Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 17+18

26

Chương 17: Người nhà mẹ đẻ

Editor: Thu Huyền

Beta: Tiểu Tuyền

Hài tử rơi nước mắt là chuyện Tiêu Lê Hoa không muốn chứng kiến nhất, nhưng thấy bộ dạng Cẩu Đản sấm chớp mà không có hạt mưa, còn có thái độ không thèm nói đạo lý, nàng thực không có chút đau lòng, không biết Dương Thủy Đào làm thế nào lại dạy hài tử thành như vậy? Cho dù Cẩu Đản là tôn tử duy nhất của Lý gia cũng không thể sủng ái thế, nhìn Cẩu Đản, Tiêu Lê Hoa càng cảm thấy hai hài tử nhà mình nhu thuận hơn nhiều, về sau càng phải thương bọn chúng hơn nhưng cũng không thể khiến cho bọn chúng biến thành như Cẩu Đản vậy.

Tiêu Lê Hoa  còn đang suy nghĩ thì Dương Thảo đã nhíu đầu lông mày rồi nói: “Chờ xem, chỉ chốc lát nữa Dương Thủy Đào sẽ nhào qua đây ngay.”

“Đúng vậy a, Dương Thủy  Đào rất thương nhi tử này của nàng, bất kể là ai sai nàng cũng đều cho rằng hài tử nhà nàng đúng, tiểu hài tử cãi nhau ầm ĩ là bình thường, nàng lại cũng đem hài tử nhà người ta mắng cho một trận. Nhưng mà nhìn mặt mũi của trưởng thôn nên không có người nào so đo cùng với nàng ta thôi.”

Trương Liên Hương nói, Đồng Tiền nhà nàng cùng đánh nhau với Cẩu Đản một trận, Dương Thủy Đào  từng quở mắng Đồng Tiền, nàng cũng cãi nhau với nàng ta, cuối cùng  vẫn là trưởng thôn ra mặt. Nàng chính là nhìn Dương Thủy Đào không vừa mắt, hai ngươi tuy không gặp mặt không đánh không mắng, nhưng không ai hòa nhã với người còn lại.

Dương Thảo nhíu mày nói: “Nếu cứ để cho nàng ta bao che a, hài tử dù tốt cũng bị chìu hư.”
Dương Thảo là con dâu trưởng của thôn trưởng, nhưng nàng lại không sinh ra nhi tử, kết hôn bao nhiêu năm chỉ có một nữ nhi, mà Dương Thủy Đào vừa vào cửa đã sinh ra tiểu tử mập mạp,lại là cháu ngoại vợ thôn trưởng, tất nhiên sống lưng cứng rắn, mà trượng phu Dương Thủy Đào là Dương Long lại là một người biết ăn nói, biểu hiện ra sự thông minh tài giỏi hơn đại ca Dương Hưng, cơ hồ tất cả mọi người đều nghĩ tương lai Dương Long sẽ tiếp nhận chức trưởng thôn, làm thôn trưởng kế nhiệm. Dù tương lai sau này huynh đệ có ở riêng, thì có thể là nhà lão đại phân ra, hai lão thôn trưởng sẽ ở cùng tiểu nhi tử.

Những năm này trong lòng Dương Thảo chịu không ít ủy khuất, ăn hết không ít thiệt thòi của Dương Thủy Đào, quan hệ chị em dâu càng không tốt.

Tiêu Lê Hoa dựa vào trí nhớ trong đầu biết rõ ràng rồi, hóa ra nhà nào cũng có cái khó ah, cũng không phải chỉ có mỗi Tạ gia mới có cực phẩm a, mà bây giờ nàng có thể đi ra ở riêng, đã quá hạnh phúc rồi.

Ngọc Nương lo lắng nói: “Tứ tẩu tử, nếu Dương Thủy Đào tới, phải nói như thế nào đây?”

Tiêu Lê Hoa cười nói: “Nói thẳng, chỉ là không để cho Cẩu Đản thò tay bốc trộm thịt trong chảo, là sợ hắn bị phỏng đấy, lại bắt hắn phải xin phép người lớn, thì chúng ta mới lấy cho hắn ăn, hắn không xin phép còn gào khóc đi ra ngoài cáo trạng. Chỉ đơn giản như vậy thôi.”

“Đúng vậy a, chuyện không phải như vậy sao? Nàng ta đến rồi thì nói cho nàng ta biết rõ hơn, xem nàng ta dạy dỗ nhi tử thế nào.”
Dương Thảo nói, nghĩ tới câu Tiêu Lê Hoa vừa nói đó chính là các nàng chiếm lý rồi, cũng dễ dàng hơn.

Tiêu Lê Hoa cười nói với đám hài tử ở bên ngoài cửa: “Các con muốn ăn đồ ngon không? Đến xin phép dì, ai xin phép thì được ăn, ai không xin phép thì giống như Cẩu Đản vừa rồi muốn giành ăn, không được ăn. Trẻ con thì phải ngoan, phải biết lễ phép.”

Mộc Đầu đã chạy tới đầu tiên ngẩng đầu nhỏ gọi một tiếng mẹ, sau đó nói một tiếng ăn, Tiêu Lê Hoa sờ đầu bé, từ bên cạnh cầm một cái bánh trứng gà ra, buổi sáng Ngọc Nương mang tới một ít bột mì, để cho Tiêu Lê Hoa làm thành bánh trứng gà, cũng không nhiều lắm là chuyên làm cho tiểu hài tử ăn. Tiêu Lê Hoa kẹp hai miếng thịt ở bên trong bánh trứng đưa cho Mộc Đầu ăn. Mộc Đầu cắn một cái, hai mắt lập tức cười thành nguyệt nha.

Đồng Tiền cũng lập tức chạy tới, kêu một tiếng Tạ tứ thẩm, Tiêu Lê Hoa liền cho bé một cái, sau đó Thạch Đầu Tiểu Nguyệt cũng đi tới, những hài tử khác thấy vậy toàn bộ chạy đến, Xuyên Tử và Tỏa tử cũng ở trong đó, mặt khác còn có mấy hài tử trong thôn,Tiêu Lê Hoa cũng không quản cha mẹ bọn chúng hôm nay có tới hay không, toàn bộ mỗi người một cái. Nhìn những hài tử này ăn như hổ đói, trong lòng nàng rất vui vẻ.

Ba  người Trương Liên Hương nhìn thấy, cảm thấy lúc Tiêu Lê Hoa cười thật sự rất đẹp.

Chẳng được bao lâu Dương Thủy Đào đã chạy đến rồi, kết quả nhìn một phòng hài tử ăn mặt mày hớn hở, nàng nhịn lại cơn tức hỏi Tiêu Lê Hoa sao không cho Cẩu Đản ăn mà lại chỉ cho những hài tử này ăn.

Kết quả lại bị Tiêu Lê Hoa nói dăm ba câu á khẩu không trả lời được.

Mà bởi vì lúc nàng đến kéo theo không ít người, tất cả mọi người cùng tiến vào sân nhỏ xem náo nhiệt, lúc này nghe xong ,lại nhìn những ghài tử đang ăn bánh trứng gà kia, nghĩ lại bộ dáng ngang ngược ngày thường của Cẩu Đản, toàn bộ đều biết Tiêu Lê Hoa nói chính là sự thật rồi. Người nhà có mấy đứa bé ở trong đó ăn bánh đối với Tiêu Lê Hoa rất hài lòng, tuy không muốn đắc tội Dương Thủy Đào cũng ở trong đám người nói vài câu công đạo.

Dương Thủy Đào bởi vì nghĩ đến lão công sau này tiếp nhận chức thôn trưởng của công công cho nên cũng không muốn cãi lộn làm hư mất hình tượng, chỉ có thê lôi kéo Cẩu Đản đi.

Cẩu Đản lại không nỡ bánh trứng gà, hắn ngửi thấy mùi thơm người khác ăn, hắn cũng muốn ăn.

Dương Thủy Đào thấy Cẩu Đản kêu to la hét chỉ có thể quay lại hỏi xin bánh trứng gà, Tiêu Lê Hoa không để ý tới nàng nhìn Cẩu Đản nói: “Muốn ăn bánh trứng gà, thì gọi người lớn xin phép nói cháu muốn ăn cái  gì, nếu không sẽ không cho, ta thích hài tử biết lễ phép.”

Cẩu Đản nhìn bánh trứng gà kia, nhăn nhăn nhó nhó nói: “Tạ tứ thẩm, ta muốn ăn bánh trứng gà.”

Tiêu Lê Hoa cho hắn một cái, bên trong bỏ thêm gan bung , Cẩu Đản ăn liên tục nói ăn ngon, bực bội trên mặt mất hết đi, mặt mày hớn hở mà bỏ lại Dương Thủy Đào chạy đi tìm tiểu đồng bọn rồi.

Mọi người đứng ở cửa ra vào cùng nở nụ cười, sau đó nhìn Tiêu Lê Hoa làm đồ ăn đều khen, ngửi thấy mùi hương ngay cả những người lớn bọn họ đều nhịn không được nuốt nước miếng rồi, lại nghĩ Tiêu Lê Hoa bây giờ quả thực đổi tính rồi, nguyện ý làm những đồ ăn ngon như vậy cho khách ăn, đợi đến khi nghe nói toàn bộ những món này là Tiêu Lê Hoa làm thì nhao nhao thảo luận không ngờ Tiêu Lê Hoa còn có tay nghề này.

Có người thấy trên mặt Tiêu Lê Hoa đầy tươi cười, thì đánh bạo nói về sau trong nhà có việc thì xin mời nàng đi qua làm bàn tiệc, Tiêu Lê Hoa cười đáp ứng, việc này là chuyện vẻ vang, người ta nguyện ý mời nàng, nàng cũng nguyện ý, đến lúc đó có nhân duyên tốt còn có thể cầm chút lợi lộc a, chuyện tốt nhất cử lưỡng tiện a.

Một người mở đầu, những người khác cũng nhao nhao mở miệng, trong thôn này , nữ nhân nấu cơm ngon cũng có nhưng mà có thể làm thức ăn vừa thơm vừa đẹp lại ngon như vậy thì không có, cho nên vì bàn tiệc đẹp mắt, mời Tiêu Lê Hoa là tốt nhất. Bọn hắn thấy Tiêu Lê Hoa toàn bộ đồng ý đều cười đi ra.

Trong lòng Dương Thủy Đào buồn bực, không ngờ Tiêu Lê Hoa té ngã một cái liền tốt hơn trước, hết lần này tới lần khác nàng ta là người đẩy Tiêu Lê Hoa ngã đấy, bây giờ nhìn thấy Tiêu Lê Hoa được những người kia khen ngợi, trong lòng nàng ta thật sự hối hận lúc ấy tại sao lại đẩy làm gì.

Dương Thủy Đào nghĩ ngược lại, muốn nhìn xem đồ ăn có thật sự ăn ngon không, nên nàng ta vẫn chưa có đi, dù sao cũng có mời cả nhà bọn hắn.

Thoáng cái đã tới buổi trưa rồi mọi người đều đã đến đủ, Tạ Hữu Thuận vốn có mời cả nhà thôn trưởng tới, sau đó cả nhà Tạ gia đến rồi. Vương Đại Sơn cùng Tạ Khánh Phong cũng tới.

Đến không ít người, xếp đặt ba bàn, hài tử một bàn, nữ nhân một bàn, sau đó nam nhân một bàn.

Ba người đến hỗ trợ toàn bộ không có ngồn bàn, chỉ giúp đỡ mời người ta ngồi.

Tử thị bớt thì giờ tới nói chuyện với Tiêu Lê Hoa, nàng xẩu hổ nhỏ giọng nói: “Tứ đệ muội, không thể giúp đỡ muội được, thật sự là xin lỗi hai người.”

” Nhị tẩu, tẩu không cần phải nói ta hiều mà! Tẩu đối với chúng ta tốt thế nào, ta đều nhớ kỹ. Đợi về sau nhà tẩu ở riêng chúng ta mới thân cận hơn.”
Tiêu Lê Hoa vừa mới nhìn thấy Uông thị trừng Tử thị, đã biết rõ Uông thị hận bọn họ rồi, không cho người trong nhà tới hỗ trợ. Có điều bà ấy không biết mấy người Tử thị đã sớm đưa lễ tới rồi. Tiêu Lê Hoa nghĩ Uông thị thật đúng là càng già càng không hiểu chuyện rồi, nào có huynh đệ trong nhà mời khách lại để cho người ngoài hỗ trợ, toàn bộ người trong nhà lại đều ngồi đó làm khách hay sao? Để người khác nhìn thấy cười cho hả? Nhìn một cái đã biết rõ địa vị của Uông thị ở Tạ gia, không biết nghĩ thế nào mà vẫn an ổn ngồi ở vị kia.

Mọi người đối với cái bàn tiệc này đều vô cùng vừa lòng, nhất là ăn ruột già xào lăn cùng gan bung hành tây kia, đều nói tay nghề của Tiêu Lê Hoa so với đầu bếp làm còn ngon hơn.

Uông thị Phương thị Lý thị ba người đều rất không vui, không ngờ Tiêu Lê Hoa đáng chết này có tay nghề tốt như vậy mà mấy năm qua lại làm thức ăn khó ăn thế, là cố ý đó! Ba người một người vừa hát vừa quát rõ ràng khoa trương nói đến chuyện này, muốn cho thôn trưởng cùng đám người Vương Đại Sơn và Tạ Khánh Phong biết rõ Tiêu Lê Hoa lười như thế nào, nói xong  lại nói đến Tiêu Lê Hoa làm như vậy là có chủ tâm muốn ở riêng. Còn nói có thể mua nhà ở có thể làm bàn tiệc tốt như vậy thì trong tay còn để dành được bao nhiêu tiền riêng, càng nói càng kích động, cuối cùng các nàng đều tin là thật rồi.

Dương Thủy Đào ở bên hát đệm, nàng làm đồ ăn có tiếng là tay nghề tốt ở trong thôn, nhưng mà vừa rồi cha chồng khen Tiêu Lê Hoa tay nghề tốt, rõ ràng là nói còn tốt hơn nàng, nàng không phục.

“Tứ đệ nào có tiền riêng, hắn là người đem toàn bộ bạc nộp cho trong nhà nhiều nhất, hắn không có khả năng còn dự. Mẹ, đại tẩu, Tam đệ muội, các ngươi ăn cơm nhanh đi.”

Tạ Hữu Thái nói lời này, cho thấy bình thường hắn không nói nhiều lắm nhưng cũng không phải là không dám nói lời nào cả.

Trương Liên Hương ở một bên nói: “Bạc kia là chúng ta cho mượn, về phần mấy bàn tiệc này, các ngươi nhìn xem ngoại trừ những thịt cùng trứng gà, có thể có cái gì đáng tiền sao? Tạ Tứ đệ muội tay nghề tốt mới có thể làm ra cái bàn tiệc này.”

Thôn trưởng ở một bên nhẹ gật đầu, giúp đỡ nói một câu.

Thôn Trưởng đều đã lên tiếng, Tạ Phát Tài cũng không thể rụt lại ở một bên rồi, cũng nói mấy câu, mấy người Uông thị chỉ có thể ngoan ngoãn, cúi đầu miệng lớn dùng bữa, bộ dạng như hận không thể đem cả bàn tiệc toàn bộ ăn sạch, muốn đem một nhà Tạ Hữu Thuận ăn hết, Tiêu Lê Hoa nhìn thấy lắc đầu, ngẫm lại đã ở riêng rồi, nếu không sẽ sống một ngày như mười năm. Mỗi ngày bị tức giận như vậy còn có thể suy nghĩ cách kiếm tiền sao?

“Trong nhà có ai không?”
Thời điểm này có người ở bên ngoài kêu, Tiêu Lê Hoa vội vàng đi mở cửa, vừa mở cửa ra nhìn thấy bên ngoài một nam nhân không đến 30, trong đầu nàng thoáng cái nhớ lại người này, trong nội tâm nhảy dựng vì người này chính là ca ca của Tiêu Lê Hoa.

Quan hệ của Tiêu Lê Hoa cùng với người nhà cũng không tốt, ngoại trừ ngày tết cơ hồ cũng không có qua lại gì, mà cho dù trở về, mỗi lần Tiêu Lê Hoa đều phải ồn ào một trận, người Tiêu gia đến rồi, Tiêu Lê Hoa cũng muốn làm ầm ĩ tiếp. Số lần nhiều, ngược lại Tiêu Lê Hoa còn về nhà mẹ đẻ, nhưng người của Tiêu gia ít khi đến.

Tiêu Lê Hoa ngẫm lại nguyên chủ thật là đồ ngu, gây chuyện như vậy có gì tốt đâu? Hơn nữa ở trong trí nhớ của nàng, đối với người nhà mẹ đẻ cũng không có hận ý gì, bởi vì đối với nàng mà nói, người Tiêu gia có một đứa con gái giống như Tiêu Lê Hoa vậy quả thật không may, bọn hắn tìm cho nàng được một nhà chồng gả đi coi như không tệ, ít nhất không có đem nàng bán, cũng không có đồng ý để nàng đi làm tiểu thiếp. Bọn hắn đều cho rằng Tiêu Lê Hoa chỉ vì còn trẻ vô tri, nghe theo ý nàng chính là hại nàng, cho nên bọn hắn quyết tâm đem nàng gả đi, tránh để Tiêu Lê hoa ở đó để lại thanh danh không tốt.

Nhà mẹ đẻ như vậy, Tiêu Lê Hoa thật sư chán ghét không nổi, chỉ là quá bất ngờ, thoáng cái liền có chút không biết phải thân cận như thế nào, nhìn thấy nam nhân trước mặt nhất thời không nói chuyện.

Chương 18: Tiêu Đại Thụ bao bọc

Sau khi ăn cơm xong mọi người đi rồi, trong nhà thoáng cái thanh tĩnh rồi, ngoại trừ một nhà bốn người Tạ Hữu Thuận cũng chỉ còn lại có Tiêu Đại Thụ đại ca Tiêu Lê Hoa.

Tạ Hữu Thuận không có đi ra ruộng làm việc, giữ Tiêu Đại Thụ lại, hai hài tử ngồi ở đầu giường đặt cạnh lò sưởi nhìn cậu, tiểu Mộc Đầu đối với người cậu này không có ấn tượng gì, hắn còn quá nhỏ, Thạch Đầu thì có nhớ một chút, trong trí nhớ người cậu này đối với hắn rất tốt, lại hay cho hắn kẹo đường ăn, cho nên nhìn thấy cậu đến rất vui mừng, nói với tiểu Mộc Đầu, tiểu Mộc Độc biết cậu tốt nên cũng không sợ hắn nữa.

“Đại ca, trong nhà không có trà, huynh uống một chút nước nhé, ta có bỏ thêm đường trắng bên trong.”

Tiêu Lê Hoa rót bốn chén nước, lần lượt đưa cho Tiêu Đại Thụ, Tạ Hữu Thuận cùng hai hài tử, nàng ngược lại chưa rót cho mình, Thạch Đầu đưa của mình cho nàng uống, Tiêu Lê Hoa cười nói không khát, lại bảo hắn tự uống.

Tiêu Đại Thụ uống một ngụm nước đường, còn có chút ngẩn ngơ, đang nghĩ cô muội muội này sao lại thay đổi rồi hả?

Tiêu Đại Thụ nhớ lại, hôm nay sau khi nhìn thấy Tiêu Lê Hoa, Tiêu Lê Hoa đối với hắn lộ ra khuôn mặt tươi cười, còn không có nói những lời nói có gai kia, nhớ lại buổi trưa lúc nàng cùng người trong thôn nói chuyện làm việc sảng khoái nhiệt tình, nhớ đến những món đồ ăn thơm phức kia, tất cả đều là muội tử Tiêu Lê Hoa của hắn làm ra, hóa ra muội tử của hắn còn có tay nghề tốt như vậy, hóa ra muội tử hắn cười rộ lên nói chuyện là cái dạng này, thật sự là không giống trước kia.

Trong trí nhớ của Tiêu Đại Thụ muội muội Tiêu Lê Hoa chính là một người lười lại còn luôn muốn trèo cành cao, nói chuyện có chút cay nghiệt, về sau lập gia đình thì luôn lạnh mặt, mỗi câu trong lời nói đều mang theo đao, mất hứng sẽ chửi bậy, quấy đến mỗi người đều không thích, ngay cả mẹ hắn đều nhiều lần bị tức giận suýt một hơi không thở được ngất đi. Tiêu Lê Hoa trên mặt đều tươi cười như vậy cùng với nữ nhân mặc kệ ánh mắt của mọi người quả thật quá khác nhau, nhưng mà rõ ràng là cùng một khuôn mặt, đây chính là muội muội hắn a.

“Lê Hoa, sao muội lại có chút thay đổi vậy?’

Tiêu Đại Thụ lớn lên thành thực, trong lòng có nghi vấn lập tức hỏi thẳng.

Tiêu Lê Hoa lại đem những lí do đã nói với những người khác lúc trước nói lại với hắn: “Đại ca, trước kia là ta không thông suốt, lúc này suýt chết một lần ngược lại cái gì cũng đều minh bạch. Ta cảm thấy sống như bây giờ rất tốt, trước kia là ta có lỗi với mọi người, sau này ta nhất định sẽ sống tốt, không gây phiền toái cho mọi người, không để mọi người phải lo lắng theo.”

“Tốt, tốt, muội có thể nghĩ như vậy chúng ta an tâm, nếu mẹ biết muội đã thông suốt, bà nhất định sẽ rất vui mừng đến lập  tức đứng lên. Muội không biết đâu, mẹ không yên lòng nhất chính là muội.”

Tiêu Đại Thụ kích động nói, hắn là con trai độc nhất trong nhà, có hai muội tử, tuy Lê Hoa là ở giữa nhưng lại được sủng ái nhất, kết quả lại chìu hư nàng rồi. Nhưng mà thật lòng thương yêu một người thì không phải làm cho mình đau lòng là có thể không nhớ thương nữa, nhất là mẹ đối với con gái, mẹ của bọn hắn dù suýt bị con gái làm cho tức chết, nằm trên giường những vẫn nhớ thương con gái. Nếu không lần này hắn làm sao đến đây chứ?
Tiêu bà tử nghe người khác nói Tiêu Lê Hoa té bị thương còn ở riêng rồi, lập tức lo lắng nên sai bảo nhi tử đến xem, nếu không phải bà nằm ở trên giường không dậy nổi, bà đã đích thân đến rồi.

Hiện tại Tiêu Lê Hoa thay đổi tốt hơn, Tiêu bà tử biết rồi khẳng định so ăn linh đan diệu dược còn có tác dụng hơn,  nói không chừng còn có thể lập tức khỏe lại. Trong lòng Tiêu Đại Thụ vì muội muội mà vui vẻ, cũng vì mẹ mà cao hứng.

Trong lòng Tiêu Lê Hoa chua xót, thật sự là đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, Tiêu Lê Hoa trước kia thật sự quá không hiểu chuyện rồi.

“Đại ca, chờ hai ngày nữa ta sẽ trở về thăm mẹ, huynh bảo mẹ yên tâm, ta sống rất tốt, bảo bà hãy dưỡng thân thể thật tốt.”

“Ừ! Ta khẳng định sẽ nói với mẹ, muội bị té thương ở đầu đã tốt hơn chút nào chưa? Cũng đừng xem nhẹ nó.”
Tiêu Đại Thụ nghe Tiêu Lê Hoa muốn về nhà mẹ đẻ thăm mẹ trong lòng rất vui vẻ, đổi thành trước kia hắn sẽ không cao hứng bởi vì nàng trở về một lần lại náo đến gà bay chó chạy một lần. Sau đó hắn dứt tâm tổn thương Tiêu Lê Hoa một lần, tuy yêu thương nàng nhưng mà cứ nghĩ tới té một lần lại khiến cho nàng thông suốt, trong lòng lại có chút ít cảm ơn ông trời để cho nàng ngã vỡ đầu. Hắn vội vàng áy náy trong lòng một chút.

Tiêu Đại Thụ cùng muội phu nói chuyện trong chốc lát, chơi cùng hai cháu ngoại trai một lúc, sau đó liền cáo từ rời đi, nhà hắn ở cách nơi này hơn nửa canh giờ đi đường, nhân lúc trời còn chưa tối trở về còn có thể làm chút ít việc. Tiêu Lê Hoa chết đi sống lại bảo hắn lấy về 100 văn tiền đã mang đến, còn nói nàng bây giờ đã đủ xài, không thể lấy tiền của hắn nữa. Cuối cùng Tiêu Đại Thụ chỉ có thể đem tiền mang về, nhưng vẫn để lại hai con gà.

“Mẹ, nhà chúng ta có bốn con gà rồi, vậy có phải mỗi ngày sẽ có bốn quả trứng hay không?” Thạch Đầu nhìn hai con gà ở trong chuồng gà, hai mắt lóe lóe sáng hỏi, bé thích nhất là nhặt trứng gà, lúc mới lấy được còn nóng hầm hập đây này.

“Bốn quả trứng!” Tiểu Mộc Đầu cũng vui tươi hớn hở vỗ tay.

“Ừ, chúng ta cho bọn chúng ăn no, chúng sẽ đẻ nhiều trứng.”

Trong lòng Tiêu Lê Hoa nghĩ người nhà mẹ đẻ này thực sự rất không tệ, nguyên chủ giày vò bọn hắn như vậy, tổn thương bọn họ như vậy, vừa nghe nàng bị thương lại ở riêng vẫn lập tức mang theo tiền và vật đến, thực là thiện lương, nhưng cũng may không phải bánh bao,  nếu thật sự là bánh bao sẽ để Tiêu Lê Hoa lúc trước tiếp tục con đường làm tiểu thiếp cho người ta, vậy lúc nàng tiếp nhận thân thể này thật đúng là bi kịch rồi. Chỉ nghĩ như vậy hảo cảm đối với người nhà mẹ đẻ lại nhiều thêm vài phần rồi.

Tạ Hữu Thuận đưa Tiêu Đại Thụ trở về, Tiêu Lê Hoa nói với hắn muốn bớt chút thời gian về nhà mẹ đẻ một chuyến, Tạ Hữu Thuận gật đầu.

“Đợi cắt xong lúa mạch hoa cúc thảo trong ruộng, ta và nàng cùng mang theo hai hài tử trở về.”

“Được, hoa cúc thảo ngoài đồng còn nhiều không? Ta và huynh đi nhổ a.”

Tiêu Lê Hoa nói, từ khi xuyên không tới, nàng còn chưa từng đi ra đồng, ngẫm lại hoa cúc thảo kia cũng không biết là cái gì, nhưng nàng có thể đoán ra đại khái, trước kia nàng cũng không phải là chưa từng trồng qua, cũng biết rõ một ít rau dại cỏ dại hay trồng ngoài đồng, lúc này cách thời điểm thu hoạch lúa mạch còn không đến một tháng, trên ruộng thường xuyên sẽ có một ít loại cỏ dại cao hơn lúa mạch, nếu không nhổ, đến lúc đó lúa mạch bị lẫn sẽ rất phiền toài.

Tiêu Lê Hoa nghĩ cũng nên đi xem ruộng nhà mình, hiện tại nàng là một nông phụ, cũng không thể luôn ở trong nhà, suy nghĩ đến phương pháp xử lý trước tiên đem mọi thứ trồng trọt tốt mới chính đáng.

Tạ Hữu Thuận nói: “Không cần, chỉ có một mẫu đất, một mình ta làm, rất nhanh có thể thu thập xong. Thương thế của nàng còn chưa khỏe ở trong nhà nghỉ ngơi đi.”

Tiêu Lê Hoa nghĩ Tạ Hữu Thuận thật là một nam nhân không tệ, có việc gì cực đều một mình hắn làm hết, nàng để cho hắn làm cái gì hắn cũng đều không từ chối, mà ngay cả nấu cơm hắn cũng làm, nam nhân như vậy ở thời đại này quả là hiếm thấy, tuy rằng ở nông thôn, trong nhà nếu có nữ nhân lại có mấy nam nhân nguyện ý vây quanh chuyện bệ bếp? Tạ Hữu Thuận lại có thể làm trợ thủ giúp đỡ nàng.

“Ta không sao rồi, hai người cùng làm sẽ nhanh hơn một chút, lại nói ta cũng muốn đi xem ruộng của nhà chúng ta.”

Trong trí nhớ Tiêu Lê Hoa có mấy miếng đất như vậy, nhưng nàng còn không rõ lắm, bọn họ được chia cái nào, nàng nghĩ đến một mẫu ruộng nước một mẫu ruộng cạn, một mẫu đất cát, tổng cộng ba mẫu đất, bây giờ ruộng đồng sản lượng không cao, lại nộp thuế, đoán chừng chỉ miễn cưỡng đủ ăn thôi. Muốn kiếm tiền còn phải nghĩ những biện pháp khác. Nhưng mà nghĩ biện pháp gia tăng sản lượng trong ruộng cũng rất quan trọng, đợi đi ra ruộng nàng nhìn xem những biện pháp để làm ruộng tốt, người thời đại này có biết hay không, nếu không biết thì tìm cơ hội nói với Tạ Hữu Thuận.

Tạ Hữu Thuận nghe nàng nói như vậy liền gật đầu.

Tiêu Lê Hoa thu dọn đồ đạc, Tạ Hữu Thuận đem những bàn ghế đi mượn đều trả lại, sau đó lại rửa sạch các chén đũa mới đưa trở về, lại nói lời cảm tạ với mấy nhà, thời điểm làm xong tất cả trời đã tối rồi.

Bây giờ đã là cuối tháng năm rồi, trời tối muộn, nhưng Tiêu Lê Hoa cũng không để cho Tạ Hữu Thuận ra đồng, nàng bảo Tạ Hữu Thuận giúp đỡ nàng làm cơm tối, người một nhà vui vẻ ăn một bữa. Đồ ăn giữa trưa toàn bộ đều hết rồi, hơn nữa dù đồ ăn còn thừa nàng cũng không muốn ăn, bữa tối Tiêu Lê Hoa chuẩn bị ăn sủi cảo.

Hậu viện có rau hẹ vừa xanh vừa non, hương vị tự nhiên tinh khiết tươi ngon vô cùng, cắt một bó to, Tạ Hữu Thuận và hai đứa con trai cùng nhau nhặt rau hẹ. Thạch Đầu còn có thể giúp đỡ được, còn Mộc Đầu vẫn đang chơi, nhưng nhìn bộ dáng bé rất nghiêm túc, Tiêu Lê Hoa nhìn hắn vui vẻ cũng không ngăn cản, hài tử nguyện ý giúp đỡ là một chuyện tốt. Nàng làm xong mặt bánh rồi lại bắt đầu thái thịt nhồi nhân thịt, giữa trưa đã ăn rồi hiện tại sau khi làm thịt nàng cuối cùng cũng đã hiểu rõ vì sao tiểu thuyết đều nói mùi thịt thời cổ hậu rồi, thật sự rất thơm a, nghĩ lại sau khi bao thành sủi cảo sẽ càng thơm, sau khi giữa trưa ăn một bữa ngon, bụng nàng lại đói rồi.

Một nhà bốn người cùng nhau làm, Tạ Hữu Thuận làm da sủi cảo, Tiêu Lê Hoa gói, hai hài tử ở bên cạnh một đứa cầm một cái da sủi cảo cũng học gói, rất vui vẻ thỉnh thoảng lại cười lên hai tiếng.

Rất nhanh đem sủi cảo gói kỹ rồi, Tiêu Lê Hoa gói sủi cảo là loại  nặn mép đấy, giống như nguyên bảo, thoạt nhìn  vừa nhỏ vừa xinh, nhưng mà bên trong nhân bánh nhỏ lại thập phần đầy đủ.

Hai hài tử nhìn xem đều vô cùng yêu thích, Tiêu Lê Hoa đưa cho bọn chúng bao rất nhiều sủi cảo thú vị,  cá vàng nhỏ, bé thỏ con, chuột nhỏ, hai hài tử nhìn thấy cười vui vẻ.

Tạ Hữu Thuận nghĩ trong lòng, người vợ này nguyên lai tay nghề tốt như vậy, có thể đợi đến nàng nghĩ thông suốt thật sự rất tốt, nghĩ đến nàng trước kia  và nàng bây giờ. Tạ Hữu Thuận thầm nghĩ cho dù nàng thật sự bị quỷ nhập vào người cũng không sao cả, chỉ cần nàng vĩnh viễn không biến về nguyên bản, bọn hắn cứ vui vẻ trôi qua như vậy thật tốt.

Nấu sủi cảo xong vớt ra chậu nhỏ nhưng trong nhà lại không có dấm chua, Tiêu Lê Hoa làm sốt tương chấm ăn vậy mà ăn cũng rất ngon.

Hai hài tử đều ăn đến no căng bụng,  kêu to xoa xoa. Tiêu Lê Hoa buồn cười xoa cho bọn chúng, trong còn miệng nói đã no thì đừng có ăn nữa, có thể giữ lại mai ăn.

Tạ Hữu Thuận cũng ăn rất nhiều, hắn không cưỡng lại được, nhưng hắn không có da mặt dày như vậy bảo vợ xoa giúp hắn, nhìn Tiêu Lê Hoa uống súp sủi cảo, động tác thanh tú, trong lòng hắn tràn đầy ấm áp, so với no bụng còn cảm thấy thoải mái hơn.

Người một nhà đều ăn rất no bụng, còn thừa lại một chén, giữ lại sáng mai ăn.

Trời tối đen rồi, thắp đèn lên, Tiêu Lê Hoa ở dưới đèn đơm mấy cái nút, Tạ Hữu Thuận đan rổ, hai hài tử một vây quanh Tiêu Lê Hoa, một vây quanh Tạ Hữu Thuận. Thỉnh thoảng nói thêm hai câu, cười nói hai tiếng bên tai. Tiêu Lê Hoa ngẩng đầu nhìn hướng Tạ Hữu Thuận, vừa vặn hắn cũng nhìn qua, dưới ánh đèn hai mắt đều phát sáng.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion26 Comments

  1. Tiêu Lê Hoa đời trc fai may mắn 3 đời mới lấy dc chồng như thế vs có cả gd mẹ đẻ yêu thương. Vậy mà cũng ko biết thỏa mãn. May sao ong trời có mắt chị ko câng thì đã có Lê Hoa mới đến đây. Cứ bình dị trôi qua cuộc sống như thế này thôi

  2. Người nhà Tiêu Lê Hoa quả không tệ, mẹ và anh đều rất thương nhưng vì trước kia Tiêu Lê Hoa bất đồng nên không cảm nhận được. Giờ Tiêu Lê thế thân sẽ bù đắp lại phần yêu thương này vậy. Nói chung cuộc sống dần đầm ấm, vợ chồng dần nảy sinh tình cảm, nên cuộc sống sau này sẽ đặc biệt thoải mái đây. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!!

  3. Cũng an ủi được chút khi nhà mẹ đẻ của TLH còn tốt đẹp. Rất hi vọng vào cuộc sống phía trước của cả nhà TLH và THT.

  4. Dương Thủy Đào bị Tiêu Lê Hoa dùng lời lẽ đúng đắn nói nên không thể cãi lại. Cẩu Đản cuối cùng phải nghe lời lễ phép xin Tiêu Lê Hoa cho ăn. Bởi vậy mới nói cách dạy dỗ giáo dục con cái từ nhỏ rất quan trọng. Nếu biết uốn nắn dạy dỗ nó sẽ tốt thôi. Tiêu Lê Hoa có người nhà mẹ đẻ quá tốt với cô chứ không như gia đình chồng cực phẩm.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  5. cuộc sống cứ như vậy tiếp diễn thì thật tốt. lấy dc hảo cảm của ng xung quanh. hàn gắn tình cảm với cha mẹ. có những đứa con ngoan cùng ng ck thương gia đình biết lo cho gđ bên cạnh. còn j hạnh phúc băg

  6. Cùng là người 1 nhà nhưng nhà mẹ đẻ khác xa so với mẹ chồng…. đã không giúp đỡ thì thôi còn đặt điều. Có lẽ họ không cam lòng vì Tiêu Lê Hoa ra riêng lại tốt như thế hay là nhân dịp này kiếm lại chút tiền vì cho rằng cuộc sống sau ở riêng lại tốt thế do Tạ Hữu Thuận dấu tiền riêng… thật là cực phẩm. Đại ca Tiêu Đại Thụ cũng tốt…. mong cuộc sống sau này sẽ tốt hơn khi nhân duyên đang ngày tốt lên.
    Cảm ơn team nhiều.

  7. Nhà mẹ đẻ tốt như vậy, chồng cũng toits như vậy mà và Hoa kia khong bit quý cứ nghĩ chuyện đâu đâu.ng ta mong còn khng dc.cũng may cho Tiêu Lê Hoa xuyên đến thân thể này , bà kia không hưởng thì nàng hưởng.tìm đau ra gia đình tót, chồng tốt và hài tử cung hiểu chuyện như vậy chứ

  8. Âu da, lần này thì TL đã thành công dạy dỗ được 1 em bé rồi nè, chứ mà cứ để thế thì thằng bé sẽ bị cha mẹ nó dạy hư mất thôi
    Cái suy nghĩ của THT thật là tiến bộ ah, như vậy cũng coi như tốt cho TL, khung cảnh gia đình sinh hoạt thật là vui vẻ, ấm áp và hoà thuận quá.hi

    Tks tỷ ạk

  9. Tiểu hài tử được cho đồ ăn ngon thì đều ngoan ngoãn cả. DTĐ đến muốn mắng TLH nhưng lại bị nói tới á khẩu đấy. Sau vụ mời tân gia này cái nhìn của mọi người về TLH cũng thay đổi.
    Người nhà mẹ đẻ TLH hoá ra cũng tốt như vậy. Mặc dù trước kia TLH không tốt nhưng nghe nói TLH bị thương mà phải ở riêng thì vẫn mang tiền và gà tới xem ra sao.
    THT đúng là trượng phu tốt khó kiếm nha. Nhìn cả nhà quây quần bên nhau vui vẻ vậy thật hạnh phúc. Tương lai về sau sẽ còn tươi đẹp hơn nữa đấy. Cảm ơn edictor

  10. Tran Thanh Hang

    Nhà ck cực phẩm.. Thật khó để chấp nhận nhưng a ck lại quá ưng nên TLH vẫn còn may mắn chán. Thêm được cả nhà ngoại nữa. Phải nói là TLH vẫn còn gặp may chán so với mấy nhân vật chính trong truyện điền văn khác ah.

  11. Ahihi có gian tình. Mong rằng TLH nhà ta sau này sẽ có một bánh bao nữa. Con gái cũng được. Cho tỷ ấy có cảm giác được mang thai và được sinh. May mắn nhà mẹ đẻ của TLH không phải là cái cực phẩm j cả. Chỉ trách nguyên chủ bị chiều quá đâm hư làm gia đình không yên thôi. Mà ta thấy bây giờ nhân duyên của Hoa tỷ tốt hơn nhiều rùi nha. Cố gắng lên. Cứ thế phát huy cho cuộc sống tốt hơn. Thank các nàng nhiều hj

  12. Ta còn tưởng nhà mẹ đẻ lại hắt hủi nhà TLH. Thâtk ko ngờ là tốt và bao bọc lâm. Mẹ đẻ và ng cậu này đều rất yêu thương TLH. Sau này chắc sẽ giúp đỡ nhiều. Chả bù cho nhà Tạ gia. Con cái làm cơm mời khách mà ko tới giúp đỡ. Ngược lại nghĩ mình cũng giônga như khách luôn. Thật chả hiểu nghĩ kiểu gì. Rồi còn nói mát nữa. Ngu ngôc quá chừng. Uông thị già rồi nên lẩm cẩm sao. May mà mng cũng đều nói lời công đạo.
    Hình ảnh cả gd quây quần bên nhau. Cùng nhau gói bánh và ăn. Sao mà đầm ấm quá. Đoạn kết cuối tả THT mắt sáng lên. Liệu có phải là sắp có thịt xem ko ta?

  13. Dương Thuỷ Đào thật là nuông chiều nhi tử. Thật sự mà làm trưởng thôn thì hỏng bét. Uông thị Lý Thị kia thật đúng là cực phẩm,không biết nói gì nữa. Lần này Tiêu Lê Hoa mời cơm đã tạo được ấn tượng với mn trong thôn rồi. Nhà mẹ đẻ của Tiêu Lê Hoa thật tốt, lấy được người chồng như Tạ Hữu Thuận nữa thì thật là Tiêu Lê Hoa quá hời rồi. 2 vc tình cảm ngày càng đi lên r.

  14. Gia đình hạnh phúc quả thật là đây, mong cuộc sống nhà anh chị ngày một tốt hơn a

  15. Kể ra Tiêu Lê Hoa may mắn thật. Được sống lại làm lại từ đầu ko nói, mà có sẵn 1 ng chồng tốt, con ngoan, gia đình mẹ yêu thương. V mà sau này ko trị đc mấy cái ng đáng ghét kia mới là lạ. Mà mình cũng hy vọng Lê Hoa có 1 đứa con riêng của mình. Cảm ơn nhóm dịch nhiều nhiều.

  16. Nhà trưởng thôn có cháu trai cực phẩm nha. Hừ câu con hư tại mẹ cháu hư tại bà lần này ko sai nha có bà mẹ như vạy trẻ nhỏ bị chiều hư . Nhà TLH ngày càng tốt trước tiên là nhân duyên với hàng xím tốt sau là gia đình hòa thuận.

  17. Nhà họ Tiêu có người con/em gái như TLH (nguyên chủ) đúng là đau lòng mà, người nhà hết mực suy nghĩ cho cô ta mà cô ta không hiểu ra thì thôi, lại còn mỗi lần về nhà là gây chuyện khiến gia đình gà bay chó sủa, còn dùng lời nói làm tổn thương cha mẹ, anh trai nữa,
    Vậy mà giờ vừa nghe cô bị ngã vỡ đầu rồi ra ở riêng đã làm họ lo lắng đứng ngồi không yên phải đến xem rồi.
    ” tuy yêu thương nàng nhưng mà cứ nghĩ tới té một lần lại khiến cho nàng thông suốt, trong lòng lại có chút ít cảm ơn ông trời để cho nàng ngã vỡ đầu. ” những dòng cảm nghĩ của Tiêu Đại Thụ tự dưng khiến mình thấy xót xa, càng thấy bức xúc vì sự vô lý của nguyên chủ trước kia

  18. Ôi phải chi cs có thể diễn ra êm đềm như vậylaf đc…. TLH hồi đó là ở trong phước mak k bít hưởng để TLH tỷ bây h hưởng dùm r hihi… mong s za đình sớm ngày đc cải thiện, chỉ sợ Cao gia sẽ dòm ngó đây

  19. hương nguyễn

    tình hình này chắc chuẩn bị có muội muội bánh bao cinh xắn rồi. thank nàng đã edit

  20. Ôi một nhà thật hạnh phúc ấm áp
    THT anh nói rồi nha, dù có là quỷ nhập cũng chấp nhận TLH, sau này anh phải bảo vệ TLH thật nhiều đó

  21. Trước kia Tiêu Lê Hoa ousc ấy đúng là không có não suy nghĩ không biết yêu thương người nhà bố mẹ anh trai ai ai cũng thương và suy nghĩ cho chị ta. Mà chị ấy lại chỉ một lòng muốn trèo cao chả nghĩ cho gia đình gì cả. Mình cứ tưởng nhà mẹ đẻ xấu xa bạc đãi gì chị ấy ai nhè đọc xong đoạn đại ca Tiêu thì biết thì ra là do hư vinh của chị ấy mà đã làm khổ người nhà một lòng một dạ mà lo chu toàn suy nghĩ cho chị. May mà giờ Tiêu Lê đã sống lại và làm chủ khối thân thể này rồi nên mọi chuyện sẽ thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp.

  22. May mắn quá vì có nhà mẹ đẻ tốt bụng và yêu thương như vây. Nói thật là đời này nữ 9 quá may mắn vì có nhiều điều tốt đẹp như vậy rồi.

  23. Ô gia đình ấm áp quá đi. Mà coi hơi bị sài sang đó. Còn chưa kiếm ra con đường làm giàu mà toàn ăn thịt không. Nhà mẹ đẻ Hoa tỷ cũng tốt ghê, sẽ ra tỷ cũng có phúc lắm đó.

  24. Dương Thảo cứ bao che như vậy bảo sao Cẩu Đản hư như vậy. mẹ nào con nấy, vậy như bị Tiêu Lê Hoa nói cho á khẩu không nói lại được câu nào.nhà mẹ để Tiêu Lê Hoa tốt quá, mặc dù trước kia nguyên chủ không hiểu chuyện, luôn thích làm ầm ĩ mọi chuyện vậy mà nghe nói Tiêu Lê Hoa bị ngã là mang gà và tiền sang cho. đọc đến đoạn cuối thấy gia đình nhà Tiêu Lê Hoa hạnh phúc và ấm áp quá.

  25. Ôi may quá, hóa ra nhà mẹ đẻ Tiêu Lê Hoa vẫn rất tốt, cứ tưởng cũng là cực phẩm như nhà chồng. Như thế này thì tốt quá rồi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: