Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 13+14

21

Chương 13: Cha mẹ Đồng Tiền

Editor: Thu Huyền

Beta: Tiểu Tuyền

Lúc chạng vạng tối có người đến nhà, là một đôi vợ chồng mang theo một tiểu tử mập mạp, nam lớn lên thành thật, nữ thuần phác, tiểu tử mập mạp đó đi theo nam nhân kia, đúng chung một chỗ lền biết đây là phụ tử, lúc này hắn đang núp ở sau lưng nữ nhân kia dò đầu nhìn Tiêu Lê Hoa, mắt to chuyển liên tục nhìn cũng biết là một đứa cơ trí.

Tiêu Lê Hoa nhận ra ba người này, tiểu tử mập mạp này chính là Đồng Tiền, đôi nam nữ này là cha mẹ của bé, nam tên Vương Đại Sơn, nữ tên là Trương Liên Hương.

“Là Vương nhị ca Vương nhị tẩu a, mau vào. Đồng Tiền chớ tránh ở phía sau, Thạch Đầu Mộc Đầu chơi ở phía hậu viện, cháu đi tìm bọn họ chơi đi, thấy cháu tới bọn chúng nhất định rất vui.”

Tiêu Lê Hoa chào hỏi bọn họ đi vào, nàng biết nhà này là nhà có tiền, muốn lập tức mượn được mười hai lượng bạc cần phải có quan hệ thật tốt với người nhà này, hơn nữa đối phương lớn lên cũng thật chính trực, nhìn mặt cũng tương đối thuần phác, sau này có thể lui tới nhiều, cho nên đối đãi rất nhiệt tình.

Một nhà Vương Đại Sơn đều bị biến hóa của Tiêu Lê Hoa làm cho kinh ngạc một chút, thật đúng như Tạ Hữu Thuận nói Tiêu Lê Hoa này sửa đổi lại tính tình rồi, vốn cho là chỉ sửa lại một chút, bởi vì Trương Liên Hương nghe người ta nói Tiêu Lê Hoa bị thương còn chưa khỏe liền đi bờ sông cùng người ta cãi vã, chẳng qua là nhìn bộ dáng cười khuôn mẫu này biến hóa thật là lớn.

Đồng Tiền vừa nghe tiểu bằng hữu đang đợi bé, liền như tiểu đạn pháo xông qua  bên người Tiêu Lê Hoa chạy đi hậu viện.

Tiêu Lê Hoa chào hỏi vợ chồng hai người đi vào, vừa đi vừa nói: “Hữu Thuận đang làm việc ở hậu viện, mời hai người ngồi, ta đi gọi hắn.”

“Không cần, chúng ta tới đưa ít thứ rồi đi liền, các ngươi mới dọn nhà, những thứ đồ này các ngươi nhận lấy.” Trương Liên Hương vội vàng nói, vén vải bố cái giỏ trong tay lên, từ bên trong lấy ra một ít thịt cùng một bọc giấy.

Tiêu Lê Hoa vội vàng nói: “Thật là cám ơn Vương nhị ca Vương nhị tẩu, ta biết cuộc sống của hai người cũng eo hẹp, hai người lại còn cho chúng ta mượn nhiều bạc như vậy, để cho chúng ta mua nhà. Ta còn không có tới cửa cám ơn, làm sao có thể thu lễ của hai người nữa. Vẫn là mang về cho Đồng Tiền ăn đi.”

Trương Liên Hương liền nói: “ Trả cái gì? Đây chính là lễ dọn nhà cho các ngươi, các ngươi còn phải đãi khách nữa, những thứ này  mặc dù thịt hơi ít nhưng cũng có thể làm mấy bàn. Một ít đường trắng này liền cho Thạch Đầu cùng Mộc Đầu ăn đi. Chờ muội làm tiệc nếu cần người giúp có thể gọi ta tới giúp một tay.”

“Vậy thì cám ơn Vương nhị ca Vương nhị tẩu.”

Tiêu Lê Hoa không đùn đẩy nữa, ngẫm lại sau này còn lui tới nhiều hơn còn không giúp đỡ lại được sao? Chẳng qua vẫn bị Trương Liên Hương nhắc nhở, lúc này nàng mới nhớ tới nơi này sau khi dọn nhà còn phải mời người ta ăn bữa cơm, nàng chỉ nghe nói hỉ tiệc, nhưng lại giống như là tân gia mời khách, thì ra nơi này dọn đến nhà cũ cũng phải mời. Tiêu Lê Hoa nghĩ chắc rằng sẽ có một trận bận rộn rồi, nếu muốn bữa cơm này ăn ngon, đoán chừng lại phải bỏ ra không ít tiền.

Nhưng mà Tiêu Lê Hoa cho rằng vẫn phải mời khách, thừa dịp cơ hội lần này kéo lại tình cảm cùng những người có quan hệ tốt với Tạ Hữu Thuận.

Vương Đại Sơn đi về hậu viện tìm Tạ Hữu Thuận, Tiêu Lê Hoa lôi kéo Trương Liên Hương nói chuyện cùng nàng, bằng hữu nam nhân thì hắn tự mình chiêu đãi, còn chị dâu này thì do nàng đến chiêu đãi a, nàng cần tìm hiểu nhiều người trong thôn hơn, sống ở trong thôn này, cũng không thể mỗi ngày đều ở trong nhà, ngay cả người có quan hệ tốt ở chung quanh đều không có.

Chờ Vương Đại Sơn từ hậu viện trở lại liền nhìn thấy được vợ mình cùng Tiêu Lê Hoa cười cười nói nói rồi.

Đồng Tiền ở hậu viện đùa rất vui vẻ, đều không muốn rời đi, Tiêu Lê Hoa liền nói để cho bé ở lại tiếp tục chơi.

Hai vợ chồng Vương Đại Sơn rời đi, vừa đi vừa nói chuyện.

Trương Liên Hương nói: “Bây giờ Tứ đệ mới thật sự khổ tận cam lai a, Vợ hắn hiện giờ rốt cục hiểu chuyện, chuẩn bị sống cùng hắn thật tốt rồi, thật không dễ dàng, làm khó hắn một người chèo chống nhiều năm như vậy, ông trời cuối cùng cũng mở mắt rồi.”

Vương Đại Sơn hỏi: “Nàng thấy Tiêu Lê Hoa thực sự sửa đổi tốt rồi?”
Trương Liên Hương gật đầu nói: “Ta thấy sửa tốt rồi, nàng ấy cần gì phải gạt người chứ? Muốn chạy đã sớm chạy, không cần giả vờ. Ta thấy nàng đem cái nhà kia dọn dẹp vô cùng thỏa đáng, còn may y phục. Trước kia nàng đâu biết làm việc này. Nàng nói với ta rất nhiều lời, ta nghe cảm thấy nàng thực ý có định  sống đàng hoàng.”

“Vậy là tốt rồi, Hữu Thuận cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhỏm. Đúng rồi, ta ở hậu viện nhìn Hữu Thuận tu xửa nhà xí, tu sửa thật tinh xảo. Nghe hắn nói vẫn là mẹ Thạch Đầu nghĩ ra được. Nàng ta có thể nghĩ đến những thứ này, cũng là chuẩn bị cho cuộc sống lâu dài. Cái người này dù sao cũng đã từng làm ở chỗ nhà giàu, chỉ cần dùng tâm dùng sức, còn sợ cuộc sống không vươn lên à? Nàng đến nhìn nàng ta nhiều một chút, nhìn xem nàng ta rốt cuộc có thu tâm hay không?”

“Đi chứ, nếu nàng ấy thật sự chân thành như bây giờ, ta rất sẳn lòng cùng nàng ấy qua lại nhiều, còn thấy vui nữa”

Trương Liên Hương cười nói, nghĩ đến bộ dạng Tiêu Lê Hoa nói chuyện hai mắt lấp lánh, còn có những lời nàng nói có thể đi vào lòng người kia, cảm thấy Tiêu Lê Hoa cứ thế thì thật đúng là xứng đôi với Tạ Hữu Thuận.

Tiêu Lê Hoa đưa tiễn vợ chồng Vương Đại Sơn, đi ra hậu viện cùng Tạ Hữu Thuận, giúp đỡ hắn sắp xếp đồ đạc, vừa trợ giúp vừa nói chuyện mời khách.

“Chúng ta mời khách ngày nào ? Mời những ai? Chàng nói một chút xem ta phải chuẩn bị những cái gì.”
“Mời cha mẹ, mời vợ chồng Vương nhị ca, ngoài ra lại mời hai nhà nữa, hai nhà kia có bốn người lớn hai hài tử, ta thấy ba bàn là đủ rồi.”
Tạ Hữu Thuận tính toán một chút nói, bây giờ hắn đối với trù nghệ của Tiêu Lê Hoa rất tin tưởng, trước kia Tiêu Lê Hoa nấu cơm bình thường thôi, hiện tại Tiêu Lê Hoa làm súp rau cải, dán bánh bột ngô cũng có thể nhìn ra trù nghệ so với trước kia tốt hơn rất nhiều. Nghĩ lại trước kia đều là nàng giấu diếm đấy.

Tiêu Lê Hoa nói: “Vậy phải mua thêm vài món đồ ah, trong nhà chỉ có rau cải, ngay cả dưa muối đều không có, ngoài ra dầu muối các loại cũng phải mua. Ngày mai là họp chợ hả? Ngày mai chúng ta đi chợ đi, hôm sau mời khách. Chàng xem được không?”
“Được, cứ làm như thế.”
Tạ Hữu Thuận nói, lần này ở riêng bọn hắn phân được nửa túi bắp, còn có chút  cao lương, dầu muối các loại cũng đủ ăn vài ngày, dù không mời khách cũng phải mua thêm.

Thạch Đầu nghe được muốn đi chợ, lập tức đôi mắt trông mong mà nhìn cha mẹ, Mộc Đầu thì trực tiếp nhào vào người Tiêu Lê Hoa, ôm chân nàng nói: “Mẹ, đi chợ! Con muốn đi!”

Tiêu Lê Hoa một phen ôm lấy Mộc Đầu hôn một cái nói: “Được, mẹ mang Mộc Đầu đi chợ. Thạch Đầu cũng cùng đi, một nhà chúng ta cùng  đi! Đến chợ mẹ mua điểm tâm cho các con ăn!”

Mộc Đầu nghe xong lập tức hôn lên mặt Tiêu Lê Hoa một cái, dán nước miếng vào mặt Tiêu Lê Hoa, nhưng Tiêu Lê Hoa lại cười vui vẻ đến hai mắt biến thành trăng lưỡi liềm, một chút cũng không ghét bỏ.

Tạ Hữu Thuận nhìn hai con trai vui vẻ như vậy, lại nhìn khuôn mặt tươi cười của Tiêu Lê Hoa, khóe miệng cũng lộ ra bộ dáng tươi cuời.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai Tạ Hữu Thuận liền tỉnh, Tiêu Lê Hoa nghe được động tĩnh cũng tỉnh, bên ngoài trời đã có chút ánh sáng rồi, bọn hắn mỗi người đánh thức một hài tử, mặc quần áo cho bọn nhỏ, sau đó cả nhà cùng nhau rửa mặt, cũng không có ăn điểm tâm, Tạ Hữu Thuận lưng đeo sọt, Tiêu Lê Hoa cầm theo giỏ, mỗi người ôm một đứa bé liền đi ra cửa.

Đến đầu thôn chỉ thấy hai chiếc xe trâu đậu ở chỗ đó, bên trên đều có người ngồi, Phương thị cùng Lý thị đang ngồi ở trên một chiếc xe, Trương Liên Hương ngồi ở trên một chiếc xe khác, Đồng Tiền ngồi ở một bên, nhìn thấy bọn họ thì vẫy tay liên tục, lớn tiếng kêu lên, dẫn tới tất cả  mọi  người đều nhìn về hướng bên này.

Tạ Hữu Thuận đem Thạch Đầu tới bên cạnh Đồng Tiền, lần lượt bỏ năm văn tiền cho lão hán đứng trước xe: “Vương bá, một nhà chúng ta bốn người.”

“Được rồi, đi lên ngồi vững vàng. Xe chúng ta bên này đã đủ người rồi, đi trước nha.”

Vương bá hai mắt nhìn lướt qua Tiêu Lê Hoa, sau đó cầm roi ngồi vào trên xe, nói một tiếng, roi vừa vang lên xe chuyển động.

“Hừ, lúc này mới vừa ở riêng đã đi chợ, còn ngồi xe trâu, thật sự là có tiền, trách không được muốn ở riêng như vậy, nói không có của cải ai mà tin ah.” Vào lúc xe trâu đi qua Lý thị, chợt nghe Lý thị nói như vậy, tiếng nói cũng không nhỏ, ít nhất người trên hai chiếc xe đều nghe thấy.

Tiêu Lê Hoa nghĩ người này không bới lông tìm vết thì khó chịu sao? Cực phẩm quả nhiên là cực phẩm, tiếng nàng cũng không nhỏ nói: ‘Cũng may còn có xe trâu ngồi, nếu không đầu ta khẳng định còn phải đau, không có biện pháp ah, phân gia chỉ có thể tự mình động thủ. Năm văn tiền này có thể mua không ít đồ đạc đâu, nếu không kiếm tiền sẽ phải đói bụng, nửa túi bắp kia sao đủ ăn chứ? Nếu không đi chợ, trong nhà ngay cả dầu muối đều không có, lấy nước nấu ăn sao?”

Những lời này vừa nói ra, người bên ngoài liền suy nghĩ, Tiêu Lê Hoa này còn đang bị thương lại ở riêng à, nói là Tạ Hữu Thuận chủ động nói ở riêng, không muốn liên lụy người trong nhà, ai có thể sẽ vào lúc nữ nhân bị thương vội vã phân gia như vậy chứ? Như Ý cũng rất nhanh có thể gả ra ngoài rồi, đến lúc đó lại phân không tốt sao? Chẳng lẽ ngay cả thời gian này cũng không chờ nổi? Đoán chừng đây là Tạ gia không muốn trông nom nhà Tạ Hữu Thuận, mới đem bọn họ đuổi ra khỏi cửa a?

Hơn nữa không chỉ đuổi ra khỏi cửa, chỉ cấp nửa túi lương thực, ngay cả chút dầu muối đều không cho, thật đúng là quá keo kiệt rồi, đối với nhi tử huynh đệ nhà mình như vật thật quá mức.

Phương thị nhìn ánh mắt người bên cạnh liền hiểu, sắc mặt nàng không dễ nhìn, thật muốn đem Lý thị đá xuống xe, nếu nàng ta không lắm miệng, Tiêu Lê Hoa làm sao nhiều lời như vậy? Hiện tại thì tốt rồi, mấy câu của Tiêu Lê Hoa kia đã làm cho thanh danh Tạ gia bọn họ bôi đen một tầng. Tiêu Lê Hoa đáng chết này, đã sớm nói với nàng ta đi ra ở riêng là bọn hắn chủ động đề cập, nhưng bây giờ lại dùng chiêu này, xem nàng trở về cáo trạng như thế nào!
Tiêu Lê Hoa nhìn ánh mắt những người trên xe mình, đã biết rõ lời của mình đã nổi lên tác dụng, trong lòng vui lên, cùng Trương Liên Hương nói chuyện.

Trương Liên Hương nghĩ thầm Tiêu Lê Hoa vẫn có một chút không thay đổi, đó là lợi hại, chỉ có điều trước kia nàng mặc dù cũng mắng chửi người, nhưng lại mắng không có lý, chỉ biết mắng bừa, nhưng bây giờ chỉ vài câu nói nhẹ nhàng nhỏ nhẹ đã làm cho người khác tức giận rồi. Nhớ đến trước kia nàng ấy đến đại gia đình lớn làm công, liền không có cảm thấy cái gì không đúng.

Các nàng vừa nói cái này, người khác nghe Tiêu Lê Hoa cười cười nói nói, không giống lúc trước, chỉ nói chuyện cùng Trương Liên Hương, các nàng cũng không có lý do để nói tiếp, nói tới nói lui lời nói chống lại Tiêu Lê Hoa, thấy Tiêu lê Hoa cũng thoải mái nói chuyện cùng các nàng, ngẩm nghĩ nàng ta không phải chỉ thay đổi tính tình với Trương Liên Hương ah, mà đối với tất cả mọi người, thật sự là tốt, ngã vỡ đầu một cái đã đem tính tình ngã tốt rồi!

Tiêu Lê Hoa lại đem đạo lý nàng chết qua một lần đã thấy rõ nhân sinh tốt đẹp thế nào, mặc kệ những người kia tin hay không, nàng xem như hướng những người này tuyên bố chính mình hối cải một lần nữa thay đổi thái độ làm người mới.

Trên đường đi cười cười nói nói là đến thị trấn, Đồng Tiền không chịu cùng Thạch Đầu Mộc Đầu tách ra, Trương Liên Hương cũng chỉ có thể theo bé, đi cùng nhà Tiêu Lê Hoa đấy

Chương 14: Gặp náo nhiệt ở chợ

Cái trấn này có tên gọi rất hay rất may mắn, gọi là trấn Phú Quý, thôn Tiêu Lê Hoa ở cách nơi này ước chừng hai mươi dặm, nếu tính ra thì đi bộ nhanh cũng phải mất gần hai giờ, ngồi xe trâu nhanh hơn một chút, hơn nữa cũng không cần mệt mỏi. Mà từ đây đi tiếp sẽ đến Huyện thành, thị trấn này cách Huyện thành cũng hơn mười dặm, nên người trên trấn này đi đến thị Huyện thành cũng rất thuận tiện, cho nên trấn này rất giàu có và đông đúc, người đến người đi náo nhiệt.

Trấn Phú Quý có một khối đất trống riêng biệt dành cho chợ phiên, mỗi tháng vào ngày mồng năm mồng mười ở đây sẽ tụ tập đầy người đi chợ, có bán đồ có mua đồ, vô cùng náo nhiệt, vào ngày thường ở đây cũng sẽ có người mua bán, nhưng không có nhiều người như ngày chợ phiên.

Nhà Tạ Hữu Thuận muốn mua các loại dầu tương muối, đồng thời cũng muốn mua lương thực, nhưng mà nhà Vương Đại Sơn nói sẽ cho bọn hắn mượn, đợi khi thu hoạch sẽ trả lại cho họ, như vậy tiết kiệm tiền, cũng không cần cố sức vác về, tránh được người nhà cũ nói bọn hắn ẩn dấu tiền. Mặt khác là may vá, Tiêu Lê Hoa muốn may y phục cho người trong nhà, hơn nữa nàng có ý định đem những cái chăn cũ bẩn kia tháo giặt, đến lúc đó còn phải làm thêm vỏ chăn. Những thứ này đều phải đi đến cửa hàng trong trấn mới mua được, những vật khác thì đi chợ phiên.

Trương Liên Hương cũng muốn đi vào trấn trước để đem một số túi lưới túi tiền nàng làm cầm đi bán, cũng muốn mua một ít dầu muối, vì vậy bọn họ đều tiện đường.

Vốn đến một cửa hàng rất lớn, có bán vải lại có làm y phục, còn bán thêu phẩm túi tiền túi lưới, đồng thời cũng bán kim chỉ, cho nên cái cửa hàng nổi danh này tên là Xảo Tú bố trang.

Chủ tiệm vải này là một đôi vợ chồng, bên bán vải là nam nhân trung niên quản, mà khu thiêu thùa bên này là nữ nhân quản.

Trương Liên Hương tất nhiên có quen biết bà chủ này, hai người cười nói mấy câu, Trương Liên Hương giới thiệu Tiêu Lê Hoa với bà chủ này.

Bà chủ cửa tiệm này họ Hồng, người ta đều gọi bà chủ là Hồng nương tử.

Hồng nương tử là người cởi mở hào phóng, điển hình phong cách của bà chủ, sau khi nàng biết rõ Tiêu Lê Hoa là vợ của Tạ Hữu Thuận thì có chút kinh ngạc, bởi vì nàng biết rõ Tạ Hữu Thuận cưới người vợ không biết điều, hiện tại xem xét giống như không phải có chuyện như vậy, thấy Tiêu Lê Hoa tuy một thân áo vải, trên đầu chỉ bao một khối vải bố màu xanh da trời, nhưng sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, ánh mắt sáng ngời, khóe miệng khẽ nhếch, vừa rồi nói chuyện với nàng cũng rất thoải mái, nhìn thấy là nữ tử vừa ôn nhu vừa hào phóng.

“Tạ tứ nương tử về sau đến trên thị trấn cứ tới đây ở chung ah, không mua đồ cũng không có việc gì, tới nói chuyện với ta cho vui.”
Hồng nương tử tin chỉ bằng ánh mắt này của chính mình, chắc chắn sẽ không nhìn lầm người, nàng rất ưa thích Tiêu Lê Hoa, cho nên đối với nàng rất khách khí.

Tiêu Lê Hoa hào phóng nói: “Không quấy rầy buôn bán của Hồng nương tử là tốt rồi.”

Sau đó Hồng nương tử bắt đầu kiểm kê đồ Trương Liên Hương mang đến, Tiêu Lê Hoa ở một bên nghe, thế mới biết thêu một cái hầu bao năm văn tiền, bện một cái túi lưới mới cho hai văn tiền, đương nhiên những kiểu dáng phức tạp giá tiền sẽ cao hơn một chút. Nàng biết đây cũng chính là nghề nghiệp mà các phu nhân cổ đại vào lúc thời gian nhàn hạ, tranh thủ làm kiếm chút tiền lẻ, nhưng chỉ dựa vào đó phát tài là không có khả năng, thêu một cái hầu bao cần phải từng đường kim mũi chỉ, bện túi lưới thời gian cũng không ngắn đâu.

Nhưng đối với người nhà nông mà nói, một đồng tiền kia cũng là tiền, có thể mua trứng gà có thể mua kẹo đường còn có thể mua cái màn thầu.

Tiêu Lê Hoa nghĩ đến mình cũng biết thêu chữ thập, túi lưới nàng không biết làm, ngược lại thì biết thắt nút, nàng đem các túi lưới cùng vài nút thắt bày biện ở đây đều nhìn một lần, phát hiện một vài loại mà nàng làm, ở đây ngược lại không có, chỉ không biết nơi khác có không, chờ sau khi về cùng Trương Liên Hương hoặc là cùng Tử thị làm ra cho các nàng nhìn kỹ rồi hãy nói, nếu như không có, lời được một ít tiền tiêu vặt cũng được, phát tài thì không thể trông cậy vào.

Tiêu Lê Hoa mua vải may vá, lại mua một ít kim chỉ, dự định dùng để thắt nút.

Tạ Hữu Thuận ở bên kia nói chuyện cùng Hồng chưởng quỹ, thấy Tiêu Lê Hoa tới, hỏi nàng có muốn mua một chút vải bố làm quần áo hay không.
“Mua một ít vải làm quần áo cho hai con a.” Tiêu Lê Hoa  hiện tại cần tiền gấp ah, vẫn phải giản lược thôi, nhất là vừa ở riêng cả nhà bọn họ lại làm quần áo mới, khiến cho người ta nói ra nói vào sẽ không tốt. Chờ mấy ngày nữa kiếm tiền, muốn mua thì mua một chút. Tiêu Lê Hoa cảm thấy hiện tại mặc những vải bố này trên người cảm giác không tốt lắm, nàng càng ưa thích các loại vải bông hơn.

Tạ Hữu Thuận đồng ý, Tiêu Lê Hoa chọn lấy một khối vải bông, màu thiên thanh, nghĩ đến cho hai hài tử mặc vào sẽ đẹp mắt. Đột nhiên nàng nhớ tới dường như những nhân vật nữ chính trong tiểu tuyết sẽ mua một ít vải vụn các loại, nàng cũng thử hỏi thăm, biết rõ quả nhiên là có, nhưng những vải vụn này cũng không phải không ai muốn, tất nhiên nó có nơi đi, cho nên Tiêu Lê Hoa liền xài mười văn tiền đi mua một ít, cũng cho người dùng giấy bọc lại.

Trương Liên Hương cũng không hỏi Tiêu Lê Hoa muốn làm cái gì, nàng cho rằng Tiêu Lê Hoa muốn dùng những vải rách này làm gối đầu hoặc làm cái đệm nhỏ, trước kia nàng cũng làm như vậy, so sánh với cả khối vải tiết kiệm tiền hơn. Trong lòng nàng nghĩ Tiêu Lê Hoa quả thật hối cải rồi.

Ra khỏi cửa hàng vải, lại đi mua đồ gia vị nấu cơm, sau đó mới đi chợ phiên.

Thời điểm bây giờ là mới hết đông, nên không có rau cỏ gì bán, Trương Liên Hương nói trong nhà nàng còn có khoai tây, đến lúc đó lại mua một ít đậu hũ, hái chút ít cải thìa, làm chút thịt, lại mua một ít miến, còn ngâm được mầm đậu nành, lấy thêm chút ít trứng gà là đủ rồi.

“Vương nhị tẩu, thật sự rất cảm ơn tẩu.”

Tiêu Lê Hoa nghĩ Trương Liên Hương quả thật cái gì đều thay nàng nghĩ cả, còn chịu đưa đồ đạc cho người ngoài, quả thực là so với mấy thân nhân của Tạ Hữu Thuận tốt hơn nhiều. Đương nhiên, hai vợ chồng Tử thị cũng lén lút cầm một ít tiền tới, nói để bọn hắn dùng khi cấp thiết, cái này nàng sẽ không quên.

Trương Liên Hương cười nói: “Cám ơn cái gì, Tạ tứ đệ vốn từng giúp chúng ta, lúc trước ta cùng cha Đồng Tiền vừa mới ở riêng cũng rất khó khăn, Tạ Tứ đệ và cha Đồng Tiền cùng nhau lên núi đi săn, rõ ràng là hai người cùng một chỗ đánh lợn rừng, nhưng hắn lại không muốn, phải dựa vào đầu lợn rừng kia, chúng ta mới trở mình, nếu không năm đó thật sự bị đói bụng. Hiện tại các ngươi ở riêng rồi, chúng ta tất nhiên cũng sẽ giúp đỡ. Muộii khách khí cái gì.”

Tiêu Lê Hoa nghĩ hóa ra là Tạ Hữu Thuận đã làm loại chuyện tốt này rồi, ngẫm  lại hắn thực sự là loại người này, nhưng dù sao nàng vẫn rất cảm tạ người Vương gia.

Tạ Hữu Thuận ở  một bên không nói lời nào, lúc nữ nhân nói chuyện bình thường nam nhân không xen vào, hắn ôm Mộc Đầu, ánh mắt nhìn xem Thạch Đầu cùng Đồng Tiền, không cho bọn hắn đi lạc.

Mua miến, sau đó đi mua thịt.

Quả nhiên là thịt mỡ đắt hơn một chút, thuần mỡ muốn 18 văn tiền, thịt nạt 14 văn, thịt ba chỉ 16 văn, nếu cho Tiêu Lê Hoa mua khẳng định là mua toàn thịt nạc, chỉ là nàng biết rõ hiện tại người trong nhà đều thiếu chất béo, cho nên mua một cân thịt mỡ, một cân thịt ba chỉ, nghĩ đến thịt sợi hôm qua Trương Liên Hương đưa tới, thịt bấy nhiêu là đủ rồi. Làm một nữ xuyên việt, nàng tất nhiên sẽ không quên lòng heo, thật sự là các nữ tử ở nông thôn đều sẽ không bỏ qua những  thứ này, nàng luôn cảm thấy rất hiếu kỳ, những người này mỗi ngày ăn lương thực phụ ở trạng thái nửa đói bụng kia, thật sự sẽ đem lòng heo trở thành đồ vô dụng hận không thể tặng không hả? Dù nói thế nào cũng là thịt ah!

“Lão bản, những thứ lòng heo này ngươi bán thế nào? Còn có xương ống này?”

“Tim heo năm văn tiền một cái, gan heo phổi heo năm văn tiền một khối, hai văn tiền một đầu ruột. Tiêu nương tử có muốn không? Đều đã xử lý xong, trở về rửa nhiều hơn hai lần là được rồi.”
Lão bản mập mạp nói xong, “Về phần xương cốt này, một đồng tiền  ba ống lớn.”

Trong lòng Tiêu Lê Hoa vui vẻ, quả nhiên không giống trong tiểu thuyết ghi cái dạng kia, hận không thể giá một đồng tiền bán toàn bộ, nhưng so với thịt coi như quá rẻ rồi.

“Cái tim heo này, hai khối gan heo này, lại thêm ba khúc đại tràng, xương cốt cho 6 cái. Cái này tổng cộng là năm mươi bảy văn tiền đúng không? Bớt một chút ah!”

Tiêu Lê Hoa tính toán tốt xong rồi bắt đầu trả giá, làm như một nữ chủ nhà hợp cách, dù sao cũng phải trả giá đúng không?
Lão bản cười nói: “Vậy thì 55 văn a!”

Tiêu Lê Hoa đưa tiền, sau đó đem những vật này toàn bộ bỏ vào bên trong sọt của Tạ Hữu Thuận.

Trương Liên Hương cũng mua một cân thịt mỡ một cân thịt ba chỉ, không có biện pháp ah,  Đồng Tiền ở một bên níu lấy y phục của nàng đôi mắt trông mong mà nhìn nàng đây này.

Những thứ cần mua cũng gần đầy đủ, mấy người lại đi dạo một vòng, sau đó liền chuẩn bị trở về.

Tiêu Lê Hoa đối với trình độ sinh hoạt hiện tại của người ở đây hiểu được không xê xích gì nhiều rồi, tuy nhiên phương pháp có thể làm giàu như trong tiểu thuyết ghi qua hiện tại đều không thể thực hiện được, nhưng mà cũng khẳng định, vì có một ít thứ còn có thể làm được, chỉ là nàng nhất thời còn không có phát hiện ra mà thôi, đợi nàng phát hiện ra trong nhà nhất định có thể trôi qua những ngày tốt lành.

Ra khỏi chợ phiên, nhìn thấy thời gian còn sớm, ba người lớn liền quyết định mang theo bọn nhỏ đi dạo phố, trên mặt đường cũng có không ít sạp hàng, có thể so sánh với đồ vật trên chợ cao hơn một cấp bậc, đương nhiên đồ càng tốt thì đã ở trong cửa hàng, bọn hắn lại không tiến vào, đồ trong đó đều rất đắt, Tiêu Lê Hoa nhìn  thấy hai mắt Thạch Đầu và Mộc Đầu đều nhìn chằm chằm vào những đồ trang sức tinh xảo giá cao của cửa hàng kia, thật muốn kiếm nhiều tiền ah, như vậy về sau có thể mang theo nhi tử đi vào, muốn mua cái gì thì mua cái đó.

Có điều hài tử nhìn cái gì đều thấy mới lạ thôi, cho dù là sạp hàng bên đường cũng có thể làm cho bọn hắn nhìn không chuyển mắt, ba đứa bé đều hiểu chuyện, đều không mở miệng đòi, nhìn thấy đồ ưa thích cũng sẽ nhanh chóng rời đi, lại đi xem sạp hàng kế tiếp. Bởi vì đi như vậy sẽ đi nhanh, rất nhanh là đến đoạn đường náo nhiệt nhất rồi.

Thời điểm lúc này phía trước vây rất nhiều người, mơ hồ có thể nghe được tiếng ồn ào bên trong.

“Tiêu Tử Y! Ngươi lớn lên dù dễ nhìn thì có ích lợi gì? Bộ dáng thấp như vậy, một chút khí thế cũng không có, đến lúc đó như thế nào đi làm đương gia phu nhân? Ngươi cho rằng biểu ca ta sẽ thích ngươi sao? Các ngươi đứng chung  một chỗ đều không xứng! Ngươi bỏ cuộc đi a! Cao gia chướng mắt ngươi đấy!”
Tiêu Lê Hoa đứng ở bên ngoài đám người nghe được một giọng nói thanh thúy nhưng có chút bén nhọn của nữ tử, lông mày nàng thoáng chút nhíu lại, nữ nhân này là người ai vậy, đây không phải là vạch áo cho người xem lưng sao? Hơn nữa ở trên đường cái nói một nữ tử không xứng với một nam tử, loại lời nói này quá vả mặt rồi. Nữ tử thời cổ đều không phải rất chú ý loại đề tài này sao? Sao nữ tử này lại không để ý như vậy?
Trương Liên Hương thấy trong lúc nhất thời đã bị cản đường, nên trước hết hỏi người đứng một bên, nghe nghóng xem xảy ra chuyện gì.

Mọi người đều thích tham gia náo nhiệt, hơn nữa ưa thích đem chuyện đã biết nói cho người khác biết, phụ nhân bị hỏi lập tức cao hứng bừng bừng nói cho Trương Liên Hương biết chuyện gì xảy ra.

“Chúng ta đi thôi.”
Tạ Hữu Thuận đột nhiên nói, một tay kéo lấy tay Tiêu Lê Hoa, lôi nàng quay người về hướng đường cũ.

Tiêu Lê Hoa cảm thấy cái tay kia nắm thật chặt, hơn nữa sắc mặt Tạ Hữu Thuận cũng có chút căng thẳng, nàng muốn hỏi hắn bị làm sao?

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion21 Comments

  1. Aigoo. Đọc ko đã thèm gì hết. Cái bà Phương thị thấy đáng ghét quá. Cảm ơn nhóm dịch nhiều nha. Mong ra chương mới đều đều như v.

  2. Những biến hóa của Tiêu lê hoa không khiến người xung quanh nghi ngờ mà được cho là hợp lý vì mọi người cho rằng có thể nàng từng làm việc cho nhà giàu. Mình thấy tác giả viết những biến đối không quá nhiều và khiến cho trở thành chúng .

  3. Đây là gặp người quen cũ sao cha Thạch đầu ko muốn TLH bị người ta nói xấu đây mà. Ta hóng cách kiếm tiền của tỷ quá xem tỷ có khiến cả nhà Tạ gia choáng váng k đây

  4. Ôi anh chồng kéo chị đi như thế chắc sắp đụng mặt người quen cũ của chị đây :))) hóng quá :))

  5. Hai vợ chồng Vương gia đối xử quá trời tốt với cả nhà Tạ Hữu Thuận thì ra là do trước đó Tạ Hữu Thuận cũng đã từng giúp họ. Có điều đây cũng là những con người tốt thật sự, có ân báo ân, chẳng như mấy người Lý thị, Phương thị, Uông thị là người nhà mà chẳng giúp đỡ. Tại sao Tạ Hữu Thuận lại kéo Tiêu Lê Hoa về.
    Cảm ơn editors

  6. Cuộc sống cứ bình dị mà trôi qua như vậy thôi. Hy vọng là Tiêu Hoa sẽ sớm nghĩ ra biện pháp kiếm tiền nuôi gd

  7. Quá ít, đọc không thấm đâu hết ák!!! Tiêu Lê thay đổi nhưng cũng dựa vào Tiêu Lê Hoa mà thay đổi nên không ai nghi ngờ nhiều, chỉ là mọi người cho rằng cô hồi tâm chuyển ý, tính tình vẫn vậy nhưng khôn ngoan hơn thôi. Chuyện gặp trên đường chắc có liên quan đến Tiêu Lê Hoa, Tạ Hữu Thuận mới phản ứng gay gắt, cái nắm tay thật chặt kia cứ như cả đời không buông zị, ôi ta lạc qua ngôn tình luôn! Thanks nhóm dịch nhé!!

  8. Hiện tại cũng mới nên chắc TL cũng chưa nghĩ ra được cách nào để làm giàu ah, cũng may là nàng ấy cũng kiên nhẫn và hiểu chuyện
    THT đây là gặp ng quen cũ mà TL từng làm hay sao mà có vẻ khó chịu thế nhỉ?

    Tks tỷ ạk

    • Lý thị giờ hết bắt nạt được Lê Hoa rồi nha, giờ người ta mắng người có lý do, chứ không ngu ngốc gây chuyện như hồi trước nữa
      Làm cho nhà giàu nên Lê Hoa có thay đổi mọi người cũng không ngạc nhiên, không làm ai hoài nghi
      Hjhj làm gì THT đi mau thế, gặp người yêu cũ hay sao nè

  9. Tiêu Lê Hoa thay đổi đột ngột quá may mà mọi người tin những lời Tiêu Lê Hoa giải thích ha. Nhà Vương Đại Sơn tốt với nhà Tiêu Lê Hoa cũng là Tạ Hữu Thuận có cách đối nhân xử thế tốt. Ta mong chờ cách kiếm tiền làm giàu của Tiêu Lê Hoa quá. Không biết nàng ấy sẽ chọn cách nào. Mấy tiểu bảo bảo đáng yêu quá, chờ Tiêu Lê Hoa giàu thì các tiểu bảo bảo sẽ được ăn ngon mặc đẹp ah. Hóng truyện từng ngày

  10. TLH thay đổi mọi người đều ngạc nhiên nhưng người nông thôn không suy nghĩ nhiều nên cớ TLH đưa ra đủ thuyết phục mọi ngừoi rồi.
    Cả nhà VĐS này đúng là qua lại với THT rất tốt đấy, cho vay bạc còn mang đồ sang cho nữa.
    Đi chợ còn gặp phương thị và lý thị đâu, lý thị bới chuyện nhưng không ngờ bị TLH nói đến tức rồi.
    Lên chợ xem xét mọi thứ rồi mua đồ rồi náo nhiệt, ao ước muốn kiếm tiền để có cs tốt hợ của TLH càng tăng nhỉ
    Cảm ơn edictor

  11. Vợ chồng nhà Vương đại ca thật là tốt bụng, còn thân nhân nhà THT thì đúng là cực phẩm quá. Người ngoài nta còn biết mang chút gạo thịt sang tân gia nhà mới, đây thân làm cha mẹ và anh em lại không có tý nào. còn nói xọc xiên nữa, Phen này về thì cả thôn đều biết người Tạ gia tốt ra sao rồi. Đáng đời Lý thị
    Phiên chợ thật là náo nhiệt và đông vui quá. Lần này đi chợ TLH tiêu tốn rất nhiều bạc nha. Thời gian tới chắc nàng ấy sẽ làm túi rút, bạc kiếm nhiều hơn mọi người, có thể bổ sung vào làm tiền tiêu vặt rồi. Còn biện pháp kiếm tiền chính, vẫn nên từ từ nghiên cứu nha. MNg gặp náo nhiệt trên đường, chắc là người quen của TLH rồi. mà tên Cao gia gì đó, hay là ngày trước TLH muốn gả cho. THT sợ TLH ngựa quay đường cũ sao mà có vẻ lo lắng như thế

  12. Đoán chừng “Cao gia” trong miệng người kia chắc là gia đình mà TLH đã từng làm công hả, THT là sợ vợ gặp lại những người kia sẽ lại quay về bản tính cũ chăng?

  13. Người quen cũ của anh nhà sao? Hẳn sau này sẽ phát sinh tình tiết mới đây?
    Mong là tiệc tân gia sẽ thuận lợi a

  14. Muốn có nhiều tương tác giữ Tạ Hữu Thuận và Tiêu LêcHoa hơn, thấy hai người cứ nhạc nhạc. Hóng chị tiêu nghĩ ra cách làm giàu.

  15. Ố ồ. Có gì mờ ám không nhể. Ta chắc chắn có quen biết. Nhưng không biết là dạng quan hệ thế nào thôi. Mong là không cs gì hehe. Không Lê Hoa nhà ta sẽ thương tâm. Thank nàng nhìu

  16. Là ai mà sao THT có vẻ lo lắng lạ thường thế nhỉ. Sao mà ghét Lý thị quá đi. Thanks editor.

  17. Mình vẫn chưa hĩu rõ lắm về tiền cổ… 100 đồng tiền = 1 lượng bạc đún k mn? Ôi khúc cuối gây cấn, chắc có lẽ là bên nhà mẹ của TLH r… k bít cô em này là dạng nào nữa đây, thật k yên ổn mak

  18. Bà Lý thị sao mà ghét cái miệng của bả quá hà cứ mở miệng ra là không có câu nào hay ho cả hết. Phương thị còn cao tay hơn Lý thị nha thâm trầm tính toán hơn nhưng người xưa có câu đồng đội ngu như heo thì dù có cao tay hơn thì ít ra cũng bị miệng thối không có não của Lý thị kéo chân sau theo haha. Dù sao ít ra còn có vợ chồng của Tử thị coi cũng được hen. May mà còn có hàng xóm như gia đình Đồng tiền tốt bụng.

  19. Càng ngày càng thik nhà Vương Đại Sơn nha. Tốt bụng ghê luôn. Mà Tiêu Lê Hoa mua hơi quá tay ấy, thịt ở nông thôn đắt cả năm ăn đc vài lần, mà 2 vc ra ở riêng bn thứ cần dùng đã mua kha khá thịt r.
    Còn nhân vật nữ ở cuôia nữa, k biết có liên quan gì đến anh chồng ko. K phải là môia rình đầu hay gì gì đoa chứ!

  20. Thuận ca có gì mà kéo tỷ đi nhanh vậy, có gian trá hả, mờ ám quá vậy. Hoa tỷ mua được nhiều đồ ghê mấy người nhà họ Tạ mà biết thế nào cũng làm ầm lên.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: