Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 19+20

26

Chương 19: Yêu sau khi kết hôn

Editor: Thu Huyền

Beta: Tiểu Tuyền

Buổi tối nhà nông thường ngủ rất sớm, một là vì đốt đèn dầu, hai là vì mệt mỏi sau một ngày làm việc nên cũng muốn nghỉ ngơi sớm, hơn nữa sáng ngày hôm sau còn phải thức dậy sớm.

Người nhà nông chính là như vậy, mặc kệ ngày hôm sau có việc hay không, đều là trời vừa sáng đã dậy rồi, ngoài đồng có việc thì ra đồng, nếu không có việc thì sẽ dọn dẹp trong nhà sạch sẽ, dậy trễ sẽ bị mọi người nói thành người lười, nói thành không biết sống sẽ bị người ta thấy chướng mắt, nếu nam nữ kia còn chưa có thành thân, nữ sẽ khó tìm được nhà chồng, nam sẽ không cưới được vợ tốt.

Thạch Đầu Mộc Đầu rất nhanh liền mệt nhọc, ngồi ở bên cạnh cha mẹ ngáp liên tục, mắt díp lại nhưng lại không chịu đi ngủ.

Tiêu Lê Hoa trải chăn cho bọn chúng xong rồi, lại để cho bọn chúng đi ngủ.

Thạch Đầu nói: “Mẹ, con muốn nghe mẹ kể chuyện Tề Thiên đại thánh.”

Mộc Đầu cũng nháy mắt nhìn xem, vừa nghe đến kể chuyện xưa lại nhao lên.

Tiêu Lê Hoa để cho hai đứa nằm xuống, cười nói: “Được, các con nằm xong, mẹ sẽ kể chuyện xưa cho các con. Các con chờ mẹ đem đệm giường trải xong đã, chúng ta cùng nằm chung nhé!”

Lúc này Tạ Hữu Thuận đã trải đệm giường xong, thấy Tiêu Lê Hoa đem áo ngoài cởi ra, nằm ở giữa hai hài tử, dùng một cái chăn mỏng đắp lên mình, sau đó kể chuyện xưa cho bọn nhỏ.

Tạ Hữu Thuận cũng cởi quần áo ra, tắt đèn, nằm ở trên giường gạch trợn tròn mắt nghe tiếng nói của Tiêu Lê Hoa vừa dịu dàng vừa nhẹ nhàng kể câu chuyện hắn chưa từng nghe qua, giọng nói của nàng thật hay, so với giọng nói của tất cả nữ nhân hắn từng nghe qua đều êm tai hơn, hóa ra thời điểm nàng không náo giọng nói là như thế này đấy. Hơn nữa nàng kể chuyện xưa giảng dạy cũng hay, câu chuyện sinh động như vậy lại từ trong miệng nàng lưu loát nói ra, nay cả nói lắp cũng không có, so với chuyện hắn nghe được từ thuyết thư tiên sinh kể hay hơn nhiều. Nghe âm thanh như vậy, hắn cảm thấy trong lòng tựa như có cái gì cào nhẹ lấy, cảm giác rất thoải mái.

Tiêu Lê Hoa mới kể được một nửa, đã nghe tiếng hít thở đều của hai hài tử biết rõ bọn chúng đều đã ngủ rồi, đắp kín chăn mền trên người bọn chúng, sau đó nàng đem thân thể đang nằm nghiêng một chỗ quay lại, kết quả là nằm thời gian dài bị tê, trong miệng phát ra một tiếng than nhẹ.

“Làm sao vậy?”
Tạ Hữu Thuận còn chưa ngủ, nghe thấy âm thanh không đúng liền hỏi, vươn tay ra bắt lấy tay Tiêu Lê Hoa, cảm giác tim như bị cái gì nắm lấy vững vàng không có buông tay ra.

Tiêu Lê Hoa cười nói: “Không có việc gì, chỉ là nằm nghiêng lâu có chút tê cứng, nằm một chút là tốt rồi.”

Sau đó hai người đều không nói, Tiêu Lê Hoa muốn rút tay ra, nhưng không có thành công, nàng cũng không có động, nghe tiếng Tạ Hữu Thuận hít thở, tim đập như trống trong lòng ngực, nàng cũng định làm Tiêu Lê Hoa rồi, cũng biết Tiêu Lê Hoa là phụ nữ có chồng, đều có hai hài tử rồi, nhất định sẽ làm cái chuyện kia, lại nói thời điểm nàng làm Tiêu Lê cũng không phải là không có trải qua chuyện này, nên đối với việc này cũng không sợ hãi.  Tạ Hữu Thuận là nam nhân không tệ, theo lý là có thể tiếp nhận, nàng nghĩ đến Tạ Hữu Thuận nếu thật sự muốn, nàng cũng sẽ không cự tuyệt, chỉ là có đôi khi nghĩ thì dễ dàng, thật sự gặp phải vẫn có chút khẩn trương.

Tạ Hữu Thuận cảm giác được Tiêu Lê Hoa muốn rút tay về, trong lòng có chút phức tạp, lúc trước hắn lấy Tiêu Lê Hoa, Tiêu Lê Hoa cũng không muốn gần gũi hắn. Hắn cũng không thích Tiêu Lê Hoa, nhưng đó là vợ hắn, Tiêu Lê Hoa giày vò như vậy, hắn không đánh nàng cũng không mắng nàng, nhưng đôi khi trong lòng có đôi chút ức khí, cũng có thể xuống tay, ngẫm lại cưới vợ không tốt, dù sao cũng phải sanh con, hài tử chính là chỗ dựa của hắn, cứ đần độn, u mê như vậy mà có hai đứa bé.

Hiện tại Tiêu Lê Hoa không giống như trước rồi, Tạ Hữu Thuận phát hiện mình thực yêu thích người vợ hiện tại, bởi vì trong lòng để ý, dù là trong nội tâm còn muốn, thấy nàng không muốn nên cũng không hạ thủ, cho nên hắn chỉ nắm chặt tay của nàng.

Tiêu Lê Hoa đợi cả buổi không thấy Tạ Hữu Thuận có động tác gì, nhẹ giọng hỏi: “Chàng ngủ rồi?”
“Không có, ta đang nghĩ có phải muội còn không muốn cùng ta làm chuyện kia.”

“Chàng nói cái gì đấy…” Tiêu Lê Hoa có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Tạ Hữu Thuận lại nói thẳng ra lời này, mặt nàng có chút nóng lên, lại muốn rút tay lại nhưng vẫn không có thành công.

“Ta chỉ là trên đầu bị thương chưa khỏe… Đương nhiên, ta và chàng tuy đã sống chung những năm qua, nhưng mà những năm này vẫn luôn cãi nhau ầm ĩ, thoáng cái thân mật… trong lòng có chút không được tự nhiên. Ta có chút khẩn trương, nhưng nếu chàng cho ta một chút thời gian, qua một thời gian ngắn là tốt rồi, chúng ta ở chung nhiều hơn một chút, ta nhất định có thể tự nhiên mà tiếp nhận chàng. Kỳ thật ta không ghét chàng, chàng rất tốt.”

Tiêu Lê Hoa  nói một hơi xong,  không biết Tạ Hữu Thuận có đáp ứng cho nàng thời gian không, nàng nghĩ không phải có câu kết hôn trước yêu đương sau sao?  Bọn họ cũng nên nói chuyện yêu đương. Nếu Tạ Hữu Thuận không có để ý cảm giác của nàng, nàng cũng sẽ không cự tuyệt hắn, nhưng bây giờ hắn hỏi nàng, nàng cũng muốn tranh thủ một ít thời gian cho bản thân. Cho dù đời trước bị chồng trước tổn thương nên đối với tình yêu không quá nóng bỏng rồi, nàng cũng muốn cùng với trượng phu này quen thuộc thân thiết rồi mới quan hệ thân mật.

Tạ Hữu Thuận nghe Tiêu Lê Hoa nói ban đầu còn có chút sa sút, đợi nghe đến câu cuối cùng kia, hắn liền cao hứng trở lại, vợ nói không ghét hắn, còn nói mình rất tốt.

“Vậy chúng ta cứ từ từ ở chung một thời gian ngắn.”
Tạ Hữu Thuận nghĩ trong khoảng thời gian này mình đối với vợ tốt hơn một chút, đem tình cảm bồi dưỡng tốt rồi, sau đó làm tiếp chuyện cuối cùng kia, nghĩ đến chuyện kia, phía dưới Tạ Hữu Thuận đã xìu xuống rồi lại có phản ứng đi lên. Hắn cố gắng điều hòa khí tức, thật đúng là chịu tội, trước kia cũng không có như vậy, xem ra vì vợ thay đổi tốt hơn hắn mới có hào hứng, chỉ tiếc vợ thay đổi tốt hơn, hắn cũng không thể đối với nàng như trước rồi.

Tiêu Lê Hoa nghe được Tạ Hữu Thuận đồng ý, tâm treo cao rốt cục cũng buông xuống.

“Ngủ đi.” Tạ Hữu Thuận nằm cạnh, duỗi tay ra ôm lấy Tiêu Lê Hoa, nắm thật chặt sau đó không buông ra.

Tiêu Lê Hoa cũng không có cự tuyệt hắn thân cận, hai mắt nhắm lại, lập tức ngủ rồi.

Một đêm này Tiêu Lê Hoa ngủ đặc biệt ngon, thế nên sáng sớm tỉnh lại phát hiện ngoài trời đã sáng rỡ, nàng đứng lên xem xét, chẳng những Tạ Hữu Thuận đã dậy, mà ngay cả hai đứa con trai đều không thấy bóng dáng, ngẫm lại mình chắc là ngủ say như chết rồi. Đoán chừng lúc trước luôn lo lắng Tạ Hữu Thuận làm cái gì với nàng cho nên ngủ nông,vừa nghe hắn cam đoan đã để tâm xuống mà ngủ như chết rồi.

Tiêu Lê Hoa bắt đầu mặc quần áo tử tế, gấp chăn mền xong, sau đó đi giày xuống đất, trước tiên ở tiền viện tìm hai hài tử,thấy cửa lớn vẫn đóng, biết rõ bọn chúng  không có đi ra ngoài, lại về phía hậu viện tìm, quả nhiên thấy hai cái bóng nhỏ ngồi xổm trước chuồng gà, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm bốn con gà, bốn con gà dưới cái nhìn chăm chăm kia đặc biệt yên tĩnh, một bộ như lâm đại địch, làm Tiêu Lê Hoa cười thật to.

“Thạch Đầu, Mộc Đầu, đừng có nhìn chằm chằm mấy con gà kia, cứ nhìn chằm chằm , chúng lại sợ không dám đẻ trứng đấy.”
“Mẹ, mẹ dậy rồi!”

“Me, chờ nhặt trứng!”

Hai hài tử toàn bộ đều chạy đến bên cạnh Tiêu Lê Hoa, hài tử chính là như vậy, lúc trước nếu cha mẹ không tốt, chỉ cần đối tốt với bọn chúng, bọn chúng lập tức thân cận. Hiện tại bọn chúng đối với Tiêu Lê Hoa rất dễ thân cận, một đứa lôi kéo y phục của nàng, một đứa trực tiếp nhào vào trên người nàng, ôm nàng.

Tiêu Lê Hoa cúi đầu xuống hôn mỗi đứa một cái nói:” Đợi khi nào nghe thấy chúng kêu cục tác cục tác thì các con lại đi xem, đẻ xong trứng gà cũng giống như đánh thắng trận vậy. Các con cứ nhìn chằm chằm vào chúng, chúng nó làm gì có tâm tư chiến đấu, toàn bộ coi các con là địch nhân rồi. Dù là nhìn chằm chằm cũng phải ẩn núp đi a.”
Hai đứa bé ngoan ngoãn gật đầu, một bộ bừng tỉnh đại ngộ, nhìn Tiêu Lê Hoa lại hôn hai nhóc mấy cái. Nghe nói hai nhóc đói bụng, nàng đi đến phòng bếp nhìn thấy còn không ít sủi cảo, liền hâm nóng lên một chút, giữ lại một nửa, một nửa khác làm thành súp sủi cảo, đem sủi cảo cho hai hài tử, nàng uống một ít súp, đem phần còn lại đổ vào trong chén, bỏ vào trong giỏ xách, chuẩn bị đi ra đồng.

Ngày hôm qua nói muốn đi theo ra đồng một lúc, kết quả đã dậy muộn, hiện tại thuận tiện đưa cơm cho Tạ Hữu Thuận, lại giúp đỡ một chút. Hai hài tử tất nhiên cũng đi theo cùng. Mẫu tử ba người khóa cửa liền đi ra ngoài.

Tạ  gia nhà cũ bây giờ ở phía tây của thôn, bọn họ lại ở phía đông thôn, phải đi qua toàn bộ thôn, dọc theo đường này Tiêu Lê Hoa nhìn thấy người liền cười cười, trong trí nhớ nếu có quen biết, cảm thấy không sai sẽ kêu lên một tiếng, nhân phẩm tốt thì không cần nói. Người trong thôn thấy nàng đều nghĩ, đứa con dâu thứ tư của Tạ gia này thật sự đại nạn không chết còn thay đổi tính tình, khó trách mọi người đều nói nàng bị quỷ nhập vào người. Có điều bây giờ nhìn nàng thấy người thì chào hỏi, nhận ra không ít người, cái này không phải quỷ nhập vào người, là quỷ sao có thể rõ ràng minh bạch như vậy. Có người tốt tính nhìn trên mặt nàng tươi cười, gọi người cũng ngọt liền nói chuyện cùng nàng.

Tiêu Lê Hoa nói chuyện rất thân thiện, lại hết sức làm cho chính mình dung nhập vào một ít tính cách của Tiểu Lê Hoa, để cho người ta cho rằng Tiêu Lê Hoa thay đổi tính tình.

Có người lanh mồm lanh miệng sẽ đem chuyện nàng bị quỷ nhập vào người nói ra.

Tiêu Lê Hoa cười nói: “Ta không phải quỷ nhập vào người. Chỉ là vừa từ cõi chết bái kiến Diêm Vương trở về, sợ quá rồi nên muốn sống thật tốt. Kết quả này liền có người nói xấu rồi. Ta cũng biết là ai nói, ta chỉ vì nhìn mặt mũi Lý gia mới không muốn đi gây chuyện thôi, nếu không chỉ việc làm đầu ta bị thương này ta sẽ không để yên cho nàng ta. Thật sự là không muốn cho người khác tốt mà, ra tay ác như vậy, đây là trách ta không chết đi, nên muốn để cho người khác hạ thủ hại ta lần nữa. Loại người này về sau các ngươi hãy cách xa một chút, nếu không cẩn thận cũng bị nàng lấy dao đâm sau lưng.”

Tiêu Lê Hoa biết là Dương Thủy Đào truyền những lời đồn đãi này cho nàng rồi, trong lòng nghĩ nữ nhân này thật sự là làm cho người ta khó chịu.

Nhìn Tiêu Lê Hoa rời đi, những nữ nhân kia nói, Tiêu Lê Hoa quả nhiên chính là Tiêu Lê Hoa, vẫn rất llợi hại, hơn nữa từ trong lời nàng nói biết rõ nàng đoán được là con dâu thứ hai của thôn trưởng nói xấu sau lưng nàng. Nghĩ lại Dương Thủy Đào cũng quá đáng, suýt nữa đã hại chết người ta, giờ lại nói người ta bị quỷ nhập vào người, quả thực là không muốn người ta sống tốt a.

Có người nói có lẽ không phải Dương Thủy Đào truyền lời…, sau đó đã có người nói là nghe được Dương Thủy Đào giặt quần áo ở bờ sông đã từng nói qua Tiêu Lê Hoa bị quỷ nhập vào người. Mà người nói lời này trước hết lại là Chu đại tẩu, đó là người có quan hệ tốt với Dương Thủy Đào, cho nên việc này xem ra có liên quan tới Dương Thủy Đào thật rồi.

Rất nhanh trong thôn lại truyền ra, nói Tiêu Lê Hoa biết là Dương Thủy Đào nói xấu nàng, chỉ là không thèm so đo với nàng ta thôi..

Sau khi Dương Thủy Đào nghe nói vậy, tức giận đến mặt thoạt đỏ thoạt trắng, còn bị đại tẩu Dương thị nói cho cha chồng biết, khiến cha chồng quở trách nàng một trận. Nàng càng chán ghét Tiêu Lê Hoa rồi.

Tiêu Lê hoa ra đồng, nhìn một mảng lớn lúa mạch trên đồng, rất xa đã nhìn thấy thân ảnh của Tạ Hữu Thuận, Thạch Đầu cùng Mộc Đầu lớn tiếng gọi cha, chẳng những Tạ Hữu Thuận xoay người lại mà có không ít mọi người cũng xoay người lại.

 

Chương 20: Trứng trà (*)

Là món ăn của người Quảng Đông Trung Quốc, là quả trứng luộc được làm nứt nhẹ sau đó quả trứng được nấu lại trong nước trà có bỏ vào gia vị và số (theo wiki)

Bây giờ cách thời gian thu hoạch lúa mạch còn gần một tháng, chính là thời điểm lúa đang xanh vàng, lúc này  hơn mười mẫu ruộng cùng nối liền một chỗ như một dải lụa xanh mượt thật là một cảnh quan hấp dẫn người nhìn.

Tiêu Lê Hoa đứng ở bên cạnh ruộng lúa mạch, nghĩ tới quê quán đời trước, khi đó trên ruộng có cha mẹ của nàng, mà bây giờ trong ruộng có nam nhân của nàng cùng hai hài tử bên cạnh đang làm việc là thân nhân của nàng, nàng cảm thấy mình dường như thoáng cái đã dung nhập vào thời không này, không  bao giờ muốn rời đi nơi này.

“Hữu Thuận, vợ ngươi đến rồi kia! Trong tay còn cầm rổ, không phải là đưa cơm tới cho ngươi chứ?”

“Có thể nha, nghe nói vợ ngươi hiện tại thay đổi tính tình, nấu cơm cũng thơm ngon vô cùng, nếu mang nhiều có thể chia cho ta một chút không?”
“Vợ người ta đưa cơm tới, ngươi đoạt cái gì? Muốn ăn thì để cho vợ của ngươi làm đi!”

“Ta chính là muốn nếm thử, lại không có ăn hết…”

Người ruộng bên cạnh thấy Tạ Hữu Thuận đi về hướng bờ ruộng đều trêu chọc hắn.

Tạ Hữu Thuận cười nói lại vài câu, rất nhanh đi đến đầu bờ ruộng rồi nói:” Sao nàng lại tới đây? Trong giỏ này xách cái gì vậy?” Tạ Hữu Thuận nhìn cái rổ đậy nắp, hơn nữa  bên trên còn đậy một tầng vải bố, nghĩ là đồ ăn, nhưng mà trong lòng  cũng không xác định, còn phải hỏi lại một chút. Hơn nữa cho tới bây giờ Tiêu Lê Hoa chưa bao giờ đưa cơm cho hắn, cho dù biết rõ nàng thay đổi tốt hơn, cũng có chút không dám tin tưởng.

Tiêu Lê Hoa nói:” Đi đưa cơm cho chàng, qua bên kia ăn đi. Buổi sáng tại sao chàng không gọi ta? Ta đã làm xong cơm chúng ta cùng đi, ngày hôm qua không phải đã nói rõ rồi à?”

“Thấy nàng ngủ rất ngon nên không gọi nàng dậy, lại nói chỉ có một mẫu ruộng này cũng sắp xong rồi.”

Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa đi đến dưới một gốc cây, chỗ đó có mấy tảng đá, là nơi mọi người dùng để nghỉ ngơi, hắn mở rổ ra, bên trong có một cái hũ nhỏ, còn có một chén, tất cả đều dùng chén đĩa có sẵn, đợi mở hủ ra nhìn thì bên trong là súp, trong chén là sủi cảo, nhìn đã biết rõ còn nóng. Dạ dày hắn đang trống trơn lập tức càng cảm thấy đói bụng. Đợi Tiêu Lê Hoa đưa đũa cho hắn, hắn lập tức ăn, cảm thấy thật là ngon.

Tiêu Lê Hoa nghe hắn nói như vậy, nghĩ lại người này thật biết thương yêu người khác, nhìn hắn ăn từng ngụm từng ngụm ngon như vậy, liền đưa súp qua cho hắn.

Thạch Đầu Mộc Đầu ngồi ở bên cạnh nhìn cha mình ăn, cuối cùng cha lại phân ra một cái sủi cảo cho hai nhóc, ăn rất ngon.

Bên cạnh có người làm việc mệt mỏi đi qua nghỉ ngơi thấy một nhà bốn người đang ăn, thầm nghĩ Tạ Hữu Thuận thật đúng là khổ tận cam lai (thời kỳ cực khổ đã qua) rồi, nhìn Tiêu Lê Hoa cười như vậy, đâu còn là nữ nhân mặt lạnh như băng, thô bạo lúc trước, lại nhìn cái sủi cảo hình dạng đẹp mắt kia, có thể nhìn ra là một người tài giỏi đấy, quả thực là một người vợ hợp cách người người muốn cưới đấy.

Những người ở bên cạnh nói chuyện cười đùa cùng Tạ Hữu Thuận, Tiêu Lê Hoa ở một bên thỉnh thoảng đi theo nói vài câu, đại đa số là cùng nữ nhân nói chuyện, nàng không biết thời đại này đối với nam nữ đại phòng có coi trọng không, cho nên vẫn ít nói chuyện với nam nhân. Nàng có giọng nói hay, hơn nữa còn luôn tươi cười, nên không làm cho người ta chán ghét, mấy nữ nhân thấy nàng như vậy thái độ cũng khá tốt.

Tiêu Lê Hoa nghĩ kỳ thật những người nông dân này không phải tất cả đều là cực phẩm, đại đa số vẫn rất chất phác, về sau nàng phải sinh sống ở cái thôn này, nên không muốn là kẻ địch của tất cả mọi người, mấy nữ nhân như Tạ gia, còn có Dương Thuỷ Đào và Chu đại tẩu, nữ nhân như vậy càng ít càng tốt.

Đợi Tạ Hữu Thuận ăn xong, lại muốn ra đồng làm việc, bất quá hắn không cho Tiêu Lê Hoa đi, nói trên đầu nàng bị thương còn chưa khoẻ lại, hơn nữa việc còn lại không có bao nhiêu, hắn làm một lúc nữa là xong. Tiêu Lê Hoa cũng không có kiên trì, nhưng trong nội tâm lại nghĩ, ngày hôm qua nàng nói muốn đi theo ra đồng, Tạ Hữu Thuận chắc là không có ý định để cho nàng làm việc rồi?
Tiêu Lê Hoa cùng hai hài tử hái rau dại, thời điểm này rau dại rất nhiều, nhưng cũng có không ít người hái đấy, dù hôm nay hái qua, vài ngày lại mọc một ít mầm non rồi, nhưng cũng rất nhanh bị người hái đi.

Thạch Đầu và Mộc Đầu dẫn Tiêu Lê Hoa đi đến nơi bọn chúng biết hái rau dại, ngược lại hái được một rổ. Bên trong có cây dương xỉ cây tề thái còn có một chút cây rau dại Tiêu Lê Hoa ghi nhớ trong đầu mà rất lâu không có nhìn thấy, nghĩ đến hương vị rau trộn, Tiêu Lê Hoa cảm thấy nước miếng đã tràn ra rồi, cái này so với ngửi mùi thịt càng làm cho nàng thèm hơn.

Đợi hái đủ rau rồi, bọn họ trở về bên cạnh ruộng, thấy Tạ Hữu Thuận còn một ít nữa là làm xong.

Tạ Hữu Thuận thấy Tiêu Lê Hoa nhìn phần ruộng của bọn hắn, ba khối ruộng này đều không ở cùng một chỗ, cái chính giữa phải đi không ít đường, nhất là khối đất cát kia, là miếng đất xa nhà họ nhất trong các miếng đất, hơn nữa là khoảnh thu nhập ít nhất hàng năm, hiện bên trong đang trồng khoai lang, đến lúc đó khoai lang cũng có thể thu được hơn nửa năm lương thực rồi. Mà khối ruộng nước kia bên trong đang trồng mạ, một mảnh xanh mơn mởn, nhìn làm cho người ta yêu thích.

“Ngoại trừ một tháng sau sẽ thu hoạch lúa mạch, hiện tại trên ruộng không có việc gì nữa. Đúng không?”

Tiêu Lê Hoa hỏi Tạ Hữu Thuận, Tạ Hữu Thuận gật đầu, thầm nghĩ hiện tại ở riêng rồi, hắn cũng không thể tiếp tục ở bên ngoài làm công rồi, không thể để vợ và hài tử ở nhà, vạn nhất có chuyện gì thì hỏng mất. Chỉ là nghĩ đến không đi làm công, chỉ dựa vào mấy mảnh đất sống qua ngày cũng quá khó khăn, có thể ăn no hay không đều là vấn đề. Hơn nữa bọn hắn còn thiếu mấy khoản nợ, tuy Vương Đại Sơn không thúc giục, những không thể không trả, tiền của người ta cũng không phải từ gió lớn thổi đến. Nhưng mà trong nhà có thể làm cái gì đây? Tạ Hữu Thuận thầm nghĩ nếu thật sự không được thì lại đi lên núi.

Tiêu Lê Hoa nghe Tạ Hữu Thuân nói không có việc gì, đang nghĩ ngợi biện pháp gì để kiếm tiền, chợt nghe đến Tạ Hữu Thuận nói hắn muốn lên núi đi săn.

“Lên núi? Vậy phải mang ta theo.”
Tiêu Lê Hoa nhìn núi lớn phía xa, nhìn phần núi từ màu xanh lục trải dài đến màu đen kia, thầm nghĩ chỉ cần không phải núi hoang thì nói không chừng trên núi cũng có chút thu hoạch.

Tạ Hữu Thuận lập tức lắc đầu nói: “Không được, ta muốn vào núi sâu, nàng ở nhà để chiếu cố hài tử.”

“Núi sâu?” Tiêu Lê Hoa nhớ lại trong núi sâu hình như có dã thú, người trong thôn này đều không dám đi vào bên trong quá sâu, gan lớn hơn chút cũng chỉ đi tới giữa núi. Tạ Hữu Thuận đi núi sâu là có thể săn được con mồi nhưng mà quá nguy hiểm. “Không được, chàng không thể vào núi sâu, như vậy quá nguy hiểm. Ta không muốn làm quả phụ. Chàng đừng cho rằng ta nói chuyện không dễ nghe, ta chỉ lo lắng cho chàng, dù sao không cho chàng đi, trong nhà thiếu nợ chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp kiếm tiền, không đáng đi dốc sức liều mạng.”

Tạ Hữu Thuân nhìn Tiêu Lê Hoa, nàng đang lo lắng cho mình đó sao?

“Ta đi đến giữa sườn núi thôi, chỗ đó không có dã thú, ta có thể săn chút ít thỏ con gà rừng cũng có thể cải thiện chút sinh hoạt.”

Tạ Hữu Thuận nói, hắn không nghĩ ra được cái phương pháp gì có thể kiếm tiền nhanh hơn, hơn nữa mình bắn tên cũng không tệ lắm, lại mang theo thanh đao, có lẽ cũng không vấn đề.

Tiêu Lê Hoa trừng hắn nói: “Muốn đi thì mang ta theo, ta không tin chàng mang ta theo còn có thể đi vào nơi nguy hiểm.”
Tạ Hữu Thuận không phản đối nữa, thầm nghĩ bộ dáng Tiêu Lê Hoa trừng mắt rất giống trước kia, nhưng lúc này hắn nhìn thấy lại thuận mắt, bởi vì biết rõ nàng vì tốt cho  hắn. Nếu mmình thực sự có chuyện gì, nàng và hài tử sẽ làm sao đây? Tạ Hữu Thuận chỉ có thể nghĩ biện pháp kiếm tiền khác.

Tạ Hữu Thuận bỏ ý niệm lên núi sâu đi săn kiếm tiền, Tiêu Lê Hoa lại nhìn cái núi lớn kia nghĩ đến có cơ hội nhất định sẽ đi lên đó nhìn xem, có điều phải chờ một chút, hiện tại mùa xuân đúng là thời điểm dã thú hung mãnh nhất, vẫn không nên đi, đợi đến lúc mùa thu là thời điểm trên núi thực vật tươi tốt sẽ có thu hoạch nhiều a. Đợi đến khi đó thân thể mình cũng tốt hơn rồi.

Buổi trưa đi về nhà, Tiêu Lê Hoa làm món tim heo, lại nấu cơm cao lương, bao nhiêu năm không ăn cơm cao lương rồi, lại không thấy khó ăn, nhưng nghĩ đến vẫn là ăn cơm trắng ngon hơn, nhìn hai hài tử,  nàng càng muốn kiếm nhiều tiền hơn, đến lúc đó cho bọn hắn ăn thật ngon, nuôi trắng mập lên một ít, như vậy mới đáng yêu, hiện tại thật sự quá gầy.

“Mẹ, mẹ, gà mái đẻ trứng rồi! Có bốn quả!”

Thạch Đầu đã chạy tới, mỗi tay cầm một quả trứng gà, đằng sau mỗi tay Mộc Đầu cũng cầm một quả trứng gà, kết quả tay bé quá nhỏ cầm không chặt, vừa chạy, suýt nữa thì rơi mất, bé sợ hãi nên bị ngã, nằm rạp trên mặt đất, trong tay còn chặt chẽ cầm trứng gà, bị đau mà vẫn cười toe toét miệng, trong mắt dâng đầy nước mắt, nhìn Tiêu Lê Hoa kêu mẹ.

Tiêu Lê Hoa đau lòng chạy tới ôm bé dậy, nói: “Bảo bối không khóc! Đâu, mẹ thổi cho, thổi thổi liền không đau.”
Tiêu Lê Hoa đặt bé ở trên ghế,  vén quần của bé cùng ống tay áo lên nhìn xem, phát hiện đều có chút rớm máu rồi, thấy trong tay bé còn nắm trứng gà kia, thật sự là vừa đau lòng lại vừa muốn cười, từ trong tay bé lấy trứng gà ra, nói: “Đứa nhỏ ngốc này, trứng gà vỡ thì vỡ, vì hai quả trứng gà mà làm mình bị ngã. Về sau không được như vậy nữa.”

“Mẹ, trứng gà có thể bán tiền, ăn ngon.”

Mộc Đầu nói chuyện rất lưu loát rồi, mặc dù thỉnh thoảng sẽ có ấp úng chút, nhưng có thể làm cho người ta hiểu rõ, giọng nói mềm mại, làm cho tim người mềm nhũn.

Tiêu Lê Hoa điểm cái mũi nhỏ của bé nói: “Con té bị thương đáng giá tiền nhiều hơn ah, mẹ đau lòng, trứng gà vỡ chỉ có 100 đồng, chỉ cần không có ngã đến con mẹ sẽ không đau lòng. Lần sau còn như vậy cứ đem trứng gà ném đi, không thể bị ngã nữa biết không? Con so với trứng gà quý trọng hơn nhiều.”

“Mẹ___người tốt hơn Tam bá mẫu, nàng nói con so với trứng gà còn kém hơn, nói không để cho con ăn.”

Mộc Đầu kéo dài giọng điệu, có chút làm nũng, mẹ đối với bé thật tốt, trước kia Tam bá mẫu mắng liền mắng hắn, cho nên bé vẫn cho rằng trứng gà rất quý trọng, so với mình còn quý trọng hơn.

Tiêu Lê Hoa nghe xong trong lòng không vui, Lý thị này thực đáng giận, nào có ai nói chuyện với hài tử như vậy, xem hai hài tử nhà nàng ta lớn lên trắng trẻo khoẻ mạnh, rõ ràng là ăn ngon hơn không ít, lại đi nói cháu trai như vậy, thật độc ác!

“Đừng nghe Tam bá mẫu các con nói, Mộc Đầu Thạch Đầu nhà chúng ta là châu là ngọc, không phải một quả trứng gà có thể so sánh? Chúng ta muốn ăn bao nhiêu trứng gà thì ăn bấy nhiêu! Mẹ làm trứng gà luộc, trứng trần nước sôi, trứng tráng, còn làm trứng gà muối, ừ, còn có trứng trà! Mẹ đem trứng gà cho các con ăn đủ! Về sau trứng gà nhà chúng ta không bán, toàn bộ đều cho các con ăn hết.”

Tiêu Lê Hoa nghĩ người trong nhà thân thể đều không tốt, nhất là hai hài tử, để cho bọn chúng ăn ngon nhiều hơn.

“Mẹ, cái gì là trứng trà a?”
Hai hài tử nháy mắt to hỏi, nghe được mẹ nói nhiều món ăn ngon như vậy, nước miếng đều sắp chảy xuống rồi, tuy  nhiên hai bé còn chưa có ăn qua,, lại ngăn cản không được tâm tư muốn ăn của hai bé.

Tiêu Lê Hoa nghe xong, trong lòng nghĩ hai hài tử này còn chưa có ăn qua trứng trà ah, nàng làm cho bọn chúng ăn là được rồi.

Đúng lúc này Tạ Hữu Thuận cũng hỏi một câu: “Cái gì là trứng trà vậy?”

Tiêu Lê Hoa nghe xong, thầm nghĩ Tạ Hữu Thuận cũng chưa từng nghe qua, không thể nào? Ngay cả cái này đều chưa từng nghe qua? Nhưng mà trong nội tâm nàng đột nhiên nghĩ đến một khả năng, là cái thế giới này không có trứng trà.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion26 Comments

  1. Tiêu Lê Hoa và Tạ Hữu Thuận bây giờ lại quay lại quan hệ yêu đương. Mắc cười quá. Cả hai đều khẩn trương, căng thẳng. May mà hai người nói ra không hiểu lầm nhau giống mấy truyện ngôn tình, không thôi phiền phức rồi. Tạ Hữu Thuận thì muốn vào rừng săn thú may mà Tiêu Lê Hoa cản, nếu không không biết có chuyện phiền phức gì không nữa.
    Mong chương sau. Cảm ơn edirors

  2. Bây giờ mà 2 vợ chồng quay lại yêu đương thẹn thùng chắc cũng thú vị àh, haha!! Chắc Tiêu Lê có ý tưởng kiếm tiền rồi, trứng trà ấy có ánh sáng của bóng đèn lóe lên rồi. Mấy đứa nhỏ nhà nàng thấy cưng gì đâu, ngoan ngoãn dễ sợ hà, té mà còn sợ bể trứng nhất quyết không buông tay. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  3. Kkk. Đầu gỗ và đầu đá dễ thương quá. Mà 2 vợ chồng cũng mắc cười nữa. Y như kiểu hồi xuân, điện bắn tứa lưa. Ak. Ngày tháng làm giàu cũng đến rồi, cảm ơn nhóm dịch.

  4. Oh công cuộc làm giàu bắt đầu từ trứng trà phải ko mọi người. Cơ mà hai vợ chồng này thả đường nhiề quá,mọi ng sâu hết cả răng rồi ạ

  5. Đúng là kết hôn xong mới nói chuyện yêu đương. TLH giờ vẫn sẽ không cự tuyệt THT nhưng nàng cũng cần thời gian nha. THT thật sự là nam nhân tốt mà, cưng chiều TLH như vậy.
    THL thay đổi nên mọi người giờ hâm mộ tHT rồi đây. Giờ TLH phải nghĩ cách kiếm tiền thôi chứ trông chờ vào mấy mảnh ruộng này thì không ổn rồi
    Cảm ơn edictor

  6. THT đúng lag ng đàn ông rất dễ nói ch nha. Là ng biết lý lẽ và hiểu chuyện. Rất thông cảm cho TLH. Nghe nàng nói thế cungz chấp nhận. TLH chỉ cần sống thời gian nữa là có thể từ từ yêu THT rồi. Sau đó thì 2ng sinh thêm vài đứa con nữa. Phát triển kinh doanh buôn bán. Sau lam tiểu địa chủ là dc rồi.
    Món trứng trà là gì ta. Bọn ta cũng chưa nghe thấy đâu. Liệu cod phải TLH làm món này để bán trước ko. Rồi sau đó khi lên núi tìm hiểu ta sẽ nghĩ cách khác. Phải dần dâng làm quen vs cs nơi đây đã. Cũng ko thể nóng vội dc. Mong chờ tương lai giàu có của cả nhà

  7. Haha. Đã là vợ chồng với có 2 đứa con rồi mà 2 ng này vẫn dễ thương quá.hihi.
    Có khi nào TL dùng trứng trà để bán k ta? Kk

    Tks tỷ ạk

  8. Tran Thanh Hang

    Hihi. Tiên hôn hậu ái thật là vui tính. Lại còn nói thẳng toẹt ra chuyện kia nữa chứ. Hai anh chị này thiệt là …. mình cứ tưởng có thịt ngay từ đầu truyện chớ..

    Mà có vẻ sắp tới trứng trà sẽ là món đầu tiên TLH kinh doanh ahhh

    • Bây giòe chuẩn bị nhưng ngày làm đồ kiếm tiền. Đọc điền văn có 1 khuyết điểm cực lớn, đó là đoia cái bụng Truyện nào cũng tả ăn ăn uống uống. Đến thèm.

  9. Tiên hôn hậu ái a, THT thật tốt k lỡ để TLH chịu mệt ra đồng làm nụng. TLH mang cơm ra cho chồng cũng gặp biết bao chuyện, thật sự là DTĐ quá đáng lắm nha, đẩy ngta ngã còn nói xấu ngta. Lần này mn hâm mộ THT có vợ đẹp con ngoan nha. Trứng trà chắc chắn là 1 startup khởi nghiệp của THL rồi. Hóng tập tiếp theo quá

  10. nhìn cảnh 2 bé ngồi trông gà đẻ trứng giống y mình lúc nhỏ. làm con gà sợ quá nín đẻ lun☺️

  11. nhìn cảnh 2 bé ngồi trông gà đẻ trứng giống y mình lúc nhỏ. làm con gà sợ quá nín đẻ lun☺️

  12. Vậy chắc trứng trà sẽ là món kinh doanh đầu tiên của gia đinh Lê Hoa rồi nhỉ, giờ hai vk ck bắt đầu yêu nhau từ đâu haha, chắc sẽ có them cô nhóc đáng iu nữa đây.nhung trước mát fai lo kím tièn đã.lo cho 2 cục cung của cả nhà trắng trẻo mập mạp lên trước đã.nhìn gia đình nhỏ hạnh phúc vậy dù nghèo cg phát thèm a

    • Chẹp chẹp bằng tay nghề nấu nướng của tỷ mở quán nhỏ đồ ăn cũng hấp dẫn người nha. TLH sẽ càng ngày càng khiến mọi người ngạc nhiên. Cha thạch đầu mộc đầu cũng là cực phẩm nam nhân yêu thương vợ con quan tâm TLH từ điều nhỏ nhất hâm mộ quá

  13. Có khi TLH lại làm trứng trà để bán không chừng, một món ăn lạ mà không lạ à nha, thôn quê hầu như nhà nào cũng nuôi gà đẻ trứng, nhưng lại chưa ai nghĩ ra lấy trứng luộc với nước trà

  14. Cả nhà thật hạnh phúc và đầm ấm. Thích THT quá.Là chồng là cha là trụ cột gia đình thì phải như thế mới đúng.

  15. khi hạnh phúc của người phụ nữ đơn giản là gia đình hạnh phúc, TLH xuyên qua để sống cho những gì đã tủi hổ của kiếp trước, chắc TLH sẽ bán đồ ăn quá

  16. bó tay với cực phẩm lý thị. không thích cháu thì thôi còn bảo cháu không bằng quả trứng gà. khổ thân 2 bánh bao quá. may mà vẫn sống đc. có gầy yếu chút nhưng vẫn khoẻ mạnh ngoan ngoãn . thank nàng đã edit

  17. Oa nghĩ được cách kiếm tiền rồi nè. Vui quá. 2 bé bánh bao nhà ta thật dễ thương mà. Ghét cái mụ Lý thị kia. Dám nói linh tinh trước mặt trẻ con làm bọn trẻ tưởng thật nghĩ mình không quý giá bằng 1 quả trứng hjc. Tức quá

  18. Mình cũng chưa từng ăn trứng trà. Nghe đâu là món người trung hoa trứng trà hoặc có nghe qua chè trứng nữa cơ hehe. Lúc trước kết hôn cưới nhau chỉ vì muốn có con để rồi chẳng có tí tình cảm gì cho cam cả. Giờ sự thay đổi của Tiêu Lê Hoa khiến cho trái tim Tạ Hữu Thuận rung động và yêu thương hơn. Thương hai bé quá hà,cái bà Lý thị kia độc mồm độc miệng con của bả thì bả quý chứ không phải con bả thì bả so sánh nói không bằng trứng gà đúng là lòng dạ ruột gan ác quá.

  19. Bây giờ chuẩn bị nhưng ngày làm đồ kiếm tiền. Đọc điền văn có 1 khuyết điểm cực lớn, đó là đói cái bụng Truyện nào cũng tả ăn ăn uống uống. Đến thèm.

  20. Xem ra tỷ đã nghĩ ra cách kiếm tiền rồi đây, bán trứng trà hay là phương pháp làm trứng trà đây. Còn núi nữa phải vào để kiếm xem có loại gì bán được không chứ.

  21. gia đình này càng ngày càng tình cảm , đầm ấm đến phát ngấy. đọc mà cũng thấy vui thay Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa, tiểu bánh bao nhà Tiêu Lê Hoa đáng yêu quá. món trứng trà mà Tiêu Lê Hoa nghĩ đến liệu có phải cũng là 1 cách để kiếm tiền không đây.

  22. Sắp có phương pháp kiếm tiền rùi. Hi vọng món trứng trà sẽ là bước tiến đầu tiên.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: