Bia Đỡ Đạn Phản Công – Star: Tình duyên Internet 43+44

9

Star: Tinh duyên internet 43

Edit: Mèo Ú

Beta: Sakura

“Ngài đã giết chết Thứ Khách!” tiếng hệ thống nhắc nhở truyền đến, trong lòng Thanh Qua thở dài một hơi, hệ thống cũng không có thêm {điểm PK}, cũng không có nhắc nhở Thành chủ phát ra lệnh truy nã. Nhưng từ lúc thân thể hóa đá của Thứ Khách hóa rơi xuống đất, Ly Viên còn đang tàng hình đột nhiên hét lên: “Thứ Khách!”

“Đừng hoảng hốt, có lẽ cậu ta đã log out rồi!” Thanh Qua cau mày hét lên một tiếng, “Mị đồng tử có tác dụng hóa đá, các cậu nhắm mắt lại không thể nhìn!”

Hậu quả chết trong tay NPC của trò chơi khác với chết ở trong tay Thanh Qua, công kích của Medusha là mị đồng tử, đây là thuộc về hệ công kích ma pháp, khi cô ta nhìn trực tiếp vào bất kỳ vật còn sống nào đều có thể biến thành đá, mất đi sinh mệnh lực. Nếu Thứ Khách chết dưới cung tiễn của cô ta, chỉ cần đại não không bị tổn hại, tinh thần lực không bị giam cầm, như vậy có khả năng sẽ bị hệ thống phán định là đã chết mà cưỡng chế truyền tống ra khỏi trò chơi, lúc login thì ít nhất hắn còn sống. Nhưng nếu hắn chết dưới cái nhìn của Medusha, sau khi hóa thành pho tượng thì rất có khả năng thân thể của hắn trong hiện thực sẽ chết đi, rơi vào kết cục như của nguyên chủ Đông Bách Hợp.

Tuy bình thường Ly Viên và Thứ Khách hay cãi nhau ầm ĩ, nhưng tình cảm của hai người vẫn rất sâu đậm, sau khi nghe được lời của Thanh Qua thì Ly Viên im lặng, cậu rất tín nhiệm Thanh Qua nên cũng cảm thấy an tâm, cậu khiêng Liễu Thanh Khê đang bị thương cực kỳ nghiêm trọng lên, lực chú ý của Medusha tạm thời bị Bách Hợp và Thanh Qua hấp dẫn, hiện tại Liễu Thanh Khê đã mất đi sức chiến đấu, vì phòng ngừa lát nữa hắn bị Medusha ngộ thương, Ly Viên mang hắn rời khỏi tế đàn.

Sau khi Bách Hợp phát hiện năng lực công kích của Medusha thì đã bịt kín mắt lại. Lúc đầu hơi không quen nhưng khi hai mắt thích ứng được với bóng tối thì cô liền phân biệt phương hướng nhờ đôi tai. Tốc độ Medusha cực nhanh, kỳ thật mắt thường không thể bắt được tốc độ của cô ta, giờ chỉ dựa vào lỗ tai, ngược lại có thể nghe rõ được tiếng vang lên, Bách Hợp dựa vào giác quan thứ sáu tránh thoát được mấy công kích trí mạnh nhưng vẫn không tránh được trầy da tróc thịt, những mũi tên mang theo lực lượng nguyền rủa, những thuốc chữa thương bình thường cũng không dùng được, Bách Hợp liền mặc kệ.

Ly Viên và Liễu Thanh Khê đã rời khỏi tế đàn. Bách Hợp không còn cố kỵ, bao trùm tất cả tế đàn không chừa một chỗ trống trong hỏa diễm. Nhiệt độ bốn phía tăng cao, thỉnh thoảng truyền đến tiếng vật nặng bị bốc cháy, mũi tên dày đặc kia bốc ra nhanh hơn,tiếng kêu thảm thiết cùng thê lương của cô gái đồng thời vang lên,tuy Bách Hợp bịt mắt không thấy được gì, nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng Thanh Qua vũ động trường kiếm, kiếm khí tàn sát bừa bãi tung hoành, thỉnh thoảng cũng có lúc cắt vào da thịt cô ta, mang theo từng trận đau,tiếng thét của Medusha càng lúc càng nhiều, cô ta dùng cái đuôi mạnh mẽ dùng sức quét trên mặt đất,mỗi lần đều làm cho tế đàn lắc lư kịch  liệt, đá vụn bay ra bốn phía,thỉnh thoảng có cục đá đánh vào người, rất đau đớn. Bách Hợp nhịn đau đớn, phóng lửa càng lớn, tiếng thét chói tai của Medusha càng thêm thê lương, Thanh Qua nói với cô: “Xuống tế dàn trước đi!” xung quanh đều là mùi máu tươi,cũng không biết là của Medusha hay của Thanh Qua.

Tế đàn bị đập lộn xộn, chung quanh thỉnh thoảng truyền đến tiếng ầm ầm của những khối đá lớn vang lên,Bách Hợp nghe được tiếng của Thanh Qua, cố gắng trấn định đi theo vị trí trong đầu mình. Cô không dám tháo bịt mắt ra, thà chết dưới loạn cung của Medusha, cũng tuyệt không thể chết dưới mị đồng tử của cô ta được, cô thử thăm dò đường chạy trốn. Một cỗ tiếng gió lăng lệ ác liệt đánh về phía cô, tiếng ‘Xì  của thịt cháy trong lửa càng ngày càng gần, một cái tay lạnh buốt bắt được thân thể của cô. Kéo tấm vải bịt mắt của cô xuống, theo bản năng Bách Hợp muốn mở mắt ra, nhưng lúc này cô dùng ý chí kiên cường cố nén động tác bản năng của chính mình.

“Ha ha!” tiếng cười bén nhọn của cô gái vang lên bên tai cô, giống như cô ta ở trước mặt mình há to miệng, một mùi tanh tưởi xộc vào mũi Bách Hợp, một lúc sau liền nghe thấy tiếng ‘Phốc phốc’ vang lên. Một cái trường kiếm đâm thủng ngực cô ta từ sau lưng “Ah…” Medusha lớn tiếng kêu thảm thiết, đuôi rắn giống như roi dài bắt đầu dốc sức liều mạng vung vẩy, làm cho tế đàn càng lắc lư đến lợi hại,Thanh Qua thu trường kiếm về, ngay sau đó một cước dẫm lên đuôi rắn của Medusha , xoay người cầm cái đuôi rắn bị lửa thiêu gần chín  dùng sức đập xuống đất!

Mỹ nhân nửa người trên là người nửa người dưới là rắn thoáng cái bị anh vung lên, thân người trùng trùng điệp điệp nện xuống mặt đất, da thịt bị lửa thiêu truyền đến tiếng khét càng thêm đậm, Thanh Qua ném Medusha đã hấp hối lên pho tượng Nữ Thần, liền nghe ‘Bành’ một tiếng, tế đàn càng thêm lắc lư đến lợi hại.

Bách Hợp gần như đứng không vững, người theo bản năng ngửa ra sau. Cô  mở mắt ra, thấy mình đã lui đến vách tế đàn, lúc này tế đàn lại lay động rất mạnh, chung quanh truyền đến tiếng đất đá lăn xuống xuống dưới, Bách Hợp giẫm hụt một cước, cả người ngã ra sau muốn rơi xuống, hai người Ly Viên cùng Liễu Thanh khê đứng ở bên  kia,thấy vậy nhưng bất lực, trong lúc nguy cấp, tay cô quơ loạn ở không trung, vừa lúc được một cánh tay lành lạnh túm được, người nọ chỉ hơi dùng sức kéo nhẹ một cái, kéo cô vào trong ngực.

“Hô.” Bách Hợp thở ra một hơi, thẳng đến lúc này Bách Hợp mới nhìn về phía Medusha. Đầu của cô ta vô lực buông thỏng, trên đầu bò đầy rắn lục há to miệng, đang nhìn chằm chằm hai người, cái đuôi xanh sẫm lúc này đã chồng chất vết thương, mảng lớn lân giáp đã bị rơi xuống, bên trên tế đàn bốn phía đều là máu tươi,trên người Medusha bị lửa tổn thương, lộ ra đầy miệng vết thương.

Vị Nữ Hoàng rắn này tuy có mị đồng tử mà thanh danh đại chấn, khiến cho cấp bậc của cô ta cứ thế mà tăng lên đến boss cấp 85, thế nhưng mà ngoại trừ mị đồng tử ra thì lực sát thương của cô ta cũng không lớn,hình như lực lượng của cô ta bị cấm chế, phảng phất toàn thân bị nguyền rủa, cũng không có phát huy đến thực lực của boss cấp 85, thậm chí còn kém thành chủ chiến Vô Kị hơn.

“Đừng nhìn”Thanh Qua che mắt Bách Hợp lại, lực lượng của mị đồng tử quá mạnh mẽ, nhớ tới một màn lúc trước của Thứ Khách nếu rơi vào trên người Bách Hợp, chỉ nghĩ thôi mà  từng phút từng giây Thanh Qua đều muốn tiêu diệt Medusha.

” Làm sao để phá giải che dấu chủng tộc phong ấn?” đi đến trước người Medusha, trên đầu cô ta đầy tóc rắn vẫn còn mở rộng miệng dữ tợn ra hướng  về phía Thanh Qua. Anh giơ kiếm lên, chém mấy con rắn xanh xuống, mấy con rắn xanh này rơi xuống đất liền hóa thành rắn chạy đến chỗ anh, có điều dưới đất toàn là lửa cũng chỉ bò mấy cái liền biến mất hóa thành điểm kinh nghiệm EXP. Có thể thấy rắn lục ở  Vùng đất Thất Lạc này, có lẽ đều là từ tóc rắn của Medusha mà ra.

“Che dấu chủng tộc? Ha ha? Dĩ nhiên là che dấu chủng tộc?” Medusha bỗng nhiên phát ra tiếng cười, trong tiếng cười mang theo vài phần thê lương cùng với thất lạc: “Hóa ra là vì che dấu chủng tộc mà đến.” cái đuôi của cô ta vô lực đong đưa trên mặt đất, trong miệng phát ra tiếng cười ‘Ha ha a’: “Có đôi khi, phá giải phong ấn lực lượng, chưa chắc là điều anh muốn…” Cô ta thấp cúi thấp đầu, đầu tựa ở khuỷu tay pho tượng Nữ Thần,nhẹ giọng nói.

“Đó là vấn đề của tôi.” Thanh Qua bình tĩnh đáp lại một câu, ” Phương pháp phá giải che dấu chủng tộc, là cái gì?”

“Anh không hối hận?”  Xà mỹ nữ đang cúi thấp đầu hỏi một câu, Thanh Qua không có lên tiếng, cô ta giống như là cười khổ hai tiếng: “Phá giải che dấu chủng tộc bí mật là…” Cô ta nói còn chưa nói xong, trên bầu trời lập tức bắn ra một mảnh ánh sáng sáng chói, một cô gái có hai cánh cực lớn sau lưng đột nhiên xuất hiện nói: “Dùng danh nghĩa Nữ Thần, tinh lọc tội nghiệt trước mắt!”  “Ah…” Một tia sáng từ quyền trượng trong tay cô ta bắn ra, hướng thẳng đến Medusha.

“Đại tế tự?” Bách Hợp thấy Emily xuất hiện, trong miệng kinh hô một tiếng, bản năng muốn đẩy Medusha ra. Emily bảo mấy người đến Vùng đất Thất Lạc , từng nói hận chỗ này thấu xương, đây từng là thần miếu đời trước, sau khi thần miếu dời đi bị Medusha chiếm lĩnh, không khó tưởng tượng lúc trước thần miếu biến đổi chỉ sợ có liên quan tới Medusha.

Giờ Emily xuất hiện đầu tiên là phát động công kích Medusha, rõ ràng muốn giết người diệt khẩu. Có điều thân thể Medusha quá nặng, chùm tia sáng tới lại nhanh, muốn dời Medusha tránh đi công kích của Emily là không thể nào, Bách Hợp dứt khoát rút ra linh lực không còn nhiều lắm trong người ra, đánh tới dưới chân pho tượng Nữ Thần!

Một chiêu này của cô đối với Medusha mà nói cũng không có bao nhiêu tác dụng, nhưng lúc này pho tượng đã tồn tại nhiều năm, đã sớm mục nát. Chỉ nghe ‘Răng rắc’ một tiếng, cái pho tượng Nữ Thần cao lớn dưới chân kia bị phách một cái, tảng đá sớm chịu gió thổi nắng mưa nhiều năm bị bổ ra, vang lên vài tiếng, lung la lung lay rồi đổ xướng, Medusha dựa ở phía trên pho tượng Nữ Thần, theo pho tượng Nữ Thần khẽ đảo cũng đi theo đi xuống. Ma pháp của Emily đánh đúng hông của cô ta, trong miệng cô ta phát ra tiếng rên thống khổ, trên người toát ra khói đen cổ quái đáng sợ, phát ra tiếng kêu càng thảm thiết thê lương, rõ ràng không phải tổn thương trí mạng, nhưng lại làm cô ta thét lên còn thê lương hơn lúc bị Thanh Qua đâm một kiếm!

“Dị đoan!” Emily nhìn thấy pho tượng bị hủy, sắc mặt lạnh hơn, ánh mắt dừng lại ở trên người Bách Hợp, cái này thật đúng là thù mới hận đều xông tới rồi. Mụ ta còn nhớ rõ tình cảnh lúc trước Bách Hợp uy hiếp mình, còn nhớ rõ Bách Hợp đã từng cười nhạo mình, lúc trước những người này không giết chết được bọn hắn, hôm nay lại muốn phá hỏng chuyện tốt của mình, Emily giơ quyền trượng trong tay lên nói: “Các người xuống Địa ngục đi”

Star: Tinh duyên internet 44

“Đối thủ của bà là tôi!” Thanh Qua cười lạnh một tiếng, Emily vẫn còn đọc pháp quyết, vừa rồi bởi vì mụ ta nóng lòng muốn giết Medusha nên bà ta cách Thanh Qua không xa, lúc này thiên phú nhân vật Chiến Sĩ khắc chế pháp sư hiện ra, chú ngữ trong miệng Emily còn chưa có niệm xong thì Thanh Qua đã quay trường kiếm trong tay anh mấy vòng, dùng thế sét đánh bay về phía Emily  !

Lần thứ nhất bà ta bị Thanh Qua đánh trọng thương, làm cho việc sắp thành lại bại, hôm nay sự tình lại lần nữa phát sinh, mụ lại một lần nữa bị trường kiếm đâm thủng qua ngực!

“Ah! !” Emily phát ra tiếng rên thống khổ, trong giọng nói còn  mang theo phẫn nộ cùng hận ý, bà ta giống như một con chim bị mũi tên bắn thủng, từ giữa không trung ngã xuống, ‘Bành’ một tiếng rơi xuống mặt đất.

Cô ta còn chưa có niệm xong chú ngữ,hào quang ở đỉnh trượng của bà ta nhanh chóng tản đi.

“A….” Emily bị trọng thương, nhưng kỳ quái ở chỗ trong cơ thể mụ ta lại không có máu tươi chảy ra, ngược lại miệng vết thương của cô ta không ngừng hóa thành tro bụi, tan thành mây khói. Miệng vết thương của mụ ta càng lúc càng lớn, từ chỗ  Bách Hợp đứng nhìn sang, có thể thông qua vết thương trên ngực của cô ta nhìn xuyên qua mặt đất rồi.
Nhắc tới cũng kỳ quái, lần trước Emily bởi vì cấm chú, đáng lẽ pháp lực toàn thân phải đánh mất rồi  mới đúng, thế mà bà ta không chú ý dưỡng thương, mà lại cố khôi phục pháp lực trước kia, Bách Hợp cau mày, trên khuôn mặt xinh đẹp mà tái nhợt của Emily còn mang theo không cam lòng cùng với oán độc.

“Bà bởi vì cấm chú thất bại, một thân pháp lực có lẽ đã dùng để hiến tế !”

Bách Hợp liếc nhìn Emily, bà ta cười lạnh hai tiếng: “Các người là bọn dị loại, sao hiểu được chỗ vĩ đại của thần!” Lúc nói chuyện, sắc mặt bà ta càng thêm trắng bạch, miệng vết thương càng lúc càng mở rộng, gần như Bách Hợp có thể thấy thân thể bà ta hóa thành bụi màu vàng bay xuống ở giữa không trung, bà ta có chút không cam lòng lại mang theo phẫn nộ.
“Đây là, dùng tánh mạng để hiến tế.”
Một giọng nói âm trầm vang lên, Bách Hợp cố nén xúc động muốn quay người lại để nhìn Medusha. Ánh mắt rơi vào trên cái đuôi cô rủ xuống trên mặt đất: “Tại đây đã từng phát sinh qua cái gì?”
Đây là nhiệm vụ hệ thống đề ra phải hoàn thành, nếu không hoàn thành thì mọi người không thể ly khai, cô vừa hỏi ra lời này. Emily như là phải chịu sỉ nhục rất lớn, trong mắt hiện lên thần sắc phức tạp, bà ta xúc động muốn đứng dậy, muốn cùng Bách Hợp tái chiến mấy trăm hiệp.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Medusha âm trầm mở miệng, nửa ngày sau mới cười khổ hai tiếng: ” Không phải hai người muốn biết bí mật của che dấu chủng tộc sao?”

“Cô là đồ tàn ác. Dơ bẩn, buồn nôn !”

Medusha vừa mới mở miệng thì đã bị Emily mắng liên hồi, mụ ta biểu lộ hung ác, một gương mặt coi như là xinh đẹp trông dữ tợn và đáng sợ: “Sao mày không chết luôn đi, đồ dám khinh nhờn thần linh đáng bị nguyền rủa!”

Mụ ta như rất oán hận Medusha, Bách Hợp nghe thế, cảm thấy có chút không đúng. Biểu hiện lúc này của Emily, giống với lúc trước mấy người Bách Hợp người xâm nhập hậu điện thần miếu, thời điểm hỏi mụ ta về che dấu chủng tộc biểu lộ giống như đúc. Hệ thống đưa ra nhiệm vụ là yêu cầu mấy người Bách Hợp tìm ra bí mật của Vùng đất Thất Lạc. Medusha luôn luôn canh giữ ở Vùng đất Thất Lạc, trên người mang theo lực lượng nguyền rủa, mà lúc này Emily chửi bới Medusha mà nói cũng xác thực là xác nhận điểm này. Medusha bị nhốt ở Vùng đất Thất Lạc, thân trúng nguyền rủa, thân là thần miếu Đại tế tự Emily lại hận cô ta thấu xương, Medushacó  năng lực mị đồng [tử] đặc thù là đem có sinh mệnh lực hoặc sinh mệnh hóa thành pho tượng, trùng hợp hai con mắt của Emily lại không nhìn thấy ánh sáng.
Đủ loại manh mối nhìn như trùng hợp chồng chất cùng một chỗ, hai mắt Bách Hợp sáng rực lên, một bên Thanh Qua cũng hiểu, anh mở miệng trước tiên:
“Cô cũng là một người của che dấu chủng tộc!”Anh dùng mũi kiếm chỉ vào Medusha.Lời này cũng không phải nghi vấn mà là khẳng định.

Trên thực tế phỏng đoán như vậy lúc trước mọi người cũng đã nghĩ đến, lúc này lại thấy thái độ của Emily liền xác định. Emily vẫn còn cười lạnh, nghe xong lời này của Thanh Qua.

Không đợi Medusha mở miệng, bà ta liền nói: “Cô ta cũng thế, cô ta là đồ cặn bã, bị thần chán ghét mà vứt bỏ đấy, sau khi bị nguyền rủa liền tóc biến thành rắn thân quái vật! Các người cũng sẽ giống cô ta, đều không nên tồn tại ở thế giới này!”

“Bà hận cô ta.”

Bách Hợp lạnh lùng mở miệng. Nguyên bản Emily đang kích động sửng sốt một chút, ngay sau đó lại hừ lạnh: “Đương nhiên tôi hận cô ta! Tôi hận không thể giết cô ta, tôi là Đại tế tự thần miếu ,nhiệm vụ lớn nhất trong đời tôi là sống để diệt trừ dị đoan, loại bỏ những quái vật này!”

Mỗi khi bà ta nói một chữ, Medusha đang nằm rạp trên mặt đất thân thể liền cuốn co rúm lại ,giống như bị đâm đúng chỗ đau, đuôi rắn to chồng chất vết thương lúc này đang cố hết sức quây tròn lại, nhìn qua giống như cô ta chôn mình trong đuôi rắn, xấu hổ gặp người.

“Làm sao vậy? Đồ quái vật này! Mày không dám nhìn thẳng mắt của ta sao? Mày còn tựa vào pho tượng nữ thần làm gì, mày ruồng bỏ thần, ngươi rơi vào vùng địa cực U Minh, mày là đồ độc ác!”
Emily ác âm nguyền rủa còn Medusha thì không rên một tiếng.

Tình huống như vậy thật sự là quỷ dị, boss cấp 85 thoạt nhìn giống như cô gái chịu rất nhiều ngược đãi trốn đến một góc không người liếm láp vết thương!

“Emily, bà hận cô ấy, có thật vì Medusha là người Thần vứt bỏ sao?” Bách Hợp nhìn  Emily đã biến mất hơn phân nửa, ánh mắt bà ta không có chút tiêu cự, nửa người của bà ta giờ cũng đã hóa thành bụi, lúc này đây bà ta thật sự phải biến mất. Bà ta dùng tánh mạng để hiến tế, vô luận thành công hay thất bại, cuối cùng vẫn phải chết.

Nếu như Emily là người trung thành Tín Ngưỡng, bà ta dùng tánh mạng, linh hồn để hiến tế cũng không có gì là sai, trong trò chơi từng NPC đều có trí lực và tư tưởng hành vi của chính mình, giống như đang sống thật sự, Emily thân là Đại tế tự thần miếu, điên cuồng vì tín ngưỡng của mình cũng không có gì là kỳ quái, trong thế giới thật sự cũng không thiếu người như Emily dâng hiến mình cho thần linh, đem chính mình coi như nô bộc của Thần.

Cô ta coi Medusha là dị đoan, hận không thể đem nó trừ bỏ đi cũng không phải chuyện cổ quái hiếm lạ. Bà ta luôn miệng hô hào Medusha là dị loại,  nhưng vấn đề ngay tại chỗ này, thái độ cô ta đối với Medusha giống như vừa oán hận vừa xem thường, loại oán hận này không giống với người trời sinh ghét ác như cừu ,không giống với người oán hận vì bất đồng tín ngưỡng, mà như  hai người có huyết hải thâm cừu.

Bách Hợp cau mày, ánh mắt dừng lại trên thân thể chỉ còn một nửa của Emily, lòng tràn đầy không cam lòng cùng tuyệt vọng, phảng phất như mình hiến tế thân thể mà không có được hồi báo mà cảm thấy bất mãn.
“Trước đây hai người có hận thù gì sao?” Bách Hợp hỏi một câu, Emily liền cười lạnh một tiếng: “Tôi với cô ta thề không lưỡng lập vĩnh viễn, giống như ánh sáng cùng bóng tối, vĩnh viễn không có khả năng cùng tồn tại . Ý nghĩa tồn tại của tôi chính là muốn giết chết cô ta, cô ta là sỉ nhục của thần miếu, là phản bội mẫu thần, cũng đã bị mẫu thần nguyền rủa dị đoan!”

“Bà tồn tại vì muốn giết chết cô ta, Medusha có được mị đồng tử, cô ta là thiên địch của tất cả sinh vật có thị lực, bà muốn muốn giết chết cô ta, trừ phi bà bị mù lòa.” Bách Hợp nói đến chỗ này, thoáng cái thần sắc Emily nổi giận lên, phảng phất bà ta lại bị chọt trúng chỗ đau, trong miệng bắt đầu nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa, Bách Hợp đã thấy thái độ này của bà ta thì trong lòng khẽ động. Nhớ tới ban đầu một lần đối chiến ở thần miếu kia, lúc ấy Thanh Qua nói Emily là người mù lòa, bà ta rất phẫn nộ , hai chữ ‘Mù lòa’ này chắc là nhược điểm của bà, nhưng nếu Emily mù bẩm sinh thì sống đến cái tuổi này, đã trở thành Đại tế tự thần miếu, bàta không thể canh cánh trong lòng mới đúng.

“Bà không phải là mù bẩm sinh, Emily, bà  hận Medusha như vậy, hận che dấu chủng tộc, chỉ sợ cũng không phải vì Medusha là dị đoan, là người thần vứt bỏ, mà chắc là bà là người thần chọn trúng để tiêu diệt Medusha, mà Medusha thức tỉnh che dấu lực lượng chủng tộc tựu là mị đồng tử, vì để cho bà có thể giết chết Medusha, cho nên mắt của ngươi mới vì vậy bị mù!”

Chỉ có như vậy, mới có thể giải thích được vì sao Emily oán hận  Medusha như vậy.

Bách Hợp vừa thốt ra lời này, cả người Emily như quả bom bùng nổ, nghiến răng nghiến lợi gào rú: “Nói bậy! Tôi vì cô ta là dị đoan mà oán hận, chức trách của tôi là tiêu diệt cô ta…”

Bà ta càng lớn tiếng trách  mắng và giải thích thì càng chứng minh Bách Hợp nói đúng, trên mặt bà ta không che dấu được bối rối cùng với dồn dập, như bất an vì bí mật che dấu đã lâu bị người biết được, Bách Hợp chỉ là suy đoán, nhưng lúc này thấy thần sắc của Emily, cô còn chưa rõ hay sao?

“Cô ta đã bị nguyền rủa thành quái vật, cả đời không dám tới gần nhân loại, chỉ dám trốn ở trong góc vắng vẻ này, không dám đối mặt, không có bạn bè, chỉ có cô độc sống đến thế giới cuối cùng…” Emily lớn tiếng nói, lời này cũng không biết là nói cho người khác nghe đấy, hay là muốn thuyết phục chính mình: “Tôi khác cô ta, cô ta có cái gì đáng được tôi ghen ghét chứ…”

“Hai người đều giống nhau.” Bách Hợp cắt đứt lời của bà ta…, Emily cuồng loạn, hô to: “Im ngay! Nói bậy! Cô nói bậy!”

“Tôi có nói sai hay không tự trong lòng bà biết. Medusha là bị thần chán ghét mà vứt bỏ, đã bị nguyền rủa, một đôi mắt vĩnh viễn không thể nhìn thẳng người khác. Mà bà thì sao, cho dù mắt bà có thể nhìn thẳng người khác, lại vĩnh viễn không nhìn được bất luận thứ gì, trên thực tế, hai người đều là người bị thần nguyền rủa, bà muốn giết Medusha chỉ vì cô ta nên bà mới bị mù, bà không có khả năng trả thù thần, chỉ dám đem oán hận hắn đổ lên đầu Medusa!”

Bách Hợp mỗi chữ mỗi câu vạch trần, Emily phát điên lớn tiếng kêu lên: “Nói bậy, nói bậy!”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion9 Comments

  1. Thanh Qua quá quyết đoán giết ngay Thích Khách, không để cho anh ta bị mị đồng tử của Medusa làm cho hóa đá có thể sẽ chết trong thế giới thực. Bách Hợp cũng rất kiên trì thông minh không mở mắt. Cô kết hợp với Thanh Qua làm cho Medusa bị thương nặng. Emily xuất hiện muốn giết Medusa bị Thanh Qua làm cho công dã tràng.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. BH quá thông mình đi, chỉ cần vài câu nói hoặc ánh mắt mà lại có thể đoán được nội dung rồi ah, giỏi vậy thì sao nhiệm vụ lại thất bại được. Thật là ghen tị quá

    tks tỷ ạk

  3. Thì ra cả Medusa và đại tế tự đều có cuộc đời hết sức gập ghềnh a! BH tỷ và TQ trận chiến này vất vả quá nhiều

  4. Lion Nguyễn

    Sắp tìm được bí mật của vùng đất Thất Lạc rồi, nhờ sự nhanh trí và thông minh của Hợp tỷ. Còn Thanh Qua thì quyết đoán làm việc dứt khoác không hề do dự và cũng vô cùng thông minh luôn. Trong tích tắc mà đã ra quyết định vô cùng đúng đắn cứu Thứ Khách thoát khỏi cảnh thân thể thực bị tổn hại. Thanks nhóm dịch nhé!!

  5. TQ đúng là đại boss có khác, trâu bò không ai bằng. 1 mình bịt mắt oánh nhau hết với chủ thành với Medusa. kkk ra là cả 2 nhân vật Emily và medusa đều là những nạn nhân đáng thương của số phận mà thôi. ;50

  6. Cố sự thật buồn nhỉ thù ghét nhau như thế nhưng thật chất chỉ che giấu sự đau khổ trong lòng mà thôi

  7. Phải nói là năng lực đoán đại của Bách Hợp cũng cao quá đi, lần nào đoán bừa cũng trúng tim đen của người khác hết. Phục chị sát đất lun

  8. haha chị hợp lần náo cũng đoán mà đoán cái nào đúng ngay cái đó làm Emily lần nào cũng chỉ có thể phủ nhận nhưng mà sao Medusha yeu thế nhỉ bos cấp 85 mà ddcj csai có mmij đong tử mạnh phết
    nhưng hiếu kỳ ghê ko biết thicks khacks có chết ko nữa ảnh mà chết chắc ly viên buồn lắm nha mong cp ly vs khacks nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: