Bia Đỡ Đạn Phản Công – Đảo tàn sát đẫm máu 09+10

6

Đảo tàn sát đẫm máu 09

Edit: Jolly

Beta: Sakura

Xe đã không thể dùng, hai bánh xe phía trước đã nát lốp, từ trong miệng ‘số 9’ người trên đảo đã biết xảy ra chuyện, căn bản không có thời gian trì hoãn tiếp, tuy nói có xe sẽ thuận tiện hơn nhiều, nhưng người trên đảo cũng tùy thời đuổi kịp.

“Xuống xe”. Bách Hợp nhìn thoáng qua trong xe, những người kia co ro trong xe, vừa rồi lúc cô đánh nhau với hai người đàn ông kia, người một xe trốn trong xe không dám ra, hiện tại hai người kia đã được giải quyết, người trong xe dường như còn do dự còn nguy hiểm hay không. Bách Hợp nhíu mày, hét lên một tiếng, trong xe có ngươi liền khóc ầm lên nói: “Có người bị thương…”

Việc mới xảy ra lúc nãy có hai người đều bị thương. Một người trong đó bị thương nhưng vết thương không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng đủ dọa những người trên xe không dám bước xuống. Về phần thiếu niên ngồi phía sau, phía bả vai bị trúng đạn, máu chảy ra nhuộm đỏ một mãng thống khổ kêu rên, còn cần người khác chăm sóc.

Người chung quanh nhút nhát nhìn qua Bách Hợp, phảng phất đang đợi chủ ý của cô , Bách Hợp nhìn thoáng qua bốn phía xung quanh, trên đảo này mọi người vô cùng lạ lẫm, cô lo lắng một khi đi lầm hướng sẽ chui đầu vào lưới, bây giờ mọi người trên xe còn không chịu xuống. Đem khẩu súng trên mặt đất nhặt lên, cô nhìn qua cửa sổ xe vỡ nát, lạnh lùng liếc nhìn bọn họ: “Nơi này là cái dạng gì chính các người cũng rõ, chẳng lẽ còn muốn đợi bác sĩ tới?”

Tại tình huống này, người bị thương chỉ có thể chính mình chịu đựng, căn bản không có khả năng có người đến trị thương. Lời cô vừa nói ra, người trong xe đều do dự, những người này đã sớm sợ đến bể mật, thật vất vả thoát ly hiểm cảnh. Cái thùng xe nho nhỏ từng cho mọi người vô vàng dũng khí, đều tưởng tượng rằng chỉ cần ngồi trên chiếc xe này sẽ có thể đưa mọi người rời khỏi nơi quỷ quái này, nhưng bây giờ Bách Hợp lại bức mọi người xuống xe trong xe lại có người bị thương. Một khi xuống đi bộ chỉ dựa vào hai chân căn bản chạy không thoát, bởi vậy có người do dự đưa ra đề nghị:

“Không bằng chúng ta quay ngược trở về, lại đoạt một chiếc xe khác…” Nơi này cách bãi đổ xe cũng không xa, nếu chạy trốn nhanh một tí, có thể một lần nữa đổi chiếc xe tốt, đến lúc đó không đi đường này là xong.

Cái vị ‘King’ kia theo như lời ‘Tùy Ý tiên sinh’ có lẽ là thủ lĩnh của tổ chức trên đảo này, trên đảo này không ít kiến trúc, không biết hắn đang ở tại nơi nào trong đảo, Bách Hợp lau lau mặt, từ lúc trong lồng giam chạy ra đến giờ, thân thể căng cứng, mồ hôi không ngừng tuôn, cô nhìn thoáng qua người trong xe: “Như vậy tùy mọi người.”

Dù sao đã ra khỏi lồng giam, những gì cô làm được cho mọi người cũng đã làm xong, cô ném khẩu súng trong tay vừa cướp được vào trong xe: “Nhưng tôi nhắc nhở các người, người trên đảo lúc nào cũng có thể xuất hiện, động tác của các người phải nhanh.”

Tính thêm khẩu súng cô vừa ném qua, nhóm người này có hai khẩu súng rồi, có thể chạy khỏi đảo này hay không, có thể sống bao lâu, đều là việc của họ, Bách Hợp vừa nói xong quay người liền chạy đi.

Người trên xe nhìn thấy một màn này, không thể sốt ruột lên, cô chạy rất xa, còn nghe có người hô: “Quay lại đi…”

Thân ảnh của cô dần dần mất hút trong bụi cỏ ven đường, lúc này sắc trời bắt đầu đen lại, Bách Hợp mới chạy được khoảng bốn năm trăm mét, cách đó không xa cũng truyền đến tiếng xe ô tô. Cô trốn ra khỏi lồng sắt thời gian chưa được bao lâu, thân thể luôn luôn trong trạng thái căng cứng, lúc này thể lực cũng tiêu hao không ít, nghe thấy thì Bách Hợp đoán chắc người trên đảo đã phát hiện ‘Con mồi’ đào thoát, chắc có người đến đây truy sát. Cô nằm sát trên mặt đất, một mực im lặng khôi phục thể lực, một mặt đem lỗ tai gần sát mặt đất, mơ hồ có thể nghe được:

“… từ ‘số 9’ chạy ra đến ‘số 17’ giết chết hai người, nhìn theo phương hướng chính là từ bên này chạy thoát, hướng khác là do người khác phụ trách, tổ chúng ta chia ra thành 10 đội, mỗi đội 5 người… bên trong ‘Con mồi’ có người thực lực khủng bố, ‘Tùy Ý tiên sinh’ đã gặp chuyện không may, mọi người cẩn thận một chút… Một khi phát hiện có…bóng dáng, thà rằng giết lầm cũng không thể buông tha! Nếu như không địch lại, dùng… liên hệ, người khác kịp thời đuổi tới…”

Bách Hợp tận lực chậm dần hô hấp của mình, những người này đại khái phân phối thoáng cái tìm ra phương hướng, cô đứng dậy nhìn thoáng qua, cái chỗ này không rõ, hơn nữa đối với người chạy trốn mà nói, nơi ẩn thân cũng nhiều. Ở trên đảo chung quanh đủ loại thực vật, cái này tạm thời làm nơi ẩn núp cũng cản trở lực lượng vũ trang muốn chạy tới nơi này cũng cần thời gian nhất định, nếu chỉ hao phí thể lực chạy trốn, có khả năng chạm phải đội ngũ lục soát, chẳng thà ở nơi này ôm cây đợi thỏ khôi phục giá trị thể lực, phần thắng có thể sẽ cao hơn.

Nếu có người phát hiện cô, chỉ cần tiêu diệt hết trước khi đội ngũ khác chạy đến, như vậy cô cũng có khả năng lần nữa chạy thoát. Bách Hợp nghĩ như vậy, ngồi thẳng dậy, linh lực trong cơ thể tiêu hao không ít, luyện tập Luyện thể thuật thời gian thật sự quá ít, nhưng lần này đội ngũ truy bắt con mồi khẳng định trang bị nhiều vũ khí lợi hại hơn so với bốn người mà cô vừa giết lúc nảy, ở một nơi quỷ quái như vậy, cô một khắc cũng không dám mất cảnh giác, thừa dịp những người truy bắt còn chưa tới, cô đứng dậy bắt đầu luyện Luyện thể thuật.

Theo như âm thanh vừa rồi truyền đến, ước chừng những người này còn cách mình một khoảng nhất định, từ trong lời nói của những người này có thể thấy hẳn là muốn truy tìm trải thảm, đại khái trong vòng 10 phút sẽ đuổi đến nơi này, cô làm mấy cái động tác, cảm giác linh lực trong cơ thể đã được bổ sung thêm một ít, mà lúc cô cũng đã nghe thấy này tiếng bước chân của đội ngũ truy bắt.

Bởi do Bách Hợp tu luyện võ công, thính lực linh mẫn hơn người bình thường nhiều, bởi vậy cô đã phát hiện những người này tiếp cận, nhưng xem ra họ không phát hiện ra chỗ của cô, cách đó không xa có vài thân cây dừa, nếu là ban ngày, là cây dừa này cũng không rậm rạp căn bản không phải chổ tốt để ẩn thân, cô nhất định sẽ không dám trốn ở đấy. Nhưng lúc này đã là đêm tối, tuy cách một khoản sẽ có đèn đường, nhưng ngọn đèn lại mờ nhạt chỉ chiếu sáng tới đầu gối, ngửa đầu nhìn chỉ thấy ngọn cây dừa một mảnh đen kịt, ngay cả mấy trái dừa trên cây cũng mơ hồ nhìn không rõ.

Tuy rằng Bách Hợp đã nói nếu vạn nhất bị người phát hiện sẽ giết người diệt khẩu, nếu có thể đào thoát dưới ánh mắt của họ, trốn thêm một thời gian ngắn cũng là tốt. Nghĩ như vậy, cô đứng dậy, thả người nhảy lên cây dừa, thêm hai ba bước liền leo tới ngọn.

Cây dừa bởi do động tác trèo lên của cô đang lay động không ngớt, lá cây ‘Soẹt soẹt rào rào’ rung động. Tiểu đội phụ trách hướng bên này đã đi tới. Đứng trên cao, Bách Hợp có thể xem xét tình cảnh chung quanh, các tiểu đội phân ra không còn nhìn thấy thân ảnh, cách đó không xa còn nhìn thấy ánh sáng phát ra từ đèn pin, một hướng khác chính là hướng về phía gara xe hơi. Từ lúc Bách Hợp giết chết hai người đàn ông cản đường sau cùng đến khi cùng đám người trong lồng sắt chia ra thành hai đường đến bây giờ không quá hai mươi phút, cũng không biết đám người kia có chạy thoát hay không. Ý nghĩ này hiện qua trong đầu cô, rất nhanh lực chú ý của Bách Hợp liền dời sang đội ngũ hướng phía mình đi tới kia.

Những người này quả nhiên trang bị tốt, ngoại trừ vũ khí cầm theo bên người ra, quan trọng nhất trên tay họ còn cầm theo máy cảm ứng tia hồng ngoại, tất cả vật thể còn sống đều bị chiếu ra, nói cách khác, vốn cô cho rằng chỉ cần trốn trên cây dừa không cần công kích những người này đều không được.

Đám người trên đảo này rất cẩn thận rà soát, mỗi đội 5 người cầm máy cảm ứng phụ trách phương hướng khác nhau, trừ mặt đất ra, bên trái, bên phải, trên đỉnh đầu thậm chí phía sau vừa mới đi qua cũng dò tìm. Lúc Bách Hợp phát hiện chuyện này, tâm thoáng cái chìm đến đáy cốc! Những người này trong tay đều có vũ khí, vác trên lưng một cái hòm đặc chế, phía trên có in hình đầu lâu, bên cạnh có vòi phun, trên mặt còn đeo mặt nạ phòng độc, biết chắc trong hòm này cũng không phải đồ gì tốt. Một khi tra được vị trí của cô, những khẩu súng này có thể bắn thủng thân thể cô thành cái sàng, trừ khi cô thừa dịp những người này không phát hiện, ra tay trước.

Trong tay cô có một khẩu súng, thế nhưng đạn bên trong cũng không còn nhiều, quan trọng nhất là, trừ phi cô học qua cách bắn bách phát bách trúng, nhắm ngay cổ của họ khiến cho trong cùng một thời gian đồng thời làm mất đi hành động của họ, nếu không những người này vũ trang đều đầy đủ, mặc áo chống đạn, thậm chí trên đầu còn đeo mặt nạ phòng độc đặc thù, một khi giết chết hoặc làm bị thương một trong số họ, không cần ngay lập tức giết hết toàn bộ, đợi bọn họ kịp phản ứng, khỏi nói, đến lúc đó người chết chính là cô.

Cho dù kỹ năng bắn súng của cô lợi hại, có thế giết người trong một phát, hơn nữa bọn họ có mặc áo chống đạn, một viên đạn không đủ giết chết họ, hơn nữa thứ này động tĩnh quá lớn, dễ dàng làm người khác chú ý đến, Bách Hợp buông tha ý định dùng súng, ánh mắt dừng lại trên cây dừa nơi những trái dừa cô đang giẫm dưới chân. Cô có vũ khí nhưng vũ khí của đối phương còn lợi hại hơn cô, một cái rìu căn bản không có nhiều tác dụng. Tuy nói những trái dừa này cũng không nhất định có tác dụng, nhưng Bách Hợp không cam lòng chờ chết, tự nhiên cũng muốn thử một lần. Tay của cô thò tới những trái dừa, đang muốn kéo trái dừa, thế nhưng cách đó không xa một đội ngũ truy tìm đột nhiên có người dừng lại, giơ tay ra hiệu tạm dừng.

Người này là người lãnh đạo, vừa lên tiếng, người trong đội ngũ tạm ngưng dùng tia hồng ngoại tìm kiếm, trong thời gian nháy mắt, cái người này lập tức mở miệng: “Chúng ta lập tức tới ngay.”

Nói xong lời này, người nọ quay đầu hướng một hướng khác chạy đi: “Đi ! Đội 3 tìm được tung tích.”

Bốn người còn lại nghe xong lời này cũng theo sát một chỗ chạy đi. Lưu lại một mình Bách Hợp ngồi trên ngọn cây, chậm rãi thở ra một ngụm, đem bàn tay đặt trên trái dừa thu về.

 

            Đảo tàn sát đẫm máu 10

Tuy vừa rồi mấy người thủ vệ kia đã rời đi, nhưng vì phòng ngừa họ quay lại, cô vẫn ngồi trên ngọn cây một hồi lâu, mãi đến khi xác định bọn họ không trở về nữa thì cô mới nhảy xuống. Theo hướng đi của những người này chắc hẳn đang chạy đến hướng ‘Đội 3’, Bách Hợp đoán những người này đã tìm được tung tích của nhóm ‘Con mồi’ chung lồng sắt đã tách ra với cô kia. Nhưng lúc này cô cũng không có trách nhiệm phải quay về cứu họ nữa, hy vọng bọn họ mệnh lớn sống lâu hơn một chút, chí ít trộm được xe chạy xa một chút, đừng dễ dàng bị người giết chết.

Trên đảo nhỏ này cô cũng không biết đường, chỉ có thể đi đại theo một hướng, cô cũng không dám chạy loạn, trước đó cô đã phát hiện trên đảo có gắn máy cảm ứng, Bách Hợp vì tránh những vật này không hấp dẫn sự chú ý của những người khác, khoảng cách không được bao xa cô đi mất một tiếng đồng hồ.

Trong lúc chạy trốn, do phải tránh né người trực gác, cameras và máy cảm ứng, Bách Hợp buộc phải đi vào các ngỏ ngách khắp đảo, tại một nơi lộn xộn như thế này tốt nhất chọn nơi vắng vẻ. Cô leo lên một chạt cây dừa núp trong bóng tối chằm chằm nhìn về phương xa, phía trước cách 200~300 mét có một vịnh nhỏ, một dải biệt thự nối liền ngăn trở. Cửa ra có rất nhiều người đứng gác, Bách Hợp nhìn thoáng qua, cũng tính muốn quay lại, cô thật không may lần này tính toán đi nhầm phương hướng, cô đang chuẩn bị quay vòng về đường cũ, thế nhưng đường quay về chỉ có một, hơn nữa lúc này đã có người dẫn theo chó săn dữ tợn đang đi về phía này.

Trong lòng trầm xuống, đây là một góc xó xỉnh, lui không thể lui, cách duy nhất là trốn vào dãy biệt thự cách đó không xa. Chỉ là phía trước có nhiều người gác, hai bên trái phải lại có cửa lớn quan trọng nhất là không có người gác, cách cửa chính cũng chừng 100 mét, người gác phía trước căn căn không nhìn thấy phía bên hông này, nhưng ở đây không có người đứng gác, nhất định là có nguyên nhân khác.

Bách Hợp do dự một chút, từ trên cây nhảy xuống, cô do dự đi tới cửa lớn, phát hiện phía bên phải cửa lớn xác thực không có người gác, nhưng trên mặt đất khắp nơi chằng chịt chi chít toàn là lưới điện, cách cửa lớn 50 mét, nếu muốn từ đây đi vào, trừ phi có xe chở qua, không còn cách nào khác.

Xe chở qua lốp xe phải là vật cách điện. Nhưng lái xe vào lúc này tất nhiên sẽ gây tiếng động khiến cho người phía trước chú ý. Chắc hẳn hai cửa bên trái và bên phải cũng là phương thức như vậy, cho nên cửa bên phải mới không có người gác, có lẽ cửa bên trái cũng như vậy. người truy sát phía sau rất nhanh sẽ tới đây, bọn họ có chó săn, một khi ngửi được mùi của cô, nhất định cô sẽ trốn không thoát, cửa bên phải này Bách Hợp nhất định phải nghĩ cách đi vào!

Những lưới điện này chắc hẳn điện áp rất cao, hơn nữa lại dệt thành lưới nhỏ, khoảng cách lỗ trống khoảng ¼ bàn tay, Bách Hợp bỏ đi ý niệm nhảy vào ô lưới, ánh mắt dừng lại ở ngọn cây dừa, chỗ đó có vài quày dừa, Bách Hợp bắt đầu tìm kiếm trên mặt đất, những trái dừa này khi chín khô sẽ rơi xuống, cô chỉ hy vọng sẽ tìm thấy vài trái khô. Cô lần mò cả buổi, quả nhiên có.

Có trái vừa mới rụng xuống không lâu, có trái đã lâu rồi, sau khi khô có chút héo rút, Bách Hợp tìm kiếm một hồi trong tay đã có 4-5 trái khô, liền ném một quả vào trong lưới điện.

Đám người mang theo chó săn đã đến cách đây không xa, trong đêm tối cô hầu như có thể nghe thấy tiếng chó sủa này. Bách Hợp thở sâu ra một hơi, thả người nhảy lên, lúc rơi xuống chân chuẩn xác giẫm lên trái dừa, chưa đợi thân mình ổn định, cô liền ném tiếp một quả ra.

Dòng điện ở đây xác thực không thấp, Bách Hợp thoáng ngửi thấy mùi khét lẹt dưới chân truyền đến, bốn quả ném ra xong, cô đã nhảy vọt qua 50 mét đến gần cửa lớn, phía trước là gara xe, bên này cũng không ai gác, Bách Hợp đang muốn hướng chỗ tối đi qua, đối diện lại truyền đến tiếng bước chân, có người đang đi về hướng gara này, cô trốn vào trong bụi hoa, cách đó không xa đám người dẫn theo chó săn cũng tới đây rồi.

“Gâu gâu gâu…” mấy con chó săn hướng vế phía cây dừa lúc nãy Bách Hợp đứng núp sủa vang dội, bộ dáng hung bạo, bên trong đám thủ vệ có người cầm lấy bộ đàm: “Phát hiện, ở khu tây cửa A!”

“Cô ta chắc đã leo lên ngọn cây, đám chó săn có phản ứng.” Đám chó săn không ngừng sủa, Bách Hợp nghe thấy âm thanh, chân mày nhíu lại.

“Được rồi, chúng ta tiếp tục tìm kiếm!”

Cái người ngồi trên xe này cũng may mắn, bởi do đám người truy sát xuất hiện, Bách Hợp bỏ đi ý niệm muốn giết người. Người ngồi trên xe, điều khiển xe chạy ra, lúc đi ngang qua đám người truy tung kia còn chào hỏi. Bách Hợp lặng lẽ tiến vào trong khu biệt thự, cô đi không bao lâu, sau khi xe rời khỏi, nhóm truy tung sắc mặt có chút khó coi: “Không thấy rồi.”

Bọn họ dắt đám chó săn đi qua lại tìm, mùi vị dường như biến mất, bầy chó săn vẫn còn sủa, chỗ cửa chính đã hỏi qua thủ vệ, trong khoảng thời gian này không có ai ra vào, đừng nói là ‘Con mồi’ chạy qua, cho dù là con ruồi cũng không có thoát khỏi.

Cửa chính nhiều người như vậy, ở đây còn có máy camera và máy cảm ứng, tất cả thủ vệ đều nói không có người đi qua đây, như vậy cô gái đào thoát khẳng định không phải đi hướng này. Đầu lĩnh dẫn đội chó săn quay về, trong nhất thời dường như đã mất đi manh mối, đầu lĩnh báo cáo lên cấp trên, dường như bị đánh một trận, sắc mặt có chút âm trầm:

“Tao không tin, cô ta có thể phi thiên độn thổ!”

Cửa trước không có người nào đi qua, mọi người tất nhiên phải trải thảm tìm theo hướng khác, hai bên cửa trái phải phủ kính lưới điện, rộng chừng 20 mét, chiều dài 50 mét phủ kính điện cao thế, cô ta không đi cửa trước, cũng không có phía sau, hai bên trái phải căn bản là đường chết, vậy cô ta đến cuối cùng là đi đâu đây?

Trên ngọn dừa không có người, dường như biến mất khỏi thế gian vậy!

Đầu lĩnh oán hận cắn răng: “Cấp trên giao phó, tìm không thấy người, chúng ta đều phải lãnh đủ!”

Chủ nhân trên đảo này cũng không phải dạng lương thiện gì, loại người giết người không chớp mắt, đến cuối tìm không thấy Bách Hợp, cô không chết, liền đến phiên những người này gánh đủ. Mọi người nghe xong lời này, toàn thân đều run lên, những con chó săn vô cùng hung dữ, phải dùng lực lớn mới có thể kéo giữ chúng, một thủ vệ trong số họ do dự một chút, nhìn lưới điện cao thế cách đó không xa nói: “Hay là cô ta từ hai bên trốn vào?”

Một người sống sờ sờ, không thể nào vô cớ biến mất, cửa trước không có phía sau cũng không có, hai bên trái phải phủ lưới điện cao thế nên không có người gác, nếu như cô ta từ hai bên trốn vào cũng không phải không có khả năng.

Chỉ là lời này vừa thốt ra, vị đầu lĩnh kia nhếch môi cười:

“Cậu thử đi qua xem?”

“Tôi chỉ suy đoán thôi.” Thủ vệ kia giải thích một câu, đầu lĩnh liền hừ lạnh một tiếng.

Dòng diện lưu đó đủ để đốt cháy thành than, người nào chán sống mới đi qua đó?

“Nếu thật sự cô ta đi qua đường này, chúng ta ngược lại bớt việc rồi.” Mọi người nhận được mệnh lệnh nhất định phải tìm được người giết chết, cũng không để bí mật trên đảo bị truyền ra ngoài. Nếu như ‘Con mồi’ chính mình lựa chon cái chết, mọi người cũng có thể báo cáo kết quả công tác rồi. Thế nhưng theo tình hình mà thấy, cô ta không phải kẻ ngốc, ngược lại cực kỳ cẩn thận lý trí.

Không ngừng giết người thủ đoạn vô cùng tàn khốc, mà lại giỏi về tránh né, người trên đảo đuổi theo 3 giờ liền, cũng không phát hiện tung tích của cô, cũng chưa nói đến khắp nơi trên đảo là camera và máy cảm ứng, nhưng lại không phát hiện tung tích của ‘Con mồi’ này.

Cái này khiến cho thủ lĩnh bọn họ một đám bị đả kích.

“Vậy bây giờ phải làm sao?”

Mệnh lệnh cấp trên đã phát ra rồi, từ phòng giam chữ ‘G’xảy ra vấn đề đến bây giờ, đã qua 3 giờ, ông chủ lớn ‘King’ vô cùng tức giận, dù sao trên đảo lần này chết là nhân vật lớn, việc này đối với thanh danh của đảo là một kích trí mạng, trước kia khách hàng đều xem ‘Con mồi’ là tiểu miêu tiểu cẩu mà hành hạ làm thú vui, trên đảo tạo dựng sân chơi từng ấy năm đến nay, đây là lần đầu tiên có ‘Con mồi’ giết chết thợ săn, cũng trốn ra ngoài, đây đối với uy vọng của ‘King’ vô cùng bất lợi.

Thực lực của ‘Tùy Ý tiên sinh’ vô cùng mạnh, từng là lính đánh thuê nhiều năm, bây giờ đang buôn bán vũ khí, thân thủ lợi hại, trên đảo rất nhiều thủ vệ không phải đối thủ của ngài ấy, nhưng mà lại bị một cô gái bình thường lấy mạng của ngài ấy, có thể thấy được chỗ lợi hại của cô ta.

Việc Bách Hợp chạy trốn khiến cho khách đến đảo vô cùng bàng hoàng, thực lực của ‘Tùy Ý tiên sinh’ rất nhiều khách hàng quen ‘Già dặn kinh nghiệm’ đều rõ ràng, nếu như con mồi sau khi đào thoát không bắt lại được, đối với việc làm ăn trên đảo cũng bị ảnh hưởng, khách hàng sẽ lo lắng an nguy của mình, người đàn ông lúc nãy lái xe rời đi chính là sợ ở đây gặp chuyện không may, vội vội vàng vàng rời đi.

Đã 3 giờ trôi qua, nếu như không bắt được Bách Hợp, như vậy chứng minh thủ vệ trên đảo vô năng, đến lúc đó khách hàng rời đi càng nhiều hơn…!

Khách hàng thì sẽ không bị xui xẻo, nhưng những thủ vệ sẽ là người nhận lấy lửa giận của ‘King’.

Nghĩ như vậy, mấy thủ vệ dẫn đám chó săn đều lộ ra vẻ sợ hãi.

Trước kia nhìn thấy ‘Con mồi’ chết đi cũng thôi đi, mọi người đối với tử vong và máu tươi cũng sớm nhìn quen rồi, nhưng cũng không có nghĩa những người này xử lý thi thể thành thói quen, thì cũng sẽ thích bản thân chết trong tay ‘King’.

Người thủ vệ vừa hỏi ‘Làm sao bây giờ’ xong, tất cả mọi người trầm mặt. Chuyện cho tới bây giờ nhất định phải tìm được người, thượng cấp sẽ không chấp nhận lý do không thấy người đâu, nếu như đến lúc hừng đông vẫn không tìm được người, việc làm ăn trên đảo sẽ bị ảnh hưởng, chỉ sợ thượng cấp sẽ bắt bọn họ cho chó ăn tươi nuốt sống!

Bọn họ kích động sợ run cả người, nhìn xuống mấy con chó kia, trên mặt đều lộ ra vẻ sợ hãi. Mấy con chó này bề ngoài vô cùng hung tàn, chính là vì thức ăn hàng ngày của bọn nó là thi thể của ‘Con mồi’, tính tình táo bạo dị thường, cũng không sợ người.

Theo như lời King nếu không tìm thấy người sẽ đem bọn hắn cho chó ăn, cũng không phải nói đùa, thay vì đợi đến lúc đó bị giết chết, chẳng thà….

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion6 Comments

  1. BH tỷ đã vào sào huyệt chính gòi a! King tiên sinh hẳn là nên xuất hiện cho bà con biết mặt mũi nào, trùm cuối lớn như vậy mà! Danh chấn một phương

    • Bách Hợp vào chỗ ông trùm rồi.Hồi hộp quá .không biết ông trùm có phải là VMN không nhỉ.nhiệm vụ càng ngày càng khó à

  2. Mấy người trốn theo Bách Hợp vẫn mang tâm lý cầu may đòi quay về đổi xe. Bách Hợp giúp họ tới đây là đã hết tình hết nghĩa, mấy người đó còn trông mong vào cô là chẳng thể nào. Lúc đầu Bách Hợp là con mồi mấy người khách trên đảo là thợ săn, giờ biết cô giết Tùy ý lại trốn thoát thì hình như đã hoán đổi vị trí giữa thợ săn và con mồi.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Cái tổ chức này nó tàn bạo y Chang tên Diệp gì gì mà ác ác ấy nhỉ. Có khi nào vào trong sẽ gặp lại tên đó hay k ah. Ghê quá. Cũng hên là BH giỏi, chứ nhiệm vụ càng ngày càng khó thế này cũng mệt đó

    Tks tỷ ạk

  4. Thấy Hợp tỷ chạy trốn mà mệt, rất là hao thể lực luôn. Leo cây dừa, chạy, vượt qua lưới điện, như 1 siêu nhân, mới vào thân thể nguyên chủ chưa bao lâu nên rất khó khăn chứ không thì Hợp tỷ chấp hết. Chạy đông chạy tây lọt ngay ổ trùm luôn. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: