Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 27+28

27

Chương 27: Lục phòng

Editor: Vịt

Beta: Tiểu Tuyền

Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa thấy mọi chuyện cũng đã định ra, cũng không tiếp tục ở lại nữa, liền mang theo Thạch Đầu cùng với Mộc Đầu rời đi, lúc ra khỏi cửa bị ánh mắt của không ít người tới xem náo nhiệt quét tới quét lui một lần, muốn từ trên mặt bọn họ nhìn ra được thứ gì, còn có người da mặt dày dán tới hỏi rốt cục có chuyện gì xảy ra, kết quả như thế nào, khiến bọn họ phải hàm hồ trả lời cho qua.

Tới nhà Vương Đại Sơn đúng lúc nhìn thấy Trương Liên Hương, liền đứng chung một chỗ nói chuyện, Trương Liên Hương cũng hỏi, bọn họ không dối gạt nàng, liền đem chuyện vừa trải qua ra nói, Trương Liên Hương lắc đầu liên tục, nói thẳng Cát Tường quả thật tạo nghiệt, vừa hại nhà chồng lại liên lụy tới nhà mẹ đẻ.

“Cũng may lần này cuối cùng không liên lụy tới ngươi, như vậy xem ra các ngươi sớm chút chuyển ra cũng là một chuyện tốt. Mẹ chồng kia của các ngươi thật ra thì cũng không đồng ý muốn ở riêng, hiện tại dùng bạc này của các con trai, tiền xây nhà khẳng định là không đủ rồi, không chừng bà ta còn muốn dùng lý do này để kéo dài không cho ở riêng.”

Trương Liên Hương rất hiểu rõ Uông thị, một phát liền đoán đúng.

Tiêu Lê Hoa cười nói : “Có Tam tẩu kia của ta ở đây, nhà này nhất định phải phân ra, chẳng qua không có tiền xây nhà thì sẽ còn ở lại nhà cũ, chỉ là mẹ chồng không thể đem bạc nhập vào quỹ chung được nữa, tới lúc đó chỉ có thể nhìn nhưng không thể lấy vào trong tay, nhất định sẽ khó chịu. Đại ca Đại tẩu đoán chừng cũng sẽ không nguyện ý.”

“Ngươi nói phải” Trương Liên Hương cũng cười, nghĩ thầm Tiêu Lê Hoa hiện tại còn nghĩ thông thấu hơn nàng nhiều, bản thân thấy mình với nàng thật sự có thể hàn huyên với nhau.

Cùng Trương Liên Hương tách ra, đợi Tiêu Lê Hoa trở lại nhà bắt đầu nấu cơm, lúc này cơm trưa bọn họ vẫn không có ăn, hiện tại thật sự rất đói bụng. Ăn cơm xong, người một nhà ngồi trong sân hóng mát, lúc này là thời điểm mặt trời xuống núi, cái không khí nóng ban ngày từng chút mát mẻ dần xuống , từng cơn gió nhỏ thổi tới, hết sức thoải mái.

Tạ Hữu Thuận nhìn Tiêu Lê Hoa may y phục, thấy nàng cúi đầu nghiêng mặt nhìn xuống, còn có đường may tinh mịn kia, đó chính là y phục của hắn đã được giặt sạch sẽ, trong lòng hắn cảm khái một trận, thầm nghĩ bản thân mình coi như là khổ tẫn cam lai, rốt cục nương tử cũng quay đầu lại rồi, lại nhìn hai đứa con trai đang chơi đùa ở bên cạnh, bọn nhỏ đã không còn có bộ dáng vô cùng bẩn nữa, trên người đã mặc y phục, mặc dù cũ nhưng được giặt sạch sẽ, đầu tóc cũng sạch sẽ chỉnh tề, trên mặt mang theo nụ cười, càng cảm thấy cả trái tim rất sảng khoái giống như bị gió thổi qua.

Ngày thứ hai Tạ Hữu Thuận cùng với Tiêu Lê Hoa liền mang theo hai đứa con trai đi tới thôn Thảo Đầu, đem chuyện tới Tiêu gia trang gặp được Tiêu tiểu thư nói ra, để cho bọn họ thoải mái và buông lỏng tinh thần, Lưu quản gia kia sẽ không lại tới gây chuyện nữa, hơn nữa đem mười lượng bạc giao trên tay Tiêu bà tử.

Cả nhà Tiêu gia đều vừa mừng vừa sợ, bọn họ đối với chuyện Tiêu Lê Hoa đi tới Tiêu gia trang căn bản không ôm hi vọng, kết quả nàng không chỉ làm được mà còn cầm bạc mang trở lại.

“Tỷ tỷ, cám ơn tỷ !” Mai Hoa ôm Lê Hoa liền khóc, lần này là cao hứng mà khóc, nàng đã chuẩn bị nhận mệnh sẽ phải gả cho Lưu quản gia rồi, hiện tại không cần nữa, nàng vừa muốn cười vừa muốn khóc. Thật ra trong lòng nàng vẫn nhận thức tỷ tỷ Tiêu Lê Hoa của mình, dù tỷ hại bản thân mình không gả đi được nhưng mình cũng không trách nàng, nhưng thời điểm nàng biết phải gả cho Lưu quản gia thì trong lòng cũng khổ sở, hiện tại tỷ tỷ lại cứu nàng, nàng nghĩ bản thân mình không bao giờ………oán trách tỷ tỷ nữa, tỷ tỷ vì nàng thật sự là đã tận lực.

Tiêu bà Tử cũng khóc, Vương thị ở một bên khuyên, trong lòng nàng rất vui mừng, Đại cô hiện tại thật là hiểu chuyện lại có bản lãnh.

Trên mặt Tiêu Đại Thụ cũng nở nụ cười, còn nói hôm nay muốn ăn một bữa ngon, khiến cho Thạch Đầu cùng Mộc Đầu cao hứng muốn nhảy lên.

Tiêu Đại Thụ liền đi mua thịt, còn mua rượu, người trong thôn thấy hắn cao hứng như thế liền hỏi xem hắn có chuyện vui gì, tất cả mọi người đều kỳ quái, thầm nghĩ Tiêu gia chọc họa, làm sao còn cao hứng như thế được, Tiêu Đại Thụ không thể không cho Lưu quản sự mặt mũi, chỉ nói đại muội muội về thăm nhà, cả nhà đoàn viên nên vui vẻ, chẳng qua đợi tới xế chiều, đám người lần trước tới Tiêu gia nói Lưu quản gia bị thương nổi giận đến muốn bạc lại tới thôn Thảo Đầu lần nữa. Đến Tiêu gia thấy Tiêu Đại Thụ liền nhận lỗi, nói Lưu quản gia bị thương không thể đến đây, để cho bọn họ tới nhận lỗi, nói không biết hóa ra bọn họ quen biết Tiêu tiểu thư, có nhiều điểm đắc tội, lại mang theo không ít lễ vật đưa cho bọn họ.

Cũng sớm có người tới đây để xem náo nhiệt, vừa nghe những người đó nói vậy liền lập tức kinh ngạc, thầm nghĩ Tiêu Đại Thụ làm sao có thể quen biết tiểu thư Tiêu gia chứ? Đây đối với bọn họ mà nói quả thực là có núi dựa lớn rồi, phải biết rằng người thôn Thảo Đầu có chín phần đều thuê đất của Tiêu gia trang, trong mắt bọn họ Tiêu gia trang so với huyện thái gia và hoàng thượng còn quan trọng hơn, đó là cha mẹ áo cơm của bọn họ.

Chờ đám người Lưu quản gia đi, người trong thôn liền đi tới đây, trên mặt đều mang theo nụ cười bảy miệng tám lưỡi nói chuyện với Tiêu Đại Thụ.

Tiêu Đại Thụ nói không phải là hắn quen, mà là Lê Hoa quen, hắn nói như vậy là vì muội muội có thanh danh không tốt, muốn tranh giành sĩ diện cho nàng. Hắn cũng biết người trong thôn đều nói Lê Hoa muốn leo lên cành cây cao kết quả không leo lên được còn tự mình ngã thảm, hiện tại để bọn họ biết muội tử của hắn cũng có tiền đồ, có thể cùng tiểu thư Tiêu gia nói chuyện.

Chuyện này khiến người thôn Thảo Đầu đều nhìn Tiêu Lê Hoa với ánh mắt khác, thầm nghĩ Tiêu Lê Hoa này thật đúng là người khó lường, một thôn phụ có thể làm cho tiểu thư Tiêu gia vì nàng đi trách móc quản gia đắc lực trong nhà, hay là họ hàng với Cố quản sự. Tất nhiên trong chuyện này cũng có không ít người cho rằng nàng đi làm nha hoàn cho nhà giàu người ta mới lanh lợi như vậy, thầm nghĩ có nên xúi giục đưa khuê nữ đang ở trong nhà đi không, được dạy dỗ một chút, cho dù không làm di nương thì cũng có thể trở nên lanh lợi hơn.

Tiêu Lê Hoa vì muốn người nhà mẹ đẻ đang ở trong thôn trôi qua khá hơn một chút, liền tùy ý nói chuyện với những người kia, tất nhiên là không đem chuyện mình đi Tiêu gia trang nói hết toàn bộ, chỉ nói nhăng nói cuội, nhưng cũng khiến những người đó sửng sốt, Tạ Hữu Thuận nghe vào trong tai, trong lòng cười không ngừng.

“Lê Hoa, lúc trước còn cảm thấy muội có chút thay đổi, hiện tại mới phát hiện muội thay đổi rất lớn, còn có thể nói được như vậy, nhưng so sánh với trước kia thì nói chuyện càng khiến người ta thích nghe hơn rồi.”

Vương thị đem hương thân cuối cùng tiễn đi, cười nói với Tiêu Lê Hoa.

Mai Hoa cũng gật đầu, nói: “So với trước kia Tỷ tỷ càng biết nói chuyện hơn, cười lên nhìn rất đẹp .”

Tiêu Lê Hoa quẫn bách, nghĩ thầm thì ra Tiêu Lê Hoa thích nói chuyện, chẳng qua thời điểm ầm ĩ chiếm đa số, bản thân mình không thích gây lộn, nhưng nàng cũng không phản đối, nàng hiện tại chính là Tiêu Lê Hoa, thì những chuyện mà Tiêu Lê Hoa làm đều là chuyện của nàng, chỉ có thể tiếp nhận.

Xế chiều người một nhà liền rời đi, lần này bọn họ rời đi cũng có không ít người nói chuyện với bọn họ, dọc theo đường đi được người cười tiễn ra khỏi thôn.

Được tiễn ra ngoài làm sống lưng Tiêu Đại Thụ còn muốn thẳng hơn so với thường ngày.

“Tiêu gia trang này quả thật đúng là có uy tín, chỉ là một món đồ nhỏ như vậy mà có thể thay đổi được cách nhìn đáng ghét của người trong thôn đối với một người, xem ra có tiền có đất thật tốt, Hữu Thuận, sau này chúng ta cũng tranh thủ mua thật nhiều ruộng đất để làm đại địa chủ được không.”

“Tốt.”Tạ Hữu Thuận trả lời, thật ra thì trước kia hắn cũng có mơ ước cố gắng kiếm thật nhiều tiền để làm người có tiền, chẳng qua về sau giấc mộng này cũng từ từ phai nhạt, sau đó cưới Tiêu Lê Hoa sinh hai đứa con trai xong lại càng không có, hắn chỉ muốn có thể làm cho hai đứa con trai lớn lên là tốt rồi. Hiện tại vợ thay đổi càng thêm tốt hơn, không hề ngại hắn không có tiền đồ nữa, thầm nghĩ cùng hắn cùng nhau kiếm tiền qua ngày thật tốt, trong lòng hắn lại từ từ bốc cháy lý tưởng hào hùng năm đó.

Tiêu Lê Hoa thấy Tạ Hữu Thuận không giống như trước kia nghe thấy nàng nói kiếm tiền liền lo lắng, nụ cười trên mặt cũng càng thêm rực rỡ, đây là cha của hai đứa nhỏ, là nam nhân nàng chuẩn bị cùng nhau sống, dĩ nhiên có thể một lòng là tốt nhất.

Thạch Đầu nghe thấy cha mẹ nói sau này muốn kiếm tiền mua đất để làm đại địa chủ, cũng vui mừng cúi xuống cười híp mắt, mặc dù hắn còn nhỏ, nhưng cũng biết trong nhà có nhiều đất nhiều tiền có thể trôi qua thật tốt, có thể ở căn nhà lớn, có thể mặc quần áo mới, cũng có thể ăn no, Mộc Đầu thấy cha mẹ và ca ca cười thì hắn cũng khanh khách cười.

Trở lại trong thôn, bọn họ về nhà trước, sau đó liền đi tới nhà VươngĐại Sơn, đem xe trả lại, lại đem bạc từ trong nhà lấy ra để trả cho VươngĐại Sơn.

“Gấp làm gì? Lúc này mới mượn mấy ngày liền có tiền trả về rồi?” Trương Liên Hương vừa thấy bọn họ trả tiền lại đã nói  “Các ngươi là đi nhà mẹ đẻ của Lê Hoa mượn tiền hả? Mau trả lại đi, không phải vừa nói thím ngã bệnh, đang cần tiền sao, sao các ngươi có thể lấy tiền của bọn họ nơi được? Chúng ta không thiếu tiền, trước đừng vội trả cho chúng ta!”

Lúc này Vương Đại Sơn đang ở nhà, cũng bảo Tạ Hữu Thuận đem tiền lấy về.

Tiêu Lê Hoa thầm nghĩ đối phương thật sự là người tốt, nhưng nàng vẫn đem bạc đưa cho họ, còn nói là vừa lúc nhà mẹ đẻ có số bạc này, liền lấy ra cho mình, bọn họ vẫn còn.

Trương Liên Hương chỉ có thể đem bạc thu lại.

Chờ bọn hắn trở về nhà, chỉ thấy cửa nhà mở ra, từ trong viện truyền tới tiếng khóc của Mộc Đầu, hai người vội vàng chạy vào thì nhìn thấy Lý thị cùng với Cát Tường đang từ trong nhà đi ra ngoài.

Tiêu Lê Hoa tức giận sắc mặt nghiêm nghị nói: “Các ngươi tới nhà của ta làm gì ? Mộc Đầu tại sao lại khóc, bảo bối của nương, đừng khóc, nương đã về rồi”

Tiêu Lê Hoa quát các nàng một câu liền không quản các nàng nữa, bởi vì nàng thấy Mộc Đầu đang ngồi ở trên mặt đất khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc tới hồng lên, nước mắt chảy ra đầy mặt, đem nàng đau lòng liền lao tới ôm hắn vào lòng để dỗ dành, lại ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn hôn một ngụm, trong miệng không ngừng dỗ dành.

Mộc Đầu đưa tay nhỏ bé ôm thật chặt lấy Tiêu Lê Hoa, ủy khuất tới nấc lên.

Thạch Đầu cũng nhào về phía trước ôm lấy Tiêu Lê Hoa, kêu lên : “Nương! Bọn họ lục đồ nhà chúng ta, còn đẩy con ra cửa, còn nhéo lỗ tai của con  !”

Tiêu Lê Hoa vừa nghe vốn là lửa giận đang xông lên lại càng thêm tức giận, dụ dỗ tiểu Mộc Đầu buông tay, vừa nhìn lỗ tai của Thạch Đầu quả nhiên thấy đỏ lên, lập tức xoay người lại nói với Tạ Hữu Thuận: “Nhìn một cái Tam tẩu cùng với muội muội tốt của chàng, thừa dịp chúng ta không ở nhà mà tới làm thổ phỉ, lục phòng của chàng còn đánh con chàng, ta xem họ còn muốn làm chủ nhà của ta, nếu chàng không quản được thì đừng trách ta động thủ!”

Tạ Hữu Thuận cũng tức giận a, hắn mới đi ra ngoài được bao lâu đâu, trong nhà liền xảy ra chuyện như vậy, hắn mới trôi qua cuộc sống yên ổn đã có người tới làm phiền thêm, mà còn là người trong nhà.

“Các ngươi ở đây lục cái gì? Nhà của ta có cái gì để mà lục ? Nếu không nói rõ ràng chúng ta phải tới nhà cha mẹ nói một chút, nhìn một chút xem người làm chị dâu cùng với muội muội tới lục soát nhà của ta thì có cái quy củ này hay không?”

“Tứ ca, huynh đừng tức giận, là một chiếc nhẫn vàng muội mang về đã mất, người ta nói Thạch Đầu trong nhà huynh nhặt được, ta liền tới lấy, nhưng Thạch Đầu nhất quyết không đưa, ta không có biện pháp chỉ có thể tới lục, tứ ca, huynh nói một chút, đứa nhỏ Thạch Đầu này của huynh, nhỏ như vậy mà còn thế, sau này lớn lên phải làm sao?” Cát Tường ánh mắt lom lom nhìn nói.

Lý thị ở một bên thêm dầu thêm mỡ nói : “Đúng vậy, Tạ gia chúng ta bao nhiêu năm đã không xảy ra chuyện cướp hoặc là trộm, như vậy không được, hãy mau mang chiếc nhẫn vàng giao ra đây đi, nếu không tới lúc đó truyền đi thì không dễ nghe.”

Tiêu Lê Hoa vừa nghe lời này tức muốn cười lên, đem Mộc Đầu nhét vào trong ngực của Tạ Hữu Thuận, đi qua liền tát Cát Tường một bạt tay, sau đó đạp lên đùi Lý thị cho nàng ngã xuống đất.

 

Chương 28 : Đoạn tuyệt

Động tác của Tiêu Lê Hoa vừa nhanh vừa ác, bạt tai tát thẳng lên mặt Cát Tường vang lên âm thanh vang vội, Cát Tường vừa thét Nương một tiếng , liền bụm mặt lùi về phía sau tới mấy bước, Lý thị lại càng thảm, bị Tiêu Lê Hoa đá một cước lên trên đùi trực tiếp bị ngã trên mặt đất, vội ôm chân kêu thảm, Tiêu Lê Hoa còn chưa giải hận liền đi tới đạp thêm hai đạp nữa.

Tạ Hữu Thuận nhìn Tiêu Lê Hoa đánh người cũng không ngăn cản, ôm Mộc Đầu lạnh như băng nhìn Lý thị cùng với Cát Tường.

Mộc Đầu mở to mắt, một đôi mắt to đầy nước, cắn bàn tay nhỏ bé nhìn mẹ hắn đánh người, Thạch Đầu cũng nhìn, chỉ cảm thấy thật hết giận, cũng muốn đi tới đá hai đá rồi.

“Tiêu Lê Hoa! Ngươi dám đánh ta! Ngươi cái nữ nhân chết tiệt này, tại sao ngươi lại đánh ta?” mới vừa rồi Cát Tường bị đánh có chút sững sờ, lúc này đã lấy lại được tinh thần, hướng về phía Tiêu Lê Hoa la hét lớn lên, quơ cánh tay muốn xông tới đánh lại Tiêu Lê Hoa để xả giận cho chính mình, kết quả bị Tiêu Lê Hoa đánh thêm một bạt tai cực nhanh ở má bên kia, vừa kêu la to đồng thời cũng không dám tiến lên trên nữa.

“Chính là đánh các ngươi đấy, hai kẻ không biết xấu hổ, chạy tới nhà người khác định làm kẻ trộm lục tung lên, còn đánh đứa nhỏ, bị phát hiện còn muốn cắn ngược lại một cái, thứ gì chứ?”

Tiêu Lê Hoa vừa ngoan độc đạp một cước xuống Lý thị đang muốn bò dậy, lại khinh bỉ nhìn chằm chằm các nàng.

Lý thị kêu ai ui một tiếng, rốt cục cũng bò dậy, đứng ở phía sau Cát Tường. Nàng có chút sợ Tiêu Lê Hoa, thầm nghĩ nàng đánh người hình như có chút tiến bộ, trước kia các nàng cũng có động chân động tay qua, nhưng Tiêu Lê Hoa chỉ biết túm tóc cào mặt người, lại không vung tay tát người đá người, hơn nữa còn nhanh chuẩn tới như vậy, nàng vừa rồi mới nghĩ muốn xoay người lại đều không thể bò dậy nổi, hiện tại chân bị thương tới đứng cũng không vững nữa, nhìn lại Cát Tường hai bên má đều có dấu tay đỏ rực, nàng nghĩ vẫn là trốn tránh một chút là tốt.

Cát Tường trừng mắt nhìn Lý thị một cái, thầm nghĩ thật vô dụng.

Tạ Hữu Thuận bảo Thạch Đầu đi gọi người nhà cũ tới đây, chuyện hôm nay hắn sẽ không để cho các nàng lừa gạt cho qua, chuyện này thật sự quá đáng, hơn nữa có dấu diếm cũng không dấu diếm được, nhìn mặt Cát Tường cùng với cái chân cà thọt của Lý thị liếc một cái là người ta có thể nhìn ra. Thạch Đầu cực kỳ nhanh nhạy, Lý thị và Cát Tường đều lo lắng, chẳng qua Thạch Đầu đã đi rồi, có gọi cũng không trở lại, hai người thầm nghĩ phải cắn chặt răng nói là tới nơi này để tìm đồ, rồi lại nói Tiêu Lê Hoa đánh các nàng, tới lúc đó không chừng còn không biết người nào đúng người nào sai.

Tạ Hữu Thuận thấy Tiêu Lê Hoa tức giận tới mặt đỏ bừng, đem Mộc Đầu đưa cho nàng, để cho nàng ngồi trong nhà nghỉ ngơi một chút, lát nữa sẽ có người tới thu thập Lý thị cùng với Cát Tường.

Mộc Đầu ôm lấy Tiêu Lê Hoa mềm nhũn nói: “Nương, không giận, không giận, Mộc Đầu không khóc.”

“Nương xả giận cho Mộc Đầu, các nàng dám đánh Mộc Đầu, nương giúp con đánh bọn họ, Mộc Đầu ngoan.” Tiêu Lê Hoa nghe giọng nói mềm nhũn êm ái của nhi tử, trong lòng đã hết giận tới phân nửa, trừng mắt liếc nhìn Lý thị cùng với Cát Tường, nói với Tạ Hữu Thuận: “Không được để cho bọn họ đi, hôm nay phải nói ra cho rõ ràng, để cho bọn họ biết được nhà chúng ta không phải nghĩ muốn đến lục là lục được, bọn nhỏ không phải muốn đánh là đánh, còn mất đi nhẫn vàng ? Hai kẻ ngu xuẩn!”

Tiêu Lê Hoa ôm Mộc Đầu vào trong phòng, đem Mộc Đầu đặt ở trên giường gạch lại bắt đầu kiểm tra xem trên người hắn có thương tích nào không, hỏi hắn xem có bị đánh hay không, biết được Lý thị nhéo lỗ tai hắn còn đẩy hắn, sắc mặt lại càng không đẹp mắt, ở nhà chính Tạ Hữu Thuận nghe xong sắc mặt cũng càng không dễ nhìn.

Lý thị cùng Cát Tường cũng không ngừng kêu to la hét với Tạ Hữu Thuận, lăn qua lộn lại nói các nàng tới nơi này là để tìm đồ, bảo Tạ Hữu Thuận phải quản giáo bọn nhỏ cùng thê tử cho thật tốt, còn nói chuyện này không xong, chẳng những muốn lấy nhẫn vàng của bọn họ, còn muốn bồi thường tiền thuốc thang. Chẳng qua sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Hữu Thuận thì từ từ không lên tiếng nữa, cũng dần yên tĩnh lại, trước cửa nhà Tạ Hữu Thuận cũng rất náo nhiệt, có người thấy Thạch Đầu chạy đi tới nhà cũ, thấy hắn gấp như vậy liền hỏi hắn có chuyện gì, hắn chỉ nói tam bá nương cùng với đại cô nhân lúc cha mẹ hắn không có nhà liền vào trong nhà lục hộc tủ, sau đó liền bỏ chạy đi, nghe thấy hắn nói như vậy có không ít người liếc nhìn nhau, sau đó toàn bộ đều chạy tới đầu thôn Tây.

Những người ở nhà cũ nghe được lời của Thạch Đầu toàn bộ đều nổ tung rồi, tất cả đều ồn ào đi tới, ngay cả Uông thị cũng không chịu ở lại.

Tạ Phát Tài vừa thấy trước cửa nhà tứ nhi tử có một nhóm người liền nhức đầu, thầm nghĩ lần này Tạ gia lại muốn mất mặt, trong lòng hắn còn đang tức giận với đại nữ nhi, thầm nghĩ lúc này vừa mới bị nhà chồng đuổi trả về, bắt người trong nhà phải bồi thương mất ba mươi lượng bạc, giờ tới đây lại gây ra chuyện rồi, thật là một kẻ chuyên gây chuyện.

“Lão Tứ! Ngươi dám đánh chị dâu? Ngươi có phải là người hay không? Hôm nay nếu ngươi không cho ta một lời giải thích thì ta cùng với ngươi không xong đâu!” Tạ Hữu Hòa vừa thấy Lý thị ngồi dưới đất ôm chân kêu la liền nóng nảy.

Cát Tường bụm mặt chạy tới trước mặt Uông thị khóc lên, nói Tiêu Lê Hoa đánh nàng, tứ ca nhìn thấy cũng không chịu quản.

Uông thị thấy khuôn mặt Cát Tường xưng phù, liền biết người hạ thủ có bao nhiêu ngoan độc, liền hướng về phía Tạ Hữu Thuận mắng, còn muốn đi vào trong nhà tìm Tiêu Lê Hoa để tính sổ, bà vừa mới mắng Tiêu Lê Hoa, Tiêu Lê Hoa liền ra ngoài.

“Mọi người tới vừa đúng lúc, trước đừng vội chửi mắng chúng ta, sao các người không hỏi trước xem tại sao ta lại đánh họ? Chờ lên tiếng hỏi rõ rồi sẽ biết ta đánh còn nhẹ!”

Tiêu Lê Hoa khinh miệt nhìn xuống hai nữ nhân đang khóc sướt mướt, trong lòng thầm nghĩ ngày hôm qua Lý thị còn cứng rắn không muốn chi tiền cho Cát Tường cùng với Cát Tường đánh một trận, hôm nay lại có thể cùng đi tới nhà nàng để lục lọi tiền, thật là một đôi hoa tuyệt thế, sau này phải cách họ càng xa càng tốt.

Tạ Hữu Hòa hét lên: “Bất kể các nàng làm cái gì, ngươi cũng không thể đánh người được, đây chính là chị dâu cùng với Đại cô của ngươi, có lời gì không thể từ từ nói chuyện sao? Thật là một người lỗ mãng không nói đạo lý, còn tưởng rằng ngã một cái thì đã trở nên tốt lắm, thì ra vẫn cái đức hạnh trước kia, tứ đệ, người vợ này của ngươi nếu không quản cẩn thận sau này gia đình sẽ không yên!”

Tạ Hữu Thuận nói: “Vợ ta là cái dạng gì chính là chuyện của ta, tam ca cứ quản tốt vợ của huynh là được, nếu như huynh nói vợ của huynh thừa dịp chúng ta không có ở đây thì đi vào trong nhà của chúng ta lục soát loạn lên còn đánh con trai của chúng ta là đúng, vậy cũng được, sau này ta cũng sẽ tới nhà của huynh lục đồ, đánh hai đứa con trai của huynh, tới lúc đó nếu có hạ thủ nặng thì tam ca chớ có trách ta!”

Tạ Hữu Hòa tức giận còn chưa kịp nói thì Tạ Phát Tài liền hỏi: “Hữu Thuận, con dâu cùng với Cát Tường thật sự tới nhà con lục loạn lên ?”

Tạ Hữu Thuận không trả lời, trực tiếp đem rèm cửa ở hiên nhấc lên, Tạ Phát Tài đi tới vừa nhìn thấy, sắc mặt lại càng không đẹp mắt rồi, bên trong đã loạn tới không thành hình dáng gì nữa rồi.

Con ngươi Lý thị vừa chuyển vừa nói : “Phòng kia không phải là chúng ta lục, là bọn hắn tự mình lục, bởi vì không muốn đem chiếc nhẫn vàng kia trả lại cho Cát Tường!”

Tiêu Lê Hoa nghĩ người này thật vô sỉ, lại muốn cắn ngược lại một lần.

Cát Tường cũng nói theo lời nói của Lý thị, nói phòng không phải là các nàng lục, các nàng chẳng qua là thấy Thạch Đầu Mộc Đầu nhặt được nhẫn vàng của nàng nên mới tới đây để đòi, kết quả hai đứa bé không trả lại, các nàng liền giáo huấn mấy câu, sau đó Tiêu Lê Hoa che chở cho hài tử rồi cùng các nàng đánh nhau.

“Cha, Nương, hai người mau làm chủ cho con!”

“Cát Tường, muội lấy đâu ra nhẫn vàng ? Làm sao cho tới bây giờ ta cũng chưa từng nhìn thấy qua?” Lúc này Tử thị đang ở một bên xen mồm vào hỏi.

“Đúng vậy nha, chiếc nhẫn vàng của muội là ở đâu ra ? Chẳng lẽ là Nương đưa cho muội?” Phương thị cũng đứng một bên nói, nàng thầm nghĩ bất kể là có chiếc nhẫn vàng này hay không, trước cứ đẩy trên người mẹ chồng, tới lúc đó lấy cái này làm cái cớ, không tin lão bà tử này không đem tất cả tiền riêng của bà giao ra đây, nàng mới không tin tiền riêng của cha mẹ chồng chỉ có mười lăm lượng bạc.

Uông thị trừng mắt liếc nhìn Phương thị, lúc này nàng cũng kỳ quái Cát Tường lấy đâu ra nhẫn vàng.

Cát Tường nói: “Nhẫn vàng kia là ta nhặt được, cũng không biết của ai, ta đi ra ngoài đi dạo, kết quả trở về liền mất, thời điểm trở về tìm nhìn thấy đám Thạch Đầu bọn chúng nhặt lên, nhưng bọn chúng lại không thừa nhận, ta liền đánh bọn chúng mấy cái, tứ tẩu liền đánh ta với tam tẩu, Nương, chiếc nhẫn vàng kia tinh xảo vô vùng, người phải giúp con đòi trở về!”

Tử Thị ở một bên còn nói: “Đại cô, nếu như có chiếc nhẫn vàng đáng giá như vậy, mà ngươi lại cất giấu, mang về cho nhà chồng, lại để nhà mẹ đẻ đưa tiền ra, ngươi có thể an lòng sao ?”

Cát Tường liền lập tức ngây người, nàng chỉ lo nghĩ hãm hại tứ ca bọn họ, mà quên mất đi chuyện này, biết làm thế nào cho tốt đây, nhìn thấy người trong nhà sắc mặt âm trầm, miệng nàng mấp máy , không biết nên nói cái gì cho phải.

Tiêu Lê Hoa thầm nghĩ Cát Tường này thật sự là kẻ ngu !

Uông thị thấy nữ nhi lôi kéo bà cầu cứu, trợn mắt nhìn nàng một cái, vẫn mở miệng nói : “Cát Tường khẳng định là muốn đem đồ trả lại cho người đã mất, lúc này mới cất dấu đi, đâu có giống dáng vẻ của các ngươi chỉ muốn nhặt được đồ của người khác rồi cho là đồ của mình!”

Mọi người Tạ gia vừa nghe nhất thời đều nghĩ trong lòng Uông thị nói lời này thật sự là không xấu hổ, cũng không biết là người nào ở đống cỏ bên ngoài nhặt được trứng gà của người ta nhưng lại nói đây là do gà nhà mình đẻ ra.

Uông thị thấy người trong nhà cũng không lên tiếng, liền quay đầu hướng về phía Tiêu Lê Hoa đòi chiếc nhẫn vàng kia, còn mắng nàng không quản giáo bọn nhỏ cho tốt, mắng nàng đánh chị dâu cùng với Đại cô là không có quy củ, cũng muốn Tạ Hữu Thuận phải thu thập nàng cho thật tốt.

Tạ Hữu Thuận nói: “Hôm nay chúng ta đi ra ngoài, sau khi trở về ta cùng với thê tử đi ra ngoài chốc lát, chỉ đi tới nhà của Vương Đại Sơn, từ khi chúng ta đi cho đến thời điểm chúng ta trở lại, bọn nhỏ vẫn không có rời nhà đi, thì đi đâu để nhặt chiếc nhẫn vàng nào, trên đường này chúng ta cũng gặp được nhiều đứa nhỏ ở trong thôn, nói muốn tìm bọn nhỏ đi chơi, bọn nhỏ đều nói phải ở lại trông nhà cho chúng ta đều không chịu đi ra ngoài, hai đứa bé ngoan như thế nào, các ngươi không thể không biết rõ!”

Đám người Tạ gia vừa nghe cũng biết đây là lời nói thật, Thạch Đầu cùng với Mộc Đầu vô cùng ngoan, bảo bọn nhỏ ở nhà liền biết điều ở trong nhà, là những đứa nhỏ vô cùng nghe lời. Thật ra thì chuyện chiếc nhẫn vàng kia nói ra bọn họ cũng không tin, mà hai đứa bé kia càng không phải loại người như vậy.

Tiêu Lê Hoa nói: “Tới nhà của ta lục tung lên, còn đánh nhi tử của ta, còn vu hãm con trai của ta, tất nhiên là ta phải đánh các nàng, ở đây ta còn muốn nói thêm một câu, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ cùng với Cát Tường và Lý thị, sau này các nàng cũng đừng mong có thể trèo lên cửa nhà chúng ta, vào một lần sẽ đánh một lần, có chuyện gì thì cũng không cần phải tìm tới chúng ta, chúng ta không có loại người nhà như vậy, Hữu Thuận, chàng nói có đúng không ?”

Tạ Hữu Thuận suy nghĩ một chút, gật đầu.

Những người Tạ gia vừa nghe liền toàn bộ sửng sốt, loại đoạn tuyệt quan hệ này thật sự là quá độc ác, chặt đứt quan hệ cùng với Cát Tường đó chính là không cần cô muội muội này nữa, chặt đứt quan hệ với Lý thị cũng là tương đương chặt đứt quan hệ với tam ca Tạ Hữu Hòa này. Gia đình người nông dân bình thường có đánh có nháo , có khinh bỉ nữa thì cũng sẽ không đoạn tuyệt quan hệ, bởi vì chuyện này sẽ làm cho đối phương có thanh danh không tốt, chẳng những là chặt đứt mà còn muốn kết thù kết oán rồi, không ngờ này lại khiến Tạ Hữu Thuận giận  tới mức như vậy.

“Lão Tứ, như vậy không được, cũng không có chuyện gì lớn, con hãy nghĩ lại đi.”Tạ Phát Tài nói, ông biết nhi tử này từ nhỏ tới lớn đều chững chạc, không thích nói chuyện, không nghĩ tính tình lại lớn tới như vậy.

Tạ Hữu Thuận nói: “Cha, đã dám nhân dịp chúng con không có ai ở nhà mà vào nhà chúng con lục loạn lên, còn đánh nhi tử của con, còn vu oan cho con trai của con nhặt đồ mà không trả lại, đây đã là chuyện lớn rồi.”

Uông thị ở bên cạnh vừa ầm ĩ lại vừa mắng, để cho Tạ Hữu Thuận phải thu hồi lại lời nói này, lại mắng Tiêu Lê Hoa mê tâm nhi tử của bà, để cho người Tạ gia ly tâm, còn muốn đi lên đánh Tiêu Lê Hoa, Tiêu Lê Hoa liền trốn ở phía sau Tạ Hữu Thuận, không có muốn cùng mẹ chồng đánh nhau , đánh cũng không có lý, dù sao Tạ Hữu Thuận đã có ý định, để cho hắn tới giải quyết.

Discussion27 Comments

  1. Ôi trời. Không ngờ hai kẻ kia mặt dày như thế. Không còn lời gì để nói. Tức quá. Hoa tỷ nhà ta đánh nữa. Hừ hừ đáng ghét mà. Vô sỉ quá mức. Đoạn tuyệt là đúng. Chắc thấy Hoa tỷ mang bạc đi trả nợ tưởng nhà Hoa tỷ có tiền lên vào lục chứ gì

  2. Đánh hay lắm, đánh mạnh vào cho chừa cái tật trộm cắp,lòng tham,dám cả gan vu oan giá họa còn ra tay đánh trẻ con như vậy. Lý thị với Cát Tường đúng là một cặp xấu xa tham lam hừ hừ. Còn ông chồng bà Lý thị chả biết đầu đuôi câu chuyên nhào vô cửa chửi ầm ĩ rồi. Nếu tốt hơn thì đoạn tuyệt luôn quan hệ với gia đình họ Tạ đó vì chẳng có ai tốt đẹp cả ngoài vợ chồng Tử thị với cha chồng ít ra còn dỡ hơn những người kia.

  3. Thực sự lập gia đình rồi,làm mẹ rồi đọc truyện càng thấy nhiều điều để ngẫm. Truyện của TVNL lúc nào cũng rất chất lượng. Bản dịch mượt mà, trôi chảy. Chúc các thành viên trong nhà có nhiều sức khỏe để tiếp tục niềm yêu thích của mình.

  4. May quá. Vậy là Tiêu tiểu thư giữ lời hứa giúp Tiêu Mai Hoa không cần lấy Lưu quản gia mà hắn còn phải sai người tới đem đồ tạ lỗi. Đám người Lý thị và Cát Tường quá ghê tởm rồi. Lại tranh thủ lúc hai vợ chồng Tiêu Lê Hoa không có ở nhà vào nhà lục đồ, đánh Thạch Đầu còn vu oan cho nó ăn cắp đồ nữa. Cái này chú có thể nhịn chứ thím thì không thể rồi. Tiêu Lê Hoa và Tạ Hữu Thuận đoạn tuyệt quan hệ với hai người đó là phải.
    Cảm ơn editors

  5. Em đồng ý với nhà trên, đánh hay lắm. Đánh cho chừa cái tính vu oan giáo họa cho ng khác đi. Đã ăn cướp lại còn la làng. Từ nay về sau đoạn tuyệt. Quá chuẩn luôn. Anh Hữu Thuận quả là ng đàn ôn chuẩn nhất thế giới

  6. ghê. ko ngờ TLH đánh dứt khoát như vậy. thật hả dạ. đã ăn cướp còn la làng. ngu cho chết

  7. Thật là tức những con người tham lam vô liêm sĩ này mà. Đánh thật sảng khoái. Tốt nhất là cắt đứt quan hệ với cả nhà luôn đi chứ đừng chỉ có Cát Tường và Lý thị như thế. Chờ mong xem THT sẽ giải quyết thế nào.

    • Thấy nhà lão Tứ xây nhà tưởng sang lục lọi kiếm chác được. Không ngờ đá phải thiết bảng. Đáng đời hai kẻ tham lam. Vừa mới khen ông bố nói được câu tiếng người, không ngờ giờ lại k duyệt đc nữa rùi. Con nào chả là con, vì bênh người này mà đạp người khác đc sao

  8. Không có vô sỉ nhất, chỉ có vô sỉ hơn mà thôi, hai người Lý thị với Cát Tường đúng là mặt dày vô đối mà, đoạn tuyệt với hai người này là hoàn toàn chính xác, ai biết sau này hai người đó còn gây ra những chuyện gì nữa chứ?
    Thật sự là mình còn muốn TLH cho thêm hai người đó vài cái bạt tai, vài cái đạp nữa mới thấy hả dạ cơ…

  9. TLH lần này giúp được nhà mẹ đẻ còn làm danh tiếng tốt hơn. Chỉ bất ngờ là 2 con người Cát Tường và Lý Thị kia thật vô liêm sỉ mà. Vào lục đồ nhà ngta còn vu oan cho mấy đứa nhỏ ăn cắp xong đanhs chúng nó nữa. Đọc đến đoạn TLH đánh 2 người kia mà sướng quá. Uông Thị thật vô lí. Chính xác là cắt đứt quan hệ đi để sống an toàn. Mấy con người vô liêm sỉ, thật rùng mình

  10. Ả lý thị và CT này đúng là cực phẩm mà. Da mặt dày tới cỡ nào nữa đây. Vậy mà dám tranh thủ lúc vc TLH đi vắng vào lục trộm đồ còn đánh 2 tiểu hài tử chứ. TLH giận giữ đánh 2 ả hay lắm. Lần này TLH nhất định đòi lại công đạo mà. Uông thị vẫn còn bênh con nữa. Nhưng THT và TLH cũng không phải quả hồng mềm. Mong ngóng diễn biến tiếp theo
    Cảm ơn edictor

  11. Tran Thanh Hang

    Oà oà. Tại sao lại cắt đúng đoạn gay cấn vậy. . Tui chưa thoả mãn nè. Phải đánh cho bố mẹ ko nhận ra được chớ.

    Mang tiếng làm cô làm người lớn mà đồi bại. Vừa ăn cướp vừa la làng. Đánh như TLH là còn nhẹ áh. Cái nhà kia lại còn bênh nhau. Đoạn tuyệt luôn cả cái nhà đó đi là vừa. Cả nhà cực phẩm. Đẻ bn đứa con mà có mỗi THT với nhà nhị ca là trông còn được được một tí.:-<. Người ta bảo phúc đức tại mẫu mà.

    Mang tiếng ăn cắp thì người làng này chắc ko bao h dám lại gần 2 nhà này mất. Đã thế lại còn vừa gây hoạ hại em dâu sảy thai mà vẫn còn đầu óc đi làm mấy cái chuyện này

  12. Chưa từng thấy ai độc ác xấu xa như Cát Tường và Lý thị, đến đứa trẻ mà cũng vu oan giá họa cho được không có tư cách là cô, làm bác gì cả. TLH đánh người cũng oách ghê luôn. Đoạn tuyệt quan hệ với 2 người này sau này gia đình TLH làm địa chủ rồi thì khỏi có đường kéo đến thân cận.

  13. Cả nhà LH tỷ phen này lam đúng lắm đa, nên đoạn tuyệt thì đoạn tuyệt, nếu không thể hàn gắn thì dứt khoát rạn nứt đến cùng đi, gia đình nhà chồng này quả thật không nhìn nổi a

  14. Trời ạk, lúc đầu thì tức mà lúc sau TL đánh quá sảng khoái, quá đã, hừ, phải vậy chứ, đã ăn cắp lại còn la làng nữa. Đánh cho sáng mắt, đánh cho tỉnh ra. Hừ

    Tks tỷ ạk

  15. Thể loại nhà chồng toàn cực phẩm, yếu mềm là bị nuốt không chừa xương luôn ấy. Thấy Tiêu Lê Hoa đánh mà mê, ra tay dứt khoát, lực mạnh và đánh lúc người ta lơ là, đánh mà không cho đánh lại luôn. Hay đấy. Lần này không biết đoạn tuyệt được những ai đây. Thanks nhóm dịch nhé!!

  16. Đại cô này đúng là vô sỉ hừ ko biết mất mặt xấu hổ. Ko biết lý thị kia cho nàng lợi ích gì mà nàng ta lại dám đến lục đồ. Hừ chẳng lẽ lý thị nghe ngóng được gì từ nhà họ Tiêu hay sao. Uông thị thật vô lý đúng là cát tường học dc tính xấu của bà ta.

  17. trần thắm

    Thật khốn nạn, làm gì có người nhà như thế. 1 người thì không muốn bỏ tiền chung ra nên nghĩ mưu tính kế sang bên này lục lọi xem có đồ tốt gì đáng giá hay bạc giấu riêng không, còn 1 cô em chồng thì cũng mong dc lợi. Quá vô sỉ rồi. Đoạn tuyệt quan hệ là đúng. THT chắc là sẽ giải quyêt việc này ổn thỏa thôi. Hôm nay TLH đánh người sáng khoái lắm. Ta ủng hộ. Loại người này thì cứ cho vài cái bạt tai, cho nó đau. Chứ còn tỉnh ngộ ra thì chưa đâu. bao giờ mà gặp quả báo thì mới đáng đời và hối hận thì cũng đã muộn.

  18. sao mà Uông thị, Lý thị với bà đại cô thấy đáng chết quá đi. đọc mà tức muốn chết, ng gì mà đã tham lại còn ngu. mà Tiêu Lê Hoa đã đã quá, đánh sướng tay ghê, kkk, như v mới hả dạ đc 1 xíu. Chồng Lê Hoa cũng là ng lý trí thật, lúc nào cũng nghĩ cho vợ con trk, đúng là 1 ng chồng lý tưởng. cảm ơn nhóm dịch.

  19. Chưa gặp thể loại chị dâu em chồng nào trơ tráo như bà Lý thị với Cát Tường này cả. Ghét thực sự đấy!
    Đùa, đúng kiểu vừa ăn câp vừa la làng. Đến trẻ con bé xíu cũng vu vạ đc. Lại còn là cháu mình.
    Thể loại này đánh cho nhừ tử cho bĩ ghét.

  20. Hoa tỷ đánh hay lắm, đoạn tuyệt hết đám đáng ghét đó đi. Hai cái người này đúng là người cùng một giuộc mà, hôm qua ghét nhau hôm nay lại kết phường hại người.

  21. ;96 ;96 ;96 Lý Thị và Cát Tường 2 con giời này thật chỉ muốn chém ngàn đao cho bõ tức, đã đi ăn cắp lại còn la làng là sao,lần này tốt nhất là nhà Tiêu Lê Hoa đoạn tuyệt quan hệ đi cho rảnh, không cứ dăm ngày ba bữa gây chuyện thị phi đâu không.

  22. May Tạ Hữu Thuận là người có chủ kiến, có tính toán, biết che chở vợ con chứ ko hoàn toàn dựa theo chủ ý của vợ, Tiêu Lê Hoa có thể yên tâm dựa vào rồi.

  23. Tiêu Lê có ông chồng vậy là được rồi!! Có chính kiến, có kiếm thức, biết suy nghĩ thấu đáo.Lúc chị chưa xuyên qua anh cũng nhẫn nhịn được cô vợ ( xấu) thì giờ chỉ lo làm ăn, cải thiện hoàn cảnh gia đình thôi.

  24. Chị dâu, em chồng sao mà hợp nhau đến thế, đều một dạng mèo mả gà đồng, đã đi ăn cướp lại còn la làng, bị đánh như vậy là còn nhẹ đấy, cũng may là tiền nhà Tiêu Lê Hoa chưa bị lục ra, nếu không đến lúc đó lại càng ầm ĩ hơn nữa.

  25. Đau dài HK bằng đau ngắn, đúng là cùng 1 loại người thì mới vào cùng một nhà mà, sau đó sẽ nảy sinh sự đào thải, HK thể chấp nhận cách sống đó thì chịu sự đào thải của gđ mà

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: