Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 75+76

19

            Chương 75: Đánh gãy cánh tay

Edit: Trang Nguyễn

Beta: Tiểu Tuyền

Bên trong nhà thôn trưởng xảy ra trò khôi hài không thể vãn hồi, chẳng ai ngờ Lý Long muốn bỏ Trương Thủy Đào cưới Tống Tam Nương, người trong thôn đều cảm thấy hắn bị điên đến ngu rồi. Hai vợ chồng thôn trưởng ngây người, cho đến khi Trương Thủy Đào gào khóc một tiếng lớn, hai người mới sực tỉnh, vợ thôn trưởng vội vàng chạy qua kéo Trương Thủy Đào khóc náo đòi chết, thôn trưởng quơ cây gậy đánh Lý Long.

Lý Hưng vội vàng đi qua khuyên thôn trưởng, hắn cũng không thể để mặc cha đánh chết em trai mình.

Bình thường quan hệ giữa Dương Thảo và Trương Thủy Đào không hòa thuận, nhưng thân đều là thê tử cưới hỏi đàng hoàng, nhìn nàng ta rơi xuống tình cảnh này trong lòng cũng có chút đồng tình, liền đi qua giúp đở dỗ dành Trương Thủy Đào đang ôm Cẩu Đản khóc lợi hại.

Trong sân, tiếng khóc tiếng mắng tiếng kêu thảm thiết từng tiếng tiếp nối từng tiếng, người xem náo nhiệt nhìn hoa cả mắt, nghĩ muốn đến khuyên thôn trưởng một chút, lại sợ bị cây gậy của thôn trưởng đánh trúng. Hơn nữa những nam nhân kia muốn khuyên đều bị nữ nhân nhà mình kéo lại. Danh tiếng Trương Thủy Đào ở trong thôn cũng không kém, Lý Long vốn cũng tốt, hôm nay chuyện này vừa xảy ra, thoáng chốc danh tiếng đều rớt xuống mặt đất, ai cũng muốn giẫm thêm vài cước, hắn nghĩ muốn bỏ vợ rồi cưới nữ nhân vụng trộm, những nữ nhân kia nhất thời nhìn không thuận mắt, sao có thể để nam nhân nhà mình đi giúp hắn, bọn họ đều hận không được để hắn bị thôn trưởng đánh càng thảm càng tốt, hơn nữa cũng làm cho nam nhân trong nhà nhìn cho rõ kết quả của việc vụng trộm.

Lý Hưng dùng sức giữ lại thôn trưởng, nhưng lại bị thôn trưởng ném qua một bên, thôn trưởng tức giận đến đỏ mắt, chỉ muốn đánh cho tỉnh nhi tử váng đầu khốn kiếp này, nếu đánh không tỉnh thì đánh chết hắn cũng làm cho ông bớt lo. Lúc trước ông xuống tay còn giữ mấy phần lực, nhưng bây giờ dùng toàn lực. Mắt thấy Lý Long ở phía trước, ông vung gậy đánh qua.

“Đừng đánh chàng nữa! Muốn đánh thì đánh ta!” Vốn Tống Tam Nương vẫn đang quỳ trên mặt đất, lúc này đột nhiên bò dậy, vọt tới phía sau Lý Long, kết quả vừa lúc một gậy đó của thôn trưởng đánh lên cánh tay đang giơ lên của nàng ta, nàng ta hét thảm một tiếng lập tức té ngã xuống mặt đất, đau đớn quay cuồng rồi ngất đi.

Thôn trưởng thoáng trợn tròn mắt, trong lòng ông hận không được giết chết Tống Tam Nương, nhưng ông cũng không nghĩ đến mình sẽ đánh một nữ nhân, nhìn nàng ta té ngã trước mặt mình, cây gậy trong tay của ông rớt xuống đất.

Lý Long nghe được động tĩnh cũng quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Tống Tam Nương té ngã xuống đất lập tức chạy về, ôm Tống Tam Nương mà tâm loạn như ma, hắn không nghĩ đến Tống Tam Nương sẽ vì hắn mà bị đánh, trong lòng sợ đồng thời còn dâng lên cảm động, nghĩ mình không phí công đối xử tốt với nàng, vốn bởi vì chuyện cùng nàng khiến danh tiếng hắn bị hủy hoại, trong lòng hắn còn có chút oán trách nàng, lúc này toàn bộ oán khí đều tiêu tan. Hắn không ngừng kêu Tống Tam Nương, thấy gọi mãi nàng ta vẫn không tỉnh, liền ngẩng đầu bảo người ta gọi lang trung.

Lý Hưng lập tức mời người đi gọi lang trung, hắn không dám bỏ đi, sợ hắn vừa đi lại xảy ra chuyện không ai ngăn cản.

Không đầy một lát sau, lang trung đã tới rồi, nhìn Tống Tam Nương một chút, nói là xương đã bị gẫy, hơn nữa chỗ bị gẫy không tốt lắm, bởi vì lúc đánh dùng hết sức, nếu xương xốt có bình phục cũng sẽ không quá linh hoạt, nói cách khác có thể sẽ thành phế nhân.

Một nhà thôn trưởng nghe thế đều kinh hồn bạt vía, bây giờ đánh Tống Tam Nương thành phế nhân, sau này nàng ta sống như thế nào?

Lý Long vừa nghe đã nói hắn muốn kết hôn với Tống Tam Nương, nói nàng vì mình mới thành như vậy, hắn nhất định phải cưới nàng ta. Cho dù Trương Thủy Đào náo như thế nào, Cẩu Đản khóc như thế nào, hắn cũng không thay đổi. Vợ thôn trưởng lau nước mắt khuyên ngăn, nhưng thôn trưởng không nói tiếng nào, hôm nay ông thua rồi. Cho dù hôm nay danh tiết của Tống Tam Nương bị hủy, cũng không đến lượt ông đánh gẫy một tay của nàng ta. Ông làm thôn trưởng, hôm nay không chỉ mất hoàn toàn mặt mũi, còn phạm phải sai lầm lớn.

Tống Tam Nương tạm thời được đưa vào nghỉ trong sương phòng nhà thôn trưởng, người xem náo nhiệt cũng đều bị Lý Hưng cùng Dương Thảo khuyên rời đi, vừa đi vừa bàn tán chuyện hôm nay, có người mắng Lý Long cùng Tống Tam Nương, có người nói Trương Thủy Đào gả cho người trong lòng còn nghĩ đến nam nhân khác, ép Lý Long đi tìm nữ nhân khác phát tiết hỏa cũng là do nàng ta tự tìm, còn có người rối rít đoán nam nhân trong lòng Trương Thủy Đào là người nào, càng nhiều người đồng tình với thôn trưởng. Tóm lại nói gì cũng đều có, có thể tưởng tượng trong khoảng thời gian ngắn chuyện này trở thành đề tài câu chuyện cho mọi người rảnh rỗi bàn tán.

Tạ Hữu thuận và Tiêu Lê Hoa về đến nhà đem hai đứa bé gọi vào trong phòng, đem y phục của bọn trẻ cởi ra xem trên người có bị thương không, mặc dù bọn trẻ nói không đau, nhưng vẫn muốn xem một chút, thấy mông nhỏ của Mộc Đầu xanh một mảng lớn, trên cánh tay của Thạch Đầu cũng xanh tím vài dấu tay, không cần phải nói, Mộc Đầu là té ngã, Thạch Đầu là bị Lý Long túm chặt tay.

“Lý Long này xuống tay thật không biết nặng nhẹ! Đáng đời hắn bị kết cục này!” Tiêu Lê Hoa đau lòng nhìn vết thương trên người hai đứa con trai, nhìn Tạ Hữu Thuận cầm thuốc mỡ nhận lấy thoa nhẹ nhàng cho bọn nhỏ.

Tạ Hữu Thuận khuyên nhủ Tiêu Lê Hoa hai câu, hắn cảm thấy bé trai khó tránh khỏi có lúc bị đả thương một ít, cho nên mặc dù đau lòng cũng không quá lo lắng, nhưng cũng thấy Lý Long hạ thủ nặng tay, trong lòng hắn tức giận, nghĩ đến sau này có cơ hội nhất định phải trả đũa lại.

Thạch Đầu nhìn bộ dáng Nương đau lòng, âm thanh mềm nhũn nói: “Nương, con không đau, một chút cũng không đau. Người đừng khổ sở, nếu người khổ sở thì con liền đau.”

Tiêu Lê Hoa vuốt đầu của nó nói: “Tốt, Nương không khó chịu, tiểu Thạch Đầu không đau.”

Thạch Đầu gật đầu nói: “Thật không đau mà.”

Tiêu Lê Hoa lại hỏi Mộc Đầu còn đau không?

Mộc Đầu gục ở trên giường gạch giống như con cóc nhỏ,ngẩng đầu nhỏ về phía trước, nói: “Nương, nếu người đáp ứng con, kể tiếp chuyện xưa cho con nghe, con liền không đau nữa.”

Tạ Hữu Thuận đưa tay đâm nhẹ vào mông nhỏ của bé, nói: “Tiểu tử thúi, dám ra điều kiện với Nương con à, nếu Nương con không kể, con sẽ làm cho nàng đau lòng như vậy, khó chịu như vậy sao?”

Mộc Đầu kêu a một tiếng, lắc lắc mông nhỏ.

Tiêu Lê Hoa vỗ lên tay hắn một cái, nói: “Đừng làm đau nhi tử, cái kia còn bị thương đây!” Có điều Tiêu Lê Hoa nhìn cái mông nhỏ trắng noản non tròn mềm mại cũng nhịn không được đưa tay chọt nhẹ.

Tạ Hữu Thuận cười nói: “Ta xuống tay có chừng mực, không có đụng vào chỗ bị xanh tím, ta chọt chính là ở nơi này, không tin nàng cũng đâm thử một cái, giống như chưng bánh bao ấy, mềm mềm.”

Lập tức Mộc Đầu chống người ngồi dậy bảo vệ mông nhỏ của mình, nhìn chằm chằm Tạ Hữu Thuận nói: “Cha hư! Mới không phải bánh bao!”

Nhưng Tiêu Lê Hoa nhân cơ hội này đưa tay đâm xuống, nàng không thể không sờ qua mông nhỏ của nhi tử, lúc thay tắm thay quần áo cho bọn nhỏ đều luôn luôn có cơ hội, có điều loại tình huống đánh lén này rất thú vị, nhìn bộ dáng nhi tử nhíu mày chu cái miệng nhỏ nhắn hầm hừ thật thú vị, tâm tình phiền muộn của nàng cuối cũng cũng đỡ hơn một chút, cười ha ha ra tiếng.

Tạ Hữu Thuận nhìn nàng cười, trong lòng nghĩ cuối cùng cũng làm cho nàng cười rồi.

Thạch Đầu cũng đưa tay đâm nhẹ lên mông nhỏ của Mộc Đầu, nói: “Mộc Đầu, đệ để cho cha mẹ đâm một chút đi, đệ xem Nương cười đẹp mắt chưa này, hơn nữa mông của đệ đúng là giống như bánh bao.”

Tiểu Mộc Đầu nhào vào trong ngực Tiêu Lê Hoa làm nũng nói: “Nương, con không nghe chuyện xưa mông cũng sẽ không đau, chỉ cho Nương đụng, không để cho cha cùng ca ca đụng, bọn họ hư.”

Hai người Tạ Hữu Thuận và Thạch Đầu ở một bên cùng nhau đưa tay ra đâm đâm chọt chọt, chọc cho Mộc Đầu kêu vang, tiếng cười của ba người Tiêu Lê Hoa cũng vang lên.

Một nhà bốn miệng cười đùa trong chốc lát, thuốc cũng thoa xong, bụng của Thạch Đầu kêu một tiếng, mới nhớ tới còn chưa ăn cơm, Tiêu Lê Hoa nói đi làm cơm, Tạ Hữu Thuận mới nhớ đến chiếc rổ vẫn còn để ở ngoài ruộng chưa cầm về, hắn đi lấy rổ, Tiêu Lê Hoa lại bắt đầu nhào bột mì, mặc dù xảy ra chuyện như vậy nhưng vẫn quyết định ăn sủi cảo.

Trong lúc này hai vợ chồng Tạ Khánh Phong đến đây, bây giờ Ngọc Nương cũng có thể xuống đất đi lại được rồi, hai vợ chồng Lý Hưng vội vã rời đi, bọn họ cũng không cùng theo đến đây. Bây giờ đến nơi này hỏi thăm chuyện gì xảy ra.

Tiêu Lê Hoa mời bọn họ ở lại cùng nhau ăn cơm, Tạ Hữu Thuận đem chuyện ngày hôm nay kể cho bọn họ nghe, hai người nghe xong vô cùng kinh ngạc, không nghĩ đến Lý Long sẽ làm ra chuyện như vậy, đều nói biết người biết mặt mà không biết lòng.

Tạ Khánh Phong nói: “Chức thôn trưởng này của Lý Long xem ra làm không được rồi.”

Tạ Hữu Thuận nói: “Là không xứng làm, sao người trong thôn có thể để cho một người như vậy làm thôn trưởng, cho dù người trong thôn đồng ý ta cũng không đồng ý, hắn hạ thủ cũng không biết nặng nhẹ, cánh tay Thạch Đầu toàn bộ đều bị hắn túm làm cho xanh tím rồi, Mộc Đầu cũng bị té ngã. Nếu chúng ta không kịp thời chạy đến, hắn đã đánh Thạch Đầu rồi. Có thể xuống tay với hài tử nhỏ như vậy, tim của hắn… thật không biết nói thế nào.”

Vốn Ngọc Nương yêu thích hài tử, hiện tại thân thể mang thai, chính là thời điểm tình thương của mẹ tràn lan, nghe được Thạch Đầu Mộc Đầu bị đánh lập tức hỏi han bọn nhỏ. Tạ Khánh Phong biết Lý Long dám xuống tay với hai đứa bé cũng rất tức giận, mắng mấy câu, có điều rất nhanh lại lo lắng thay cho hai vợ chồng Lý Hưng.

Tạ Hữu Thuận nói:”Lý đại ca không có chuyện gì, ta muốn nói đây đối với hắn có khi lại là chuyện tốt. Trước kia thôn trưởng vẫn nghiêng về Lý Long, mặc dù cuộc sống Lý đại ca trôi qua không kém, nhưng trong lòng khẳng định cũng có chút ý nghĩ, chỉ có điều huynh ấy là người phúc hậu ít nói. Bây giờ chuyện này vừa xảy ra, chắc chắn thôn trưởng sẽ nhìn thấy huynh ấy tốt hơn, sau này nhà kia sẽ hướng về huynh ấy, nói không chừng vị trí thôn trưởng sau này cũng là huynh ấy. Nếu huynh ấy đảm đương chức thôn trưởng, người trong thôn chúng ta thật có phúc.”

Tạ Khánh Phong vừa nghe cũng cảm thấy không tệ, quan hệ của bọn họ cùng Lý Hưng rất tốt, tự nhiên hi vọng hắn trôi qua tốt, nói đếnmấy người nhà bọn họ có mối quan hệ tốt với nhau cũng đều là vì cha mẹ bọn hắn thiên vị, hiện tại hắn cùng Tạ Hữu Thuận Vương Đại Sơn đều ở riêng, cho dù cha mẹ có đi hay còn tại thế cũng không còn ở chung cùng cha mẹ. Nếu Lý Hưng có thể ở cùng cha mẹ, lại để cho cha mẹ một lần nữa coi trọng, đây cũng là một niềm vui lớn.

Sủi cảo nhìn phiền toái nhưng thật ra bớt việc nhất, hai người Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa một làm lớp da ngoài một người gói bánh, thoáng chốc đã gói xong không ít, vừa nấu vừa ăn, bốn người lớn hai đứa nhỏ rất nhanh đã ăn no.

Tạ Khánh Phong dìu Ngọc Nương đi trở về, trời cũng tối rồi.

Hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, một nhà bốn miệng Tạ Hữu Thuận tất cả đều mệt mỏi, hai đứa bé đã sớm đi ngủ. Tạ Thuận cùng Tiêu Lê Hoa hai người ngồi ở bàn bên cạnh kháng, Tiêu Lê Hoa nhịn lại nhẫn, vẫn hỏi chuyện Tạ Hữu Thuận và Trương Thủy Đào, mặc dù trước lúc là vợ chồng tự nhiên có bí mật là chuyện thường, nhưng có đôi khi cũng cần thẳng thắn với nhau.

Tạ Hữu Thuận kể cho Tiêu Lê Hoa nghe, thì ra chẳng qua là hắn đã cứu Trương Thủy Đào một lần, đó là một lần đi chợ trở về, bởi vì Trương Thủy Đào cùng người trong thôn xích mích cãi nhau, cho nên một mình trở về thôn, kết quả vận khí không may gặp phải người xấu, nhưng trong cái rủi có cái may, gặp được Tạ Hữu Thuận, khi đó y phục Trương Thủy Đào bị giật ra rồi, nàng ta vừa xấu hổ vừa cảm kích, chờ đến đường lớn nàng ta đã bỏ chạy.

“Sau đó nàng ta lại đến tìm ta, muốn gả cho ta, nhưng ta không đồng ý. Còn có lúc ấy thật sự ta không nhìn thấy thân thể của nàng ta, nàng ta đã sớm kéo chặt y phục, là chính nàng ta cho rằng ta thấy được.”

Tạ Hữu Thuận nói, hắn lập tức hướng vợ cho thấy mình trong sạch.

Tiêu Lê Hoa trừng mắt nhìn hắn, nói: “Làm sao? Chàng rất muốn thấy à!”

“Không có không có! Ta không muốn nhìn, ta đối với nàng ta một chút tâm tư cũng không có, nếu có ta cũng không cưới nàng.”

“Lúc ấy trong nhà của chàng không phải nói không có tiền cưới vợ sao? Có một người như vậy đưa đến cửa làm sao chàng không nhận? Trương Thủy Đào lớn lên rất tốt, dường như danh tiếng không tồi. Lúc ấy danh tiếng kém như ta chàng cũng dám cưới, làm sao lại không cưới nàng ta?”

            Chương 76: Náo náo nhiệt nhiệt lợp nhà

“Ta nhìn nàng ta liền không thích, cảm thấy nàng ta là người có lòng dạ cao.” Tạ Hữu Thuận nhìn Tiêu Lê Hoa trừng mình cũng không lo lắng không tức giận, vợ đây là đang để ý mình đấy!

“Năm đó danh tiếng của ta lại càng không tốt, xem ra chàng chết sống cưới cho được một người vợ có lòng dạ cao.” Tiêu Lê Hoa hừ một tiếng nói, năm đó nàng là người cố trèo cành cây bị đuổi đánh ra khỏi Cao gia, lòng dạ đó so với Trương Thủy Đào chỉ cao hơn chứ không thấp hơn.

Tạ Hữu Thuận chuyển chuyển ngồi vào bên cạnh Tiêu Lê Hoa, kéo nàng vào trong ngực, ôm nàng nói: “Đây là mệnh, ý trời xui khiến ta cưới nàng, bây giờ trong lòng ta có biết bao cao hứng những năm này không có đánh nàng mắng nàng, nếu không hiện tại không biết có bao nhiêu đau lòng.”

Tiêu Lê Hoa nghe trong lòng ấm áp , nghĩ hắn vẫn là thích mình bây giờ, nàng mềm nhũn tựa vào trong ngực Tạ Hữu Thuận trong ngực, nói: “Dù sao ta không cần biết trong lòng Trương Thủy Đào có chàng hay không, sau này chàng ít nhìn nàng ta, chàng là nam nhân ta, nếu dám nhìn nàng ta nhiều thêm một cái, ta không tha cho chàng.”

Tạ Hữu Thuận nghe thế cười không ngừng, vợ ăn dấm chua đanh đá đến như vậy, trước kia nàng chua ngoa chỉ khiến hắn cảm thấy không nói đạo lý, cảm thấy phiền não, nhưng bây giờ cảm thấy vui rạo rực.

Tiêu Lê Hoa cắn một cái lên cằm hắn, không vui nói: “Không cho cười, ta nói rất nghiêm túc, nếu chàng dám nhìn nàng ta nhiều thêm một lần, ta liền cắn chết chàng!”

Tiêu Lê Hoa cắn  không nhẹ không nặng, có chút đau, Tạ Hữu Thuận xuýt xoa, lui về phía sau, miệng Tiêu Lê Hoa đuổi theo tới vừa lúc hôn lên, hai người dây dưa cùng chung một chỗ.

Ngày hôm sau Dương Thảo đến nhà rồi, vừa vào nhà liền than thở, trên mặt hiện đầy vẻ tức giận. Tiêu Lê Hoa rót nước cho nàng, hỏi nàng Tống Tam Nương thế nào.

“Còn có thể như thế nào? Dù sao cũng không chết được! Bây giờ còn nằm ở trong nhà, đã tỉnh, lại khóc mãi, bình thường đã cảm thấy nàng ta là người không nói nhiều, coi như khá tốt, không nghĩ đến người này lại càng biết gây chuyện! Hiện tại tiểu thúc không nên cưới nàng ta, nàng ta cũng náo để được gả vào, còn nói cái gì nguyện ý làm thiếp hầu hạ cả nhà, người nào cần nàng ta hầu hạ chứ!”

Dương Thảo một hơi uống hết nước, rồi chụp lấy ấm nước rót thêm một chén, lại uống một hơi, hiển nhiên là tức giận không nhẹ.

Tiêu Lê Hoa khuyên nhủ: “Được rồi,muội không nên tức giận, chuyện này giao cho thôn trưởng bọn họ giải quyết là được, muội vẫn là dưỡng thân thể của muội cho tốt, hiện tại chuyện trong nhà phải dựa vào muội cùng Lý đại ca chống đỡ đấy.”

Dương Thảo thở dài gật đầu nói: “Đúng vậy, lần này gia gia nãi nãi của Tiểu Nguyệt bị chọc tức không nhẹ, đều cảm thấy mất mặt, liền ngay cả cửa nhà cũng không muốn đi ra, toàn dựa vào hai người chúng ta. Nói thật với tỷ, đừng nói với bọn họ, chính là ta đi ra ngoài nhìn thấy các hương thân còn cảm thấy mất mặt. Chúng ta đều là người nông dân, nhà ai xảy ra chuyện này, cả nhà đều tránh không thoát. Chẳng những nhị thúc của Tiểu Nguyệt không biết hối cải mà còn náo muốn nạp thiếp, hắn cũng không phải không có nhi tử cũng không phải là Đại lão gia, không có chuyện gì nạp thiếp làm cái gì, còn nạp một quả phụ, lại để cho người ta đâm cột sống!”

“Trương Thủy Đào làm gì? Không phải tức giận bỏ về nhà mẹ đẻ rồi chứ?”

Tiêu Lê Hoa nghĩ đến Trương Thủy Đào từng muốn gả cho nam nhân của mình, trong lòng nàng thật phức tạp, nghĩ đến nghĩ lui cũng không hy vọng nàng ta chạy về nhà mẹ đẻ, nghĩ đến nếu thật sự nàng ta không thể cùng Lý Long làm phu thê, vạn nhất chạy đến dây dưa với nam nhân nhà mình, như thế thật phiền phức. Nàng xem ánh mắt Trương Thủy Đào nhìn nam nhân của mình thật đáng ghét, thử nghĩ xem, đều đã nhiều năm như vậy, nàng ta còn có thể nằm mơ nghĩ đến Tạ Hữu Thuận, điều này nói rõ nàng ta vẫn còn lưu luyến. Cuộc sống hiện tại của nhà bọn họ trôi qua rất tốt, Trương Thủy Đào lại có thù oán với mình, nói không chừng nàng ta ngoan tâm thật có thể chạy đến chặn ngang một cước giữa phu thê bọn họ.

Tiêu Lê Hoa tin tưởng Tạ Hữu Thuận, nhưng lười đề phòng Trương Thủy Đào.

Trương Thủy Đào vẫn nên cùng Lý Long tụ họp một chỗ đi, dù sao bọn họ cũng xem như nồi nào vung nấy!

Dương Thảo nói: “Không có, đoán chừng đuối lý rồi, ai bảo trong lòng nàng ta còn dám nhớ đến nam nhân khác. Ta cũng đã nhìn ra, nàng ta mà bỏ về thật thì nhị thúc Tiểu Nguyệt có thể trực tiếp cưới Tống Tam Nương kia.”

Trong lòng Tiêu Lê Hoa nghĩ xem ra Trương Thủy Đào cũng không muốn bị Lý Long bỏ, vậy thì tốt, để cho hai người bọn họ náo đi, không quấy rầy đến cuộc sống của mình là được.

Dương Thảo ngồi một lúc liền đi, nàng cũng chỉ đi ra ngoài lấy hơi, còn phải trở về, hiện tại trong nhà không thể xa rời nàng, Tiêu Lê Hoa nói nếu không chăm sóc Tiểu Nguyệt được thì cứ đem Tiểu Nguyệt đưa đến nơi này của nàng, Dương Thảo gật đầu, nói bây giờ Tiểu Nguyệt ở trong nhà Vương Đại Sơn, sau đó đi.

Chuyện này làm ầm ĩ chừng mấy ngày, người nhà Trương Thủy Đào không biết người nào đưa tin cũng chạy đến, nhưng vừa nghe nói trong lòng Trương Thủy Đào nghĩ đến nam nhân khác, tất cả đều đuối lý rồi, hùng hổ mà đến, rồi lại ỉu xìu cúi thấp đầu mà đi. Còn dặn dò Trương Thủy Đào phải hầu hạ cha mẹ chồng thật tốt, không được náo loạn nữa. Về phần Tống Tam Nương, bọn họ cũng nói không cho Lý Long nạp nàng ta làm thiếp, nhưng Lý Long cắn chặt hàm răng chết sống không từ bỏ, nói nhất định phải để Tống Tam Nương vào cửa, nếu không sẽ hưu Trương Thủy Đào.

Cuối cùng bởi vì đột nhiên Tống Tam Nương nôn mửa, được Triệu lang trung chẩn đoán hỉ mạch yếu ớt, chuyện này cuối cùng đã định xuống, Tống Tam Nương mẫu bằng tử quý, có thể vào cửa Lý gia.

Người một nhà thôn trưởng loại tâm tình gì cũng đều có. Lý Long cao hứng, những năm này hắn chỉ có một nhi tử, tự nhiên càng muốn có con gái nhiều hơn, nhưng Trương Thủy Đào sinh xong Cẩu Đản thì không thấy động tĩnh gì nữa. Hiện tại Tống Tam Nương mới cùng hắn không bao lâu mà thân thể đã có thai, trong lòng hắn đừng nhắc đến có bao nhiêu caohứng, đối với Tống Tam Nương càng tốt hơn. Trương Thủy Đào tức giận, vừa khóc vừa náo, nói này không chừng dã loại của ai, thiếu chút nữa lại bị Lý Long đánh cho. Thôn trưởng cùng vợ thôn trưởng vừa vui vừa tức. Lý Hưng cùng Dương Thảo hai người không vui chút nào, chỉ cảm thấy chuyện này càng ngày càng lộn xộn, trong nhà đã thành trò cười.

Thôn trưởng thấy trong nhà náo thành như vậy, cũng không phải chỉ có chuyện này, cuối cùng thương lượng cùng vợ, quyết định ở riêng!

Nếu trước đó ở riêng, vậy chắc chắn phân một nhà Lý Hưng ra, đây cũng là người một nhà sớm chuẩn bị tâm lý rồi, bởi vì Lý Long có nhi tử, hơn nữa thôn trưởng tính toán  bồi dưỡng hắn làm thôn trưởng, tự nhiên sẽ ở cùng một chỗ. Đầu năm nay ở riêng không nhất định phải ở cùng con lớn, cũng có thể ở cùng tiểu nhi tử, cha mẹ yêu con út cũng bình thường.

Nhưng hiện tại Lý Long gây ra chuyện như vậy, thôn trưởng cùng vợ thôn trưởng vợ cũng cần mặt mũi nhìn người, bọn họ không muốn ở cùng một chỗ với Lý Long. Lý Long nhất định không thể làm thôn trưởng được rồi, còn muốn nạp thiếp, ở nơi nông thôn này người nào nạp thiếp đều khiến người ta nhìn như kẻ kỳ dị. Hai vợ chồng thôn trưởng không gánh nổi người này.

Cho nên hai vợ chồng thôn trưởng quyết định ở cùng con lớn, chỉ sợ con lớn không có nhi tử, cho dù bọn họ luyến tiếc tiểu tôn tử Cẩu Đản, bọn họ cũng quyết định như vậy.

Dĩ nhiên hai vợ chồng thôn trưởng không chuyển ra nhà cũ, cho nên Lý long bọn họ phải dọn ra ngoài, thôn trưởng cho bọn họ bạc, ở riêng cũng chia rất công bình, cái gì cần chia đều chia cho bọn hắn một nửa. Để cho bọn họ xây dựng nhà xong rồi chuyển đi.

Tiêu Lê Hoa nghe xong trợn mắt, nói: “Lý Long nguyện ý?”

Dương Thảo nói: “Không muốn cũng không được, tính tình cha chồng nhà ta cũng không phải dễ chọc. Thật ra lúc trước cha chồng ta cũng đã nói để cho Tống Tam Nương sinh con xong rồi giữ con lại, cho nàng ta một khoản tiền để cho nàng ta rời đi, sau này không bao giờ trở về nữa. Để cho nhị thúc Tiểu Nguyệt sống tốt. Nhưng Tống Tam Nương không muốn, lại muốn tìm cái chết. Thúc thúc Tiểu Nguyệt cũng không đồng ý, nói muốn đi cùng đi. Cho nên cha chồng mới hạ quyết định ở riêng.”

Tiêu Lê Hoa nghe nghĩ Lý Long thật đúng say mê Tống Tam Nương, thì ra vẫn luôn nghe nói hắn và Trương Thủy Đào ân ái nhiều thế nào, hóa ra cũng chỉ là mặt ngoài, trong lòng Trương Thủy Đào có người khác, Lý Long cũng có nữ nhân khác, nguyện ý vì nữ nhân này mà ngay cả cha mẹ thê nhi cũng không đều không cần, cho dù mặt mũi địa vị mất cũng không quan tâm.

Cuối cùng Trương Thủy Đào cũng không trở mặt cùng Lý Long, mặc dù Lý Long rất để ý Tống Tam Nương, nhưng cũng không khăng khăng muốn hưu Trương Thủy Đào, dù sao nàng ta là Nương của Cẩu Đản. Nhưng bởi vì trước đó trước mặt mọi người nói ra trong lòng Trương Thủy Đào có nam nhân khác, Lý Long cảm thấy mất hết mặt mũi, cho nên đối với Trương Thủy Đào cũng không giống như  trước đây có thể nhẫn nhịn nữa, thấy nàng ta là trưng khuôn mặt thối, giống như Trương Thủy Đào thiếu nợ hắn.

Một đôi vợ chồng từng làm cho người người hết sức hâm mộ, hôm nay trở thành đôi vợ chồng khiến cả thôn khinh bỉ.

Mấy người Tiêu Lê Hoa ngồi cùng một chỗ, nói đến đây chuyện này tất cả đều than thở một hồi.

Chờ chuyện này đi qua, cấy mạ đã qua, bên trong ruộng nước một mảnh xanh mượt, mà lúa mạch đã lớn lên rất cao, qua hơn một tháng có thể thu hoạch.

Lúc này xuân về hoa nở, chính là lúc thích hợp xây nhà. Lý Long bị thôn trưởng phân ra phải đi xây nhà, còn người khác ở riêng muốn xây nhà, trong chuyện này cũng bao gồm Tạ gia  Tạ Hữu Thái cùng Tạ Hữu Hòa.

Hôm nay Như Ý cũng gả ra ngoài, chẳng chia nhà được tình huống ở riêng rốt cục cũng có thể kết thúc.

Hai vợ chồng Tạ Hữu Hòa đi đến báo tin cho Như Ý rồi lấy được một chút bạc, hơn nữa trước đó tích lũy được không ít tiền riêng, cũng có thể xây được căn nhà không tệ, bọn họ cũng tìm được nơi rồi, chỗ đó cách nhà Tạ Hữu Thuận không xa, có điều càng gần hơn phía trước hơn, bởi vì nhà của Lý Long đúng lúc cũng xây dựng ở chỗ đó, cho nên bọn họ trở thành hàng xóm.

Tiêu Lê Hoa nghĩ này hai nhà này ở gần nhau như vậy, không biết về sau náo nhiệt đến thế nào. Thôn trưởng làm sao phân bọn họ ở chung một chỗ vậy chứ, nàng còn hỏi  Dương Thảo. Dương Thảo nói Lý Long muốn ở nơi đó, nơi đó dựa vào thôn bên cạnh, chỗ lại lớn, có thể chiếm thêm một ít sân. Lúc ấy thôn trưởng cũng là tâm như tro tàn, lười quản khỉ gió đến hắn.

Tiêu Lê Hoa nghĩ có một loại người chỉ sợ bên cạnh tất cả đều là người tốt, nên xấuthì vẫn sẽ xấu, giống như Tạ Hữu Hòa và Lý Long lúc không ở riêng bên cạnh huynh đệ không phải không tốt, bọn họ không phải cũng học thói hư tật xấu sao.

Tiêu Lê Hoa cũng không đem tâm lực đặt lên trên người kẻ khác, nàng cũng bắt đầu bận rộn rồi. Năm nay bọn họ cũng lợp nhà, vốn hiện tại cũng đã có nhà ở rồi, Tiêu Lê Hoa muốn chờ một thời gian nữa rồi lợp nhà, nhưng nhìn người khác xây nhà, nàng cũng nổi lên hăng hái, cuối cùng thương lượng với Tạ Hữu Thuận, quyết định đem phòng ốc che lại, như vậy có thể đem toàn bộ đất bên cạnh vòng lại.

Bên cạnh là một mảnh rừng trúc, Tạ Hữu Thuận đã cùng thôn trưởng đem rừng trúc kia mua lại rồi, không tốn bao nhiêu tiền, bọn họ vì trong thôn sửa cầu, thôn trưởng nói bọn họ làm chuyện tốt, trong thôn cũng nhớ ơn bọn họ, nếu không mảnh rừng trúc này đã tốn nhiều tiền hơn.

Tạ Hữu Thuận tính toán vây toàn bộ mảnh rừng trúc này lại, muốn xây một tường rào thật cao, đó chính là một công trình rất lớn, cho nên hắn mời người trong thôn đến không ít. Gần đây duyên của hắn rất tốt, lại trả tiền công, nên được rất nhiều người ủng hộ.

Năm nay không có ai đi lao dịch, cho nên người trong thôn rất nhiều, trừ mấy nhà phải xây nhà nên trong thời gian này không có nhân thủ, bởi vì tất cả cùng chung xây nhà, mỗi ngày đều là khí thế ngất trời .

 

Discussion19 Comments

  1. Lý Long bị tình yêu của Tống Tam Nương làm mù mắt rồi, ngay cả chức thôn trưởng cũng không ghém nằng nặc phải cưới nàng ta. Trương Thủy Đào kỳ này đuối lý, mà không biết tại sao cô ta lại say mê Tạ Hữu Thuận như vậy. Chỉ vô tình cứu có một lần mà nhớ mãi, vậy mới nói Tiêu Lê Hoa lấy được nam nhân chất lượng cao.
    Cảm ơn editors

  2. Công nhận Lý Long này vì góa phụ mà nhẫn tâm bỏ người vợ đã chung sống với hắn lâu năm như vậy còn sinh cho hắn một đứa con trai chứ có phải con gái đâu chứ. Đáng đời Trương Thủy Đào chê bai cười người khác để rồi giờ láng giềng hàng xóm cười lại.
    Có tiền giờ tu sửa nhà cửa khang trang lại, cuộc sống sau này của gia đình Lê Hoa ngày càng tốt hơn trước kia.

  3. Đúng là nam nhân nhìn người biết mặt không biết lòng chỉ thấy người mới cười k thấy người cũ khóc. Lý long này ra tay ác như vậy sau này danh tiếng k tốt k biết có tìm cả nhà TLH để trả đũa k đây. Haiz k bớt lo mag

  4. Không nghĩ chuyện của LL lại náo lớn tới thế. Làn này thôn trưởng đúng là mất hết mặt mũi rồi. LL mất cơ hội làm thôn trưởng vậy LH có cơ hội rồi.
    Không nghĩ tới TTN này còn có thai. Chuyện nạp nàng ta vào cửa là thành rồi.
    Tạ gia cũng ở riêng, tử thị và THT sau này đỡ phải phiền muộn
    Cảm ơn edictor

  5. Cả nhà thôn trưởng quả thật là chướng khí mù mịt a, chồng không ra chồng vợ không ra vợ! Đợt này chia nhà ở riêng thì càng hấp dẫn nữa, kết phường với nhau gây sóng gió

    • Sao cứ thấy chuyện của Lý Long và Tống Tam Nương còn gì đó nữa chưa kết thúc hẳn nhỉ. Nhà Tiêu Lê Hoa xây nhà chắc cũng không suôn sẻ đâu. Có nhà chồng lợi hại thế cơ mà =)).

  6. tự nhiên cảm thấy hứng thú chuyện “Hậu cung” của lý Long quá, ko biết Tam nương có đẻ ra đc hay ko nữa, bà Tam nương này cũng thâm lắm nè, ko phải dạng vừa đâu,
    mà mới đó mà truyện đi quá nữa chặng đường rồi, nhanh thiệt,

    cảm ơn nhóm dịch nhiều nhé,

  7. Rất may Lý Long không làm trưởng thôn ah. Người ma ra tay được với trẻ con thì không bao giờ có tấm lòng rộng lượng cả. Mà Tống Tam Nương và Trương Thủy Đào người chín người mười không ai chịu ai. May này cuộc sống vui lắm đây. Rất mong chờ nhà mới của nhà Tiêu Lê Hoa

  8. Chuyện nhà thôn trưởng thật là rối, 2 vk Dương Thảo mà sinh được con trai thì tốt biết mấy

  9. Ôi trời. Trog khôi hài này cũg xog rồi. Đáng đời vk ck nhà Lý Long kia. Kiểu j sau này cũng có lắm chuyện khi 2 cái cực phẩm kia ở gần nhau cho xem. Mong sao Vk Lý Hưng nhanh chóng có bé trai. Như thế thì sau này đứng vững rồi.

  10. Hương Nguyễn

    bó tay rồi. thế là tiểu tam thăng chức rồi. cái màn bác sĩ bảo cưới này thì thời nào cũng áp dụng được nhủ. k biết bao h nhà tiêu lê hao mí xây đc trang viên như nhà mai hoa đây. thank nàng đã edirt

  11. Theo minh thi nen de Huu Thuan lam truong thon la tot nhat. Vay la nha Le Hoa va Huu Thuan rao lai se khong bi dom ngo gi nhieu tu ben ngoai. Thanks editor.

  12. Tran Thanh Hang

    Chả có ai chấp nhận được vk hay ck mình suốt ngày đi tơ tưởng đến người khác cả. Nữa là đàn ông thời xưa hah. Trương Thuỷ Đào ko bị hưu là quá may mắn vì đẻ được con zai rồi đó

    Hai vk ck nhà này quây rừng trúc lại làm gì ta???

  13. Trời đất ơi, đúng là càng báo càng to nhỉ, to đến nỗi tên Lý Long kia có thê có thiếp luôn, giờ chắc chưa thấy khổ nên vậy, mai mốt khổ đi rồi biết liền à
    Không biết TL có ý tưởng xây nhà gì mới k ta

    Tks tỷ ạk

  14. Hóa ra là Tống quả phụ tâm tư cũng lớn. Muốn vào cửa lý gia. Tên lý long kia cũng học đòi ng giàu có. Cưới thê thiếp nưac. Thật xấu hổ mất mặt. Thôn trưởng phân nhà là đúng. Tình hình này lam sao sống chung dc. Mng cùng nhau xây nhà cungz thật náo nhiệt nha. Ko bit nhà TLH xây to như nào nè. 1 căn biệt thự nhỏ nhỏ xinh xinh là dc rồi. Hi. Cái nhà Tạ gia chắc lại sóng gió 1 hồi

  15. Cuối cùng cũng ở riêng hết rồi. Sau này nhà ai người ấy lo bớt đi bao nhiêu việc. Chỉ còn lo mấy con thiêu thân thấy người ta có tiền lại đỏ mắt đi phá thối thôi. Thuận ca lần này phải đề phòng Trương thị không thì lại bị hãm hại đó a

    • Lý Long đang yêu nên bất chấp, có thể từ bỏ chức trưởng thôn, cuộc sống gia đình này ngày sau sẽ rất náo nhiệt đây. TTD không biết xấu hổ cưới chồng rồi còn nhớ thương chồng người khác, THT có lòng tốt giúp đỡ mà bị người xấu nhớ thương.

  16. Nam9 càng đọc càng thấy cưng, trc kia vk càn quấy thế mà k bao giờ đánh mắng vk, lấy vk rồi là nhất nhất nghe theo vk nhưng vẫn có chủ kiến riêng, đọc tr này thấy nữ 9 có bàn tay vàng thì bình thường nhưng cảm giác hợp logic ở chỗ làm giàu cần có cộng đồng ủng hộ, ng dân thiện lương cũng có ng nọ ng kia chứ k phải cả thôn mẫu mực. Nói chung là ưng bụng
    Tk editer nhiều

  17. Tạ Hữu Thuận đúng là hình mẫu người chồng của năm rồi, còn gia đình Lý Cao kia thì tương lai sẽ càng ngày càng loạn, cộng thêm có hàng xóm là vợ chồng Tạ Hữu Hòa nữa thì càng khỏi phải nói.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: