Bia Đỡ Đạn Phản Công – Kết thúc bia đỡ đạn 01+02

7

Kết thúc bia đỡ đạn 01

Edit: Baby

Beta: Sakura

Loại cảm giác đau đớn khi bị nổ tung phảng phất còn ở trên người, linh hồn không trở về trong tinh không, lúc Bách Hợp bị đánh bay bỗng nhiên Lý Duyên Tỷ xuất hiện chặn linh hồn của cô đáng lý phải quay trở về trong tinh không.

Hòn đảo nhỏ nổ tung dần biến mất, cảnh vật bốn phía vặn vẹo cuối cùng hóa thành một ngôi sao sáng bị anh nắm trong tay. Bách Hợp mê man ở trong ngực anh, chịu ảnh hưởng từ vụ nổ trong nhiệm vụ nên bây giờ cô vẫn chưa tỉnh lại. Như vậy cũng tốt, không tỉnh lại thì không cần chịu đau khổ chia ly.

Lý Duyên Tỷ cúi đầu, trong mắt để lộ sự không nỡ, cô đi chuyến này, không biết còn cơ hội gặp lại nhau nữa không. Anh im lặng, ôm chặt Bách Hợp vào ngực, anh không còn lựa chọn nào khác là đưa Bách Hợp trở về, ngoài  giải quyết bị thất tình cắn trả thì anh còn một tâm nguyện.

Là hi vọng khi cô biết mình bị đưa trở về đừng khóc. Lý Duyên Tỷ khẽ mím môi, ngôi sao trong tay anh phát ra ánh sáng mạnh mẽ bao phủ thân thể mình, tinh thần lực bắt đầu tập trung về phía Bách Hợp, sau đó cùng Lý Duyên Tỷ biến mất ở trong thân thể của cô.

Cô giống như bị vụ nổ tung này đẩy đến một nơi rất xa, không biết thời gian qua bao lâu, cô bị cảm giác đau đớn khi rơi xuống đánh thức.

Bách Hợp mở mắt, cô giống như đã ở trong bóng tối một thời gian rất dài, không thích ứng với ánh sáng mặt trời, cô đưa che mắt, ký ức dần trở lại. Lần tỉnh táo cuối cùng là cô đang ở trên một hòn đảo nhỏ trong nhiệm vụ chờ chết.

Theo lý mà nói thì sau khi cô chết đi phải trở về tinh không, nhưng cô phát hiện mình không trở về trong tinh không mà lại tới một nơi xa lạ. khi nhận ra điều này, Bách Hợp nhanh chóng cảnh giác, nhìn chung quanh, cô đang ở trên một bãi cỏ, cách đó không xa là một khu rừng rậm, phía trước có một cái hồ yên tĩnh rộng mênh mông.

Nhìn cảnh vật,  Bách Hợp nghĩ trước tiên sợ rằng bản thân vì nguyên nhân gì đó không trở về tinh không mà tiến vào nhiệm vụ. Cô nhắm hai mắt lại cố gắng tiếp thu nội dung kịch và trí nhớ của chủ cũ. Nhưng đợi một lúc lâu vẫn không có gì xuất hiện. Bách Hợp nhíu mày, chẳng lẽ lần này xảy ra sai lầm gì với nội dung kịch và trí nhớ của chủ cũ?

Cô cảm thấy tình huống như vậy là phiền phức nhất, chưa có nội dung và kí ức, chuyện này đồng nghĩa với việc bản thân cô phải tự tìm hiểu, tạo thành một độ khó cho nhiệm vụ này. Cô phát hiện thêm một việc, quần áo đang mặc nhìn rất quen thuộc, là bộ quần áo bản thân mặc ở trong tinh không. Bộ quần áo trước đây đã bị Lý Duyên Tỷ xé rách, không biết anh tìm bộ quần áo này ở đâu đưa cho cô. Hơn nữa, cơ thể lần này giống như rất dễ dàng điều khiển. Khi tiến vào nhiệm vụ đều cần một quá trình thích ứng, dù tinh thần lực của cô tăng lên sẽ nhanh chóng điều khiển được thân thể của chủ cx. Nhưng dù sao đi nữa vẫn có cảm giác không khỏe khi mới tỉnh lại.

Nhưng hiện tại cũng không hề có một chỗ nào không thoải mái. Giống như đây chính là thân thể của cô, như mới tỉnh lại từ một giấc mơ đẹp. Lâu rồi  Bách Hợp mới có cảm giác thoải mái như vậy, cô định đứng dậy nhưng nhanh chóng phát hiện có cái gì không đúng, dường như có hơi thở thay đổi cách đó không xa, cô quay đầu nhìn chỉ thấy xa xa có hai người bay đến.  Cô muốn tránh, nhưng  nơi này ngoài bãi cỏ chính là rừng cây, hai người kia bay trên không, nhìn một cái liền biết không phải người thường, với tốc độ của cô không thể tránh đi mà còn có thể sẽ chọc giận bọn họ, vì vậy cô phân vân rồi thành thành thật thật ngồi tại chỗ.

Hai người sau khi đáp xuống đất lạnh lùng nhìn cô, đây là hai người nam nhân khoảng ba mươi tuổi, trên người mặc trường bào màu xanh, có chòm râu, một người tiến lên: “Nơi này là  lãnh địa của Lý thị, tại sao ngươi lại xông vào?”

Hai người cảnh giác nhìn Bách Hợp, hiện tại  trên người Bách Hợp không có  khí tức của yêu tộc nhìn giống như một người bình thường không có tu vi, nhưng nơi này là lãnh địa của Long tộc, tuy không phải là trung tâm tộc nhưng xung quanh nơi này có tầng tầng lớp lớp hộ vệ canh gác, nhưng hôm nay hai người bọn họ vô tình cảm giác được khí tức xa lạ trong tộc, tưởng là một yêu thú mạnh nào đó xông vào lãnh địa của Lý thị, muốn đến mời đại yêu này mời đi nhưng không nghĩ đến mà một tiểu yêu không có chút yêu lực nào, nhìn giống như một thiếu nữ bình thường ngồi trên bãi cỏ.

Tuy hai người không cảm giác được linh lực và yêu lực trên người Bách Hợp nhưng nghĩ đến cô có thể bỏ qua tầng tầng hộ vệ xuất hiện ở đây, bộ dáng hai người vẫn như  gặp đối thủ lớn.

“Làm sao ngươi xông vào đây?”

Sau khi một người hỏi, người kia thấy Bách Hợp không lên tiếng thì hừ lạnh một tiếng, trong mắt lộ ra sát ý, bước về phía trước một bước, u ám nhìn chằm chằm Bách Hợp.

Báo động trong đầu Bách Hợp vang lên, người này không phải hù dọa cô mà sinh ra sát ý thật sự, không nói một lời lập tức muốn động thủ, hai người này vừa bay từ trên không tới, người tu tiên hầu hết làm việc đều theo lòng mình, giết một người không phải là chuyện gì lớn, mắt thấy hai người lộ ra sự không kiên nhẫn, Bách Hợp không nói không biết mình đến nơi nào như thế nào, nghe ý trong lời bọn họ thì nơi này thuộc về một thế lực, có người canh giữ, nếu cô  nói mình không biết đi vào nơi này như thế nào thì chắc chắn sẽ sẽ chọc giận hai người, có thể sẽ đem cô về sau đó dùng một số phương pháp để tìm ra lý do cô đến nơi này.

Người tu tiên có phương pháp khiến người khác nói thật nhưng không tốt đẹp, rất có khả năng sẽ bị lục soát hồn, đơn giản mà dễ dàng nhưng với người bị tra là vô cùng thống khổ. Bây giờ cô không có một chút sức mạnh, khi Bách Hợp vừa tỉnh đã biết bản thân trở thành một người bình thường , không có chút linh lực nào trong cơ thể, cô không phải là đối thủ của hai người này, tất nhiên là không dám cứng rắn với bọn họ.

Vì vậy khi người thứ hai hỏi, trên mặt lộ ra sự không kiên nhẫn, Bách Hợp khó khăn trả lời:

“Hai vị đại nhân tha mạng, ta là người hầu của Lý gia, không cẩn thận đi nhầm đến nơi này.” Cô cúi thấp đầu, nhanh chóng quỳ xuống, làm ra vẻ sợ hãi.

Từ trong lời nói hai người thì đây là lãnh địa của Lý gia , Bách Hợp suy đoán Lý gia này nhất định là có thế lực, trong giới tu tiên gia tộc có thế lực, ngoài nhận đệ tử có linh căn thì sẽ thu nhận người phàm làm việc vặt.

Ở mới vừa tỉnh hồn lại lúc Bách Hợp liền đã phát hiện trong thân thể của mình không có chút nào không vui linh lực, chính cô cảm giác được, trước mắt hai cái này người tu tiên cũng rất có thể sẽ nhìn ra được, không có linh lực, cũng không quá có thể là đệ tử. Hơn nữa nếu là đại gia tộc, Bách Hợp giả mạo đệ tử có khả năng rất có thể sẽ bị vạch trần, nhưng nếu là giả mạo người làm liền không giống nhau, người làm vốn chính là kẻ hèn trong tu tiên giới, rất nhiều thế gia chỉ sợ cũng không dám nói mình nhớ hai phần mười trở lên người làm.

Cô nói mình là người hầu là an toàn nhất!

Quả nhiên, hai người đang cảnh giác nhưng khi nghe  Bách Hợp tự xưng người hầu của Lý thị, ánh mắt lập tức thay đổi, trở nên lạnh lùng và hờ hững, sát ý trong lòng giống như thủy triều xuống, tuy người hầu mệnh tiện nhưng hai người không có hứng thú giết người yếu ớt như vậy. Người hầu cấp cao còn có linh lực hay yêu lực nhưng nữ nhân trước mắt không có một chút linh lực nào cả, có thể thấy được hẳn là loại ti tiện nhất, xác thực là có khả năng không hiểu quy củ, đi lầm đường.

Nghĩ tới đây trong mắt hai người lộ ra vẻ xem thường:

“Không được đi vào hồ Thủy Nguyệt, đây không phải là nơi người như ngươi có thể tới, phát hiện một lần nữa sẽ giết không tha!”

Hai người lạnh lùng nói xong, thậm chí không nhìn lại Bách Hợp, xoay người bay lên trời đi mất.

Để lại một mình Bách Hợp, mới tìm được đường sống trong chỗ chết dọa cô toát ra một tầng mồ hôi lạnh sau lưng. Nếu như vừa nãy chết không rõ ràng ở nơi này, ngay cả trí nhớ  hay nội dung đều không nhận thì thật sự quá an uổng. Hai người này đi rồi, Bách Hợp ngồi tại chỗ một lúc, sợ lại có người tới, cô mạnh mẽ đứng dậy, quan sát bốn phía.

Trước mặt Bách Hợp là một hồ nước không nhìn được bờ bên kia, phía sau là một rừng cây rậm rạp. Nhìn hướng hai người bay tới, nơi trung tâm Lý gia không phải hướng rừng cây. Mà cô cũng không có chút linh lực nào, không có khả năng cưỡi mây đạp gió như bọn họ, chỉ có thể đi dọc theo bờ hồ về phía trước.

Cho dù hiện tại Bách Hợp không có linh lực nhưng vẫn cảm giác được linh lực tràn đầy xung quanh hồ này, là một nơi tu tiên rất tốt, nếu tu luyện ở nơi này, tốc độ tu luyện của cô sẽ tăng lên gấp mấy lần. Âm thầm ghi nhớ nơi này, cô chậm rãi đi dọc theo bờ hồ, vận may của cô không tồi, đi hai canh giờ thì thấy một dãy nhà hào hùng tráng lệ.

Nhà ở Lý thị xây dựa vào núi, tuy trong giới tu tiên có nhiều người thích đào động phủ nhưng nếu là đại thế gia thì lại thích hưởng thụ sự xa xỉ. Trèo lên một đường, cô tỏ vẻ sợ hãi của người hầu, một đường không làm người khác chú ý, đi vào Lý thị.

Làm cô thở phào nhẹ nhõm, là người nơi này không hề tò mò mới người xa lạ bỗng nhiên xuất hiện. Khi biết cô là một người làm, một người nam nhân trung niên có khuôn mặt âm u thu xếp cho cô trở thành một thị nữ cấp thấp, ở cùng một đám thị nữ cấp thấp trong một căn phòng.

 

            Kết thúc bia đỡ đạn 02  

Bách Hợp mới đến, tạm thời làm công tác quét dọn, mới tới ngày đầu tiên, cô quét sạch sẽ sân xong rồi theo một đám cấp thấp thị nữ mới ăn cơm về, mới tới nên cô tạm thời tìm chỗ ở. cô là thị nữ thấp cấp, bởi vậy cũng không có tư cách một mình ở một phòng, mà là một gian phòng rộng rãi, trước mặt là một không gian vừa rộng lại dài dùng đá tảng xây thành giường chiếu, rất nhiều người sau khi ăn cơm xong liền nằm lên giường.

Hôm nay mới đến, Bách Hợp chọn lấy một cái giường không người bò lên, bên cạnh có một nữ nhân ghét bỏ hướng bên cạnh xê dịch. Nữ nhân bên ngoài tắt đèn đi, nữ nhân ngủ ở bên cạnh Bách Hợp mở chăn ra, đột nhiên mở miệng:

 

“Quế Chi tỷ tỷ, nghe nói Gia chủ phái chủ nhân mới đã tới, thật sao?”

 

Mới tiến vào trong thế giới này, Bách Hợp đối với tại đây hết thảy đều là có trạng thái mù mờ, hôm nay cô mới tới Lý thị thì đã bị bị nam nhân trung niên an bài quét dọn sân. Cô mới tới đấy, một lời nói liền không có người nói với cô, tự nhiên càng đừng đề cập tìm hiểu tin tức tại đây, Bách Hợp nghe được có người mở miệng nói chuyện, cũng đề cập có chút tình huống, tuy cô nhắm mắt nhưng lại tập trung tinh thần nghe trộm, ý đồ muốn đạt được một ít tin tức hữu dụng

 

Nơi này là địa bàn của Lý gia, mà cái gọi là Lý gia hẳn là một đại gia tộc Tu Tiên, nhưng lúc này Bách Hợp nghe được ‘Gia chủ’ hai chữ, cùng với ‘Chủ nhân mới’ mấy chữ, trong đầu thoáng cái linh hoạt hẳn ra.

 

Nói cách khác, tại đây hẳn là có chủ nhân đấy, hơn nữa đã có ‘Gia chủ ” mà còn dùng đến ‘ chủ nhân”, thì chứng minh nơi đây vô cùng có khả năng chỉ là một cái chi nhánh của Lý thị mà thôi, trước mắt mà nói hẳn là do thành viên tạm thời nào đó trở thành chủ nhân nơi này, quản lý cái chỗ này.’ Gia chủ’ có lẽ mới là Lý thị trung tâm của thế lực. ‘ chủ nhân” mới tới thì  chứng minh vô cùng có khả năng tại đây sẽ có Lý thị tộc nhân mới xuất hiện.

 

“Có liên quan gì tới chúng ta?”

 

Một nữ nhân lạnh lùng nói, cô bé bên cạnh Bách Hợp nghe nói như thế thì toàn thân liền run lên thoáng một phát. Một khi có người mở miệng trước nói ra lời nói thì những người khác cũng cả gan mở miệng: “Quế Chi tỷ tỷ, tỷ ở đây lâu nhất, gần đây trong nội viện mọi người đều đang nói ‘Gia chủ’ muốn phái người tới, mà không nói là phái chủ nhân mới tới cái dạng gì à?”

 

Nói chuyện chính là một thiếu nữ có giọng nói thanh thúy. Nàng ta vừa mới nói xong thì nữ nhân kia được xưng là ‘Quế Chi tỷ tỷ’ trầm mặc một hồi: “Nô bộc mệnh như cọng rơm cái rác, ta sống lâu, cũng bởi vì ta có lá gan nhỏ nhất.”

 

Nàng ta thốt ra lời xong thì tất cả mọi người trầm mặc, Bách Hợp chờ một hồi lâu, cũng không có ai lại mở miệng nói chuyện, cô cũng không có lại nghe được cái tin tức gì hữu dụng. Mãi lâu sau mọi người phảng phất bị sợ, đều không có người lại mở miệng.

 

Bắt đầu trong phòng còn hào khí bừng bừng, nhưng thời gian dần trôi qua các cô nương đều  trầm mặc tựa hồi đã ngủ, trong chốc lát tiếng hít thở liền liên tiếp đều đều .

 

Những người này ngủ rồi, thế nhưng mà Bách Hợp lại ngủ không được.

 

Hôm nay cô còn nghĩ tìm cơ hội chạy tới bên hồ Thủy Nguyệt để tu luyện, thế nhưng mà tiến nhập tại đây về sau cô mới phát hiện, tại đây thủ vệ sâm nghiêm. Muốn nghĩ ra cách thâm nhập địa bàn Lý Thị này cũng không dễ dàng, cô không có biện pháp tùy ý tiến vào khu vực này chứ đừng nói đến bên hồ Thủy Nguyệt tu luyện Luyện Thể Thuật. Nhiệm vụ lần này cũng không biết xảy ra chuyện gì, cô không tiếp thu được kịch tình trong câu chuyện, nhưng cũng may tính cách Bách Hợp khá trầm ổn, hơn nữa tiến vào nhiệm vụ thế giới tu tiên , nói cách khác cô có rất nhiều thời gian, chỉ cần cô còn sống thì sẽ tu luyện, có khả năng sẽ sờ đến manh mối trong nhiệm vụ.

 

Nhưng trong hoàn cảnh lúc này, họ Lý thế gia. Không khỏi lại để cho cô nhớ tới Lý Duyên Tỷ.

 

Lý Duyên Tỷ từng nói qua anh sẽ đưa mình tiến vào thế giới của anh, đáng tiếc vừa rồi nhận nhiệm vụ trong thế giới này cũng không có gặp được anh, Bách Hợp cũng không biết anh muốn dùng cái dạng phương pháp gì để đưa mình đến với thế giới này.

 

Trong lòng chứa nhiều việc, Bách Hợp một đêm đều ngủ không được. Chung quanh các cô nương đã sớm tiến nhập vào mộng đẹp, các cô là con sâu cái kiến tồn tại trong thế giới này. Mỗi ngày việc cần phải làm rất nhiều, có thể ở lại chỗ này, đều là thị nữ thấp kém, làm toàn việc bẩn thỉu, nếu buổi tối nghỉ ngơi không tốt thì ban ngày cũng không có tinh thần đi làm việc, đến lúc đó chọc giận quản sự, các cô có khả năng ngay cả mạng sống cũng không còn.

 

Cho nên những người này ngủ rất sâu, Bách Hợp lặng lẽ bò ra ngoài, tuy nói không thể tiến về hồ Thủy Nguyệt nhưng cô có thể ở chỗ này tu luyện. Lúc này tất cả mọi người ngủ rồi, nơi đây lại là khu cư trú của hạ nhân, không có người sẽ  chạy đến bên này, theo lúc trước ‘Quế Chi tỷ tỷ’ có nói cũng có thể biết, cấp thấp nô bộc là nguy hiểm nhất, tại đây tùy thời đều có khả năng bỏ mệnh trong thế giới, cô phải cố gắng tu hành, đợi đến lúc chính mình có thể tự bảo vệ mình thì lúc đó mới có thể không sợ người khách tùy thời ăn thịt.

 

Cô lặng lẽ đẩy cửa ra, bên ngoài im ắng, tuy Bách Hợp suy đoán ở đây cũng không phải chủ yếu quyền thế trung tâm của Lý Thị, thế nhưng mà phiến khu vực này cũng không nhỏ, dưỡng nô bộc cũng nhiều, liếc nhìn lại mấy căn phòng cho hạ nhân mà trong bóng đêm nhìn không tới cuối cùng. Cô chọn một địa phương hơi tối, bắt đầu tập Luyện Thể Thuật, chỉ là lúc này đây cô rất nhanh liền phát hiện có chỗ nào không đúng.

 

Bách Hợp vừa mới làm một động tác, lại phát hiện cỗ thân thể này rất cực kỳ thích hợp với cô, nói như vậy, cô tiến vào nhiệm vụ các thế giới, dùng thân thể người khác tu luyện Luyện Thể Thuật, đều có nhất định được một khoản thời gian mới thích ứng được. Nói cách khác, cô bây giờ bắt đầu tu luyện Luyện Thể Thuật là ở vào thời kỳ đã thích ứng xong rồi, hiệu quả cũng không phải là thật tốt, thế nhưng mà lúc này đây cô phát hiện thân thể của mình tùy tâm sở dục( tùy ý sử dụng), một động tác rất nhẹ nhàng làm tí là xong, hơn nữa lại để cho cô có chút ngoài ý muốn chính là, một động tác vừa làm xong, ngoại trừ đưa tới linh lực bên ngoài, phảng phất trong cơ thể có đồ vật gì đó bị đưa tới cộng minh,  rục rịch. Cô lại càng hoảng sợ, đình chỉ xuống, vừa mới dẫn vào trong cơ thể một chút linh lực theo lý mà nói cô vừa dừng động tác, liền có lẽ nên tiêu tán không còn thấy bóng dáng tăm hơi mới đúng.

 

Thế nhưng mà cái tia linh lực cũng không có tản ra, trong thân thể phảng phất phong ấn năng lượng gì, giống như có tia linh lực tiến vào thân thể liền đưa tới năng lượng phong ấn cộng minh, phảng phất thoáng cái mà bắt đầu chuyển động, đại lượng linh lực tại trong cơ thể cô bắt đầu tán loạn, thân thể cô còn không thể tiếp nhận lượng linh lực lớn như vậy, cô cắn chặt răng, trong thân thể linh lực bốn phía tán loạn, cổ năng lượng này lớn đến nổi cô khống chế không nổi, toàn thân Bách Hợp gân mạch đau đớn dị thường, cô biến sắc, hai chân mềm nhũn đặt mông liền ngồi ngã trên mặt đất, thân thể bắt đầu run rẩy….

 

Cũng may về sau thích ứng được đau đớn, Bách Hợp liền cảm giác ra cơ thể có năng lượng quen thuộc, loại cảm giác nàygiống như ở trong tinh không nhau, cô nhắm mắt lại, cố nén đau đớn, hồi lâu sau, cỗ linh lực này mới chậm rãi bình tĩnh trở lại, lần nữa bị bắt liễm tiến trong cơ thể cô yên tĩnh trở lại, Bách Hợp suýt nữa là chết, toàn thân mồ hôi lạnh chảy ra đầm đìa, đem xiêm y trên người đều thấm ướt hết, cô há to miệng thở dốc, con mắt thoáng cái trừng lớn.

 

Cổ năng lượng này giống như trong tinh không, cô mặc trên người xiêm y giống trong tinh không, cỗ thân thể này phảng phất là chính mình, cô cũng không có cái loại cảm giác tiến vào thân thể người khác. Nơi này là thế giới tu tiên, chủ nhân nơi này họ Lý, cô nhớ tới Lý Duyên Tỷ từng nói qua, muốn đưa cô trở lại thế giới của anh, đến lúc này, Bách Hợp còn chỗ nào mà không rõ nữa.

 

Cô không biết chuyện gì xảy ra, tại bên trong cái nhiệm vụ thế giới lúc trước, đảo nhỏ chợt nổ tung, về sau liền không biết như thế nào, bị Lý Duyên Tỷ đưa vào đây. Lý Duyên Tỷ từng nói qua muốn đưa mình đi, nhưng Bách Hợp tưởng rằng anh đưa chính anh về thế giới lúc trước của anh, là anh có thể sẽ thấy cô, cô cho rằng anh sẽ có lời gì muốn nói với cô, lại không nghĩ tới sự tình đột nhiên có thể như vậy.

 

Bách Hợp dựa vào ngồi dưới đất, nghĩ đến mình còn chưa kịp gặp anh một lần đã tách ra, trong lòng liền thoáng cái nặng trịch. Cô tiến nhập thế giới của Lý Duyên Tỷ, anh dùng toàn bộ lực lượng đem chính mình đưa tới đây, ngay lúc đó anh đã từng nói qua, anh muốn đưa mình lại đây thì sẽ trả giá rất nhiều, có thể anh sẽ biến mất.

 

Vành mắt không biết như thế nào, bắt đầu khó nhịn được chua xót, chất lỏng ấm áp bao trùm con mắt cô, trong cổ Bách Hợp phảng phất có mùi tanh, rất nhanh ôm lấy. Cô như là người bị vứt bỏ không có nhà để về, từ trước đến nay đều có Lý Duyên Tỷ cùng bên mình người cô, biết rõ hoàn thành nhiệm vụ về sau chắc chắn sẽ có một người chờ đợi cô, cho nên từ trước cho tới nay cô chưa bao giờ có cảm thụ này, lúc này đột nhiên phát hiện cái người cô cho rằng sẽ vĩnh viễn làm bạn tại bên cạnh mình, đã từng làm cho cô cảm thấy có chút không biết làm sao, có khả năng vĩnh viễn sẽ không gặp lại, thì trai tim Bách Hợp lập tức cảm giác trống rỗng.

 

Cho tới nay Lý Duyên Tỷ đối với cô luôn là tình thế bắt buộc, cô cũng không phải là một người nhiệt tình, trên thực tế người khác đối với cô càng cường thế thì cô càng lùi lại, còn với Lý Duyên Tỷ tuy đã thừa nhận anh là một nửa của mình, trước giờ Bách Hợp không có nghĩ qua trong lòng mình đối với Lý Duyên Tỷ là dạng tình cảm gì

 

Cô yêu thích Lý Duyên Tỷ thế nhưng mà loại yêu thích này lại không đủ để đến khắc cốt ghi tâm. Trong lòng cô cho rằng Lý Duyên Tỷ là bạn đời sau này, cô cũng không kháng cự tránh né anh, thế nhưng mà tính cách của cô quá mức lãnh đạm, bởi vậy cũng không quá nhiệt tình với anh, yêu thích anh cũng không giống như anh yêu mình nhiều như vậy. Cô chỉ cho là mình và Lý Duyên Tỷ ở bên nhau lâu dài như vậy, cô không có nghĩ qua anh là một người đàn ông cường đại như vậy, cũng có thể có một ngày sẽ biến mất.

 

Lý Duyên Tỷ từng nói cho cô biết, anh bị Vân Mộ Nam vây khốn và không thể thoát ly được thế giới mà anh đã tạo ra, cứ thế mãi luân hồi xuống dưới, cuối cùng có một ngày khả năng anh sẽ giống như Vân Mộ Nam, anh sẽ mất đi trí nhớ, sẽ bị Vân Mộ Nam khống chế. Theo tính cách của anh, thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành, cho tới bây giờ cũng không phải bởi vì anh sợ hãi mà lùi bước, cho nên anh muốn đưa Bách Hợp đến thế giới của anh.

 

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion7 Comments

  1. Buồn quá người ơi!! Duyên Tỷ ca sợ nhất là Hợp tỷ khóc khi biết sư thật, nhưng làm sao mà không khóc được đây, cơ hội cuối cùng rồi, lúc trước xong nhiệm vụ còn có thể trở về tinh không gặp mặt nhau, biết là còn có người chờ đợi. Thế nhưng mà chưa nhìn được mặt nhau, thì bị đưa trở lại, cũng có thể lần này không gặp nhau nữa nên Hợp tỷ khóc phải rồi. Chờ đợi chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  2. Đau lòng quá chừng a! Rồi anh chị sẽ có kết thúc an yên chứ ? Mị không tin là anh nhà dễ dàng bị hạ bệ thế đâu! BH tỷ phải vững vàng lên nhé

  3. Trời ơi. Tội nghiệp Lý Duyên Tỷ quá. Vì không muốn Bách Hợp đau lòng, muốn cô có thể sống sót mà lại âm thầm đưa cô vào thế giới của anh. Bách Hợp xuất hiện ở Lý gia có khả năng chính là gia tộc của Lý Duyên Tỷ phải không ta. Hồi hộp quá.
    Cảm ơn editors

  4. Hazz. Phải đến lúc này BH mới nhận ra sự quan trọng của LDT trong tim tỷ ấy ah, hy vọng là LDT không phải biến mất giống như BH nghĩ. Hy vọng 2 ng sớm gặp nhau ah

    Tks tỷ ạk

  5. Đọc đến đoạn a có thể biến mất mà thấy đau lòng. Dù sao mị cũng rất vui, a vì BH mà đã thay đổi rồi. Còn lo lắng cho tỉ nữa. Hic hic. Cố gắng đợi hoàn phần này rùi đọc cho trọn vẹn. Cảm ơn nhóm dịch nhiều nhiều

  6. BH bây giờ mới nhận dc sự quan trọng của LDT trong trái tim của tỷ ấy,
    B H hãy hoàn thành nhiệm vụ để hai người dc ơn bên nhau. Hóng chap sau

    Cảm ơn nhóm dịch

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: