Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 23+24

22

Chương 23: Lưu quản sự

Editor: Vịt

Beta: Tiểu Tuyền

Vừa tới giờ Thân, đám người Tạ Hữu Thuận liền chuẩn bị về nhà, đoạn đường cách đây quá xa nên bây giờ đi về thì trời cũng không tới mức quá tối.

Còn đang từ biệt thì nghe thấy bên ngoài cửa có tiếng kêu la. Sau đó có nhiều người từ ngoài đi vào, mang bộ dáng hùng hổ, nhìn qua đã thấy là lai giả bất thiện ( người tới không có ý tốt ).

Tiêu Lê Hoa thấy những người này đều mặc quần áo giống nhau, trông giống như gia đinh của nhà nào đó, liền nghĩ không biết bọn họ tới nơi này làm gì, chẳng lẽ đại ca của nàng chọc tai họa? Đại ca thật thà như vậy làm sao đi gây chuyện? Nàng mang vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía Tiêu Đại Thụ, vừa nhìn cũng biết họ không biết rõ những người này tới làm cái gì ?

“Người nào là Tiêu Đại Thụ? Mau đi ra!” Đi tới trước là một nam nhân cường tráng quát to hỏi, ánh mắt quét tới quét  lui giữa hai người Tiêu Đại Thụ cùng với Tạ Hữu Thuận, thấy Tiêu Đại Thụ tiến tới phía trước một bước, hắn liền trừng mắt lên “Ngươi chính là Tiêu Đại Thụ? Vậy cặp bẫy thú ở trên núi có phải là ngươi để đó hay không?”

Sắc mặt Tiêu Đại Thụ trắng nhợt, thời điểm không có việc gì làm hắn liền lên núi để đặt hai cái bẫy thú, nghe lời người này nói thì chẳng lẽ hai cái bẫy thú của hắn gây ra chuyện gì rồi ?

“Vị huynh đệ này, không biết đã xảy ra chuyện gì?”

“Chuyện gì? Hai chiếc bẫy thú của người đã bẫy dính quản sự của chúng ta, hiện tại đang bị trọng thương, quản sự của chúng ta chính là một người tốt có tâm tính thiện lương, không muốn đi huyện nha để kiện ngươi, ngươi liền đền tiền thuốc thang đi, cũng không muốn nhiều của ngươi, chỉ cần một trăm lượng là đủ.”

Nam tử cường tráng kia liếc con mắt đỏ như máu nhìn thoáng qua ngôi nhà, lại nhìn lại quần áo mà người nhà này đang mặc, trong ánh mắt có chút khinh miệt, cũng không biết có thể lấy đủ được một trăm lượng hay không, chẳng qua không lấy đủ cũng phải lấy đủ, ánh mắt của hắn nhìn tới Tiêu Mai Hoa ở phía sau cùng, nghĩ tới cô gái nhỏ này đúng là lớn lên không tệ, khó trách được quản sự coi trọng.

“Cái gì? Một trăm lượng?” Sắc mặt Tiêu Đại Thụ càng thêm trắng hơn, một trăm lượng bạc thật sự là quá nhiều, trong nhà hắn hiện tại vì muốn chữa bệnh cho Nương nên quả thật không còn bao nhiêu tiền nữa.

Vương thị lúc này nói: “Vị huynh đệ này, cái gì mà đả thương muốn một trăm lượng bạc? Rồi lại nói hai chiếc bẫy thú kia chúng ta đặt ở chỗ đỉnh núi của nhà chúng ta, còn làm cả dấu hiệu, chuyện này nếu như bị kẹp dính thì cũng không thể tới oán trách chúng ta được, nếu là nói mười lượng tám lượng tiền thuốc thang thì chúng ta cũng nhận, nhưng một trăm lượng là quá nhiều.” Vương thị vừa thấy quần áo mà những người này mặc, lại nghe tới xưng hô của bọn họ là quản sự thì không dám quá đắc tội, nhưng để cho nàng bỏ ra một trăm lượng bạc, nàng cũng không đồng ý, liền cả gan nói những lời này.

Tiêu Lê Hoa cũng nghĩ chị dâu của mình là một người có đảm lượng, đại ca là một người đàng hoàng, có chị dâu như vậy chèo chống gia đình là rất tốt, hơn nữa sau này nếu như có gì mua bán kiếm được tiền đều giao cho họ, có người như đại tẩu nhất định có thể làm được. Chẳng qua bây giờ không phải là thời điểm nghĩ tới cái này, nàng nhìn thấy mấy người này, thấy người tới mang theo tròng mắt đánh giá mình cùng với Tiêu Mai Hoa thì liền nhíu mày xuống.

“Cho dù đỉnh núi kia là của nhà ngươi thì cũng phải đưa tiền, nếu không sẽ bị kiện, chúng ta chính là người của Tiêu gia trang, nếu như các ngươi muốn quỵt nợ thì có thể nghĩ tới hậu quả kia!”

Nghe thấy là Tiêu gia trang, mấy người Tiêu Đại Thụ cùng với Vương thị đều bị dọa rồi, Tiêu gia trang cũng không phải là một thôn trang, mà là một thôn trang của người giàu, Tiêu gia có tới mấy trăm mẫu ruộng tốt, cũng có không ít cửa hàng, hơn nữa nghe nói Tiêu gia còn có người ở trong triều làm quan, ngay cả huyện thái gia cũng lui tới cùng họn họ, thái độ hết sức khách khí, bọn họ là chọc không nổi người của Tiêu gia trang.

Tiêu Đại Thụ nói: “Một trăm lượng thật sự là quá nhiều, có thể bớt một chút hay không ?”

“Bớt một chút ? Chân của quản sự chúng ta thiếu chút nữa là bị kẹp đứt, Thầy thuốc cũng đã nói rồi, nếu như không dưỡng tốt còn có thể bị thọt, như vậy muốn một trăm lượng mà còn bớt một chút ? Cũng may là quản sự của chúng ta có lòng tốt, lúc này mới muốn ít một chút, các ngươi cũng đừng có được voi đòi tiên, một trăm lượng, một chút cũng không thể thiếu. Nhưng mà đây còn là dưới tình  huống quản sự của chúng ta không bị thọt, nếu như quản sự của chúng ta thật sự bị thọt, thì có bắt các ngươi trả một ngàn lượng cũng không đủ!”

Người hán tráng kia nói, thấy trên mặt Tiêu Đại Thụ đều toát mồ hôi, ngay cả Vương thị mới vừa rồi còn dám cãi lại cũng đã bị dọa tới rồi, TiêubMai Hoa cũng gấp gáp tới căng thẳng, một nam một nữ bên cạnh bọn họ đều cau mày, nghĩ thầm muốn chính là như vậy, một trăm lượng không áp suy sụp được bọn họ, tới lúc đó sẽ phải là một ngàn lượng.

Những người đó cũng nói để cho bọn họ chuẩn bị bạc, hai ngày sau họ quay lại lấy tiền, sau đó liền rời khỏi.

“Vậy phải làm sao bây giờ a. Thời gian sau này phải làm sao để trôi qua đây?”

Chân tay Vương thị run rẩy, đây quả thực là người đang ngồi ở trong nhà, mà họa thì từ trên trời rơi xuống, mắt thấy Đại cô đang càng ngày càng tốt, tại sao lại xảy ra chuyện này !

Tiêu Đại Thụ cũng ngồi chồm hổm ở trên mặt đất bắt đầu nắm tóc, hắn nghĩ tới không có chuyện mình lên núi đặt cặp bẫy thú làm cái gì, hắn từ khi bắt đầu đặt cặp bẫy thú kia tới giờ cũng không kiếm ra được tới một trăm lượng bạc, càng đừng nói là một ngàn lượng, đây quả thực là muốn chết !

“Nương! Người không sao chứ? Nương! Người đừng làm con sợ!” Tiêu Mai Hoa lúc này quát to một tiếng, xoay người chạy vào, thì ra là Tiêu bà tử đã tê liệt ngã xuống bên cạnh cửa, đoán chứng là mới vừa rồi cũng đã nghe được.

Cả nhà cũng bất chấp gấp gáp sợ hãi, đều vội vàng tới chiếu cố Tiêu bà tử, dìu nàng vào trong phòng, lại ấn huyệt nhân trung ở giữa mũi và miệng, vừa vuốt thuận ngực, cuối cùng cũng làm người tỉnh lại.

Tiêu bà tử khi thanh tỉnh lại thì liền khóc lóc, mặc dù nàng chỉ là phụ nhân, nhưng cũng đã sống lâu năm, rất rõ ràng những người đó đầu tiên là muốn một trăm lượng, còn nói ra một ngàn lượng bạc, chuyện này sẽ không có được kết quả tốt, người bị thương có thể sử dụng tới một trăm lượng bạc sao? Nhưng vừa lên tiếng đã đòi nhiều như vậy, rõ ràng là muốn khi dễ nhà bọn họ, bà còn biết một chuyện, càng chứng tỏ rõ hơn đã xảy ra chuyện gì, không phải là bà suy nghĩ nhiều, nhìn thấy Tiêu Mai Hoa đang gấp gáp ở bên cạnh, bà lôi kéo tay của Tiêu Mai Hoa, khóc càng dữ tợn hơn.

Người một nhà vừa khuyên vừa dỗ, cuối cùng cũng để cho Tiêu bà tử ngừng khóc, bà kêu Tiêu Mai Hoa đi nấu chút nước sôi cho bà uống, muốn để Tiêu Mai Hoa rời đi, Tiêu Mai Hoa cũng không chịu đi.

“Nương, lần này là con gây chuyện cho mọi người rồi, là con không tốt, nếu thật sự không được thì con sẽ gả đi, con nhận mệnh  .”

Tiêu Mai Hoa vừa nói vừa bưng mặt khóc, nước mắt theo tay chảy xuống phía dưới.

Tiêu Đại Thụ hỏi: “Nương, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra a? Làm sao lại có liên quan đến Mai Hoa thế ? Sao con nghe mà không hiểu?”

Tiêu Lê Hoa cũng ở một bên hỏi, chẳng qua nàng đã đoán được một chút là có chuyện gì xảy ra rồi, đoán chừng là có người coi trọng Mai Hoa, khó trách vừa rồi người cầm đầu kia tới ngó chừng Tiêu Mai Hoa, có khả năng nhất chính là quản sự hoặc người trong nhà của hắn, Tiêu gia không đồng ý, sau đó mới có chuyện ngày hôm nay, đây là buộc Tiêu gia gả nữ nhi đi, thật là từ xưa đều đã có loại chuyện bất bình này, bây giờ còn rơi vào trên đầu người nhà của nàng, nàng mới biết được loại mùi vị này thật sự rất khó chịu.

Vương thị cũng đem chuyện nói lại một lần.

Tiêu gia có một quản sự, quản sự này ở điền trang cách nơi đây chừng một trăm dặm, họ Lưu, hắn nhìn trúng Tiêu Mai Hoa, muốn kết hôn với Tiêu Mai Hoa, nhưng người này lớn lên không phải đặc biệt đẹp mắt, hơn nữa tuổi cũng ba lăm ba sáu rồi, còn đã chết vợ, trong nhà còn có nhi tử còn lớn hơn Tiêu Lê Hoa, Tiêu gia làm sau có thể đem Mai Hoa gả cho hắn được, cho nên liền cự tuyệt, kết quả là xảy ra chuyện này.

Tiêu Đại Thụ không biết là bởi vì lúc ấy hắn không có ở nhà, vì không muốn cho hắn phiền lòng nên cũng không có nói với hắn, vốn cho rằng chuyện hôn sự này đẩy đi là xong, không nghĩ tới bây giờ người ta lấn tới cửa, còn dùng phương thức này.

Tiêu Đại Thụ vừa nghe cũng không biết bây giờ phải làm sao, sau đó nói: “Chúng ta đi Tiêu gia trang tìm Tiêu lão gia đi, để hắn làm chủ cho chúng ta, nghe nói Tiêu lão gia là người rất tốt.”

Vương thị nói: “Thiếp nghe nói Tiêu lão gia đã rời nhà đi rồi, bây giờ đang là phu nhân của hắn trông coi, Lưu quản sự này giống như rất được Tiêu phu nhân coi trọng, hình như còn là thân thích gì đó với Tiêu phu nhân. . . . . .”

“Vậy cũng phải đi thử xem, bọn họ khẳng định không phải là tới để muốn bạc, mà hướng về phía Mai Hoa của chúng ta, không thể để cho Mai Hoa chịu tội được !”

Tiêu Đại Thụ nói, hắn không thể để cho muội muội gả cho loại người này được.

Người một nhà đang nói chuyện liền nghe thấy bên ngoài đang có người gọi Tiêu Đại Thụ, vừa đi ra ngoài đã nhìn thấy trong viện đứng không ít người.

Tiêu Lê Hoa nghĩ tới người ở Thôn Thảo Đầu này chẳng lẽ thích nghe bát quái tới như vậy sau? Tiêu gia vừa mới xảy ra chuyện xong thì bọn họ liền tới rồi ? Hoặc những người này chính là rất thích giúp người, vì vậy nên mới tới để giúp bọn họ? Nàng đang suy nghĩ thì đã nghe thấy một nam nhân khoảng bốn lăm tuổi đang nói chuyện với Tiêu Đại Thụ, hắn chính là thôn trưởng Thôn Thảo Đầu, hắn mở miệng hỏi trước chuyện vừa rồi, sau đó báo với Tiêu Đại Thụ để bọn họ phải xử lý tốt chuyện này, không nên đắc tội Lưu quản sự, bởi vì rất nhiều người ở trong Thôn Thảo Đầu đều làm ruộng của Tiêu gia, nếu như chọc tới Lưu quản sự thì người ở thôn bọn họ sẽ không có đường sống, những người cùng đi theo đều rối rít nói như vậy.

Tiêu Lê Hoa thấy những người này đâu phải tới giúp đở, mà là tới gây áp lực cho bọn họ.

Thậm chí đã có phụ nhân biết chuyện Tiêu Mai Hoa bị Lưu quản sự nhìn trúng, cho nên liền nói hay để TiêuMai Hoa gả cho Lưu quản sự, như vậy chẳng những không cần bồi thường tiền mà còn có thể có một con rể tốt, sau này người thôn Thảo Đầu cũng đi theo dính chút vinh quang, lời nói này lại được rất nhiều người phụ họa.

Tiêu Đại Thụ lớn tiếng nói: “Muội muội của ta chắc chắn không thể gả cho Lưu quản sự kia !”

Người trong thôn bị quát lên như vậy toàn bộ đều sợ hết hồn, sau đó bảo Tiêu Đại Thụ nếu nguyện ý muốn làm gì thì làm, không cần liên lụy tới người trong thôn là được, sau đó liền rời đi.

“Đại ca, nếu không hãy để muội gả đi thôi, những người đó chắc chắn sẽ không chịu dừng lại ở một trăm lượng, khẳng định còn có thể muốn nhiều hơn, trong nhà làm sao có nhiều tiền như vậy  . . . . . .” Lúc này Mai Hoa đi ra, nàng cũng không khóc, sắc mặt trắng bệch giống như là đã nhận mệnh rồi.

Tiêu Đại Thụ chỉ nói sẽ không để cho nàng gả đi, nhưng hắn cũng không biết nên làm sao cho tốt, hiện tại hắn ngay cả một trăm lượng bạc cũng phải đi mượn, chẳng qua bây giờ người trong thôn đều biết được chuyện này có liên quan với Lưu quản sự, biết được Lưu quản sự coi trọng muội muội của hắn, đoán chừng sẽ không đưa tiền cho hắn nữa. Vương thị càng không biết phải làm thế nào,  chỉ có thể lôi kéo Tiêu Mai Hoa trở về trong phòng.

Tiêu Đại Thụ nói: “Ta sẽ không để cho Mai Hoa gả cho Lưu quản sự , hắn năm nay bao nhiêu tuổi, lại còn từng chết vợ, lại lớn lên xấu, vóc dáng còn thấp hơn Mai Hoa một cái đầu, nam nhân như vậy ta sẽ không thể gả Mai Hoa đi, cho dù có quỳ chết ở cửa Tiêu gia, ta cũng sẽ đi cầu xin Tiêu phu nhân!”

“Đại ca, mọi người đừng gấp vội, để muội suy nghĩ biện pháp.”

Tiêu Lê Hoa đột nhiên nói, nghe Tiêu Đại Thụ nói như vậy, trong lòng nàng rất cảm động, nghĩ thầm có đại ca như vậy rất tốt, chờ nghe được hắn nói những lời đó thì linh quang trong đầu chợt lóe lên, nghĩ tới có lẽ dùng biện pháp này có thể được.

Tiêu Đại Thụ nói: “Muội có biện pháp gì?”

Tiêu Lê Hoa hỏi: “Tiêu gia có phải có một tiểu thư gọi là Tiêu Tử Y hay không ?”

“Đúng vậy, đó là Đại tiểu thư của Tiêu gia, danh tiếng vô cùng tốt. Muội hỏi tới nàng làm gì ?Chẳng lẽ muốn đi cầu xin nàng?”Ánh mắt Tiêu Đại Thụ sáng lên, nếu cầu xin Tiêu phu nhân, có thể Tiêu phu nhân còn che chở cho thân thích của nàng, nhưng Tiêu tiểu thư cũng chỉ là cô nương trẻ tuổi, đoán chừng có thể giải quyết được chuyện tình của Mai Hoa.” Chúng ta đi cầu xin Tiêu tiểu thư!”

“Ca ca, để muội đi đi, huynh yên tâm, nói không chừng muội có biện pháp để cho Tiêu tiểu thư tới hỗ trợ.”

Tiêu Lê Hoa nói với Tiêu Đại Thụ, muốn vì cái nhà này, vì Mai Hoa, lần này nàng nhất định phải tới gặp Tiêu Tử Y, muốn cho Lưu quản sự kia nhận đả thương một lần.

 

Chương 24 : Kiểu giáng của giày.

Tiêu Lê Hoa đi an ủi Nương cùng muội muội Mai Hoa, nói nàng sẽ có biện pháp giải quyết chuyện này, để cho các nàng không cần phải lo lắng, kết quả các nàng đều không tin lời của nàng, Tiêu bà tử càng không muốn để nàng đi tới Tiêu gia náo loạn, vạn nhất nếu náo quá mức chẳng những khiến Mai Hoa xui xẻo mà ngay cả nhà bọn họ cũng đều phải xui xẻo theo.

Tiêu Lê Hoa phải thề tuyệt đối sẽ không đi náo loạn thì Tiêu bà tử mới yên tâm, sau đó liền lôi kéo tay của Mai Hoa rồi mặt ủ mày chau.

Trải qua một trận náo loạn đã mất một canh giờ, Tiêu Đại Thụ dứt khoát để bọn họ ở lại một đêm, cũng tiện an ủi nương cùng với Mai Hoa, chẳng qua là Tiêu Lê Hoa không có ở lại, nàng vẫn thích ở lại chính nhà của mình hơn, hơn nữa còn muốn đi Tiêu gia trang, nó cách thôn Hạ Cầu gần hơn một chút, cho nên bọn họ vẫn về nhà, chờ tới nhà thì trời cũng đã tối rồi, thuận đường đem xe trả lại, một nhà mới đi về nhà, tiểu Mộc Đầu đều đã ngủ mất rồi.

Về tới nhà Tiêu Lê Hoa làm đồ ăn đơn giản để người một nhà ăn, Tiêu Lê Hoa rửa mặt cùng rửa tay chân cho Thạch Đầu và Mộc Đầu, để bọn nhỏ nằm ngủ ở trên giường gạch, nàng cùng với Tạ Hữu Thuận hai người ngồi ở trên giường gạch hướng về phía chiếc bàn trên tiểu kháng, có châm một ngọn đèn để nói chuyện.

Tạ Hữu Thuận nói: “Nàng thật sự muốn tới Tiêu gia trang? Để ta đi cùng nàng.”

“Được, ngày mai chúng ta sẽ đi, để Thạch Đầu cùng với Mộc Đầu ở trong nhà Vương nhị tẩu đi.”

Tiêu Lê Hoa quay đầu lại nhìn hai nhi tử mới dính gối đã ngủ mất rồi, trên mặt lộ ra nụ cười mỉm từ ái, có hai đứa nhỏ này khiến cho nàng liền cảm thấy đặc biệt có sức lực, đồng thời hôm nay ở nhà mẹ đẻ gặp phải chuyện này càng khiến cho nàng kiên định hơn với quyết tâm kiếm tiền, nàng không muốn sau này trong nhà bởi vì không có tiền nên nhận phải loại khi dễ như vậy, nàng muốn cho hai đứa bé một khung trời để khỏe mạnh trưởng thành, nếu muốn đọc sách thi khoa cử thì có thể đi, nếu muốn làm phú ông tiêu dao nhàn hạ cũng được.

Tạ Hữu Thuận vốn lo lắng nương tử đi Tiêu gia sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của nàng nhìn nhi tử, tâm tình của hắn cũng buông lỏng, nghĩ tới nàng đã thay đổi rồi, cũng không cần phải lo lắng nữa.

Hai vợ chồng nói chuyện một lát sau đó tắt đèn đi ngủ.

Ngày thứ hai sau khi ăn xong điểm tâm hai người liền đem hai đứa bé đưa tới chỗ vợ chồng Vương Đại Sơn, nhìn hai đứa nhỏ cùng với Đồng Tiền ở chung một chỗ, cả hai người đều yên lòng rời đi.

Tiêu gia trang cách thôn Hạ Cầu cũng không gần, nếu như đi bộ mau phải mất khoảng một canh giờ, may mắn là trên đường họ gặp phải một chiếc xe trâu, cả hai người đi nhờ xe nên cũng thoải mái một đoạn đường, vì vậy chưa tới một canh giờ đã tới nơi.

Tiêu gia trang vô cùng khí phái, Tiêu Lê Hoa nghĩ về sau mình cũng muốn kiếm tiền để sắm một phần sản nghiệp như vậy, tới lúc đó cho thu địa tô để kiếm bạc, con cháu đầy cả sảnh đường, như vậy sẽ rất hạnh phúc.

Muốn gặp được tiểu thư Tiêu gia cũng không dễ dàng, không phải nói muốn gặp là có thể gặp được, Tiêu Lê Hoa đã sớm nghĩ tới chuyện này, vì vậy để cho Tạ Hữu Thuận đưa cho người giữ cửa một chút tiền, để hắn đi truyền lời, nói là bọn họ có chuyện muốn gặp Tiêu tiểu thư, là chuyệ về Tô Nguyên Xuân,

Nàng cũng không tin Tiêu Tử Y nghe thấy vậy liền không gặp bọn họ, Tô Nguyên Xuân ngày đó làm trò nhục nhã nàng ấy trên đường trước mặt nhiều người như vậy, hơn nữa còn liên quan tới nam nhân, nữ nhân dù có tấm lòng độ lượng hơn nữa cũng sẽ có oán khí, Tiêu Tử Y ngày đó mặc dù mặt ngoài bình tĩnh, nhưng lửa giận ở trong mắt nàng ấy, Tiêu Lê Hoa cũng không có bỏ sót.

“Nương tử nàng muốn nói chuyện kia với Tiêu tiểu thư?”

Tạ Hữu Thuận hỏi, nghĩ tới Tô tiểu thư kia vừa nhìn là biết người nhỏ mọn, nếu như chọc phải nàng ta thì có thể dính phiền toái hay không? Hắn cũng không lo lắng bản thân mình, hắn chỉ lo lắng vợ hắn cùng hài tử, hơn nữa Tô Nguyên Xuân lại là thân thích của Cao gia, còn biết nương tử, hắn không muốn lại để cho nương tử cùng với Cao gia nhấc lên quan hệ.

Tiêu Lê Hoa nói: “Chàng yên tâm, ta chỉ đem nữ nhân họ Tô kia làm cái cớ, chỉ là muốn gặp được Tiêu tiểu thư thôi, ta muốn cùng với Tiêu tiểu thư nói chuyện khác, chẳng qua chuyện này cũng là Tô Nguyên Xuân dẫn lên, nếu như Tiêu tiểu thư cảm thấy hứng thú thì có thể giúp chúng ta xử lý quản sự kia một chút, Mai Hoa sẽ không có chuyện gì.”

Tạ Hữu Thuận gật đầu, cùng  chờ với Tiêu Lê Hoa, hắn nghĩ tự mình muốn đi nhìn xem một chút, nếu xảy ra chuyện thì để hắn tới chống đỡ là được.

Qua không tới một lúc sau, gia đinh kia đã trở lại, đi theo còn có một tiểu nha hoàn, muốn dẫn Tiêu Lê Hoa cùng với Tạ Hữu Thuận đi vào.

Vào trong thôn trang, ánh mắt của Tiêu Lê Hoa liền  đánh giá phong cảnh ở bên trong, trong lòng thầm than thở, nghĩ tới bố cục này quả thật không tệ, chẳng qua nàng không có hết nhìn đông lại nhìn tây, miễn khiến cho người ta xem thường. Rất nhanh đi tới hậu viện, tiểu nha hoàn để cho Tạ Hữu Thuận đứng lại chờ, mang theo Tiêu Lê Hoa đi vào trong.

Tiêu Lê Hoa bảo Tạ Hữu Thuận không cần phải lo lắng, nàng sẽ lập tức trở lại, Tạ Hữu Thuận cũng chỉ có thể ở nơi này để chờ đợi.

Hậu viện so sánh với phía trước rõ ràng nhìn còn đẹp hơn, lúc này đã là cuối mùa xuân đầu mùa hè, hoa hồng xanh lá mạ có sắc thái rực rỡ, dọc theo đường đi khiến cho ánh mắt người ta đều nhìn không hết, trong lúc vô tình đã tới một gian phòng, chỉ thấy Tiêu Tử Y đang ngồi ở trên ghế, vẫn mặc một thân áo màu tím, nhưng quần màu lam nhạt có thêu hoa văn, trên đầu cài một cây trâm, phía trên là tơ vàng tết thành hình hoa mẫu đơn, vừa hoa lệ vừa uyển chuyển, cùng với khí chất của nàng thật sự vô cùng xứng.

Tiêu Lê Hoa thầm nghĩ Tiêu Tử Y thân là đại gia khuê tú có khí chất thật sự rất đẹp, bản thân mình thì mặc giống như nông phụ, nhưng nếu mặc giống như vậy thì quả thật nàng có chút không thể giả bộ đến được.

Tiêu Tử Y đang nhìn Tiêu Lê Hoa, nhìn thấy thôn phụ này lớn lên có khuôn mặt trứng ngỗng, mắt to mày liễu, làn da trắng noãn, đầu tóc được bọc lại bằng một khối khăn màu lam, áo là màu lam, quần màu xanh, trang phục gọn gàng, mặc dù vẻ thùy mị ở trung đẳng, nhưng lại vì vẻ mặt cùng ánh mắt ôn hòa khiến càng thêm ưa nhìn, nàng nghĩ một thôn phụ hương dã như vậy thì có thể cùng nàng nói chuyện gì về Tô Nguyên Xuân ? Trong lòng nàng càng hiếu kỳ, nhưng cũng không có ôm hi vọng gì lớn.

Tiêu Lê Hoa khẽ hành lễ với Tiêu Tử Y, tự giới thiệu mình.

“Ngươi cũng họ Tiêu, không biết là họ Tiêu nào? Họ Tiêu ở Thảo Đầu hay là Tiểu Nguyệt Tiếu ?”

Tiêu Tử Y hỏi xong liền nghĩ đến Tiêu Lê Hoa là một nông phụ, nữ nhân ở nông thôn như vậy đều không biết chữ, hỏi như thế nàng cũng không thể trả lời được, còn lộ vẻ lúng túng, chẳng qua không ngờ Tiêu Lê Hoa lại trả lời, trong lòng nàng còn có chút hứng thú, một thôn phụ còn biết chữ, điều này khiến cho nàng rất thưởng thức..

“Thì ra là cùng một dòng họ, mời Tạ tứ nương tử ngồi.”

Tiêu Tử Y bởi vì Tiêu Lê Hoa cùng dòng họ với nàng nhưng không kiêu ngạo không siểm nịnh khiến ấn tượng của nàng đối với nàng ta rất tốt, bảo nàng ngồi xuống ghế, Tiêu Lê Hoa cũng không khách khí liền ngồi xuống.

“Tạ tứ nương tử, không biết ngươi tới là muốn nói điều gì, hiện tại cứ nói đi.”

“Tiêu tiểu thư, trước đó vài ngày ta ở trấn trên gặp ngài cùng với Tô tiểu thư đang trò chuyện trên trấn, nàng ta nói thật sự là không dễ nghe.”

Tiêu Lê Hoa nói, nhìn thấy nụ cười trên mặt Tiêu Tử Y phai nhạt, trong lòng một chút cũng không sợ, thầm nghĩ quả nhiên Tiêu Tử Y vẫn tức giận Tô Nguyên Xuân, như vậy rất tốt, việc nàng ấy để ý lời nói của Tô Nguyên Xuân đối với mình lại càng có lợi, hiện tại nàng chỉ muốn biết Tiêu Tử Y có để ý Tô Nguyên Xuân vạch trần khuyết điểm kia của mình hay không.

Tiêu Tử Y nhàn nhạt nói : “Vậy thì như thế nào? Không phải ngươi bảo muốn nói chuyện của nàng ta sao ? Chẳng lẽ là có thể làm cho nàng ta không còn mặt mũi? Nếu như ngươi có thể nói ra, ta sẽ không để ngươi phí công lại đây một chuyến.”

“Vậy thì đa tạ Tiêu tiểu thư. Ta tới đây đúng là có chuyện, Tiêu tiểu thư nói những lời này ta liền yên tâm.” Tiêu Lê Hoa cũng không dối gạt mục đích của mình, hai người lại không có giao tình gì, nên đem chuyện nói ra rõ ràng mới đúng.”Trên thực tế ta không có bắt được nhược điểm gì của Tô tiểu thư, ta chỉ nghe nàng ta nói tới nhược điểm của Tiêu tiểu thư ngài, nên nghĩ tới một chút xem ngài có để ý tới hay không, có muốn giải quyết hay không, trong tay ta có một biện pháp, có lẽ Tiêu tiểu thư ngươi sẽ có hứng thú.”

Tiêu Tử Y nghe được thì trong lòng không thích, nhược điểm của nàng chính là có vóc dáng không cao, Tô Nguyên Xuân thấy nàng một lần cũng muốn cười nhạo nàng một lần, thật ra vóc dáng của nàng không có thấp tới không nhìn được, nhưng vừa so sánh với Tô Nguyên Xuân thì liền thấp đi nửa cái đầu, Tô Nguyên Xuân cười nhạo nàng khiến nàng rất để ý, cảm thấy người bên cạnh cũng thấy vóc dáng của nàng thấp.

Người ta vẫn nói “tam nhân thành hổ”( nhiều người nói sẽ thành sự thật ) có lúc lời đồn đại nói nhiều sẽ liền thành sự thật, vốn không có ai chú ý tới vóc dáng của Tiêu Tử Y, Tô Nguyên Xuân vừa nói thì người khác cũng sẽ cho là Tiêu Tử Y có vóc dáng không cao rồi.

Tiêu Tử Y rất chán ghét cảm giác như vậy, thời gian về lâu dài, chỉ cần so sánh nàng với những người cao thì càng phải tận lực tránh xa một chút mới cảm thấy không có áp lực, mà bây giờ ngay cả một cái thôn phụ cũng có thể nhắc tới khuyết điểm của nàng, làm cho trong lòng nàng lại càng không thích, chẳng qua Tiêu Lê Hoa nói trong tay nàng ta có biện pháp, cũng khiến cho nàng có hứng thú.

“Có biện pháp gì? Nói ra nghe một chút.”

“Kính xin Tiêu tiểu thư mang giấy mực lên, ta muốn vẽ một bức tranh cho ngài xem.”

Tiêu Tử Y sai bảo người đi lấy, cũng muốn nhìn xem Tiêu Lê Hoa có thể vẽ ra được cái gì, đợi tới khi Tiêu Lê Hoa đem bức tranh vẽ xong rồi đưa cho nàng xem, nàng vừa nhìn có chút không hiểu, chỉ hiểu được đây là một chiếc giày, nhưng chờ Tiêu Lê Hoa nói với nàng xong, ánh mắt của nàng liền sáng lên.

Tiêu Lê Hoa vẽ trên giấy chính là một chiếc giầy thêu tăng thêm tầng đáy giầy, nhiều thiếu nữ hiện đại không thể rời bỏ giày cao gót được, mặc dù nó không có làm cho người ta cao hơn nhiều, nhưng toàn thân cũng thêm phần duyên dáng yêu kiều, khiến người bước đi có tự tin hơn, Tiêu Tử Y thiếu hụt chính là cái này. Đáng thương cho các cô nương cổ đại đều đi giày thêu đế bằng, còn muốn mặc váy dài tới chấm đất, nếu vóc dáng vừa cao vừa gầy thì nhìn sẽ rất đẹp, vóc dáng mập chút  lại thấp một chút thì kia quả thực chính là bi kịch.

“Cái này rất tốt, Tạ tứ nương tử ngươi quả thật rất là thông tuệ. ”

Cuối cùng Tiêu Tử Y đem ánh mắt từ trên bản vẽ dời đi, nhìn Tiêu Lê Hoa tán dương, không ngờ một thôn phụ chỉ nhìn thấy nàng một lần mà đã có thể nghĩ ra biện pháp như vậy, đúng là cơ trí, quan trọng nhất là nàng ta lại biết đem loại giày này tới trước mặt nàng, cái này lại càng thông tuệ hơn, làm cho nàng đối với nàng ấy có vài phần kính trọng.

Tiêu Lê Hoa mím môi cười một tiếng, nói: “Có thể làm cho Tiêu tiểu thư vừa lòng là tốt rồi.”

“Ta rất hài lòng, đúng rồi, ngươi nói ngươi tới đây là có việc cần nhờ, không biết là có chuyện gì? Ngươi nói đi, chỉ cần là ta có thể làm được, ta liền đáp ứng.” Tiêu Tử Y nói, hiện tại tâm tình của nàng rất tốt, tưởng tượng mình đi loại dày này làm cho vóc người nàng càng cao thêm, nhìn càng thêm mỹ lệ, trong lòng càng giống như nở hoa.

Tiêu Lê Hoa đợi chính là lúc nàng ta nói lời như vậy, nàng liền đem chuyện ở nhà mẹ đẻ của mình nói ra, xin Tiêu Tử Y đem chuyện này bình xử.

Tiêu Tử Y vừa nghe liền đáp ứng, nàng nghĩ tới chuyện này chính là quản sự của nhà mình không đúng, nào có chuyện đi ép cưới cô nương nhà người ta như vậy, nàng liền bảo Tiêu Lê Hoa yên tâm.

Tiêu Lê Hoa nghe thấy Tiêu Tử Y đáp ứng, tảng đáo trong lòng cũng hạ xuống, thầm nghĩ rốt cục cũng có thể vì người nhà của mình làm một chuyện tốt, chờ tới khi nghe thấy Tiêu Tử Y cho nàng năm mươi lượng bạc, giống như cảm tạ nàng đưa tới hình mẫu giày, nàng lại càng thêm cao hứng. Năm mươi lượng bạc không phải là số lượng nhỏ, hơn nữa để cho nàng ấy kiểu dáng đôi giày cũng rất đáng, nàng nói với Tiêu Tử Y có thể làm giày như vậy để đi bán, nhất định sẽ có các tiểu thư nhà giàu mua, cũng có thể mang đi tặng người ta, nhất định sẽ làm cho người ta vui vẻ.

Tiêu Tử Y cũng nghĩ tới chuyện này, cho nên mới cho Tiêu Lê Hoa nhiều bạc như thế, thấy Tiêu Lê Hoa suy nghĩ giống mình, Tiêu Tử Y liền biết nông phụ này thật đúng là không dễ lừa gạt, lại càng thêm có vài phần kính trọng đối với nàng.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion22 Comments

  1. Phù! May quá! Mới đầu cứ nghĩ nhà mẹ TLH phải rất khó khăn mới giải quyết được vấn đề, không ngờ TLH thật nhanh trí. Lưu quản sự kia thật là quá đáng, nghĩ gì một lão đầu đòi lấy cô gái ít tuổi hơn nhỉ tử của hắn chứ, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga sao. Quá đáng. Người trong thôn kia cũng chẳng tốt lành gì, họ chỉ lo cho lợi ích của họ. Lúc nào cũng có bọn đầy tớ ăn hôi theo chủ nhân, thật k coi ai ra gì. May mắn lần này TLH đã giúp được người nhà lại còn tạo được vụ làm ăn với Tiêu tiểu thư nữa chứ. Thật đáng mong chờ

  2. Cái tên Lưu quản sự của Tiêu gia trang dù chưa gặp nhưng đã không ưa nổi rồi. Đã xấu, lớn tuổi, góa vợ, có con lớn mà còn muốn trâu già gặm cỏ non. Cái tên này quá vô sỉ đáng bị trừng phạt. May mà Tiêu Lê Hoa nhanh trí tìm Tiêu tiểu thơ. Nàng giúp Tiêu tiểu thơ khắc phục việc Tô Nguyên Xuân chê nàng không cao, lại thêm làm giày là một khoản làm ăn khá Tiêu tiểu thơ phải giúp thôi.
    Cảm ơn editors

  3. Đúng là trong xã hội kể cả xưa vs nay đều có kẻ hèn ức hiếp ng dân nghèo. Chính vì thế nên Lưu quản sự mới lợi dụng để uvs hiếp Tiêu Đại Thụ,may mắn thay có sự nhanh chí của Lê Hoa cứu nguy kịp thời mà lại còn có tiền mang về nữa. Hy vọng sang tập tiếp theo Lê Hoa bắt đầu công cuộc làm giàu. Thanks nàng nhiều

  4. Không nghĩ tới TLH về nhà mẹ đẻ 1 chuyến lại gặp phải chuyện cẩu huyết như vậy. Cổ đại người có tiền có quyền thì đều có thể tuỳ ý chén ép người dân mà. May mắn là TLH ở đây đã nghĩ ra biện pháp giúp cho nhà mẹ đẻ cũng giúp muội muội của mình.
    TLH gặp được TTY vậy là thành công rồi. Không những giải quyết được chuyện nhà mẹ đẻ còn thêm được 50 lượng bạc nữa.
    Cảm ơn edictor

  5. Tran Thanh Hang

    Hahaa. Đưa giày cao gót cho phụ nữ thì đúng là quá tuyệt vời rồi. TLH này thật sự là thông minh nhanh nhạy. May quá, sau sự vụ này thì chắc mng trong gia đình đã hoàn toàn yên tâm đối với TLH rồi.

    PS: ko hiểu nông dân thời nay ntn, nhưng mấy kiểu hàng xóm láng giềng như của người nhà mẹ đẻ TLH thì đúng là cực phẩm. Ko giúp gì được thì thôi, lại còn gây áp lực như vầy thật ko ưa nổi.

  6. Cái lão quản sự đúng là đáng ghét mà, ỷ mình làm ở nhà giàu mà bắt nạt, ức hiếp người khác, chẳng qua tiêu gia là nông dân thấp cổ bé họng thôi, chứ lão ta cũng chỉ là người đi làm thuê cho nhà giàu chứ hơn gì ai. May mà TLH về thăm nhà nên kịp thời chứng kiến sự việc rồi nghĩ ra cách, chứ không phen này Mai Hoa có khi phải gả thật, dù người nhà không muốn nhưng cũng làm gì được khi mà tiền thì không có, lại thêm hàng xóm láng giềng vì sợ liên lụy mà cùng kéo tới mồm năm miệng mười bức bách một nhà tiêu gia, áp lực như núi mà.

  7. trần thắm

    hic. ko ngờ lần đầu tiên lấy kiến thức hiện đại ra áp vào lại trong tình huống này. Vừa là giúp nhà mẹ đẻ tai qua nạn khỏi, vừa là kiếm thêm bạc cho nhà. Đây có phải là món lời đầu tiên mà TLH kiếm được ko? Mới có vẽ 1 bức họa thôi mà đã được 50 lượng rồi. Đây là thiết kế đó, ta nghĩ sau này TLH còn bán cho Tiêu tiểu thư mấy lần nữa đó. Vì nàng còn có nhiều kiểu dáng và mẫu mã mà. Dĩ nhiên là ko thể như hiện đại rồi, nhưng họa tiết và kiểu cách thì còn nhiều lắm. Ta mong chờ nàng ấy nghĩ cách kiếm tiền quá luôn. Tiêu tiểu thư này cũng là người tốt và hiểu chuyện. Sau này kết giao cũng là ko tệ đâu

  8. Ơn trời, rốt cuộc cũng xử lý được cục diện rối loạn kia a, Cơ mà mị thấy con đường làm giàu của LH tỷ cũng thênh thang lắm a! Chẳng mấy mà giàu đấy!

  9. Ôi hay quá nàng ơi. Hóng hóng. Truyện càng ngày càng hay. Không biết liệu sau này có hợp tác làm ăn j với cái nhà giàu họ Tiêu kia không nhỉ. Ta thấy bảo nhà đấy cũng tốt tính không phải ác bá j cả. Nếu giao hảo được thì tốt quá. Iu iu. Chờ chương mới nhà nàng

  10. Tên quản sự kia đứng là quá thủ đoạn, cũng may là TL nhanh trí nên mới giúp được chuyện này, lại còn có tiền và thêm 1 mối giao hảo nữa. Cũng coi như trong xui có hên

    Tks tỷ ạk

  11. Ôi nằm khoing cũng bị trúng đạn. Quản sự dựa hơi chủ mượn uy danh của chủ cạy mạnh hiếp yếu nhá. Hừ cũng may Tiêu Lê Hoa nhanh nhạy nghĩ được cách đối phó với cái lão già quản sự kia mà còn được hơn năm mươi lượng bạc nữa chứ. Có bạc có vốn có thể suy tính đường làm ăn rồi.

  12. Lion Nguyễn

    Nhà nghèo thời xưa luôn bị ức hiếp thế đấy, muốn hốt con nhà người ta chỉ cần kiếm 1 lý do vô cùng hoang đường cũng thành sự thực. Chỉ là Tiêu Lê Hoa đã làm tên quản sự kia phải tay trắng rồi. Qua trận này Tiêu Lê Hoa lại càng quyết tâm làm giàu hơn nữa. Thanks nhóm dịch nhé!!

    • Phận con gái lại nhà nghèo ở thời ngày xưa thực sự khổ luôn. Đẹp đáng yêu 1 tí mà bị maya gã cường hào ác bá nhìn trúng là đen đủi như Mai Hoa vậy. K có chỗ dựa thì đúng là chịu đủ khổ cực luôn.
      Lê Hoa giỏi roài, trứng chưa bán đã kiéma đc 50 lượng luôn

  13. Việc kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu thời đại nào cũng có, nên mình cũng ko chán ghét Lưu quản sự cho mấy. Điều mình ghét là hàng xóm nhà mẹ Lê Hoa. Thấy chướng mắt mà còn ích kỷ nữa, đã ko giúp đỡ mà còn gây áp lực cho nhà họ Tiêu nữa chứ, đúng thiệt là thức đêm mới biết đêm dài, sống lâu mới biết lòng ng ra sao mà.

  14. Cũng chỉ mong Tiêu Tử Y này thật sự sẽ là người tốt và hiểu chuyện. Nếu được như thế thì có thể giúp Tiêu Lê Hoa nhiều 1 chút.

  15. Bạn ơi, có thể sửa lại: kiểu giáng của giày —> kiểu dáng. Truyện hay mà có lỗi thì hơi tiếc!!!

  16. Cái này gọi là trong cái rủi có cái may k ngờ TLH lại nhanh trí nhớ ra tiểu thư Tiêu gia kia. Ko biết sau này nhà TLH buôn bán có liên quan gì đến nhà họ Tiêu ko thật mong chờ nha. Tên quản sự kia đúng là dựa hơi chủ mà bằng đức hạnh của hắn mà muốn nhúng chàm cô nương nhà ngta hừ hừ.

  17. Lâu rồi mới có 1 truyện điền văn thực tế như vậy. Tình tiết không trùng lặp với các truyện cũ, mình nghĩ Tiêu Lê sẽ bắt tay làm ăn với Tiêu tiểu thư ha.

  18. Làm quản sự cho nhà giàu cũng lên mặt chèn ép người nghèo. May là Lê Hoa nhà ta có biện pháp xử lý.

  19. Hoa tỷ giỏi quá vừa giúp được nhà mẹ, vừa kiếm được món tiền đầu tiên rồi. Có thể trả hết nợ mà vẫn còn dư để kinh doanh đó, giờ tha hồ ăn thịt.

  20. thật đúng là chó cậy gần nhà mà, cái vị Lưu quản sự kia già rồi mà còn ham hố. lần này Tiêu Lê Hoa không những giải quyết được vấn đề của Mai Hoa vì gặp phải Lưu quản sự mà còn kiếm được tiền cho gia đình nữa. ahihi. ;94 ;07 ;07

  21. Ồ, ý tưởng giày cao gót. Nữ chính vừa giải quyết được chuyện em gái, vừa có dư tiền trả nợ rồi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: