Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 55+56

23

Chương 55: Giúp chi thứ hai kiếm một khoản tiền

    Edit: Trang Nguyễn

Beta: Tiểu Tuyền

Như Ý nhìn một vòng mọi người đứng trong nhà chính, hơn nữa nhìn thoáng qua Tiêu Lê Hoa, bây giờ trong lòng nàng ta còn oán hận Tiêu Lê Hoa hơn trước, nàng ta nghĩ nếu Tiêu Lê Hoa chịu giúp tác hợp nàng ta cùng Triệu Lâm Đình, nàng ta cũng sẽ không mạo hiểm tính kế Triệu Lâm Đình, như thế nào lại tiện nghi cho Cao Chính Bình, nàng ta chỉ muốn gả cho người có gia cảnh tốt, nhưng cũng không muốn làm thiếp cho người ta. Ở trong mắt nàng ta căn bản việc làm thiếp cho người không phải là chuyện hãnh diện, mà là mất mặt xấu hổ, hiện tại nàng ta rơi vào một bước đường này, nàng ta cho rằng tất cả đều do Tiêu Lê Hoa làm hại.

Tiêu Lê Hoa cảm giác được sự oán hận của Như Ý đối với mình, nghĩ thầm bản tính người này thật đúng là không đổi.

“Nhị ca, Nhị tẩu, hai người cũng đừng vội chuyển đi, chuyện Tử Văn đến học đường cũng không phiền các ngươi hao tâm tổn trí, không phải học đường lên giá bạc sao? Số tiền này ta ra.”

“Như Ý, muội nói thật? Học phí cháu trai lớn muội đến trường, muội bỏ ra?” Phương thị vừa nghe vừa mừng vừa sợ, liên tục nói cám ơn, nói:  “Như Ý thật là hào phóng, thật đúng là người nhà họ Cố, Tử Văn, còn không mau cám ơn cô cô của con, chờ sau này nếu con có tiền đồ nhớ phải báo đáp cô cô của con.”

Trên mặt Tạ Hữu Khang cũng lộ ra nụ cười, nhi tử được đến học đường là chuyện tốt, có điều là do học phí tăng lên không ít bạc, hiện tại Như Ý có thể chủ động bỏ ra khoản bạc này, giúp bọn họ vừa giảm bớt khoản bạc lại vừa có mặt mũi, hắn nghĩ đến cho dù muội muội đi làm thiếp cho người ta cũng không có gì, ít nhất nàng ta cũng chịu chiếu cố trong nhà, sau này cũng có rất nhiều tiền chiếu cố trong nhà. Khác hẳn Cát Tường kia chỉ biết về nhà mẹ để tống tiền.

Uông thị kéo tay Như Ý lại bắt đầu đau lòng nói nàng ta, vừa vì Như Ý chiếu cố người nhà mà cao hứng, vừa dạy dỗ người khác khiến cho Như Ý ấm ức, nữ nhi gả làm thiếp cho người ta, trong lòng bà ta cũng lo lắng, cũng hi vọng đến lúc đó mấy đứa con trai có thể giúp đỡ thêm một tay, lúc này vừa đúng lúc gõ bọn hắn.

Lý thị đến gần cười nói:  “Như Ý à, ngay cả chuyện học phí của Tử Văn muội cũng quan tâm, vậy Xuyên Tử và Tỏa Tử của chúng ta muội có thể quản không? Hai đứa chúng nó cũng thông minh mà…! Nếu cùng nhau đến học đường, đến lúc đó nói không chừng có thể cùng nhau thi đậu tú tài trở về, lúc đó sẽ trở thành một đoạn giai thoại mới. Đến lúc đó trên gương mặt người làm cô cô như muội cũng rạng ngời.”

Như Ý nói:  “Vậy để cho bọn chúng cùng nhau đi đi.”

“Ôi chao! Xuyên Tử, Tỏa Tử mau đến đây cảm ơn cô cô của các con, nàng ra bạc cho các con đi học đấy, sau này các con có thể bị đi học biết chữ, đến lúc đó thi tú tài đậu Cử nhân lên làm đại quan, Tạ gia chúng ta có thể quang tông diệu tổ rồi! Mau đến cám ơn cô cô của các con.” Lý thị vội vàng kéo hai huynh đệ đang đứng ở ngưỡng cửa chơi đùa vui vẻ đến đây.

Xuyên Tử quẹt nước mũi, lớn tiếng nói:  “Con không muốn đi học đường, nghe nói đi học sẽ bị ăn cây! Ngày ngày còn phải ngồi ở trước một cái bàn, một chút cũng không được chơi đùa!”

Tỏa Tử cắn đầu ngón tay hỏi:  “Làm đại quan ngày ngày có thể ăn thịt không? Nếu như ngày ngày có thể ăn thịt, con liền lên học đường làm đại quan, nếu như không thể con liền đi theo Chu đại bá học giết heo, như vậy ngày nào cũng được ăn thịt heo rồi.”

Người trong nhà nghe hai đứa trẻ nói, có người nín cười có người cau mày, Lý thị tức đến nỗi muốn đánh chết hai đứa con trai khiến nàng ta bị mất mặt này, nàng ta nói với Như Ý:  “Như Ý, muội nhìn hai đứa cháu muội phá phách như vậy, người ta đều nói hài tử phá phách mới thông minh nhất, so với người khác tiếp thu nhanh hơn. Muội yên tâm, hai đứa nó nhất định sẽ học thật tốt.”

Như Ý gật đầu, nói:  “Dù cho không thích học cũng không có vấn đề gì, chỉ cần có thể biết viết chữ cũng coi như tốt rồi, không có ý định thi khoa cử, đến lúc đó cho chúng nó đi làm chưởng quỹ cũng được, Tạ gia chúng ta sau này chỉ có thể trông cậy vào bọn chúng.”

Ánh mắt Tạ Hữu Thái sáng lên, nghĩ Như Ý nói như vậy có phải tính toán sau này cho bọn hắn tiền để bọn hắn mở cửa hàng hay không? Hoặc là cho bọn hắn đến cửa hàng Cao gia làm chưởng quỹ trong đó? Bất kể là loại chuyện nào, đây là chuyện tốt muốn cầu cũng không được. Hắn nghĩ Như Ý có lòng là được, vốn hắn định nhờ nàng chuyện này, nàng tự nói vẫn tốt hơn hắn mở miệng trước.

Không chỉ có Tạ Hữu Thái, trong lòng Lý thị Phương thị cùng Tạ Hữu Khang đều vô cùng mừng rỡ.

Uông thị lại càng khen ngợi Như Ý suy nghĩ chu đáo, mặc dù Tạ Sinh Tài cái gì cũng không nói, có điều nhìn sắc mặt cũng tốt hơn một chút, trong lòng của ông chỉ mong một nhà hòa khí vui vẻ, tất cả người nhà đều trôi qua tốt đẹp, sau đó giúp đỡ lẫn nhau. Hiện tại Như Ý đi làm thiếp cho người ta, trong lòng ông cũng không dễ chịu, có điều nhìn nàng ta biết giúp đỡ ca ca và chị dâu, nghĩ đến sau này nhóm con trai con dâu cũng phải giúp nàng ta, nàng ta cũng có nhà mẹ đẻ dựa vào, lòng của ông cũng nhẹ xuống hơn phân nửa.

Thật ra Như Ý làm như vậy cũng chính là muốn lôi kéo tốt người nhà mẹ đẻ, để cho bọn họ biết cho dù nàng ta đến Cao gia chỉ là một thiếp thất, cũng có thể giúp bọn họ trôi qua những ngày thật tốt. Nếu như bọn họ muốn có những ngày tốt đẹp này thì nhất định phải giúp nàng ta ổn định ở Cao gia. Nàng cũng không muốn cả đời làm thiếp, nàng muốn làm chính thất, như vậy đến lúc đó nàng nhất định phải dùng một chút thủ đoạn, nói không chừng sẽ phải cần đến trợ thủ, người có thể tin chỉ có thể là người nhà mẹ đẻ.

“Như Ý chính là có lòng tốt như vậy, trong tay có tiền cũng biết giúp đỡ người trong nhà, hào phóng như vậy, không giống một ít người, trong nhà trôi qua ngày càng tốt, thu nhập được mấy trăm lượng vào, kết quả đối với người nhà mình thì keo kiệt vô cùng, tình nguyện cho người ngoài cũng không cho người trong nhà. Thật đúng là ăn cây táo, rào cây sung.” Lý thị liếc mắt nhìn Tiêu Lê Hoa.

Tiêu Lê Hoa không lên tiếng, nàng căn bản lười tranh luận cùng người như thế, cho dù có tranh luận với nàng ta lần này cũng không biết lần sau nàng ta lại nói cái gì,   dù sao thanh giả tự thanh.

Lý thị thấy Tiêu Lê Hoa không sủa bậy, cảm thấy không có ý nghĩa, cũng không lên tiếng nữa.

Uông thị cũng nói với Tiêu Lê Hoa:  “Vợ Lão Tứ, vợ lão Tam nói cũng có đạo lý, để cho ta tức giận nhất không phải việc ngươi đem bạc cho người ngoài, mà cơ bản ngươi không muốn giúp cho người trong nhà. Ban đầu người phía thôn Thượng Cầu đến thỉnh cầu chúng ta, ngươi có thử nghĩ cho Như Ý không? Nên nhân cơ hội xả giận thay Như Ý chứ. Người đó không có nghĩ tới Như Ý, trong ba trăm lượng kia để cho Như Ý một nửa ngươi còn không cho, ngươi nên suy nghĩ cho thật kỹ có phải ngươi quá keo kiệt rồi hay không, ngươi vẫn nên học hỏi Như Ý một chút.”

Lý thị lại lên tinh thần lần nữa, vì lấy lòng Như Ý, nàng ta lập tức nói:  “Như Ý lập tức sẽ gả đến Cao gia, Cao gia kia lại là nhà giàu có, bên trong nô bộc thành đoàn, cái gì lại không cần chuẩn bị chứ, càng nhiều bạc vẫn càng tốt hơn. Tứ đệ muội lúc ở sự kiện thôn Thượng Cầu bên kia không nghĩ giúp Như Ý, lại không chịu đem ba trăm lượng kia chia một nữa cho Như Ý, các ngươi yên tâm sao?”

Phương thị cũng không rơi ở phía sau, nhàn nhạt nói:  “Lại nói đến Cao gia và Tứ đệ muội còn có chút ít chuyện dính líu, không nói đến sự kiện trước kia, ban đầu Tô thị kia đúng lúc ở Tú trang gặp chuyện không may Tứ đệ muội không thoát khỏi liên quan, nghe nói cuối cùng Tô thị kia bị sảy thai rồi, đây chính là đại thù a, cũng không biết Như Ý gả vào có thể trở thành nơi trút giận thay hay không.Vì chuyện này Tứ đệ muội cũng nên chuẩn bị cho Như Ý một chút bạc.”

Tiêu Lê Hoa nghĩ tại sao lại kéo đến đến ba trăm lượng bạc kia rồi, lần trước đã cự tuyệt một lần, bọn họ còn muốn lần thứ hai, da mặt thật dày.

“Như Ý, ngươi muốn ta thêm trang cho ngươi sao?”

Tiêu Lê Hoa cười nhìn Như Ý, tim Như Ý đầy hoảng hốt, nhớ đến trước đó Tiêu Lê Hoa uy hiếp, lập tức lắc đầu, răng nghiến chặt muốn cắn nát môi. Chờ nàng ta trở thành phu nhân chính thất của Cao gia, địa vị ổn định rồi, nhìn nàng ta làm sao thu thập Tiêu Lê Hoa, nàng nhất định phải làm cho nàng ta đền bù cho mình ba ngàn lượng bạc, đền bù không được bắt nàng ta đến dập đầu với nàng ba ngìn cái!

Lập tức Tiêu Lê Hoa cảm thấy tinh thần sảng khoái, thầm nghĩ thì ra trong tay có nhược điểm của người khác lại thư thái như vậy, sau này xem ai không vừa mắt thì phải bắt được cái đuôi nhỏ của đối phương, chỉ cần tìm đến gây phiền toái cho nàng thì túm chặt hung hăng ném xuống, như vậy thiên hạ thái bình rồi.

Người của Tạ gia rất thất vọng vì Như Ý lùi bước, Uông thị trừng mắt liếc nhìn Tiêu Lê Hoa, sau đó lại khen Như Ý hiểu chuyện không so đo, đem Như Ý khen đến độ nở thành một đóa hoa. Phương thị Lý thị cũng hùa theo khen ngợi, các nàng đều cảm thấy Như Ý được chỗ tốt ở nơi này so với bọn Tạ Hữu Thuận còn dễ dàng hơn.

Tạ Sinh Tài gật đầu hài lòng, hắn không biết Như Ý do sợ Tiêu Lê Hoa nên mới lắc đầu, còn tưởng rằng Như Ý thật hiểu chuyện, hắn rất thích con gái hiểu chuyện như vậy.

“Hữu Thái, vợ Hữu Thái, các con xem chuyện này đã giải quyết xong, Như Ý vì không để các con tức giận nên đã ra mặt, các con cũng đừng dọn nhà. Xem như nể mặt Như Ý, chờ con bé xuất giá rồi lần nữa chuyển ra, có được không a?! ”

Tử thị nhìn Tạ Hữu Thái, lúc này nàng còn kiên trì nói tiếp thì thật giống như cố ý gây sự.

Tạ Hữu Thái suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói không chuyển nữa, hiện tại thời tiết đang lạnh, nhà cửa còn chưa xây dựng, phải mướn nhà của người khác, nhà của người khác làm sao tốt bằng nhàmình, hơn nữa đó cũng là một khoản chi tiêu, nếu không phải bị ép buộc, hắn cũng không muốn chuyển đi trong lúc này.

Tử thị không tiếng động thở dài, nàng cũng biết lúc này dọn nhà không tốt, nhưng vẫn rất muốn chuyển đi, nàng chỉ mong sao sớm qua năm mới một chút, mùa xuân nhanh đến một chút, đó là thời điểm tốt để bọn họ xây dựng nhà ở.

Chuyện này coi như giải quyết xong, Tiêu Lê Hoa theo Tử thị đi vào phòng của bọn họ, Tiêu Lê Hoa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Tử Võ, rất là yêu thích, nàng nói với Tử Võ nàng đang làm cho hắn một chiếc túi sách, chỉ còn vài đường châm thêu nữa là xong, chờ hai ngày nữa sẽ đem đến đây cho hắn.

Tử Võ vội vàng nói cảm ơn, trong lòng nghĩ túi sách là cái gì nhỉ, nghe hình như là hòm đựng sách thì phải, đối với Tứ thẩm hiện tại hắn cũng cảm thấy rất mới lạ, Tứ thẩm so với trước kia đột nhiên biến đổi lớn, còn có thể làm đủ thứ vật tốt, hơn nữa còn giúp đỡ người trong thôn sửa cầu, hắn thích tứ thẩm như vậy.

“Nhị ca, Nhị tẩu, các người đã tính toán tiền xây nhà sang năm như thế nào? Chỗ này của muội có một biện pháp phát tài giúp cho các người, không biết các người có muốn hay không?”

Tiêu Lê Hoa cảm thấy này hai người này có nhân phẩm tốt, lúc trước vẫn giúp đỡ nhà bọn họ, hiện tại nàng muốn đền đáp cho bọn họ một chút, trước lúc giúp người trong thôn, nàng cũng muốn để bọn họ phát tài một khoản.

Ánh mắt Tử thị sáng lên, lập tức hỏi:  “Biện pháp gì? Không dối gạt Tứ đệ muội, trong tay chúng ta còn chút ít tiền bạc, nhưng cũng không nhiều lắm, mặc dù ta có thể hỏi mượn nhà mẹ đẻ, nhưng chính mình có không phải tốt hơn sao? Chúng ta cũng muốn xây dựng nhà  lớn hơn một chút, như vậy chờ đến lúc Tử Võ thành hôn thì không cần phải xây thêm phòng nữa. Tứ đệ muội, đầu óc muội linh hoạt, có nhiều cách kiếm tiền, chúng ta đều thấy được. Nếu muội có biện pháp, nguyện ý giúp chúng ta một tay, dĩ nhiên chúng ta cao hứng.”

Tạ Hữu Thái vốn ngồi ở một bên, lúc này cũng nhìn Tiêu Lê Hoa, hắn nhìn cuộc sống nhà Tứ đệ trôi qua ngày càng náo nhiệt, trong lòng cũng rất hâm mộ.

Tiêu Lê Hoa sẽ đem việc mình chuẩn bị bán công thức làm thịt khô nói cho bọn họ, nói:  “Đến lúc đó muội sẽ để Hoa công tử thu thịt heo ở thôn của chúng ta trước, hơn nữa giá tiền khẳng định không thấp, các người đi đến những thôn khác mua heo, đến lúc đó có thể từ đó kiếm được một khoản lợi nhuận.”

Tạ Hữu Thái cùng Tử thị vừa nghe đều vừa mừng vừa sợ, kinh hãi là Tiêu Lê Hoa còn có phương pháp, vui chính là bọn họ cũng cảm thấy quả thật có thể kiếm được một khoản tiền từ đây.

“Hiện tại trong tay của muội có chút bạc, đến lúc đó nhị ca cầm đi thu mua heo.” Tiêu Lê Hoa lại đem tiền vốn ra cho bọn họ mượn.

Lập tức Tạ Hữu Thái cùng Tử thị cảm kích nhìn Tiêu Lê Hoa, bọn họ cần thu một lượng heo lớn như vậy, đến lúc đó nhất định cần không ít bạc.Tuy nhà mẹ đẻ Tử thị trôi qua khá tốt, nhưng cũng không phải nhà giàu, nàng có thể mượn ở nhà hai ba mươi lượng đã không tệ rồi, nhiều hơn nữa sẽ rất khó khăn. Bọn họ muốn kiếm được nhiều tiền thì chắc chắc phải bỏ ra rất nhiều tiền vốn. Trong tay Tiêu Lê Hoa có thể có hơn trăm lượng bạc, đến lúc đó có thể tưởng tượng được bọn họ kiếm không ít tiền.

Tử Võ cũng nghe hiểu, nói với Tiêu Lê Hoa:  “Tứ thẩm, bọn hắn đối tốt với cô cô, sau này con sẽ đối xử tốt với thẩm.”

Tiêu Lê Hoa vừa nghe liền vui vẻ, nghĩ thầm tên tiểu tử này còn nhớ đến chuyện vừa rồi, có điều hắn có thể biết có ân phải báo, nàng cũng rất cao hứng, sờ sờ đầu của hắn nói chờ hắn lên làm đại quan, đến lúc đó sẽ được hưởng danh tiếng của hắn.

            Chương 56: đánh nhau

Tạ Hữu Thuận nghe được Tiêu Lê Hoa kể chuyện xảy ra trong nhà, cảm thấy Tiêu Lê Hoa xử lý rất tốt, nghe được nàng nghĩ kế cho nhị ca nhị tẩu để cho bọn họ phát tài, nắm bàn tay nàng thầm cảm ơn. Ở nhà, quan hệ giữa hắn và nhị ca nhị tẩu là tốt nhất, bọn họ giúp hắn không ít. Hiện tại có năng lực rồi, tất nhiên cũng muốn giúp lại bọn họ, Tiêu Lê Hoa có thể sớm nghĩ đến trước hắn một bước, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng ấm áp.

Tiêu Lê Hoa nói: “Hôm nay ta nhìn thấy ánh mắt Như Ý có cái gì đó không đúng, sợ rằng nàng hận ta, sau này nếu nàng dám làm gì đối với ta, chàng cũng đừng có trách ta không nhớ đến thân tình.”

Tạ Hữu Thuận thở dài, nói:  “Như Ý là hài tử nhỏ nhất trong nhà, bộ dáng đẹp, miệng cũng ngọt, cha mẹ đều yêu thương nó, dưỡng nó thành tính tình tâm cao khí ngạo, vốn cũng không cảm thấy gì, có cô nương xinh đẹp nào mà không có chút tâm tư. Chẳng qua Như Ý từ khi bị từ hôn tính tình thay đổi hoàn toàn. Ta làm ca ca cũng yêu thương nàng, có điều nó sinh ra oán giận với chúng ta, cũng không có gây ra chuyện gì. Nếu nó thật sự gây phiền phức cho nhà chúng ta, không cần nàng ra tay, ta sẽ đi quở trách nó.”

“Nhớ kỹ lời này của chàng nói.”

Tiêu Lê Hoa không muốn vì một Như Ý khiến nhà cửa không yên, Tạ Hữu Thuận có thái độ này làm cho nàng thật hài lòng.

Sáng ngày thứ hai, vừa tỉnh đã cảm thấy trong phòng khá lạnh, Tiêu Lê Hoa thấy Tạ Hữu Thuận không còn bóng dáng ở bên cạnh, nàng nằm ở trong chăn không muốn thức dậy, trong chăn rất ấm áp, hơn nữa ở bên ngoài lạnh như vậy. Nàng quay đầu lần lượt nhìn hai đứa con trai, thấy Mộc Đầu núp ở trong chăn, chỉ lộ ra một đầu quả dưa đen sẫm, mà khuôn mặt nhỏ nhắn của Thạch Đầu lộ ra bên ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ đỏ bừng, giống như quả táo chín, lông mi thật dài giống như cánh quạt nhỏ, cái miệng nhỏ thỉnh thoảng chép chép hai cái, thật giống như nằm mơ ăn cái gì rất ngon.

Tiêu Lê Hoa không sợ rét lạnh, từ trong chăn lộ ra thân thể, đi đến gần hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ bé của Thạch Đầu, sau đó rất nhanh rụt trở về, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Tạ Hữu Thuận vừa lúc vén rèm đi vào lúc nhìn thấy nụ cười trên mặt Tiêu Lê Hoa, hỏi:  “Cười gì vậy?”

Tiêu Lê Hoa nói:  “Ta đang nhìn nhi tử, con của chúng ta thật là càng ngày càng đẹp, chàng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này hiện tại cũng nhiều thịt, béo ục ịt nhận được nhiều người yêu nha, thật muốn cắn một cái.”

Tạ Hữu Thuận nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Thạch Đầu, cảm thấy rất đáng yêu, hắn nhếch miệng cười vui, đem chậu than trong tay thả vào một bên, đi qua ở trên mặt Thạch Đầu nhẹ nhàng cắn một cái.

Tiêu Lê Hoa vỗ nhẹ hắn nói:  “Sẽ đánh thức con đấy, để cho bọn chúng ngủ thêm một lát nữa.”

Tạ Hữu Thuận cười nói:  “Cũng nên thức dậy rồi, ta đem chậu than đi vào, để bọn chúng thức dậy, đừng để khó chịu.”

Tiêu Lê Hoa nhìn chậu than kia nói:  “Hôm nay rất lạnh, bên ngoài không phải trời đầy mây rồi chứ?”

“Tuyết rơi rồi, rơi xuống rất lớn, chắc là từ nửa đêm đã bắt đầu rớt xuống, hiện tại giẫm chân xuống lún hết cả bàn chân rồi.” Trên mặt Tạ Hữu Thuận lộ ra nụ cười vui sướng:  “Vừa nhìn trận tuyết này cũng biết sang năm thu hoạch nhất định tốt, lúa mạch mọc khẳng định tốt.”

Mọi người làm ruộng đều yêu thích mùa thu hoạch, Tạ Hữu Thuận cũng không ngoại lệ, mặc dù tuyết rơi sẽ rất lạnh, đi ra cũng không dễ dàng, nhưng đây không tính là cái gì, chỉ cần nghĩ đến có lợi đối với hoa mầu, trong lòng họ vô cùng cao hứng.

Tiêu Lê Hoa vừa nghe lập tức bò dậy, nàng cảm thấy lạnh nên vội vàng đem chăn bông bao bọc toàn thân, cao hứng hỏi:  “Có tuyết rơi thật à? Chàng không có quét tuyết trong sân chứ? Ta còn muốn làm người tuyết a!”

Tạ Hữu Thuận hỏi:  “Làm người tuyết? Làm sao làm?”

“Chính là đem tuyết trên mặt đất lăn thành viên, sau đó một cục tuyết nhỏ đặt lên một cục tuyết lớn, này không phải giống như một người sao? Rất vui vẻ, chúng ta ở trong sân làm một con đi, chàng không đem tuyết quét hết rồi đó chứ?” Bao nhiêu năm rồi Tiêu Lê Hoa không có làm người tuyết rồi, không có tâm tình hoặc không có thời gian, hoặc là không tìm được tuyết sạch sẽ. Bây giờ nàng lại đến nơi này, cuộc sống trôi qua an nhàn thư thái, vừa nghe đến tuyết rời liền nghĩ đến làm người tuyết chơi đùa.

Tạ Hữu Thuận cảm thấy rất hứng thú, nói còn chưa kịp quét tuyết, hắn còn phải đi giày đốt chậu than rồi.

Tiêu Lê Hoa cao hứng lập tức bắt đầu mặc quần áo, vừa quay mặt mới phát hiện Thạch Đầu đã tỉnh, đang mở to mắt nhìn nàng, nàng bước qua hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn một cái, nói:  “Con lười con đã thức? Thức thì nhanh chóng đứng dậy, bên ngoài có tuyết rơi.”

Thạch Đầu vươn một bàn tay nhỏ ra dụi dụi con mắt, trước hôn lại Tiêu Lê Hoa một cái, sau đó mới mở to mắt nói:  “Vừa rồi con nghe cha cùng nương nói rồi, Nương, con muốn cùng nương làm người tuyết.”

“Được, chúng ta cùng nhau làm người tuyết, nương giúp con mặc y phục.”

Tiêu Lê Hoa trước tiên đem áo bông quần bông của Thạch Đầu đưa cho Tạ Hữu Thuận, để hắn hơ nóng trên chậu than, chờ ấm áp rồi, mới cầm về cho Thạch Đầu mặc vào.

Năm nay Tiêu Lê Hoa làm cho người nhà áo bông đều rất dày, tất cả đều là áo bông mới, hai người lớn mặc không có việc gì, hai đứa bé mặc vào tựa như hai quả cầu, lúc vừa mới bắt đầu ngay cả cánh tay và chân đều không không ngoặc được, Mộc Đầu có đôi khi ngã trên mặt đất nhưng bởi vì mặc áo bông dày nên một chút cũng không đau, còn có thể vừa bò dậy vừa vui cười. Nhưng lúc mặc quần áo cũng phải có người hỗ trợ mới có thể mặc vào.

Tiêu Lê Hoa giúp Thạch Đầu mặc xong quần áo, giao nó cho Tạ Hữu Thuận, sau đó lại bắt đầu dỗ dành Mộc Đầu rời giường, hài tử rất dễ gọi, chỉ gọi hai tiếng liền mở mắt ra, theo bình thường thì hai bên bẹp một ngụm, trên mặt Tiêu Lê Hoa chảy xuống một bãi nước miếng.

Tạ Hữu Thuận cho Thạch Đầu mang giày vào, ở ngoài mặc áo bông lông thỏ, rất ấm áp, giày nhỏ cũng giống như vậy, mặc vào trông rất tuấn tú. Mang giày xong lại đội lên đầu mũ quả dưa màu tím, mũ cũng từ lông mềm như nhung, càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn trong veo như nước của hai đứa bé, đi ở bên ngoài người nào nhìn thấy cũng đều khen một tiếng nhà này nuôi hài tử thật là tốt.

Tiêu Lê Hoa gấp xong chăn đệm, sau đó mới xuống giường, vừa đi ra phía ngoài đi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài ánh mắt sáng ngời lên, tuyết rơi thật rồi, tuyết thật lớn, trên mặt đất một vùng trắng xoá, trên nóc nhà cũng là một lớp tuyết trắng.

Lúc tuyết rơi cũng không lạnh, đợi đến khi tuyết đóng băng mới lạnh, khi đó có thêm gió thổi nữa, tay mặt lộ ra bên ngoài giống như bị dao găm cắt rất khó chịu. Mà bây giờ là thời điểm tuyết rơi làm cho người ta rất yêu thích, bông tuyết bay lả tả sẽ rơi cực nhanh xuống dưới, làm cho người ta không nhịn được đưa tay đón lấy, không khí cũng rất thoáng mát, hít một luồng khí rồi thở ra giống như bài xuất tất cả khí bẩn ra ngoài.

“Thạch Đầu, Mộc Đầu, không nên làm dơ tuyết trên mặt đất, nếu không một lát đấp làm người tuyết sẽ không được trắng! Nương trước nấu cơm cho các con, ăn cơm xong rồi chơi.”

Tiêu Lê Hoa dặn dò một tiếng, sau đó đi phòng bếp nhỏ nấu cơm.

Buổi sáng nấu cơm cũng bớt việc, bởi vì tuyết rơi, Tiêu Lê Hoa làm một tô súp, bên trong bỏ bốn trứng gà, lại đem bánh bao còn dư đêm qua hấp lại ba cái, lấy dưa leo muối đậu giác muối, cắt nhỏ rồi đặt vào trong chén. Không bao lâu cơm đã làm xong, Tạ Hữu Thuận giúp đỡ bưng vào trong nhà, cả nhà vây quanh bàn ăn, hương vị thật ngọt ngào.

“Nương, ăn nhiều thức ăn mới tốt cho thân thể.”

Thạch Đầu đưa cánh tay nhỏ gắp một miếng dưa leo muối cho Tiêu Lê Hoa. Sau đó lại gắp một miếng cho Tạ Hữu Thuận, nói:  “Cha, cha cũng ăn đi, như vậy mới có sức lực lớn.”

Lòng Tiêu Lê Hoa vô cùng cảm động, đưa tay sờ đầu nhỏ của hắn khen ngợi nói: “Tiểu Thạch Đầu thật hiểu chuyện, con cũng ăn, lớn lên mới cao được.”

Trong lòng Tạ Hữu Thuận rất vui mừng, nhi tử luôn hiểu chuyện như vậy, có cái gì tốt cũng sẽ nghĩ đến bọn họ, nghĩ đến những hài tử kia còn đang trong ngực cha mẹ lăn lộn náo loạn muốn này muốn nọ, hắn cảm thấy nhi tử nhà mình quả thật tốt nhất thiên hạ.

Mộc Đầu thấy Nương khen ngợi ca ca, cũng đưa cánh tay nhỏ bé gắp dưa muối, nhưng lại gắp không tới, nhanh chóng đứng thẳng chân.

Tạ Hữu Thuận gắp cho bé một miếng dưa muối, Mộc Đầu lại gắp lên thả lại vào chén Tạ Hữu Thuận, nói:  “Cha ăn.” Sau đó mở to đôi mắt –đầy mong đợi nhìn Tiêu Lê Hoa.

Ánh mắt Tiêu Lê Hoa cười giống như trăng non, gắp một miếng đậu giác bỏ vào trong chén Mộc Đầu, sau đó lại gắp một miếng bỏ vào trong chén mình nói:  “Mộc Đầu một miếng, Nương một miếng, chúng ta cùng nhau ăn.”

Lúc này Mộc Đầu mới cười, cầm lấy chiếc đũa nhỏ bắt đầu ăn, bé còn nhỏ, nhưng đã dùng đũa rất tốt rồi, cho bé chiếc muỗng nhỏ bé cũng không cần, nói mình đã trưởng thành rồi.

Người một nhà ăn hết toàn bộ súp nóng xong, còn ăn hết ba cái bánh bao, bên ngoài tuyết rơi ngày càng nhiều, trong nhà vô cùng ấm áp, cảm thấy thật là thoải mái.

Cơm nước xong Tiêu Lê Hoa liền mang theo hai đứa bé làm người tuyết, Tạ Hữu Thuận cũng có hứng thú, ở một bên hỗ trợ, không đầy một lát đã chồng được hai quả cầu tuyết làm thành người tuyết, Thạch Đầu gắn quả cầu tuyết nhỏ lên trên cùng hai cục than củi làm hai con mắt, Mộc Đầu được Tạ Hữu Thuận ôm lên cắm lên củ cà rốt làm mũi cho người tuyết.

Người một nhà vây quanh người tuyết nhìn vô cùng vui vẻ, đợi đến khi Đồng Tiền chạy đến nhìn thấy cũng rất yêu thích, lôi kéo Thạch Đầu và Mộc Đầu giúp hắn làm người tuyết, thế là Thạch Đầu và Mộc Đầu đều đi cùng Đồng Tiền.

Tuyết vẫn còn rơi, Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa cũng không có quét tuyết, mà trở về nhà.

Tiêu Lê Hoa ngồi ở trên giường sưởi làm giày, bây giờ người trong nhà đã có giày bông vải, nhưng chỉ có một đôi, nàng còn phải làm thêm một đôi.

Tạ Hữu Thuận ngồi ở một bên, hắn lấy một rỗ ngô, ngồi ở đó chà xát ngô, loại chuyện lặt vặt này cũng chỉ làm trong mùa đông, coi như để giải buồn.

Hai người vừa làm vừa nói chuyện, thương lượng chuyện của Như Ý. Mấy ngày nữa Như Ý phải vào Cao gia rồi, mặc dù chuyện tiểu thiếp vào cửa này cũng không làm lớn, nhưng Tạ gia vì không muốn ủy khuất cô nương vẫn muốn làm tiệc rượu, đến lúc đó bọn họ làm ca tẩu còn phải đi hỗ trợ lễ, bọn họ đang bàn bạc chuyện này. Nói xong chuyện này còn nói đến chuyện thu heo của Nhị ca Nhị tẩu, sau đó còn nói đến chuyện sang năm xây nhà, Tiêu Lê Hoa đem tính toán của mình nói một lần, Tạ Hữu Thuận đều nghe theo ý nàng, bây giờ hắn đối với ý nghĩ của vợ đã hoàn toàn tin phục.

Nói xong chính sự, hai người lại nói đến buổi trưa ăn gì.

Tạ Hữu Thuận chà xát hai tay nói:  “Trời tuyết rơi ăn xủi cảo là tốt nhất, còn có thể uống súp sủi cảo nóng hổi.”

Tiêu Lê Hoa gật đầu nói:  “Được, vậy thì ăn sủi cảo, trong nhà không phải còn một miếng thịt dê sao? Ăn sủi cảo thịt dê, bên trong cho thêm chút ít hành lá cùng hành tây, sau đó lại làm súp thịt dê. Hôm này trời tuyết cũng không làm được chuyện gì, chàng còn có thể uống hai chung. Nếu một người uống cảm thấy không vui thì gọi thêm huynh đệ Khánh Phong cùng Vương Nhị ca hai nhà bọn họ qua chơi, dù sao chỉ làm nhiều thêm một chút. Mọi người cũng náo nhiệt hơn.”

Tạ Hữu Thuận nghe xong vui vẻ ừ một tiếng.

Hai người đang nói cao hứng, đã nghe tiếng nói Tiểu Nguyệt từ bên ngoài kêu lên:  “Tứ thúc tứ thẩm, các người mau ra đây, Mộc Đầu và Thạch Đầu cùng người ta đánh nhau!”

Thoáng chốc Tiêu Lê Hoa đem giày trong tay ném sang một bên, nhảy xuống giường chạy ra bên ngoài, Tạ Hữu Thuận cũng vội vàng chạy theo sau.

Tiểu Nguyệt đang xốc màn cửa đi vào, khuôn mặt nhỏ nhắn vì chạy mà đỏ bừng, trên ống quần còn dính không ít tuyết, vừa nhìn thấy cũng biết vội vàng chạy đến đây.

“Tiểu Nguyệt, xảy ra chuyện gì? Thạch Đầu Mộc Đầu không có sao chứ?” Tiêu Lê Hoa vội hỏi, nàng sợ nhất hai đứa bé đánh nhau, bọn họ nhỏ như vậy, khẳng định đánh không lại người ta, tuy nói ở nông thôn hài tử đánh nhau là chuyện thường nhưng nàng cũng đau lòng.

Tiểu Nguyệt mang theo tiếng khóc nức nở nói:  “Là Cẩu Đản cùng Đại Hổ! Còn có Xuyên Tử và Khóa Tử, mấy người bọn họ đánh nhau ở trước cửa nhà cháu! Mộc Đầu bị chảy máu!”

Đầu óc Tiêu Lê Hoa nổ ầm một tiếng, co chân liền chạy ra bên ngoài, Tạ Hữu Thuận ôm lấy Nguyệt Nguyệt, chạy theo ở phía sau, trong lòng hắn cũng gấp gáp, đánh đến chảy máu rồi, ngày như vầy bị thương sẽ không phải là chuyện tốt.

 

Discussion23 Comments

  1. Chắc vì tranh nhau người tuyết, nhưng theo mình thấy Cẩu Đản và Đại Hổ là hai đứa bé không ngon, trẻ hư tranh chấp thì không nói. Chứ Xuyên Tử và Khoa Tử dù gì cũng là anh em với nhau vậy mà cũng không bảo vệ anh em mà còn hùa theo người ngoài theo hai cái đứa xấu kia đánh Mộc đầu chảy máu.

  2. Như Ý cũng thông minh quá chứ, biết phải lôi kéo đồng minh trước khi về nhà chồng. Cô ta cố ý giúp con của Phương thị Lý thị đi học đường để có sức mạnh của người nhà, sau này làm chỗ dựa cho mình. Vậy là vợ chồng Tạ Hữu Thái và Tử thị ra riêng thất bại, có điều Tiêu Lê Hoa đã giúp họ nghĩ cách kiếm tiền. Ta nghĩ mấy đứa trẻ đánh nhau vì người tuyết. Không biết Mộc Đầu có sao không.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Không nghĩ lần này NY lại không náo nha. Dù gì cũng bị TLH bắt được nhược điểm mà. Cả nhà cũ đều muốn TLH bỏ bạc cho NY nhưng TLH mới không dễ bị bắt nạt thế. Tuyết rơi rồi người nhà nông cũng nhàn rỗi hơn. Bọn trẻ đánh nhau tới chảy máu rồi. TĐ và MĐ đều còn nhỏ sợ là đánh không lại những đứa bé hư đốn kia. Xem lần này TLH xử lý ra sao
    Cảm ơn edictor

    • Như Ý cũng thông minh biết lôi kéo thu mua lòng người, nhưng sống chung với nhau lâu rồi lại không biết mấy đứa bé mình giúp là loại ham ăn lười làm, không biết sau này có làm nên trò trống gì không.
      Ở mình không có tuyết ,chưa được làm người tuyết bao giờ, mà mấy đứa bé đi làm người tuyết chơi, sao lại xung đột với nhau đến chảy máu luôn rồi, thật tội Mộc Đầu mà.

  4. Bạn ơi, theo mình nhớ là chồng Lý thị là Tạ Hữu Hòa phải không ? Đoạn “Ánh mắt Tạ Hữu Thái sáng lên, nghĩ Như Ý nói như vậy …” và
    “Không chỉ có Tạ Hữu Thái, trong lòng Lý thị Phương thị cùng Tạ Hữu Khang đều vô cùng mừng rỡ.”
    Thì nhân vật có phải bị tác giả nhớ lầm không vì đúng ra không phải là Lão nhị Hữu Thái mà phải là Lão tam Hữu Hòa – chồng Lý thị.

  5. Như Ý tính toán thật hay nha. Cứ kéo đồng minh đi TLH cũng ko sợ đâu nhé. Còn bà mẹ chồng nữa nói đi nói lại vẫn cố gắng muốn lấy tiền của TLH. Còn trẻ con thì nói đi nói lại cách giáo dục thường ảnh hưởng đến. Lúc nào trẻ con nhà tâm gia mà ko bắt nạt Mộc Đầu vs Thạch Đầu. Chắc qua vụ này là xé rách quan hệ nhỉ

  6. Trẻ con đánh nhau chắc là giành người tuyết chơi rồi. Sao không chơi chung được nhỉ? Như Ý thấy giống một người mưu mô, tâm kế đầy mình. Còn muốn lên làm chính thất nữa chứ. Nhưng nói gì thì nói, cái nhà này thấy hận nhất là ông cha Tạ Hữu Tài. Chẳng được gì cả. Nghĩ sao mà nhìn vậy thấy nhà mình tốt, anh em giúp đỡ lẫn nhau trời. Bực mình ông này nhất. Chẳng có chính kiến gì trong nhà, chỏ ngồi nghe mọi người bàn rồi nghe theo.Thanks editor.

  7. Hóa ra là Như ý ra bạc cho các cháu đi học ư? Liệu kéo dài được bao lâu, cả nhà TẠ gia chỉ biết ngồi đó mà chờ sung rụng. Nghĩ đơn giản quá nhỉ.? Sau nà nếu NY gây ra chuyện gì mà về nhờ Tạ gia, ta đoán cả nhà sẽ chạy mất dép, đặc biệt là Lý thị chạy đầu tiên. hay là lúc ấy lại bám lấy TLH, bảo nàng đi giải quyết, đổ tội cho TLH. Nhân phẩm đúng là có hạn. TLH nắm được nhược điểm của NY, đúng là tiện mà, làm việc ko bị gò bó tay chân. Như thế có phải là tốt biết bao.
    Nhà nhị tẩu đáng được giúp đỡ. Việc thu mua heo cũng là khoản tiền kha khá. Chắc cũng phải vài chục lượng chứ ko ít đâu. Mọi người ai đối tối vs TLH thì cũng sẽ được giúp đỡ hết, mà còn là giàu nhanh hơn người khác. Ko biết lần này mấy oa tử này đánh nhau là vì sao nữa. Khổ thân Mộc đầu nhỏ nhất

  8. Mấy đứa nhỏ lại đánh nhau về vụ người tuyết chứ chi? Hai đứa kia với là bé gấu trong thôn rồi , phen này lại nháo lớn cho xem! Như Ý kia chỉ đi làm thiếp thôi mà thể hiện qáu chừng, còn muốn vươn mình làm chánh thê, xin đừng mơ tưởng nữa

  9. Tran Thanh Hang

    Haizzz. Lại là mấy đứa bé kia. Đúng là đứa trẻ tốt đẹp bị bố mẹ làm hỏng cả. Chắc lại vì tranh chấp vụ đắp người tuyết đây mà. TLH yêu con hơn cả bản thân mình. Chap sau tha hồ rồi. Hổ mẹ ko gầm lên người ta lại tưởng là mèo nhỏ. Hừm hừm.

  10. Hương Nguyễn

    xong rồi. cái lũ đàn anh vớ vẩn. luôn chỉ biết bắt nạt e bé thôi. quả này tiêu lê hao không cho mỗi đứa 1 trận thì không xong. dằn mặt chúng nó để cho chúng nó chừa đi. con cái mà không dạy dỗ từ bé để về sau thành ăn cướp à. thank nàng đã edir

  11. Thì ra Như Ý nói ra bạc cho Tử Văn đi hoc… về làm thiếp nhà cao cửa rộng cũng tính đường chỗ dựa cho mình. Nhưng có khi nào đầu tư nhầm chỗ không. Với tính tình của Phương thị, Tử Văn (mà Tử thị không muốn con mình chung đụng) liêu lúc thành danh có trở mặt không? Cái này đường còn xa.

    Lý thị thật sự là nên tránh càng xa càng tốt… suốt ngày cứ đòi lấy tiền của người khác… hahaha thật hy vọng cuộc sống của họ tốt lên mà…. con trai của nàng không chịu đi học.

    Nhưng việc làm Như Ý kéo được đồng minh thì cũng vô hình chung giúp cho chi thứ 2 và Tiêu Lê Hoa càng thân thiết hơn… Tử Võ đi học từ trước giờ, nếu sau này có đỗ công danh cũng có thể dìu dắt Thạch đầu và Mộc đầu… có khi còn là chỗ dựa cho Tiêu Lê Hoa.

    Thật sự nếu có thể cùng tốt lên với nhau thì thật tốt…. ai cũng có tiền và chăm chỉ làm ăn.

    Đám nhóc lại đánh nhau, con của Chu tẩu và của Thủy Đào với 2 đứa con của Lý thị…. kiểu này mà Mộc đàu mà có chuyện gì thì thật sự là nhà cũ sẽ cắt đứt luôn rồi.

    Cảm ơn team nhiều

  12. Coi một lèo tới chương này, truyện hợp lý và cũng đỡ ức chế hơn một số truyện điền văn làm ruộng khác. Thiệt là mong chờ các chương tiếp theo quá. Cảm ơn team nhiều nhé

  13. Chuyến này Hoa tỷ nhà ta kiểu j cũng nổi bão mà. Hừ hừ. Mấy kẻ thích gây chuyện kia. Cứ đợi đấy. Khôg biết mấy bánh bao kia có bị nặng không nữa. Chắc mấy đứa Cẩu đản kia lại nói linh tinh rồi. Lên bánh bao nhà ta mới đánh.

  14. Trời ạ. Không biết chuyện gì mà 2 đứa bé bị đánh nhau đến chảy máu không biết nữa. Hic
    Như Ý này cũng lắm mưu nhiều kế đó. Chỉ tiếc là giờ bị TL nắm nhược điểm roiif thì đừng mơ mà lợi dụng được ah. Haha

    Tks tỷ ạk

  15. Như Ý đúng là chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng, tưởng làm thiếp dễ lắm. Không biết giữa Tô cô nương và Như Ý, ai sẽ thắng đây? Mong rằng Mộc Đầu bị thương ko nặng.

    • Như ý kể cũng có suy nghĩ, biết lôi kéo đồ này nọ, nhưng rất tiếc, lôi nhầm ng, mấy ng phương thị, lý thị mà dám ra mặt giúp đỡ cô ta ak? Cùi. Ngay từ lúc tính kế công tử họ bùi kia là thấy ngu rồi, sài chiêu cũ rích, là tiện thiếp là đúng.
      Mấy đứa con của chu thị và lý thị đúng thiệt là mẹ nào con nấy, hung dữ mà con ngu.

      Cảm ơn nhóm dịch

  16. Như Ý sao biến dạng ghê vậy nè, k mong ai có kết cục xấu nhưng cứ cái đà này sợ sau có chuyện to hơn. Đúng là nắm được thóp người khác thật sảng khoái ha. TLH thật tình nghĩa, đã giúp cách làm ăn còn cho vay tiền để làm nữa. Anh chị tình cảm quá mà. Mong có bánh bao trắng nộn để cưng quá à

  17. Chap này mình thích nhất lời Tử Võ nói với Hoa thẩm: bọn họ đối tốt với cô cô, sau này con đối tốt với thẩm.
    Mộc mạc mà tình cảm.
    Nhà cũ đúng là cực phẩm. Hy vọng nhà Tử Võ nhanh chóng được ở riêng như nhà Hữu Thuận.

  18. Chắc lại là đám Cẩu Đản, Hổ Tử với hai nhóc nhà Lý thị thấy anh em Thạch Đầu chơi đắp người tuyết vui quá nên đến phá đám chứ gì, cái đám nhóc ấy không được dạy dỗ tử tế nên sắp thành lưu manh cả rồi, toàn mấy bà mẹ cực phẩm như Chu thị với Lý thị thì con sao ngoan được

  19. Đụng đến con của bà bà xử hết từng đứa nhé. Tranh nhau đồ chơi đây này nhưng tranh đến đổ máu rồi, Tiêu Lê Hoa thương con lắm làm sao mà chịu được. Haizz, đang ấm áp zậy mà, không yên bình được ngày nào. Thanks nhóm dịch nhé!!

  20. Mấy đứa nhỏ kia chắc bị cha mẹ nói mấy lời xấu nên làm theo rồi kiếm Mộc đầu và Thạch đầu đánh chứ gì. Khổ thân chờ Hoa tỷ tới xử hết.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: