Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 29+30

19

Chương 29: Lật xe ngựa

Editor: Vịt

Beta: Tiểu Tuyền

Tiêu Lê Hoa không cho phép Cát Tường cùng với Lý thị sau này tới cửa, cũng chính là muốn đoạn tuyệt quan hệ thân thích, Tạ Hữu Thuận cũng đồng ý, điều này đối với người Tạ gia mà nói chính là một chấn động, khiến bọn họ trợn mắt há mồm. Chẳng qua dù có khuyên hay ầm ĩ hay la mắng, thì vợ chồng hai người đều quyết tâm không buông miệng, cuối cùng cả nhà làm ầm ĩ tới tận trời tối hẳn xuống mới tản đi, chính là tản đi trong không vui.

Náo lên một chuyến như vậy khiến người trong thôn cũng đều biết hết rồi, có người nói Cát Tường cùng với Lý thị không đúng, đáng đời bị đối đãi như vậy, cũng có người cho là Tạ Hữu Thuận bọn họ làm như vậy có chút quá, người trong nhà dù náo loạn nữa cũng không thể vì chuyện này mà không lui tới được.

Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa đi tiễn Vương Đại Sơn cùng với Tạ Khánh Phong xong mới đem cửa đóng lại, trở lại trong phòng nhìn về phía ngọn đèn duy nhất, hai đứa bé đang ngoan ngoãn ngồi ở một bên, chuyện ngày hôm nay khiến bọn nhỏ có chút sợ.

“Nương, sau này Đại cô và Tam bá Nương cũng không thể tới nhà sao?”

Thạch Đầu nhỏ giọng hỏi, hắn hy vọng là như vậy, hắn không thích mấy người Đại cô các nàng.

Tiêu Lê Hoa sờ sờ đầu của hắn nói: “Đúng, sau này cũng không để cho các nàng tới cửa nữa, không chỉ là các nàng, sau này ai tới nhà chúng ta, lục đồ rồi đánh người còn oan uổng tiểu Thạch cùng Tiểu Mộc của chúng ta cũng đều không được.”

Mộc Đầu tiến tới bên cạnh Tạ Hữu Thuận hỏi: “Cha, có phải không?”

Tạ Hữu Thuận đem hắn ôm đến trên đùi nói: “Sau này không để cho các nàng tới nữa, nhung về sau nếu có chuyện này nữa thì không nên ngăn cản, phải đi ra ngoài gọi ta cùng với mẹ con, đừng để bị đánh nữa.”

Tiểu Mộc Đầu biết điều một chút gật đầu, gục ở trong ngực Tạ Hữu Thuận ngáp một cái, chuyện ngày hôm nay nhiều lắm, tiểu hài tử chịu không nổi. Tiêu Lê Hoa đi tới trải đệm giường, lại bảo Tạ Hữu Thuận đem hắn đặt xuống, cũng để cho Tiểu Thạch đi ngủ.

“Nương, hôn nhẹ.” Tiểu Mộc Đầu nhắm mắt lại còn nói, lôi kéo y phụcTiêu Lê Hoa  không buông tay.

Tiêu Lê Hoa cười rồi ở trên trán của hắn cùng với Thạch Đầu hôn một cái, nhìn thấy Thạch Đầu đã nhắm mắt lại, nàng mới ngồi trở lại bên cạnh bàn, thấy Tạ Hữu Thuận ngó chừng mà nhìn nàng liền cười lên.

“Hôm nay ta làm như vậy chàng không oán ta chứ? Dù sao cũng là thân nhân của chàng, nhưng ta nghĩ nếu không làm như vậy thì sau này còn có rất nhiều phiền toái, hơn nữa ta cảm thấy thân nhân như vậy có muốn cũng không có chỗ tốt nào, chỉ làm cho lòng người thêm phiền .” Tiêu Lê Hoa nói, hôm nay Tạ Hữu Thuận phối hợp với nàng, trong lòng nàng cũng rất hài lòng, dù sao lúc trước nàng không có thương lượng cùng với Tạ Hữu Thuận mà đã nói như thế.

Tạ Hữu Thuận nói: “Bây giờ nàng chính là nữ chủ nhân của nhà này, chỉ cần nàng không sai, ta sẽ không phải đối, chẳng qua sau này nếu như mẹ ta tới náo loạn, nàng nên cho bà một chút mặt mũi đi, dù sao vẫn là trưởng bối.”

Tiêu Lê Hoa vừa nghe liền yên tâm, nàng biết ranh giới của Tạ Hữu Thuận, thầm nghĩ mình quả thật là gặp được nam nhân tốt. Nàng biết mình đời này hòa ly không quá dễ dàng, hơn nữa nhìn ở hai đứa con trai nàng cũng không muốn hòa ly, cho nên tâm ý của nam nhân cùng với nàng rất quan trọng, lúc trước yêu cầu của nàng thật sự cũng không nhiều, đối với Tạ Hữu Thuận không đánh chửi nguyên chủ cũng không có ý kiến gì, hiện tại có thể nói hết sức hài lòng.

Bởi vì Cát Tường lại gây họa, người Tạ gia đều tức giận, lại sợ chuyện này lộ ra, người Bạch gia càng muốn hưu nàng, cho nên liền lập tức cho người đem nàng đuổi về Bạch gia, đồng thời mang tới ba mươi lượng bạc, nói cho nàng biết nếu không có chuyện gì thì đừng có trở lại, sau này có chuyện như vậy nữa, trong nhà cũng sẽ không quản, để cho nàng tự biết.

Cát Tường có thể đi, Lý thị lại không đi được, nàng bởi vì lục lọi phòng chú em chồng lại còn đánh mắng oan uổng cháu trai bị mọi người trong thôn chỉ trỏ, lập tức chỉ núp ở trong nhà không ra ngoài, càng không dám ồn ào, chỉ dám ở trong phòng tức giận với Tạ Hữu Hòa, khiến cho Tạ Hữu Hòa cũng hết sức bất mãn với tứ đệ, đi tới chỗ Uông thị tố khổ, nói mình bị tứ đệ náo loạn tới mất mặt, ngày ngày tố khổ, Uông thị vốn đã tức giận, hiện tại càng thêm tức giận hơn.

Chuyện để cho Uông thị tức giận còn không dừng lại ở chuyện này, còn có chuyện tiền bạc, bởi vì Cát Tường, bà chẳng những góp vào mười lăm lược bạc, mỗi nhi tử còn phải đóng thêm năm lượng, yêu cầu ra tiền của các con trai là phải ở riêng trước, kiếm tiền cũng không cần giao vào trong quỹ chung, sau khi ở riêng trong vòng một năm cũng chỉ đưa lương thực chứ không đưa tiền, tương đương với việc trong một thời gian ngắn Uông thị không thể từ các con cầm được tới một đồng tiền nào nữa. Chuyện này đối với Uông thị luôn nắm quyền sở hữu tài sản mà nói quả thực quá khó tiếp thu.

Uông thị vì chuyện này ngày ngày mang theo khuôn mặt căng cứng, nhìn thấy ai cũng không thuận mắt, không khí Tạ gia hết sức không tốt.

Tử Thị đi tới nói chuyện phiếm với Tiêu Lê Hoa cũng chỉ dám lặng lẽ, sợ Uông thị biết sẽ mắng nàng, nàng chỉ mong đợi Như Ý mau gả đi, nàng cũng tiện ra ngoài ở riêng. Tiêu Lê Hoa đối với chuyện của Tạ gia không quá cảm thấy hứng thú, nàng đối với những thứ trứng gà muối kia càng có hứng thú hơn.

Vì để cho trứng gà muối có đủ vị ăn thật ngon, Tiêu Lê Hoa cố ý để cho thời gian muối dài hơn, chờ khi lấy ra nấu, trứng gà đều vàng tới chảy mỡ, đặc biệt thơm. Chẳng những hai đứa bé đều rất thích ăn, Tạ Hữu Thuận còn ăn nhiều hơn một phần. Tiêu Lê Hoa cũng thấy ăn rất ngon. Đó là chỉ có một chút nước muối với trứng gà, sau khi nàng cho vào trứng gà muối thêm một chút ngũ vị hương càng làm tăng khẩu vị của trứng gà, thời gian cũng không có nhiều lắm, thứ hai là nàng để lại trứng gà này để ăn, Tạ Hữu Thuận cùng với Thạch Đầu và Mộc Đầu đều nói ăn ngon hơn.

“Hữu Thuận, chàng cảm thấy Tiêu tiểu thư sẽ có hứng thú đối với cách làm trứng gà này hay sao?”

Tiêu Lê Hoa hỏi Tạ Hữu Thuận.

Tạ Hữu Thuận gật đầu: “Sẽ, cho dù nàng không có hứng thú, chúng ta cũng có thể bán cho người khác, đáng tiếc chúng ta chỉ là dân chúng bình dân, nên không thể tự làm tự bán, không cẩn thận sẽ bị người tham muốn.”

Tạ Hữu Thuận có chút tiếc hận, chẳng qua thử nghĩ những tin đồn đã từng thấy, vì an nguy của người một nhà, vẫn nên bán công thức sẽ thích hợp hơn.

Tiêu Lê Hoa cười nói: “Chúng ta kiếm tiền ít một chút, sau này còn có biện pháp khác kiếm tiền, Ta chỉ hi vọng một nhà bốn miệng chúng ta áo cơm không lo là tốt rồi. Trước có tiền nhỏ, nhiều tiền có thể từ từ kiếm được, hơn nữa chàng không thấy biện pháp muối trứng gà này rất dễ bị suy nghĩ ra được sao? Không bằng bán đi, chờ tới lúc chúng ta có số tiền kia rồi từ từ đem cuộc sống tốt đẹp hơn, quen biết được nhiều người hơn, tới lúc đó sẽ có biện pháp kiếm tiền khác cũng không cần chia cho người khác.”

“Nào có nhiều phương pháp kiếm tiền tới như vậy.” Tạ Hữu Thuận nói, sau đó vừa ngẩng đầu nhìn Tiêu Lê Hoa, thấy nàng cười nhẹ nhàng , một chút cũng không có tiếc hận vì đem công thức này bán đi kiếm tiền  “Nàng còn có các phương pháp kiếm tiền khác ? Cái công thức này sẽ không dễ dàng bị suy ra như cái công thức kia?”

Tiêu Lê Hoa gật đầu, nhưng không có nhiều lời.

Tạ Hữu Thuận thấy Tiêu Lê Hoa gật đầu, nghĩ thầm thì ra nương tử lại biết được nhiều thứ tới như vậy, không trách được nàng đối với việc có thể kiếm tiền mua đất rất có lòng tin. Xem ra bản thân mình chỉ có thể cố gắng giúp đỡ nàng thực hiện được cái mục tiêu này rồi, tưởng tượng sau này trong nhà có thể kiếm được rất nhiều rất nhiều tiền, hắn cũng rất cao hứng.

Muối trứng gà xong rồi hai vợ chồng liền đem bọn nhỏ gửi ở trong nhà Vương Đại Sơn, mỗi người đeo một giỏ, bên trong giỏ đặt chiếc bình để đi tới Tiêu gia trang.

Dọc đường đi tới Tiêu gia trang cũng rất bình tĩnh, chẳng qua thời điểm gần tới Tiêu gia trang thì đột nhiên từ phía sau có một chiếc xe ngựa, con ngựa kia thật giống như bị sợ hãi, đang chạy cực kỳ nhanh, bất kể phu xe có kéo dây cương như thế nào cũng không dừng được, mắt thấy sẽ xông thẳng tới đám người Tạ Hữu Thuận bọn họ, Tạ Hữu Thuận liền lôi kéo Tiêu Lê Hoa tránh sang một bên, nhưng vẫn bị quệt một cái, cả hai người đều ngã trên mặt đất.

“Hữu Thuận, không có sao chứ? Ngã có bị thương chỗ nào hay không?”

“Không có chuyện gì, nàng cũng không sao chứ?”Tạ Hữu Thuận ân cần hỏi Tiêu Lê Hoa, trước đó không lâu đã ngã bị thương, cũng không thể bị lại nữa.

“Ta không có chuyện gì.” Tiêu Lê Hoa thở phào nhẹ nhõm, người không có làm sao là tốt rồi.

Hai người đang quan tâm lẫn nhau liền nghe thấy có người đang lớn tiếng kêu thảm thiết, cả hai người vừa nghiêng đầu, bỗng phát hiện trên xe ngựa có người, chiếc xe ngựa kia đem bọn họ đụng văng xong cũng lập tức rơi xuống rãnh, hiện tại tiếng kêu thảm thiết đoán chừng là người trên xe ngựa, nghe âm thanh này sợ là đã bị thương.

Chương 30 : Công tử văn nhã

Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa nghe thấy từ nơi lật xe ngựa có truyền tới tiếng kêu thảm thiết, thầm nghĩ đi qua xem một chút, kết quả phát hiện cái bình bên trong chiếc sọt của Tiêu Lê Hoa lăn ra đụng phải một góc đá nhọn, nhiều cái trứng gà bên trong đã bị hỏng, những cái không hư kia cũng không tốt. Tạ Hữu Thuận nhìn vào trong sọt của mình thấy cái bình bị lăn ra rồi, chẳng qua là không có hỏng mà chỉ đang lệch sang một bên.

Tiêu Lê Hoa khẽ nhăn mặt cau mày, thầm nghĩ xuất sư bất lợi, còn không có đem đồ làm được đưa tới Tiêu gia trang liền bị vỡ mất một chiếc bình, nhưng lúc này cũng không phải là thời điểm đau lòng cái bình cùng trứng gà, cách đó không xa còn có một người đang kêu thảm thiết, cứu người quan trọng hơn.

Hai người dứt khoát đem giỏ ném sang một bên, sau đó bước nhanh đi về phía chiếc xe ngựa kia.

Con ngựa kia ngã trên mặt đất đang nghĩ cách đứng dậy, đem xe ngựa lật ngược lại lay động kéo lên, trong xe ngựa có người, bởi vì có một cái tay đang chộp vào cửa sổ xe, thật giống như đang muốn cố gắng đi ra ngoài, nhưng lại bị xe ngựa lay động dữ dội mà không ra được, sau đó thỉnh thoảng nghe được phía dưới có âm thanh của một người đàn ông oán trách.

“Thật là xui xẻo, làm sao ngựa này lại bị sợ hãi ? Sớm biết vậy thì cưỡi ngựa đi ra ngoài sẽ không chật vật như vậy, ai nha, đau chết mất!”

Nói chuyện chính là một người nam nhân trẻ tuổi.

“Ngươi mau đỡ là được, đừng vội đi ra ngoài, cẩn thận ngựa sẽ làm tổn thương ngươi !”

Bên trong không chỉ có một người, còn có một giọng đàn ông lãnh tĩnh vang lên.

Tiêu Lê Hoa nghe thấy âm thanh của hai người nầy rất vang dội, cũng biết bọn họ không có chuyện gì lớn, ánh mắt liền nhìn thấy người phu xe trên mặt đất không xa kia, thoạt nhìn người bị thương nặng nhất chính là người phu xe kia, đang nằm trên mặt đất kêu rất to, bộ dáng giống như bị gãy chân rồi.

Lúc này Tạ Hữu Thuận đem roi xe ngựa kia của phu xe nhặt lên, đến bên con ngựa kia rút roi vung lên, trong miệng thét mấy câu, rất thần kỳ là con ngựa kia không cử động loạn nữa, chỉ đứng một chỗ kêu to, lúc bị đánh trong mũi còn phát ra tiếng phì phì. Tạ Hữu Thuận đi qua vỗ vỗ vào cổ của nó, sau đó hướng về phía người trong xe nói chuyện, bảo bọn họ đi ra ngoài.

Người trong xe ngựa liền lập tức leo ra, là hai người trẻ tuổi, ăn mặc vừa nhìn liền biết là công tử của nhà có tiền, vải vóc bằng lụa vô cùng tốt, trên đầu là trăm vàng ngọc, hơn nữa lớn lên rất anh tuấn. Hai người mặc dù từ trong xe ngựa leo ra lộ vẻ có chút chật vật, nhưng vừa đứng lên lại chính là hai công tử văn nhã.

Tiêu Lê Hoa chỉ nhìn hai người một cái sau đó lại nhìn sang Tạ Hữu Thuận, bây giờ trong mắt nàng Tạ Hữu Thuận mới là nam nhân hấp dẫn ánh mắt nàng nhất, nàng thầm nghĩ hắn chỉ vung mấy roi lại thét mấy tiếng con ngựa kia liền đàng hoàn rồi, thật sự rất lợi hại.

Tạ Hữu Thuận vừa nhìn thấy hai nam nhân từ trong xe ngựa đi liền mất tự chủ mà nhìn về phía vợ mình, không có biện pháp, bản thân mình cũng biết thê tử trước kia một lòng muốn gả cho người giàu, có đôi khi cùng hắn cãi lộn còn nói bằng vào nhan sắc của nàng thì nên gả cho công tử trẻ tuổi anh tuấn có tiền, mà không phải là một thôn phu sống ở nông thôn nghèo như hắn vậy. Hiện tại trước mặt thoáng cái xuất hiện hai nam nhân, trong lòng hắn khó tránh khỏi khẩn trương, hắn phát hiện bản thân hiện tại càng để ý tới thê tử bên cạnh hơn rồi, chỉ sợ dù nàng nói muốn cùng hắn sống thật tốt nhưng cũng vẫn lo lắng.

Chờ phát hiện Tiêu Lê Hoa chỉ liếc nhìn hai nam nhân tuấn tú kia một cái liền liếc nhìn mình với ánh mắt tỏa sáng, tâm tình của hắn tốt khỏi phải nói, thắt lưng giống như cũng thẳng hơn.

“Nương tử, ta không sao, nàng có bị dọa sợ không ?” Tạ Hữu Thuận đi tới bên cạnh Tiêu Lê Hoa, thấy ánh mắt của Tiêu Lê Hoa vẫn nhìn vào mình, trên mặt liền lộ ra nụ cười.

Tiêu Lê Hoa lắc đầu, trong lòng nghĩ Tạ Hữu Thuận cười lên thật đúng là đẹp mắt a, trong lòng nàng có chút khinh bỉ bản thân giống như vừa làm ra hành động mắt hoa si, nhưng vừa thầm nghĩ hiện tại người nam nhân này là nam nhân của mình, nàng liền lẽ thẳng khí hùng mà chăm chú nhìn về phía hắn rồi.

“Ta không sao, Hữu Thuận mới vừa rồi chàng thật sự rất lợi hại, chỉ quất hai roi lại thét hai tiếng đã làm cho con ngựa kia đàng hoàng rồi, Chàng làm như thế nào vậy ?” Tiêu Lê Hoa khiêm tốn hỏi, còn nghĩ sau này gặp lại tình huống như thế cũng có thể chế phục một con ngựa điên.

Tạ Hữu Thuận cảm thấy lúc này thê tử thật là đáng yêu, từ trước tới giờ Tiêu Lê Hoa đều xem thường hắn, sau đó trở nên tốt hơn thì Tiêu Lê Hoa lại khiến cho hắn cảm thấy nàng rất giỏi, hiện tại Tiêu Lê Hoa liền thỏa mãn tâm tính đại nam nhân trong lòng hắn rồi, hắn cười nói trước kia từng đánh xe ngựa qua, hơn nữa chỉ cần là động vật thì đều rất nghe lời của hắn.

Đôi vợ chồng đứng chung một chỗ vô cùng ấm áp, để cho hai nam nhân hai mặt nhìn nhau, thầm nghĩ hai vợ chồng này tình cảm thật không tệ, chẳng qua bây giờ tình huống như vậy bọn họ phải làm thế nào ? Cho nên một người mặc áo choàng nguyệt sắc trong đó đi tới, nhìn người phu xe đang bị thương ở một bên, người mặc áo choàng màu lam liền ho một tiếng, nói lời cảm ơn với Tạ Hữu Thuận cùng với Tiêu Lê Hoa.

“Không cần phải cảm ơn, có điều con ngựa này của các ngươi làm sao lại bị hoảng sợ, cũng may là đang đi trên đường lớn, nếu như ở nơi nhiều người lại bị thế này thì phải làm sao?” Tiêu Lê Hoa nói, nghe thấy âm thanh của người trẻ tuổi trước mặt, liền nói lời oán trách trước, thầm nghĩ hai vợ chồng mình đang đi đường rất tốt lại bị đụng trúng, còn ngã hỏng cả bình trứng gà muối, tâm tình của nàng không quá tốt, nên trên mặt không có nụ cười nào.

“Tại hạ gọi Triệu Lâm Đình, cũng không biết tại sao ngựa này lại hoảng sợ, làm phiền tới vợ chồng huynh đệ giúp đỡ, không biết vừa rồi có thương tổn tới các ngươi hay không ?Các ngươi yên tâm, nếu thương tổn tới các ngươi chúng ta nhất định sẽ đền tiền thuốc thang.”

Triệu Lâm Đình thấy trên người hai người đều có không ít bùn đất, thầm nghĩ hình như lúc trước ở cửa sổ xe nhìn thấy xe ngựa đụng bọn họ, bọn họ lại còn có thể tới cứu người , thật đúng là không tệ, nhất là phụ nhân trước mắt này, nàng nhìn thấy hắn ánh mắt còn lãnh đạm như vậy, còn có một chút không vui nhàn nhạt, thật sự là ngoài dự liệu của hắn.

Nữ nhân này, trước kia là nữ nhân muốn trèo lên cành cây cao, cho dù đã gả cho người ta nhưng nếu thấy bọn họ ăn mặc không tệ, cho dù không câu dẫn thì cũng nên mượn cơ hội tới cướp bọn họ một khoản sao ?

Người nam nhân này chính là người nhìn thấy Tiêu Lê Hoa đi chợ  và Tiêu Tử Y cùng với Tô Nguyên Xuân cãi vã , là nam nhân mắt dài nhỏ nói chuyện ở trên tửu lâu, mà nam tử áo bào trắng kia chính là người nam nhân còn lại.

Triệu Lâm Đình thầm nghĩ ỡ chỗ này mà có thể gặp được đôi vợ chồng này thật sự là có duyên phận.

Tạ Hữu Thuận nói: “Bản thân ta là không có bị thương, thê tử nàng có sao không ? Nơi nào bị thương thì phải nói ra, cần đi khám đại phu một chút, trước đó không lâu nàng đã ngã bị thương ở đầu rồi.”

Tiêu Lê Hoa lắc đầu nói: “Ta không sao, nhưng chiếc bình kia của chúng ta hư rồi, trứng gà bên trong cũng bị hư mấy quả, nếu bọn họ có tiền thì bảo bọn họ bồi thường đi.”

Tiêu Lê Hoa thầm nghĩ trứng gà này là để nàng mang đi bán lấy tiền, còn không đưa tới trong tay Tiêu Tử Y liền vỡ, thật sự không thuận lợi, hơn nữa một chiếc bình kia cũng là tiền, trứng gà cũng là tiền nha, hai nam nhân này vừa nhìn đã biết là người có tiền, không hướng về phía bọn họ đòi một chút tổn phí thì cũng phải bồi thường tiền cái bình cùng với trứng gà.

Tạ Hữu Thuận cười nói: “Một cái bình hai mươi Văn tiền, mấy cái trứng gà đưa mười văn tiền là được, hơn nữa những thứ nước muối kia, còn có cái giỏ kia cũng bị hỏng, liền đưa năm mươi văn tiền là được.”

Tiêu Lê Hoa gật đầu, thấy Tạ Hữu Thuận tính toán khoản sổ sách này cũng xấp xỉ rồi, sau đó đôi mắt liền nhìn về phía Triệu Lâm Đình, ý chính là mau đưa tiền đi.

Triệu Lâm Đình nháy mắt mấy cái, trong lòng nghĩ hai vợ chồng này thật làm cho hắn ngoài ý muốn, hắn cho rằng bọn họ hoặc là sẽ hướng về phía hắn muốn thật nhiều tiền, hoặc là một văn cũng không lấy, kết quả bọn họ muốn hắn đưa năm mươi văn, hắn thoáng cái nở nụ cười, thầm nghĩ thôn phụ này thật sự khác với người mà Hoa Hằng nói, là nha hoàn muốn trèo lên cành cây cao câu dẫn chủ tử. Hắn đưa tay từ trong túi tiền móc ra một thỏi bạc đưa tới, nói đây là bồi thường cho bọn họ, không cần trả lại, để an ủi cho bọn họ bị sợ hãi.

Tạ Hữu Thuận nhận lấy giao cho Tiêu Lê Hoa, Tiêu Lê Hoa cất đi, nếu đối phương nguyện ý cho thì các nàng nhận, thật sự là bị sợ hãi, hơn nữa khối bạc này thoạt nhìn có bốn, năm lượng, lại là một khoản tiền tài ngoài ý muốn, tâm tình của nàng liền rất tốt.

Lúc này nam nhân áo trắng kia cũng đi tới cám ơn bọn họ, còn nói người phu xe kia đã gãy chân.

Tiêu Lê Hoa thầm nghĩ nam nhân gọi là Hoa Hằng này thật đúng là có khí chất, nếu như nói Triệu Lâm Đình giống như một công tử ca thích vui đùa thì hắn chính là loại nam nhân trông coi gia nghiệp, ánh mắt của hắn nhìn người một cái đều tạo cho người ta một loại áp lực, thật giống như muốn đem người nhìn thấu vậy. Chẳng qua Tiêu Lê Hoa không sợ hắn, dù sao nàng cũng là người hiện đại, ở công ty làm cấp trên khí thế so với hắn cũng không kém bao nhiêu, hiện tại nàng không phải là thuộc hạ của hắn, còn giúp đỡ hắn, có cái gì đáng sợ chứ?

Triệu Lâm Đình nói: “Xe ngựa này thoạt nhìn không kéo lên được rồi, cũng không biết con ngựa này có bị thương hay không, tốt nhất đừng nên cưỡi nữa, cũng may Tiêu gia trang cách đây không xa, nhanh chóng đi tới đó là được. Chân ngươi mau thì ngươi đi gọi đi, ta ở chỗ này nhìn .”

Tiêu Lê Hoa vừa nghe bọn họ cũng muốn đến Tiêu gia trang, nhưng cũng không nói cái gì, chờ Hoa Hằng đi nàng liền đi trở về tới chỗ cái bình bị ngã vỡ, đem trứng không bị hư từ trong vò nhặt ra ngoài, ở trong một chiếc giỏ lót không ít cỏ, liền đem trứng gà bỏ vào, lại đem cái bình đặt ở trong giỏ ôm bên người.

Triệu Lâm Đình không biết đi tới đây lúc nào, nhìn thấy nước canh trong vò cùng với trứng gà, hỏi cái này là cái gì, làm sao lại đem trứng gà để ở trong này.

Tạ Hữu Thuận không nói lời nào, Tiêu Lê Hoa liếc hắn một cái nói: “Trứng gà nhà ta là trứng gà đã làm qua rồi, để tạm ở chỗ này, chờ tới lúc ăn lấy ra sẽ sạch sẽ, trực tiếp cho vào trong nồi, chỉ như vậy.” Tạ Hữu Thuận nghe xong cong cong khóe miệng.

Triệu Lâm Đình vừa nghe cũng biết là đang lừa hắn, thật giống như không kiên nhẫn khi hắn hỏi tới cái này, giống như hắn không nên hỏi tới chuyện này vậy. Hắn sờ sờ lỗ mũi, thầm nghĩ thôn phụ này làm sao lập gia đình xong thì không nịnh bợ người có tiền nữa ? Hay là bản thân mình mị lực không đủ ? Rõ ràng buổi sáng ra mắt những cô nương kia, ánh mắt nhìn hắn còn sáng lên a. Hắn nào biết Tiêu Lê Hoa còn muốn dựa vào trứng gà này để kiếm tiền, không muốn nói cho Triệu Lâm Đình cách phát tài từ quả trứng vàng nhà mình.

Tiêu Lê Hoa thu dọn xong liền kêu Tạ Hữu Thuận đi, để lại Triệu Lâm Đình nhìn bóng lưng của bọn họ.

Chờ cho đám người Tạ Hữu Thuận bọn họ đi được một đoạn, thời điểm sắp tới Tiêu gia trang thì thấy có người vội vàng đem xe ngựa chạy tới, đoán chừng là đi giúp đám người Triệu Lâm Đình. Bọn họ lại tiếp tục đi, đến Tiêu gia trang nói với người giữ cửa là mình muốn gặp Tiêu tiểu thư, chỉ cần nói bọn họ từ thôn Hạ Cầu tới, Tiêu tiểu thư sẽ gặp.

Người giữ cửa cũng đã biết bọn họ, lập tức đi truyền báo một tiếng, sau đó để bọn họ đi vào.

Lần này bọn họ không có bị nha hoàn dẫn tới hậu viện, mà tới một chỗ thật giống như vườn hoa, ở trên đường đi tới hai người nhìn thấy Hoa Hằng, trước mặt hắn còn có một nha hoàn đang đứng, vẻ mặt là bị làm khó, Hoa Hằng thấy đám người Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa cũng sững sờ, thầm nghĩ ở chỗ này sao lại nhìn thấy bọn họ.

“Tiểu thư của các ngươi là muốn gặp bọn họ mới không gặp ta đúng không?”

Hoa Hằng hỏi nha hoàn kia, Tiêu Lê Hoa nghe thấy trong lòng liền nghĩ triều đại này cũng là rất thoải mái, nữ nhân có thể tùy ý ra đường, mà nam nhân lại có thể ở trong vườn hoa của tiểu thư.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion19 Comments

  1. Tiêu Lê Hoa cũng may mắn khi có người chồng như Tạ Hữu Thuận. Ngày xưa nàng mộng trèo cao hay khinh thường nhưng hắn cũng không ghét bỏ. Bây giờ nàng vì bảo vệ hai đứa con mà muốn tuyệt giao với Lý thị và Cát Tường hắn cũng đồng ý. Người chồng trăm điểm. Việc gặp đám người Hoa Hằng không biết là tốt hay xấu đây.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. Lại gặp hai người thanh niên kia rồi, không biết lai lịch hai người này ra sao nhỉ? Có khi sau này họ cũng trở thành đối tác làm ăn hoặc là chỗ chống lưng cho vợ chồng TLH cũng không chừng a ^_^

  3. Cái kết cho việc lòng tham tính kế gia đình Tiêu Lê Hoa, còn đánh trẻ con nữa chứ. Cát Tường trở về nhà chồng chắc cũng chả ngồi yên đâu sẽ gây chuyện tiếp. Chỉ tội cho nhà Tử thị muốn ra riêng ở mà không được. Lý thị và chồng này đúng là không nói lý lẻ được. Tiêu Le Hoa hôm nay khác xưa với trước kia rồi nhá thấy người có nhan sắc đẹp không đẹp bằng chồng haha Tiêu Lê Hoa đáng yêu quá.

  4. Ui công việc làm giàu chưa gì đã xảy ra một chút tai nạn. May thay ông trời vẫn thương tình cả 2 vợ chồng. Hy vọng hai công tử này có thể hợp tác với Liên Hoa để 2 bên cùng có lợi. Cơ mà Hưuz Thuận tự tin lên nha vì trong mắt Lê Hoa anh là soái ca hơn hẳn công tử lụa la. Cám ơn ad nhé

    • 2 chàng công tử đẹp trai văn nhã này k biêta tương lai sẽ góp phần như thế nào trong công cuỗ kiêma tiền của Lê Hoa đây. Đặc biệt là anh bạn lạnh lùng Hoa Hằng.

  5. Ko biết Hoa Hằng và Triệu Lâm Đình là người như thế nào. Hi vọng là THT và TLH sẽ tin tưởng lẫn nhau hơn nữa. Nhưng cũng là do để ý nhau nên mới sinh ra lo lắng. Thanks nàng.

  6. Không nghĩ tới chuyện này lại có thể nháo tới tận tối. Haha TLH có tHT làm chỗ dựa nên cũng không cần phí nhiều tâm tư đi quản. Từ nay bọn họ 1 nhà tự tại, cũng không để ai đến khinh dễ. Muối xong trứng gà rồi đem đến tiêu gia trang, nhưng lần xuất môn này không thuận lợi rồi, bị đụng trúng nhưng không sao vẫn lấy về được mấy lượng bạc.
    Cảm ơn edictor

  7. 2 công tử kia phải chăng sẽ làm đối tác của cả nhà anh chị a, lần đầu xuất môn đã không mấy thuận lợi rồi, đổ bể một mớ gòi! Cơ mà không sao tái ống mất ngựa mà, biết đâu được phúc

  8. Đáng đời Lý thị và Cát Tường, bị hàng xóm chỉ chỏ k dám ra khỏi nhà. Đừng quá đáng quá k thì sẽ bị TLH đánh cho tan nát nha. Lần này lật xe ngựa lại gặp 2 nam nhân kia k biết sau có chuyện gì đây. Còn chưa gặp Tiêu tiểu thư nữa nè. Chả biết chuyện làm ăn có thuận lợi k nữa

  9. Bà cô CT cuối cùng thì cũng bị đuổi về Bạch gia rồi, còn ở đây mà náo loạn nữa thì gà chó cũng ko yên. Thật là mệt hết sức. Cũng may là mấy người đó ko có tìm ra bạc của TLH, chứ ko thì ko biết khi nào với dừng lại. Còn lý thị sau trận này cũng là để lại danh tiếng xấu cả thôn. Cũng từ đây, Tạ gia lại bị xấu hổ thêm lần nữa. Thiệt hại là Uông thị vừa phải ra bạc, lại còn ko được thu tiền trong vòng 1 năm, Bà ta chắc chắn là khó chịu ra mặt ấy chứ. Hy vọng cái nhà này nhanh ở riêng, để Tử thị với TLH còn có cơ hội mà giúp đỡ với nhau.
    Thật ko ngờ mấy người nam nhân này lại nhanh gặp lại tới thế. Ta đã nói là sẽ gặp lại 2 người này mà, nhưng ko ngờ là lại sớm tới vậy. Hôm nay xuất môn ko thuận lợi, nhưng dù sao thì 2 người họ cung bồi thường bạc rồi, còn được hời nữa. Hi. Ko biết là Tiêu tiểu thư lần này sẽ định giá như nào đây?

  10. Hương Nguyễn

    1like cho THT, đàn ông thì fai có chính kiến của mình. may cho TLH vớ đc ông chồng tốt chứ lại như lão chồng kiếp trc chắc chỉ có nước hòa ly thôi. thế thì khổ lắm, chắc 2 bánh bao nhỏ k đc theo mẹ rồi. k biết lần này công thức trứng muối đc bao nhiêu bạc đây. thank nàng đã edit

  11. Ô ô muốn nữa nàng ơi. Truyện hay quá đi. Iu Hoa tỷ và Thuận ca quá. Nam9 quả thật quá tốt mà. Đây cũng là may mắn của Hoa tỷ. Chứ không đúng là cuộc sống sẽ rất khó khăn nha. Khéo có khi còn ly hôn ý. May mắn Thuận ca là người hiểu lý lẽ, không gia trưởng, ngu hiếu. Thật tốt. Mong chờ cuộc sống làm giàu của anh chị

  12. truyện càng lúc càng hay,hi vọng tìn cảm của 2 vk ngày càng phát triển, tình tiết truyện phát triển hơi nhanh nhỉ, mn có thấy như vậy ko

  13. Hai nhân vật nam này có lẽ còn xuất hiện nhiều trong truyện. K biết bí quyết làm trứng mặn sẽ bán được bao nhiêu bạc đây. Con đường làm giầu của vợ chồng lão Tứ đã bắt đầu

  14. Hai vợ chồng nhà này giờ mới bắt đầu chớm nở tình yêu nà. kk. nhìn dễ thương quá đê
    Còn tên Triệu công tử kia đúng là hơi ảo tưởng rồi đó, ngta giờ đã thay đổi rồi, có lão công anh tuấn tiêu sái rồi ah,kkk

    tks tỷ ạk

  15. Gặp 2 công tỷ soái ca nhưng mắt của Tiêu Lê Hoa cứ dán vào ông chồng, haha, còn tình chàng ý thiếp trước mặt người ta nữa. Lần này làm ăn hẳn là với 2 công tử này rồi. Thanks nhóm dịch nhé!!

  16. hí hí, truyện hay quá đi mất. nói ra thì ác chứ mình mong bà đại cô về nhà chồng ăn ko ngon ngủ ko yên, con 2 vị công tử kia chắc sẽ thành đối tượng hợp của gia đình Lê Hoa sau này rồi.
    à mà còn 1 chi tiết nữa là chồng Lê Hoa nói nếu là động vật thì sẽ nghe lời a. chẳng lẽ, a hiểu tiếng động vật?
    cảm ơn nhóm dịch.

  17. Bà cô CT kia thế nào cũng lại có chuyện nữa cho xem tính xấu khó sửa hừ hừ thân thích như thế sau này ít gặp thì hơn. Không biết sau này nhà TLH làm ăn có liên quan tới 2 vị công tử kia k nhỉ thật tò mò.

  18. Lại thêm một khoản tiền ngoài ý muốn nè. Hai vị công tử này không biết có giúp được gì cho sự nghiệp làm giàu của nhà Hoa tỷ không đây.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: