Bia Đỡ Đạn Phản Công – Phiên Ngoại 07+08

5

Thanh mai trúc mã 07

Edit: Jolly

Beta: Sakura

“Anh làm gì?” cô gái liền biết rõ ý đồ của cậu, bị dọa liều mạng giãy dụa hô to: “Thả tôi ra, thả tôi ra…”

Lý Duyên Tỷ không để ý tới, một tay nhấc cô ta lên muốn ném ra cửa sổ.

Cô ta vừa rồi còn đang giãy dụa thoáng liền bị dọa điên rồi, giơ tay bám chặt vào tay cậu, toàn thân run rẩy.

Phòng ngủ của cậu ở lầu 3, từ trên nhìn xuống cũng rất cao, nhất là cô ta bị Lý Duyên Tỷ đẩy mặt chúi xuống, nếu là bị té xuống dù không chết cũng bị thương.

“Xin đừng, xin đừng…” cô ta bị dọa sợ thét lớn, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Động tác của Lý Duyên Tỷ dừng lại một chút, cười lạnh một tiếng: “Hiện tại tôi cho cô một cơ hội nữa, cô muốn tự mình cút, hay muốn tôi tiễn cô một đoạn!”

Cậu ta muốn đẩy người xuống lầu, việc làm bị thương người khác, nhưng ngữ khí của cậu vô cùng bình tĩnh.

Cô ta rốt cục nhịn không được, lên tiếng khóc lớn: “Tôi tự mình đi, tôi tự mình đi!”

Cô ta vừa khóc vừa cầu khẩn: “Thật đấy, tôi tự mình đi, tôi tự mình đi, tôi lập tức đi.” Lời cô ta vừa dứt, Lý Duyên Tỷ mới buông lỏng cánh tay, vốn thân thể đang bị treo trên lan can bị thả lỏng liền ‘Phịch’ một tiếng té ngồi xuống mặt đất, hai tay nắm chặc lan can run lẩy bẩy.

Vừa mới thoát khỏi nguy hiểm, toàn thân cô ta run lẩy bẩy, trong nhất thời hai chân nhũn ra cũng không dứng dậy nỗi. Chính cô ta không ý thức được cảnh xuân của mình bị lộ ra ngoài, vừa rồi cô mới tắm xong, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của Lý Duyên Tỷ, lúc này thân dưới chỉ mặc một chiếc quần lót, hai đùi trắng nõn thon dài lộ ra, Lý Duyên Tỷ liếc mắt nhìn liền chán ghét dời mắt đi.

“Anh là đồ điên, đồ điên…” cô ta vừa khóc vừa mắng, Lý Duyên Tỷ lạnh lùng nhìn chằm chằm nhìn cô ta: “Cút”

“Anh có lòng thương người không hả!” cô ta lớn tiếng hét, chính mình vừa rồi thiếu chút nữa là bị ném xuống lầu, bây giờ cậu ta muốn mình cút, cô ta nổi điên tay nện xuống đất, xuyên thấu qua hai mắt đẫm lệ cô nhìn thấy sắc mặt âm trầm của cậu ta, dường như lại muốn động thủ, cô ta bị dọa giật mình, cũng không dám lưu lại, đột nhiên đứng dậy chạy thẳng xuống lầu.

Lý Duyên Tỷ đi theo sau cô ta, nhìn cô ta khóc mở cửa chạy, có hơi phiền chán khóa cửa lại. Vừa rồi cậu kỳ thật cũng không phải hù dọa cô ta, mà thật sự muốn ném cô ta xuống.

Cậu thường xuyên đánh lộn gây chuyện, người bị thương cùng lắm bồi thường tiền.

Hiện tại mẹ cậu đã tái giá, sợ nhất là tổn thương thanh danh, đừng nói là đẩy người té bị thương, cho dù có chết người, mẹ cậu cũng xử lý thỏa đáng hết thảy, miễn không liên lụy bà ta. Về phần thanh danh của cậu, cậu vốn không để ý, nhưng cậu cũng không muốn nháo lớn chuyện, lúc nãy trên lan can cậu giữ cô ta lại trong tích tắc đó, lòng nghĩ nếu cô ta bị thương xe cứu thương đến, sự tình càng nháo càng lớn, dù cho Bách Hợp vẫn quan tâm cậu nhưng cha mẹ cô sẽ cấm không cho lui tới với cậu nữa? Trong đầu suy nghĩ như thế, cậu không tự chủ được buông lỏng tay.

Lý Duyên Tỷ có chút chán chường ngồi trên ghế salon, thò tay vân vê đầu, ngày hôm qua uống rượu nhiều quá, có chút say, tỉnh lại lại trải qua những việc này, đầu đau như muốn nứt, nghĩ tới Bách Hợp rời khỏi đây, càng nghĩ càng phiền loạn, có chút bực bội đưa tay quét toàn bộ đồ trên bàn xuống đất. Tiếng ‘Đinh đinh đang đang’ vang lên, cậu trầm mặc một hồi, chán chường ngã xuống ghế sa lon.

Vốn ngủ không ngon, đầu lại đau, nhưng trong lòng phiền muộn, làm sao cũng không ngủ được.

Cái nhà này từ khi thiếu cha mẹ, liền trở nên lạnh lẽo, cậu không thích ở trong nhà. Cha qua đời, mẹ tái giá, cậu sợ nhất lúc về nhà, trong nhà chỉ có mình cậu, nên hai năm đầu cậu thích nhất dẫn người về nhà, lúc mọi người cười cười nói nói, cậu sẽ không thấy cô đơn. Nhưng thời gian dần trưởng thánh, cậu lại bắt đầu cảm thấy không thích nhiều người, cũng không còn dẫn bạn về nhà nữa.

Bình thường Bách Hợp sẽ tới, sau đó đến trường, cách hai ba ngày cô sẽ tới một lần, nhất là cuối tuần, hầu như cô sẽ ở lại cả buổi sáng, hiện tại cô vừa đi, Lý Duyên Tỷ lập tức cảm thấy trong nhà yên tĩnh đến đáng sợ.

Cậu nhớ bình thường Bách Hợp tới sẽ mở ti vi lên, trong phòng sẽ náo nhiệt rất nhiều, cậu cầm điều khiển mở ti vi lên, trong phòng âm thanh vang lên, nhưng không tiêu tan lo lắng trong lòng cậu. Lý Duyên Tỷ đem điều khiển quăng lên, một phát liền quăng ra cửa.

Nhà Bách Hợp và nhà cậu là hàng xóm, cửa sổ lầu ba bên kia đóng chặt, cậu đứng dưới lầu lén lút nhìn, trong lòng có chút bực mình, chính mình khó chịu ăn không ngon ngủ không yên, còn cô thì ăn no ngủ kỷ.

Kỳ thật cô gái xuất hiện trong phòng cậu cậu cũng không biết đó là ai, không cho cậu cơ hội để giải thích, dựa vào cái gì cô nói đi liền bỏ đi? Nghĩ tới đây, Lý Duyên Tỷ tinh thần chấn động. Lúc trước cậu đuổi cô đi, cũng đuổi nhiều năm rồi, nhưng đuổi mãi không đi, cũng từng bảo cô trả lại chìa khóa, cô cũng chưa từng giao trả, khi ấy cô cũng không nghe lời mình, dựa vào cái gì bây giờ muốn cậu nghe theo cô, cô nói không đến thì không đến, nói trả chìa khóa là trả? Quả thực không giảng đạo lý!

Cậu có chút vui vẻ nhảy dựng lên, hận không thể lập tức gọi cô ra đem vấn đề này nói rõ ràng với cô.

Lý Duyên Tỷ nhìn cái đường ống cậu từng leo lên kia, tuy rằng không thể leo tới cửa sổ phòng cô nhưng dù sao cũng không phải chưa từng làm qua, nhưng bây giờ là ban ngày, nếu cậu muốn leo lên dễ bị chú ý hơn việc gọi cô ra, không bằng chờ tối muộn lại đến!

Còn chưa rời khỏi, cậu liền nhận được điện thoại.

Đây là tiểu đệ cùng cậu lăn lộn giang hồ gọi đến, Lý Duyên Tỷ không kiên nhẫn tiếp điện thoại, đầu bên kia giọng của Chu Nhậm lớn tiếng nói:

“Đại ca, sao bây giờ anh còn chưa tới?”

Cậu mờ mịt: “Đi đâu?”

“Hôm qua chẳng phải đã hẹn với Vương lão đại rồi sao, hôm nay cùng bọn họ quyết một trận thắng thua?” Chu Nhậm nghe xong, liền hô to.

Trong đầu Lý Duyên Tỷ lập tức hiện ra thân ảnh của Vương lão đại.

Người này lớn hơn cậu mười mấy tuổi, quanh năm hoạt động ở đường Cửu Long, cũng có vài tên đàn em, gần đây đang muốn gia nhập Thanh Long bang. Giống như bọn người Lý Duyên Tỷ rất sùng bái xã hội đen, nhưng dù sao bọn họ còn nhỏ tuổi, người ta căn bản không nhìn trúng bọn hắn, nhưng Vương lão đại lại không giống, đã hơn hai mươi tuổi, lại lăn lộn giang hồ nhiều năm, muốn chính thức gia nhập xã hội đen thì khả năng vô cùng cao.

Ngày hôm qua là sinh nhật của lão đại Thanh Long bang, tổ chức tại Bar Hawaii, cậu cũng đến. Bất quá người của Thanh Long bang căn bản không nhìn đến bọn họ, cậu uống hơn vài chén rượu, liền bất tỉnh nhân sự, nên sau đó đã xảy ra chuyện gì căn bản cậu không nhớ rõ.

“…” cũng không biết như thế nào hẹn với Vương lão đại quyết trận thắng thua, đầu Lý Duyên Tỷ đau như muốn nổ.

“Ngày hôm qua à, ngày hôm qua Vương lão đại nhìn trúng cô gái hát trong Bar Hawaii, sau đó cô ta bỏ chạy đên chỗ đại ca, rồi nói có quen biết với đại ca.” Chu Nhậm còn chưa nói hết, Lý Duyên Tỷ cũng nổi trận lôi đình.

 

         

Thanh mai trúc mã 08

Chuyện tiếp theo Chu Nhậm không nói Lý Duyên Tỷ cũng đoán được.

Vương lão đại nhìn trúng cô ca sĩ phòng trà, ngày hôm qua trước mặt nhiều người như vậy và trước mặt lão đại bang Thanh Long, cô ca sĩ kia tự nhận là bạn gái của cậu, có thể nghĩ ngay lúc đó Vương lão đại nhất định sượng mặt, cho dù sau việc này cậu có nhận lỗi, nhưng vì sỉ diện Vương lão đại cũng không tha thứ.

Lần này chính mình bị người khác chơi đểu, nghe Chu Nhậm nói cậu còn cùng Vương lão đại kia hẹn quyết đấu. Lý Duyên Tỷ sắc mặt tái nhợt, không tự chủ nhớ tới cô gái trong nhà mình, mãi đến khi Bách Hợp đến cô ta cũng không chịu rời đi.

“Cô ca sĩ phòng trà đó bộ dạng dài ngắn thế nào, bao nhiêu tuổi?”

Lúc này cậu nắm chặt tay, quả thực như muốn bóp nát điện thoại, đầu bên kia Chu Nhậm nghe ngữ khí của cậu có chút không thích hợp, càng hoảng sợ: “Khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, diện mạo khả ái.”

Trên thực tế, bọn người Chu Nhậm lúc đấy thấy kỳ lạ, Lý Duyên Tỷ như thế nào lại vừa ý loại người như vậy, chuẩn xác mà nói đối với mấy thiếu niên có thể có một người bạn gái bên người cũng là việc hảnh diện, hơn nữa dù cô gái này không phải bạn gái Lý Duyên Tỷ, cũng nhất định cùng cậu có quan hệ, nếu không nhiều người như vậy sao không tìm mà lại tìm đến Lý Duyên Tỷ?

“Đáng chết!” trong miệng mắng một tiếng, hung dữ nói: “Tao vốn không biết ả ta là ai!” cô ta không chỉ đem phiền phức tới cho cậu, còn làm Bách Hợp tức giận bỏ đi, đúng là xui tám kiếp bị cô ta quấn lấy, sớm biết như vậy hôm qua không đi Bar uống rượu, nhớ tới đây, Lý Duyên Tỷ trong lòng không vui hỏi:

“Hôm qua chuyện lớn như vậy, sao mày không giải thích?”

Hôm nay Chu Nhậm gọi điện thoại cho cậu biết, chứng minh Chu Nhậm biết rõ chuyện này, ngày thường mọi người cùng nhau ra ngoài chơi bời uống rượu, cái nào không phải cậu xuất tiền?

Hiện tại chính mình có phiền phức, những huynh đệ này nguyên cả đám một người cũng không thấy.

“Hắc hắc…” Chu Nhậm cười khan hai tiếng, chẳng lẽ không biết xấu hổ mà nói Vương lão đại ông không cua được gái, gái tự chạy tới đại ca mình, nhất là đang ở trước mặt đại ca Thanh Long bang, mọi người đều thấy hảnh diện, làm sao vạch trần được. Chẳng qua thấy ngữ khí của Lý Duyên Tỷ không đúng lắm, anh ta đương nhiên không dám nói thật, liền giải thích:

“Các huynh đệ nhìn thấy lúc cô gái kia chạy đến ngồi bên cạnh đại ca, đại ca không có đẩy ra?”

“Ngày hôm qua tao uống say.” Lúc đó cậu đã say, ngay cả chính mình về nhà như thế nào cũng không nhớ, làm sao nhớ rõ cô gái đó làm gì.

“Vậy, vậy đại ca có đến hay không?”

Chu Nhậm không dám nói nữa, chỉ hỏi một câu: “Đại ca, nếu anh còn muốn lăn lộn trong giới này, nếu lần này không đến, sau này sẽ không có ai để mắt đến chúng ta.”

Lý Duyên Tỷ nghe thế thần sắc liền lạnh xuống.

Lúc đầu cậu lăn lộn trong giới, ban đầu còn cảm thấy thú vị, về sau mẹ Lý không quan tâm đến cậu, tổng cho rằng đá mài không thành ngọc, từng mấy lần nói với cậu nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng bị chém chết trên đường. khi đó cậu không phục, cảm giác mình sẽ làm nên trò trống.

Lúc này lời của Chu Nhậm, làm cậu không thoải mái.

Cậu ghét nhất bị người ta uy hiếp bắt buộv, dù sao lăn lộn cũng không có ý nghĩa, mấy năm nay mặc dù cậu không chơi gái đánh bạc, nhưng nhìn thấy cũng không ít, trước kia thấy không sao, nhưng hôm nay ví lý do không đâu ra đâu mà đi quyết đấu, Lý Duyên Tỷ hừ một tiếng, thật không ngờ bọn người Chu Nhậm lại như vậy, nói trắng ra không phải chuyện của bọn họ, bọn họ cũng không muốn chính mình xen vào.

“Vậy…” đầu dây bên này Chu Nhậm không nghe thấy trả lời, a lô vài tiếng, Lý Duyên Tỷ liền ngắt máy.

Ngoài cửa sổ truyền đếp tiếng ‘bong bong’, Bách Hợp đang ngồi làm bài tập nghe thấy, lúc đi mở cửa cô còn tính mình nghe lầm, mãi đến kéo bức màn ra, Lý Duyên Tỷ dang vịn bệ cửa sổ, ra hiệu cô mở cửa sổ ra, cô hơi do dự một chút, sau đó mở cửa.

“Sao cậu lại tới đây?”

Cô không ngờ sự tình này cách vài năm lại tái diễn, cậu thiếu niên lúc trước trèo cửa sổ nhà cô nay lại một lần nữa lập lại. Mấy năm nay cậu đối với cô không nóng cũng không lạnh, cũng vài lần muốn cô trả lại chìa khóa, hôm nay Bách Hợp nhìn thấy cái váy trong phòng tắm, đoán được là cô gái trong kịch tình đã xuất hiện trong nhà cậu, nên mới tự động giao trả lại chìa khóa, theo tính cách của cậu không nên xuất hiện ở đây mới đúng.

Vốn nghĩ sau này cô sẽ bỏ nhiều công sức hơn chú ý đến an toàn của cậu, không ngờ rằng chính cậu tìm đến nhà.

Cậu từ cửa sổ leo vào, mắt không dám liếc cô, chỉ thuận tay đóng cửa sổ lại, ánh mắt dao động: “Cậu bình thường cũng đến nhà tớ, vì sao tớ không thể đến nhà cậu chứ?” thốt ra lời này cậu liền hối hận.

Vốn cậu không có ý này, kỳ thật cậu chỉ muốn đem chìa khóa đưa lại cho cô, để cô giống như trước kia, nhưng tính sỉ diện cao, vừa nói xong mới lo lắng Bách Hợp đuổi ra ngoài.

Cũng may Bách Hợp biết rõ tính cách của cậu, bình thường không so đo với cậu.

Trước bàn học bày ra bài tập, tình cảnh này cũng giống hai năm trước, đáng tiếc khi đó cậu còn miễn cưỡng có thể xem hiểu, bây giờ nhìn cứ như thiên thư, một chút cũng không biết.

“Cậu…” Lý Duyên Tỷ chưa từng có một khắc như vậy, cảm giác mình cùng Bách Hợp chênh lệch quá lớn, cô hồ trong chớp mắt, trong lòng cậu liền chán nãn.

“Còn mấy ngày nữa thi?”

Lý Duyên Tỷ kiên trì hỏi một câu, lại mở tập của cô nhìn, cô đã giải xong đáp án, nét chữ thanh tú, cũng giống tính cách cô.

Cậu đã lâu không đến trường, thầy cô cũng vứt bỏ cậu rồi, chỉ là ngăn cản bắt buộc, cậu cũng chưa từng gây họa lớn, nên chưa đuổi học thôi. Cậu đã nghĩ học thời gian dài, thậm chí ngay cả còn bao nhiêu ngày nữa thi cậu cũng không biết.

“Còn hai tháng.” Bách Hợp khép bài tập lại, kéo ghế cho cậu ngồi, ngẩng đầu nhìn cậu: “Sao cậu lại đến đây?”

Cô đã hỏi lần thứ hai, Lý Duyên Tỷ do dự một chút, rốt cục mở miệng: “Vì sao hôm nay cậu nói đến là đến, nói đi là đi vậy hả?” nói đến đây, cậu có chút tức giận: “Còn trả lại chìa khóa thẻ điện nước?”

Cậu giống như đứa con bị vứt bỏ, có chút ủy khuất có chút đau lòng nhìn chằm chằm vào cô: “Tớ đến là hỏi lý do đấy.”

Bách Hợp không ngờ sẽ nhận được đáp án như vậy, nói thật, Lý Duyên Tỷ đến không nằm trong dự liệu của cô.

Discussion5 Comments

  1. Cái cô gái đáng ghét đã tự ý vào nhà Lý Duyên Tỷ mặt dày uy hiếp ở lại thì ra còn lấy cậu làm bia đỡ đạn, xích mích với đại ca xã hội đen. Lý Duyên Tỷ bây giờ lại khó chịu vì Bách Hợp không quan tâm mình. Không biết sẽ làm gì tiếp theo đây.
    Cảm ơn editors

  2. Hay lắm. Ít nhất LDT cũng k ngu muội khi bị ngta dắt mũi, tốt nhất đừng chơi với đám đó nữa thì càng tốt, đàn em gì chứ, lợi dụng LDT để ăn chơi mà thôi. Hừ. Giờ chuyển biến như vậy thì câu chuyện sau chắc sẽ hay lắm đây

    Tks tỷ ạk

  3. Haha. LDT thay đổi rồi. Đến với BH trong tâm thế như kiểu cún con lạc chủ ý. Đáng eo quá. May quá. A ko bị lũ bạn xấu xúi đánh nhau. Chắc Bh đã học võ thuật rồi a. Nếu huynh ko ngại, BH sẽ bảo về huynh a~ ;41

  4. Ây, thì ra bị ả tính kế, cũng may Lý Duyên Tỷ tính táo mà đuổi ả đi, không thì nguy to có thể đi gây thù chuốc oán với Thanh Long bang nữa. Bây giờ thì khổ tâm đi hàn gắn lại mối quan hệ rồi, không biết có chuyên tâm học hành lại không đây. Thanks nhóm dịch nhé!!

  5. Haizza, may là chưa đến nông nỗi kéo nhao đi quyết đấu đấy! Không thôi thì khó thu xếp lắm đa, cô gái kia hẳn là còn quấy rầy nhiều đây! BH tỷ phải kéo anh về con đường chánh đạo nhé

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: