Bia Đỡ Đạn Phản Công – Kết thúc bia đỡ đạn 25+26

5

Kết thúc bia đỡ đạn 25

Edit: Nayuki

Beta: Sakura

Người yêu dấu bị Tần  gia giam giữ giống như chạm vào vảy ngược của Lý Càn Tín, hắn giận dữ tàn sát toàn bộ cả nhà Tần gia, tuy cuối cùng Lý Duyên Tỷ vẫn được sinh ra, nhưng cũng vì duyên cơ này nên việc hắn được sinh ra cũng không phải là mong muốn của Lý gia.

Người dòng chính của Tần thị đã chết, trên người mẫu thân của Lý Duyên Tỷ không bỏ được sự nguyền rủa, từ giây phút con trai của bà sinh ra, bà ký gửi thù hận lên người hắn. Sinh con coi như bà đã tự từ bỏ mình, bà đã bị hủy, không đủ năng lực báo thù, nhưng bà còn con trai, bà sinh ra nó, nó có thể thay cô báo thù Lý gia.

Có khả năng đứa bé này sẽ là truyền nhân kế thừa đại yêu chi lực của Lý gia, bà tin thù hận của Tần thì sẽ đòi được cả vốn lẫn lời. Lý gia tối kỵ việc tự giết lẫn nhau nên cô biết rõ con trai mình đã sinh ra. Dù Lý Càn Tín không thích cũng không có khả năng giết hắn.

“Cho nên Lý gia muốn tôi chết, tôi cũng muốn Lý Càn Tín chết.” Giống như lời của thiếu niên Lý Duyên Tỷ, ý nghĩ của anh đến giờ vẫn như vậy: “Mẫu thân ta sinh ra ta không phải để ta đi tìm chết.” Ánh mắt của anh ngạo nghễ, kể từ lúc hắn được sinh ra, không ai có quyền cướp đi tính mạng của anh, ngay cả Tần thị cũng không có tư cách đấy.

Mỗi người không có tư cách quyết định mình được sinh ra hay không, thế nhưng có thể quyết định được vận mệnh của mình. Khi còn nhỏ yếu không đủ năng lực, anh chỉ có thể càng ngày càng mạnh hơn, đến khi tất cả Lý gia phải cúi đầu xưng thần trước mặt anh.

Lúc trước khi đệ tử Tần gia Tống Nhan được gả cho Lý Càn Tín làm vợ, sinh con dưỡng cái cho hắn ta, trong Lý thị, vì xuất thân của anh nên ghét bỏ anh, phòng bị anh, chỉ mong anh sớm chết đi, nhưng cũng vì truyền thừa huyết mạch của Lý thị, mà Lý thị tối kỵ việc gia tộc nội đấu.

Từ khi anh còn nhỏ có vài huynh đệ cũng làm vậy, tuy không đủ so với người lớn, nhưng dù anh không chết trong tay người lớn thì cũng vài lần suýt chết trong tay những huynh đệ của mình. Không có mẫu thân bảo vệ, không có phụ thân chăm sóc. Ở trong thượng giới, một người yếu ớt sống còn không bằng con chó! Sinh mệnh rẻ như cọng rơm cọng rác, nên đã dưỡng tính cách của anh trở nên lạnh lùng, ích kỷ, hung ác và tàn nhẫn. Trước khi gặp được Bách Hợp, anh làm việc luôn không để lại lối thoát, ngoài Bách Hợp ra, kể cả anh khi còn ở thời kỳ thiếu niên hay chính bản thân anh gặp chuyện không may sau này, đều ra tay rất ác độc mà không có chút do dự nào cả.

“Em có sợ tôi không?”

Anh nhìn Bách Hợp chằm chằm, trên mặt mang theo nụ cười thản nhiên. Nhưng trong ánh mắt lại lạnh nhạt hờ hững. Đây mới thực sự là anh, kỳ thực khi anh mỉm cười nhìn cô, chỉ là cách anh che giấu chính mình sau nhiều lần thua thiệt. Sau mỗi lần ngã anh càng khôn ra, trước kia anh bị tổn thất nặng nề trên tay Lý thị, nhiều năm sau anh mới có cơ hội ngóc đầu dậy, anh sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm như trước nữa.

Hiện tại Lý Duyên Tỷ chính là tâm ma của thời niên thiếu chính mình, như vậy Lý gia cũng chính là tâm ma của anh. Khi còn niên thiếu anh không hiểu được ân oán giữa những người lớn với nhau, việc Tần gia bị hủy cũng không liên quan gì đến anh, thế nhưng những đứa con của Lý Càn Tín và Tống Nhan lại muốn anh chết, anh sẽ khiến cho bọn họ chết trước! Kể từ khi gặp chuyện không may cho đến thời khắc anh sống lại này, anh đã suy nghĩ sẽ không báo thù vì Tần gia nhưng chuyện thân thể anh bị hủy trước kia, anh lại không thể không báo.

Vậy mà sự tình khó tính được hết, thiên tính của anh như vậy, không ngờ một ngày cũng sẽ thích một cô gái.

Lý Duyên Tỷ nghe thấy chính mình hỏi, lại không nhịn được cười. Mặc kệ cô có sợ anh hay không, anh cũng sẽ không để cô rời xa mình. Bách Hợp nhìn thấy anh cười mà toàn thân phát lạnh, cô nhớ tới lời thiếu niên Lý Duyên Tỷ nói về việc hắn sợ nhất. Nghĩ lại việc hắn sợ có khi là cuộc sống dài dằng dặc, làm thế nào để trải qua bao nhiêu cái ngàn năm như thế. Cô lật tay nắm lấy Lý Duyên Tỷ, tuy không nói gì nhưng nhìn thần sắc của cô Lý Duyên Tỷ bật cười.

“Anh cười cái gì?”

Bách Hợp có chút không hiểu, anh cứ cười không ngớt cuối cùng lại hôn trộm cô một cái. Tuy cô không nói gì cả, nhưng thần sắc của cô anh nhìn ra được, cô bé này chỉ sợ khi anh nói như vậy lại gặp những việc khi còn thiếu niên đã từng nói qua với cô, có khi trong lòng cô đang lo mình vì việc của mẫu thân mà đau lòng.

Thực ra anh cũng không muốn đề cập đến nguyên nhân, cũng không hẳn là vì thương tâm, mà đơn giản mỗi lần nghĩ đến, đối với việc muốn giết bọn người Lý Càn Tín thì dục vọng càng ngày càng nặng. Cảm giác Lý gia dành cho anh từ nhỏ cũng không tốt, con cái của Lý Càn Tín và Tống Nhan coi anh so với đám người hầu hạ đẳng còn không bằng, chỉ biết hành hạ đánh đập, cho đến khi anh thức tỉnh đại yêu chi lực, bắt đầu tu luyện về sau, những trò đùa dai mới chấm dứt.

Mà hắn không đề cập tới Tần thị, cũng không phải vì mẫu tử tình thâm. Tuy Tần thị thực sự sinh ra mình, tuy hắn không phải là kết quả bà  mong muốn, hơn nữa mãi sau khi sinh ra thì bà cũng chỉ xem Lý Duyên Tỷ như công cụ báo thù của mình, một người không ở chung ngày nào, cũng không có tình cảm gì cả, anh làm gì có hứng vì Tần gia mà báo thù.

Đương gia chủ nhân của Lý thị hiện tại chính là Lý Càn Tín – phụ thân của anh, cả đời lão ta chỉ vì trở thành Lý thị gia chủ mà cố gắng, nếu như để lão ta chết thì quá đơn giản, lão càng quan tâm cái gì, Lý Duyên Tỷ lại càng muốn cướp đi. Cuộc đời của anh, cũng bởi Lý Càn Tín phát hiện ra đứa con trai này có sát ý với mình mới đưa đến hồ Thủy Nguyệt, chỉ là lúc đó anh chưa gặp được Bách Hợp, ở hồ Thủy Nguyệt thu dọn xong cục diện rối rắm do Lý Càn Xung để lại xong, lại bị Lý Càn Tín chăm chú theo dõi.

Khi đó Lý Càn Tín đạt đến tu vi Nguyên anh hậu kỳ, lão biết đứa con trai này từ nhỏ không thích mình, cảm giác của lão đối với đứa con này cũng không khác lắm, tồn tại của nó như nhắc lão về một thời không vui, đối với những trò ác của mấy đứa con khác cũng coi như không thấy, nếu không vì quy củ Lý gia cản trở, từ lúc Lý Duyên Tỷ sinh ra, lão đã phế bỏ anh rồi.

Lão nhắm mắt làm ngơ đối với đứa con trai này, cho nên biết rõ ngay từ đầu Lý Càn Xung gây họa lớn, chọc giận một hậu nhân của Vương gia Nguyên anh kỳ, lão mới phái Lý Duyên Tỷ đến Hồ Thủy Nguyệt, thực ra là muốn mượn tay chân của Vương gia giết anh. Không ngờ Lý Duyên Tỷ không những không chết mà còn giết chết tu sĩ Vương gia Nguyên anh kỳ.

Lý gia gặp phiền toái, Lý Càn Tín càng nóng nảy hơn, không nghĩ đến đứa con lão chưa bao giờ để vào mắt lại chỉ dùng chưa tới một ngàn năm đã đạt đến Nguyên anh, lại còn thức tỉnh đại yêu chi lực. Nếu biết sớm như vậy, trước kia lão sẽ làm việc càng không rõ ràng, nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, giờ lại tự tạo nên một kẻ thù như vậy. Lý Càn Tín vô cùng tức giận, hai cha con đều muốn đẩy nhau vào chỗ chết, không chết không ngừng.

Chỉ có điều kết quả là Lý Duyên Tỷ sắp thành lại bại!

“Cuối cùng thái thượng trưởng lão xuất hiện, trong giây phút đó tôi quyết định bỏ qua thân thể, mang toàn bộ linh lực đưa vào trong nguyên thần.” Lúc ấy anh đã đạt đến tu vi Đại Thừa kỳ, chỉ có điều đối mặt với nhóm thái thượng trưởng lão cùng tu vi với anh, khi ấy anh bỏ ra một vạn năm cũng không bước vào Độ Kiếp kỳ được, nhưng vì từ bỏ thân thể đưa linh lực vào trong nguyên thần lại làm cho thực lực của nguyên thần đạt đến giả tính Độ Kiếp kỳ.

Đáng tiếc do anh đã mất đi thân thể, chỉ còn lại nguyên thần, dù dùng nguyên thần mạnh mẽ có thể đoạt xá của bất kỳ người nào, nhưng sau khi đoạt xá xong chắc chắn anh sẽ bị giết chết.

Nhưng cũng bởi vì nguyên thần của anh quá mạnh mẽ, người Lý gia không giết được anh, nên đành phong ấn nguyên thần của anh. “Về những việc sau đó, em cũng biết cả rồi.”

Anh có thói quen muốn là sẽ tự đi lấy, không từ thủ đoạn nào cả, cho nên ban đầu khi anh muốn cô, liền xuống tay không hề do dự, Lý Duyên Tỷ vừa nói xong liếc nhìn Bách Hợp: “Sợ hãi không?” Bách Hợp cho rằng anh đang hỏi mình có sợ hãi tình huống như vậy không nên mới lắc đầu.

Cô vốn tỉnh táo, giờ lại biết những việc xảy ra sau này. Cô mới phát hiện thực ra hai người không phải là hoàn toàn không có phần thắng. Trước kia khi Lý Duyên Tỷ một mình một người đấu với cả Lý gia, bây giờ hai người đồng lòng đối mặt, tuy Lý gia là quái vật khổng lồ, nhưng tinh thần lực của Lý Duyên Tỷ mạnh mẽ, hơn nữa những chuyện phát sinh sau này anh đều biết hết, cái gọi lại biết người biết ta, hai người chưa chắc là đi tìm chết đâu. Cô phân tích nghiêm túc, Lý Duyên Tỷ kéo cô vào ngực: “Không cần lo lắng việc này, tôi không định tranh đấu cùng Lý gia nữa.”

Tuy một đám trưởng lão đã phong ấn anh, nhưng thực tế việc Lý Duyên Tỷ phản lại cũng mang đến nguy cơ rất lớn cho Lý gia. Bao nhiêu đệ tử con em trẻ tuổi kể cả của Lý Càn Tín đều chết trong tay anh, ở trong tinh không nhiều năm như vậy, những việc anh đã từng làm cũng cảm thấy chán ghét rồi.

Hơn nữa bên cạnh người anh giờ đã có Bách Hợp, anh tình nguyện dùng toàn bộ thời gian của mình để làm bạn với Bách Hợp. Thời gian dài dằng dặc, anh cũng không muốn phí phạm trên Lý gia, mà muốn dùng làm những việc anh cảm thấy có hứng thú.

Nghe anh nói như vậy, Bách Hợp cảm thấy có chút bất ngờ, nhìn Lý Duyên Tỷ cũng không có vẻ miễn cưỡng, mà chỉ nhàn nhạt, cô cũng gật nhẹ đầu.

Nội phong ấn trong cơ thể Bách Hợp đã được giải trừ, cô tu luyện cũng không có vấn đề gì nữa, linh khí nơi này quá ít, không phải là nơi tốt để tu luyện, Lý Duyên Tỷ quyết định quay lại Hồ Thủy Nguyệt, nơi đó linh khí nhiều, cũng xa trung tâm quyền lực của Lý gia, thời niên thiếu anh cũng ở tại đấy hai ba ngàn năm, rất thích hợp cho việc tu luyện.

Hai người đi ra khỏi động phủ tạm thời, Bách Hợp nhìn xung quanh thấy đây không phải là nơi trước đó hai người đi vào Phong Ma Cốc, không phải có phải đúng như lời Lý Duyên Tỷ nói trước kia hay không, vì Tiêu Dao Hậu mở Phong Ma Cốc sớm nên làm cho vị trí của nó bị thay đổi, hoặc là do Lý Duyên Tỷ đã trùng kích Hóa Thần kỳ nên làm cho mọi chuyện khác đi, bây giờ hai người đang ở đâu cũng không rõ.

Lý Duyên Tỷ lấy cái nhà thuyền nhỏ lúc trước cùng Bách Hợp đi ra, hai người nhảy lên, thuyền rất nhanh phóng vào không trung không còn dấu tích. Nhất thời Lý Duyên Tỷ cũng không biết đây là nơi nào, cũng may vừa mới bay được một chút đã thấy vài tu sĩ thấp giai đụng trúng, Lý Duyên Tỷ ngăn họ lại, những tu sĩ này tu vi chỉ là Trúc Cơ kỳ, còn kém hơn cả Bách Hợp, bị hai đại tu sĩ ngăn lại, họ sợ đến run rẩy.

“Đây là nơi nào?”

Thấy Lý Duyên Tỷ chỉ hỏi đường, mấy người này thở phào nhẹ nhõm, một người đầu lĩnh trẻ tuổi tiến lên chắp tay thưa: “Tiền bối, nơi này là Phả La đảo, ở dưới là địa bàn của Huyền Âm, mấy người vãn bối là đệ tử dưới Huyền Âm.” Nghe vậy, Lý Duyên Tỷ mới cau mày đưa mấy viên linh thạch trung phẩm ra, bọn người bị ngăn lại vui mừng nhận lấy.

Cũng may Phả La đảo cách Đảo Vân Lâu cũng không xa, đều thuộc về Thiên Dung đại lục, từ chỗ này về tới Hồ Thủy Nguyệt so với Đảo Vân Lâu xa hơn nhiều, nhưng hai người cũng không gấp nên không sao cả.

Sau khi về tới Hồ Thủy Nguyệt cũng phải hơn một tháng, Lý Duyên Tỷ cùng Bách Hợp ngồi thuyền nhỏ đi vào địa bàn của Hồ Thủy Nguyệt, hai người không hề che giấu thân hình nên rất nhanh đã bị tu sĩ trong Hồ Thủy Nguyệt phát hiện.

“Nơi này là địa bàn của Lý gia, ai dám xông vào?”

Lý Duyên Tỷ hừ nhẹ một tiếng, uy áp khổng lồ dọa cho đám tu sĩ cản đường đầu đầy mồ hôi, nằm phủ phục xuống đất.

“Ta chỉ đi ra ngoài hơn trăm năm, khi quay về đã thành xông loạn?”

Mấy tu sĩ nghe xong lời này, lại thấy khuôn mặt Lý Duyên Tỷ, sắc mặt tự nhiên thay đổi.

Hồ Thủy Nguyệt đã có chủ nhân mới, lại phát hiện có tu sĩ cường đại đến đây, chủ nhân của Hồ Thủy Nguyệt đã đi ra, đúng là người lúc trước Lý Càn Vô từng nói muốn tiếp nhận vị trí của Lý Duyên Tỷ là Lý Càn Như. Cô ta nghe thấy người hầu báo, có chút không tin nổi, đến khi tận mắt thấy Lý Duyên Tỷ ở trước mặt mình mới hoảng sợ: “Sao ngươi còn sống?”

Ngày đó Lý Duyên Tỷ đuổi Lý Càn Vô đi, chỉ cho mỗi cái Nguyên anh trốn về Lý gia, mang tất cả sự tình của mình báo cho gia tộc, Lý gia chuẩn bị bắt tay mang Lý Duyên Tỷ về Thương Lan đại lục thẩm tra, thế nhưng khi hai trưởng lão Nguyên anh kỳ đến Hồ Thủy Nguyệt, Lý Duyên Tỷ đã mất tích, anh mang theo cả người thiếu nữ bình thường có ấn ký của anh rời khỏi hoog Thủy Nguyệt, lần này anh đi là hơn một trăm năm mươi năm.

Hai trưởng lão ban đầu còn đề phòng anh quay về, thế nhưng sau mười năm vẫn không thấy bóng người đâu, Lý gia từng nghe ngóng biết anh cùng với đám người Tiêu Dao Hậu và Mạc lão ma từng đến đảo Vân Lâu gặp mặt, kể từ đó về sau cả anh và thiếu nữ anh mang theo đều không còn tung tích. Người Lý gia cho rằng anh đã cùng đám Tiêu Dao hậu đi vào bí cảnh nào đó, hiện tại vẫn bị lạc bên trong chưa ra được.

Cho đến hơn 130 năm trước, Lý gia mới phái Lý Càn Như tới nơi này trấn thủ, không ngờ nhiều năm sau, Lý Duyên Tỷ không chỉ trở về mà còn dẫn theo một thiếu nữ. Lý Càn Như đã đạt tới tu vi Nguyên anh sơ kỳ tự nhiên cũng nhìn được tu vi của Bách Hợp là Kim đan kỳ, chắc không phải là thiếu nữ phàm nhân lúc trước anh mang theo.

Dù sao nữ người hầu kia có bắt đầu tu luyện, hơn một trăm năm tối đa cũng chỉ lên được Trúc Cơ kỳ, sao có khả năng lên được tới Kim đan.

“Bởi vì nơi này nhiều năm ngươi không về, nên tạm thời do ta tiếp quản.” Nhớ lại lúc nguyên thần Lý Càn Vô trốn về, từng đề cập qua, chính miệng Lý Duyên Tỷ nói, nếu Lý gia một lần nữa phái người đến hồ Hồ Thủy Nguyệt, anh liền đem thân thể kẻ đó chém giết, chỉ để cho Nguyên anh của nàng ta trốn đi.

Năm đó Lý Càn Vô đã đạt tới Nguyên anh trung kỳ đại viên mãn, vậy mà ở nơi của vãn bối cũng chỉ có nguyên thần trốn về được, một thân tu vi bị hủy, phải đến hơn mười năm trước, Lý gia mới tìm được một thân thể phù hợp cho hắn đoạt xá, bây giờ tu luyện lại, khó khăn lắm mới đạt được Kim đan hậu kỳ.

 

Kết thúc bia đỡ đạn 26

Trước kia Lý Càn Vô bị Lý Duyên Tỷ giết, tu vi của mình kém Lý Càn Vô rất nhiều, nếu như hắn muốn động thủ, chính mình chắc chắn không phải đối thủ của hắn.

Nghe những lời nữ nhân trước mặt nói xong, Lý Duyên Tỷ bộ dạng khẳng khái: “Hôm nay ta đã trở về, ngươi có thể đi rồi.”

Lời này đến tai Lý Càn Như, cô ta nắm chặt tay lại. Trước mặt một số người hầu ở hồ Thủy Nguyệt mà thái độ Lý Duyên Tỷ càn quấy hung hăng như vậy, Lý Càn Như cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, biết tính cách của hắn coi trời bằng vung, dù là Lý Càn Vô cũng không chiếm được phần hơn từ chỗ hắn, rốt cục cơn tức này cũng đành nhịn xuống. Thuyền nhỏ chở Bách Hợp bay nhanh về phía lầu các của hồ Thủy Nguyệt, mặt Lý Càn Như biến sắc, rốt cục sau cùng cũng lấy ra pháp bảo phi hành của mình rồi quay trở lại đại lục Thương Lan.

Tuy trên danh nghĩa cô ta là trưởng bối của Lý Duyên Tỷ, nhưng trong thế giới này thực lực vi tôn. Hiện tại thực lực Lý Duyên Tỷ cao hơn cô ta, trước mặt Lý Duyên Tỷ vừa rồi cô ta không thăm dò được tu vi của anh đã đạt đến giai cấp nào, khi trước hắn có thể giết chết Lý Càn Vô, có khi đã là Nguyên anh hậu kỳ rồi, nếu cô ta mang tin tức Lý Duyên Tỷ chưa chết tranh thủ hồi báo gia tộc, nhục nhã ngày hôm này cô ta không báo được nhưng chắc chắn sẽ có người báo thay cho cô ta.

Hồ Thủy Nguyệt không chỉ thay đổi chủ nhân mới, mà chủ quản mới cũng thay đổi, Lý Duyên Tỷ vừa đến đã đuổi Lý Càn Như đi, làm cho lòng người trong hồ Thủy Nguyệt đều không yên. Trong nội viện ngoại trừ Lý Càn Như ở, còn có mấy cái làm đỉnh lô cho cô ta thái bổ, Lý Duyên Tỷ thấy không thích nên sai người xử lý xong xuôi, đưa Bách Hợp vào Nghênh Hương cư.

Một lần nữa quay lại đây, nhưng những thiếu nữ trước kia làm việc cùng Bách Hợp, hay Hương Viên cũng đã chết lâu rồi. Sân nhỏ vẫn là vẻ hoa lệ như xưa, nhưng người đã đổi khác.

Tuy lúc trước Hương Viên đối với cô cũng không tốt, nhưng Bách Hợp không so đo với cô ta, mặc kệ việc làm ra quá nhiều. Trên thực tế đối với cô Hương Viên chỉ như một đứa trẻ chưa hiểu biết. Tuy trải qua nhiều nhiệm vụ như vậy, cô sớm đã hình thành thói quen người bên cạnh sẽ vì sinh lão bệnh tử mà đi, thế nhưng đây là thế giới thật, làm cô nhớ tới có một lần tiến vào thế giới tu tiên. Trong thế giới ấy, mẫu thân nguyên chủ đối với cô vô cùng yêu thương, nhưng đợi được đến lúc cô tu luyện thành công về đến nhà thì mẫu thân nguyên chủ đã sớm hóa thành một đống xương trắng.

Dường như những chuyện đó cô đã quên mất, thế nhưng bây giờ Nghênh Hương cư cảnh còn người mất, làm cho Bách Hợp không khỏi thở dài.

“Em muốn cái gì?”

Trong ao suối nước nóng, anh khi thì hóa thành hình rồng, khi thì hóa thành hình người bơi lội thỏa thích. Sau khi tiến vào Hóa Thần kỳ, đại yêu chi lực trên người anh mạnh hơn rất nhiều. Huyết mạch của Lý thị truyền thừa vĩnh viễn cùng thực lực của bản thân hỗ trợ lẫn nhau. Bách Hợp ngồi bên cạnh ao, một đôi chân trần như chạm ngọc, mũi chân còn cách mặt nước một đoạn, thấy cô ngồi ngơ ngẩn, Lý Duyên Tỷ đến bên cạnh cũng không biết.

Màu vàng của bóng rồng trong nước bơi qua bơi lại hỏi cô, thấy cô cũng chưa hồi thần, Lý Duyên Tỷ xông lên, cũng may Nghênh Hương Cư sửa chữa suối nước nóng phía sau khá lớn, tựa như cái sân bóng nên có thể chứa được thân hình của hắn trong đó, khi anh bay lên mang theo không ít bọt nước. Khi anh xông tới như bị một trận nước mưa xối xả trút xuống, quần áo dính chặt lấy người cô. Cô còn chưa kịp nói gì, cơ thể kia đã cúi đầu hôn rồi ngẩng đầu lao thẳng xuống.

Da dày thịt béo như anh sẽ không bị thương, chỉ sợ cô sẽ bị anh đè chết!

“Ah!” Bách Hợp muốn đẩy anh ra. Anh rơi xuống lại biến thành hình người, đè lên cô. Bình thường cô không hề lộ ra dáng vẻ này, anh buồn bực cười thành tiếng tựa vào gáy cô, thè lưỡi ra liếm liếm lên cổ cô.

“Đang nghĩ gì thế?”

Anh vừa hỏi, vừa bĩu môi, rất nhanh trên cổ cô đã lưu lại ấn ký, Bách Hợp vừa đau vừa tê dại, hít một hơi lấy sức đẩy anh ra. Vốn tưởng đẩy một cái anh sẽ không sao, ai ngờ vừa dùng sức một chút hắn đã nương theo lực đẩy của cô bắn ra. Chỉ là hắn ta cũng không rơi xuống nước, một nửa người dưới biến thành rồng, nửa người phía trên vẫn là hình người.

“Đại yêu chi lực của anh đã có thể khống chế đến mức này?”

Thấy cảnh này, cô đã quên những hành động vừa rồi của anh. Lý Duyên Tỷ gật đầu, hai tay còn đang nắm chặn lấy chân của cô, bàn tay dùng một lực rất nặng rồi chầm chậm đi dần lên phía đùi: “Thời kỳ thiếu niên đại yêu chi lực trong cơ thể cũng không nhiều, nhưng tôi thì khác.” Thực lực của anh khi ở thời kỳ cường thịnh, có thể biến thành hình rồng di chuyển, không giống như thời niên thiếu duy trì không tới nổi một phút.

Thế nhưng khi còn thiếu niên cũng không biết vận dụng như thế nào, anh nghiêm túc giải thích, động tác tay lại có chút khiêu khích làm Bách Hợp không được tự nhiên, vừa định kẹp hai chân lại, cơ thể anh lại đè xuống, giữ lấy một chân cô trong tay. Năm ngón chân với năm cái móng vuốt giống bàn tay bóng lóng mượt mà như trân châu, anh nhịn không được lại ve vuốt, Bách Hợp co ngón chân lại, giãy dụa vài cái nhưng cũng không hất được tay của anh ra.

“Đại yêu chi lực và thực lực của tôi hỗ trợ lẫn nhau, nhất là lúc lôi kiếp, tôi có thể dùng yêu hình để chống lại.” Anh vừa nói vừa cúi đầu xuống giữa hai chân cô.

Cô khép chặt hai chân lại, nhưng Lý Duyên Tỷ cũng không vội vàng tách ra, hắn tỳ khuôn mặt lên hai đùi của cô, cảm nhận làn da non mịn mềm mại dính sát lấy má mình, cảm giác sảng khoái này anh không có cách nào để hình dung mô tả nổi. Rõ ràng lúc trước anh còn ngại nước suối quá nóng, nhưng nóng sao bằng được cơ thể anh lúc này, anh cúi sát mặt xuống hai chân Bách Hợp, dịu dàng nói: “Tiểu Hợp, em nghe cho kỹ nhé, đợi chút xíu nữa nếu tôi hỏi mà em không trả lời được, tôi sẽ trừng phạt em.”

Trên thực tế anh đang nói gì, Bách Hợp đều không nghe rõ, khi anh nói hơi thở ấm áp phả lên hai đùi cô, làm cho lông tơ toàn thân cô dựng ngược. Đừng nói lúc này anh làm vài động tác khiến cô vô cùng căng thẳng, Bách Hợp đẩy anh cũng không được, chỉ có thể ghì chặt đầu anh lại, ngược lại việc này càng làm hắn làm càn: “…Trong lúc đỡ lôi kiếp, tôi vô tình phát hiện được, nếu dùng bản thể để chống lại, khi bị thương sẽ bị ảnh hưởng đến căn cơ, nhưng mà chỗ tốt đạt được cũng vô hạn.”

Đối với người ở thế giới này mà nói, đại yêu chi lực là căn bản, một khi mất đi đại yêu chi lực, căn cốt xem như bị phế, giống như người sinh ra không trọn vẹn, uy lực của lôi kiếp cực lớn, người bình thường không ai dám nếm thử. Nói xong mấy lời này, anh ngẩng đầu lên hỏi Bách Hợp: “Em nhớ kỹ chưa?”

Bách Hợp cắn cắn môi, khuôn mặt đầy vẻ nhẫn nhịn, trong mắt mờ sương, những lời anh vừa nói cô nghe được nhưng không vào đầu mà thôi.

Lý Duyên Tỷ thích bộ dạng này của cô, anh vừa nói xong, môi lại liếm mút phía trong đùi, toàn thân cô căng cứng, đã cố gắng chịu đựng lắm rồi. Anh lại vô cùng kiên nhẫn tìm những điểm mẫn cảm trên người cô, rồi sau đó nhẹ nhàng cắn gặm.

Cô suýt nhảy dựng lên, nửa thân dưới giãy dụa hết sức, Lý Duyên Tỷ lại khẽ đè cô xuống, lúc này cô lại có chút sức lực để vùng vẫy, ỷ vào việc hắn không dám làm cô bị thương, lúc này giống như cái xẻng xúc vào bùn trơn trượt. Cô trượt ra khỏi lòng bàn tay hắn. Lý Duyên Tỷ cau mày, trên người cô xuất hiện thêm nhiều dấu vết, thì hắn lại không nỡ, ở dưới nước suối nóng hổi, khẽ nhếch miệng, nước suối dẫn theo linh lực dường như đang sống lại, chia ra làm nhiều nhánh quấn lấy đôi chân cô rồi khẽ kéo ra.

Nước bò theo mắt cá chân hướng lên phía trên, nửa người trên của Bách Hợp lại đang nằm ở bờ suối. Dù biết rõ thứ quấn lấy chân mình không phải động vật sống, nhưng dòng nước lại bò theo bắp chân của cô hướng lên, làm cô không khỏi giật mình.

“Lý Duyên Tỷ!” Hai chân cô bị ép lộ ra trước mặt anh, anh ghé sát vào người cô, mái tóc rủ xuống cánh tay cô. Tư thế mập mờ làm cô bất an, muốn tránh khỏi trói buộc. Vài phút sau, Lý Duyên Tỷ hôn lên môi cô bảo: “Cho nên Tiểu Hợp, bây giờ em hiểu chưa?”

Vừa rồi anh nói gì, cô căn bản cũng không biết. Trên mặt Bách Hợp nóng lên, nhưng cố gắng không chịu thua. Cái đuôi của anh biến thành bàn chân, tay lại chu du trên người cô. “Như vậy tôi đành trừng phạt em thôi.”

“Anh xấu lắm!”

Suối nước nóng ở Nghênh Hương cư không ai dám vào, Bách Hợp lười biếng ngâm trong suối, đến đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích. Hiện tại hai người thân mật, anh cố gắng kiềm chế bản năng muốn đem cô làm đỉnh lô thái bổ, ngược lại còn giúp cho tu vi của cô tốt hơn một chút, anh thò tay sờ vào bụng dưới của cô: “Nhiều nhất là mười năm, em sẽ đạt tới Kim đan trung kỳ.” Nghe xong, Bách Hợp thẹn quá hóa giận tạt nước vào anh.

Hồ Thủy Nguyệt bị anh chiếm đoạt, ngay từ đầu Lý Duyên Tỷ còn cho rằng Lý gia sẽ tìm hắn, dù sao cũng do lúc trước dùng phương pháp mạnh mẽ cưỡng chế Lý Càn Như rời đi như vậy, nhưng đến mấy tháng sau vẫn chưa thấy người nào ở đại lục Thương Lan tìm đến.

Bách Hợp lại bắt đầu bế quan trùng kích vào Kim đan trung kỳ, còn Lý Duyên Tỷ 300 năm sau rời khỏi hồ Thủy Nguyệt một lần, anh đi ra ngoài trừ Bách Hợp ra cũng không ai biết, đến khi trở về đã tiến vào Hóa Thần trung kỳ. Tu vi của anh từng đạt đến Độ Kiếp kỳ, tu luyện một lần nữa cũng chỉ giống như ôn tập lại, rất nhanh. Ý chí của anh kiến định nên cũng không hề lo sợ có tâm ma sinh sôi, cho nên tốc độ tu luyện đặc biệt nhanh, chỉ mất bốn ngàn năm, còn sớm hơn cả anh lúc trước đủ để tiến vào Đại Thừa hậu kỳ, chuẩn bị trùng kích Độ Kiếp kỳ rồi.

Mà trong bốn ngàn năm này, dưới sự trợ giúp của Lý Duyên Tỷ, Bách Hợp cũng tiến vào Hợp Thể hậu kỳ đại viên mãn, sở dĩ cô chưa trùng kích Đại Thừa kỳ là do Lý Duyên Tỷ yêu cầu cô áp chế tu vi lại để có thể cùng đột phá với hắn mà thôi.

Đột phá ở hồ Thủy Nguyệt dĩ nhiên không thích hợp, một khi thiên kiếp ập xuống, với mức độ uy lực của việc Lý Duyên Tỷ trùng kích Độ Kiếp kỳ mà nói chỉ sợ lôi kiếp sẽ san nơi này thành bình địa, hai người rời khỏi hồ Thủy Nguyệt, Lý Duyên Tỷ sống đã nhiều năm, đối với những chỗ nhiều linh khí mà ít có tu sĩ đi lại rõ như lòng bàn tay, đối với lần độ kiếp này anh đã chọn được nơi rồi.

Ở nơi này không có môn phái nào, chỉ có một ít tán tu, khi anh độ kiếp, uy lực của sấm sét đủ để làm bọn họ không dám đến.

Lý Duyên Tỷ bố trí trận kỳ xong, mới thả lỏng pháp lực trong cơ thể, Bách Hợp ở bên cạnh anh hộ pháp, một lượng lớn linh lực xung quanh bị anh hút vào trong cơ thể, trên đầu mây đen ùn ùn kéo đến, sấm chớp rền vang, dị biến như vậy tất nhiên khiến cho nhiều tu sĩ chú ý tới. Đợi đến khi tia sấm sét thứ tám đánh xuống đỉnh đầu Lý Duyên Tỷ đã có tu sĩ mò đến nơi. Vài tia sét cuối cùng Lý Duyên Tỷ dùng hình dạng yêu đón được, tia sáng của sét bao phủ người hắn, một mảng vảy vàng bị thương nặng, đến khi tiếng sấm dần tan đi, Cam lâm rơi xuống mới làm cho vết thương tốt hơn.

Một khi vết thương được chữ trị, vảy trên người anh càng trở nên xinh đẹp hơn, khí tức cũng nguy hiểm hơn. Vì lần trùng kích Độ Kiếp kỳ này, anh đã chuẩn bị một thời gian rất dài, một khi thành công, trong lòng cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau khi anhđiều tức tốt, tất nhiên sẽ bảo hộ Bách Hợp độ kiếp, có anh bảo vệ dĩ nhiên một ít tu sĩ ở xa xa không dám đến gần.

Hai người độ kiếp xong, điều tức một lúc, có vài tu sĩ ở xa thăm dò: “Không biết hai vị tiền bối nào đến đảo Phả la?”

Nghe mấy chữ đảo Phả La, Bách Hợp nhớ tới mấy ngàn năm trước, cô cùng Lý Duyên Tỷ mới từ Phong Ma Cốc đi ra từng đến đó.

Thấy hai người tu sĩ Bách Hợp không trở mặt, mấy tu sĩ kia lớn gan hơn một chút: “Lão tổ của vãn bối dạo này có việc vui, nếu hai vị tiền bối nể mặt, hay là ghé xem lễ.” Trong vùng núi của đảo Phả La lại xuất hiện hai vị tu sĩ cao thâm độ kiếp, dọa cho đám Huyền Âm không nhẹ, lúc trước không dám đi tới, bây giờ thấy hai người xong việc mới dám hỏi thăm.

Khi nói chuyện cũng cẩn thận từng chút một, Lý Duyên Tỷ nghe xong, cũng nghĩ tới khi cùng với Bách Hợp.

Hôm nay anh đã tiến vào Độ Kiếp kỳ, dù mấy thái thượng trưởng lão của Lý gia vây công anh, dù anhkhông địch lại, nhưng nếu anh muốn đi, mấy người đấy cũng đừng hòng cản được anh. Mấy năm nay thời gian anh làm bạn với Bách Hợp cũng không nhiều, một khi anh tiến vào Độ Kiếp kỳ rồi, sau này anh sẽ có vô cùng vô tận tuổi thọ, anh muốn chuẩn bị thật tốt để ở cùng với Bách Hợp. Nghe mấy người tu sĩ này mời, anh trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Lão tổ nhà ngươi là ai?”

Mấy tu sĩ đang nói chuyện thấy hắn trả lời, trong lòng mừng rỡ nhích lại gần thưa: “Lão tổ gia của vãn bối gọi là Huyền Âm lão nhân, tháng này đang cử hành đại lễ nạp thiếp, lão tổ là người nhiệt tình hiếu khách, nếu biết có khách tới sẽ càng vui hơn đấy ạ.”

Lý Duyên Tỷ vui vẻ đồng ý, anh đạt đến trình độ này đã không sợ bị người ta tính toán, huống chi Huyền Âm lão nhân chỉ là một tu sĩ Nguyên anh hậu kỳ mà thôi, hai người đi vào Huyền Âm môn làm khách cho tới lúc trở về hồ Thủy Nguyệt cũng mất hơn nửa năm.

Mấy năm nay, tại nơi Lý Duyên Tỷ và Bách Hợp tu luyện ở suối nước nóng có tạo một động phủ, trước động phủ có bày cấm chế, bình thường đám đệ tử ở hồ Thủy Nguyệt không dám tới quấy rầy, nên cái cấm chế này bày cũng được vài ngàn năm rồi, nhưng lúc này lại bị hủy mất. Bên trong nội viện hồ Thủy Nguyệt, khách không mời mà đến từ Lý gia ở đại lục Thương Lan, tại hồ Thủy Nguyệt này chờ cũng được ba tháng rồi.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion5 Comments

  1. Lý Duyên Tỷ bây giờ đã không phải là Lý Duyên Tỷ lúc trẻ người mang thù hận mà sống nên anh buông bỏ việc trả thù đám người Lý thị. Việc chém giết trả thù bọn họ đã chẳng còn ý nghĩa. Nghĩ được như vậy thì phải dựa vào công lao của Bách Hợp. Vì yêu cô, muốn ở chung với cô yên ổn nên anh mới buông bỏ. Ngọt ngào chết mất
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Số năm của 2 người bây giờ không tính bằng 1 2 năm nữa mà tính bằng trăm ngàn năm. Thực lực nhanh chóng thăng cấp tu vi cường đại há phải sợ ai. Ở hồ Thủy Nguyệt có khách thăm đến từ Thương Lan không biết có phải các vị trưởng lão không. Nợ cũ thù xưa tính luôn 1 lượt vậy. Thanks nhóm dịch nhé!!

  3. Hay quá. Không ngờ LDT lại nghĩ Thoòng suốt nhiều chuyện như vậy, và cũng coi Bh là quan trọng nhất rồi ah, giờ 2 người lại cùng nhau từ luyện đạt đến âm cảnh giới cao như vậy rồi thì quá hạnh phúc rồi.
    Giờ là lúc đối phó với Lý gia Tks tỷ ạk

  4. DT huynh mà comeback thì lúc nào lần sau chẳng rực rỡ hơn lần trước chứ! Anh chị quá xứng đôi gòi a, phen này phải cùng nhau xử lý khách quý từ tổng cục đến nè

  5. Câu chuyện của a giờ cũng giống như 1 thế giới nhỏ trong 3000 thế giới mà a tạo ra vậy. Chỉ khác là a chính là người làm nhiệm vụ quay về thay đổi kết cục của chính mình thôi. Chúc mừng a đã thông suốt buông bỏ thù hận. Mong 2 ac hạnh phúc mãi mãi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: