Xuyên Qua Nông Phụ Làm Giàu Nuôi Con – Chương 11+12

31

Chương 11: Ở riêng

Editor: Thu Huyền

Beta: Tiểu Tuyền

Tạ Hữu Thuận vừa thấy cha mẹ như vậy đã biết rõ không có oan uổng bọn họ, tâm càng rét lạnh nói: “Cha mẹ đã không nỡ cho hai đứa  con trai con ăn uống, không nỡ bỏ của công ra mà nhìn con dâu bị tổn thương, vậy cái nhà liền phân ra a. Chỉ cần phân ra, về sau những số tiền này tất cả đều là chúng con chi ra, sẽ không liên lụy cha mẹ. Tiền hiếu kính cha mẹ con cũng vẫn sẽ cho. Việc này cứ làm như thế a, ngày mai con gọi người đến. Vợ, chúng ta đi.”

Tiêu Lê Hoa thấy Tạ Hữu Thuận dứt khoát sạch sẽ như vậy xác định ở riêng, mắt đều trừng lớn, nghĩ dễ dàng như vậy? Xem ra tướng công này thực không phải bánh bao mềm ah!

“Lão Tứ! Ngươi trở lại cho ta!”

Uông thị thấy nhi tử cũng không hỏi xem mình có đồng ý hay không đã nhấc chân đi rồi,  tức giận từ trên giường ngồi dậy thét lên, nhưng mà Tạ Hữu Thuận chỉ ngừng một chút, sau đó liền xốc rèm đi ra ngoài rồi.

Tiêu Lê Hoa theo ở phía sau, trong lòng rất sảng khoái, nàng thật không nghĩ tới người nam nhân này làm việc dứt khoát như vậy, quả thực  không giống chút nào với nam nhân nàng nhìn thấy nghe thấy trong đồng ruộng kia, xem ra vận khí của mình coi như không tệ. Đối với vợ dễ dàng tha thứ, đối với hài tử tốt, tài giỏi, có chủ kiến, đối với cha mẹ cũng hiếu thuận lại không ngu hiếu, ngoại trừ không có tiền giống như không có khuyết điểm gì. Hình tượng Tạ Hữu Thuận trong lòng dường như lại tăng thêm một mảng lớn.

Uông thị mắng chửi trong phòng, chỉ một cái viện tử, chuyện Tạ Hữu Thuận muốn ở riêng thoáng cái đã để cho toàn bộ người trong nhà nghe được. Mọi người tâm tư khác nhau, có ở lại trong phòng cha mẹ khuyên nhủ Uông thị, cũng có đến trong phòng Tạ Hữu Thuận khuyên Tạ Hữu Thuận. Lý do là đừng làm cho cha mẹ tức giận, chuyện ở riêng ít nhất phải đợi đến lúc Như Ý gả đi rồi nói.

Tiêu Lê Hoa ngồi ở một bên không nói lời nào, hai hài tử co lại ở sau lưng nàng, bọn hắn nghe được Uông thị chửi bậy rồi.

Tạ Hữu Thuận nhìn bộ dáng hai đứa con trai gầy yếu, quyết tâm muốn ở riêng, mặc kệ ai khuyên nhủ đều vô dụng,  Tạ Hữu Thái chỉ nói vài câu rồi thôi, Tạ Hữu Khang lại ca nửa ngày đại ca phổ, Tạ Hữu Hòa  ở một bên kẹp thương đeo gậy đánh loạn một trận cũng không thuyết phục được Tạ Hữu Thuận, cuối cùng cũng ngừng nói rồi.

Tiêu Lê Hoa ở một bên nhìn xem, đã có chút minh bạch, ba người này kỳ thật đều không phải quá để ý Tạ Hữu Thuận phân hay không phân, Tạ Hữu Thái đến chỉ làm nghĩa vụ khuyên bảo, Tạ Hữu Khang cùng Tạ Hữu Hòa cũng có vài phần không muốn Tạ Hữu Thuận phân ra, có thể cũng không phải là vì tình nghĩa huynh đệ, mà là vì mặt mũi cùng một ít gia sản để cho Tạ Hữu Huận phân ra.

“Tứ ca, cha mẹ gọi các ngươi đi qua.”

Ngay lúc này tiếng Như Ý vang lên ở ngoài cửa, nàng là cô nương lớn lên không tệ, ở tại  nông thôn cũng coi như xinh đẹp, hiện tại nhìn dưới ánh sáng ngọn đèn khá tốt hơn so với ban ngày. Nàng chỉ quét mắt qua Tiêu Lê Hoa liền dời đi ánh mắt.

Tạ Hữu Thuận lại để cho Tiêu Lê Hoa trông Thạch Đầu  và Mộc Đầu, hắn theo cùng đi.

Hiện tại Tiêu Lê Hoa biết rõ trong lòng nam nhân này là tính toán thành công rồi, cho nên cũng yên tâm lưu lại trong phòng cùng hai đứa con trai.

Dường như cũng không lâu lắm Tạ Hữu Thuận đã quay trở lại rồi, sắc mặt bình tĩnh.

Tiêu Lê Hoa hỏi: “Đồng ý ở riêng rồi hả?”

Tạ Hữu Thuận đóng kỹ cửa lại chen vào, ngồi vào cạnh giường nói: “Đồng ý, bất quá có điều kiện, nàng nghe xong đừng mất hứng.”

Tiêu Lê Hoa gật đầu, nàng nghĩ không có điều kiện mới là kỳ quái, hiện tại nàng chỉ ngóng trông phân ra nhanh một chút, dù ăn chút ít thiệt thòi cũng không để ý, có tay có chân có đầu óc, còn sợ không có nổi một miếng ăn một bộ xiêm y hay sao?

“Thứ nhất, chuyện đi ra ngoài ở riêng này là chúng ta chủ động nói ra, nói đúng là không muốn liên lụy người trong nhà. Thứ hai là thời điểm Như Ý xuất giá ta ra mười lượng bạc, đoán chừng đến lúc đó ở riêng thì cũng không phân được cái gì. Nếu muốn lợp nhà khác, hoặc là che chắn tạm chút, thì phải vay được tiền. Nếu như không muốn thì chờ Như Ý gả cho người ta thì ở riêng, hơn nữa trước khi ở riêng không cho nàng lại ầm ĩ nữa. Nàng nói một chút có nguyện ý phân ra không? Nếu nguyện ý thì chúng ta phân ra.”

“ Ta sẽ cố gắng kiếm tiền, sẽ không để cho mẹ con nag2 đói bụng, chỉ cần nàng không ngại là được.”

Tạ Hữu Thuận thấy Tiêu Lê Hoa trầm tư, lại nói một câu, hắn nhìn hai hài tử, là muốn chia ra, trước kia Tiêu Lê Hoa không trông cậy vào được, hắn nghĩ đến có người nhà giúp đỡ trông hài tử, kết quả người nhà lại đối với nhi tử hắn như vậy, trong lòng của hắn có tức giận, mà Tiêu Lê Hoa lại hiểu chuyện, hắn  nghĩ đến có lẽ phân ra sẽ tốt hơn. Chỉ là hắn vẫn sợ Tiêu Lê Hoa sợ chịu khổ, đến lúc đó phân nhà ra nàng lại không cam lòng, lại làm ầm ĩ.

Tiêu Lê Hoa nghe Tạ Hữu Thuận nói như vậy trên mặt lộ ra tươi cười, nàng vừa rồi trầm tư quả thật là có chút do dự, chưa từng đi ra ngoài, không biết cái gì có thể kiếm tiền, nàng sợ sẽ lại để cho bọn nhỏ chịu khổ. Hiện tại Tạ Hữu Thuận vừa nói như vậy, nàng đã an tâm.

“Phân a, dù ta đói bụng cũng không để hài tử đói bụng.”
“Mẹ, chúng ta sẽ ở riêng sao?

Thạch Đầu hỏi, hắn biết rõ cái gì gọi là ở riêng, chính là không ở cùng nhà ông bà nữa, đi ra ngoài sống một mình, đồng tiền trong nhà chính là của mình.

Tiêu Lê Hoa cười gật đầu, một tay ôm Thạch Đầu một tay ôm Mộc Đầu nói: “Đợi phân nhà ra, cha mẹ kiếm tiền cho các con ăn ngon đấy.”

Thạch Đầu Mộc Đầu nghe xong hai mắt đều sáng rực lên, Mộc Đầu càng khoa trương hơn là khóe miệng chảy nước miếng, chọc cho Tiêu Lê Hoa cười hai mắt đều trở thành nguyệt nha  nhi.
Tạ Hữu Thuận thấy bọn họ vui vẻ như vậy, nghĩ đến phân đi ra cuộc sống sẽ tốt đẹp đây.

Ngày hôm sau rất nhiều người đến Tạ gia, có thôn trưởng cùng bốn vị thôn lão đức cao vọng trọng trong thôn, Tạ Phát Tài là hộ từ bên ngoài đến, cho nên cũng không có người bản gia chủ trì, chỉ có thể tìm người ngoài.

Thôn trưởng họ Lý, gọi Lý Cao, là bố chồng Trương Thủy Đào, hơn 40 tuổi, nhìn cũng không già lắm, ngược lại có vài phần tư thái thôn trưởng, ngồi nói mấy câu, sau đó lại để cho Tạ Phát Tài chủ trì chuyện ở riêng, bọn hắn chỉ cần làm chứng là được.

Tất cả người Tạ gia hôm nay, người lớn đứng trong phòng, tiểu hài tử đứng ở bên ngoài.

Uông thị trừng liếc Tiêu Lê Hoa, nhìn Tạ Hữu Thuận, nhưng mà Tạ Hữu Thuận không nhìn bà, bà chỉ có thể lại trừng  mắt Tiêu Lê Hoa. Tiêu Lê Hoa sắc mặt đều không thay đổi, bà thích trừng thì để cho bà trừng đi, dù sao muốn ở riêng rồi.

Tạ Phát Tài ho hai tiếng nói: “Lão Tứ là hảo hài tử, cảm thấy liên lụy trong nhà đã nghĩ ngợi sớm phân ra để tránh cho trong nhà chút ít phiền toái, ta người làm cha này cũng chỉ có thể đồng ý. Hôm nay sẽ đem nhà phân ra. Trong nhà cũng không có gì có thể phân chia, trước tiên nói về  ruộng a. Trong nhà tổng cộng có năm mẫu ruộng nước, sáu mẫu ruộng cạn, còn có bốn mẫu đất cát, thì phân cho nhà lão Tứ 1 mẫu ruộng nước, một mẫu ruộng cạn, một mẫu đất cát. Mặt khác trong nhà còn có 32 lượng bạc. Về sau lão đại muốn những phòng ở này, cho nên không được chia. Hai lão chúng ta giữ lại 2 lượng, còn lại ba mươi lượng nên ba người các ngươi một người mười lượng. Lão Tứ ngươi được mười lượng.”

Tiêu Lê Hoa nghe kỹ, mười lượng này toàn bộ thêm trang cho Như Ý rồi, bọn hắn tương đương một phần bạc cũng không có, nhưng dù sao cũng không có thiếu nợ đấy.

Đương nhiên hướng đi của mười lượng bạc này Tạ Phát Tài chưa nói, lại tiếp tục phân chia những vật dụng trong nhà cùng heo gà các loại.

“Lão Tứ, những vật dụng trong nhà kia đều có thể lấy đi, mười hai dụng cụ trồng trọt ngươi cũng được chia một phần. Trong nhà có mười con gà, một con trống chín con mái, cho các ngươi hai con mái đấy. Về phần heo, các ngươi cũng không nuôi dưỡng cùng, nên không có phần của các ngươi. Ta phân như vậy, các ngươi cảm thấy sao?”

Tạ Phát Tài thở dài nói.

Tiêu Lê Hoa nghe, cảm thấy ngoại trừ mười lượng bạc  kia có chút thua lỗ, cái khác không có gì, tổng  so với những hộ mới xuất cũng mạnh hơn.

Tạ Hữu Thuận cũng gật đầu.

Tạ Phát Tài lại nói tiền dưỡng lão, lương thực, quần áo tặng bốn mùa.

Tạ Hữu Thuận cũng không có ý kiến, Tiêu Lê Hoa càng làm bài trí ở một bên, hiện tại nàng chỉ muốn có thể ở riêng.

Nhờ một vị thôn lão biết chữ viết cho một tờ đơn xin ở riêng, biết chữ thì ký tên, không biết chữ thì điểm chỉ, cái nhà này cứ như vậy thuận lợi mà phân chia xong rồi.

Đưa tiễn thôn trưởng cùng bốn vị thôn lão , cả nhà tụ tập lại ở bên trong nhà chính, Tạ Phát Tài  nói với Tạ Hữu Thuận sau này sẽ ở riêng rồi nhưng vẫn là người một nhà, bảo hắn phải sống thật tốt, nói xong nước mắt rơi đầy mặt, hắn đối với đứa con trai này cũng không phải không có cảm tình, chỉ là hắn còn phải chiếu cố nữ nhi khác cùng lão bà, cũng chỉ có thể như vậy.

Từ nhà chính đi ra, Lý thị âm dương quái khí nói: “Ơ, cái này tốt rồi, cuối cùng có thể sống một mình, đến lúc đó mỗi ngày ăn thịt, nhớ bảo những ca ca chị dâu chúng ta đi ăn ah! Không để cho chúng ta ăn cũng nhớ đến cha mẹ cùng đám cháu trai cháu gái.”
Tiêu Lê Hoa liếc nhìn nàng một cái nói: “Tam tẩu gấp cái gì, chờ Như Ý gả đi ra ngoài, tẩu cũng không cần hâm mộ ta rồi. Huống chi tẩu còn nhiều hơn mười lượng bạc đấy, chúng ta có thể không sánh bằng, đến lúc đó còn phải vay tiền đi lợp nhà. Nếu Tam tẩu nhớ thương chúng ta, không bằng nói với nhà mẹ tẩu cho chúng ta vay tiền nhé? Đến lúc đó chúng ta khẳng định hầm thịt cách thủy cám ơn tẩu.”

“Vay tiền? Nhà mẹ ta nghèo lắm, ngươi vẫn là trở lại nhà mẹ ngươi mượn đi a! Ta đang vội không nói chuyện phiếm với ngươi nữa!”

Lý thị thấy Như Ý đi ra từ nhà chính, vội vàng đi rồi, nàng cũng không muốn lại để cho người nghe được nàng đang mong ngóng được ra ngoài ở riêng.

Phương thị cười nói: “Tứ đệ muội, muội là không đành bỏ mười lượng bạc kia hả? Đây chính là các ngươi nguyện ý thêm trang cho Như Ý, đến lúc đó các ngươi cũng không nên đi xung quanh nói cái gì ah.”
Như Ý cũng nhìn chằm chằm vào Tiêu Lê Hoa.

Tiêu Lê Hoa thầm nghĩ cái nhà này thật sự là đã đòi tiền còn sĩ diện, người nào ah, vẫn là đi sớm a, tức giận cùng các nàng đều có hại cho thân thể, lãng phí thời gian quý giá.

“Các con trở về phòng, chúng ta nhìn xem những thứ này thu thập như thế nào đi.”

Tiêu Lê Hoa dẫn Thạch Đầu  Mộc Đầu trở về phòng, Phương thị cùng Như Ý bị không để ý tới mặt đều trầm xuống. Nhìn thấy Tạ Hữu Thuận đi ra liền nói với hắn Tiêu Lê Hoa không tốt.

“So với lúc trước, nàng tốt hơn nhiều.” Tạ Hữu Thuận nói xong liền đi.

Như Ý mím môi dưới, quay người đi vào nhà, Phương thị thấy Như Ý đi rồi, nàng cũng trở về phòng, nàng hỏi chồng một chút là ruộng đồng còn lại trong nhà kia lúc đó làm sao chia, bọn họ là phòng lớn, phải chiếm phần nhiều.

Tạ Hữu Thuận thương lượng với Tiêu Lê Hoa dọn nhà muốn chuyển đi nơi nào,  ngay lúc đó Tử thị vợ Tạ Hữu Thái tiến vào nói có việc thì gọi bọn họ. Tử thị nói bọn hắn cần bạc lợp nhà, nàng có thể trở về nhà mẹ đẻ mượn giúp.

“Triệu gia ở phía tây đầu thôn muốn bán nhà cửa, tuy phòng ở không lớn, nhưng là có chỗ ở bên cạnh, nếu không các ngươi mua lại chỗ đó đi, về sau có tiền lại ở bên cạnh đóng dấu chồng. Ta nghe nói cái phòng ở kia chỉ cần mười lăm lượng bạc, nếu như thỏa thuận giá tiền đoán chừng có thể bớt đi chút ít. Các ngươi suy nghĩ đi.”

Tạ Hữu Thái nói, những ngày này Tạ Hữu Thuận không ở trong thôn không biết, là hắn nghe ngóng được, hắn cũng nhìn trúng khối đất trống ở phía trước căn nhà bán đó, suy tính sau này sẽ ở tại đó xây nhà mới, nếu Tứ đệ ở gần, về sau cũng dễ chiếu ứng.
Tạ Hữu Thuận nghe xong đã biết rõ đó là ở đâu rồi, cũng rất động tâm, muốn đi nghe ngóng một chút, nếu coi như được thì vay tiền đi mua nhà chỗ đó.

 

Chương 12: Dọn nhà và tiền riêng

Triệu lão đầu cũng là hộ từ ngoài đến, nhi tử ra ngoài làm kinh doanh, vừa lúc ở gần quê quán của bọn họ, hiện tại muốn đón bọn họ trở về, xem như lá rụng về cội, tất nhiên không muốn quay trở lại đây rồi, cho nên muốn bán nhà ở đi.

Nhà ở của Triệu gia không lớn, một sáng hai tối, đồ đạc có tất cả một gian phòng ốc, phía trước sân nhỏ không lớn, đằng sau sân nhỏ lại rất lớn đấy, nhà xí chuồng gà đều có, còn trồng không ít rau củ, lúc này một mảnh xanh mượt, tốt nhất là trồng hai cây, một cây hoa quế một cây táo, đều rất cao lớn rồi, lúc này đã sắp chín rồi.

Tiêu Lê Hoa nhìn hai cây này thì rất thích, nghĩ đến tháng tám hoa quế nở hương đầy viện, không những được nhìn, còn có thể làm rất nhiều đồ đạc, bánh ngọt hoa quế, trà hoa quế, các loại rượu hoa quế, còn có câytáo đỏ kia quả táo đỏ cũng rất đẹp mắt lại ăn ngon.

Thạch Đầu Mộc đầu hai bé nắm tay ngoan ngoãn đứng bên cạnh cha mẹ, đôi mắt trông mong mà nhìn cái nhà này, cuối cùng rơi vào quả táo trên cây, trên ngọn cây táo đều mọc đầy rồi, hấp dẫn rất nhiều hài tử chảy nước miếng, ngay cả bọn hắn cũng ở trong đó.

“Triệu đại thúc, viện này ông định bán giá bao nhiêu tiền ?”

Tạ Hữu Thuận thấy Tiêu Lê Hoa và hai đứa con trai dường như đều rất thích nơi này, trong lòng hắn càng thêm hài lòng nơi này. Mặc dù nhà này cũ rồi nhưng tốt ở chỗ là có thể trực tiếp vào ở, mẹ hắn tức giận bởi vì bọn họ ra ở riêng, lại buộc hắn chuyển ra ngoài luôn, muốn xây nhà mới cần phải có chỗ ở trong thời gian đợi, trước để vợ con ở lều cỏ trong lòng hắn cũng không nỡ. Cho nên  mua lại nhà này là cách tốt nhất, đến lúc đó bạc còn có thể từ từ kiếm thêm.

Triệu lão đầu cười nói: “Vốn là tính toán bán mười lăm lượng, nhưng nếu tiểu tử ngươi mua thì mười hai lượng là được. Nếu không phải là đi đoàn tụ cùng con trai, cảm thấy sau này đều không trở lại dùng nữa, ta thật sự không nỡ bán cái nhà này, bán cho ngươi ta cũng yên tâm. Hơn nữa, ta cũng nghe nói những chuyện kia của nhà ngươi.”

“Vậy thì đa tạ Triệu đại thúc a.”
Tạ Hữu Thuận nghe được cái giá tiền này, cũng không đè ép xuống nữa, cái giá tiền này rất hợp lý, mặc dù nhà cũ rồi, cũng không lớn, nhưng là phòng gạch ngói, hắn muốn xây nhà mới như vậy so với giá tiền này cần phải nhiều hơn mấy lần.

Sau khi xác định mua cái nhà này, Tạ Hữu Thuận đi tìm người mượn bạc, thanh toán bạc viết hợp đồng, đồng thời cũng nói với trưởng thôn đem mảnh đất bên cạnh kia mua lại, vì nghĩ xa hơn sau này có bạc lại xây nhà mới. Tạ Hữu Thái đồng thời cũng nói với thôn trưởng muốn mảnh đất trước mặt kia.

Nhà mua xong thì dọn nhà, mặc dù phân gia rồi, nhưng vì mặt mũi nên người nhà vẫn là phải giúp đỡ dọn nhà, Lý thị nhìn Tạ Hữu Thuận và Tiêu Lê Hoa bận rộn dọn nhà trong lòng rất ghen tỵ, nàng cũng rất vừa ý nhà Triệu gia, lại để cho nhà lão Tứ chiếm lợi, hơn nữa cuộc sống gia đình chuyển ra chỗ khác rồi, thu nhập không hề nhập vào trong của công nữa, muốn ăn gì thì ăn, muốn nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, không phải thật tốt đẹp sao? Nàng lại còn phải đợi thêm thời gian nữa rồi.

“Tứ đệ, nghe nói toàn bộ đồ dùng trong nhà Triệu gia kia đều để lại cho các đệ rồi, đệ còn cần cái bàn hộc tủ hỏng hóc trong nhà sao? Để lại cho chúng ta a!”

Lý thị không chiếm chút ít lợi lộc thì khó chịu, nàng thừa dịp Tiêu Lê Hoa không ở trước mắt  liền nói với Tạ Hữu Thuận, trước kia nàng có yêu cầu gì Tạ Hữu Thuận đều không so đo tính toán. Có thể lúc trước Tạ Hữu Thuận nghĩ đến Tiêu Lê Hoa không quan tâm hài tử thì trông cậy vào người nhà, nên hắn tùy ý Lý thị chiếm lợi, nhưng bây giờ không giống ngày xưa a. Tạ Hữu Thuận liếc mắt nhìn Lý thị, cái gì cũng không nói lời nào xoay người rời đi.

Lúc này Tiêu Lê Hoa ở sau lưng nàng nói: “Tam tẩu, đồ rách nát giá bạc vạn. Tẩu cũng không phải không có thì không thể sống được, nhưng nếu nhà tẩu có cái hòm tủ nát kia mà bây giờ không có chỗ để có thể cho ta, ta không ngại.”

“Đồ của nhà ta toàn để dùng!”

Lý thị lợi ích không có chiếm được còn bị chiếm lợi lại, tức giận trừng Tiêu Lê Hoa, lấy được chẳng qua là một cái cười nhạo cùng bóng lưng quay đi của đối phương, nàng không có cách nào liền dậm chân một cái.

Phương thị vừa lúc nhìn thấy, trong lòng nghĩ vợ lão Tam thật là đần, mấy câu nói đã để cho người đuổi đi, bất quá nàng cũng ngừng tâm tư và lời nói chua trước kia lại.

Một đại gia đình cùng nhau động thủ thể hiện một lòng đoàn kết, sau đó Tạ Phát Tài ở trước cửa nhà Tạ Hữu Thuận nói với huynh đệ bọn họ một đống đạo lý lớn phân gia cũng không được phân tâm, lúc này mới mang người rời đi, lưu lại một nhà bốn miệng ăn Tạ Hữu Thuận.

“Mẹ, đây chính là nhà của chúng ta sao?”

Thạch đầu hỏi,  bé vẫn còn có chút không dám tin tưởng.

Tiêu Lê Hoa cúi người xuống sờ đầu bé nói “Đúng vậy, sau này đây sẽ là nhà chúng ta, nhớ sau này đi ra ngoài chơi phải về cái cửa này a. ’’

Thạch Đầu gật đầu liên tục, mang theo tiểu Mộc Đầu chạy tới chạy lui ở tiền viện hậu viện, truyền tới từng trận tiếng cười của hai bé.

Tiêu Lê Hoa nói với Tạ Hữu Thuận “Bạc kia chàng mượn chỗ nào ? Nhị tẩu nói với ta không phải mượn ở chỗ bọn họ.’’

“Ta mượng ở chỗ  cha mẹ Đồng Tiền, không cần gấp, hắn nói có thể từ từ hoàn lại, chờ ta vào núi xem có thể đánh nhiều dã vật một chút hay không, đến lúc đó có thể bán chút tiền, trong tay ta còn có chút tiền, nói không chừng năm nay là có thể trả xong rồi.”

“Trong tay chàng còn có tiền?”
Tiêu Lê Hoa kinh ngạc, nam nhân này còn có thể giấu giếm tiền riêng a !

Tạ Hữu Thuận mở cái rương ra, từ trong rương lấy ra một bao bố nhỏ đưa cho Tiêu Lê Hoa.

Tiêu Lê Hoa mở ra nhìn một cái, thấy bên trong là một thỏi bạc, còn có một chuỗi đồng tiền. Nàng đếm những đồng tiền kia, có một trăm cái. Mà một thỏi bạc kia cũng không biết là bao nhiêu.

Tạ Hữu Thuận nói: “Cái này khoản ba lượng bạc, nếu như mùa thu thu hoạch tốt, còn có thể có một ít, ta lại đi làm chút công việc, thêm chút dã vật, thế nào cũng có thể trả hơn phân nửa. Sang năm nhất định có thể trả xong rồi. Cuộc sống sau này sẽ tốt hơn.”

Tiêu Lê Hoa cũng không hỏi Tạ Hữu Thuận làm sao lại tàng trữ bạc riêng, biết nam nhân này không có ngốc đến đem tất cả tiền kiếm được toàn bộ giao ra, nàng lại yên tâm hơn chút ít, nếu như toàn bộ nộp ra nàng mới thật rầu rĩ đấy.

“Sau này không cho phép chàng giấu giếm tiền riêng nữa, cho chàng tiền xài, nhưng không cho tự giấu riêng, ta cũng không cất giấu.”

Tiêu Lê Hoa nói, nàng không có kinh nghiệm giấu diếm tàng tư, trải qua hôn nhân đời trước mặc dù nàng biết có lúc có tiền đề dành là chuyện tốt, nhưng nhìn  Tạ Hữu Thuận bây giờ đem tiền hắn để dành giao ra, nàng biết hắn đây là thẳng thắn đối đãi mình, mình cũng không cần thiết, chẳng qua là còn phải gõ hắn một cái.

Tạ Hữu Thuận nhìn nàng nói: “Nếu trước kia nàng có thể đáng tin cậy như vậy, ta cũng không cần phí tâm tư đó.”

Tiêu Lê Hoa khóe miệng nhếch nhếch, Tiêu Lê Hoa trước kia quả thật không làm cho người yên tâm, nhưng mà mình cũng không phải nàng.

“Vậy sau này chàng dùng tiền giống như ta nói, tiền trong nhà ta khẳng định giúp chàng cất giấu tốt, chúng ta tranh thủ sớm ngày đem nợ này trả xong. Chờ kiếm đủ tiền rồi, xây một căn nhà lớn ở bên cạnh nữa, đưa Thạch Đầu cùng Mộc Đầu đi học đường.”

“Nàng có lòng này là tốt rồi.” Tạ Hữu Thuận nhìn Tiêu Lê Hoa, phát hiện lúc nàng nói những lời này ánh mắt lấp lánh, đặc biệt có tinh thần, cùng người trước đây thật như thay đổi, nếu không phải vẫn là gương mặt đó, hắn thật cho rằng trước mặt là một người khác. Chẳng qua hắn đối với người vợ hiện tại này rất hài lòng, cảm thấy giống như đang nằm mơ.

Tiêu Lê Hoa sờ những đồng tiền trong tay nói: “Ta chẳng những có cái tâm đó, còn có thể tận lực đó, ta muốn kiếm thật nhiều tiền, con trai nhất định có thể lên học đường, nếu như không muốn thi khoa cử, thì làm ăn hoặc làm địa chủ.”

Nói nửa ngày không nghe thấy Tạ Hữu Thuận nói chuyện, Tiêu Lê Hoa ngẩng đầu lên, thấy hắn vẫn nhìn mình, liền sờ mặt mình một cái, hỏi: “Chàng cảm thấy ta đang nói nhảm hả? Ta không có nói nhảm, không tin chàng đợi nhìn xem.”

Tạ Hữu Thuận nói: “Nàng có phải đặc biệt muốn có ngày sung sướng? Muốn làm thượng phu nhân?”

“A?” Tiêu Lê Hoa có chút không giải thích được, sau đó đột nhiên hiểu được, hóa ra Tiêu Lê Hoa có thể là vì muốn cuộc sống tốt hơn chủ động đi làm người ở, còn thiếu chút nữa ở trước mặt lão gia hấp dẫn chú ý của người ta, cuối cùng bị đánh đuổi đi, đây cũng không phải bí mật gì, đều biết nàng muốn trèo cao làm phu nhân. Tạ Hữu Thuận hỏi như vậy, cho là tâm tư của nàng còn không có để xuống, nàng có chút dở khóc dở cười, cục diện rối rắm Tiêu Lê Hoa để lại cho nàng thật là phiền người a.

Tiêu Lê Hoa muốn vì cuộc sống tốt đẹp sau này, thế nào cũng phải để cho hình tượng của mình trong lòng người đàn ông này chuyển tốt hơn, nàng kéo tay Tạ Hữu Thuận nói: “Hữu Thuận, ta biết người khác nói ta như thế nào, ta nói với chàng đây đều là hiểu lầm. Về phần những năm này ta làm ầm ĩ ra sao, cũng cảm thấy bị oan uổng, cha mẹ không nghe ta giải thích cứ như vậy đem ta gả đi, cho nên trong lòng vẫn nghẹn cơn tức.”

Tiêu Lê Hoa nhìn sắc mặt Tạ Hữu Thuận một chút, lại tiếp tục nói.

“Lần này bị thương, ta mới hiểu được, người phải vì mình mà sống, mình không thẹn với lương tâm, mình đối với mình tốt là được. Nghĩ tới để cho cuộc sống trong nhà được tốt, muốn cho con trai đọc sách làm quan,địa chủ, cái này là tâm nguyện của ta, cũng là tâm nguyện của chàng đi? Là tâm nguyện tất cả người làm cha mẹ nghĩ đến. Hơn nữa cho dù ta vẫn muốn làm phu nhân, thì chỉ cần chúng ta cùng nhau cần cù lao động, trở nên giàu có, điều tâm nguyện này có gì không tốt chứ? Đến lúc đó ta làm phu nhân, chàng chính là lão gia.”

Tạ Hữu Thuận nhìn ánh mắt của Tiêu Lê Hoa, cảm thấy nàng giống như không có nói láo, chẳng lẽ nói những lời đồn đãi liên quan đến nàng kia thật là người khác hiểu lầm nàng? Bất kể có phải hay không, chỉ cần nàng vẫn như bây giờ là được, Tạ Hữu Thuận nắm bàn tay đang nắm tay mình kia, nghĩ đến cuộc sống cuối cùng có chút hi vọng.

“Vậy sau này chúng ta cùng nhau cố gắng để cuộc sống tốt hơn, ta sẽ đối với nàng và hài tử thật tốt.”

“Ừ, ta tin tưởng chàng, những năm này chàng cũng rất tốt, là ta không tốt, sau này ta nhất định đối thật tốt với chàng cùng hài tử.”

Tiêu Lê Hoa cười híp mắt nói, trong lòng nghĩ cuối cùng cũng đem lịch sử ác liệt của Tiêu Lê Hoa trước kia sửa đổi a, cũng may trong trí nhớ Tiêu Lê Hoa không có ngu xuẩn làm ra cái chuyện gì không thể bù đắp được, nếu không thật phiền toái.

Vợ chồng hai người nói chuyện một hồi, sau đó bắt đầu thu thập nhà, mặc dù cái nhà này sạch sẽ, nhưng mà muốn đến nhà người khác đã ở qua, vẫn phải dọn dẹp một lần, nên bỏ thì bỏ nên xếp thì xếp, chờ dọn dẹp xong thì cũng đến trưa.

Tiêu Lê Hoa nấu cơm, đây là bữa cơm đầu tiên nàng đi tới cái thế giới này, nàng nhìn thấy bánh bột ngô, sau đó từ hậu viện  hái một ít rau cải làm món ăn, còn có lúc dọn nhà trên đường mua một miếng đậu hũ, làm một món rau cải trộn đậu hũ, đầy một chậu nhỏ, nóng hổi bưng lên bàn, vừa vặn hai con gà kia vừa đẻ hai quả trứng, nàng lại làm một món canh trứng, mặc dù thức ăn đơn giản nhưng nàng rất dụng tâm làm nhìn khá tốt.

Tạ Hữu Thuận cùng Thạch Đầu Mộc Đầu ăn rất ngon, hai đứa bé ăn đều nói ăn ngon, Tiêu Lê Hoa nghe trong lòng thật cao hứng, nói với bọn họ sau này làm cho bọn họ đồ ăn ngon hơn, nàng cũng hỏi Tạ Hữu Thuận, thật ra thì nàng biết hắn chắc chắn sẽ không nói gì, Lý thị làm thức ăn không tốt như vậy hắn cũng có thể ăn, mình làm so với cái kia ngon hơn gấp trăm lần. Nhưng khi thấy Tạ Hữu Thuận gật đầu nói ăn thật ngon, trong lòng nàng vẫn là thật vui vẻ, muốn trở thành một gia đình thì khẩu vị cũng rất quan trọng.

Ăn cơm xong, Thạch Đầu cùng Mộc Đầu bị dỗ đi ngủ trưa, Tạ Hữu Thuận cùng Tiêu Lê Hoa cũng nghỉ ngơi, Tiêu Lê Hoa nhắm mắt lại, cảm giác ánh mặt trời chiếu vào, ấm áp, lòng của nàng cũng ấm áp, nếu cứ mãi như vậy thì quá tốt.

Discussion31 Comments

  1. Ôi nam chính soái nhất quả đất là đây chứ đâu. Lần đầu đọc dc bộ điền văn mà có nam9 như thế này. Có chủ kiến, có dứt khoát. Thế này nữ9 ko còn fai lo hay lăn tăn gì nữa rồi.

  2. Tạ hữu thuận làm việc thật rứt khoát sau khi biết những việc mà người nhà đối sử với các con mình khi mình không có nhà đã dứt khoát xin ta ở riêng
    Cho dù bị mẹ mình nói những lời khó nghe ,chửi bới cũng như ở riêng bị thiệt thòi không thay đổi

  3. Tạ hữu thuận thật có năng lực. Xử sự đâu ra đấy. Giải quyết việc ở riêng trong chớp mắt. Tiêu lê hoa thật có phúc khi lấy được chồng như vậy. Mà tiêu lê cũng nhặt được tiện nghi.

  4. cảm ơn editor. truyện hay quá. mình rất thích kiểu nam chính như tạ hữu thuận .có trách nhiệm dứt khoát. ko ngu hiếu truyện nhẹ nhàng lôi cuốn .ngày nào m cũng ngóng chương mới. hehe

    • Vậy là hai vợ chồng đã ra ở riêng rồi ^_^ cực kì thích cái tính dứt khoát của THT, nếu ông bà, chú bác đã không quan tâm, thậm chí nhiều lần bỏ đói hai đứa con mình thì tốt nhất nên phân ra, tự mình chăm con mình, huống chi bây giờ hai vợ chồng cùng đồng lòng thì còn gì phải lo nữa, các cụ đã dạy ” đồng vợ đồng chồng tát Biển Đông cũng cạn” hai người muốn làm giàu chỉ là vấn đề thời gian thôi.

  5. Không ngờ tính cách của THT quyết đoán và nhanh lẹ như vậy. Mong sẽ có 1 cuôc sống sung túc cho đám người ngà kia ganh tức chết đi. Thanks editor.

  6. ây da, cuối cùng thì cũng phân gia rồi ah, hy vọng cuộc sống sau này sẽ càng ngày càng tốt nè. Cũng may là Tạ Hữu Thuận là một người chồng tốt, còn rất thông minh khi biết giấu tiền riêng nữa.kk.

    tks tỷ ạk

  7. Cũng may là Tạ Hữu Thuận không phải là ngu hiếu, cũng không phải là quả hồng mềm, còn biết giếm tiền riêng nữa đấy. Đã phân gia rồi cuộc sống giàu sang sẽ mau tới thôi. Khúc cuối gia đình thật ấm áp thật hạnh phúc ghê. Thanks nhóm dịch nhé!!

  8. THT thật sự là người đàn ông không tồi nha, rất quyết đoán nữa. Haha lần không ngờ được phân ra riêng nhanh và dễ dàng như vậy đó. Chỉ là 10 lượng bạc kia có tiếng mà không có miếng rồi. Gia đình lão nhị THT đối cử với nhà TLH cũng thật sự tốt đó. Nhà TLH có nhà mới rồi tự nay sống cuộc sống của mình đấy. Nhưng cảm thán nhất là THT còn biết cất tiền riêng nha. Nghe TLH nói THT thật sự tin tưởng rồi giờ TLH có thể yên tâm rồi
    Cảm ơn edictor

  9. Uầy. Tạ Hữu Thuận thật mạnh mẽ, cứ thế mà chia nhà ở riêng thật nhanh gọn, ta cứ sợ chó sủa gà bay cơ. May mắn là tuy k được chia chút tiền vốn nào nhưng 2 vc có thể ra ở riêng, mua được nhà, chỉ cần chịu khó làm ăn là trả hết nợ, nuôi nấng 2 đứa bé thôi. Hạnh phúc quá. Từ giờ là cuộc sống điền viên thực sự của Tiêu Lê Hoa a. Cố lên nha tỷ. Cảm ơn các nàng đã edit.

  10. Ôi hay quá luôn. Chương này hạnh phúc và ấm áp quá. Lòng của ta cũng rộng mở và mơ mộng theo. Ko ngờ là phân chia nhà riêng lại có thể dễ dàng như vậy. Cũng chỉ là bị thiệt thòi chút, ko có tiền dư thừa mang theo thôi, còn tất cả đều là hoàn hảo. Một ngôi nhà nhỏ xinh xinh, có sâ,n, có vườn, có nơi nuôi gia súc. 1 nhà từ đây bắt đầu 1 cuộc sống mới, ko phụ thuộc ai rồi,. Mình muốn làm gì ăn thì làm, mình muốn tiêu ra sao thì tiêu. Thật là sảng khoái mà
    Chương sau chắc là phải dọn dẹp cái vườn 1 chút và đi xem xét xem có thể làm gì để kiếm tiền rồi nha/. Rất mong chờ nữ chính nghĩ cách kiếm bạc, Tạ Hữu Thuận đúng quả thật là ko phải dạng ngu hiếu, còn biết tích tiền riêng cho mình và con. Cuộc sống cũng ko phải khó khăn quá

  11. Ra riêng thuận lợi gòi a! Bây giờ thì xa lánh kỳ thị, sau này nhà chị phất lên thì ùn ùn kéo tới cho xem

  12. Vậy là ra riêng rồi. Cứ sợ Tạ Hữu Thuận là đầu gỗ, hiếu tử, sẽ nghe theo lời cha mẹ mà không ra riêng. Không ngờ anh ta lại có chủ ý như vậy, việc đã quyết định thì không chùn bước. Cuối cùng lại còn mua được nhà tốt giá rẻ nữa. Bất ngờ nhất là anh ta còn biết để dành tiền không đưa hết cho cha mẹ.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  13. ahihi cuối cùng cũng được ra ở riêng rồi, Tạ Hữu Thuận nhà Tiêu Lê quyết đoán quá đi, anh đi làm vậy nhưng cũng biết cất giữ tiền riêng. 2 vợ chồng giờ giãi bày tấm lòng với nhau rồi, cuộc sống sau này thế nào cũng rất đặc sắc cho mà xem.

  14. Nam nhân nhà TLH cũng hay nha có quýêt đoán lại có năng lực sau này TLH tha hồ hưởng phúc rồi.

  15. Hay quá đi. Ở riêng rồi. Mà phải công nhận anh nam chính quá ok. Có chủ kiến, thật thà phúc hậu nhưng không đần. Thích quá đi. Ta ngóng trông cuộc sống làm giàu của vợ chồng nhà này hehe. Thank nàng nhiều

  16. đọc xong chương nay, mình hơi hụt hẫng, do thấy phân gia nhanh quá, tình tìn giải quyết hơi bị nhanh gọn lẹ, mà thôi, v cũng đc. từ chương sau chắc là quá trình làm giàu của Tiêu Lê. ai biết lịch đăng truyện thì cho mình xin. cảm ơn nhóm dịch nhiều nha, đọc sướng gì đâu, trôi chảy, dễ hiểu,
    ko cầu có chương nhanh, chỉ mong sao ko bị drop.

  17. Hương Nguyễn

    heheh đã bước ra ở riêng rồi thì mọi thứ sẽ dần tốt lên. chỉ sợ người lười chứ không sợ người có chí. nhưng đọc chương này cũng tháy may mắn vì nam chính k bánh bao đúng là mẫu người đàn ông điển hình. tác giả này văn phong nhanh nhẹn gớm không cà kê. thank nàng đã edit

  18. So với Lý thị người như Phương thị mới đáng sợ. Danh và lợi đều muốn, đúng là chó cắn người là chó ko sủa mà. Cô em gái kia cũng ko phải dạng vừa đâu. Thấy cha mẹ mượn danh nghĩa mình lấy hết 10 lượng, rên cũng ko rên một tiếng.

  19. Tran Thanh Hang

    TLH xuyên qua vớ được anh ck chuẩn. Ko phải dạy lại từ đầu. Hóng hớt chị tính làm gì để đổi đời ở nông thôn.
    Cơ mà mình thấy thời nào thì thời. Buôn đồ ăn đồ uống cảm giác ko bao h sợ lỗ.

  20. Rốt cuộc cũng ra ở riêng dc rồi, hên ghe chồng bả không phải ngu hiếu, còn biết lo cho ggia đình riêng của mình, đoẽ biét bao nhiu.rồi mọi ng cung nhau nổ lực cuộc sống sẽ từ tư tốt len thôi .sau này giàu có xem co ai đỏ mắt ko

  21. Yeahhh… cuối cùng cũng đc phân gia… từ nay cuộc sống sẽ tốt hơn, có ngôi nhà của chính mình, có ruộng đất nữa….thật hành phúc bít bao. Hy vọng đá nhõ và gỗ nhõ sẽ đc đi học…. 2 bé thật ngoan

  22. Cũng may người chồng Tạ Hữu Thuận này có chủ kiến riêng không có đặt nặng ngu hiếu nếu không thì chuyện ở riêng khó giải quyết rồi. Mà chuyện ở riêng này giải quyết mau lẹ thật, Lý thị đúng là miệng lưỡi đi trước đầu óc đi sau mà haha mụ ta cứ ghen tỵ đi rồi sau này cũng tiếp tục ghen tỵ nữa. Thương hai đứa bé đáng yêu biết nghe lời. Vụ chia nhà chia gia sản cũng hơi thiệt thòi nhưng thôi dù sao được ra riêng còn tốt hơn ở chung không chung sống tốt được với nhau. Tưởng em út Như ý là người dễ chung sống ai nhè haizz cũng cùng chung một bọn với nhà họ Tạ kia rồi ít ra người dâu Tử thị còn có chút lương tâm muốn giúp đỡ gia đình Tiêu Lê.

  23. Anh chồng cứng rắn, quyết đoán, mạnh mẽ yêu quá đi thôi
    Lại còn biết giấu quỹ riêng nữa là quá ngon r, ha ha…. May, như vậy cuộc sống mới k quá khó khăn.

  24. May quá, cuối cùng chị cũng tìm được cách nói khác để giải thích tính cách trong quá khứ của Tiêu Lê Hoa, tuy là không phải suy nghĩ thật của nàng ta, nhưng nhìn từ ngoài vào cũng là 1 góc nhìn logic, bớt phiền toái sau này.

  25. Đọc tới dòng cuối cũng thấy ấm áp theo. Một nhà yên bình là ước mơ của mọi phụ nữ luôn. Chờ đợi cả nhà có nhiều thuận lợi và mau chóng thành công

  26. Từ sau khi đọc xong Trời sinh một đôi ở đây thì cũng đã lâu lắm rồi không đọc truyện ở đây nữa, hôm nay vô tình đọc văn án truyện này thấy hay quá, rất thích điền văn nhưng đã lâu lắm rồi mới có truyện hợp ý như vậy.
    Thật sự rất rất vui, nhà mình thường hay set pass 1/2 truyện nhưng hình như truyện này mình không thấy có thì không biết truyện này nhà mình có pass không a?

  27. Tạ Hữu Thuận đúng là người đàn ông lý tưởng của gia đình, bỏ loại đàn ông đốn mạt kiếp trước xuyên đến cổ đại Tiêu Lê đúng là hời quá rồi, có chồng tốt, con ngoan, cuộc đời này còn cầu gì hơn nữa.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: