Bia Đỡ Đạn Phản Công – Phiên ngoại 01+02

5

Thanh mai trúc mã 01

Edit: Jolly

Beta: Sakura

“Mình thích quả táo nhỏ.”

“Mình thích bài hát của Thu Dương hơn.” Giọng của hai cô gái vang bên tai Bách Hợp, cô chậm rãi mở mắt, đầu còn chút choáng váng, trước đó làm bài tập lại mệt mỏi quá gục xuống bàn ngủ quên, mái tóc cột đuôi ngựa trải dài rủ xuống theo cánh tay phải.

Cô chống người dậy, trên người đang mặc áo sơ mi trắng, vừa rồi nghiêng đầu gối lên tay nằm ngủ ngoài tê tay ra, trên cánh tay còn để lại vết hằn lỗ tai. Bách Hợp đưa tay xoa xoa cánh tay, ngáp một cái, hai cô gái phía trước vẫn còn đang tranh luận, không chú ý đến động tỉnh phía sau, Bách Hợp yên tĩnh ngồi trong chốc lát, trước mặt còn bày cuốn sách luyện tập Anh ngữ, đẩy cây bút máy qua một bên, mực đã khô, bài tập trước mặt còn chưa viết được một nữa.

Bách Hợp nhìn thoáng qua, mở nấp bút máy, bơm vào chút mực nước vào ngòi bút, trên giấy nháp tùy ý vẽ ngoạt ngoẹt vài nét, thấy bút ra mực nét đều, mới đóng nắp bút lại.

Động tác của cô làm hai cô gái đang nói chuyện phía trước nghe thấy, hai người không hẹn cùng xoay đầu lại, vẽ mặt phấn chấn tươi cười nói: “Bách Hợp, cậu nói xem cậu thích bài hát nào nhất.” thần tượng hai cô gái khác nhau, tranh cãi đỏ cả mặt, Bách Hợp cười cười: “Đều nghe rất êm tai.” Nếu cô trả lời thích một trong hai người đó, một người còn lại nhất định không vui, mà nếu trả lời đều không thích, hai cô ấy nhất định cực lực thuyết phục mình, chẳng thà nói thích cả hai, hai cô gái ương ngạnh quay đầu đi, tiếp tục tranh luận. Bách Hợp cúi đầu nghiêm túc cầm bút luyện từ đơn tiếng anh trên quyển luyện tập anh ngữ của mình.

Buổi chiều ánh mặt trời chiếu lên người cô. Trong phòng học những bạn học khác ríu ra ríu rít nói chuyện, chỉ duy nhất mình cô cúi thấp đầu, một bộ dáng rất nghiêm túc của cô gây chú ý ánh mắt của người ngoài. Chiều thứ sáu chỉ có hai tiết học, nhà họ Bách cách trường học cũng không xa, sau khi hết tiết cô liền mang sách vở đi ra khỏi lớp.

Từ xa nhìn thấy nhà mình, Bách Hợp ngừng xe đạp. Đẩy xe đạp chậm chậm đi về phía nhà mình. Đoạn đường về nhà đi ngang qua quán trà nhỏ, cô ngừng lại. Quán trà này là hàng xóm của nhà cô, nơi này là nơi từ nhỏ lớn lên cùng với thanh mai Lý Duyên Tỷ, nhìn xuyên qua lưới sắt trước sân nhỏ Bách Hợp có thể nhìn thấy căn phòng đang đóng cửa. Cô đẩy xe đạp lên bậc thang.

Từ nhỏ cô cùng Lý Duyên Tỷ hai nhà láng giềng lớn lên cùng nhau. Cha Lý mẹ Lý đối xử với cô giống như con gái. Cho nên cô cũng có chìa khóa nhà họ Lý, cô mở cửa, dẫn xe đạp vào trong, trong phòng này thời gian dài không có người dọn dẹp, mặt đất đã có chút rêu xanh.

Trong bồn hoa không ít cỏ dại, hầu như đã che phủ hết hoa bên trong. Cô im lặng thở dài, đem ngón tay hướng về cánh cửa ấn một cái, xác nhận vân tay xong, cửa tự động mở ra.

Trong phòng lon bia ném khắp nơi, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, cũng không xua tan không khí âm u trong phòng, ti vi trong phòng khách còn mở, trên mặt đất bộ điều khiển máy chơi game quăng lung tung, trên màn hình hiện chữ game over, cô thở dài, đem trò chơi bỏ ra, tùy ý chuyển kênh tin tức, trong phòng đã có âm thanh, lập tức náo nhiệt lên, vài năm trước từ sau khi cha của Lý Duyên Tỷ qua đời, mẹ Lý tái giá, Lý Duyên Tỷ liền trở thành bộ dáng như hiện nay.

Bách Hợp bước qua đá phải lon bia, phát ra âm thanh vang dội, cô bước lên lầu nhìn thấy thiếu niên mười hai mười ba tuổi đang nằm sấp ngủ trên giường, một đầu tóc nhuộm vàng đôi má trắng nõn, giữa sợi tóc lộ ra cặp môi khô ráo đỏ mọng.

Cậu ngay cả quần và áo khoác cũng không cởi ra, trên người mang theo mùi hôi của bia. Trên mặt đất bám đầy tro bụi, có thể nhìn thấy mấy dấu chân, dấu giày, trên đất ném đầy vớ bẩn, còn có cả bãi nôn cạnh giường đã khô lại. Trong phòng mang một mùi làm cho người ta muốn nôn, cô vào phòng động tĩnh lớn như vậy, người trên giường căn bản không tỉnh dậy, có thể biết cậu ta đã uống bao nhiêu rượu rồi, Bách Hợp bước qua cạnh cậu, ngửi thấy trên mình cậu đậm đặc mùi rượu, đôi mày thanh tú nhíu lại.

Cô mở cửa sổ ra, không khí tươi mới tràn vào phòng, đánh tan ít hương vị khó ngửi trong phòng. Cô nhặt vớ bẩn trên mặt đất, đem ngăn tủ dọn dẹp. Nhà họ Lý giống như ngôi nhà thứ hai của cô, cô cầm chổi lau nhà quét dọn sạch sẽ gian phòng, trong lúc dọn dẹp cô kiểm tra tủ lạnh, bên trong không có đồ ăn toàn là nước uống có ga và bia, còn có một đống mì ăn liền.

Bách Hợp ném mớ đồ này đi, trên người cô cũng không có tiền, lên lầu nhìn thấy Lý Duyên Tỷ còn ngủ, cô không khách khí sờ soạn trên người cậu, mò được cái ví tiền, bên trong có một chồng tiền mặt và vài thẻ ngân hàng rồi cầm tiền ra ngoài, đi siêu thị một vòng trở về, cô đã lấp đầy tủ lạnh, rau quả tươi mới cô mua không ít, thịt gà bò vịt cũng mua về phân ra để đầy tủ lạnh, cô đã nấu xong cơm tối lúc bước lên lầu, Lý Duyên Tỷ vẫn còn ngủ, nhìn đồng hồ, sắc trời không còn sớm, thu dọn phòng lại đi ra ngoài mua đồ ăn, nấu cơm, bây giờ cũng sắp 7 giờ, cô đưa tay vuốt mái tóc cậu qua một bên, gương mặt thiếu niên trắng nõn còn hằn mấy dấu đỏ hiện ra, gương mặt tuấn mỹ yêu dã còn mang theo vài phần ngây thơ.

Chỉ khi ngủ, cô mới nhìn thấy cậu lộ ra vẻ quen thuộc, cô đưa tay nhéo nhéo mặt cậu, thiếu niên không kiên nhẫn chửi thầm hai câu, đưa tay muốn bắt lấy cái tay không an phận của cô, Bách Hợp nhịn không được lại nhéo hai cái, cậu có chút tức giận mở to hai mắt:

“Bách Tiểu Hợp, rốt cục cậu muốn gì hả?”

Trong đáy mắt cậu toàn tơ máu, dưới ánh mắt đen sẵm một mảnh, bây giờ như hung thần nhảy từ trên giường xuống, gương mặt tuấn mỹ tức giận đỏ bừng, đầu tóc lộn xộn.

“Tối qua cậu mấy giờ ngủ?” Nếu là người khác nhìn thấy cậu ta tức giận như thế chắc chắn sẽ bị dọa nhảy dựng, thế nhưng Bách Hợp chẳng để ý, cô hỏi một câu, sắc mặt Lý Duyên Tỷ âm trầm: “Mắc mớ gì tới cậu!” Cậu có chút buồn bực đưa tay vò vò mái tóc, ngày hôm qua cậu hẹn vài người bạn đến nhà ca hát uống bia, chơi tới hai giờ chiều, tính đến giờ chưa ngủ được 5 tiếng đồng hồ, hơn nữa này hôm qua uống bia nhiều lắm, bây giờ đầu rất nhức, hai tay cậu ôm đầu, ngồi ngược lại giường, một đôi tay nhỏ bé lạnh như băng đang nhẹ nhàng xoa xoa trên trán cậu.

Lý Duyên Tỷ thoải máy rất muốn phát ra tiếng than nhẹ, nhưng rất nhanh cậu cố nén, điều chỉnh tư thế thoải mái dựa vào người cô: “Sao cậu lại tới đây?” cậu nói xong, đánh nấc một cái, mùi rượu xông lên, hương vị hun đến nỗi cậu muốn nôn ra. Cậu cố nén cảm giác này đè ép xuống, mãi sau mới hậm hực nói tục một câu, hắng giọng hỏi: “Hôm nay là thứ mấy?”

Bách Hợp rũ mí mắt, không chút nghĩ ngợi thoáng một phát túm mái tóc vàng óng của cậu: “Cậu đã một tuần không đi học!”

“Đừng quản tớ.” thiếu niên nhe răng, thờ ơ phất tay: “Dù sao mẹ tớ cũng lo ok hết.”

“Trong trường không cho nhuộm tóc vàng.” Cô nhắc nhở, Lý Duyên Tỷ trở mình, tập trung tại đùi cô, ngửa đầu ánh mắt cùng cô đối mặt: “Liên quan gì tới cậu! Tớ thích nhuộm đấy, sao nào!”

Vẻ mặt hung hăn càn quấy, vẻ mặt kêu ngạo không tuân làm người ta nhìn thấy muốn tát cho cậu một cái. Bách Hợp nghĩ vậy cũng làm như vậy, cô thuận theo tay vỗ ~bốp~ một cái vào mặt cậu, cậu không phòng bị lấy cô ra tay, cái này là vừa vặn đánh, phục hồi tinh thần lại đang muốn nổi giận, Bách Hợp lại nói: “Mình không thích.”

“Cậu không thích liên quan gì tới mình?”

Gương mặt thiếu niên giận đến đỏ bừng, giảy dụa muốn trên người cô ngồi dậy, chạy trở về giường nằm ngủ, Bách Hợp lại ghìm cổ cậu, giữ chặt làm cho cậu nằm xuống, một đôi lông mi không kiên nhẫn nhíu lại, hiển nhiên muốn nổi giận: “Móa! Cậu cho rằng tớ không đánh phụ nữ hả, thả tớ ra, tớ muốn đi ngủ!”

“Cơm tối mình đã nấu xong, cậu dậy ăn rồi ngủ tiếp.” ý đồ Bách Hợp muốn kéo cậu ta ra khỏi giường, thân thể thiếu niên tuy gầy gò nhưng lực đạo cũng không nhỏ, cậu nghe Bách Hợp nói lời này. Liền lớn tiếng nói: “Mẹ tớ cũng không quản tớ, sao cậu lắm lời thế, tớ muốn đi ngủ!”

Lý Duyên Tỷ vừa nói xong, tay Bách Hợp vốn đang ghìm cổ cậu thoáng cái buông lỏng ra, cậu không phòng bị một chiêu này, đang dùng sức quá mạnh liền ngã đùng xuống giường, đầu dụng vào giường, khiến cho đầu óc choáng váng, có chút tức giận quay lại nhìn cô, đã thấy cô mím môi, một đôi mắt to nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt kia làm cậu chột dạ, cơn giận lên tới ngực cũng không phát ra được.

“Mình làm sườn xào chua ngọt, còn nấu canh cá.” Cô bình tĩnh mở miệng, bộ dáng ngoan ngoãn đáng yêu, cũng không phải dùng ngữ khí kể công để nói, làm cho cậu dù tức giận vì bị kéo khỏi giường cũng không có cơ hội phát tiết ra.

Đã lâu lắm rồi không có ai cùng cậu ăn cơm, trên bàn bài biện thức ăn đơn giản, còn bốc hơi nóng, ánh mắt Lý Duyên Tỷ lóe lóe, rất nhanh đè nén cảm xúc trong lòng mình xuống.

Thức ăn trên bàn đều là món cậu thích, từ sau khi cha Lý qua đời, mẹ Lý tái giá, trong nhà liền vắng vẻ.

“Nghe nói gần đây cậu gia nhập bang phái.” Bách Hợp nói ra lời này, Lý Duyên Tỷ đang và cơm, nghe xong lời này, thoáng cái liền sặc, ho đến đỏ tới mang tai.

Người gây họa còn tốt bụng đẩy tới ly nước: “Cậu bây giờ lăn lộn tới vị trí nào rồi?”

Từ sau khi trong nhà gặp chuyện không may, mẹ Lý tái giá cũng không quan tâm cậu, sau đó cậu bỏ học tụ tập với nhóm thiếu niên choai choai cùng tuổi, hàng ngày quậy phá, cách ăn mặt giống lưu manh, tóc nhuộm vàng, Lý Duyên Tỷ cảm thấy rất oai đấy, những người cùng trang lứa nhìn thấy cậu mang theo sợ hãi cùng sùng bái, nhưng bây giờ Bách Hợp vừa hỏi tới, cậu không nói được cảm thấy xấu hổ.

 

Thanh mai trúc mã 02

“Liên quan gì tới cậu!” Lý Duyên Tỷ có chút thẹn quá hóa giận cầm đôi đũa gỏ miệng chén, nói: “Sao cậu quản nhiều vậy.”

“Người ta nói cậu trở thành lưu manh rồi, còn giao du lêu lổng với người không đứng đắn.” Bách Hợp nhìn thẳng đôi mắt phượng có chút nhếch lên, một câu nói khiến cho sắc mặt cậu lúc xanh lúc trắng: “Nói sau này cậu không có tương lai.”

Sắc mặt Lý Duyên Tỷ tái nhợt, lời nói như vậy cậu cũng từng nghe qua, nhưng không ai dám nói trước mặt cậu, bây giờ Bách Hợp nói thế, ánh mắt cậu trầm xuống, dùng sức nắm chặc đôi đũa trong tay, ánh mắt giống như muốn nuốt chửng người ta đang nhìn chằm chằm vào Bách Hợp: “Nếu đã như vậy, cậu còn dây dưa với kẻ lưu manh như mình làm gì? Còn không mau biến đi, ai cần cậu dọn dẹp phòng…”

“Nói cậu những thứ học được đều trả lại cho Thầy.” Bách Hợp coi như không nghe thấy lời cậu nói, tự mình nói chuyện, một bụng tức giận của Lý Duyên Tỷ tương phản với bình tĩnh lạnh nhạt của cô, giống như một quyền đánh vào bông, phát giận không được bực mình.

“Cậu thật sự trả hết cho Thầy sao? Cậu còn biết 1+1 bằng mấy không?”

“…” vẻ mặt cô thành thật hỏi. Giống như vô cùng hoang mang vấn đề này, làm cho Lý Duyên Tỷ phiền muộn không thôi, hắn cắn răng, trầm mặt không để ý tới cô, nhưng lại nuốt không trôi khẩu khí kia: “Tớ đương nhiên biết.”

“Cũng một tuần rồi cậu không đi học, cậu biết Yes hoặc No là nghĩa gì không?” Bách Hợp lại hỏi một câu, gân xanh trên trán Lý Duyên Tỷ giật giật: “Tớ đương nhiên biết rõ.”

Cậu chỉ cúp học một tuần lễ, trí nhớ cũng không phải hỏng, vấn đề đơn giản như thế cậu làm sao không biết chứ? Lý Duyên Tỷ giận dữ, cảm thấy Bách Hợp đang mỉa mai mình. Âm thầm quyết định nếu cô còn hỏi vấn đề này, đến lúc đó đòi chìa khóa về, đem mật mã thay đổi luôn, mắc công sau này khi ngủ còn bị cô làm phiền!

“Nhanh ăn đi.” Trong lòng cậu vẫn gòn nghiến răng nghiến lợi, Bách Hợp đã không hỏi nữa, đem đồ ăn đẩy đến trước mặt cậu: “Tớ mua vài thứ để trong tủ lạnh, còn xào vài món bọc lại sẵn để trong đó, nếu như cậu đói thì ăn, ngày mai tớ sẽ tới nữa.” Cô ngước mắt nhìn Lý Duyên Tỷ, ánh mắt thiếu nữ thanh tịnh sáng ngời. Trong ánh mắt phản chiếu hình ảnh của cậu, đột nhiên Lý Duyên Tỷ cảm thấy lòng mình nặng trịch. Cậu tình nguyện lúc này Bách Hợp như lúc nãy trách hỏi mình, hỏi đến hắn phát giận, cũng đừng như bây giờ vẽ mặt ân cần kêu mình mau ăn cơm!

Cậu gác đũa trên chén, ôm trán hít thở, im lặng.

“Về sau không được thức khuya như vậy. Cũng đừng tu tập với người khác uống rượu…,” Giọng nói nhẹ nhàng tinh tế, nhưng khi nghe vào tai Lý Duyên Tỷ, cậu cảm thấy khó chịu, lúc này cô đang ngồi đối diện, ăn mặc chỉnh tề, còn mình, quần áo mặc vài ngày rồi chưa thay, không cần soi gương cậu cũng đủ biết hình dạng của mình bây giờ như thế nào.

Đột nhiên Lý Duyên Tỷ nhớ đến lời nói trước đó của Bách Hợp, người khác nói cậu biến thành lưu manh. Cậu nhớ tới người mẹ đã tái giá của mình dùng một ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn mình, làm cho cậu cảm thấy xấu hổ không thôi.

Sắc mặt Lý Duyên Tỷ tái nhợt, cậu thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn Bách Hợp, chỉ là hai tay ôm đầu rống to: “Liên quan cái rắm gì với cậu! Chê tớ mất mặt thì biến đi!”

Cậu đột nhiên lớn tiếng rống lên, sau một hồi không nghe thấy tiếng nói chuyện, Lý Duyên Tỷ vừa hét xong liền hối hận, cậu muốn mở miệng muốn Bách Hợp ở lại, nhưng môi cậu giật giật, liền nghe thấy âm thanh ghế kéo ra, hắn nhìn qua khe hở ngón tay, cô đã kéo ghế đứng dậy, một lời cũng không nói với cậu, tiếng bước chân dần dần đi xa, tiếng cửa mở ra rồi đóng lại, giờ khắc này thích lực cậu vô cùng linh mẫn, cậu nghe thấy âm thanh bên ngoài cửa sắc kéo ra, Lý Duyên Tỷ cười lạnh một tiếng: “Biến đi! biến đi thật xa đi.”

Trong phòng im ắng, lúc cậu ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy căn phòng sạch sẽ, giọng của cậu dần dần nhỏ lại, đồ ăn trên bàn còn bốc hơi nóng, rõ ràng trong bụng đói lả, nhưng cậu nuốt không vô. Cậu nhanh chóng chạy ra cửa, kéo cổng ra, thân ảnh của thiếu nữ đã không thấy.

Lúc trong nhà Lý Duyên Tỷ đi ra, sắc trời đã tối, cha mẹ Bách Hợp đang trong phòng khách xem ti vi, nhìn thấy con gái đã về, liền hỏi một câu: “Tại sao về muộn như vậy?”

Trường học cách nhà họ không xa, so với ngày thường Bách Hợp về muộn hơn mấy tiếng đồng hồ. Nếu không phải con gái tính cách nhu thuận hướng nội, làm việc có chừng mực, hai ông bà đã sớm gọi điện thoại tìm rồi.

Bách Hợp vừa cởi giày vừa đáp: “Bài tập trong trường chưa làm xong, con làm xong rồi mới về còn ghé nhà Lý Duyên Tỷ nữa.”

Cô cũng không nói mình đã ở nhà Lý Duyên Tỷ thời gian rất lâu, cha mẹ nghe xong, cũng thở dài một cái: “Cậu ta mấy ngày không đi học rồi? chị Tăng sao lại mặc kệ cậu ta chứ?”

“Bây giờ chị ta có gia đình riêng, lần trước trở về, bụng cũng đã lớn rồi…” Bách Hợp im lặng đứng gần cửa nghe ba mẹ nói chuyện, tự nhiên lại nghĩ đến khuôn mặt thiếu niên quật cường.”

Nhiệm vụ lần này của cô là cứu vớt Lý Duyên Tỷ không để cho cậu chết trong đấu tranh bang phái, để cho cậu vượt qua chính mình bình yên mà sống, nhưng trước mắt xem ra thật không dễ dàng.

Lý Duyên Tỷ và Bách Hợp là thanh mai trúc mã, cha Lý ngoài ý muốn qua đời lúc Lý Duyên Tỷ còn nhỏ, khoản hai năm sau mẹ Lý tái giá. Lo lắng chồng mới không nhận đứa con riêng này, mẹ Lý bỏ Lý Duyên Tỷ một mình trong nhà, chính vì hoàn cảnh gia đình đại biến là nguyên nhân Lý Duyên Tỷ từ thành tích xuất sắc rơi xuống vạn trượng, sau khi lên cấp hai liền trầm trọng hơn, cúp học cùng đám thanh niên xưng huynh gọi đệ, ngay cả học cũng không màn.

Kể từ đó mẹ Lý vô cùng thất vọng với đưa con trai này, sau khi bà mang thai, liền đem toàn bộ tâm tư đặt trên bụng mình, đối với đứa con trai này dường như buông bỏ. Năm Lý Duyên Tỷ 17 tuổi quen biết một cô gái, cô gái này gia cảnh nghèo khó, bị mẹ ép buộc đến quán Bar ca hát, không biết như thế nào lại quen Lý Duyên Tỷ, liền mặt dày mày dạn vào ở trong nhà Lý Duyên Tỷ.

Cô gái này có mẹ không cha, mẹ cô ta không thèm quan tâm đến cô ta, từ một khía cạnh khác làm cho Lý Duyên Tỷ nhớ tới kinh nghiệm của bản thân mình, cậu thu lưu cô gái này trong nhà mình.

Về sau cha mẹ nguyên chủ dọn nhà, đợi đến vài năm sau nghe tin tức của cậu, biết cậu đã bị người ta chém chết trên đường.

Thời kỳ thiếu nữ Bách Hợp luôn thầm mến cậu ta, cho dù là sau đó tính tình cậu ta đại biến, lại quen biết bạn gái, nguyên chủ không biết bao lần vụn trộm từ sân thượng nhà mình nhìn sang nhà cậu. Nguyên chủ hy vọng Lý Duyên Tỷ có thể sống tốt, cho dù bạn gái không phải mình, cô cũng hy vọng có thể thay đổi cuộc đời cậu ta, không để cậu ta rơi vào kết cục như trong câu chuyện này.

Lúc Bách Hợp tiến vào nhiệm vụ này thời gian vẫn sớm, cô và Lý Duyên Tỷ cùng một chỗ lớn lên, thế nhưng sau khi cha Lý mất, mẹ Lý tái giá, Lý Duyên Tỷ vẫn biến thành bộ dáng như trong câu chuyện.

Trước mắt xem ra, bởi vì biến cố gia đình, tính tình cậu vô cùng mẫn cảm, không dễ dàng tiếp nhận người khác. Trong câu chuyện cậu tiếp nhận cô gái kia cha mất mẹ cô không đối xử tốt với cô ta, hoàn cảnh tương tự với mình nên cậu từ từ tiếp nhận, nhưng Bách Hợp thì khác, cô không thể đem gia đình hạnh phúc của mình phá vỡ, chỉ còn cách tìm biện pháp khác.

Lý Duyên Tỷ ăn cơm tối xong, nhớ đến tình cảnh lúc cô lặng lẽ rời đi, nếu như lúc rời đi cô cãi nhau với cậu, có khả năng cậu sẽ thấy dễ chịu một chút, nhưng cô lại im lặng bỏ đi, ngược lại làm cậu đau đầu muốn chết, hết lần này tới lần khác không ngủ tiếp được.

Lúc cậu theo cầu thang nhà mình đi xuống, Bách Hợp vừa mới tằm xong về phòng mình.

Sau khi lên cấp hai chương trình học nhiều hơn tiểu học nhiều, dù ngày mai là cuối tuần, mà bài tập về nhà không ít, cô ngồi trước bàn học, mặc một bộ đồ hình gấu nhỏ đáng yêu, dáng người thiếu nữ gầy còm hết sức nhỏ, cũng không có gì đáng xem. Ngược lại mờ nhạt cưới ánh đèn, bộ dạng chăm chú làm bài tập, dường như cả thế giới đều yên lặng theo.

Tóc cô còn ướt, thỉnh thoảng nhiễu nước xuống, bóng dáng in lên vách tường, khuôn mặt càng lộ ra thanh tú, Bách Hợp nhếch miệng, cậu vốn cho rằng Bách Hợp bị mình mắng, không chừng trong lòng cực kỳ khó chịu, nhưng lúc này xem ra, cô không khóc nhè, dường như  mọi chuyện trước đó cũng không phát sinh qua, ngược là là cậu nghĩ nhiều.

Ngoài cửa sổ có một tảng đá chống mưa, cậu giẫm lên đó chồm ra bệ cửa sổ, vừa rồi theo đường ống nước trèo lên, bây giờ đang là mùa hè, không những nóng mà muỗi nhiều phát sợ, cậu đứng trong chốc lát, trên người bị đốt rất nhiều nơi, mồ hôi lại chảy ra, làm toàn thân ngứa ngáy. Tiểu nha đầu ngược lại trong phòng có điều hòa, trong lòng cậu cảm thấy không công bằng, dù sao bộ dáng Bách Hợp cũng không giống đang tức giận, cậu quay đầu muốn theo đường ống leo xuống, nhưng ngẫm lại chính mình đã đến rồi, cứ đi như vậy thật không cam lòng, cậu xoay người qua, gõ gõ cửa sổ thủy tinh, trong miệng còn phát ra tiếng ‘hư hư..’

Bách Hợp đang chăm chú làm bài tập, lúc nghe tiếng động do Lý Duyên Tỷ tạo ra, sau hai ba phút, cô quay đầu, ánh mắt đối diện với Lý Duyên Tỷ ngoài cửa sổ, cậu lúc này không ngừng phủi cánh tay cùng mặt, lông mi nhíu lại, cái đầu nhuộm màu vàng kim đã bị cậu vò bù xù. Bên ngoài vừa nóng vừa có nhiều muỗi, cô mở cửa sổ ra, nhiệt khí bên ngoài đập vào mặt, ngược lại Lý Duyên Tỷ cảm giác mát mẻ, cảm thấy cả người sống lại.

“Đã gõ cửa sổ lâu như vậy, bây giờ cậu mới phát hiện! Chắc mình đem ba mẹ cậu đánh thức hết, cậu còn chưa tỉnh!” Cậu có chút giận, gương mặt trắng nõn thanh tú bị muỗi đốt hiện lên nhiều chấm đỏ, còn có vết cào. Bách Hợp nhịn cười, thò tay gãi vết đỏ trên mặt cậu, cậu có chút thẹn thùng, một bộ dạng muốn tránh, bất quá vừa bị rất nhiều muỗi đốt, lúc này một đôi tay không đủ dùng, cô vừa giúp vừa vặn hợp ý.

“Sao cậu lại tới đây?”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion5 Comments

  1. Là nhiệm vụ sao, cứu vớt Lý Duyên Tỷ thời niên thiếu không bị chém chết ngoài đường… Ầy!!! Nhưng mà hình tượng của Lý Duyên Tỷ thấy cưng quá zị, thời trẻ trâu nổi nghịch nhưng xem ra không phải là không cứu vớt được, cậu rất xem trọng Hợp tỷ nhe! Lại ngồi hóng hớt chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  2. Thanh xuân vườn trường nà, thời kỳ trẽ trâu phản nghịch của DT huynh cute lắm à nghen!
    DT mặt than bây giờ hóa ra cũng có khía cạnh mềm mại a, thích quá chừng

  3. Trời đất. Sao Bách Hợp lại có nhiệm vụ nữa rồi. Kỳ này lại là Lý Duyên Tỷ không nhớ cô mà còn loi choi lốc chốc nhưng cũng đáng yêu hết sức. Một Lý Duyên Tỷ lạ lẫm mà ta chẳng thể ngờ tới. Bách Hợp vẫn là một cô gái điềm đạm, làm mọi thứ để thay đổi cuộc đời Lý Duyên Tỷ.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  4. Uy, nhiệm nào nữa đây ta? Hay hai anh chị thấy chán quá nên tạo ra mấy cái thế giới để chơi vậy?

    Tks tỷ ạk

  5. Kì vậy sao tự nhiên có nhiệm vụ này vậy trời? Sao cùng tên LdT mà thanh niên này trẻ trâu dữ thần. Haha. BH cứ bình tĩnh thế này lại càng nổi bật sự trẻ trâu của cậu luôn. Nhiệm vụ này chắc cũng ko quá phức tạp đâu nhỉ? Kiểu thanh niên nổi loạn chút thôi mờ ;97

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: