Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 835+836

5

Chương 835 Mai phục

Edit: Meo

Beta: Tiểu Tuyền

Nàng lại cười nói: “Đó là tất nhiên.”

Như vậy lại đi ra hơn hai mươi bước, dần dần ở ven đường tiếp cận tới đây bảy, tám người, nữ có nam có, cũng cùng bọn họ đi chung một chỗ.Ninh Tiểu Nhàn không nói gì, ánh mắt khẽ nhúc nhích.

Người mua quay đầu lại nhìn nàng một cái, cường điệu nói: “Những người này điều là người trong sư môn ta. Ta không có can đảm lớn như cô nương ngươi, đi tìm loại bảo vật mộc tinh kia còn phải người đông thế mạnh mới tốt.”

Ninh Tiểu Nhàn nhẹ nhàng “À” một tiếng, chậm dần cước bộ: “Phải không, ta đây cũng trở về đi tìm người, các ngươi chờ ta một chút. . . . . .”

Nam tử Nam tử váy xanh lập tức bực bội: “Ta sẽ không ngu như vậy, một người lừa mười mấy người các ngươi được chưa?”

Nơi này là Vân Mộng Trạch, một mình đúng là không dễ dàng trải qua quần đấu . Người mua cười khan một tiếng nói: “Nói cũng đúng.” Dư quang khóe mắt liếc nàng một cái, thấy nàng do dự mà tiếp tục bước cùng, ánh mắt vừa lúc đối diện cùng hắn.

Đôi mắt cô gái này nước trời mùa thu, xinh đẹp tươi sáng, linh động nói không ra lời, nhìn nhiều hơn mấy lần nữa, quả thực thần hồn cũng muốn bị nàng hút đi vào trong mắt. Hắn không dám nhìn nhiều, vội vàng nghiên đầu đi, trong bụng lại nói thầm như thế nào.

Về phần những người bên cạnh đó thỉnh thoảng nhìn trộm nàng, ánh mắt kia tuyệt không gọi là thân thiện, nàng giống như chưa phát hiện, nhưng trong mắt mơ hồ lộ ra hai phần lãnh ý.

Đoạn đường này, cũng đãra khỏi chỗ Càn Thanh Thánh điện, sau đó vẫn đi thẳng tắp hướng Bắc như cũ. Trên đường cảnh tượng người lui tới đều vội vã, chỉ có bước chân của nàng là chậm dần xuống, phảng phất như nhàn nhã đi chơi tản bộ, người bán thúc dục mấy lần nàng cũng không quản, chỉ nói muốn nghỉ ngơi dưỡng sức, ở giữa còn dừng lại hai lần, ngừng ở phía sau những tảng đá lớn vây quanh nhau. Phàm nhân cũng có ba cái gấp nha, chừng mười người này chỉ đành phải chờ nàng, dù sao nhiều tiền chính là Kim chủ, người bán cũng không tiện đắc tội, chỉ đành phải để tùy ý.

Nhìn thấy nam tử áoxanh lần nữa nhìn sắc trời một chút, nàng mỉm cười nói: “Ngươi gấp cái gì, nơi này chẳng phân biệt được trời sáng hay đêm tối.”

Người này nói: “Chỉ sợ bỏ lỡ mộc tinh xuất hiện lần sau.”

Nàng hiếu kỳ nói: “Hả? Mộc tinh xuất hiện tần số rất có quy luật sao?”

Nam tử áo xanh vội vàng lắc đầu nói: “Không, không phải. Chỉ nghe nói mộc tinh có khi trong mười canh giờ hiện ra hai lần, có đôi khi nửa tháng mới xuất hiện một hồi. Lần trước ta thấy nó đã là sáu canh giờ trước, nói không chừng lần này vận khí tốt đây?”

Càng đi phía Bắc, vách đá nham thạch cũng càng nhiều, bị gió đao sương kiếm cắt trên bề mặt rách ra khỏi vô số khe rãnh, phảng phất như nếp nhăn trên mặt lão nhân đếm cũng đếm không xong, chẳng qua là không hiểu được có phải nguyên nhân nhích tới gần cửa vào đại trận hay không, lùm cây nơi này rõ ràng thấy tăng nhiều, lại có rất nhiều cây thấp ương ngạnh mà sinh trưởng ở trong khe đá, dõi mắt nhìn lại, màu xanh cũng càng phát ra dạt dào.

Nơi này, căn bản không có người ở. Nàng cùng đi theo trong chốc lát, không nhịn được lên tiếng nói: “Mộc tinh xuất hiện ở nơi đâu?”

Nam tử áo xanh chỉ chỉ phía trước nơi mây mù lượn lờ: “Đi xa hơn vào trong, chính là chỗ sâu của Vân Mộng Trạch, ta đi vào bên trong khoảng bốn trăm trượng ( một ngàn 300m ) là đến nơi, thấy được mộc tinh. Lúc ấy nó cách ta chỉ có mười trượng.Vật này động tác nhanh chóng vô cùng, chờ ta muốn tấn công, nó đã tiến vào trong động, chạy mất tăm tích rồi.”

Địa phương hắn chỉ hướng, chính là một cái hang màu đỏ trên một vách đá, mây che sương quấn, chỉ có lúc gió thổi qua, sương mù dày đặc mới có thể tản ra một chút. Chỉ trong nháy mắt như vậy, nàng không cần đếm cũng nhìn ra trên vách đá có ít nhất mười mấy hanglớn nhỏ tất cả.

Nàng khẽ cau mày: “Chỉ thế sao?”

“Đi về phía trước, nó sẽ ra hiện cửa hang động lớn nhất. Ta đi theo hướng bên trong đuổi theo hơn ba trăm bước.” Nam tử áo xanh làm cái thủ thế tiến lên.

Nàng bước đi phía trước hai bước, nhưng do dự nói: “Người miệng không có da, ta làm sao biết ngươi nói thật?” Người mua kia đã phụ họa nói: “Không sai!”

Nam tử áo xanh cười nói: “Ta tự có chứng cớ, nếu không làm sao dám mang bọn ngươi tới ? Nơi Mộc tinh dừng lại, nơi đó thực vật mọc đặc biệt tràn đầy. Chớ nói trong sơn động, ta xem chung quanh đây còn có bụi cây thấp có thể sống, đoán chừng cũng là công lao của mộc tinh.”

Nàng nhẹ nhàng”Ừ” hai tiếng.

Một chỗ này sương mù thực dày đặc, đi xa hơn trước nhiều vài bước, đã thấy không rõ động tĩnh ở ngoài sáu, bảy trượng. Bước chân nàng từ từ ngừng lại, làm như do dự nói: “Nơi này  thảm thực vật thật là tươi tốt, ta biết rồi, không cần vào nữa.”

Sắc trời vẫn đen chìm trước sau như một, đằng trước còn có sương mù dày đặc tràn ngập, Nam tử áo xanh lại càng muốn mời nàng vào sơn động. . . . . . Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, cô nương gia đi vào hoàn cảnh như vậy bản năng là hơi sợ —— không sợ ngược lại không bình thường đúng không?

Cho nên này nam tử váy xanh nhẹ nhàng ho hai tiếng, sau đó nói: “Ngươi không đến nhìn cũng được, nhưng linh thạch thì phải tính đủ số.”

Nàng rất dứt khoát nói: “Không thành vấn đề.” Trong tay ném ra một túi gấm, thân hình lại lui về sau.

Nam tử váy xanh không nghĩ tới nàng bỏ chạy, vội vàng quát lên: “Khoan đã!”

Nàng quả nhiên ngừng lại —— không phải bởi vì nàng không muốn đi, mà trong sương mù phía sau không biết lúc nào lại có thêm mấy bóng dáng mơ hồ, từ bốn phương tám hướng chậm rãi bọc đánh đến.

Ban đầu bảy, tám người đứng ở bên cạnh người mua kia, bây giờ không có ý tốt mà bức gần, muốn đem nàng vây vào giữa.

Nàng cắn cắn môi, trong giọng nói mang theo hai phần hoảng loạn: “Các ngươi muốn làm cái gì! Linh thạch ta đã thanh toán !” Nàng khẽ hí mắt, trong mắt như trên một tầng vải trơn bóng, càng lộ vẻ trong suốt. Vốn là giai nhân thong dong thướt tha, lần này lông mày nhíu chặt, lúc này đổi lại ba phần điềm đạm đáng yêu. Mọi người vây quanh nàng trong đó cũng có nữ nhân, thấy thế đang ở trong lòng thầm mắng một tiếng: “Đồ lả lơi!”

Nam tử áo xanh đột nhiên cười lạnh nói: “Ninh Tiểu Nhàn, đừng cố làm ra vẻ. Ngươi dám lẻ loi một mình theo tới nơi này, chẳng lẽ không suy nghĩ kĩ sao? Chẳng qua là không nghĩ tới chúng ta người nhiều như vậy thôi?”

Trên mặt nàng lộ ra vẻ mờ mịt nói: “Nói hưu nói vượn, các ngươi nhận lầm người! Ta không phải là Ninh Tiểu Nhàn!”

“Yêu nữ còn dám nói xạo!” Nam tử áo xanh lạnh lùng nói, “Ngươi là sủng thiếp của Hám Thiên Thần Quân, hắn vì ngươi giết bao nhiêu người. Nếu không có ngươi, Nam Chiêm bộ châu làm sao rung chuyển như vậy!” Đại khái là lời này dẫn động hỏa khí người bên cạnh, không ít người trên mặt đều lộ ra vẻ căm hận, liền đi về phía trước hai bước, đem nàng vây quanh thật chặc ở trung tâm.

Nàng tức giận nói: “Ngươi đây là ngậm máu phun người. Ngươi nói ta là Ninh Tiểu Nhàn, lấy chứng cớ ra!” Nàng muốn biết, đám người kia dựa vào cái gì tới phán định thân phận của nàng?

Nam tử áo xanh lặng lẽ nói: “Ta tên Phương Hành Châu, là đệ tử của Chấp pháp trưởng lão ở Quảng Thành Cung. Năm xưa ở đại điển Nam Cung chưởng môn truyền ngôi, ngươi không chỉ có đi đến hiện trường, còn cầm lấy Xà Thiệt thảo Lý Kiến Minh đưa cho ngươi đến Đa Bảo Các, tại trước mặt các vị tiền bối nhục nhã Bùi Vu Viễn sư huynh một phen, khi đó ta liền nhớ rõ ràng tên của ngươi —— Ninh Tiểu Nhàn!”

Người này lại là môn hạ của Quảng Thành Cung! Ninh Tiểu Nhàn thần sắc không thay đổi, vẫn lộ vẻ ủy khuất, trong lòng lại hơi kinh hãi. Khó trách người này dám can đảm xuất thủ đối phó mình, không úy kỵ lửa giận của Trường Thiên  —— dù sao Ẩn Lưu cùng Quảng Thành Cung đã tiến vào hình thức đối lập lẫn nhau, lập tức muốn vạch mặt. Ngược lại Phương Hành Châu nếu đem nàng chộp trong tay làm vật thế chấp, nói không chừng Trường Thiên còn ném chuột sợ vỡ đồ.

Đôi mắt xinh đẹp nàng lưu chuyển, hướng hai mươi người khác tụ lại tới mà nói: “Mọi người ở nơi này trong cấm địa cũng chỉ là bình thủy tương phùng, các ngươi lại tin lời của hắn?”

Phương Hành Châu không nhịn được cười nói: “Ngày xưa trong Đa Bảo Các, xem ngươi còn có ba phần linh xảo, tại sao theo Hám Thiên Thần Quân lại ngu xuẩn như vậy, chẳng lẽ là lấy sắc dụ người đã quen?” Hắn chỉ chỉ mọi người vây tới nói, “Mấy năm này Ẩn Lưu tạo không ít sát nghiệt, những người điều này là người đáng thương do bị tình lang của ngươi diệt tông phái. Ngươi là Ninh Tiểu Nhàn tốt nhất, mọi người đã báo được thù; nếu ngươi không phải, ở bên trong Vân Mộng Trạch giết nhầm một người như tàn sát gà, lại có cái gì quan trọng ?”

Những người này quyết định thà rằng giết nhầm, quyết không thể bỏ qua, nhưng cái này lại không phù hợp với chuyện nàng muốn biết. Ninh Tiểu Nhàn hít sâu một hơi nói: “Các ngươi muốn mạng của ta? Các Tiên Tông Tây Nam bị diệt , ta vẫn ngủ say, tất cả chuyện này có liên quan gì đến ta chứ?” Lời nói không có ý tức giận bất bình. Nhưng đây cũng là tiếng lòng của nàng, dù sao mấy chục vạn sát nghiệt nàng chân chính phạm phải lại có bao nhiêu? Tại sao phải muốn gánh lấy danh hiệu hồng nhan họa thủy này?

Nàng nói thế là thừa nhận. Trong đám người một trận xôn xao, một gã đại hán lúc này tiến lên mấy bước, ngửa mặt lên trời cười to hai tiếng nói: “Tốt, tốt, quả nhiên là ngươi! Ta chiêu đãi ngươi từng đao từng đao róc xương lóc thịt, bảy ngàn huynh đệ Địa Sát Cốc có thể nhắm mắt!” Nói xong mấy chữ cuối cùng, lời nói chứa nghẹn ngào.

Bị hắn lây nhiễm, tình cảm quần chúng nhất thời xúc động phẫn nộ, rất nhiều người đại khái là nghĩ đến đại thù được báo, mặt mũi đều vặn vẹo, càng đem nàng vây càng chặc, có mấy người âm thầm lấy ra vũ khí.

Phương Hành Châu lại lớn tiếng nói: “Khoan đã! Trước bắt lại nàng lại bàn bạc kỹ hơn!”

Người nọ giả mạo người mua lắc đầu nói: “Phương Hành Châu, ngươi muốn dùng nàng làm vật thế chấp, buộc Ẩn Lưu lui binh ở Quảng Thành Cung sao? Nhưng nghe nói thần thông trên người nữ nhân này rất cao, ngươi mang nàng ra khỏi Vân Mộng Trạch, nói không chừng không chế trụ nổi nàng, không bằng một đao giết chết cho xong!”

Những người bị diệt môn cũng muốn đem nàng ngay tại chỗ thực hiện, để tránh đêm dài lắm mộng, mấy tên đệ tử Quảng Thành Cung lại có ý định khác, hai phe mơ hồ có chút đối lập lẫn nhau rồi.

Lúc này một gã hán tử mặt trắng thon gầy cười đến tà khí: “Trước bắt lại nàng rồi hãy nói, là giết là giữ là chơi có thể bàn bạc! Hắc hắc, nàng không phải là được Ba Xà yêu thích độc chiếm không buông tay sao, ta cũng vậy muốn khai trai, nếm thử mùi vị. . . . . .”

Cuối cùng một chữ “niếm “còn cắn lấy trong miệng, cái đại hán lúc trước mở miệng nói Địa Sát Cốc liền hướng trên mặt đất nhổ nước miếng, lạnh lùng nói: “Câm mồm ! Dương lão ngũ, muốn giết người thì thống khoái chút ít, một đao giải quyết. Chớ để đối với một hạng nữ lưu làm chuyện ác hạ lưu bực này!”

Dương lão ngũ ngượng ngùng nói: “Dù sao cuối cùng cũng chết, vui đùa một chút có gì không thể. . . . . .”

Lời còn chưa dứt, Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên hai tay giương nhẹ, đã hướng về phía người trước hắn thổi ra phấn vụn màu trắng.

Đối với cái này chính là hình thức đánh lén, mọi người không nhịn được lui một bước, Phương Hành Châu mới cười nói: “Yêu nữ, cho là chúng ta có không có chút nào chuẩn bị để đối phó ngươi sao?” Đang lúc mọi người nghĩ đến, nàng dựa vào thân thể huyết nhục muốn dùng một chống hai mươi, lớn nhất có thể chính là thi độc.Bọn họ người người trong miệng đều ngậm Ích Độc Đan, phòng ngừa chu đáo.

Chỉ là Ẩn Lưu lấy đường luyện đan tăng trưởng, đối với độc vật rất nổi tiếng, nên không ai biết nàng có lấy ra vật ly kỳ cổ quái gì ra ngoài hại người, cho nên tuy hắn nói thật dễ nghe, nhưng trong lòng vẫn lo sợ. Ninh Tiểu Nhàn cũng không làm trễ nãi, thân hình mở ra, đã theo phương hướng phấn vụn bay lên nhảy ra ngoài.

Chương 836: 1VS 20?

Lần này thực thực được xưng tụng yên lặng như chết, chạy như thỏ, hai người trước mặt nàng cơ hồ là mắt còn chưa kịp nháy, đã bị nàng lấn đến kế bên, năm ngón tay nhỏ và dài cong như cái móc, cứng rắn như sắt, đột nhiên chộp mạnh một vào trên cổ họng.

Nàng hạ thủ vô cùng ác độc, chỉ”rắc ” một tiếng vang nhỏ, hai người này mới vừa vặn cảm nhận được đầu ngón tay ấm áp của nàng, hầu kết đã bị đồng loạt bóp nát!

Hai người xui xẻo này đến thời gian phản ứng cũng không có, Ninh Tiểu Nhàn thuận tay bắt được cổ của bọn họ, đem thân thể lớn như thế cầm lấy vứt bay ra ngoài!

Lúc này sức lực nàng chưa đủ, để ném bay hai người này cùng lúc, tất nhiên sẽ ném có trước có sau, nhưng trước sau liên tiếp liền một mạch. Người thứ nhất bị ném bay ra ngoài, bay qua đụng trúng mấy tên đồng bạn lảo đảo lui về phía sau, không gian bên người nàng vốn chật hẹp lập tức trở nên rộng rãi. Lúc này có một nam tử tóc đỏ ngăn ở trước mặt nàng, bỗng dưng há mồm, hai mắt biến thành tròng mắt dựng thẳng, sau đó phun ra một ngụm cát độc màu đen!

Người nầy khẳng định không phải loài người, nếu không sẽ không có thiên phú như vậy. Nam tử tóc đỏ cách nàng khoảng cách cũng chỉ ba thước, độc sa tới rất mạnh, giống như là đầu lưỡi tắc kè hoa vươn ra lúc đi săn, từ mở miệng đến bắn ra vật đều chỉ có một phần mười mấy giây. Những thứ cát đen nhỏ vụn như hạt muối này, bị phun ở trên mặt, nàng nhất định sẽ hủy dung. Đây đúng là chuyện bất kỳ cô gái nào cũng không dễ dàng tha thứ.

May là người thứ hai trong tay giơ lên là một người mập mạp, theo như nàng cảm giác, suy tính ra người nầy thể trọng ít nhất vượt qua 250 cân, nàng chộp trong tay đều rất cố hết sức. Nhưng quăng vật nặng vốn là như vậy, lần thứ nhất đặc biệt khó khăn, đợi vào quỹ đạo cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều. Thân thể mập mạp chết bầm này đã bị nàng vung mạnh lên, thể trọng siêu nhân nhất đẳng khiến cho tốc độ tăng lớn hơn, đối mặt với cát độc bay đến, nàng chỉ làm một chuyện: buông tay ra.

Sau đó là thân thể trầm trọng  tà tà hướng phía trước bay đi, đem nàng ngăn chặn nghiêm nghiêm thực thực, chút cát độc kia toàn bộ phun vào phía sau lưng kẻ này, tiếp theo xung lực không giảm, giống như một bao cát lớn hình người đập trúng nam tử tóc đỏ cùng ba người bên cạnh.

Nàng như hình với bóng, xông lên trước hai bước. Hiện tại, nàng cùng hán tử mặt trắng không còn có chướng ngại.

Nàng hướng về phía người này cười cười.

Hán tử mặt trắng không biết làm tại sao, đột nhiên cảm giác được phía sau lưng thấm  lên một trận lạnh lẻo thấu xương. Hắn còn chưa định thần xuống, theo bản năng đem đao chém ngang. Vũ khí lưỡi dao này có chiều rộng dầy cộm mà nặng nề, trên sống đao còn có khắc một cái quỷ đầu nhỏ nhỏ, hiển nhiên tại bên ngoài cũng là pháp khí có diệu dụng riêng, nhưng ở nơi này cũng chỉ có thể làm như khảm đao bình thường.

Một đao kia hắn bổ ra sức lực mạnh, kéo theo đao khí gào thét, tựa như quỷ khóc. Nhưng cô gái thân thể mềm mại trước mắt đột nhiên lắc nhẹ về phía sau, mềm dẻo rồi lại trôi nổi không chừng, làm như bị đao phong kéo một cái nhẹ nhàng, chỉ nhẹ nhàng rung động, lưỡi đao bén nhọn kia ngay cả sợi tóc của nàng cũng sờ không đến.

Do lúc này nàng thân là người phàm, Trường Thiên dạy nàng Thiên Thú chi vũ.

Sau đó thân thể của nàng như lò xo bắn trở về, hán tử mặt trắng thế đao đã dùng xong, lần nữa đứng ở trước mặt hắn.

Lần này, hai người chỉ cách một thước, nếu ở Hoa Hạ, đây là khoảng cách giữa bạn nhảy.

Ngay sau đó đầu gối nàng nhấc lên, lực đạo có thể đụng nát thân thể từ giữa hai chân hắn hướng về phía trước một kích!

Rắc, hai bên tựa hồ cũng nghe được có âm thanh vật gì đó vỡ vụn.

Nơi yếu hại chợt bị thương nặng, sự chịu đựng của hán tử mặt trắng khá hơn nữa, thân thể cũng theo bản năng giống như tôm cong lên, đỉnh đầu vươn về trước, há to miệng kêu thảm thiết!

Nhưng tiếng thứ nhất hắn còn chưa hô ra miệng, trong miệng đột nhiên chợt lạnh, làm như có vật xẹt qua, sau đó đau đớn gấp mười lần càng thêm kịch liệt theo sát phía sau. Lần này, hắn đến kêu to một tiếng cũng không có, trực tiếp ngất đi.

Là do Ninh Tiểu Nhàn vươn ra hai ngón tay ngọc nắm được cằm hắn các đốt ngón tay hơi dùng sức, Răng Nanh chẳng biết lúc nào đã giơ cao ở trong tay, cứ như vậy nhẹ nhàng gọt ——

Người này mới vừa dùng ô ngôn uế ngữ khinh nhục nàng, nàng phải cắt rụng đầu lưỡi của người này.

Lúc làng là người phàm làm qua không biết bao nhiêu lần thức ăn ngon rồi, đối với chuyện chặt heo dê bò thật ra rất thuần thục, chẳng qua là trước kia đem việc làm ở trên thân heo. Lấy sức lực cùng góc độ tinh chuẩn của nàng hiện tại, dùng ở trên người của người sống cũng không chút nào ướt át bẩn thỉu.

Nhưng nàng không để cho người này được chết một cách thống khoái.

Ninh Tiểu Nhàn hạ thủ tàn nhẫn như vậy, từ bắt đầu chiến đấu đến bây giờ chỉ có thời gian hai hơi thở, Phương Hành Châu bên này đã chết hai người, trọng thương một người, còn có bốn, năm người bị đụng ngã trên mặt đất.

Mọi người đều kinh ngạc.

Mọi người nguyên tưởng rằng dưới tình huống lấy nhiều địch ít, nàng sẽ thi triển thân pháp khéo léo thoát đi, hơn nữa tự thân lại là nữ tử, đâu ngờ được nàng dám ngang nhiên ra tay giết người, hơn nữa tốc độ lại nhanh vô cùng! Nghĩ tới đây thân pháp cô gái quỷ mị, thủ đoạn độc ác, có mấy người theo bản năng thối lui một bước.

Phương Hành Châu cũng lấy về thần trí, quát to: “Chớ mắc lừa! Thể lực nàng có hạn!” Vừa dứt lời, đã có cái nắm đấm lớn từ mặt bên đánh ra, thẳng vào bụng nàng. Một quyền này uy vũ sinh gió, nếu đánh trúng rồi, chắc chắn eo nàng sẽ không dậy nổi.

Ninh Tiểu Nhàn lúc đánh nhau chết sống lại nghe được quyền phong lay động, không còn kịp xoay người nữa, tay trái vươn ra, cùng người đột kích rắn rắn chắc chắc chạm tay một cái!

“Bốp” một tiếng vang nhỏ, nàng bay rớt ra ngoài có hơn hai trượng.

Một quyền này của đối phương lực đạo thật sự to đến xuất kỳ, vượt qua xa thường nhân có thể đánh ra. Hai quyền vừa mới tương giao, nàng liền cảm giác ra một luồng lức trầm trầm từ giữa cánh tay đối phương bắn tới đây, thẳng xâm nhập tay trái nàng.

Sức lực của người này so sánh với nàng lớn hơn nhiều lắm, nếu không phải mượn quyền thế đối phương thối lui khỏi hai trượng, cánh tay này của nàng nói không chừng cũng phế đi.

Là sức lực thiên phú của yêu quái? Trong bụng nàng nghĩ ngợi, đã chỉ huy Đinh Ninh Phong cắn một cái ở trên cánh tay người này—— mới vừa một quyền kia, ong nhỏ đã tuân theo mệnh lệnh của nàng, chui vào trong tay áo đối phương.

Nhưng vết chích này như đá chìm xuống biển, Đinh Ninh Phong đáp lại: người này không có bất kỳ phản ứng.

Trong lúc cấp bách nàng giương mắt, nhìn thấy sắc mặt người này dại ra như gỗ, mặc dù đang trừng nàng, nhưng ngay cả con ngươi cũng không động .

Cương thi!

Có người thao túng cương thi tới đánh lén nàng, khó trách nàng cảm thấy đối phương sức mạnh lớn, khó mà dùng lực. Cương thi cũng không phải là “Sinh” vật ngoại lai, không bị thế giới Vân Mộng Trạch ảnh hưởng, nó ở Nam Chiêm bộ châu có thể phát huy bao nhiêu năng lực, đi vào thì bao nhiêu sức lực . Chỉ là cương thi càng cường đại, chủ nhân cần lực khống chế càng mạnh, nếu như không, sẽ cắn trả chủ nhân. Cho nên người vào cấm địa, tối đa cũng chỉ có thể mang chút ít cương thi cấp thấp đi vào.

Ninh Tiểu Nhàn đã ở bên trong địa cung Âm Vô Thương, nhìn thấy thiên sư chuyên luyện cương thi, biết trước mắt này đây chính là Ngân cương, xương cốt chuyển thành màu trắng bạc, thân thủ linh hoạt, như loài người thi triển quyền cước, không có cảm giác cứng ngắc chút nào, cũng khó trách vừa mới rồi nàng không phát giác.

Nàng hiện tại dù sao cũng là thân thể huyết nhục, cùng Ngân cương liều một cái, cánh tay trái cực kỳ đau đớn. Bết bát nhất chính là, lúc trước nàng phát động đánh bất ngờ đổi lấy ưu thế đã không còn—— nàng lại bị bức về đến trung tâm mọi người vây quanh  !

Nàng mới vừa ra tay ác như vậy, cũng chỉ vì kinh sợ địch nhân, mượn tốt cơ hội phá vòng vây thôi.

Đang động thủ ,trong tai mọi người đột nhiên nghe được tiếng vang kỳ dị.

Loại này âm thanh chợt nghe đứng lên”két” rung động, giống như con chuột kêu to, nhưng tinh tế nghe qua, dĩ nhiên là từ bốn phương tám hướng truyền tới !

Vài hơi thở đi qua, còn càng lộ vẻ nóng nảy, hiển nhiên chủ nhân âm thanh đang nhanh chóng nhích tới gần. Có người ngẩng đầu nhìn một cái, ánh mắt bỗng dưng trừng lớn, ngón tay giơ lên nói: “Nhìn, mau nhìn!”

Nơi này khắp nơi là vách đá đứt gãy, trên có vô số hố. Nhưng bây giờ mây mù nhấc lên một góc, một chỗ cách bọn họ gần đây trên thạch bích đất đỏ lộ ra chút ít đầu mối:

Một chút nhỏ màu vàng ở trên bờ núi nhanh chóng lao ra, đi theo phía sau một đám sinh vật da lông màu xám tro. Loại âm thanh này so sánh với nữ nhân thét chói tai còn muốn sắc bén hơn, liền từ những thứ ngiống như trong miệng lũ tiểu tử nổi giận phát ra tới.

“Quỷ khỉ đầu chó!”

Loại sinh vật này so sánh với khỉ bình thường lớn hơn một chút, hình thể càng giống tinh tinh, mặt ngựa mũi lồi, miệng to như chậu máu, cũng giống như trước lồi ra, nhưng xương mũi hai bên có dọc hình dáng sống lưng sắp hàng nổi lên, đem gương mặt hẹp dài phân chia sáu đường rãnh dài, mỗi một rãnh màu sắc cũng không giống nhau, từ Lam đến xanh, đến đỏ, theo thứ tự sắp hàng , đầu mũi cũng là màu đỏ giống máu.

Loại sinh vật này tựa như ở trên mặt bị đổi thuốc màu, sắc thái rực rỡ mà quỷ dị, hơn nữa thời điểm bọn chúng toét ra miệng rộng lộ ra răng nanh trên dưới, bộ mặt da thịt vặn vẹo, nhìn qua chính là mặt quỷ hoàn toàn, cho nên được gọi là”Quỷ khỉ đầu chó” . Song Ninh Tiểu Nhàn biết, vật này còn có tên uy phong hơn :

Khỉ mặt xanh.

Mây mù chỉ vén lên một đường nhỏ, nhưng âm thanh luống cuống khắp nơi đủ để cho bọn họ suy đoán ra, nơi này sợ rằng đã bị Khỉ mặt xanh bao vây! Lấy nhãn lực của nhiều người, cũng không thể thấy những thứ Khỉ mặt xanh này khóe miệng chảy ra nước miếng màu vàng cùng mắt nhỏ trở nên máu đỏ, nhưng điều này cũng không làm trở ngại bọn họ sinh lòng sợ hãi. Hơn nữa cái điểm nhỏ màu vàng nhanh chóng hướng nơi bọn họ di động, hiển nhiên là muốn đem Khỉ mặt xanh mang tới.

Phương Hành Châu hét lớn một tiếng: “Bắt nàng, đi mau!” Quỷ Khỉ đầu chó tính tình vốn hung mãnh hiếu chiến, gan lớn táo bạo, có thể cùng mãnh thú solo, nổi điên lên , đến sư tử báo cũng phải kính sợ ba phần. Vô luận bọn chúng có phải bị Hoặc Tâm Trùng khống chế hay không, Khỉ mặt xanh nổi giận cũng có thể bắt lấy xé nát được hết thảy vật còn sống.

Huống chi loại vật này chạy bằng bốn chân ,tuy nói không chạy nhanh  bằng điểm vàng nhỏ đằng ở phía trước, nhưng thật ra thì một chút cũng không chậm a! Nghe tiếng động chung quanh ồn ào náo động, bọn Khỉ mặt xanh này có ít nhất trên trăm con, lúc này bọn họ hết thảy từ thợ săn biến thành con mồi, không đi, chẳng lẽ chờ bị xé thành mảnh nhỏ sao?

Lời hắn còn chưa dứt, một cái lưới lớn đã hướng Ninh Tiểu Nhàn bay đến, bao trùm phạm vi bốn trượng chung quanh nàng. Ba người chấp lưới hiển nhiên trải qua tập luyện trước đó, thời gian tung lưới cực kỳ tinh chuẩn, đúng lúc nàng bị buộc bắn ra trở về giữa trận, đặt chân còn chưa ổn.

Dùng lưới đối phó con mồi vóc người khéo léo linh hoạt, phù hợp. Giờ phút này mọi người đã cảm giác được Ninh Tiểu Nhàn thân như cá lội, trơn không lưu tay, ở trong hoàn cảnh sương mù dày đặc đầy trời ngược lại tự tại, hơn nữa bọn họ ở trong sương mù dày đặc vung lên vũ khí, còn dễ dàng làm bị thương người mình.

Tấm lưới này là dùng tóc người, tơ Thiên Chu, thép mềm cùng một chút tài liệu hỗn hợp dệt thành, lại ngâm quá cây trẩu (đồng du), có thể nói cản lửa, đao gọt búa bổ đều không sợ. Người tu tiên mang loại lưới này vào Vân Mộng Trạch đuổi bắt các loại dị thú, chính là vì đền bù năng lực người phàm không đủ.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion5 Comments

  1. TN biết là có bất thường mà vẫn đi cùng vào tới đây sao. TT và ĐT không ở cạnh ta thật sự lo lắng cho TN. Trong đám này nguyên người phàm thì có thể thắng rồi nhưng không ngờ còn có 1 con cương thi đấy.
    Ở đâu lại xuất hiện thêm đám khỉ này nữa. Chậc chậc TN sẽ dùng cách nào để thoát khỏi vây khốn này đây.
    Cảm ơn edictor

  2. Ninh Tiểu Nhàn kỳ này xui xẻo rồi. Mộc chi tinh đâu chưa thấy chỉ thấy một đám người là kẻ thù tự xưng chính phái đến bắt nàng để đền tội. Cứ tưởng nàng sẽ bó tay chịu trói không ngờ Ninh Tiểu Nhàn ra tay tiểu diệt vài người. Bất ngờ nhất là sự xuất hiện đám khỉ yêu. Phương Hành Châu lại chuẩn bị sẵn tấm lưới vây bắt nàng. Làm sao Ninh Tiểu Nhàn thoát thân đây.
    Cảm ơn editors

  3. Rõ ràng Nhàn tỷ đã biết có mai phục nhưng vẫn đi theo là có ý định gì nhỉ, mấy người này ý định rõ rành rành như vậy mà sao lần này Nhàn tỷ phải mạo hiểm xông vào vậy ta, chắc phải có lý do gì đó Nhàn tỷ mới mạo hiểm đến vậy càng thắc mắc là TT ca và ĐT đang làm gì mà lại ko đi cùng Nhàn tỷ nhỉ
    Lâu rồi mới thấy Nhàn tỷ dùng thân thủ của phàm nhân mà đánh nhau đó, mấy tên này tưởng đông người mà ăn hiếp đuợc Nhàn tỷ à, đâu có dễ vậy, chưa gì đã giết đc 2 người, phế tên miệng thúi kia nữa, chẳng ngờ là có cương thi ở đây, tỷ đón hẳng 1 đòn của nó nên tình cảnh có vẻ không đc tốt, đàn khỉ này ko biết có giúp cho tỷ ko
    cảm ơn các bạn đã edit truyện ah

  4. Gặp ngay để tử quảng thành cung đúng là 1 nhóm vô dụng chỉ biết bắt nạt con gái nhưng rồi sao có được gì đâu.NTN vẫn mạnh mẽ như xưa thôi.mà cái bọn này tung lưới bắt người như thể bắt cá sỉ nhục lớn lắm đây.ngày chết đac được định rồi.mà cái điểm vàng đó là gì mà lôi khỉ mặt xanh tới đây được nhỉ
    Thanks editor

  5. Nguy hiểm trùng trùng. Ninh tỷ biết là cạm bẫy mà vẫn đi theo. Thật ko bit 2 người suy tính cái gì nữa. Còn rất nhiều điểm nghi vấn. Hiện tượng dị động ở VMT, rồi âm mưu của Càn thanh thánh điện, rồi là nơi này ko an toàn, rồi lại tung tin về Ninh tiểu Nhàn. ko hiểu là ai ở đằng sau. người theo dõi Ninh tiểu Nhàn chắc là Quảng thành cung này rồi. Trường Thiên hiện giờ đang ở đâu đây? có biết là Ninh tỷ đang gặp nguy ko? Ta còn tưởng là Trường Thiên ở phía sau cơ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: