Bia Đỡ Đạn Phản Công – Kết thúc bia đỡ đạn 29+30

6

Kết thúc bia đỡ đạn 29

Edit: Nayuki

Beta: Sakura

Hiện tại yêu lực của bà ta cũng chưa thức tỉnh, tuy nhiên tài nguyên của Lý gia nhiều, lão dùng số lượng tài nguyên cho bà ta cũng không ít nên mới kéo dài được tuổi thọ đến tận bây giờ, nhưng nếu bà ta không tiến lên được Hợp Thể kỳ, có lẽ không sống nổi vạn tuổi.

Cảm tình của hai vợ chồng rất tốt, đối với tu sĩ thì thời gian ngàn năm không bao nhiêu, nghĩ đến tình huống của bà ta, Lý Càn Tín trong lòng lại buồn bực cũng không đành trút giận, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ tay bà ta.

“Duyên Húc đi đã được năm tháng rồi, bây giờ vẫn chưa có tin tức truyền về.” Lý Càn Tín chau mày, “Để ta đi hỏi phụ thân xem hồn bài của Duyên Húc có còn hay không.”

Tuy Tống Nhan nghĩ  thực ra Lý Duyên Tỷ không có có tư chất tốt như lời Lý Càn Tín đã nói, nhưng trượng phu không thể chờ đợi được mà muốn giết nó thì trong lòng bà ta càng vui mừng, nên cả gan đi theo lão đến chỗ ở của Lý thị gia chủ.

Trên đường đi gặp được đứa con trai nhỏ, biết được hai vợ chồng này muốn đến chỗ tổ phụ, Lý Duyên Hỗ cũng hộ tống họ đi tiếp, bên trong chủ viện, tuy Tống Nhan đã ở mấy ngàn năm tại Lý gia, nhưng vẫn có chút e ngại chỗ này, ba người có lệnh đợi ở bên ngoài, Lý Càn Tín có cảm giác ấn đường nhảy dồn dập, không đợi được đến khi phụ thân lão gọi vào, nhìn thấy một luồng ánh sáng hướng vào phòng, một lúc sau một người mặc trường bào màu xanh có khuôn mặt thanh niên lạnh tanh đi ra. Nhìn thấy bóng dáng ấy Tống Nhan theo bản năng liền cúi đầu.

“Phụ thân…” Lý Càn tín thấy thanh niên kia vui mừng đi tới, vừa mở miệng ra đã bị trừng mắt mắng: “Đồ bỏ đi không có tiến bộ!”

Trong tay lão cầm một cái ngọc bài, tay run run, cái ngọc bài này bay về phía Lý Càn Tín, lão nén giận ra tay, Lý Càn Tín bắt được giấu buồn bực hừ một tiếng. Sắc mặt lão ta trắng nhợt nhưng không dám phản khác. Lão ta không biết tại sao người thanh niên mặt lạnh kia lại tự nhiên tức giận, sau khi nhận ngọc bài, kìm nén sự sợ hãi vội vàng áp nó lên trán.

Cái ngọc bài kia truyền tới sự cuồng loạn của thủ vệ Lý thị kêu gào: “Có người tự tiện xông vào Bàn Long cốc, có…,a…” Ngay sau đấy là tiếng kêu vô cùng thảm thiết, như vậy có thể biết được cái ngọc bài được đưa đến đây là do mới phát hiện có người tự tiền xông vào địa bàn của Bàn Long cốc. Một bóng người chợt lóe, cách đó không xa còn có một thiếu nữ lãnh đạm đứng nhìn, Lý Càn Tín không nhìn rõ diện mạo của cái bóng kia, ngược lại nhìn thấy khuôn mặt của thiếu nữ rất rõ. Đáng tiếc là lão không nhìn ra được, lão muốn nhanh chóng biết được cái bóng kia là ai, nhưng thử vài lần vẫn không nhìn thấy rõ ràng. Lão có cảm giác thấp thỏm không yên. Nếu như chỉ là có người tự tiện xông vào Bàn Long cốc, phụ thân lão tức giận mà nói cũng sẽ không có khả năng tức giận với hắn.

Nhưng rõ ràng thanh niên kia trừng mắt với lão, Lý Càn Tín không dám hỏi nhưng lại không dám không hỏi, mẹ con Tống Nhan đứng bên cạnh hoảng sợ. Lão ta cố gắng mở miệng: “Có người to gan lớn mật dám xông vào Bàn Long cốc sao?”

Thanh niên kia ngạc nhiên nhìn lại lão ta, trong ánh mắt càng thêm phần lạnh lùng, u ám. Bị ánh mắt ấy nhìn đến Lý Càn Tín không ngẩng đầu lên được. Bề ngoài thì thanh niên này và lão bằng tuổi nhau, nhưng trước mặt thanh niên ấy ngay cả thở mạnh lão cũng không dám, mãi một lúc sau, thanh niên ấy mới lắc đầu nuối tiếc: “Thật đáng tiếc.”

Mẹ con Tống Nhan không dám lên tiếng, Lý Càn Tín còn chưa kịp hỏi cái gì đáng tiếng thì thanh niên đã nhìn về hướng xa xa.

“Có người dám xông vào Bàn Long cốc, nhất định có đến mà không có về, phụ thân không cần lo lắng.” Lý Càn Tín miệng khô lưỡi rát mà cố nói một câu, thanh niên kia cười rộ lên: “Đồ bỏ đi, mới nhìn thấy bóng dáng trong ngọc giản, ngươi không nhận ra sao?”

Trước mặt vợ con lại bị thanh niên quát tháo như vậy, mặt Lý Càn Tín đỏ bừng nhưng vẫn trả lời trung thực: “Không nhìn ra ạ.”

“Sống đến từng này tuổi rồi mà không biết dùng thời gian để tu hành, cố sức mà bớt làm chuyện vô bổ đi.” Thanh niên lắc đầu, ánh mắt như điện: “Ngươi đã sai khiến Lý Duyên Húc đi đâu hả?”

Lần này Lý Càn Tín tới là vì việc của Lý Duyên Húc, nhưng khi nghe thanh niên kia hỏi vậy, trong lòng căng thẳng, cổ họng khô queo, còn chưa kịp nói gì, thanh niên kia đã bảo: “Đi đến hồ Thủy Nguyệt phải không? Thứ bỏ đi, bao nhiêu đồ tốt của gia tộc lại dùng trên người ngươi, tất cả đều lãng phí, tất cả chỉ vì một nữ nhân, bớt làm chút việc lung tung, nếu dành tâm tư đấy vào việc tu luyện, có lẽ bây giờ ngươi đã tiến vào Đại Thừa kỳ rồi.” Tài liệu nhiều như vậy mà hết lần này đến lần khác không bồi dưỡng ra một nhân tài, thanh niên lạnh lùng nhìn Tống Nhan, Tống Nhan sợ đến phát run, suýt thì ngã quỵ xuống.

“Phụ thân…” Lý Càn Tín cố gắng mở miệng, lão ta biết rõ trước mặt thanh niên này không thể mờ ám cho qua, lúc trước không nói ra, nhưng bây giờ lại mở miệng quát tháo như vậy, tức giận đến mức này, chắc là Lý Duyên Húc đã xảy ra chuyện? Thế nhưng trên người Lý Duyên Húc có lá bùa mấy trăm năm trước lão ta xin được từ một lão tổ tông, dù Lý Duyên Tỷ đã tiến đến Đại Thừa kỳ, lá bùa kia cũng có thể đỡ được một đòn, Lý Duyên Húc đánh không lại thì chạy trốn cũng được mà.

“Lòng dạ ngươi trước kia ra sao ta không quan tâm, nếu như ngươi có thể xử lý được việc này thì thôi, nhưng hết lần này đến lần khác làm không xong, nếu không phải ngươi không có thành tựu, Lý gia đã sớm có người bế quan trùng kích Đại Thừa hậu kỳ rồi.” Thanh niên càng nói càng lạnh lùng, mồ hôi trên trán Lý Càn Tín càng toát ra nhiều, mắt lạnh mà khuôn mặt càng lạnh hơn: “Đáng tiếc ngươi vô dụng, đến giờ ta vẫn không thể phân thân.” Bề ngoài thanh niên tuy không bao nhiêu tuổi, nhưng thực ra đã là lão quái vật sống vạn năm, Uy áp khổng lồ từ lão ta ập xuống. Lý Càn Tín bị giáo huấn đến mức nói không nên lời.

“Nếu làm ra việc không thể thu dọn được, còn liên luỵ gia tộc phải làm chỗ dựa cho ngươi.”

Bị mắng cả buổi, rốt cục Lý Càn Tín vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, ánh mắt lão càng ngày càng ác độc, càng khó khăn để hỏi: “Rốt cục là kẻ ở phương nào to gan lớn mật dám xông vào Bàn Long cốc?”

Lão ta không nói còn may, vừa nói ra đã gặp ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn chằm chằm, đột nhiên há miệng cười to: “Hay, hay lắm, tu vi không bằng thì thôi, vậy mà đầu óc còn ngu xuẩn như vậy, ngươi làm ta quá thất vọng!”

“Phụ thân…” Áp lực lên Lý Càn Tín càng lúc càng lớn, toàn thân lão cứng ngắc, thanh niên kia lại thở dài: “Sau việc lần này, ta sẽ xem xét việc cho đại ca ngươi xuất quan.”

“Tại sao?”

Lý Càn Tín giật mình, lão ta là người thừa kế gia tộc, cho nên thời gian gần đây lão ta rất ít khi bế quan, ngược lại toàn lực giúp thanh niên này xử lý công việc của gia tộc, đại ca của lão mà thanh niên kia nói thực ra cũng không phải là con ruột hắn ta sinh ra, tất nhiên không phải là dòng chính, cho nên khi nghĩ về người thừa kế, Lý Càn Tín tin chắc vị trí của gia chủ Lý thị sẽ là của lão, vậy mà thanh niên lại muốn bồi dưỡng người khác, lão bối rối không nhịn được phải hỏi lại:

“Tại sao phải cho đại ca xuất quan? Con giúp phụ thân xử lý công việc bao nhiêu năm, sao phụ thân lại làm như vậy?”

“Vì cái gì à?”  Thanh niên hừ một tiếng, mẹ con Tống Nhan nghe được, ngực như bị đá tảng đập trúng, không đứng thẳng được mà ngã lăn ra đất, Lý Càn Tín tuy vẫn cố gắng chống đỡ được, nhưng cũng như nỏ mạnh hết đà, đến cuối cùng mà thanh niên kia không kìm lại uy áp, có lẽ lão cũng khuỵu xuống, cho dù vẫn chưa phải quỳ, đầy người lão cũng toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch.

“Lý gia gia chủ không phải là thứ bỏ đi không có năng lực gì cả, Càn Tín, tu vi của ngươi quá thấp, tâm tư ngu xuẩn, ánh mắt thiển cận, chỉ vì một người phụ nữ mà máu thịt của mình cũng không tha, ngươi nên biết, trong Lý gia không cho phép nội đấu, đây là quy định của lão tổ tông từ xưa truyền lại.” Trước khi bị mắng Lý Càn Tín còn không sợ hãi như bây giờ, nhưng những lời nói của thanh niên làm hắn thấm thía, đồng thời lão cũng biết thanh niên này không còn nâng đỡ mình nữa rồi.

Trở thành gia chủ của Lý gia có vô số chỗ tốt, ngoại trừ quyền thế cực lớn bên ngoài, còn nhận được vô số tài nguyên. Lý Càn Tín cho tới bây giờ đều vì vị trí gia chủ mà cố gắng, cũng luôn hi vọng có thể ngồi ở vị trí này một ngày, nhưng lời thanh niên này với hắn làm cho hắn muốn bất tỉnh.

“Bốn ngàn năm trước ta còn tưởng ngươi đã có kinh nghiệm, đem người mình không thích đưa đến nơi rất xa, sau này không cần gặp lại là được, không ngờ ngươi thật ngu xuẩn.” Thanh niên cau mày, nghe đến đây Lý Càn Tín đã hiểu nguyên nhân hắn ta tức giận.

“Không phải như vậy đâu phụ thân” Biết nguyên nhân thanh niên này tức giận, Lý Càn Tín cũng biết việc mình đối phó với Lý Duyên Tỷ không giấu diếm được ánh mắt của thanh niên tài tuấn trước mắt, ngay trước mặt phụ thân của mình Lý Càn Tín không dám giấu diếm: “Lý Duyên Tỷ luôn hận con đến tận xương tủy, nến con không giết nó trước, tương lai nó sẽ giết con.”

“Gia tộc không phải để ngươi lợi dụng, ngươi có thể mượn dao giết người, nhưng con dao này không phải là Lý gia.” Ánh mắt thanh niên dừng lại trên người Lý Càn Tín vô cùng uy nghiêm: “Ngươi tất thảy phải xem gia tộc là nặng nhất, không nên sai khiến Lý Duyên Húc đến trêu chọc nó. Nếu ngươi có bản lĩnh giải quyết chuyện này thì thôi, vậy mà hết lần này tới lần khác không giải quyết được, thậm chí còn làm Lý Duyên Húc mất đi.”

Thanh niên lắc đầu: “Ngươi không phải là người thích hợp sau này làm gia chủ.”

“Phụ thân!” Lý Càn Tín mở to mắt ra nhìn, có chút không thể tin nổi hô lên, thanh niên kia lại nói chắc chắn như vậy làm lão ta vô cùng bối rối. “Phiền toái này con sẽ tự giải quyết, sẽ không làm liên lụy đến gia tộc, sau việc này con sẽ bế quan trùng kích Đại Thừa kỳ, mong phụ thân cân nhắc lại…”

“Muộn rồi.” Ánh mắt thanh niên lại hướng về phía xa nói khẽ: “Hình bóng trong ngọc bài vừa rồi chính là hắn, Càn Tín à, đến cái thân ảnh như vậy ngươi còn nhìn không rõ, có thể thấy được cảnh giới của hắn đã cao hơn ngươi không chỉ một giai đâu.” Lão hít một hơi thật sau, vấn đề là lão cũng biết rõ, suy đoán rằng đây là Lý Duyên Tỷ, càng hi vọng không phải là Lý Duyên Tỷ, nếu thật sự là anh, hiện tại lão chỉ là Đại Thừa trung kỳ, mà khí tức của Lý Duyên Tỷ rõ ràng không phải là Đại Thừa trung kỳ, trong lòng lão nặng nề: “Ngươi cố gắng mà tu luyện, sau khi tiến vào Đại thừa kỳ, thần thông tu vi này Hợp Thể kỳ không thể so sánh được, thực lực hiện tại của Lý Duyên Tỷ đã hơn người rất nhiều, nếu ngươi trêu chọc nó, rất có khả năng gia tộc sẽ vứt bỏ ngươi để bảo vệ cho nó.”

 

Kết thúc bia đỡ đạn 30

Tống Nhan ở bên cạnh nắm chặt hai tay, cố gắng duy trì tình trạng nửa ngồi nửa quỳ nghe thấy vậy không thể tin nổi trừng lớn mắt. Nghe thấy gia tộc có thể sẽ vứt bỏ mình để bảo vệ Lý Duyên Tỷ, Lý Càn Tín cảm thấy buồn cười, nhưng hắn lại cười không nổi.

“Phụ…” Lời hắn định nói còn chưa xong, một giọng khác đã truyền khắp Lý gia ở Bàn Long cốc: “Lý Càn Tín, không phải ngươi muốn mạng của ta sao?”

Trước đó Lý Càn Tín còn tưởng thanh niên chỉ hù dọa lão, nhưng khi nghe thấy tiếng nói này thì sắc mặt đã thay đổi.

“Ngươi nghe thấy chưa?” Tiếng nói vang lên, thanh niên quay đầu nhìn đứa con của mình, ánh mắt cũng không quá sắc bén, nhìn thấy hai chân Lý Càn Tín run run: “Đây chính là mối họa mà ngươi đã gây ra.”

Bên ngoài sân lớn của Lý gia hoa lệ ở Bàn Long cốc, Lý Duyên Tỷ nhìn chằm chằm vào biển hiệu.

Tiếng của anh đã truyền khắp Bàn Long cốc, tu sĩ từ khắp nơi đi ra, trong đầu Lý Càn Tín nhảy lộp độp, tiếng nói của thanh niên làm lão ta thẫn thờ, lão cố gắng cho vị trí ấy mấy ngàn năm, vậy mà hôm nay thanh niên kia lại muốn lão nhường lại quyền, thậm chí còn nói cho lão biết có thể gia tộc sẽ từ bỏ lão để bảo vệ Lý Duyên Tỷ.

Đầu Lý Càn Tín đau muốn nứt ra, định mở miệng nhưng chỉ có thể há miệng mà nói không nên lời. Lão đã sai rồi sao? Lão chỉ muốn tiên hạ thủ vi cường với Lý Duyên Tỷ, chỉ vì tự bảo vệ mình thôi mà!

Tiếng của Lý Duyên Tỷ làm cho không ít người đang bế quan giật mình, rất nhiều người phá quan đi ra, thanh niên nghe thấy ai đó hét lên: “Kẻ nào dám xông vào Bàn Long cốc.” Hắn ta lắc đầu rồi quay lại nói với Lý Càn Tín: “Đi thôi.”

Vừa nói xong, hắn ta dẫn đầu bay lên, Lý Càn Tín do dự một chút rồi cũng cắn răng bay theo. Tống Nhan vẫn chưa đứng dậy, con bà ta đã hỏi: “Mẫu thân, kẻ hèn mọn kia đã quay lại rồi à?

Tuy Tống Nhan không nói gì, nhưng móng tay lại ghim chặt vào lòng bàn tay con trai.

Bên ngoài chỗ ở của chủ Lý thị có một cái bia đá rất lớn, trên đó ghi ba chữ bàng bạc “Bàn Long Cốc” rất lớn, Lý Càn Tín thấy người thiếu nữ kia đang đứng cùng Lý Duyên Tỷ dưới tấm bia đá ấy, trên không trung bay đầy người trong gia tộc Lý thị. Lý Càn Tín nhìn thoáng qua thấy đời con cháu ít tuổi nhất còn ở trong phủ không ra  ngoài, những gương mặt mà lão quen thuộc đều đủ cả, nhiều người như vậy, tuy trước đó thanh niên kia từng nói thực lực của Lý Duyên Tỷ có khả năng đã đột phá Đại Thừa kỳ. Nhưng bây giờ thấy nhiều người như vậy Lý Càn Tín thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt lão nhìn kỹ Lý Duyên Tỷ, giờ lão mới phát hiện ra đứa con này lão không hề nhớ rõ bộ dáng trước kia của nó cao thấp ra sao, chỉ nhớ mang máng mắt mày của nó tràn ngập sự tàn ác lạnh lẽo. Nhiều năm không thấy, sắc mặt của Lý Duyên Tỷ trong trí nhớ lão đã bình tĩnh hơn nhiều, trong ánh mắt Lý Càn Tín hiện lên sát ý, thanh niên kia đi ra, rất nhiều tu sĩ ở trên trời dần hạ xuống.

“Vốn là con cháu của Lý thị, phụ trách công việc ở hồ Thủy Nguyệt, không được triệu tập mà quay lại, có quy củ nào như vậy, ngươi không hiểu sao?” Thanh niên lạnh lùng mở miệng quát, xung quanh yên tĩnh lặng lẽ: “Tự tiện xông vào Bàn Long cốc còn ra thể  thống gì?”

“Ta không giết người đã là rất có thể thống rồi.” Lý Duyên Tỷ mỉm cười, ánh mắt nhìn vào người Lý Càn Tín, rõ ràng sát ý của Lý Càn Tín đối với hắn đã được thu lại rất nhanh, nhưng Lý Duyên Tỷ vẫn cảm nhận được: “Ta đến đây là vì Lý Càn Tín, không liên quan đến người khác, nếu không muốn chết, nhanh chóng cút đi!”

Rất nhiều đạo tinh thần lực dò xét người Lý Duyên Tỷ và Bách Hợp, lời của hắn làm cho sắc mặt của thanh niên kia biến hóa, ánh mắt nghiêm túc: “Gọi thẳng tên của trưởng bối, đây là quy củ Lý gia dạy ngươi sao?”

“Có người dạy ta hả?” Nghe xong Lý Duyên Tỷ giả như giật mình, châm chọc hỏi lại: “Ta còn tưởng cha mẹ ta đã mất, đứa trẻ mồ côi như ta không có ai dạy dỗ cả.” Anh nói xong làm Lý Càn Tín xanh mặt nắm chặt tay lại.

Thanh niên cau mày: “Ngươi nên biết, trong gia tộc kỵ nhất là cùng huyết thống mà đánh nhau, cốt nhục tương tàn, nếu hôm nay ngươi quyết không buông tha, có thể đoán được hậu quả sẽ như thế nào?”

“Không tuân theo, cũng không buông tha phải là Lý Càn Tín mới đúng.” Anh trước kia khinh thường việc mở miệng giải thích, đến cuối cùng bản thân bị gia tộc phong ấn, căn bản đến cuối cùng Lý Duyên Tín không gặp trở ngại gì, bây giờ Lý Duyên Tỷ nhìn chằm chằm Lý Càn Tín, cha con hắn đến giờ thực sự đã xem nhau như kẻ thù, ánh mắt anh nhìn thấy sắc mặt Lý Càn Tín tái nhợt, mới nói: “Hồ Thủy Nguyệt cứ trăm năm mới cống nạp số lượng linh thạch cố định, năm nay Lý Duyên Húc lại đến truyền lời, yêu cầu nộp số linh thạch vượt quá số cố định, lại nói rõ là do gia chủ muốn, nếu không giao ra được, lại có ý chọc giận để ta ra tay, những lời này không phải Lý Càn Tín cố tình ép ta làm phản, mượn tay gia tộc để trừ bỏ ta sao?”

Lời của anh làm cho thanh niên nghiêm mặt lại, nếu là người khác nghe được chỉ sợ nghĩ Lý Duyên Tỷ mượn cơ hội tố cáo Lý Càn Tín thôi, nhưng thanh niên nghe rõ, Lý Duyên Tỷ biết chính xác ý định của Lý Càn Tín, biết lão ta muốn mượn tay gia tộc để giết chết Lý Duyên Tỷ, nhưng anh vẫn đến tận đây, như vậy chỉ có thể là hắn thực sự muốn đi tìm chết, hoặc là hắn tự tin tu vi của mình đủ cao để có thể tự do hành động ở Lý gia.

Nhưng Lý Duyên Tỷ lại mang theo nữ nhân đến đây, tuy hai người không nói chuyện với nhau, nhưng cơ thể hắn tự động che chở cho cô ta, như vậy anh vô cùng bảo hộ nữ nhân này, không giống như muốn dẫn cô ta đi tìm chết.

“Ngươi có gì để chứng minh những việc này là ta làm? Đúng rồi, Lý Duyên Húc, Lý Duyên Húc đâu?” Lý Càn Tín nghe thấy vậy lộ vẻ mừng như điên: “Hắn đã giết chết Lý Duyên Húc, nên cho đến bây giờ Lý Duyên Húc vẫn chưa quay về, dựa theo tộc quy, phải hủy bỏ tu vi của hắn, trục xuất khỏi Lý gia!” Thấy chỉ có hai người Lý Duyên Tỷ đến, không có Lý Duyên Húc, Lý Càn Tín tưởng chừng tìm thấy nhược điểm của Lý Duyên Tỷ.

Lão ta nói quá nhanh làm thanh niên kia không kịp ngăn lại, lời vừa thốt ra Lý Duyên Tỷ gật đầu, từ tay áo một cái cờ nhỏ bay ra: “Ngươi muốn có chứng cứ? Vậy nó ở đây.”

Cái cờ nhỏ bay đến giữa, một nguyên thần từ trong cờ bay ra hóa thành một Nguyên anh có khuôn mặt trắng bệch, ngơ ngẩn tại chỗ một lúc, đến khi nhìn thấy Lý Duyên Tỷ mới sợ hãi bay nhanh về phía thanh niên kia.

“Phụ thân, Lý Duyên Tỷ chém cơ thể của Tứ đệ, lại biến Lý Duyên Húc thành tình trạng này, nếu không xử lý hắn, sau này…” Sau khi nhìn thấy Nguyên anh của Lý Duyên Húc, trên mặt Lý Càn Tín sợ hãi, lại thấy thanh niên kia có vẻ bất ngờ, nhớ lại lờn hắn ta nói có thể gia tộc sẽ từ bỏ lão để bảo vệ Lý Duyên Tỷ mới vội vàng mở miệng bảo: “Ở trong gia tộc, không lẽ chỉ cần có thực lực là tùy ý đánh người bị thương hả?”

Những lời này làm cho những tộc nhân bị Lý Duyên Tỷ làm giật mình, nhìn thấy anh càng bất mãn, chỉ e ngại tộc trưởng đang ở đây nên không dám mở miệng. Thanh niên lạnh lùng nhìn Lý Càn Tín, làm sao hắn ta không biết tâm tư của đứa con này cơ chứ, nó muốn tộc nhân đánh nhau với Lý Duyên Tỷ, không chỉ là muốn đối phó với Lý Duyên Tỷ mà ngay cả hắn ta cũng tính kế, đúng là ngu xuẩn!

“Ngươi câm miệng cho ta!” Thanh niên quát Lý Càn Tín, vẫy tay lấy lá cờ đang phất phơ trên trời về, đưa nguyên thần của Lý Duyên Húc để vào đấy, làm ổn thỏa rồi mới vuốt áo: “Việc trước đó tất cả là do Lý Duyên Húc nghịch ngợm mà ra, bây giờ nó đã tự làm tự chịu, bị báo ứng rồi, việc này không được nhắc lại nữa.”

“Phụ thân!” Lý Càn Tín không tin nổi thanh niên kia lại nói thế, lão nhịn không được lớn tiếng gọi, thanh niên nghiêm nghị nhìn lão hét lên: “Câm miệng!”

“Phụ thân xử sự bất công! Thân thể Lý Duyên Húc bị phá hủy bởi đứa con ngỗ nghịch này, dù còn Nguyên anh sau này có để đoạt xá người khác, nhưng tu vi chắc chắn sẽ bị giảm đi, ngày xưa Tứ đệ đã đạt Nguyên anh trung kỳ khi chưa tới 3000 tuổi, vậy mà sau khi đoạt xá xong đã bảy ngàn tuổi rồi, tu vi mới là bao nhiêu?”

Lý Càn Tín ác độc quyết tâm, nếu thanh niên kia muốn bảo vệ Lý Duyên Tỷ, nếu bây giờ không làm sự việc lớn lên, đã đắc tội với Lý Duyên Tỷ rồi, sợ rằng sau này có khi lão sẽ chết dưới tay anh, chẳng bằng bây giờ định tội cho hắn, lấy mạng của hắn mới bỏ được mối họa trong lòng lão. Tuy thanh niên kia tức giận với lão nhưng dù sao cũng là cha con, bỏ được chấp niệm này rồi lão sẽ chuyên tâm tu hành, cuối cùng sẽ có ngày phụ thân tha thứ cho lão!

Thốt ra mấy lời này xong, Lý Càn Tín nheo mắt nhìn Lý Duyên Tỷ: “Hôm nay ta sẽ báo thù cho Tứ đệ!”

“Vậy phải xem ngươi có năng lực đó hay không đã.” Lý Duyên Tỷ cười lạnh, một thanh trường kiếm từ trong lòng bàn tay Lý Càn Tín hình thành.

Tình huống vừa rồi còn khống chế được, thanh niên kia không ngờ bị mình quát tháo như vậy mà Lý Càn Tín không biết tự lượng sức vẫn muốn ra tay, hắn ta định ngăn cản thì đã muộn!.

Một khi Lý Càn Tín ra tay, thanh trường kiếm chém tới Lý Duyên Tỷ, anh đấm một quyền về phía trước, vảy rồng trên nắm tay mọc ra, ngay cả vũ khí cũng không cần dùng, chỉ dùng cơ thể mình đón đỡ đòn này. Thấy vậy Lý Càn Tín cười châm chọc, tuy nghe thanh niên kia nói thực lực Lý Duyên Tỷ hơn lão, nhưng khi tu sĩ có pháp bảo trong tay, lực công kích sẽ gia tăng gấp đôi, dù hắn có đạt đến Đại Thừa trung kỳ, ngay cả yêu hình cũng không thèm biến, lại muốn dùng chính sức mạnh của cơ thể mà đỡ đòn này cũng thực quá mức tự đại!

Nụ cười trên mặt Lý Càn Tín bây giờ có chút xem thường anh, nhưng vài giây sau, nắm đấm của Lý Duyên Tỷ trực tiếp đấm vào thân trường kiếm, thanh trường kiếm kia cũng không có chặt đứt tay anh, ngược lại còn bị một đấm này đánh cho bay xa, vốn dĩ thanh kiếm tràn ngập linh khí, sau khi trúng đòn phát ra tiếng gãy rồi đứt thành hai đoạn, ánh sáng tắt lịm rồi rơi xuống đất.

Mà khi thanh kiếm của Lý Càn Tín bị gãy, ngực lão như bị núi đá đập trúng, cơn đau kịch liệt ập tới, pháp bảo cùng tâm thần có liên hệ với nhau, một khi bị phá hủy đau đớn ấy khó mà chịu nổi, “Phụt” một tiếng, lão ta phun ra một ngụm máu tươi, ngã bịch xuống, sắc mặt trắng bệch.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion6 Comments

  1. Temmmm! Ui đọc chap này thấy thoả lòng thoả dạ quá đi. LCT à, cái tên nói lên con người, làm càn quá đi mất. Kkk coi thường LdT à? Những gì ngươi trân quý nhất LdT sẽ cướp khỏi tay ngươi. Cả gia tộc sẽ bỏ ngươi để bảo về LdT đấy. Vui quá. Anh comeback thật quá hoành tráng ;69

  2. Lý Càn Tín đến giờ phút này vẫn chấp mê bất ngộ. Lão ta mặc dù đã bị phụ thân trách mắng vẫn quyết tâm giết chết Lý Duyên Tỷ. Lão ta không nghĩ Lý Duyên Tỷ có thể mạnh hơn mình bao nhiêu mà chỉ nghĩ đến việc phải tiêu diệt anh. Quá ngu xuẩn.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors.

  3. Lão cha này không cưu được gòi a, tầm nhìn & năng lực quá kém cỏi a! Chỉ có gia gia là sáng mắt được chút ít a, phen này anh chị sẽ giật sập cả server luôn ấy nhỉ? Các chú các bác không nên đánh giá thấp năng lực anh nhà a, kẻo chết không kịp trăng trối gì

  4. LCT có đúng là phụ thân của LDT k vậy trời, kẻ thù có khi cũng k đuổi tận giết tuyệt vậy đâu trời. Mà lão giả kia nói LCT ngu xuẩn là chưa đủ đâu, còn tự cao tự đại nữa kìa. Hừ. Để coi LDT giết ông ta như thế nào nào. Hừ

    Tks tỷ ạk

  5. Lão Lý Càn Tín vừa ngu xuẩn vừa mê gái tu vi lại thấp mà tưởng mình hay lắm cơ. Nói Duyên Tỷ ca là con hắn là không tin được luôn ák, ca quá xuất chúng còn lão già kia thì… Lần này Lý Duyên Tỷ làm rõ ràng mọi chuyện chứ không như lúc trước vì quá lạnh lùng mà bị chết oan đấy, nguyên thần thì bị phong ấn, thảm không thể tả. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  6. A Tỷ xấu quá, ăn gắt gao con gái nhà ngta rồi mà vẫn xưng “tôi” nghe cứ sao sao ấy :(( tội chị Hợp vướng yêu rồi chả còn để ý gì nữa

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: