Bia Đỡ Đạn Phản Công – Đảo tàn sát đẫm máu 01+02

14

Đảo tàn sát đẫm máu 01

Edit: Jolly

Beta: Sakura

Tiếng ‘Hồng hộc…’ vang bên tai Bách Hợp, tiếng thở dốc trầm trọng càng làm cho chung quanh yên tĩnh thêm, bốn phía không gian ẩm ướt và âm trầm, Bách Hợp bị rét lạnh bừng tỉnh dậy.

Cái loại rét lạnh này cũng không phải do hoàn cảnh ẩm ướt mang đến mà là một loại rét lạnh từ trong xương truyền ra, làm cho người ta sởn hết cả gai ốc, cô mới tiến vào nhiệm vụ, loại cảm giác này là cảm thụ của nguyên chủ còn sót lại. Cô mở to mắt, động tác đơn giản nhưng khiến cô cảm thấy có chút choáng váng hoa mắt, trước mắt đen kịt, trong lòng Bách Hợp trầm xuống, vốn cho rằng trong nhiệm vụ này mình là một người mù lòa, nhưng lập tức cô lại cảm thấy có chút không đúng.

Mũi ngửi thấy một mùi hôi thối, mùi vị này hết sức phức tạp, dường như là vật gì đó hôi thối xen lẫn vật bài tiết mùi mồ hôi, cùng với còn mùi thức ăn ôi thiu hỗn hợp chung một chỗ, làm cho người ta ngửi thấy muốn nôn. Theo tiếng hít thở bên cạnh truyền đến có thể kết luận, đây là một gian phòng kín, diện tích cũng không lớn, hơn nữa trong này cũng không chỉ có một mình cô.

Bách Hợp bắt đầu phỏng đoán nơi này là ngục giam, dù sau hoàn cảnh như vậy, ngoại trừ ngục giam ra, Bách Hợp thật sự không nghĩ ra dạng địa phương nào nhốt mọi người cùng một chỗ như vậy, loại cảm giác cực độ đè nén này thật giống ở ngục giam, tuy nói cô từng tiến vào nhiệm vụ nào đó, từng ở nước ngoài bị nhốt trong ngục giam, nhưng rất nhanh cô liền hoài nghi không phải. Dù sao trước mắt cô một mảnh đen kịt, ngoại trừ có khả năng thị lực của nguyên chủ có vấn đề ra, trong ngục giam không thể xuất hiện mùi hôi thối như vậy.

Ngay sau đó cô hoài nghi có khả năng là ở cổ đại, nhưng Bách Hợp sờ trên thân thể của mình, cô mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay sớm đã bị mồ hôi ướt đẫm mang theo mùi chua, bên dưới mặc quần jean cứng ngắc, quần áo như vậy không phải là thời cổ đại.

Cảnh vật chung quanh tạo cho cô cảm giác sởn hết gai ốc, cảm thấy nguy hiểm rình rập chung quanh, cảm giác tùy thời có khả năng sẽ chết làm thần kinh cô căn cứng. đôi mắt dần dần thích ứng với bóng tối, Bách Hợp mơ hồ có thể nhìn thấy đồ vật chung quanh, tuy nhiên cũng không quá rõ ràng. Cô phát hiện bản thân ngồi trong một phòng kín chừng 5 mét vuông, chung quanh một số bóng người ngồi chung một chỗ, mỗi người đều đều ôm chân mặt chôn giữa đầu gối, căn bản không dám ngẩn đầu lên, phảng phất như tượng điêu khắc.

Vừa rồi Bách Hợp nghe được tiếng hít thở trầm trọng, chính là do tư thế này phát ra. Lúc trước nguyên chủ cũng duy trì tư thế giống như vậy, mãi đến khi Bách Hợp mở to mắt tỉnh dậy.

Cô thử nhúc nhích chân, nhưng do chân duy trì tư thế này lâu rồi, đã sớm chết lặng, cô thoáng động một phát, một cảm giác tê chân truyền đến. Ngay sau đó cảm giác giống kim châm đau, chân không biết cạ trúng cái gì đó, trơn truột và buồn nôn, phát ra tiếng ‘Sàn sạt’, trong không gian âm u quỷ dị, rất làm cho người ta chú ý. Bách Hợp mơ hồ nhìn thấy, dựa theo tiếng nhích chân của cô, mọi người chung quanh toàn thân bắt đầu run rẩy, dường như gặp chuyện đáng sợ nhất thế giới này.

Không khí vô cùng căng cứng, Bách Hợp chỉ cảm thấy hai người chung quanh vô thức nhích lại gần cô, cô nhíu chặt mày, dự cảm nhiệm vụ này chỉ sợ ngay từ đầu có chút khó giải quyết, tuy nói hoàn cảnh an tĩnh như vậy thật sự đáng sợ, nhưng việc cấp bách nhất vẫn là đem nội dung kịch tình tiếp thu xong mới nghĩ biện pháp rời đi nơi này.

Cô duỗi thẳng hai chân, nhắm mắt lại.

Nguyên chủ tên là Diêu Bách Hợp, cha mẹ bởi vì quan hệ thông gia, cảm tình cũng không khắn khít, sau khi sinh hạ con gái, liền bề bộn xã giao buôn bán, từng người đều có tình nhân bên ngoài của mình, vợ chồng đều ngầm hiểu rõ. Từ nhỏ đối với con gái là tốt nhất, chính là cho thật nhiều tiền tiêu vặt, quan hệ giữa Diêu Bách Hợp cùng cha rất bất hòa mẹ, bởi vậy dưỡng thành tính cách hướng nội cổ quái, thành tích học tập không tốt, sau khi lên học cấp 3 cũng không hòa đồng với bạn cùng lớp, rất nhiều bạn học ấn tượng đối với cô chính là tính tình cổ quái khó thân cận, ngoại trừ tướng mạo dễ nhìn ra, cũng không có người bạn thân nào.

Sau khi lên cấp ba được vài tuần, các bạn học trong lớp tổ chức chuyến du lịch dã ngoại, tuy Diêu Bách Hợp không thích sống chung với bạn học, theo lý mà nói thường những hoạt động như vậy cô sẽ không tham gia, thế nhưng trùng hợp cô phát hiện cha mẹ bên ngoài đều có tình nhân, thậm chí cha mình đã có con gái tư sinh, dưới sự kích thích đó cô muốn tránh đi ngôi nhà làm mình hít thở không thông kia, cho nên đăng ký tham gia chuyến dã ngoại lần này. Địa điểm dã ngoại là một trấn nhỏ vắng vẻ, lúc ấy do tính tình lầm lì của Diêu Bách Hợp, trôi qua cũng không thoải mái.

Sau khi đóng quân dã ngoại bảy tám người trong lớp xuất hiện tình trạng không khỏe, cho nên đề nghị đi sâu vào trong trấn tìm nhà trọ ở lại. Diêu Bách Hợp không hòa đồng với mọi người cũng theo một chỗ với mọi người. Chủ tiệm cơm trong trấn là một thanh niên anh tuấn tên Hoa Đống Minh, cao gầy đeo mắt kính, âu phục thẳng thớm, kiến thức rộng, nhìn ra được người này xuất thân bất phàm, tay đeo đồng hồ nhãn hiệu vô cùng đắt đỏ của nước ngoài.

Người thanh niên này phảng phất như vương tử quý tộc, ăn nói bất đồng, khí độ nhẹ nhàng, rất nhanh liền hấp dẫn nhóm người thiếu niên thiếu nữ này làm họ chú ý, trải qua một phen trò chuyện, mọi người rất nhanh đều biết tên của nhau, các bạn học cũng rất nhanh nói ra mục đích đến nơi này, nói là thừa dịp học cấp ba tổ chức ra ngoài dã ngoại thư giản một tí, nhưng sau khi đi rất nhiều người không hợp với sinh hoạt như vậy, bởi vì khu rừng nơi cắm trại cách trấn nhỏ không xa, thực tế không cảm nhận được niềm vui thú dã ngoại.

Sau khi phàn nàn, người thanh niên mỉm cười rút ra một điếu xì gà, nói cho nhóm thiếu niên thiếu nữ biết, trên danh nghĩa của hắn ta sở hữu một hòn đảo nhỏ xinh đẹp, hắn ta nhìn mọi người cảm thấy có duyên, nếu như mọi người cảm thấy hứng thú, có thể lấy du thuyền của hắn, cùng hắn ra biển đến nơi đó, vui vẻ trải qua mấy ngày buông lỏng, đến lúc đó áp lực của mọi người sẽ được xóa bỏ.

Nghe nói như vậy mọi người cũng có chút động lòng, người thanh niên này thoạt nhìn rất đẹp trai, mà lại là người có tiền, đám thiếu niên thiếu nữ đang độ tuổi tò mò đối với mọi việc, ngẫm lại đảo tư nhân cùng du thuyền tư nhân, quả thực giống như những kẻ có tiền trong ti vi sở hữu, thoáng cái thỏa mãn lòng hư vinh của mọi người, vì vậy đều đồng ý đề nghị của hắn ta đi lên đảo nhỏ du ngoạn.

Mọi người nhận thức mình đã là người trưởng thành, cùng với sự cố ý nhắc nhở của người thanh niên kia, cho rằng không cần báo cáo cha mẹ, miễn cho cha mẹ không đồng ý mà mất hứng. Tất cả mọi người nhất trí quyết định sau khi chơi đùa trở về mới khoe khoang với cha mẹ, bạn bè cùng bạn học. Cứ như vậy một đám người đi theo người thanh niên đẹp trai ngồi du thuyền đi mất, mà việc này cũng chính là bắt đầu của câu chuyện.

Lúc lên du thuyền, mọi người vô cùng sung sướng, trên du thuyền có đầu bếp riêng cùng dàn nhạc các loại, hết thải các loại đều lộ ra vẻ không chân thật, lúc mới bắt đầu Diêu Bách Hợp cảm thất tất cả đều mới mẻ vui vẻ, rất nhanh cô hầu như quên hết buồn phiền trước kia, mãi đến khi cô bắt đầu say tàu, cô liền đề nghị không muốn đi qua đảo.

Nhưng thanh niên đẹp trai kia quả quyết cự tuyệt, nói với cô trên đảo có bác sĩ, sau khi đến có thể chữa trị cho cô, cũng đề nghi cô ngủ một giấc.

Diêu Bách Hợp lúc ấy cảm giác có chút không thoải mái, càng nghĩ lại có chút sợ hãi, lúc chuẩn bị lấy điện thoại trong khoan thuyền gọi về nhà, trong nhà không có người nghe điện thoại, cha mẹ cô quanh năm xuất ngoại xã giao, lúc cô gọi điện thoại cha mẹ cô cũng không có nhà, đoán chừng chính là hành động gọi điện thoại của Diêu Bách Hợp, đưa tới lực chú ý của thanh niên đẹp trai kia, đợi đến tối khi cô gọi điện thoại lần nữa, lại phát hiện điện thoại gọi không được, lúc đó Diêu Bách Hợp vô cùng khẩn trương, cô định tìm những bạn học khác, thử xem những bạn học khác có gọi điện thoại được không, lại đột nhiên bị người đánh ngất xỉu, sau khi tỉnh lại liền ở trong cái lồng sắt, không biết đang ở chổ nào.

Lồng sắt này ngoại trừ cô ra, còn có những bạn học cùng lên thuyền ngày đó với cô, ngoài ra còn có hai cô gái lạ mặt, lúc đầu mọi người đối mặt với tình huống này, vốn vô cùng bối rối, suốt ngày khóc to kêu mắng.

Mọi người phát hiện điện thoại vật dụng trên người đều bị lấy đi, bị nhốt trong lồng như động vật. Ban đâu Diêu Bách Hợp còn không biết mọi người bị giam nơi này làm gì, cô còn cho rằng mình và Hoa Đống Minh không cừu không oán, anh ta nhất định nhận lầm người, hoặc là bọn buôn người, bắt mình và nhóm bạn này chính là muốn bán đi mà thôi, nhưng rất nhanh cô phát hiện mình sai rồi.

Thường cách một khoảng thời gian sẽ có người đưa cơ tới cho bọn họ, mãi đến không biết qua bao nhiêu ngày, miếng vải đen che trên lồng sắt được mở ra, mọi người nhìn thấy thế giới bên ngoài, cách chỗ bọn họ không xa là một gian phòng thật lớn, bên ngoài treo đầy công cụ làm người ta sởn tóc gáy. Mỗi cách bốn năm ngày sẽ có người đến, lôi trong lồng ra một người, ngẫu nhiên những người này bị kéo đi như kéo heo vậy, ở bên ngoài nhận hết nhục nhã mà chết.

Mỗi lần giết người đều dùng một dạng thủ đoạn mà giết, phương pháp tàn nhẫn huyết tinh, lại làm cho người ta run như cầy sấy.

Mới bắt đầu Diêu Bách Hợp bị giam trong lồng cùng mọi người cũng la thét có ý đồ muốn chạy trốn, nhưng bọn họ bị phát hiện, càng là như thế, những thủ đoạn ẩn nhẫn làm nhục người càng sẽ giết bọn hắn, đợi đến khi chết mất hai người, mới phát hiện không phải là người lên đảo cùng nhóm bọn họ, mà là hai cô gái đã bị nhốt trước đó, về sau mọi người bắt đầu có kinh nghiệm, trong lồng lại bắt đầu trầm mặc như trước.

Nhưng cho dù là thế, cứ cách một đoạn thời gian lại có một người bị bắt ra giết, mỗi lần sát nhân đến đều không cùng một người, ở đây tràn đầy các loại công cụ dụng hình đầy đủ kiểu dáng, nhìn ra được những kẻ giết người này đa số thậm chí cũng có thể là xuất thân bất phàm, những người này thủ đoạn phi thường tàn nhẫn, rất nhiều loại cực hình chính mình tưởng tượng không ra chứ không có cái không có.

Người trong lồng trơ mắt nhìn người bị bắt ra khỏi lồng sau khi nhận hết tra tấn lại chết đi, nhưng không có cách nào chạy trốn, mà chỉ có tâm tình đợi chết, làm cho nhiều người có tâm lý suy sụp. Trong này thỉnh thoảng sẽ có người mới được đưa tới, cái loại tra tấn cực đoan, Diêu Bách Hợp cũng bị người bắt ra khỏi lồng.

 

Đảo tàn sát đẫm máu 02

Diêu Bách Hợp đã từng kỳ vọng qua vô số lần sau khi cha mẹ biết được chính mình mất tích sẽ chạy đến nghênh cứu mình, đáng tiếc cuối cùng thất vọng rồi. Sau khi cô bé bị giam trong lồng sắt là đợt thứ năm bị lôi đi giết, người một tay kéo cô ra là người đàn ông trung niên có gương mặt âm trầm, đây là một người biến thái, thủ pháp tàn nhẫn ngược đãi Diêu Bách Hợp cho đến chết.

Nguyên chủ khi chết quá mức thống khổ, thời gian trong lồng sắt thật ngắn, nhưng thân thể cùng tâm lý đều gặp phải tra tấn thực lớn, cô bé muốn trốn khỏi đảo nhỏ này!

Bách Hợp mở to mắt, lông mày tựa nhíu. Cái này thuần túy là trò chơi sát nhân, hơn nữa mục đích chủ yếu là giết người, trước mắt cô muốn hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, trốn khỏi đảo này, nhưng vấn đề hiển nhiên không dễ dàng.

Sau khi nguyên chủ bị nhốt cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, nhưng tính từ lúc Diêu Bách Hợp bị nhốt, đã từng chết hai người rồi, hơn nữa lần giết người đầu tiên đã qua một khoảng thời gian, cũng chính là nói, sau khi nguyên chủ bị giam, cách thời gian lần giết người thứ 3 đã không còn xa nữa. Diêu Bách Hợp là bị giết trong lần thứ năm, tính toán ngày tháng, thời gian của Bách Hợp không còn nhiều nữa.

Từ lần trước phát hiện phàm là người càng la hét nhiều khả năng bị bắt đi giết càng cao, đến bây giờ mọi người đều có kinh nghiệm, mọi người ôm đầu gối chờ tử vong đến, Diêu Bách Hợp cũng là trong không khí tuyệt vọng chờ đợi cái chết như vậy. Sau khi Bách Hợp tiếp thu nội dung kịch tình phát hiện thời gian vô cùng cấp bách, cũng không dám trì hoãn, cô liền đứng lên.

Ở chỗ này vài ngày trước còn cãi nhau ì xèo, nhưng hai ngày nay lai yên tĩnh dị thường, khi cô đứng dậy một ít động tĩnh cũng làm không ít người thân thể bắt đầu run rẩy, âm thanh hai hàm răng va chạm ‘Khanh khách’ như một tín hiệu liên tiếp vang lên. Mọi người như chim sợ cành cong, một chút tiếng động cũng bị dọa xanh mặt, rất nhiều người thậm chí ẩn nhịn không được phát ra tiếng thở gấp ồ ồ, rất nhiều người đầu cũng không dám ngẩng lên, mãi đến lúc sau phát hiện không có ánh sáng, không giống như có người sốc tấm màn che bằng vải đen ra, không ít người dần dần bình tỉnh trở lại.

Có người động đậy, đối với người khác lại là chuyện tốt. Sát nhân nơi này yêu nhất là giết ‘Con mồi’ tươi sống, người bình thường đều trầm lặng không quá giãy dụa, cũng không thể mang đến cho bọn hắn niền vui thú. Cho nên vài ngày trước đều chọn những cô gái kêu thét giãy dụa không ngừng đem ra xử trước, sát nhân còn thích thú tươi cười.

Những người còn lại cảm giác được động tác của Bách Hợp, căn bản không dám mở to mắt lên xem, ngược lại trong lòng thầm ước gì động tác của cô càng hăng hơn. Tuy mọi người đều biết rõ người trong lồng sắt trước sau gì cũng chết, nhưng chết sớm chết muộn cũng có khác biệt đấy, nếu có thể sống càng lâu, thế nào cũng có một ngày người lớn trong nhà phát hiện ra bọn họ đang mất tích.

Bọn họ dã ngoại mãi không trở về, người lớn phát hiện không thấy, thế nào cũng tìm đến tiệm cơm trong trấn nhỏ này, nói không chừng sau khi báo cảnh sát sẽ điều tra ra người tên Hoa Đống Minh kia, cuối cùng sẽ tìm được bọn họ.

Mỗi người đều ôm suy nghĩ giống nhau, trong nội tâm hy vọng mình là người sống sót đến phút chót kia.

Bách Hợp làm mấy động tác giản gân giản cốt, liền cảm thấy cái lồng sắt lay động, một đám người đang treo giữa không trung, người chung quanh đều không lên tiếng, cũng không nhìn cô. Cho dù có người mở mắt nhìn, nhưng tại không gian nhỏ hẹp đen tối này, chỉ sợ cũng không ai nhìn thấy gì, Bách Hợp cũng không lo lắng lúc mình luyện tập Luyện thể thuật sẽ bị người nhìn thấy.

Ở một nơi huy hiểm như vầy, đầu tiên muốn chạy trốn cô phải đảm bảo thân thể mình có đủ sức, sau khi bị nhốt vào lồng sắt, trên thực tế bọn sát nhân không bạc đãi ăn uống cho những con mồi trong lồng này, một ngày ba bữa đều có người mang cơm đến, nhưng vì người trong lồng thường xuyên bị thừa nhận áp lực tâm lý khó có thể tin này, cho nên đại đa số thời gian mọi người đều ăn không vô bất luận thứ gì, chỉ để đồ ăn ở đó đến mốc meo hư thối.

Nguyên chủ sau khi bị nhốt vào cũng như vậy, khi Bách Hợp cảm thấy choáng đầu hoa mắt, lại bất động thanh sắc, trong bụng đói réo ‘ột ột’, chắc chừng không bao lâu nữa, sẽ có người từ trên đỉnh lồng mở ra cái lỗ, từ lỗ trống đó sẽ có người đưa thức ăn nhuyễn nát dễ tiêu hóa vào. Bách Hợp luyện xong Luyện thể thuật, cảm giác không ít linh lực tiến vào trong thân thể, vốn tứ chi vô lực mỏi nhừ bây giờ mới có hơi có sức lực.

Bách Hợp vừa luyện Luyện thể thuật vừa dùng Đạo Đức Kinh dẫn dắt những tia linh lực chạy trong thân thể, mãi đến luyện xong hai đợt Luyện thể thuật thì đỉnh lồng mới phát ra tiếng vang, cô nhanh chóng ngồi trở lại trong đám người, không lâu sau tấm màn đen trên đỉnh lồng bị vén lên, một chút ánh sáng chói mắt chiếu vào, là có người dùng đen pin chiếu vào lồng, Bách Hợp bị ánh sáng chiếu vào hai mắt khó chịu, đợi khi nháy mắt vài lần mới nhìn thấy đỉnh lồng sắt bị mở ra, mấy phần thức ăn lần lượt bị ném vào. Cô ngồi trong góc, người ném thức ăn không nhìn thấy cô, nương theo ánh sáng mờ nhạt có thể nhìn thấy trong lồng không khí trầm lặng thân thể mỗi người đều run rẩy.

‘Keng keng’ một tiếng, phía trên đỉnh lồng rất nhanh liền đóng lại, ánh sáng lần nữa bị tấm vải đen ngăn trở, trong lồng lại chìm vào bóng tối, thức ăn bị ném vào, vốn không có người động, Bách Hợp đứng dậy đi nhặt một hộp.

Trước kia nguyên chủ do quá mức sợ hãi, cái loại cảm giác sợ hãi này áp chế cơn đói của cơ thể, khiến cho không thấy cảm giác đói. Sau khi Bách Hợp tiến vào thân thể này, một khi tỉnh táo, tự nhiên một hộp thức ăn rất nhanh liền ăn hết.

Dù sao sẽ không có ai ăn thức ăn này, trong lồng còn ném vào không ít hộp, qua vài ngày vài bữa sẽ phát ra một mùi vị cổ quái, ở đây khoảng mười ngày sẽ có người tới quét dọn. Nhưng lúc đó người nhốt trong lồng căn bản không dám chạy trốn, bởi vì chỉ cần biểu hiện kích động sẽ bị áp đưa ra ngoài. Trong này mọi người đều sợ vỡ mật, ngoan ngoãn không dám phản khán.

Bách Hợp ném hộp trống quăng ra, lại đi lấy một hộp cơm mới, mãi đến khi ăn hết ba bốn phần, trong bụng truyền đến cảm giác căng cứng thì cô mới nhẹ nhàng thở ra rồi ném hộp trống đi, lại đứng dậy bắt đầu luyện Luyện thể thuật.

Khi luyện xong hai đợt Luyện thể thuật, ước chừng đến giờ cơm tối, mà ban đêm ngoại trừ luyện võ công ra, có khi Bách Hợp sẽ nhổ một sợi tóc của mình xuống, buột lên lồng sắt để ghi nhớ thời gian, cô bắt đầu nhớ kỹ thời gian ba lần phát thức ăn, theo phân chia ban ngày và ban đêm, cô phát hiện những người ban ngày cứ cách 4 tiếng lại đưa cơm một lần, vô cùng có quy luật, như vậy có thể ghi nhớ rõ ràng số lần.

Mãi đến bảy ngày sau, gian phòng yên tĩnh đột nhiên truyền đến tiếng bước chân cùng với tiếng nói chuyện, Bách Hợp nhanh chóng trở lại trong đám người, người trong lồng toàn thân bắt đầu căn cứng.

Cách quần áo ẩm ướt, Bách Hợp đều có thể cảm giác thấy thân thể người đang dựa vào cạnh mình bỗng nhiên lạnh run, phảng phất tuôn ra mồ hôi.

“Ngài Hoa Khắc, ngài có thể từ từ lựa chọn, ở đây chúng tôi cam đoan sẽ khiến ngài tận hứng, bất kỳ cách nào ngài muốn đều có thể thực hiện.”

Một giọng nữ khoa trương vang lên, ‘Con mồi’ trong lồng liều mạng cắn răn nhịn xuống tiếng khóc sợ hãi và tiếng kinh hô trong cổ họng, đỉnh đầu ‘két két’ chuyển động, lồng sắt cũng bắt đầu hạ thấp xuống, tiếp theo đó tấm màn đen được vén lên, thoáng cái ánh sáng tràn vào trong phòng, những cái lồng hiện ra bọn họ giống như những con thú nhỏ đáng thương bị giam cầm trong đó.

Bách Hợp cố nén xúc động muốn quan sát chung quanh, cũng bắt chước bộ dáng người chung quanh, đầu tựa vào giữa đầu gối.

“Lần trước chúng tôi vừa đến một đám thiếu niên thiếu nữ, không biết ngài Hoa Khắc thích nam hay là nữ đây?”

Một người bụng bia mập mạp được xưng là ‘Hoa Khắc’ hắn ta ngửa đầu nhìn thoáng lên trên, hai tiếng ‘Hoa Khắc’ chắc hẳn là danh hiệu chứ không phải tên thật, hắn ta ngửa đầu nhìn hồi lâu đột nhiên nhêch khóe miệng: “Muốn thiếu niên.” Giọng nói của hắn ta có chút vút cao, hiển nhiên có thể hành hạ người cho đến chết mà hiện ra hung phấn: “Bà vợ ta gần đây say mê một thiếu niên trẻ tuổi, tôi muốn nhìn xem thiếu niên trẻ tuổi có gì có thể hấp dẫn bà ấy đây!”

Vừa nghe thấy hắn muốn là thanh niên nên các cô gái trong lồng thở phào nhẹ nhỏm, ngược lại với họ nhóm bạn học nam của Diêu Bách Hợp như gặp phải tận thế bắt đầu run rẩy. Dưới tình huống như vầy, mấy người như cũ không dám phản kháng, người phản kháng sẽ bị bắt đi đầu tiên.

Vào lúc này mặt mềm yếu của con người bị bày ra được phát huy vô cùng tinh tế, lồng sắt chậm rãi hạ xuống, lung la lung lay, hết thảy im lặng vô cùng quỷ dị, cửa lồng sắt bị mở ra, hai người dắt hai con chó dữ đi về phía này, người trong lồng toàn thân nhũn ra, một gã to con vươn tay ra, ánh mắt quét qua lồng, những người này bị nhốt một thời gian, nhìn từ biểu tình căn bản không phân biệt được nam nữ, gã kia túm một người tóc dài bên cạnh nhấc lên, người nọ bị ép ngẩn đầu lên, nhưng căn bản không dám mở mắt, gã kia tại trên ngực người nọ xoa nắn vài cái, dường như đang kiểm tra động vật là đực hay cái vậy, phát hiện người nọ có ngực chắc hẳn là nữ liền ném lại vào lồng. Gã ta tiếp tục bắt một người khác, sau khi xác nhận là nam, người đó liền bị lôi đi!

Lồng sắt một lần nữa bị đóng khóa lại, một lần nữa bị lắc lư kéo lên cao, nhưng tấm vải đen cũng không che lại. Phía dưới cách đó không xa, thiếu niên bị chọn trúng kia bị người ép đẩy vào trong hồ nước, tắm rửa sạch sẽ. Bách Hợp có chút nghiêng đầu, tựu muốn xõa tóc xuống che lại, cô chứng kiến thiếu niên bị tắm rửa sạch sẽ, cũng không mặc bất kỳ quần áo gì cứ như vậy bị kéo đến trước mặt người đàn ông ục ịch kia.

“Bắt đầu từ đâu đây?”

Hắn ta trừng mắt hai mắt màu đỏ tươi do hưng phấn, nhìn chằm chằm vào thiếu niên trần truồng kia, ánh mắt của hắn giống như phát hiện đồ vật thú vị gì đó, hướng mắt nhìn chung quanh, đột nhiên câu khóe miệng cười to lên.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion14 Comments

  1. Trời ơi. Sao mà biến thái dữ vậy. Ta phát hiện mấy phần truyện gần đây toàn biến thái, màu sắc u tối. Bách Hợp kỳ này trọng sinh vào gia đình giàu có nhưng lại bỏ bê con cái nên nguyên chủ mới chết tức thử như vầy. Không biết Bách Hợp có kịp khôi phục thực lực tiêu diệt mấy người biến thái thoát khỏi chỗ này không.
    Cảm ơn editors

  2. Gì mà thấy gớm quá zậy mấy má, biến thái, ắt hẳn đây là 1 chỗ phát tiết bằng cách giết người của mấy người có tiền đây. Đọc mà thấy mạng người rẻ mạt zậy. Xem Hợp tỷ chạy trốn như thế nào, thanks nhóm dịch nhé!!

  3. Mới mở đầu mà máu mé ghê hồn hà, BH tỷ làm sao trốn thoát đây! Nơi này là dành cho những người tâm lý vặn vẹo đến giải trí a, khủng khiếp quá chừng

  4. Trời ạ.! Mức độ hành hấn thật là ghê tởm, đọc mà rùng mình luôn á.hic. Không biết là BH có thoát nổi không đây, với 1 chút ít thời gian như vậy thì rất khó đó. Hic

    Tks tỷ ạk

  5. Èo, đúng chất kiểu mấy bộ phim kinh dị biến thái, hành hạ máu me, không biết lần này Bách Hợp sẽ giải quyết như thế nào

  6. thật là ghê tởm. đây có lẽ là bọn chuyên bắt cóc người cho để lũ nhà giàu trút cảm xúc tiêu cực của mình lên. tiền bạc của tụi mày là từ xương máu của người khác phải không? bọn đốn mạt. mong là Bh kịp thời luyện tập được đủ năng lực để trốn thoát khỏi đây. ;53

  7. Nhắc mới nhớ hình như lâu rồi chị em mình chưa ăn mặn 1 bữa, nghe cái tên là biết biến thái rồi, mà nè, đừng nói ở đây còn phải tìm boss rồi nối tình duyên nữa đấy …….. Mấy nhiệm vụ trước nghe nhẹ nhàng mà tới đây tác giả cua khét quá, ta đã sao nhãng rồi
    Thực muốn nói đậm màu cho đỡ sợ ;53

  8. Úi. Mới vô mà lại tiếp tục cảnh thập tử nhất sinh. May mà chỉ số võ lực đã ở mức cao. Luyện độ vài ngày đã có thể sử dụng. Chứ nếu người thường , một ng đàn ông khoẻ mạnh chắc cũng potay chờ chết.
    Dã man thật.

  9. Thế giới này tàn khốc quá, giống như coi tra tấn con người thành trò tiêu khiển của lũ nhà giàu biến thái, thật sự thì thế giới nào cũng hồi hộp gay cấn, đọc mà tim vọt đến cổ ;02

  10. thật kinh khủng, bọn biến thái lấy hành hạ ng đến chết làm niềm vui. nhiệm vụ này khó quá, BH xuyên đến khi nguyên chủ đã bị bắt nhốt nh ngày. làm thế nào để thoát ra đc đây, BH cố lên.

  11. Cái loại biến thái gì thế này? Thật kinh khủng. May mà những truyện này không xảy ra trong hiện thực

  12. Huhu, thật kinh khủng, sao lại có đám người lấy việc hành hạ người khác đến chết làm niềm vui thế này cơ chứ

  13. Ta đã chuẩn bị tâm lí mấy ngày nay để đọc tập này đấy. Bây giờ tui nghĩ mình đáng lẽ phải chuẩn bị thêm tuần nữa mới đúng. Mà editor có sợ khi edit không vậy?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: