nhìn một vòng, dường như tất cả mọi người ở đây chỉ dùng ánh mắt kiếp sợ khó có thể tin được nhìn mình.

Chấn động!

Trong lòng mọi người đều bị một câu nói này làm chấn động!

Thì ra Chu Thụ Quang cũng tham dự vào kết hoạch giết chủ tịch!

“Tôi, tôi. . .” Chu Thụ Quang quay đầu nhìn chu Đại tướng, run rẩy nói, “Cha, cứu cứu con!”

Chu Đại tướng lần này rốt cục lấy tay che lên ngực, phun ra một búng máu.

Lúc trước Chu Thụ Quang bị gài mất mấy ngàn cân bột mì, mặc dù ông đau lòng lại không có thổ huyết.

Lúc trước Chu Thụ Quang vào lần thứ nhất Zombie triều tiến đến, gây ra tin tức sai lầm thiếu chút nữa làm cho căn cứ đại loạn, ông có hận thằng con ngu xuẩn cũng không có thổ huyết.

Lần trước nữa Chu Thụ Quang làm hư mất kế hoạch lớn của ông, kéo theo nguyên cả Chu gia bị tổn thất nặng nề, Ông chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhưng vẫn không có thổ huyết.

Hôm nay, chỉ vì Chu Thụ Quang thốt ra một câu, vậy mà ông tức đến phun máu.

Cho dù đến lúc cuối cùng này ông vẫn không nhận được một tin tốt lành nào…

Chu Đại tướng đứng lên, trên mặt đầy vẻ ủ rũ vô hạn, nhìn về hướng Bạch Ngạn, dỡ xuống quân chương trên ngực, mỗi câu mỗi chữ đều nói rõ ràng: “Bạch thiếu gia, tôi nguyện giao ra toàn bộ quân quyền trong tay, rời khỏi cái nhóm hội nghị này, chỉ cầu anh có thể buông tha con của tôi một mạng.”

Hổ dữ không ăn thịt con, huống chi ông Chu Kinh Quốc cũng chỉ còn một đứa con này.

Nói xong, Chu Kinh Quốc lại quay đầu nhìn Chu Thụ Quang.

Tuổi càng lớn càng ngu, từ lúc nào mà ông đã không quản giáo đứa con này nghiêm khắc rồi.

Lúc trước không quản giáo tốt, hiện tại ông phải thu thập cục diện rối rắm này cũng là hiển nhiên.

Tất cả mấy ông lão lãnh đạo ở đây toàn bộ cũng không nói câu gì.

Lúc này đây, bọn họ tựa hồ cũng đã thật sự hiểu: cái thế giới này thật sự đã triệt để thay đổi.

Bây giờ đã không còn là thời của quyền cao chức trọng, mà là thực lực!

Rèn sắt cũng phải cần bản thân tự cứng rắn (ngạnh).

Người có thực lực mới chính là kẻ vô địch thiên hạ.

Trong phòng họp yên tĩnh trong chốc lát, Tiền Tướng đi đến bên cạnh Chu Đại tướng, cầm lấy quân chương, lại đi đến chỗ Bạch Thất, đem quân chương để vào trong tay anh: “Giặc cùng đường chớ đuổi, Chu gia cho như đã xong.”

Người nhân nghĩa được thiên hạ, tuy nhiên cường quyền cũng có thể thống nhất căn cứ, ông vẫn muốn Bạch Thất có được con đường làm quan thuận lợi, để cho những… Đại tướng còn lại đều cam tâm tình nguyện làm việc cho anh.

“Được, ” Bạch Thất cằm quân chương cười cười, “Tôi nghe lời chú Tiền.”

Chu Đại tướng nghe  Bạch Thất nói xong, liền chạm một cái vào người Chu Thụ Quang vẫn còn đang ngây dại, mệt mỏi nói: “Dìu tao về nghỉ.”

Chu Thụ Quang bị đụng một cái, mạnh mẽ run lên, nhìn xem cha của mình,  vẻ mặt trắng xám nhìn Bạch Thất. Thân thể run lên, anh lại hướng về cha vợ quăng ánh mắt cầu cứu.

Tư Đồ tham mưu trưởng chỉ liếc một cái, lườm tới, không hề quan tâm Chu Thụ Quang.

Con gái của ông gả đến Chu gia, mới qua ngày hôm sau liền trực tiếp bị quên lãng.

Xui gia như vậy, không biến thành kẻ thù là đều do ông đây có giáo dục văn minh!

“Chu Thụ Quang!” Chu Đại tướng thấy anh chậm chạp không dìu ông đi, không thể nhịn được nữa kêu một tiếng.

Chu Thụ Quang rốt cục không dám nói thêm cái gì, anh nâng Chu Tướng quân, cùng anh chậm chạp đi ra khỏi phòng họp.

Lúc đi ngang đến bên cạnh mấy người Bạch Thất, Bạch Thất lạnh lùng nói: “Chu Đại tướng, tôi hi vọng trước buổi sáng ngày mai, ông có thể bàn giao xong việc giao lại binh quyền”

Chu Đại tướng cứng cả người sau đó nói khẽ: “Được, Bạch Thất, buổi sáng ngày mai 8 đúng, tôi sẽ để cho tất cả nhân viên tập hợp tại đường cái Số 2, giao quân quyền cho anh.”

Ra phòng họp, trời rất yên tĩnh, sao sáng trên bầu trời.

“Hai mươi năm bù đầu vào làm việc. . .” Chu Đại tướng thì thào một tiếng, tại trên khuôn mặt già nua, chảy xuống dòng nước mắt.

Nằm mơ cũng không ngờ tới.

Hai mươi năm cố gắng cũng chỉ như một giấc mộng mà thôi.

Chu Thụ Quang giờ phút này, bịch một tiếng quỳ xuống, khóc ròng nói: “Cha, con thực xin lỗi cha, thực có lỗi với Chu gia, con là súc sinh, con chính là đồ ngu ngốc!”

Tại sao như vậy chứ, lúc trước tại sao phải liên hợp với Diệp Thánh Luân đi giết Nguyên Chủ tịch?

Chu đại tướng không liếc mắt nhìn Chu Thụ Quang, thân thể run rẩy, đi đến chỗ đóng quân.

Sau lưng thư ký chạy theo, nhìn thấy Chu đại thướng không lên xe, nhẹ giọng nhắc nhở nói: “Chu Tướng quân, ngài không ngồi xe sao?”

Chu Đại tướng khoát khoát tay, ra hiệu muốn tự mình đi bộ trở về là được.

Nhìn thấy bóng lưng gù phía xa, thư ký nghẹn ngào vừa khóc, anh chảy hai hàng nước mắt, quay lại nắm lấy cổ áo Chu Thụ Quang tát một cái: “Chu thiếu, anh có biết binh quyền đối với Chu đại thướng có ý nghĩa như thế nào không!”

Nó không khác gì nắm trong tay một góc trời!

Bây giờ lại lấy nó đổi lấy một mạng của Chu Thụ Quang!

Thư ký từ khi tốt nghiệp đại học đã đi theo Chu tướng, trọn vẹn 30 năm, nhìn thấy Chu đại tướng từng bước kinh doanh đi lên, giờ đây đã không còn gì.

Chu Thụ Quang bụm mặt, nước mắt nước mũi bay tứ tung.

Thư ký này chính là cánh tay phải của cha anh, nếu bàn về bối phận cũng có thể kêu một tiếng chú, bị ông đánh một cái, Chu Thụ Quang không dám cãi lại.

“Con không phải cố ý tìm Diệp Thánh Luân! Con vốn cũng không có muốn cùng anh ta hợp tác đâu! Là Tô Vũ Vi. . .” Thét lên một nửa, Chu Thụ Quang linh quang lóe lên, nhớ tới, tựu là Tô Vũ Vi xui khiến mình!

Khi đó, hắn vô tình ý nghe được Nguyên Chủ tịch cố ý muốn tặng vị trí của mình cho Diệp Thánh Luân, gả Nguyên Khoản Khoản cho anh ta, lúc ấy chính là Tô Vũ Vi nói ra.

Tô Vũ Vi khi đó nhường như mỗi ngày đều nói với anh, Diệp Thánh Luân dị năng cường đại, còn có dã tâm, đến cả Nguyên Chủ tịch cũng xem trọng, muốn  hợp tác với anh ta, tranh giành cái trụ sở này.

Cô ta còn nói cho anh biết, Nguyên Khoản Khoản thích Bạch Thất, vì vậy, anh còn đi cười nhạo Diệp Thánh Luân một phen đấy!

Nghĩ đến đây Chu Thụ Quang nước mắt cũng ngừng chảy, trực tiếp đẩy  thư ký ra liền chạy đến biệt thự kim ốc tàng kiều của mình.

Đẩy cửa tiến vào  phòng ngủ, Tô Vũ Vi đang coi phim truyền hình thu lại trước khi tận thế.

Trên đầu giường chính là hoa quả trân quý.

Nghe thấy tiếng cười khanh khách của cô, Chu Thụ Quang càng tức giận.

Cô ta, cả ngày vui chơi giải trí thì cũng thôi đi, ánh mắt thiển cận thì thôi, lại còn xui khiến mình, cuối cùng đến cả cha cũng phải giao ra binh quyền trong tay!

Chu Thụ Quang đạp cửa tiến vào khiến cho Tô Vũ Vi giật mình, trông thấy anh, miễn cưỡng nở nụ cười một tiếng, nói: “Không phải nói căn cứ có Zombie triều sao, sao anh còn có thời gian ở chỗ này, nếu như không đi thủ thành, để cho đợi chút nữa căn cứ lại tìm tới. . .”

“Bốp~!” Chu Thụ Quang tát Tô Vũ Vi một cái.

Một tát dùng sức rất mạnh, khiến khoé miệng Tô Vũ Vi liền chảy máu.

“Anh, anh đánh tôi,  trong bụng tôi còn mang cốt nhục của anh!” Tô Vũ Vi khàn giọng thét.

“Bốp~!” Chu Thụ Quang lại tát thêm một cái

“Mày là cái thứ đàn bà phá sản, trong đầu toàn những thứ ngu muội, ông đây không biết mù mắt như thế nào lại để ý đến con đàn bà như mày, còn lạnh lùng với vợ của mình! Tao đây đáng lẽ ngay từ lúc đầu phải giết mày, là tao quá ngu, chơi qua cả đám đàn bà như vậy cuối cùng lại chết trên tay người đàn bà như mày!”

 

 

 

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion16 Comments

  1. Haha. Chu Thụ Quang bị Đường Nhược dụ nói ra việc mình thông đồng Diệp Thánh Luân hại Nguyên chủ tịch. Tiền đồ cả đời của Chu Kinh Quốc bị con trai ông ta hại mà mất tất cả. Không biết Chu Thụ Quang có giết Tô Vũ Vi không đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Quá đã quá đã rồi. DTL chết. Đoàn đội tuỳ tiện ngày càng đoàn kết, ngừoi trong căn cứ cũng ngày càng tin tưởng đoàn tuỳ tiện. Chu gia giao ra binh quyền trong tay. BT xem như thực hiện được 1 phần kế hoạch rồi. Chu tướng có thằng con như CTQ đúng là số nhọ mà. TVV que này xong phim với CTQ nha.
    Chỉ còn ả TM nữa thôi thu thập nốt thì có thể yên tâm 1 chút rồi
    Cảm ơn edictor

  3. Hừ. Hay lắm, cha con nhà họ Chu có kết cục những vậy là đáng lắm, gieo gió gặt bão thôi, thế này chắc cũng sắp hết rồi nhỉ? Căn cứ giờ là thiên đường của đội Tuỳ Tiện r

    Tks tỷ ạk

  4. Hương Nguyễn

    haiz… người ta bảo rồi muốn là phú soái nhị phong lưu thì phải có đầu óc mới sống lâu được… chứ cứ cỡ chu thụ quang vài ba lần nhẩy nhót là tèo ngay à… hehehe thế là a bạch đã thượng vị rồi. từ này về sau a nhược có thể đi ngang ở căn cứ rồi. thanks nàng đã edit

  5. haha. tới cuối cùng lại lòi ra TVV nữa chứ. Lần này thì CTQ ko tha cho ả là cái chắc. Tới binh quyền trong tay của tướng Chu còn phải nôn ra để bảo toàn mạng sống cho CTQ thì làm sao mà CTQ có thể nhẫn dc cục tức này. Đoạn cuối cảm thấy Chu tướng cũng đáng thương phết nha. Ông ta cũng là 1 tay cáo già lão luyện, kinh qua bao sóng gió mới tới dc bước đường này. Hôm nay lại vì thằng con trai ngu ngốc mà mất hết thành tựu bao năm, chắc hẳn già đi chục tuổi rồi.
    ĐN mới chi nói sơ qua mà CTQ lại phọt hết căn cơ sự tình ra. Nói hắn ta quả là nhát chết. Đáng đời 2 cha con ông ta. Đối đầu với BT thì chỉ có con đường chết thôi. Lần này thu được thành quả ko ngờ nha. Thế giới giờ bị thay đổi rồi. bầu trời sẽ trong và xanh hơn ha

  6. Thế giới đã thay đổi, các người cứ khư khư giữ lấy cái cũ thì sẽ bị đào thải thôi, bây giờ thực lực vi tôn rồi, các ông còn ở đó mà tranh giành quyền lực
    Tên khốn Diệp Thánh Luân chết là đáng, các ông đều đã nghe kể qua nhưng rõ ràng ko tỏ thái độ, mà còn quay lại chất vấn đội nhà, Diệp gia bị hủy là đúng, còn Chu Thụ Quang, chỉ một câu của chị Đường liền lòi đuôi, phải nói là trong lòng có quỷ thì sao mà sống yên tâm đuọec
    Giờ đã giải quyết hết mấy cái chướng ngại. căn cứ sẽ là của mọi người rồi
    Cảm ơn các bạn đã edit truyện ah

  7. Cuối cùng thì Chu Kinh Quốc đã giao binh quyền ra, nhưng nghĩ cũng tội thà là đấu đến cùng thì coi như công sức của ông bỏ ra cũng không phí, nhưng đây lại là 1 tay con trai duy nhất của ông làm ra, cho dù giao ra nhưng cũng không cam lòng còn là đau lòng. Haiz, hổ dữ không nỡ ăn thịt con, 30 năm cống hiến đổi lại mạng chó của thằng con. Tô Vũ Vi lần này chết chắc, định mượn tay để diệt đoàn Tùy Tiện nhưng không ngờ phản tác dụng. Thanks nhóm dịch nhé!!

  8. đọc hai chương này thật muốn chống nạnh cười to, anh Bạch chuyến này xử đẹp nhà họ Diệp và nhà họ Chu rồi, nhà họ Diệp chính thức xoá sổ khỏi căn cứ, Chu Thụ Quang chuyến này làm cho cha hắn hộc máu rồi, haizz…sinh được thằng con bất tài như thế nghĩ lại cũng thấy tội cho Chu tướng. sau lần này coi như căn cứ được thay máu mới rồi, anh Bạch lên làm chủ rồi.

  9. Nghĩ cũng thương cho Chu đại tướng, một đời chỉ lo phấn đấu cho sự nghiệp mà không lo dạy dỗ con trai. Để rồi cuối cùng lại vì giữ mạng cho con mà phải giao ra hết binh quyền mà ông coi như mạng sống.
    Chu Thụ Quang sau trận này nếu tỉnh ngộ mà phấn đấu làm người tử tế, thì cũng coi như an ủi cho cha mình phần nào.

    • Đúng là hổ dữ cũng k ăn thịt con. Đại tướng Chu vì con mình mà hy sinh tất cả đó là người cha tốt. Hy vọng Chu Thụ Quang sau vụ này sống cho tử tế để k phụ lòng sự hy sinh của đại tướng Chu. Sau vụ này Bạch Thất nắm đc căn cứ rùi k bít có tự lên làm ng đứng đầu căn cứ k.

  10. Haiz ng làm cha mẹ ai cũng thương con cả :( . Thật sự tội Chu đại tướng thiệt ấy haiz. Nói gì bh con dại cái mang haiz

  11. Lai sinh như mộng

    Nhỏ TVV cuối cùng cũng có chút tác dụng đó chứ, ông Chu tướng cũng đáng thương thiệt, vì 1 thằng con trai mà mất trắng.

  12. Một cái kết cục hay cho nhà họ chu. Tên học chứ k có tích sự gì bầy đặt tức với giận. Khổ cho tô vi có bầu mà không đươcj yên. Nhân quả báo ưng thôi

  13. Cũng tội Chu tướng có thằng con bùn nhão ko thể trát tường. 30 năm quân quyền, giờ buông bỏ hết, giữa tận thế ko quyền ko tài thì còn lại gì. Cũng là tấm lòng người cha, đổi mạng mình cho con mình thôi. Haizz

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: