Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q08- Chương 911+912

3

Chương 911 nước mắt Bàn Long

Edit: Meo

Beta: Tiểu Tuyền

Ninh Tiểu Nhàn lúc này mới nhỏ giọng nói: “Nếu không thể trường sinh bất lão, sống nhiều mấy năm như vậy cũng tốt. Đại nhân có thể ban thưởng linh dượchay không, cho chúng ta kéo dài tuổi thọ, sống lâu thêm rất nhiều năm?”

Trong mắt nàng đầy kinh hoàng, chỉ nhìn Huyền Vũ một cái liền cúi đầu, đem lời muốn nói đều nói xong.

Huyền Vũ nghe được bốn chữ”Kéo dài tuổi thọ”, theo bản năng mà thở phào nhẹ nhỏm. Trong linh thảo viên của nàng có rất nhiều kỳ trân dị bảo, đúng là có món đồ thỏa mãn cái yêu cầu này, không dám nói có thần hiệu tái tạo lại toàn thân, chính là để cho mấy người phàm sống lâu thêm một, hai trăm năm, cũng không là việc khó gì.

Lập tức nàng khẽ mĩm cười nói: “Ngươi thật không có lòng tham như đồng bạn. Được, nguyện vọng này ta sẽ thỏa mãn, trong vườn linh thảo của ta có cỏ Bàn Long,tảng sáng mỗi ngày, hai khắc mặt trời chưa lên có đọng lại giọt sương, được xưng là nước mắt Bàn Long, người phàm sống uống một giọt cũng đủ kéo dài trăm năm tuổi thọ. Chẳng qua món đồ như vậy, trong cuộc đời người phàm chỉ có thể dùng để uống một lần, nếuuống nhiều hơn nữa, thì linh dược lập tức biến thành kịch độc, trong nháy mắt đoạt mệnh.”

Trên mặt Ninh Tiểu Nhàn lộ ra vẻ vui mừng, liên tục cảm ơn. Sắc mặt nàng vui mừng cũng không giả vờ, mọi người trước đó thương nghị, sẽ nhiều lần nhắc tới mục tiêu chuyến này—— ở lại trong linh thảo viên, tìm kiếm mộc tinh. Lúc trước hai yêu cầu của Đồ Tẫn là công phu sư tử ngoạm, Huyền Vũ tất nhiên không làm được, nhưng Trường Thiên đối với tập tính của nàng có điều hiểu rõ, biết nàng sẽ không làm được yêu cầu của Đồ Tẫn, cho nên nguyện vọng thứ ba mới là thẻ bạc mọi người chân chính muốn đổi.

Lòng người kỳ diệu như vậy đó, cự tuyệt người bên cạnh một lần, dù sao cũng có chút ngại ngùng.

Khi cự tuyệt hai lần, sẽ âm thầm sinh chút ít áy náy, như vậy khi người bên cạnh nói lên yêu cầu lần thứ ba tương đối  dễ dàng hoàn thành, vậy thì thường sẽ không chút nghĩ ngợi mà đồng ý. Đây chính là cái gọi một lần, mà lại là ba.

Cỏ Bàn Long là đặc sản Nam Cương, phải dùng nước biển đổ vào, loại linh thảo này mỗi ngày sau khi hấp thu ánh sáng mặt trời, thông qua tự thân chuyển thành nguyên khí ôn dịu vô cùng, sáng tinh mơ, sẽ chậm rãi đọng ra một viên thần lộ. Hai giọt nước mắt Bàn Long linh hiệu quá ngắn, không thể chứa đựng, trong nửa canh giờ hứng được nhất định phải dùng xong, nếu không linh lực mất hết, không khác gì giọt sương bình thường.

Nàng dự đoán nếu Huyền Vũ đồng ý nguyện vọng của mình, khả năng lấy ra nhất chính là nước mắt Bàn Long, bởi vì thành phẩm thật sự thấp gần như bằng không. Phải biết rằng thời đại này, thuật luyện đan còn đang giai đoạn khởi bước, mỗi một phương pháp tân dược đạt được cũng phải hao phí đại lượng linh dược đi thử nghiệm, vườn linh thảo của Huyền Vũ nhìn không nhỏ, linh thảo trồng bên trong cũng chịu không được bao nhiêu lần thí nghiệm. Dưới tình huống này, nếu có thể dùng trả giả nhỏ bé để ứng phó những người phàm tục này, nàng đương nhiên là vui mừng, cho nên Ninh Tiểu Nhàn đoán chừng, trong vườn của nàng tất nhiên có trồng cỏ Bàn Long, hơn nữa có bảy phần tỷ lệ Huyền Vũ lấy ra nước mắt Bàn Long tới thực hiện lời hứa của mình.

Chỉ là nước mắt Bàn Long dùng để uống có hạn chế, mỗi ngày phải lấy ngay lập tức, cho nên đoàn người ít nhất có thể ở trong linh thảo viên đến lúc mặt trời lên. Cũng tức là hai canh giờ sau.

Chỉ cần có thể ở lại, thì có cơ hội.

Kế hoạch này bọn họ định ra được cũng không nghiêm mật , ở giữa có thể xảy ra ngoài ý muốn rất nhiều. Nhưng đây đã là biện pháp tốt nhất tình cảnh lần này có thể nghĩ ra được rồi, nếu nói mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, vạn hạnh là vẫn đi tới một bước này.

Huyền Vũ phất tay kêu yêu quái tới đây nói: “Nhìn kỹ những người phàm này, chỉ cho phép bọn họ ở bên hồ đi lại. Nếu có dị thường, giết.” Dứt lời, cũng không quay đầu lại rời đi.

Độ Kiếp sắp tới, chuyện nàng muốn bận rộn còn có rất nhiều.

Nàng chân không đạp đất mà đi, hai chân bạch ngọc đạp ở trong biển hoa bảy màu, một trận gió thổi qua, tay áo rộng rãi mãnh liệt rung động, tựa hồ bộ dáng nhỏ nhắn xinh xắn sau một khắc sẽ bị cuốn đi cùng nhau.

Thật sự nàng đi ra ngoài không có mấy bước đã biến mất.

Cho đến khi bóng dáng của nàng hoàn toàn biến mất ở trong tầm mắt, mọi người thở dài một hơi, tinh bì lực tẫn mà ngồi xuống. Gió nhẹ thổi tới trên người, rùng mình một cái, lúc này mới cảm giác mồ hôi ẩm ướt trong áo. Đứng ở bên trong uy áp của Huyền Vũ thời gian vẫn chưa tới một nén nhang, quả thực tựa như khó chịu đựng qua cả đời như vậy.

Thân phận Huyền Vũ cũng khinh thường lừa gạt bọn họ, nàng mặc dù xoay người đi, nhưng trả thù lao cho người phàm tất nhiên có bọn thủ hạ hoàn thành. Độ Kiếp của nàng sắp tới, nếu không phải đối với thực lực mình tràn đầy tự tin, lúc này vốn nên bế quan tĩnh Tâm, làm sao lại dùng thời gian quý giá tại ở trên người bọn hắn?

Ninh Tiểu Nhàn dựa vào Trường Thiên ngồi trên một tảng đá lớn. Sắc mặt nàng không trắng bệch bằng Công Tôn huynh đệ, nhưng cũng có may mắns ống sót sau tai nạn. Tiến vào Vân Mộng Trạch tới nay gặp gỡ không ít chuyện, duy có một chuyện nhìn như thường thường không có gì lạ, chẳng qua là trả lời Huyền Vũ mấy câu nói, nhưng chân chính hung hiểm vô cùng, giống như ở vách đá đi dây, sức gió hơi lớn hơn chút cũng sẽ bị ngã vào vực sâu vạn trượng, tan xương nát thịt.

Loại cảm giác lực bất tòng tâm này, thật là hỏng bét cực độ.

Nàng theo bản năng quay đầu lại nhìn Trường Thiên một chút, lại thấy người này nháy mắt cũng không nháy ngó chừng nam tử đối diện kia nói: “Ngươi là ai, ý muốn như thế nào?” Sắc mặt cùng giọng nói hờ hững chí cực, làm như không biết đối phương mới vừa cứu mọi người một mạng.

Mỹ nam tử hiển nhiên bị thái độ lạnh như băng của hắn làm sửng sốt, lấy lại bình tĩnh mới nói: “Ta tên Trầm Hạ, tiến vào tiếp xúc màn thiên địa thứ ba bị truyền vào linh thảo Viên.” Hắn cười khổ một tiếng nói, “Nơi này chính là tử địa, nếu không tìm chút giải thích, chỉ sợ đảo mắt sẽ phải mất mạng.” Nhan sắc cao là chiếm lợi, ban đầu khuôn mặt của hắn còn có hai phần trong trẻo lạnh lùng, nhưng lại nhăn mi cười khổ, lập tức khiến người khác cảm thấy hắn thật sự là bất đắc dĩ , ủy khuất .

Chỉ một câu nói kia, đã hóa giải địch ý của đám ngườiNinh Tiểu Nhàn đối với hắn. Vốn là bởi vì hắn cùng Hoàng Huyên xuất hiện, kế hoạch Trường Thiên cùng Đồ Tẫn suýt nữa phá sản, mạng nhỏ của mọi người cũng thiếu chút không còn , bọn họ tức giận là biểu hiện thẳng ra ngoài.

Ninh Tiểu Nhàn nghĩ thầm, thật cơ trí , khó trách có thể ở linh thảo Viên sống sót.

Nàng nhìn Trầm Hạ, nhìn nhìn lại Trường Thiên, con ngươi đi lòng vòng. Người khác không hiểu được ý tưởng của nàng, Trường Thiên lại biết nha đầu này tám phần là thấy mỹ nam tử cảm thấy mới mẻ, trong bụng không thích, cho nên bắt được tay nàng dùng sức sờ, trong miệng vẫn là thản nhiên nói: “Ngươi muốn cái gì?”

Trầm Hạ mỉm cười nói: “Cùng các ngươi giống nhau.” lông mày Trường Thiên khẽ động, chỉ nghe hắn nói tiếp, “Người bên ngoài tiến vào màn thiên địa thứ ba sau này, cũng là cách đảo Thất túc càng xa càng tốt, chỉ có các ngươi tìm các lẫn vào, không phải là hướng về phía mộc tinh mà đến thì gì cái gì?”

Hắn thấy ánh mắt Đồ Tẫn chuyển sang bén nhọn, vội vàng khoát tay nói: “Chớ vội, nếu ta muốn hại các ngươi, mới vừa rồi ở trước mặt Huyền Vũ cần gì mạo hiểm thay các vị đyểm trợ?” Hắn cắn hai chữ “Mạo hiểm” nói ra rõ ràng, mọi người liền nhớ lại hắn phát thề ác mới giành được tín nhiệm của Huyền Vũ, tất cả cũng có chút kinh hãi. Ninh Tiểu Nhàn thầm nghĩ, người này mắt không chớp cái nào đã dám thề, cõng lời thề, cũng không phải là dễ đối phó, phải đề phòng chút ít mới đúng.

Chương 912: Các hiển thần thông

Trầm Hạ làm như nhìn ra suy nghĩ mọi người, làm sáng tỏ nói: “Cây là vật chết, người là vật sống. Nơi này là Cố Ẩn Sơn Hà trận, nào có thiên đạo tới xử phạt thi hành thiên lôi đánh xuống? Dù sao chỉ là nguyền rủa đau răng.” Nói đến chỗ này lời nói xoay chuyển, ” Sau khi chúng ta tiến vào linh thảo Viên, cũng gặp mộc tinh. Vật này vừa vặn từ bên người chúng ta nhảy qua, tốc độ cực nhanh, chúng ta bắt không kịp, ngược lại vì đuổi theo mộc tinh mà bị yêu quái trông vườn bắt được. Nếu không phải ta cái khó ló cái khôn, yêu cầu gặp Huyền Vũ bẩm báo chuyện bí mật, giờ phút này đã không biết bị yêu quái nào nuốt ở trong bụng rồi.”Nói xong cười khổ.

Ninh Tiểu Nhàn dò xét hắn một cái, quay đầu nhìn về phía Hoàng Huyên. Tiểu cô nương này liên tục không ngừng gật đầu nói: “Ninh ân nhân. . . . . .”

Ninh Tiểu Nhàn thở dài nói: “Đừng gọi ta ân nhân, nghe rất không được tự nhiên.”

Hoàng Huyên biết nghe lời phải, lúc này đổi lời nói: “Ninh. . . . . .Ninh cô nương.” Đôi mắt – đẹp không khỏi đi lòng vòng ở nàng cùng Trường Thiên, làm như bằng vào giác quan thứ sáu cường đại của phái nữ, phát giác ra giữa hai người quan hệ đặc thù, “Trầm Hạ đều nói thật. Ta chẳng bao giờ trải qua màn thiên địa thứ ba, kết quả lúc mở mắt đã bị truyền vào nơi này, đang lúc bàng hoàng thì gặp được hắn, chuyện xảy ra phía sau cùng hắn nói nhất trí đây.”

Ninh Tiểu Nhàn hỏi: “Sư huynh Hạc yêu của ngươi đâu?”

Hoàng Huyên cắn môi dưới, khổ sở nói: “Màn thiên địa thứ hai sắp sửa kết thúc , hắn bị yêu quái trong rừng lao ra ăn mất! Ta chung quanh tránh né, hai phù vật trước mắt cũng bị người đoạt, lúc này mới truyền vào màn thiên địa thứ ba.”

Lại trở thành như vậy. . . . . .Ninh Tiểu Nhàn thầm nghĩ xoa trán. Tiếp theo, Hoàng Huyên chỉ chỉ Trầm Hạ, mặt lộ vẻ cảm kích: “May mắn Trầm Hạ nói hắn từng bình yên rời đi màn thiên địa thứ ba, còn nói chỉ cần ta đi theo hắn, có thể đảm bảo an toàn. ”

Cô nương ngốc này, đừng để cho người ta bán còn giúp người đếm tiền. Ninh Tiểu Nhàn nghiêng đầu đánh giá Trầm Hạ thật lâu, cho đến khi Trường Thiên ở bên nặng nề ho một tiếng, nàng mới nói: “Ngươi là đệ tử môn phái nào, vì sao lại có kinh nghiệm màn thiên địa thứ ba?”

Trận Cố Ẩn Sơn Hà hai màn thiên địa trước cũng đã bị sờ thấu, duy có màn thiên địa thứ ba người hiểu rõ tình hình chỉ rải rác, Càn Thanh Thánh Điện cũng phải mất ba trăm năm trước dưới sự giúp đỡ từ sổ ghi chép của Công Tôn Bộ, có phương pháp phá giải xuất trận. Trước mắt tên này chưa biết hạng người gì, cũng có thể ở trong thiên địa nơi này bình yên ra vào? Có thể thấy được Nam Chiêm bộ châu thật là đầm rồng hang hổ a.

Trầm Hạ mỉm cười, tự có một loại khí độ trầm ổn: “Vận khí tốt, tình cờ mò tới phù vật. Ta tiểu môn tiểu phái, nói ra cô nương cũng chưa chắc biết.”

Ninh Tiểu Nhàn một bước cũng không nhường nói: “Ngươi không nói, ta làm sao biết?”

Hắn không thể làm gì khác hơn là nói: “Ta là đệ tử quan môn của chưởng môn Thi Vô lượng Cuồng Phong Hiên, xin hỏi sư phụ cô nương là từ chỗ nào?”

Cuồng Phong Hiên, cái tên này lấy được cặn bã vô cùng. Nàng đang muốn cười lạnh, Khách Xích Cáp ở một bên thấp giọng nói: “Đây là Bắc Phương Tiên phái, nhân số rất ít, số lượng chưa đầy một ngàn.”

Thật sự có môn phái như vậy! Cái người có thưởng thức như thế nào mà lấy bực này tên.Đôi mi thanh tú của nàng hơi giương: “Ờ, chúng ta đi từ Tiên phái Phù Diêu!” Vẫn mượn tiểu phái ở dưới Ẩn Lưu, người Nam Chiêm bộ châu trung bộ biết được không nhiều lắm.

Trầm Hạ khóe miệng khẽ cong lên: “Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.”

Song phương đều cảm giác người đối diện  ngoài cười nhưng trong không cười.

Trầm Hạ ho nhẹ nói: “Mộc  tinh chạy trốn mau lẹ, không biết các vị tính toán bắt như thế nào?”

Đồ Tẫn lạnh lùng nói: “Đó chính là chuyện của chúng ta.”

Trầm Hạ cũng không để ý, cười nói: “Nếu mọi người có mục tiêu giống nhau, tại hạ có một đề nghị.” Dừng một chút, cho đến khi ánh mắt của mọi người đều quăng hướng mình, mới nói tiếp, “Vật này quá khó bắt, không bằng chúng ta hợp tác trước thôi.Cần bắt tay, lại tất cả bằng cơ duyên như thế nào?” Hắn nhìn sắc trời một chút, “Không còn sớm, Huyền Vũ Độ Kiếp ở ba canh giờ sau.”

Ninh Tiểu Nhàn giương mắt nhìn qua Trường Thiên, thấy hắn từ chối cho ý kiến, hiển nhiên là muốn giao cho nàng xử lý. Con ngươi của nàng quay lòng vòng, liền cười một tiếng đáp lại: “Nói rất đúng, thời gian quá gấp, nơi này khắp nơi đều có yêu quái. . . . . . Như vậy thôi, nếu ngươi có thể làm chúng ta mạnh tay đuổi theo mộc tinh, chúng ta sẽ đồng ý đề nghị của ngươi.”

Bọn họ nếu dám đến trên đảo Thất túc, cũng đã nghĩ kỹ phương án ở chỗ này truy tung mộc tinh .Chỉ làTrầm Hạ này thoạt nhìn thần thần bí bí , không bằng mượn cơ hội sờ mó gốc gáccủa  hắn, chính nàng còn có thể giữ được mấy tờ lá bài tẩy, chẳng phải tốt à?

Huyền Vũ sai khiến yêu quái đang đứng ở một bên, đối với  mọi người mắt nhìn chằm chằm vào, đây là một con Chồn yêu, thoạt nhìn rất là khôn khéo. Đáng tiếc mọi người dùng là ngôn ngữ Nam Chiêm bộ châu , nó nghe không hiểu, chỉ đôi mắt nhỏ xoay chuyển quay tròn . Trầm Hạ hướng phía nó rầm rĩ nói: “Phân một phần thôi. Này đầu quy về các ngươi, ta ít nhất có thể bắt đi năm Thành yêu quái nơi này, như thế nào?”

Công Tôn Triển chê cười một tiếng nói: “Bắt đi một nửa có ích lợi gì? Còn yêu quái dư lại, chúng ta giống như trước đánh không lại.”

Trầm Hạ đọng lại thanh nói: “Chúng ta bây giờ ở vị trí giữa hồ trong linh thảo viên, từ nơi này đến Tây Viên mộc tinh thường lui tới, chạy trốn chỉ cần chừng một khắc đồng hồ. Huyền Vũ mới vừa đã yêu cầu lũ yêu rời xa mộc tinh, không nên hành động thiếu suy nghĩ, cho nên hiện tại cái hướng kia cơ hồ là không người nào. Nếu ta có thể dẫn dắt rời đi nhiều hơn phân nửa  yêu quái, như vậy từ giữa hồ đến Tây Viên, dọc theo đường đi căn bản cũng sẽ không gặp phải.” Huyền Vũ sắp Độ Kiếp, cho dù nàng nhận được tin tức đám người Trầm Hạ, Trường Thiên chạy trốn cũng sẽ không để ở trong lòng, chỉ là chính là mấy người phàm thôi, tại thời khắc mấu chốt như vậy, trốn thì trốn. Cho nên Huyền Vũ  phản ứng có thể không đáng kể.

Khách Xích Cáp mở miệng chất vấn: “Làm sao ngươi biết mộc tinh còn ở lại Tây Viên?”

Gương mặt anh tuấn của Trầm Hạ có hơi không vui: “Nơi đó cự mộc chọc trời, trồng  linh dược ít nhất, cho nên yêu quái tuần thú cũng ít nhất. Ngươi không có nghe lời nói của ta sao, Huyền Vũ không muốn đả thảo kinh xà, cho nên hạ lệnh lũ yêu rời xa Tây Viên, mộc tinh thấy nhân khí sẽ chạy xa, cho nên nếu nó còn lưu lại nơi linh thảo Viên này, địa phương có khả năng xuất hiện nhất chính là Tây Viên.”

Khách Xích Cáp còn định nói thêm, Trường Thiên đã cắt đứt lời của hắn, chỉ nói hai chữ: “Động thủ.” Kế hoạch chu đáo nữa, cũng vĩnh viễn cản không nổi biến hóa nhanh. Nếu tới nơi này, chỉ có thể gặp chiêu phá chiêu.

Lập tức Trầm Hạ đứng lên, đem yêu chồn kêu tới đây. Yêu quái này mặt tràn đầy hung quang mà nhìn chằm chằm hắn, mọi người cũng muốn nhìn hắn biểu hiện như thế nào, kết quả người này lại hướng về phía Chồn yêu thẹn thùng cười một tiếng: “Vội vã đi ngoài, ta nhưng hay không, có thể hay không. . . . . . ?”

Mọi người hơi bị cười ngất, hình tượngTrầm Hạ vốn là tuấn mỹ không ăn lửa khói nhân gian, trong nháy mắt oanh sập.

Chồn yêu sửng sốt , nhất thời khuôn mặt đầy vẻ chán ghét, chỉ chỉ một tảng đá lớn ngoài bảy trượng nói: “Đi về phía sau! Nếu ngươi dám giở trò, gia gia ăn sống. . . . . .xé xác ngươi!” Nói uy hiếp được một nửa, đột nhiên nhớ tới người này đến lúc đó thối không ngửi nổi, vội vàng sửa lại từ. Về phần phía sau tảng đá lớn, nó là trăm triệu sẽ không đi theo. Yêu quái cũng có tôn nghiêm , nếu không phải Huyền Vũ đại nhân hạ lệnh, người nào kiên nhẫn canh giữ ở bên cạnh bọn người phàm này?

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion3 Comments

  1. Yêu cầu của TN được đáp ứng rồi. Đây cũng là kết quả mà mọi ngừoi thương lượng. TT cũng hiểu chút tính tình của HV nên cũng nắm chắc nàng ta sẽ đồng ý. Chuyện tiếp theo là phải tìm cơ hội bắt mộc chi tinh. TT và tN quyết định sẽ cùng đám ngừoi TH này bắt tay tìm MCT. Lần này chỉ có vỏn vẹn vài canh giờ liệu có thể không đây. Nhưng dù sao ta vẫn tin TT và tN sẽ bắt được
    Cảm ơn edictor

  2. Thì ra Trường Thiên đã tính toán hết rồi. Cố tình kêu Đồ Tẫn hét giá cao sau đó mới đưa ra giá đúng. Về tâm cơ Huyền Vũ thua đến tám trăm cây số. Trầm Hạ là ai lại có thể xuất hiện an toàn ở màn thiên địa ba này. Hợp tác với hắn liệu có an toàn không.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Hóa ra đám người NTN đã tính toán đâu vào đấy hết rồi. Bỏ con săn sắt bắt con cá rô. Nếu ngay từ đầu đã yêu cầu cái này chỉ sợ Huyền vũ lại ko đồng ý ấy chứ. nên ban đầu mới tỏ ra tham lam, làm huyền vũ ko đáp ứng được, tâm sinh áy náy, tới khi yêu cầu của NTN đưa ra thì đáp ứng luôn, quả là diệu kế mà. Ko ngờ Mộc tinh ở trên đảo này thật. Rất gần với đám người TT rồi. Cố gắng trước khi kết thúc màn thiên địa thứ 3 này thì bắt được mộc chi tinh. Chứ ko uổng công vất vả mạo hiểm bấy lâu nay

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: