Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 33+34

21

Chương 33: Dê bò dẫn đến náo động

Editor: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Tiêu Lê Hoa nghe Tạ Hữu Thuận nói như vậy thì nắm chặt lấy tay hắn, trong nội tâm càng thêm không sợ hãi.

Phu thê hai người sau khi trải qua chuyện này thì tim càng sát lại gần nhau.

Mặc kệ chuyện xảy ra lúc nãy, Tiêu Lê Hoa và Tạ Hữu Thuận tiếp tục đi mua đồ, bởi vì bạc mang theo cũng không nhiều, nên phải đi đến tiền trang để đổi ngân phiếu thành chút bạc và tiền đồng.

Tiêu Lê Hoa nói với Tạ Hữu Thuận rằng nàng muốn mua chút bột mì và gạo trắng, mặc dù nói là ăn lương thực thô thì tốt cho cơ thể, nhưng ăn nhiều như vậy cũng đủ rồi, vẫn phải đổi khẩu vị, hơn nữa thân thể hiện tại của nàng có chút suy yếu, Thạch Đầu và Mộc Đầu cũng hơi gầy yếu, ngay cả Tạ Hữu Thuận nhìn thì cao, nhưng lại gầy ốm, vẫn phải béo thêm chút nữa mới tốt. Nàng định làm thức ăn ngon cho mọi người trong nhà, khiến cho bọn họ nhanh chóng mập thêm một chút.

Tạ Hữu Thuận gật đầu, chẳng qua là nghĩ đến chuyện mua đồ xong thì không dễ mang về a, hôm nay lại không có xe bò từ thôn đến để đi về.

Tiêu Lê Hoa nói: “Chúng ta mua một con bò và khung xe bò đi! Đừng lo lắng việc có người hỏi chúng ta là tiền ở đâu ra, chỉ cần nói là hôm nay chúng ta cứu người, người ta cho tiền không được sao? Chúng ta mua bò về, đến lúc đó muốn đi đâu cũng dễ dàng, có thể giảm bớt tiền đi nhờ xe. Hơn nữa lúc trồng trọt cũng có thể dùng bò để cày ruộng, còn có thể để nó kéo lương thực về nhà. Cũng không cần thuê bò nhà người ta nữa, còn có thể cho người khác thuê bò.”

“Vợ nói rất đúng, chúng ta đi mua bò và xe bò đi.”

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Tiêu Lê Hoa thấy Tạ Hữu Thuận đồng ý thì lập tức cao hứng mà lôi kéo tay của Tạ Hữu Thuận, Tạ Hữu Thuận thấy nàng nắm tay mình thì có chút xấu hổ cười rộ lên.

Phu thê hai người đến nơi bán gia súc, ở đây không chỉ bán bò mà còn bán cả dê, ngựa, la nữa, phân thành từng loại để bán. Tiêu Lê Hoa thấy con la và ngựa kia cũng rất thích, thầm nghĩ ngồi xe bò không thoải mái bằng xe do ngựa và la kéo, quan trọng nhất là không có thần khí như vậy. Nhưng bây giờ tình huống trong nhà còn chưa dùng được xe ngựa, mua cũng quá chói mắt, trong tay có tiền vẫn là phải dùng vào những việc hữu dụng trước mới được.

Nhưng nhìn đến dê thì Tiêu Lê Hoa lại muốn mua, sữa dê dùng để bồi bổ thân thể là tốt nhất, đời trước nàng đã thấy qua hài tử uống sữa dê lớn lên, phát triển trắng tinh mập mạp như em bé trong tranh tết, người lớn uống cũng có thể cường kiện thân thể, còn có thể đẹp da, Tiêu Lê Hoa sờ sờ mặt của mình, tuy có thể xem là trắng nõn, nhưng cũng đã bắt đầu trở thành da của thiếu phụ luống tuổi có chồng rồi, nữ nhân cổ đại chính là nhanh già.

Tiêu Lê Hoa là nữ nhân, nghĩ đến đời trước, tiểu tam kia chỉ vào mũi của nàng nói cho dù nàng có sinh con đi nữa thì gương mặt chưa già đã sa sút của nàng cũng khiến nam nhân muốn bỏ mà thôi, trong nội tâm nàng cũng hơi đồng ý, nhìn nhìn Tạ Hữu Thuận bên cạnh, thầm nghĩ đời này cần phải bảo vệ khuôn mặt này thật tốt. Cho nên nàng nói với Tạ Hữu Thuận là muốn mua dê.

Tạ Hữu Thuận nghe xong Tiêu Lê Hoa nói một chuỗi tác dụng tốt của sữa dê cũng gật đầu đồng ý, hắn nghĩ bộ dáng của vợ khi miệng động động thật dễ nhìn, trước kia ngoại trừ lúc nàng cãi nhau với hắn thì đều ngồi yên, lạnh như băng và không lên tiếng, vẫn là bộ dạng hiện tại đẹp mắt, nàng nói cái gì hắn đều muốn đồng ý.

Đôi mắt của Tiêu Lê Hoa cười cong cong, đi mua bò với Tạ Hữu Thuận trước.

Tạ Hữu Thuận xem xem rồi chọn bò, nhanh chuẩn ác mà chọn được một đầu bò trưởng thành, cò kè mặc cả từ mười hai lượng thành mười lượng, thời điểm này bò không thể tùy ý giết được, cho nên cần phải lo liệu một tờ văn tự, chứng minh đầu bò này thuộc về Tạ gia. Sau đó đi đến nơi bán xe bò, mua một chiếc xe bò, còn được tặng một cái roi, hai người nhìn thấy chiếc xe bò thuộc về chính mình thì đều lộ ra dáng vẻ tươi cười.

Đến nơi bán dê, Tiêu Lê Hoa chọn một con dê mẹ vừa mới sinh con, bên người con dê mẹ này còn có hai con dê nhỏ đi theo, đều là dê cái, dê mẹ có màu trắng, còn hai con dê con thì một con có một khối lông màu đen trên chân trái, một con còn lại thì có một khối màu đen trên trán, nhìn từ trên trông rất đáng yêu. Dê được bán tương đối ít, là vì thịt dê có mùi, sữa cũng bị chê là có mùi, cho nên giá bán ra cũng không quá cao, một con dê lớn thêm hai con dê con cũng chỉ có hai lượng rưỡi bạc.

Tiêu Lê Hoa đau lòng hai con dê con, không muốn để chúng đi đường mệt mỏi, cho nên bắt chúng bỏ lên xe, sau đó lại buộc dê mẹ ở phía sau, có dê con gọi cho nên dê mẹ cũng ngoan ngoãn đi theo sát về trước.

Mua bò và dê xong, lại mua một chút thịt và nước hầm xương, hai người lại đi mua gạo và bột mì.

Đến quầy bán lương thực, mua một túi gạo, một túi bột mì trắng, lại mua thêm nửa túi bột bắp, gạo kê cũng mua nửa túi. Cuối cùng nhìn thấy đậu xanh mua thêm mười cân, cho hết lên xe. Sau đó lại đến tiệm tạp hóa, mua các loại dầu muối, hoa tiêu đại hồi cũng không thiếu, còn mua một bao đường đỏ và đường trắng.

Đến cửa hàng điểm tâm mua chút bánh kẹo, để cho người bán cho vào từng bọc nhỏ, ngoại trừ cho hai đứa bé ở nhà thì còn phải đưa một ít đến nhà cũ, nếu quan hệ không tốt, nên tận hiếu thì cũng phải tận hiếu, nếu không lại để cho người khác thấy bọn họ mua nhiều đồ như vậy nhưng lại không để cho trưởng bối một chút nào, đến lúc đó lại khiến người ta nói này nói nọ. Mặt khác còn phải đưa một phần cho mấy người nhà Vương Đại Sơn, nhà bọn họ cũng giúp phu thê hai người không ít chuyện.

Tạ Hữu Thuận thấy Tiêu Lê Hoa suy nghĩ chu đáo như vậy, trong nội tâm rất vui mừng.

Mọi thứ cần thiết đã mua xong rồi, để giảm đi một lần khiến người khác ghé mắt nữa thì lại mua thêm một phần chén bát niêu chậu mà trong nhà cần, như vậy là đã trang bị đầy một xe rồi.

“Được rồi, hôm nay đã mua nhiều đồ như vậy.”

Nói chung thì Tiêu Lê Hoa đã thỏa mãn được cơn nghiện mua sắm, thầm nghĩ đã đến thế giới này được một thời gian rồi, cuối cùng cũng được mua sắm thống khoái một lần, quả nhiên có tiền trong tay là tốt nhất.

Tạ Hữu Thuận nhìn thấy một xe đồ đạc cũng vui vẻ, hắn cảm thấy ngày hôm nay giống như là ngày chuẩn bị đồ trước ngày lễ mừng năm mới lần trước, còn vui vẻ hơn lúc đó, bởi vì hôm nay là vợ đi mua đồ, không giống lúc trước phải lôi lôi kéo kéo, hơi không hài lòng thì chỉ còn bản thân mình đi, còn phải lôi kéo người trở về, cuối cùng thì tức giận mà trở về nhà, sau đó liền không chịu mang nàng đi đâu nữa, nàng ở trong nhà lại tức giận, ăn tết cũng không vui vẻ.

Ngay lúc này bụng của Tiêu Lê Hoa kêu hai tiếng, Tạ Hữu Thuận vốn đang cao hứng, hiện tại càng cười ra tiếng.

“Cười cái gì chứ, ta cũng không tin là chàng không đói bụng.”

Tiêu Lê Hoa trừng Tạ Hữu Thuận, thầm nghĩ nam nhân này cười lộ răng ra càng đẹp mắt hơn.

Tạ Hữu Thuận vẫn còn cười, chẳng qua là khi đi ngang qua một quầy bán màn thầu bánh bao thì dừng lại, mua bốn cái màn thầu tám cái bánh bao, bánh bao thì bốn cái nhân thịt, bốn cái nhân rau, hắn trả tiền, trực tiếp đưa một cái bánh bao đến. Lúc này Tiêu Lê Hoa mới lộ ra tươi cười, nàng không lấy cái nhân thịt, nàng không quen ăn bánh bao thịt của thời đại này, thịt mỡ quá nhiều, cho dù lúc này heo được nuôi thuần thiên nhiên thì nàng cũng không thích ăn thịt mỡ. Cho nên chọn một cái bánh bao nhân rau rồi ăn hết, đưa cái nhân thịt kia cho Tạ Hữu Thuận.

Tạ Hữu Thuận vừa đánh xe vừa ăn bánh bao, hai người vội vàng ngồi xe bò trở về.

Có xe bò thì đi nhanh hơn, hơn nữa tâm tình vui sướng, giống như lập tức đã đến được thôn.

Lúc này đã quá buổi trưa rồi, mọi người vừa ăn cơm trưa xong, đang đi dạo tiêu thực. Tạ Hữu Thuận vội vàng đánh xe bò mang theo một xe đồ vật trở về, lập tức hấp dẫn sự chú ý của nhiều người. Ai cũng nhìn ra đây là xe mới, có người đoán rằng là do Tạ Hữu Thuận mua, nhưng mà khi hỏi hắn mua xe bò lúc nào, tất cả bọn họ đều không biết. Đợi đến khi nghe được là Tạ Hữu Thuận vừa mới mua thì tất cả đều sững sờ, sau đó chính là hâm mộ ghen ghét a, trong toàn thôn này những nhà có bò đều có thể đếm trên đầu ngón tay, không phải là hiện tại gia cảnh tốt thì cũng là lúc trước gia cảnh tốt, một con bò và hai gian phòng một mẫu đất, đó chính là của cải!

Tạ Hữu Thuận vừa mới ra riêng, ngoại trừ cầm đi một ít thứ được phân thì một phân bạc cũng không nhận được, mua nhà vẫn mượn tiền người ta, chuyện này người trong thôn đều biết rồi, kết quả bây giờ vẫn chưa được một tháng, người ta đã mua được bò và dê rồi, còn có thêm một xe đồ, thật sự là khiến người khác đỏ cả mắt, ai cũng tò mò hắn kiếm đâu ra tiền.

Xuyên Tử và Tỏa Tử cũng nhìn thấy, cắn ngón tay nhìn nhìn, sau đó nhanh chóng chạy về nhà.

“Ông nội, bà nội, Tứ thúc mua xe bò trở về, còn có dê nữa!” Xuyên Tử hoa tay múa chân nói nói, đôi mắt thì lóe sáng.

“Trên xe có rất nhiều đồ, con còn ngửi được mùi của bánh! Còn có mùi bánh bao, bánh bao thịt đó!” Tỏa Tử ở một bên bổ sung.

Tạ Sinh Tài và Uông thị nghe xong liền sửng sốt, có chút không tin, nhưng hai đứa nhỏ sẽ không nói dối như vậy.

Như Ý ở một bên nói: “Cha, mẹ, Tứ ca bọn họ lấy tiền ở đâu ra chứ? Bò rất đáng tiền đó, bọn họ còn vui lòng mua về, còn có dê và một xe đồ đạc, xem ra là có không ít bạc, bọn họ thật cam lòng tiêu tốn a.”

Như Ý cũng tò mò, trong nội tâm có chút không vui, bởi vì Tứ ca ở riêng nên mười lượng bạc mới cho nàng làm đồ cưới, có người hâm mộ nàng, nhưng cũng có người lời ong tiếng ve bên tai nàng, nói nàng chiếm lợi trên đầu ca tẩu. Hơn nữa lúc trước nàng cũng không thích Tiêu Lê Hoa, cho nên khi nghe được bọn họ có tiền rồi, nàng vốn nghĩ đến tiền ở đâu ra, sau đó thì cảm thấy mất hứng.

Uông thị cũng vỗ bàn nói: “Đúng vậy, tiền của bọn họ ở đâu ra? Mới vừa ra riêng thì có tiền, nhất định là lúc trước có ẩn giấu tiền riêng rồi! Trách không được lúc trước Cát Tường nói bọn họ có tiền riêng nên mới đi lục lọi nhà của bọn họ, ta còn không tin, bây giờ xem ra là thật rồi! Ta trách oan khuê nữ của mình rồi!”

Lúc này Lý thị mới chạy vào nói: “Nương, ngài xem! Con đã nói là bọn họ giấu tiền riêng mà!”

Tạ Sinh Tài ở một bên nhỏ giọng nói: “Không hẳn là tiền riêng, có thể là có lai lịch khác, các ngươi đừng nhao nhao lên, vạn nhất không phải như các người nghĩ thì mất mặt. Lại nói những năm này Lão Tứ cũng giao cho nhà ta không ít, so với mấy huynh đệ khác thì đưa nhiều hơn, có tiền riêng thì sao chứ? Chúng ta làm cha mẹ chẳng lẽ còn so đo với con cái sao?”

Uông thị nghe xong thì trừng mắt nhìn Tạ Sinh Tài nói: “Nó gạt ta giấu riêng là không đúng! Tiền nó giao ra đúng là không ít, ai bảo có thể kiếm được nhiều tiền chứ? Lại nói vợ kia của nó chỉ ngồi đó mà không làm việc, lại gây bao nhiêu chuyện cho nhà ta, để cho nó kiếm thêm chút thì sao? Phần kia chỉ giao đủ cho vợ của nó thôi! Còn những phần khác thì … vẫn thiếu!”

“Vợ của Lão Tứ còn không phải do bà cưới về sao?” Tạ Sinh Tài nói, nghĩ đến việc này đã cảm thấy xin lỗi nhi tử, cũng may hiện tại vợ của Lão Tứ đã thay đổi tốt hơn, nếu không thì ông đã mang theo áy náy xuống mồ rồi.

Uông thị đuối lý, hừ một tiếng không nói nữa.

Năm đó Tạ gia cưới vợ cho ba con trai đã tiêu hết tiền trong nhà, đến thời điểm Lão Tứ cưới vợ thì Như Ý lại bị bệnh một hồi, càng không bằng lúc trước, cho nên người ta vừa nói nhà Tiêu Lê Hoa đòi ít sính lễ liền lập tức cưới nàng về, đợi đến khi cưới về rồi mới biết hóa ra Tiêu Lê Hoa có thanh danh không tốt. Lại nói cũng là do bọn họ không nghe ngóng kỹ càng.

Lý thị nói: “Cha, nương, đừng nói chuyện lúc trước nữa, bây giờ Tứ đệ có tiền rồi, chúng ta không nói đó là tiền riêng, vậy thì hỏi một chút tiền đó kiếm như thế nào có được không? Nếu chúng ta cũng kiếm được, trong nhà cũng sẽ tốt hơn có đúng không? Hơn nữa đi xem một chút thì sẽ thế nào chứ, chúng ta cũng chỉ quan tâm bọn họ mà.”

Uông thị gật đầu, Tạ Sinh Tài nói: “Đi cái gì mà đi, làm trò cười cho người ta, đừng quên ngay cả cổng nhà Lão Tứ ngươi cũng không bước vào được. Trở về phòng đi!”

Lý thị bẹp miệng, tuy là xem thường cha chồng sợ mẹ chồng, chẳng qua làm con dâu cũng không dám tranh luận, liền quay người đi ra ngoài, muốn nói việc này cho đại tẩu và nhị tẩu.

 

Chương 34: Tiêu tiền mua đất

Phương thị và Tử thị nghe Lý thị nói cũng rất kinh ngạc, trong nội tâm Phương thị cũng rất tò mò ghen ghét, Tử thị lại hiếu kỳ nhưng lại vui mừng thay Tiêu Lê Hoa, thầm nghĩ Tứ đệ và Tứ đệ muội trôi qua tốt thì sau này giữa các huynh đệ cũng dễ giúp đỡ lẫn nhau.

Nữ nhi Thúy Nha của Phương thị cùng nữ nhi Hồng Nha của Tử thị đều rất hiếu kỳ, nói muốn đi xem.

Phương thị sĩ diện không chịu đi, nói với Tử thị để cho nàng mang hai đứa bé đi, bởi vì Tử thị có quan hệ tốt với Tứ phòng.

Tử thị vốn muốn đi, nhưng nàng không muốn dẫn hai đứa bé đi, hai đứa bé này chính là kiểu người sẽ đưa tay ra đòi hỏi, nàng mang chúng đến sẽ khiến nhiều người chán ghét. Cho nên nàng nói trong phòng còn có chuyện phải làm, cho nên quay người trở về phòng.

Phương thị bĩu môi một cái, nói với nữ nhi và Hồng Nha là muốn đi thì tự mình đi, dù sao hai cô bé cũng còn nhỏ,đi cũng không có việc gì, nàng ngược lại còn ngóng trông nữ nhi có thể đem được vài thứ trở về. Nàng là người sĩ diện, đối với việc nhi nữ cầm thứ gì đó về cũng không cảm thấy mất mặt. Lý thị cũng bảo bọn họ đi, còn bảo Xuyên Tử và Tỏa Tử cũng đi cùng, bốn đứa bé xun xoe chạy đi.

Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa đã đến nhà rồi,lúc đi ngang qua nhà Vương Đại Sơn liền đón Thạch Đầu và Mộc Đầu lên xe bò rồi mới về nhà, ngay cả Đồng Tiền cũng lên xe bò ngồi. Bọn họ lấy ra bọc giấy điểm tâm và kẹo từ trên xe đưa cho nhà Vương Đại Sơn rồi nhanh chóng đi tiếp, còn mời bọn họ đến nhà ngồi chơi, nói cho bọn họ biết bò và dê này từ đâu đến. Phu thê Vương Đại Sơn lập tức khóa cửa đi, chuyện mua bò là đại sự, bọn họ cũng rất tò mò.

Dưới cái nhìn chăm chú cùng hỏi thăm của những người trong thôn, bọn họ đánh xe bò về đến sân nhà, sau đó bắt đầu chuyển mọi thứ vào trong nhà, lúc này Tạ Hữu Thuận mới nói với mấy người Vương Đại Sơn là bọn họ kiếm tiền ở đâu ra, tất nhiên là nói bọn họ giúp đỡ người khác, người nọ vừa ra tay đã cho phu thê hai người một trăm lượng bạc.

“A, đây thật sự là bạc từ trên trời rơi xuống a, các người là người tốt, quả nhiên có tốt báo. Nếu sau này chúng ta cũng gặp được chuyện như vậy thì tốt rồi. Một trăm lượng bạc a, các ngươi mua được bò và dê, còn có thể xây thêm mấy cái nhà nữa đó, còn có thể mua đất, đến lúc đó thì sinh hoạt của các ngươi sẽ náo nhiệt rồi! Thật sự là lão thiên gia cũng giúp các ngươi a!”

Trương Liên Hương hâm mộ nói, thầm nghĩ sao hôm nay mình không ra ngoài chứ? Nếu cũng gặp phải chuyện như thế thì thật tốt, xem ra bản thân mình vẫn không có tài vận này rồi.

Vương Đại Sơn cũng rất hâm mộ, thực tế là hâm mộ con bò kia, hắn vẫn muốn mua bò, nhưng mà vẫn luôn không đành lòng mua, tiền mua một con bò có thể xây được hai gian phòng, hơn nữa bò không dễ nuôi, nếu chết thì lỗ nặng. Hắn vẫn luôn do dự, kết quả Hữu Thuận người ta có tiền liền mua một con, thật sự là có dũng khí. Lại nói nếu hắn cũng có được một trăm lượng thì khẳng định hắn cũng mua. Chẳng qua nghĩ lại đến lúc cần dùng bò, chỉ bằng quan hệ của hắn và Hữu Thuận thì dùng cũng thuận tiện hơn, tiền thuê bò trả ai mà không phải trả, không bằng trả bằng hữu.

Tạ Hữu Thuận nghe thấy Vương Đại Sơn nói sau này muốn thuê bò của hắn lập tức nói không cần trả thù lao, cần dùng thì kéo đi dùng là được. Tiêu Lê Hoa ở bên cạnh cũng nói như vậy.

Phu thê Vương gia thật cao hứng, nhưng vẫn nói là sẽ trả tiền, nếu không đến lúc đó người khác đỏ mắt họ dùng bò miễn phí, bọn họ sẽ phiền toái rồi.

“Đến lúc đó chúng ta đều đã nói trả tiền rồi, bọn họ có biết là đưa hay không chứ?”

Tiêu Lê Hoa cười nói, nàng không phải kiểu người thích để người khác chiếm lợi, nhưng mà nếu là người nàng thích thì sẽ trợ giúp, Vương gia chính là người mà nàng nguyện ý giúp đỡ.

Trương Liên Hương lôi kéo tay của Tiêu Lê Hoa nói cảm ơn, mấy người nói chuyện vui vẻ. Nhưng mới nói được mấy câu đã có người đến cửa, đều là muốn nghe ngóng về chuyện con bò, Vương Đại Sơn cũng giúp đỡ trả lời, chẳng qua là không nói ra số lượng bạc mà người ta cho thôi. Mấy người đến cửa hỏi chuyện nghe thấy đều hâm mộ ghen tị. Sau khi mấy đứa nhỏ của nhà cũ đến thì vây quanh dê và bò cả buổi, sau đó vào nhà con mắt lại quét quanh bốn phía, đến khi Tiêu Lê Hoa cầm bánh kẹo ra dỗ dành mới chịu ra ngoài.

Tiêu Lê Hoa không muốn để cho nhiều người nữa đến, nhất là không muốn người của nhà cũ đến, cho nên nói với Tạ Hữu Thuận đem đồ đến nhà cũ. Tạ Hữu Thuận gật đầu, lấy thịt và điểm tâm bánh kẹo dành cho nhà cũ ra, khóa cửa nhà lại rồi đi qua đó. Bọn họ mang theo những vật này đi trong thôn, người khác hỏi họ đi đâu, bọn họ trả lời là đi đưa vài thứ cho cha mẹ, lập tức nhận được một trận khen ngợi, nói bọn họ phát tài rồi cũng không quên cha mẹ.

Đến nhà cũ, đặt đồ đạc xuống rồi ngồi nói chuyện với Tạ Sinh Tài và Uông thị.

Lúc này mấy nam nhân đi kiểm tra đất đai cũng đã trở về, đứng ở một bên nghe chuyện, nghe xong Tạ Hữu Thuận nói bạc kia làm sao mà kiếm được, mặc kệ trong nội tâm nghĩ thế nào, ngoài mặt đều tỏ vẻ vui mừng thay Tạ Hữu Thuận.

Tạ Sinh Tài nói: “Đều nói đại nạn không chết tất có hậu phúc, vợ của Lão Tứ trải qua một lần tai nạn như vậy ngược lại đã mang đến phúc khí. Về sau phải sống cho tốt, ngày tốt lành vẫn còn ở phía sau.”

Uông thị khẽ nói: “Cái gì mà nàng mang đến phúc khí chứ, là con của ta có phúc.”

Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa cũng không để ý đến bà ấy, chỉ cười gật đầu, nói về sau nhất định sẽ sống thật tốt.

Tạ Hữu Hòa nói: “Tứ đệ, lần này đệ mua được bò và dê, nhất định là được không ít bạc a, dù sao cũng phải hiếu kính cha mẹ một chút chứ? Những năm này không ít lần các ngươi khiến cho cha mẹ và chúng ta bị khinh thường a. Bởi vì chuyện của Cát Tường mà tiền xây nhà mới của chúng ta đã không còn nữa rồi, các ngươi phải giúp chút ít chứ?”

Uông thị cũng lên tiếng: “Đúng đấy, Lão Tứ a, lần này con được bao nhiêu bạc? Cũng không muốn nhiều của con đâu, cho ba ca ca của con mười lượng thôi là được, lại cho ta và cha con mười lượng, hai muội muội của con coi như xong, đến lúc Như Ý xuất giá thì cho nàng một bộ trang sức là được rồi.”

Nụ cười trên mặt Tạ Hữu Thuận lập tức nhạt đi, Tiêu Lê Hoa thiếu chút nữa không kiềm được tức giận, bà mẹ chồng này quả thực là lợi hại, há miệng ra chính là đòi một bộ trang sức bốn mươi lượng bạc, thêm tiền kia ít nhất cũng mười lượng bạc nữa, cộng lại cũng là năm mươi lượng, bà ta thực có can đảm nói ra! Năm mươi lượng bạc là số tiền tích góp bao nhiêu năm của cả nhà này chứ? Phải biết rằng sau khi bốn con trai của Tạ gia cưới vợ xong thì sống ở đây mấy năm, đến khi ra riêng mới có hơn ba mươi lượng bạc, hiện tại mở miệng ra là đòi bọn họ năm mươi lượng, đó là dưới tình huống không biết bọn họ có bao nhiêu bạc, người làm mẹ này thật sự là bất công đến buồn cười.

Tạ Hữu Thái nhíu mày nói: “Ta không cần bạc của Tứ đệ, lúc trước Tứ đệ ra riêng đã không cầm theo một đồng bạc nào, tất cả đều là vay tiền mới có nhà để ở, ta là ca ca, chính bản thân ta có thể tự kiếm được!”

“Đúng vậy a, Tứ đệ cũng không dễ dàng gì, người ta cho bạc cảm ơn thì có thể cho bao nhiêu chứ, đoán chừng là mua xe bò xong đã không còn nhiều nữa, bọn họ còn đang thiếu mấy khoản nợ. Chúng ta không thể đòi tiền bọn họ. Nếu không thì bộ mặt này phải để ở đâu chứ?” Tử thị ở một bên nói, khiến cho Phương thị, Lý thị còn có Uông thị tức giận trừng nàng.

“Hữu Thái và vợ của hắn nói rất đúng, có thể có bao nhiêu bạc chứ, đòi nhiều như vậy, lại để cho bọn họ vay tiền cho các ngươi sao?”

Tạ Sinh Tài có chút xấu hổ, vốn là ông cũng muốn Lãi Tứ giúp huynh đệ một tay, nhưng mà lão bà lại đòi quá nhiều, nên ít đi một chút, hiện tại nghe xong lời của con thứ hai và con dâu thì ông cảm thấy chính mình thật sự là già nên hồ đồ mất rồi.

Uông thị hỏi Tạ Hữu Thuận được bao nhiêu bạc.

Tạ Hữu Thuận nói: “Số bạc này chúng con có chỗ dùng đến, nhà cũng đã phân ra rồi, đừng nói chúng con liên lụy trong nhà, lúc trước khi ra riêng, chúng con không mang đi một đồng nào cả, cũng coi như là trả hết nợ rồi. Trước khi Như Ý xuất giá thì các ca ca không giao tiền vào trong công quỹ, vậy nhất định là có thể xây nhà ở. Trời quá nóng rồi, con không chen chúc ở đây khiến cha mẹ nóng bức khó chịu nữa, chúng con đi đây.”

Tạ Hữu Thuận nói xong thì đứng lên đi ra ngoài, Tiêu Lê Hoa đi sát theo sau, để lại mấy người ở chỗ này nghẹn muốn hỏng rồi.

Tạ Hữu Hòa muốn theo ra ngoài, nhưng bị Tạ Sinh Tài gọi lại, ông vẫn còn áy náy. Uông thị thì tức giận mắng chửi, nhưng không có biện pháp nào, bạc ở trong tay nhi tử, không thể đoạt được.

Tạ Hữu Thái và Tử thị đi ra, tiễn phu thê Tạ Hữu Thuận đến cửa, nói với bọn họ là trong tay có tiền thì cứ dùng đi, bất kể là xây nhà hay mua đất, đừng để người khác nhòm ngó mãi. Tạ Hữu Thuận gật đầu, nói với Nhị ca là có cần bạc thì cứ mở miệng. Tạ Hữu Thái cười nói nhỏ là phu thê bọn họ có tiền riêng. Nhìn thấy gương mặt bình thường không cười của Tạ Hữu Thái lại lộ ra chút giảo hoạt, mấy người họ đều vui vẻ, tâm tình cũng tốt hơn chút ít.

“Mua đất trước đi, sắp đến mùa mưa rồi, muốn xây nhà thì cũng phải đợi đến mùa thu mới được, hơn nữa bây giờ nhà của chúng ta đủ ở rồi, có thể che chắn trời thu hay ngày xuân đều được. Mua đất trước.” Tiêu Lê Hoa nói với Tạ Hữu Thuận, nông dân thời cổ đại đều coi đất là bảo vật, có đất mới an tâm được, hơn nữa ruộng đồng ở nông thôn còn đảm bảo giá trị hơn cả nhà ở. Đồng thời cũng là một biểu tượng cho cuộc sống khấm khá của gia đình.

“Ta cũng nghĩ là nên mua đất, ngày mai chúng ta lên thị trấn nhờ nha nhân (người môi giới) tìm xem có mảnh đất nào muốn bán hay không, đã sắp đến mùa thu hoạch lúa mạch rồi, đoán chừng là sẽ có nhiều người muốn bán ruộng cạn.”

Tạ Hữu Thuận nghĩ là ruộng cạn cũng được, ít nhất không cần phát sầu vì nước.

Tiêu Lê Hoa nghĩ là ruộng cạn, ruộng nước hay ruộng cát gì cũng được, chỉ cần trồng đúng cây giống thì chính là ruộng tốt, nàng đã từng trồng cây trên ruộng rồi, biết rõ trong ruộng nước còn có thể nuôi cá cua, bên trong ruộng cạn thì có thể trồng xem kẽ, trồng gối vụ thêm cây, trồng tốt thì sẽ có một mùa thu hoạch bội thu, trong ruộng cát có thể trồng dưa hấu và các loại đậu, đến lúc đó cũng kiếm được không ít tiền. Tất cả mọi thứ trong ruộng đều là bảo, phải dùng hết bao nhiêu khí lực, tiêu tốn bao nhiêu tâm tư mới được chứ.

Về đến nhà bốn người liền đóng chặt cửa lại, dắt bò và dê đến hậu viện, trước tiên là bắt gà bỏ vào lồng, buộc dê và bò vào trong lều, trước đó đã bớt thời gian ra làm một cái lều cỏ rồi.

“Nương, con dê nhỏ, chơi với con dê nhỏ, chơi với Tiểu Hắc Đầu và Tiểu Hắc Thối (thối là chân).”

Mộc Đầu nắm tay Tiêu Lê Hoa không cho rời khỏi hai con dê nhỏ, đôi mắt thì nhìn chằm chằm vào chúng.”

Tiêu Lê Hoa nghe thấy con trai đặt tên cho hai con dê nhỏ liền cười đến mức đôi mắt cong thành hình lưỡi liềm, cảm thấy đặt tên này coi như không tệ, ôm nhi tử lên hôn hai cái, nói với con là sẽ vắt sữa dê cho con uống.

Thạch Đầu hỏi: “Chúng ta uống sữa, vậy dê con có còn đồ ăn không ạ?”

“Có chứ, chẳng qua là thêm một thời gian nữa thì dê con sẽ phải ăn cỏ, đến lúc đó các con phải đi tìm cỏ non cho chúng ăn có được không nào? Bọn chúng sẽ để cho các con trông coi.”

Tiêu Lê Hoa an bài nhiệm vụ cho hai đứa nhỏ, trẻ con thời cổ đại mấy tuổi đã có thể giúp việc nhà, mặc dù Tiêu Lê Hoa yêu thương con trai, nhưng không muốn chiều hư chúng, cho nên cũng giao việc nhẹ cho con làm thôi, vừa làm vừa chơi là được, đương nhiên là lúc đó nàng sẽ cắt đủ cỏ trước rồi mới để các con đi, như vậy các con không cắt đủ cỏ cũng không có việc gì, không mệt mỏi được.”

“Được a, được a. Con sẽ cắt cỏ cho Tiểu Hắc Thối ăn!” Mộc Đầu vỗ vỗ tay nói, cậu bé ưa thích Tiểu Hắc Thối.

“Vậy con sẽ cắt cỏ cho Tiểu Hắc Đầu và Đại Bạch.” Thạch Đầu còn nhớ đến dê mẹ.

“Vậy thì vất vả cho hai tiểu bảo bối rồi, về sau nương sẽ làm sữa dê thơm thơm cho các con uống, không có một chút mùi tanh nào, cam đoan các con sẽ thích uống đó.”

Tiêu Lê Hoa cười nói, chuẩn bị ngày mai sẽ vắt sữa cho dê mẹ, hôm nay để cho nó nghỉ ngơi đã.

Lúc này Tạ Hữu Thuận nghe được âm thanh gõ cửa, hắn đi mở cửa, thấy là Tạ Khánh Phong và vợ Ngọc Nương của hắn, vội vàng mời bọn họ vào nhà, phu thê bọn họ nhìn thấy dê và bò đều rất hâm mộ, nghe được Tạ Hữu Thuận nói muốn mua đất thì càng hâm mộ hơn, thầm nghĩ về sau nếu cũng có thể có được gia nghiệp như thế này thì tốt rồi. Sau đó Ngọc Nương giống như nghĩ đến điều gì, nói là trong thôn đang có người bán, hơn nữa còn không tệ, là ruộng nước loại trung thượng.

Tạ Hữu Thuận nghe xong liền vội vàng tìm hiểu, biết rõ hóa ra là một đôi phu thê muốn bán đất đi, chuyển vào trong thành làm buôn bán, bọn họ cũng có biết phu thê này, mảnh ruộng kia cũng đã thấy qua rồi, là một mảnh ruộng nước rất không tệ, có năm mẫu. Tạ Hữu Thuận thoáng cái liền động tâm tư.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion21 Comments

  1. Tiêu Lê Hoa và Tạ Hữu Thuận bắt đầu công cuộc chăn nuôi trồng trọt rồi. Hai vợ chồng mua bò mua dê rồi giờ mua ruộng đất nữa. Cuộc sống của họ dần được cải thiện rồi. May mà Tiêu Lê Hoa kêu Tạ Hữu Thuận sớm ra riêng nếu không số bạc của hai người sẽ bị Uông thị cùng đám người Tạ gia không biết điều chiếm đoạt
    Cảm ơn editors

  2. Ối chao lựa chọn sáng suốt khi mua bò và dê để lấy sữa uống vừa dưỡng nhan lại tốt cho sức khỏe. Kiểu này về sau hai bánh bao nhỏ mềm mềm mũm mũm trắng mịn đáng yêu. Vừa thấy gia đình nhà Tiêu Lê Hoa có tiền là nhà Tạ gia cũ bên kia đỏ mắt lên tính toán định bắt chẹp há miệng ra là đòi cả năm mươi lượng bạc ghê thật. Sau này cuộc sống nhà Tiêu Lê Hoa sẽ giàu có lên rồi sẽ kéo theo sự đỏ mắt của bên nhà Tạ gia cũ.

  3. Ôi chao tập này đọc đã thật đấy. Mãi mới thấy nhà LH mua sắm các thứ đã tay. Thích nhất cảnh cả nhà Hữu Thuận muốn moi tiền của 2 vợ chồng mà ko dc. Cơ mà 2 vợ chồng bắt đầu tính toán làm giàu từ đất đai là quá chuẩn. Lại thêm có con dê lại dc thêm món mới mà kinh doanh cho xem. Thanks bạn nhiều nha

  4. Uầy anh chị lần này chơi lớn đánh xe bò đầy đồ về thì ai mà chả đỏ mắt. Tình cảm 2 anh chị cũng tiến triến tốt đẹp nha. TLH thật biết suy nghĩ, THT cũng là người hiểu đạo lí nữa. 2 tiểu bảo bối thật đáng yêu. Mới hồi nào còn vay tiền mua nhà bây giờ đã trở thành người có tiền rồi, mua đất trồng trọt làm một điền chủ vui vẻ nha. Đáng giận bên nhà cũ, Uông thị và Lý thị thật k biết liêm xỉ, thấy người khác có tiền thì đỏ mong trông chờ, chả giúp gì cho nhi tử mà chỉ mong bòn rút. Quá đáng

  5. Có tiền thật là tốt mà, lần này có thể mua bò dê và mọi thứ trở về. Người trong thôn thấy như vậy cũng là hâm mọi ghen tị đỏ mắt đây, chỉ có gia đình VĐS là thật lòng vui mừng thay bọn họ.
    TLh suy nghĩ thật chu đáo. May mà mua sẵn đồ mang tới hiếu kính rồi không thì cả nhà cũ sẽ náo tới ầm ầm cho xem
    Cảm ơn edictor

  6. Vừa thấy nhà LH tỷ sắm bò sắm dê là bu lại ngay, còn đòi tiền nữa chứ!? Mẹ chồng, chị dâu quả thật cực phẩm a, cũng may là ra riêng sớm a!
    Giờ nhà LH tỷ có ruộng đất, dê bò gòi a, phấn đấu làm giàu thì sẽ nhanh thôi

  7. chưa gì bên Tạ gia đã đỏ mắt vì thèm. sau này ko biết khi TLH phát lên mua đất xây nhà thì bên đó còn như thế nào nữa. đúng là ko bít xấu hổ

  8. mấy ng đó ăn rồi chỉ biết đi ghen tỵ này nọ, tại sao ko lo làm đi để có cuộc sống tốt hơn, cả đám ng đều lười biếng chảy thây, tham lam ích kỷ. ghét nhất p phương thị, mà mấy ng hàng xóm cũng hay ghen tỵ quá đi.
    cảm ơn nhóm dịch.

  9. Hương Nguyễn

    Bó tay với mấy cực phẩm kia. làm thì không lo lúc nào cũng chỉ biết chiếm tiện nghi của người khác. sống không có tý đạo đức nào thì ai mà mê nổi. thế là nhà tiêu lê hoa đã bước lên từng bước rồi. h chuẩn bị có ruộng mới, lại làm thêm sinh ý nữa chắc cũng qua thôi. nhưng vẫn phải cẩn thận nhà họ chu. thank nàng đã edit

  10. May mắn nam9 nhà ta quyết đoán. Ta thấy sao cái bà Uông thị kia có thể mở miệng đòi hỏi như thế cơ chứ. Hừ.. có tiền cũng lo, không có cũng khổ. Còn sau này anh chị còn làm ăn hơn nữa không biết mấy cực phẩm kia sẽ làm j đây. Mong sao k làm j quá đáng chứ không nam9 cũg thật thương tâm nha

  11. Hình như chương 34 : Tạ Sinh Tài có chút xấu hổ, vốn là ông cũng muốn” Lãi Tứ “giúp huynh đệ một tay, —>” Lão Tứ ” mới đúng chứ nhỉ
    Uông thị thật là không biết nói sao luôn, không lo con mình sống thế nào mà đã dở công sư tử ngoạm, cũng là một cực phẩm đó

  12. Mua 1 lần đã tay luôn, chứ không dám mua này kia thật bực bội chết mất. Nhà bắt đầu khấm khá lên, mua đất đai từ từ làm địa chủ zậy. Uông thị thật có công phu sư tử ngoạm, 1 lần đòi 50 lượng nghĩ chắc người ta ngu mà nghe lời. Thanks nhóm dịch nhé!!

  13. Cực phẩm như uông thị sao lại có thể nuôi được người như THT nhỉ chậc chậc tóc dài não ngắn mà. TLH lần này bước đầu có tài sản của riêng mình nha đúng là tái ông mất ngựa mà. Sau này bên nhà cũ còn ghen tỵ nhiều

  14. Ko biết Tạ Khánh Phong và Ngọc Nương này đến với mục đích gì đây. Tạ Hữu Thuận hãy vững lòng lên. Họ đến đòi chia bạc đó/. Thanks nàng

  15. Hai chợ chồng mà mua đất thêm thì bà mẹ chồng có mà nhảy qua mặt dày đòi xin đất cho mà coi. Sợ thiệt.

  16. Vừa thấy có tiền đã giở trò đòi hỏi. Cũng may là lão Tứ k phải là kẻ ngu hiếu. Cuộc sống của nhà lão Tứ đã bắt đầu được cải thiện rùi

  17. Hi. TLH đi.chợ mua sắm đồ mà như là ta đi vậy đó. Tiêu tiền sảng khoái lắm. Có tiền thì phải hưởng thụ chứ. Sk là trong yếu nhất. Có chút tiền mua bò vs mua dê mà khiến nhieu ng đỏ mắt rồi. Sau này còn nhieu hon the nua thi sẽ ntn. Nông thôn đúng là nhieu chuyen
    Uông thị cũng quá kỳ cục rồi. Mở miệng đòi 50 lượng. Bạc là gió đông thổi tới hay sao. Thật là vô duyên. Công phu sư tử ngoạm. Ko biết xấu hổ.

  18. Hi. TLH đi.chợ mua sắm đồ mà như là ta đi vậy đó. Tiêu tiền sảng khoái lắm. Có tiền thì phải hưởng thụ chứ. Sk là trong yếu nhất. Có chút tiền mua bò vs mua dê mà khiến nhieu ng đỏ mắt rồi. Sau này còn nhieu hon the nua thi sẽ ntn. Nông thôn đúng là nhieu chuyen
    Uông thị cũng quá kỳ cục rồi. Mở miệng đòi 50 lượng. Bạc là gió đông thổi tới hay sao. Thật là vô duyên. Công phu sư tử ngoạm. Ko biết xấu hổ.8

  19. THT đối đáp với gia đình cực phẩm của mình rất hay. Cứng rắn như vậy mới k bị họ đè đầu cưỡi cổ đc.
    Thấy ng ta có tiền là định xông vào muốn xâu xé hết cả. Đã xin lại còn đòi xôi gấc, tham dễ sợ.

  20. Uông thị đúng là hết nói nổi mà, lúc gia đình con trai ra ở riêng thì chẳng chịu cho một đồng cắc nào, giờ mới nghe con có tí tiền cũng chẳng thèm biết có bao nhiêu, há mồm ra là muốn 50 lượng, sao bà ta không đi ăn cướp luôn đi, cứ nói đến nhà cũ là thấy nản hà…

  21. Tội nghiệp mấy con dê bị đặt tên quá khó nghe luôn. Hai vợ chồng chuẩn bị mua đất nè, có đất là giàu nhanh thôi à, làm địa chủ không sợ nhà họ Cao nữa.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: