Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q08- Chương 883+884

6

Chương 883: Tá lực sử lực*

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

*Tá lực sử lực: mượn lực để sử dụng

Thủ hạ của Khánh Xích Cáp kiểm tra áp ngấn (dấu vết bị đè) trên mặt đất rồi nói: “Mùi máu tươi này, chính xác là của Vương Cửu và tọa kỵ của hắn. Nhìn xem bộ dáng những ngọn cỏ này ngã rạp xuống, hắn đại khái là bị Đại Lực Kim Cương Viên đặt mông ngồi xuống mà chết.” Áp ngấn có diện tích lớn như vậy, ngoại trừ bản thân đầu vượn khổng lồ kia dùng trọng tải của mình để khi dễ người, hắn thật không nghĩ ra được loại nguồn gốc nào khác, “Chẳng qua là, ở đây tựa hồ không có những người khác chịu tổn thương nữa, ngược lại là có dã thú đi qua không lâu trước đó, trong không khí có chút mùi.” Chân thân của hắn là yêu quái, khướu giác hơn hẳn người thường.

Khánh Xích Cáp ừ một tiếng, lập tức đi thẳng về trước theo con đường mà Đại Lực Kim Cương Viên đã tạo ra, trong nội tâm hoài nghi lại nhiều thêm vài phần hi vọng, vì vậy lệnh cho mọi người tiếp tục đi tới.

Lần này, mọi người càng thêm cẩn thận, chỉ e yêu quái này phát hiện ra có người theo dõi.

Trong lòng Khánh Xích Cáp lại tính toán. Người cưỡi Chư Kiền có lẽ còn chưa bị vượn khổng lồ đuổi kịp, nếu không giờ phút này yêu quái đã nên chuyển hướng nam mà đi, tham gia vào cuộc chiến Thổ Hợp Cốc rồi. Cũng có nghĩa là, sau mông hắn có một đầu yêu quái đáng sợ như là vượn khổng lồ này thì tất nhiên phải nghĩ biện pháp vùng thoát khỏi nó, nếu không Vương Cửu chính là vết xe đổ của hắn. Tuy đầu óc của Đại Lực Kim Cương Viên không dùng được, nhưng ngũ giác lại xuất sắc, ngửi thấy mùi của con người sao có thể dễ dàng buông tha được?

Trong tình huống này, nếu hắn là Công Tôn Triển thì hắn sẽ làm thế nào? Biện pháp tốt nhất chính là dẫn nó vào trong bẫy rập mà mình đã sớm thiết lập. Tuy nói là trận pháp do phàm nhân bố trí, bẫy rập căn bản là không trói được yêu quái lớn như vậy, nhưng mà chỉ cần ngăn chặn được một lát là hắn có thể dành ra được chút thời gian đi hội họp với đám người Hám Thiên Thần Quân rồi rời khỏi. Kể từ đó, tuy không thể tính toán được mấy người Càn Thanh Thánh Điện, nhưng chính hắn có thể toàn thân trở ra.

Đây cũng là ước nguyện ban đầu của hắn. Nghĩ đến đây, Khánh Xích Cáp đã thấy lòng như lửa đốt, thúc giục mọi người đi nhanh hơn nữa.

Bọn họ đi dọc theo con đường rừng mà Đại Lực Kim Cương Viên mở ra, chưa chạy được quá xa, đã nghe thấy phía trước truyền đến âm thanh róc rách ồ ồ. Người có kinh nghiệm dã ngoại là biết, đây là tiếng vang khi nước suối lưu động, hơn nữa nghe âm lượng này, thế nước còn không nhỏ.

Bọn họ đã đi ở ngoài trời cả buổi rồi, lại đứng ở khu làng xóm của con người dơ bẩn hôi thối vô cùng, có vài người bị Man binh đuổi chạy thiếu chút nữa tắt thở, tận lực bồi tiếp ngồi xổm mai phục ở trong rừng rậm muỗi bay tán loạn, hết lần này đến lần khác mất linh khí, không dùng được Thanh Khiết Thuật, trên thân mỗi người đều vừa bẩn vừa hôi. Vốn là không nghe thấy tiếng nước thì cũng thôi đi, hiện tại nghe được động tĩnh nước chảy tràn đầy, trên người lập tức ngứa vô cùng, hận không thể một đầu đâm vào trong suối nước thanh mát, chà xát sạch sẽ dơ bẩn trên người.

Nhưng phản ứng của Khánh Xích Cáp lại không giống với bất kỳ một ai. Thân thể của hắn run lên, giống như là bị trúng tên, ngay cả sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, đột nhiên một tay bắt lấy cổ áo của Công Tôn Mưu, kéo hắn đến một chỗ gần đó!

Từ khi Công Tôn Bộ mất tích, sau khi đệ đệ của hắn chấp chưởng quyền hành trong gia tộc, những năm gần đây Càn Thanh Thánh Điện cùng Công Tôn thế gia qua lại gần thêm, thậm chí có một bộ phận đệ tử của Công Tôn gia cũng đã bí mật gia nhập vào trong yêu quân ở chiến tuyến phía bắc, về phần trong Vân Mộng Trạch mỗi ba trăm năm mở ra một lần, Càn Thanh Thánh Điện càng là đối đãi với người của Công Tôn gia như thượng khách. Bởi vậy nghiêm khắc mà nói, Công Tôn Mưu chính là khách quý của Càn Thanh Thánh Điện, thân phận có thể cao quý hơn nhiều khi so sánh với đàn chủ của một khu vực như Khánh Xích Cáp, hiện tại cư nhiên bị hắn nắm cổ áo kéo đi, không khỏi ngay cả sắc mặt đều thay đổi.

Mọi người của Càn Thanh Thánh Điện càng cả kinh đến trợn mắt há hốc mồm, không biết được tại sao đàn chủ luôn lão thành ổn trọng từ trước đến nay lại đột nhiên thất lễ như vậy, nhưng mà ngay sau đó chợt nghe được Khánh Xích Cáp nghiêm nghị chất vấn, ngay cả nước bọt đều thiếu chút nữa phun lên mặt hắn: “Không phải ngươi nói là chúng ta chưa đi đến trận pháp sao? Như vậy tiếng nước này là chuyện gì xảy ra?”

Công Tôn Mưu bị hắn hỏi đến ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng lại, thủ hạ của Khánh Xích Cáp dù sao cũng từng đi đến đệ nhị mạc thiên địa mấy lần, có người trong đầu linh quang chợt lóe, lập tức kêu lên: “Không tốt, trong rừng rậm phía Tây Bắc căn bản không có sông suối, như vậy tiếng nước này là từ đâu đến!”

Nguồn nước của Thổ Hợp Cốc xuyên qua cả Trung Nam Bộ, nhưng mà toàn bộ phía Tây Bắc thì lại không có nước chảy qua, chỉ có mấy ngụm thanh tuyền ọt ọt toát ra khỏi mặt đất, may mà địa khí ở đây ướt át, sức gió yếu ớt, trong sơn cốc quanh năm có sương trắng lượn lờ, cũng đủ để tẩm bổ cây rừng. Hiện nay bị một tiếng nước này vạch trần, biểu lộ của mọi người đều như gặp quỷ: ở đây vốn không có nước chảy, vậy nước chảy phía trước là lăng không biến ra hay sao?

Lời giải thích hợp lý duy nhất chỉ có bốn chữ: Hám Thiên Thần Quân!

Bọn họ cẩn thận như vậy, vẫn rơi vào trong bẫy rập của đối phương, hơn nữa đầu Đại Lực Kim Cương Viên kia cũng chẳng biết là đã đi đâu, không hiểu được Trường Thiên đã biến thành một phàm nhân lại đối phó với nó như thế nào, cư nhiên từ đầu đến cuối đều không để cho bọn họ nghe được một chút động tĩnh khác thường nào!

Khánh Xích Cáp xanh mặt bỏ qua Công Tôn Mưu, đi về phía lùm cây đằng trước, tâm phúc của hắn nhanh chóng ngăn lại: “Đàn chủ, không thể kinh động đến…”

“Còn có thể kinh động cái gì?” Khánh Xích Cáp cười lạnh nói, “Chúng ta đã sớm bị người chơi đùa trong lòng bàn tay rồi!” Đưa tay đẩy hắn qua một bên, đẩy bụi cỏ ra, nhanh chóng đi ra ngoài.

Trước mắt quả nhiên là một dòng suối nhỏ đang vui sướng chảy xuôi. Nước trong róc rách, vỗ vào trên đá vang lên tiếng ca, chợt có ngân lân từ trong nước nhảy lên, tăng thêm vô số sinh cơ. Bên dòng suối vừa lúc là một mảnh rừng tùng sinh trưởng tràn đẩy, tình cảnh này thoạt nhìn có vài phần hàm súc ưu mỹ thú vị của tùng hạ thanh lưu thiển, bạch vụ thủy bạn sinh*.

*tùng hạ thanh lưu thiển, bạch vụ thủy bạn sinh: tạm dịch là dưới rừng tùng dòng nước chảy trong xanh, sương trắng bay vờn bên dòng nước.

Chỉ tiếc ánh mắt của mọi người đều chỉ dừng lại trên dòng suối trong thời gian chưa đến nửa hô hấp, rồi tập trung lên trên thân người bên dòng suối.

Trên một tảng đá bên dòng suối có hai người đang ngồi, một nam một nữ. Còn có một người khác đứng thẳng một bên, giống như là tùy tùng đi theo.

Nam tử ngồi trên đá có khuôn mặt gầy còm, thoạt nhìn mặc dù không tính là quá xấu, nhưng lại sầu mi khổ kiểm; nử tử thì mắt nhỏ mũi tẹt, màu da vàng nhợt, cũng tuyệt không có chỗ kinh diễm. Nếu như ném ở bên trong làng xóm của nhân loại, hai người này cũng giống như là gạch ngói vụn ở trong đám bùn mà thôi, sẽ không có người chú ý mà nhìn nhiều thêm một lần.

Ở bên dòng suối nhỏ không nên xuất hiện tại đây, nam tử này cứ ngồi như vậy, lưng và thắt lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên gối, chẳng qua là một phương đá xanh, lại cứng rắn để cho hắn ngồi ra một thân khí khái kim mã ngọc đường; nữ tử bên cạnh hắn ngược lại tùy ý hơn nhiều, một tay chống cằm, tò mò nhìn sang.

Âm thanh phất động bụi cỏ của Khánh Xích Cáp truyền ra, nam tử gầy còm lập tức giương mắt liếc qua, trong cái nhìn kia đã bộc lộ tài năng, tựa như có thể đâm vào lòng người, người bị hắn nhìn chằm chằm như vậy không khỏi sinh ra ảo giác, tựa hồ ngay cả khuôn mặt bình thường không có gì lạ kia cũng mang lên khí độ lặng lệ ác liệt khó có thể nói hết được.

Đây chính là thần thú trong truyền thuyết sao? Mọi người rốt cục cũng gặp được nhưng lại không chịu được cục diện như thế. Khánh Xích Cáp nặng nề mở miệng, trong tay lại đầy mồ hôi lạnh: “Hám Thiên Thần Quân?”

Quả nhiên tên nam tử gầy còm này đã cử động quai hàm nói: “Là ta.” Câu tiếp theo lại nói, “Ngươi không tệ đâu.”

Khánh Xích Cáp miễn cưỡng cười nói: “Không thể tin được Hám Thiên Thần Quân đại danh đỉnh đỉnh hiện tại cũng không dám bộc lộ khuôn mặt thật sao?”

Trường Thiên có chút mỉm cười nói: “Điểu chi tương tử, kỳ minh dã ai (chim đã sắp chết thì trong tiếng kêu cũng mang theo buồn bã). Ta thấy ngươi có hai phần tài trí, nếu có di ngôn, hiện tại có thể nói ra.” Hoàn toàn không đem ép buộc của hắn ta để vào mắt.

Khánh Xích Cáp cũng biết đối phương thoạt nhìn rộng lượng, chẳng qua là đã coi đám người mình như là người chết rồi –ai sẽ đi so đo với người chết chứ? Chính mình đã tính toán đến tính mạng của bọn họ, đối phương vô luận thế nào cũng sẽ không bỏ qua cho mình, lập tức đưa tay ra sau lưng, lặng lẽ kéo ống tay áo của Công Tôn Mưu, lại để hắn ta nhanh chóng quan sát kỹ càng trận pháp mà đối phương đã bố trí, phá vòng vây mà ra.

Tuy nói Hám Thiên Thần Quân có tin tưởng tràn đầy với việc lấy tính mạng của bọn họ, nhưng là hiện tại mọi người đều là phàm nhân, bên phía mình có sáu người, đối diện chỉ có hai, làm sao biết được là không có sức để liều mạng?

Trong miệng của hắn chậm rãi nói: “Ta chỉ thấy khó hiểu, các ngươi chưa bao giờ đi qua Vân Mộng Trạch, làm sao biết được ta sẽ dẫn yêu quái đến chỗ này chứ?”

Trường Thiên giống như không nhận ra hắn đang kéo dài thời gian liếc nhìn qua Ninh Tiểu Nhàn. Nàng hiểu ý, khẽ cười nói: “Trận pháp mà ngươi bố trí xuống, chúng ta chỉ liếc qua là có thể nhìn thấu, tiếp theo chỉ cần tương kế tự kế. Ngươi là người đã quen chú ý cẩn thận, luôn không muốn tương bác chính diện với chúng ta, nếu không lúc ở đệ nhất mạc thiên địa khi nhìn thấy khói xanh thì đã chạy đến rồi. Ta nghĩ nếu ở trong đệ nhị mạc thiên địa ngươi muốn đối phó chúng ta, hơn phân nữa sẽ tìm cơ hội tránh đi xung đột chính diện.”

Nàng nhìn nhìn Trường Thiên, lại nói với Khánh Xích Cáp: “Loại người có tính tình như ngươi, ta đã thấy nhiều lắm rồi. Ngươi biết rõ Trường Thiên là đại yêu Thượng Cổ, thông kim bác cổ, chỉ sợ trận pháp mà Công Tôn Mưu bố trí xuống cũng sẽ bị hắn phá vỡ, tất nhiên là có lưu lại một tay. Đâu cũng là do ngươi đã tinh tường một việc: bản thân ngươi mà động thủ với chúng ta thì phần thắng không cao, hoặc là phải mượn nhờ lực lượng của Man nhân, hoặc là dựa vào lực của yêu quái rồi. Nơi này cách bộ lạc Thổ Hợp quá xa, cho nên thứ ngươi có thể mượn được, chỉ có thể là yêu quái khoan thai đến chậm mà thôi.

Nghe đến đó, Khánh Xích Cáp mạnh mẽ ngẩng đầu lên nói: “Đại Lực Kim Cương Viên đâu rồi?”Hắn rốt cục đã hiểu rõ, chính mình tính đi tính lại, rốt cục vẫn tính sai: mặc dù hắn không đánh giá thấp tính tình thô bạo của vượn khổng lồ, nhưng mà Trường Thiên là đại yêu có lịch duyệt phong phú, muốn đối phó với mấy gia hỏa đầu óc ngu si mà tứ chi phát triển như Đại Lực Kim Cương Viên, nói không chừng là có thể bắt được uy hiếp gì đó của đối phương, dăm ba câu là có thể khích lệ người ta rời đi rồi, đây cũng không hẳn là không có khả năng, dù sao giữa những tính mạng có trí tuệ cũng có thể câu thông với nhau.

Lời này hỏi ra, ngay cả Ninh Tiểu Nhàn cũng lười đáp lại, chỉ đem ánh mắt quăng về hướng ở sau bọn họ.

Lúc này mấy người Càn Thanh Thánh Điện mới cảm thấy sau lưng có một sự uy áp vô hình truyền đến, sau lưng không nhịn được mà nổi da gà, tóc gáy trên cánh tay càng là chuẩn bị dựng thẳng lên, đây gọi là “không rét mà run”, là phản ứng vô thức của con người khi có nguy hiểm gần trong gang tấc.

Quả nhiên khi bọn họ cưỡng chế chính mình nghiêng đầu, đã thấy được có một bóng dáng khổng lồ cao hơn mười trượng đứng đó.

Không biết từ lúc nào Đại Lực Kim Cương Viên đã đứng ở đó, cùng một quái vật khổng lồ nhìn nhau một cách không ngăn đón như vậy, cho dù là Càn Thanh Thánh Điện có người có chân thân là yêu quái khổng lồ, tiếc rằng tình thế lúc này là so ai mạnh, nhất thời liền câm như hến.

Tiếp đó, tên yêu quái cực lớn này động, từng bước một đi tới. Giờ mọi người mới hiểu được vì sao lúc này không phát hiện được nó:

Tên này nhìn thì tục tằng, nhưng khi đi đường thì cự nhiên lại không phát ra đến nửa điểm âm thanh.

Thật vốn là nên như vậy, tên này tốt xấu gì cũng là một yêu quái tu luyện thành công, nếu ngay cả việc thu liễm tiếng bước chân cơ bản nhất cũng không thực hiện được…, vậy thì nói gì đến việc chém giết chứ? Chỉ sợ khi con mồi nghe thấy được tiếng nổ run giọng mà nó phát ra thì đã sớm phát hiện được rồi trốn mất. Chỉ là mọi người vừa thấy nó đại phát thần uy cả một đường, liền định vị nó là một yêu quái thô bạo, nhất thời không nghĩ đến nó còn một mặt như vậy?

 

 

Chương 884 : Công Tôn

Nhưng vô luận thế nào, đầu Đại Lực Kim Cương Viên này không biết đã uống nhầm thuốc gì, cư nhiên lại cùng một giuộc với Hám Thiên Thần Quân, hiện tại đã cắt đứt đường lui phía sau, hiển nhiên là đang muốn bao thầu hết cả Càn Thanh Thánh Điện đây mà.

Mọi người lập tức cảm thấy hơi lạnh từ chân tóc đến ngón chân. Nếu nói là chống lại Hám Thiên Thần Quân đã biến thành phàm nhân thì còn có sức liều mạng, nhưng mà khi đối mặt với đầu Cự Vô Bá phía sau thì sao, người ta chính là chiến lực không hao tổn gì, yêu quái hàng thật giá thật đó!

Khánh Xích Cáp cũng tay chân lạnh buốt, chỉ cảm thấy đời này trải qua nguy cơ vô số, nhưng bàn về trình độ lợi hại, một đời cùng lắm chỉ có ở khoảnh khắc này thôi. Chẳng qua là lại một lần nữa cảm nhận được tuyệt vọng, hắn cũng nhìn chằm chằm vượn khổng lồ, trầm giọng nói: “Mấy người kia đã vây Thượng Tiên ở trong trận rồi, tại sao Thượng Tiên còn muốn trợ giúp họ?”

Đến lúc này, hắn muốn noi theo đường xưa của Trường Thiên, lôi kéo đầu vượn khổng lồ này lâm trận đào ngũ đến giúp hắn.Ở trong khoảng khắc điện quang hỏa thạch (cực ngắn) này, Khánh Xích Cáp đã nghĩ thông suốt, bây giờ Đại Lực Kim Cương Viên chính là một quả pháp mã (đòn bí mật tăng thêm cân nặng trong cuộc đàm phán) trọng yếu nhất trên cán cân này, nó nghiêng về bên nào, bên đấy chính là thắng ổn!

Giờ phút này ngay cả Ninh Tiểu Nhàn cũng có chút kính nể nghị lực của hắn rồi, tu sĩ tầm thường gặp được khốn cảnh như vậy, hơn phân nửa là sắc mặt lộ vẻ sầu thảm, tâm loạn như ma, nhưng người này lại còn đang suy tư phương pháp cầu đường sống trong cõi chết, lời nói nói ra được cũng là một câu trúng đích, nếu như Đại Lực Kim Cương Viên vẫn còn là bản tôn nó thì…, hắn nói thêm vài câu nữa, nói không chừng tên vượn khổng lồ đầu óc không rõ ràng lắm này sẽ bị hắn thuyết phục.

Đáng tiếc thần tiên cũng đoán không ra, túi da của vượn khổng lồ đã là cưu chiếm thước sào, thần hồn bên trong đã sớm đổi thành Đồ Tận!

Con heo nhỏ Ninh Tiểu Nhàn bắt được trước khi Đại Lực Kim Cương Viên đuổi đến đã bị Đồ Tận xóa đi ý thức rồi nhập vào trên thân nó. Đại Lực Kim Cương Viên không chống cự được sự hấp dẫn của thức ăn, bắt lợn rừng lại ăn hết, cũng chính là đã chủ động đem hồn tu nghênh tiến vào trong bụng mình, thời gian mà đệ nhị mạc thiên địa xảy ra còn sớm hơn thời kỳ Thượng Cổ rất nhiều, vào thời điểm này lấy đâu ra hồn tu chứ? Đại Lực Kim Cương Viên có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra sẽ nuốt mất tên sát tinh này vào trong bụng.

Chuyện tiếp theo, cũng không có gì để nói rồi. Đồ Tận vì bắt được tên yêu quái tiền sử này, vận dụng cả chủ hồn của mình, hết lần này đến lần khác mọi mặt về khí lực của Đại Lực Kim Cương Viên không thua người, nhưng mà về phương diện chỉ số thông minh thì kém một đoạn xa, yêu quái như vậy trời sinh hồn lực kém cỏi, làm sao có thể địch nổi Đồ Tận? Bị hắn giết vào thức hải, không phí bao nhiêu công sức đã đoạt được quyền khống chế thân thể.

Đây cũng là nguyên nhân Trường Thiên nói “Vận khí của chúng ta không tệ”. Nếu Khánh Xích Cáp đưa đến một đầu đại yêu quái khác có đạo hạnh ngang bằng, thì quá trình Đồ Tận đoạt thân thể người ta chưa chắc là có thể trôi chảy như vậy.

Cho nên giờ phút này dưới ánh mắt chờ mong của mấy người Càn Thanh Thánh Điện, Đại Lực Kim Cương Viên thét dài một tiếng, mở miệng lớn dính máu lộ ra răng nanh, cư nhiên làm ra một nụ cười quỷ dị nói: “Các ngươi muốn chết như thế nào?”

Một nụ cười như vậy với cơ bắp trên mặt và lúm đồng tiền xấu xí khiến khuôn mặt trở nên giống như mặt quỷ, giọng nói của vượn khổng lồ trầm thấp khàn khàn, ánh mắt nhìn về phía mọi người cười hài hước mà bất thiện.

Tâm tình của Đồ Tận hoàn toàn chính xác là không tốt. Vừa rồi Trường Thiên để hắn bám vào con heo con kia đi dụ dỗ vượn khổng lồ, vì khơi mào lửa giận của đối phương, hắn không thể không điều khiển đầu heo này làm bộ làm tịch. Đường đường là một hồn tu lại làm ra mấy động tác hèn mọn bỉ ổi kia, quả nhiên là tên tuổi anh hùng cả một đời đều hỏng sạch sẽ rồi!

Thái độ như vậy, lập tức khiến cho nhân tâm trầm xuống đáy cốc. Khánh Xích Cáp lại ẩn ẩn cảm thấy không đúng: Hám Thiên Thần Quân đã chiếm được ưu thế, vì sao còn chưa động thủ giết người?

Ngay tại lúc này, Công Tôn Mưu đã lâu không lên tiếng đột nhiên hô lên: “Đây rõ ràng là trận pháp của Công Tôn gia! Là tên đệ tử đào ngũ nào, cư nhiên đầu nhập vào Ẩn Lưu?” Trong miệng vừa hỏi kẻ nào, ánh mắt lại nhìn về hướng nam tử vẫn đứng ở bên cạnh Ninh Tiểu Nhàn, ngay cả đầu cũng không nâng lên.

Nam nhân này có khuôn mặt hèn mọn bỉ ổi, thế nhưng mà ánh mắt thoạt nhìn có vài phần quen thuộc.

Bị hắn điểm danh, nam tử này cũng mở miệng nói: “Ngươi nhận ra sao?”

Vừa dứt lời, đồng tử của Công Tôn Mưu đã co rút lại nói: “Ngươi, ngươi là Công Tôn Triển!” Hắn và Công Tôn Triển hai người đối đầu lẫn nhau, nghe xong giọng nói của người kia là hắn có thể nhận ra. Giờ phút này, quan sát hoàn cảnh bốn phía, Công Tôn Mưu lẩm bẩm nói, “Đúng rồi, đúng rồi. Đây là Thanh Sơn Vân Thủy Phú của đại bá, năm đó ta cũng thấy được nó, chẳng qua chỉ là bán thành phẩm. Ta chỉ biết được bên trong có linh vụ và linh thủy.”

Hắn nhìn qua Công Tôn Triển, sắc mặt giống như là giật mình, hoặc như là vui mừng nói: “Hóa ra là ngươi, hóa ra là ngươi, khó trách được có thể phá Cửu Quỷ Tỏa Âm Trận của ta! Năm đó thời điểm ta đem trận pháp này cho cha ngươi nhìn, toàn bộ quá trình ngươi đều ngồi xổm ở bên cạnh nhìn xem!” Hắn đột nhiên cười ha ha, “Hóa ra không phải là Cửu Quỷ Tỏa Âm Trận của ta bố trí không tốt, mà là do ngươi đã sớm biết được phương pháp phá giải! Ta không thua!”

Lúc hắn cười lớn tiếng nhất, Công Tôn Triển lại lạnh lùng nói: “Mặc dù ngươi bố trí Cửu Quỷ Tỏa Âm Trận rất tốt, bên ngoài lại khảm thêm Quỷ Vụ Huyết Sát Đại Trận, nhưng trong ngoài vận chuyển thô ráp, thật sự là một nét bút hỏng, quả thực chính là vẽ rắn thêm chân!” Một câu trào phúng khiến tiếng cười của Công Tôn Mưu im bặt, hắn nói tiếp, “Nếu không có tòa phá trận kia, có lẽ ta còn phải ngây ngốc ở trong trận thêm nửa khắc nữa, khi đó nói không chừng chính là ngươi thắng.”

“Lại nói tiếp, trận pháp mà ta bố trí không phải ngươi cũng chưa từng phát giác sao, còn một bước đạp vào?”

Một câu cuối cùng trực tiếp đánh trúng chỗ hiểm của Công Tôn Mưu, Khánh Xích Cáp cũng không nhịn được mà phẫn nộ trừng mắt nhìn. Mất công trong tông coi hắn là khách quý, còn muốn để hắn tiếp nhận công tác của Công Tôn Bộ, phá giải Cố Ẩn Sơn Hà Trận, kết quả cư nhiên mang theo một đám người trực tiếp giẫm vào trong trận pháp người ta đã bố trí tốt.

Một đoàn úc khí trong ngực Công Tôn Mưu không thoát ra được, thật muốn gào thét lên một câu “Trận pháp giữ nhà đặc biệt của lão tử đều cần linh lực thúc giục cả”, nhưng biết chuyện đó nói chỉ vô bổ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, rốt cục nhịn không được hỏi: “Coi như là Thanh Sơn Vân Thủy Phú cũng tuyệt không có khả năng giấu diếm không để lộ một sơ hở nào, làm sao ngươi có thể bố trí trận pháp này?”

Lúc này đã lộ ra bản tính của người trong nghề của hắn. Nếu là bình thường, Khánh Xích Cáp không chào đón loại người này nhất, nhưng bây giờ ước gì hắn có thể kéo dài thêm thời gian càng lâu càng tốt, một đôi mắt làm nên vô số ánh mắt, muốn hắn nhanh chóng tìm ra sơ hở của trận pháp này.

Một đội người của hắn còn dư lại sáu người, nếu có thể phá trận mà ra, tất cả đào tẩu theo những hướng khác nhau, chưa hẳn là không có cơ hội sống sót.

Lời này đã hỏi trúng chỗ ngứa của Công Tôn Triển, hắn lập tức dương dương đắc ý mà nói: “Thanh Sơn trong Thanh Sơn Vân Thủy Phú của ta, linh thủy cùng mây mù đã trở thành tinh quái, có thể chính thức biến hóa mà ra, từ lúc nửa nén hương trước, các ngươi đã vào tròng, bước chân vào trận pháp mà không biết.”

Lúc này người của Càn Thanh Thánh Điện mới nhớ đến vài tiếng chim hót ve kêu thanh thúy kia, hóa ra là khi đó bọn họ đã không ở trong rừng cây phía bắc nữa rồi.

Chỉ nghe Công Tôn Triển nói tiếp: “Nhưng nếu muốn nói đến việc bố trí không chê vào đâu được, còn phải có bảo vật như vậy.” Tay phải vừa lật, trong lòng bàn tay có một viên minh châu lớn bằng quả trứng bồ câu, bên trên nó có bạch quang nhàn nhạt mờ mịt quấn quanh, nếu là cẩn thận nhìn lại, bạch quang này hình thành bộ dáng của vô số cảnh trí, con người, tòa nhà, chỉ là khi ngưng tụ ra hình ảnh thì lại tán đi như cát bụi, rồi sau đó lại ngưng tụ ra hình dạng kế tiếp.

Công Tôn Mưu chung quy cũng có kiến thức rộng rãi, hai mắt tỏa sáng, đã nhận ra được: “Thận Châu!”

Hạt châu này chính là chí bảo trong cơ thể thận yêu (thận: con trai), có thể căn cứ tâm ý của chủ nhân mà tùy ý huyễn hóa ra tình cảnh giả tưởng huyền diệu, tức là Hải Thị Thận Lâu trong truyền thuyết. Chỗ thần kỳ của Thận Châu cũng không chỉ là loại tiểu xiếc đơn giản như chiết xạ ánh sáng. Người bị nhốt trong cảnh tượng này, không chỉ có thể nhìn thấy, nghe được nội dung tương ứng, thậm chí ngay cả khướu giác, xúc giác cũng sẽ bị lừa dối, nhìn từ điểm này, hoàn cảnh do Thận Châu kiến tạo, đã là ảo trận vô cùng lợi hại rồi. Mà quan trọng nhất là, trong Thận Châu này còn lưu lại thiên phú bản năng của Thận yêu, không phải là thần thông, cho nên trong Vân Mộng Trạch cũng có thể thi triển được.

Công Tôn Triển nâng hạt châu này rồi cười nói: “Mồi sống các ngươi phái ra thật chuyên nghiệp, quả nhiên sau khi dẫn vượn khổng lồ vào trong Thanh Sơn Vân Thủy Phú rồi mới bị ăn tươi. Chẳng qua những thứ thấy được sau đó, chính là kiệt tác khi phối hợp Thanh Sơn Vân Thủy Phú với hạt châu này mà thôi.”

Đúng vào lúc này, Công Tôn Mưu đột nhiên thở nhẹ một câu: “Ta đã biết,  mắt trận, mắt trận ngay tại…”

Hắn vừa muốn đưa tay ra chỉ, Công Tôn Triển xen lời hắn: “Các ngươi có kéo dài thời gian cũng vô dụng thôi, nói rõ cho các ngươi biết, mắt trận ở ngay sau lưng tên to con này, ai có bản lĩnh đi ra ngoài thì có mạng để sống rồi.” Nhìn thấy thần sắc kinh nghi bất định của mọi người, hắn dựng thẳng một tay lên nói, “Ta là đang nói thật, lấy danh nghĩa của Công Tôn thế gia để thề.”

Phải vượt qua đầu Cự Vô Bá này sao? Mọi người của Càn Thanh Thánh Điện hai mặt nhìn nhau, đều thấy được hai phần hi vọng trong mắt đối phương.

Dù sao bọn họ cũng có sáu người, Công Tôn Triển ở đối diện xem ra là thân thủ bình thường, như vậy muốn đối phó chính là Hám Thiên Thần Quân, Ninh Tiểu Nhàn cùng đầu vượn khổng lồ kia, nếu đối phương muốn thoáng cái bắt được đám người mình cũng không có khả năng, tóm lại là sẽ có cá lọt lưới nhỉ? Nếu cá lọt lưới kia là mình thì sao?

Khánh Xích Cáp nhắm mắt lại mắng một câu. Đối phương làm sao có lòng tốt như vậy, không duyên không cớ lại nói vị trí mắt trận cho bọn họ biết?

Hai phe giao đấu, chiến tâm lý là trên hết. Nếu mọi người của Càn Thanh Thánh Điện biết rõ chính là không thể thoát được, cuối cùng sẽ ôm ý niệm cá chết lưới rách mà dốc sức liều mạng với đối phương. Nhưng hết lần này đến lần khác bây giờ Công Tôn Triển đã vạch trần một con đường sống trong địa ngục rồi. Đã có khả năng sống sót, cho dù là hán tử kiên cường cũng không muốn dốc sức liều mạng nữa rồi.

Đối phương chẳng qua chỉ buông một câu hời hợt, liền đem ý chí chiến đấu của khốn thú (con thú cùng đường) biến thành may mắn có thể cướp đường trốn thoát. Hám Thiên Thần Quân không hổ là đại yêu quá đã sống mấy vạn năm, đã sớm thấm nhuần nhân tâm biến hóa.

Không, không đúng! Trong đầu hắn có một ý niệm chợt lóe lên, nhưng lại không thể bắt kịp, chỉ biết, tại sao Hám Thiên Thần Quân lại phải cẩn thận như vậy? Hiện tại hắn có khỉ đột tương trợ, đã chiếm thượng phong tuyệt đối, muốn giết chết của người Càn Thanh Thánh Điện, cần gì phải dùng đến tâm kế bực này? Hắn đang cố kỵ cái gì?

Nhưng mà thế cục không cho phép hắn nghĩ sâu hơn, bởi vì đầu Đại Lực Kim Cương Viên ở đối diện đã không đợi bọn họ động thủ trước, nổi giận gầm lên một tiếng chụp một cái!

Bóng mờ như một ngọn núi đè xuống, lúc này, bọn họ mới cảm nhận được áp lực mà lúc đó Vương Cửu phải đối mặt.

Khánh Xích Cáp vô thanh vô tức lấy ra một ống trúc từ trong lồng ngực, ném ở dưới chân vượn khổng lồ. Một tiếng bịch giòn vang, ống trúc nổ tung, sương mù màu xanh lá bên trong bao quang nổi lên.

Đây vốn là vật mà Càn Thanh Thánh Điện dùng để liên lạc bên trong cấm địa, vì khiến cho mục tiêu càng dễ khiến người khác chú ý, một khi ống trúc nổ bung ra, sương mù sẽ kéo dài không dứt trong không khí.

 

Discussion6 Comments

  1. Khánh Xích Cáp không ngờ mình lại lọt vào trong trận pháp của Công Tôn Triển. Hắn ta dùng Đại Lực Kim Cương Viên để giết Trường Thiên và Ninh Tiểu Nhàn. Chỉ có điều hắn tính không được có sự xuất hiện của Đồ Tẫn, một hồn tu chính hiệu. Bây giờ đám người Khánh Xích Cáp lại đối đầu với Đại Lực Kim Cương Viên
    Liệu hắn có thoát được không.
    Cảm ơn editors

    • Dẫn đội tự chui vào trận pháp mà không biết nhưng dù có biết.cũng không làm gì đc chịu chết thôi.đại kim cương lực này bị ĐT khống chế đã b8j dồn né từ lâu chỉ muốn kích phát ra ngoài.trăm tính vạn tính vẫn thua trên tay của TT . đến hiện tại cũng không biết còn 1 đồ tẫn hồn tu ở đây.nh9ms người bị tác động tâm lý do TT phát ra sẽ tranh nhau tìm đường sinh cơ trong chỗ chết k biết ai sẽ thoát khỏi vây khốn của CTT
      Thanks editor

  2. Đâm ng KXC đã măc bẫy rồi. Bây giờ TT chỉ việc ngồi thu luoi thôi. Chung quy lại cod DT đi theo thì mọi việc đều nhẹ nhàng hơn nhiều. KXC muôn suy nghĩ tìm tòi ra đáp án cũng ko có nhiều thời gian. Ta đoán ko phải là TT vs NTN cũng trong trận. Cái này chỉ là ảo cảnh mà thôi. Giả mà như thật. DT khống chế con vượn khôngr lồ này thì giết bọn ng KXC ko mấy khó khăn nhỉ.

  3. Đám người KXC có CTM vậy mà vẫn lọt vào trận pháp từ lúc nào không hay đó. Giờ nhận ra thì hơi bị muộn màng rồi. Hoá ra bắt con heo kia để ĐT chiếm lấy rồi dụ đầu vượn kia. Haha cứ nghĩ tới hành động của con heo mà ta buồn cười. Có đầu vượn này trong tay bọn TT và TN đỡ tốn sức rồi. Đến lúc này đám người KXC vẫn nghĩ tới cơ hội chạy trốn được. TT đều tính toán kĩ cả rồi đó
    Cảm ơn edictor

  4. Muốn bẫy đc TT ca à, ngươi còn chưa đủ trình độ đâu KXC à, hy sinh thuộc hạ để dụ ĐLKCV này đuổi theo phía TT ca, nhưng đâu có ngờ, vậy mà lại tạo cơ hội tốt cho anh, vì tên yêu quái này đầu óc ngu si tứ chi phát triển, nên mới dễ dàng bị ĐT nhập vào con heo đến dụ dỗ, rồi không nghi ngờ gì mà ăn xuống, haha, đầu óc thì yêu nên ĐT ko tốt chút công sức nào để khống chế cái bị thịt này, còn vì sao CTM không phát hiẹn ra trận pháp bố trí vì TT ca đã tặng Thận Châu cho CTT, một bảo vật để bố trí trận pháp
    cảm ơn các bạn đã edit truyện ah

  5. Dẫn đội tự chui vào trận pháp mà không biết nhưng dù có biết.cũng không làm gì đc chịu chết thôi.đại kim cương lực này bị ĐT khống chế đã b8j dồn né từ lâu chỉ muốn kích phát ra ngoài.trăm tính vạn tính vẫn thua trên tay của TT . đến hiện tại cũng không biết còn 1 đồ tẫn hồn tu ở đây.nh9ms người bị tác động tâm lý do TT phát ra sẽ tranh nhau tìm đường sinh cơ trong chỗ chết k biết ai sẽ thoát khỏi vây khốn của CTT
    Thanks editor

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: