Tận Thế Song Sủng – Chương 283+284

10

Chương 283:  Ở bên đường tỏ tình

Edit: Hứa Minh Nguyệt

Beta: Sakura  

Bọn họ đều đã từng nghe qua chuyện Bạch Thất trước đây ở trên không trung của tường thành đóng băng xa đến vạn dặm, hôm nay có cơ hội rồi, đương nhiên muốn nhìn thực lực chân chính của lão đại nhà mình một chút.

Zombie triều lần này có rất nhiều người đã tăng cấp, bọn họ rất hâm mộ.

Nhưng vừa mới nghĩ tới lão đại nhà mình, bọn họ lại tự hào vô cùng.

Đám người Trương Lực đã chính thức trở thành fans não tàn của Bạch Thất và Đường Nhược, fans não tàn không có logic, không đáng nói.

“Bạch lão đại, dị năng của anh lên cấp mấy rồi?”

“Đúng vậy, có phải là cấp 3 rồi không?”

Lưu Binh ngắt lời bọn họ, nói: ” Nếu dị năng của tiểu Bạch không lên cấp 4, làm sao xứng với cái danh dị năng giả đệ nhất trong căn cứ chứ?”

Trong lòng của mấy người đang ở đây đều âm thầm giật mình một phen, sau đó niềm vui điên cuồng xông lên đầu!

Thời điểm mà đa phần những dị năng giả tài giỏi trong căn cứ mới chỉ lên được cấp 2 thì lão đại nhà mình đã lên đến cấp 4 rồi!

Một người đắc đạo, gà chó cũng thăng thiên!

Mình đi theo một đàn anh như vậy, tương lai ăn ngon mặc đẹp còn xa sao? !

Ừ, mà bây giờ bọn họ đã đang ăn ngon mặc đẹp rồi.

Vậy thì tiến tới mục tiêu thống nhất đất nước!

Tin tức Bạch Thất thăng cấp khiến cho mọi người có thêm mười phần nhiệt tình, đang lúc tuyết rơi lạnh run, không khí trong tiệm lại vô cùng náo nhiệt.

Để cửa hàng bán những gì bọn họ cũng đã bàn bạc rồi, bây giờ cho dù chỉ bán bánh bao chay, mọi người cũng vui vẻ ngồi cùng một chỗ, một cái lễ tình nhân liền trôi qua.

Công cụ của bọn họ cũng rất đơn giản, bột mì là của mình, miếng sắt cũng là của mình, tự mình nhào bột làm bánh!

Bởi vì căn cứ làm quảng cáo, tám gian cửa hàng này cũng không đóng cửa, ngẫu nhiên có người đi qua cũng sẽ vào nhìn một chút rồi hỏi đây là cửa hàng gì.

Đoàn đội cử ra một người treo tấm biển hiệu: “cửa hàng đồ nướng” lên cho mọi người biết.

“Nướng gì?”

“Nướng bánh mì. . .”

Một số người cũng đã từng quen biết Bạch Thất, vì vậy liền ở lại hỗ trợ. . .

 

Càng ngày càng nhiều người, Phương Thanh Lam cũng tới, xung phong nhận việc, nói có thể ở chỗ này kể chuyện.

Đôi bên đều cần đối phương, Bạch Thất sẽ không từ chối đề nghị của anh ta.

Mấy người đàn ông đều hăng say làm việc, vì vậy không ai để ý, ở lầu hai của căn nhà đối diện có người đang cầm kính viễn vọng nhìn xem tình hình trong cửa hàng.

“Nguyên đại tiểu thư, trong đó có nhiều đàn ông như vậy, rốt cuộc ai là người lọt vào mắt xanh của cô đây.” Thiếu niên nói xong, chỉ vào một người đàn ông cao gầy, nói, “Ha ha, chẳng lẽ là người kia ư, không tệ không tệ, mặc dù đầu có hơi hói nhưng dáng vẻ trông thành thục ổn trọng, vừa nhìn liền muốn khen ngợi ánh mắt của Nguyên đại tiểu thư a. . .”

Nguyên Khoản Khoản cũng không khách khí, một bạt tai vung lên: “Mù à, Hoa Lương, tôi nói cho cậu biết, bản thân cậu thích ông già đầu hói nhưng có dáng vẻ thành thục cũng đừng có kéo tôi theo!”

“Phi!” Hoa Lương phóng ra một hỏa cầu, “Ông đây thích phụ nữ, thích phụ nữ đoan trang nghiêm chỉnh”

“Chưa đủ lông đủ cánh.” Nguyên Khoản Khoản rút Đường đao sau lưng ra cắt đôi hỏa cầu, bước lại gần vài bước đưa kính viễn vọng cho hắn xem, “Người kia, chính là người mặc áo khoác ngoài màu đen kia, tiểu Thất của nhà họ Bạch, tôi gặp anh ấy lúc tôi mới có bảy tuổi. Nghe nói thời điểm đưa tiễn tôi anh ấy còn tặng cho tôi một viên kẹo đường, lại bị tôi đập vỡ ngay tại chỗ, có điều là chuyện xảy ra năm bảy tuổi tôi đã quên sạch. Aiz. . . Tại sao lúc ấy tôi không nhận luôn viên kẹo đường đấy cho rồi, nếu như lúc đó kéo anh ấy vào trong hội của chúng ta thì bây giờ cũng không phiền phức đến mức này, còn muốn tạo ra cái tình huống ‘vô tình gặp được’. . .”

Cô đang buồn bã tự oán, nhưng lại không biết được thiếu niên tên Hoa Lương kia khóe miệng cũng đang mặn chát.

Người con gái chính mình bảo vệ từ bé tới giờ, đối với mình còn chưa nảy sinh ra tình cảm gì, vậy mà lại đối với tên kia vừa gặp đã yêu.

Cả đời làm bạn bè tri kỷ, nếu như không phải lo lắng cho cô, ai nguyện ý làm người tri kỷ với cô chứ!

Nguyên Khoản Khoản lại tiếp tục nói: “Nghe nói anh ấy có vợ chưa cưới rồi, thật là, chẳng lẽ muốn tôi đi làm tiểu tam sao? Tôi còn cố ý đi hỏi ba của tôi, nào biết đâu rằng ba tôi chỉ nói, hết thảy đều nghe theo ý của tôi, cái gì chứ. . .”

Thân là con gái nhà họ Nguyên, làm sao cô chịu được cảnh làm tiểu tam chứ!

Hoa Lương đứng nghiêm ở một bên, nói: “Nếu người ta đã có vợ chưa cưới rồi, cô buông tha cho người ta đi, đàn ông tốt trong căn cứ còn nhiều mà, cần gì phải làm một cành hoa đơn phương chứ, ví dụ như tôi nè, tôi đẹp trai như ánh mặt trời. . . Có điểm nào thua tên Bạch Thất ấy, chọn tôi không phải rất tốt sao.”

“Cậu?” Nguyên Khoản Khoản vẻ mặt không thể tin nhìn hắn, “Được rồi đó, anh vẫn nên đợi vài năm nữa đi.

Sắc mặt Hoa Lương tái nhợt, giống như muốn ngay lập tức đi tìm người đàn ông gọi là Bạch Thất kia solo một phen!

Mỗi lần đều là như thế này, chỉ cần anh nửa đùa nửa thật nói mình và cô ấy rất xứng đôi vừa lứa, cô ấy sẽ nói: được rồi đó, đợi thêm vài năm nữa đi!

Rõ ràng anh chỉ nhỏ hơn cô có một tuổi!

Luôn nghĩ rằng đợi cô ấy thêm mấy năm cũng được, dù gì bọn họ cũng còn trẻ, không nghĩ tới, quay người lại đã không còn kịp nữa rồi.

Mắt thấy việc trong cửa hàng đã xong, mọi người muốn trở về biệt thự của mình.

Nguyên Khoản Khoản liền gấp đến độ đi vòng tròn: “Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, tôi phải làm sao bây giờ, có nên đi ra ngoài chào hỏi anh ấy không. . .”

Zombie triều bộc phát, mẹ cô vì lo lắng cô xảy ra chuyện nên đã nhốt cô trong biệt thự hai mươi ngày liền.

Sau khi hỏi thăm Dương Lê, lại biết được Bạch Ngạn đã có vợ chưa cưới, cô ở trong phòng nghĩ hai mươi ngày cũng không nghĩ ra được nguyên nhân.

Trong suy nghĩ của cô, nếu như cô để ý một ai đó, chỉ cần một câu nói hay một cái phất tay thôi, người đó đã hận không thể đem mình tắm rửa sạch sẽ lao thẳng tới tận nhà cô, làm gì cần cô chủ động theo đuổi.

Hôm nay vì một người đàn ông lại làm cô phải nhíu mày, hao hết tâm tư suy nghĩ hai mươi ngày nhưng vẫn như cũ, không có có kết quả!

Cô cũng không có buồn bã hay thất vọng gì, có điều lại cực kì không cam lòng, sinh trong một gia đình như vậy, ngay cả thử cũng chưa từng thử qua việc buông bỏ một cái gì, cam lòng sao cho được?

Ngoài cửa, Bạch Thất và Hồ Hạo Thiên đi ra cùng một lúc.

Hồ Hạo Thiên dặn dò mọi người: “Giờ đã là một giờ chiều rồi, trước tiên về ăn cơm trưa đã, chút nữa còn phải tham gia cái lễ đính hôn quỷ quái gì đấy.”

Nói xong ngoảnh đầu lại, nhìn về phía Bạch Thất, “Hôn lễ của cậu và tiểu Đường cũng có thể làm chung luôn, khó có được thời điểm có một khe hở thế này, qua ít ngày nữa, căn cứ nhất định lại khóc than, rồi nói mình không có dầu mỏ, không có vũ khí. . . Sau đó lại thông báo ra một loạt nhiệm vụ, thế nào chúng ta cũng sẽ bận đến tối mắt tối mũi, chi bằng nhân dịp này, một công đôi việc, lấy khoảng thời gian này làm kỳ nghỉ cho mình cũng được.”

Bạch Thất đang sửa lại ống tay áo nghe được câu này liền ngẩng đầu, nét mặt giãn ra một chút, lộ ra nụ cười xinh đẹp: “Ừ, đề nghị này rất hay, rất tốt.”

Phía dưới nắng xuân rực rỡ, nụ cười này nhàn nhạt như dương liễu lại nồng nàn như quỳnh hoa, tựa như một phong cảnh tuyệt đẹp, đập vào mi mắt, thấm vào xương tủy, khắc vào trái tim. . .

Không thể không quan tâm, không thể không để ý.

Trong giây phút ấy, Nguyên Khoản Khoản cảm thấy chút ít lưỡng lự ban nãy đều biến mất, trái tim trở nên an tĩnh.

Đã có duyên gặp lại nhau, tại sao không có dũng khí đi thử một lần.

Cho dù chết cũng muốn biết mình vì cái gì mà chết thì mới không phí một lần tới nhân thế!

Nghĩ thông suốt rồi, cô bước nhanh xuống lầu.

Hoa Lương nhìn hướng cô sắp đi, lông mày nhảy dựng, bước chân liền trở nên nhanh hơn.

Tới khi Nguyên Khoản Khoản đuổi kịp Bạch Thất, bọn họ đã đi ra khỏi đường số 2 được một đoạn.

Đám đông hùng hồn đuổi theo Bạch Thất và Hồ Hạo Thiên. Những người xung quanh trông thấy cái đoàn đội này khí thế nghiêm trang không thể xâm phạm liền tự động nhường đường.

“Tiểu Thất của nhà họ Bạch, Bạch Ngạn!” Nguyên Khoản Khoản chạy bước nhỏ dẫn đầu đoàn người đuổi theo.

Người trẻ tuổi đi ra từ đại viện của quân đội, ở trước mặt người khác chưa bao giờ phải che dấu tính tình của mình, bởi vì liên quan đến lợi ích, chỉ có người khác nhường nhịn nịnh bợ cô, khi nào Nguyên Khoản Khoản phải che dấu tính tình của mình?

Hoa Lương nghe thấy cô hô tên gọi họ, bước chân đuổi theo cô càng nhanh hơn.

Không phải là con nhóc kia muốn thổ lộ đấy chứ? !

Cậu biết tính tình cô rất thẳng thắn, thích chính là thích, không thích chính là không thích. . . Chuyện này, rất có khả năng!

Hoa Lương cảm thấy mình sắp phải chứng kiến cảnh Nguyên Khoản Khoản khóc đến ngu xuẩn, dù thế nào thì một người đàn ông ở trong quân đội cũng sẽ có vài phần ngông ngênh và thanh cao. Ở ven đường cho tên ăn mày một cái tát, người ta cũng đỏ mặt tía tai muốn đánh lại rồi. Huống hồ gì là bây giờ là tận thế, Nguyên Khoản Khoản lại ở ngoài đường đuổi theo một đám đàn ông như vậy!

 

Chương 284:  Tôi thích anh!!

Nghe người ta chỉ đích danh mình mà gọi, dĩ nhiên Bạch Thất quay đầu lại xem là ai.

Nhưng thời điểm anh còn chưa quay đầu lại, Nguyên Khoản Khoản đã chạy đến trước mặt anh: “Bạch Thất.” Sau khi nói ra hai chữ này, cô lại có chút xấu hổ.

Nói cái gì mới được đây?

Thấy con mắt đối phương tràn đầy nghi hoặc nhìn mình, Nguyên Khoản Khoản hít một hơi thật sâu, mở lời trước: “Này, còn nhớ tôi không?”

Bạch Thất nhìn cô một chút, nói: “Không nhớ.”

“. . .” Nguyên Khoản Khoản im lặng trong chốc lát, lại nói một lần nữa: “Trước kia có một lần các anh tự tiện xông vào đại viện, chúng ta đã từng đánh qua, quên rồi hả?”

“Có việc?” Bạch Thất trực tiếp hỏi.

Tuy nói anh đúng thật là không để ý mấy chuyện quyền quý này, có đôi khi còn làm ra vẻ mặt ngông nghênh tự đại, nhưng nếu trước mặt không nắm chắc phần thắng, anh cũng sẽ không quá mức tuyệt tình, khiến người khác phải xấu hổ.

Làm việc gì cũng phải lưu lại cho mình một đường lui, tựu là thành lập tại ngày sau có khả năng còn muốn tương kiến trên cơ sở đấy.

“Tôi, cái đó. . .” Trên mặt cô hiện lên một tia ửng hồng, nhìn đội ngũ hơn bốn mươi người ở bên cạnh, “Có thể nói chuyện riêng một chút không?”

Lần này, đến cả những em nhỏ đang ở đây cũng nghe hiểu rồi.

Căn cứ giành chiến thắng, dưới tình huống ở ven đường người người ôm hôn, một cô gái nói với một chàng trai: nói chuyện riêng một chút. . .

Khoản nợ đào hoa ah!

Hồ Hạo Thiên vỗ vỗ bả vai Bạch Thất, nói câu ‘chúng tôi vẫn nên đi trước’, sau đó thật sự mang theo một đám đàn em rời đi.

Bạch Thất âm trầm, lẳng lặng đứng ở đấy, nghe Nguyên Khoản Khoản nói chuyện riêng.

Vào lúc này, Hoa Lương cũng dừng lại nửa đường.

Muốn cởi chuông thì phải tìm người buộc chuông.

Hi vọng người đàn ông kia có thể làm cho Nguyên Khoản Khoản nghĩ thông suốt.

Nguyên Khoản Khoản từ nhỏ lớn lên trong gia đình chính trị, những người tới a dua nịnh hót không ít, con cháu nhà giàu cũng gặp rất nhiều, nhưng là Bạch Thất người này. . hình như không có hứng thú với mình, lần đầu tiên cô gặp phải người đàn ông không thiếu kiên nhẫn và bình tĩnh như thế.

Nhưng là, đến cũng đến rồi, gặp cũng gặp rồi. . .

Nguyên Khoản Khoản tăng thêm dũng khí cho mình, cùng lúc lớn tiếng nói: “Thật ra, tôi thích anh!”

Cô nói xong, mới phát hiện tim mình đang nhảy thình thịch, sau khi nhận thức được điều này, cô lùi lại hai bước, nhìn cũng không dám nhìn nữa rồi, bị cảm giác giống như là tội phạm đang đợi thẩm phán hành quyết dày vò.

Đang giữa mùa đông đấy, nhưng cô lại cảm thấy mặt mình nóng như bị lửa đốt.

Đã lớn như vậy rồi, hai mươi năm qua, lần đầu tiên cô làm như vậy với một người con trai. . .

Chỉ vì một chút kích động, lời nói liền tuôn ra khỏi miệng rồi!

Bây giờ, cô đang rất hối hận.

Bạch Thất vẫn yên tĩnh đứng đấy, từ trên nhìn xuống cái trán trơn bóng của cô, một lúc sau, anh nói: “Nhưng mà tôi không thích cô.” Ngữ khí của anh rất bình tĩnh, “Tôi đã có vợ chưa cưới rồi, sau này kết hôn, cũng có thể mời cô tới tham dự.”

Nói xong, anh liền đi khỏi.

Hoa Lương thấy Bạch Thất đã đi xa, Nguyên Khoản Khoản lấy hai tay che mặt, mới chậm rãi đi qua ôm lấy Nguyên Khoản Khoản đang run rẩy: “Tại sao cô lại ngốc như vậy, tôi thật sự muốn quỳ lạy cô luôn, Nguyên đại tiểu thư.”

Nguyên Khoản Khoản ngẩng đầu, vừa đánh Hoa Lương vừa ô ô khóc: “Bà đây thất tình rồi. . .”

Hoa Lương nói: “Chuyện hiển nhiên, nếu không phải cô là con gái của Nguyên chủ tịch, đoán chừng cả đáp án người ta cũng không muốn nói cho cô, cô như vậy được coi là đối đãi đặc biệt rồi, nên vui mừng đi.”

Nguyên Khoản Khoản nhào vào trong ngực Hoa Lương, vừa mắng vừa khóc: “Sao ban nãy cậu không ngăn tôi lại! Có lẽ tôi sẽ không kích động đến như vậy đấy. . .”

“Biết đáp án sớm một chút không phải rất tốt sao, thanh niên 2B sẽ không làm hai chuyện ngu ngốc này.”

“Tôi không phải là đồ ngôc!”

“Được được, cô là nữ thần. . .”

Hai người cô tới tôi đi, cô khóc tôi dỗ rời khỏi đường số 2.

Trong một ngõ hẻm gần đấy, vì dựa vào tường hồi lâu mà dính bụi, Tô Vũ Vi lôi ra một chiếc khăn tay, dùng dị năng hệ Thủy của mình làm ướt rồi lau lau, giương mắt nhìn về nơi mà vừa rồi Nguyên khoản Khoản thổ lộ với Bạch Thất.

Ánh mắt cô khẽ động, sau đó cúi đầu xuống mà cười.

Con gái của Nguyên chủ tịch nhìn trúng Bạch Thất sao?

Ở trên đường trở về Bạch Thất bị cả đoàn đội tra hỏi, nhưng khi băng đao của anh vừa hiện ra, tất cả đều im lăng, tự động rời đi.

Mọi người đã từng gặp nhiều kẻ đào hoa thối nát còn hơn cả Bạch Thất, hỏi hay không hỏi cũng không có gì khác nhau.

Đoàn đội Tùy Tiện bây giờ có thêm ba đoàn đội con, vì vậy liền đặt bốn cái bàn trong đại viện.

Bữa trưa hôm nay ăn rất tự nhiên.

Oẳn tù tì uống rượu, tám chuyện trên trời dưới đât. . .

Mọi người thoải mái trút bỏ áp lực hai mươi ngày qua.

Ăn uống đến hơn ba giờ chiều, kết thúc bữa tiệc rượu này, bọn người Trương Lực lê lết thân xác đã ngà ngà say đi khai trương cửa hàng.

Dĩ nhiên bọn người Hồ Hạo Thiên không đi cùng, bọn họ phải chuẩn bị để chút nữa tham gia lễ đính hôn của Chu Thụ Quang.

Khoản ăn mặc của các cô gái cực kỳ tốn thời gian, Đường Nhược vốn nghĩ tìm lấy một cái cớ gì đó để bọn người Bạch Thất đi giải trí một chút, sau đó để cho nhóm người mình an tâm trang điểm thay đồ các loại, lại không nghĩ Bạch Thất tự mình đứng lên rồi mang theo mọi người và Hồ Hạo Thiên đến biệt thự của anh để họp.

Đã như vậy. . .

Các cô cũng yên tâm thoải mái lên lầu chuẩn bị!

Có danh viện cao cấp Dương Lê ở đây, có siêu không gian của Phan Hiểu Huyên và Đường Nhược chứa tủ quần áo và đồ trang điểm.

Hiệu quả tự trang điểm của ba cô gái này quả thực muốn chọc mù mắt người nhìn.

Cho dù lễ tình nhân, ban ngày lạnh đến mức tuyết rơi, buổi tối vẫn nóng đến mức phải mặc áo ngắn tay.

Ba cô gái phong cách không giống nhau, nhưng lại có một điểm tương đồng chính là: đẹp!

Trước tận thế, Dương Lê và Hồ Hạo Thiên cũng đã đi qua thời trẻ, cũng đã từng yêu đương nồng đậm , nhìn thấy đối phương xinh đẹp động lòng người như thế anh cũng chỉ hơi sững sờ, tiến lên nắm lấy tay cô, nói một câu: “Vợ à, hôm nay em thật xinh đẹp.”

Mà Bạch Thất thì ngược lại, không có thường xuyên thấy bộ dáng Đường Nhược trang điểm mặc váy ngắn.

Thời điểm Bạch Thất trông thấy Đường Nhược mặc một thân váy liền áo màu đỏ càng tôn lên làn da trắng nõn đầy quyến rũ, một khắc này, anh duỗi tay ra giữ chặt cô, cúi xuống bắt đầu hôn loạn: “Anh không muốn tham gia lễ đính hôn này nữa, anh muốn về nhà, lên lầu. . .”

Giọng anh rất nhỏ, ngay sau đó bị Đường Nhược dùng giày cao gót giẫm lên chân: “Lưu manh!”

Năm giờ rưỡi chiều, mười hai anh đẹp trai chị xinh gái xuất phát, đến tòa biệt thự số 29.

Đây là biệt thự của nhà Tư Đồ, ở cửa ra vào có sắp xếp binh sĩ canh gác.

Sau khi đi vào, đèn thủy tinh các loại lẫn nhau chiếu sáng. . . cực kỳ xa hoa.

Vốn nói, thời tận thế, trang phục đi dự tiệc của mọi người có lộng lẫy cũng không bằng trước tận thế, lại không ngờ tới một đám người ở bên trong ăn mặc so với trước khi tận thế xảy ra lại càng khoa trương hào phóng hơn!

Bây giờ vàng không có giá trị, kim cương cũng không có giá trị, phỉ thúy các loại cũng chỉ giống như một viên đá. . .

Vì vậy tất cả mọi người mới đeo hết chúng lên người!

Lần này nhà Tư Đồ và nhà họ Chu mượn danh nghĩa tiệc đính hôn mời đến không ít người, không chỉ là các nguyên lão bên trên và người nhà, chỉ cần các đoàn đội được xếp ở vị trí cao trong căn cứ đều được mời tới.

Dị năng giả cũng vui vẻ cùng các nhà quyền quý trong căn cứ kết thân, từng người ăn mặc trang phục kỳ cục quái lạ cũng tới.

Phan Hiểu Huyên đứng bên cạnh bàn tự lấy đồ ăn, nhân tiện quan sát bữa tiệc, thò người ra nói khẽ với Đường Nhược: “Đúng là bỏ ra rất nhiều vốn liếng, ngay cả bào ngư cũng có luôn, thật sự đã mở kho đông lạnh ra rồi.”

Đường Nhược cũng quay đầu đi nhìn một chút, ngoại trừ bào ngư hải sản các loại, những loại đồ ăn cơ bản trên bàn tiệc trước tận thế cũng đều có, tất cả đều đủ.

Lộ hữu đống tử cốt[1]. . .

( [1]: một câu thơ của Đỗ Phủ, tạm dịch là: Ngoài đường cái có xương người chết rét)

Đường Nhược đột nhiên nghĩ đến một câu nói như vậy.

Đại khái đến một hoàn cảnh nào đó, bởi vì mọi người cũng muốn giữ lại cho mình hình tượng “quý tộc” kiểu mẫu nên trên bàn tiệc có nhiều đồ ăn như vậy, lại có rất ít người đi lấy.

Đa phần mọi người chỉ cầm lấy một ly rượu đỏ đứng trò chuyện với nhau.

“Muốn ăn chút gì đó sao?” Bạch Thất cũng quay đầu lại hỏi Đường Nhược.

“Không có, no rồi.” Đường Nhược nói.

Vốn dĩ lúc ở nhà cũng đã ăn cùng mọi người một chút, hơn nữa không phải lúc nào cô cũng ngồi ăn như một kẻ tham ăn, mới năm giờ rưỡi nên không có đói cho lắm.

Chỉ một lát sau, Tiền Kim Hâm đã nhìn thấy Bạch Thất, liền đem anh đi giới thiệu với các chính trị gia mà ông quen.

Cha Hồ cũng mang Hồ Hạo Thiên đi.

Ba cô gái ngồi một bên, chờ đến khi bữa tiệc chính thức bắt đầu, trong biển người ồn ào, Phan Hiểu Huyên chỉ vào phía trước hoảng sợ nói: “Ôi mẹ ơi, hai người xem tôi nhìn thấy ai với ai!”

Đường Nhược theo theo hướng ngón tay cô chỉ, trông thấy Vệ Lam và Tô Vũ Vi đứng trước bàn tiệc, đang chọn lấy đồ ăn.

Tô Vũ Vi còn mỉm cười, kẹp  một miếng bò bít-tết cho Vệ Lam.

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion10 Comments

  1. Bây giờ các thành viên của 2 đội nhỏ mới biết được cấp bậc thật sự của anh Bạch, hehe, giờ đâu đâu cũng mới chỉ có dị năng cấp 2, anh đây lên hẳn cấp 4 nhé, còn chưa nói đến dị năng chị Đường cũng đã cấp 3 rồi, mọi người vẫn chưa biết hết sức mạnh thật sự của đội nhà đâu, giờ chuẩn bị khai trương cửa hàng rồi, nay làm đột ngột không biết có đông khách không đây, nhưng ngày lễ mà, làm gì mà ko đông khách
    Cô gái NKK này cũng cá tính mạnh mẽ ghê, thích là đi tỏ tình liền, chỉ mog sau khi nhận đc câu trả lời thì biết được khó mà rút lui, chỉ tội cậu bạn yêu đơn phương cô
    Lễ đính hôn của người giàu có khác, xa hoa thật, TVV này cũng nhanh quá đi chứ, ko biết Tào Mẫn giải quyết cô này ra sao đây
    Cảm ơn các bạn đã edit truyện ah

  2. Bây giờ các thành viên của 2 đội nhỏ mới biết được cấp bậc thật sự của anh Bạch, hehe, giờ đâu đâu cũng mới chỉ có dị năng cấp 2, anh đây lên hẳn cấp 4 nhé, còn chưa nói đến dị năng chị Đường cũng đã cấp 3 rồi, mọi người vẫn chưa biết hết sức mạnh thật sự của đội nhà đâu
    Cô gái NKK này cũng cá tính mạnh mẽ ghê, thích là đi tỏ tình liền, chỉ mog sau khi nhận đc câu trả lời thì biết được khó mà rút lui, chỉ tội cậu bạn yêu đơn phương cô
    Lễ đính hôn của người giàu có khác, xa hoa thật, TVV này cũng nhanh quá đi chứ, ko biết Tào Mẫn giải quyết cô này ra sao đây
    Cảm ơn các bạn đã edit truyện ah

  3. Haha BT giờ có lắm fan não tàn rồi đấy. BT cấp 4 đoàn đội con mừng phát khóc rồi, có lão đại mạnh mẽ như vậy sao mà không vui đây.
    NKK này cũng khá thẳng tính, ít nhất không như mụ TVV kia, chỉ tiếc là BT là hoa có chủ rồi nha. ĐN vẫn chưa biết vụ Bt được NKK tỏ tình nhỉ.
    Cái lễ đính hôn này cũng quá xa hoa rồi. Tận thế cứ nghĩ sẽ tiết kiệm hơn chứ. Lại là cảnh Ả TVV và tên VL kia, híc híc TM đâu nhỉ sao maci không xuất hiện để trị con mụ TVV kia
    Cảm ơn edictor

  4. Cứ tưởng Nguyên Khoản Khoản sẽ giống Tô Vũ Vi mưu mô, đáng ghét, ỷ mình là con gái Nguyên chủ tịch mà ép uổng Bạch Thất. Không ngờ cô lại ngây thơ, tỏ tình rồi bị từ chối thì chỉ ôm bạn thân khóc thất tình. Tội nghiệp anh chàng Hoa Lương lại là anh bạn thân nên lúc nào cũng bị từ chối.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  5. ây da, nhìn lại thì NKK cũng k phải là kẻ đáng ghét hay thích dây dưa nhỉ? Giờ BT cũng nói rõ rồi, hy vọng là cô ta sẽ không mặt dày quấn lấy BT. Chuyện tình của Vệ Lam và TVV càng ngày càng nhức nhối, bực mình à

    tks tỷ ạk

  6. xét về mặt nào đó thì Nguyên Khoản Khoản cũng đáng yêu đấy chứ, bà cứ thẳng như ruột ngựa chạy đến bày tỏ tình cảm với Bạch Thất, bị từ chối thì ôm mặt khóc và nói bị thất tình. cơ mà chuyện này bị Tô Vũ Vi nhìn thấy rồi, không biết có bày trò gì không nữa, hix. đọc đoạn cuối thấy Tô Vũ Vi tình tứ với Vệ Lam mà thấy nhức nhối thay cho Tào Tiến sĩ.
    Cảm ơn nhà đã edit truyện.

  7. Fan não tàn, thích cái cụm này haha. Ả Tô Vũ Vi có ý định thối nát hì nữa đây, thấy là không có ý tốt rồi. Cứ thấy ả xuất hiện cùng Vệ Lam là ứa máu rồi, sao Tào tiến sĩ còn chưa ra chiêu zậy. Thanks nhóm dịch nhé!!

  8. hương nguyễn

    xong. thôi thế là cuộc dfoiwf s vệ đi cào ngõ cụt rồi. hôm nay kiểu j chẳng chạm tiến sĩ tào. khổ thân tiến sĩ tào vẫn lao đao vì tình. hóng chap sau để xem 2 người pk quá. k biết chap sau a bạch lên làm chú rể thì tên CTQ có tức chết k. thank nàng

  9. Công nhận là đọc xong chương này, thấy đỡ ghét tiểu thư Nguyên hơn, mà ko biết cô ấy có cố chấp và độc ác như TVV ko nữa. TVV kiểu gì cũng tìm cách tiếp cận tiểu thư Nguyên và xúi giục bậy bạ gì đó cho coi. Nhìn cái mặt là thấy âm hiểm xảo trá rồi
    VL giờ thì nhận định 1 cặp cùng TVV rồi. thấy nản và chán thật đó. ko biết tiến sỹ Tào bao giờ với biết nhỉ. Ra phá nát cho mụ TVV biết mặt đi coi. xem còn tâm trạng mà đi tính kế người khác hay ko?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: