Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cô gái ham hư vinh 19+20

11

Cô gái ham hư vinh 19

Edit: Minh Nguyệt

Beta: Sakura

Nghe những lời Bách Hợp vừa nói ra thì hai mắt cha Lạc đã ướt ướt, hít thở liên tiếp mấy lần mới ổn định lại được, trầm mặc một lúc mới nói ra giọng điệu khàn khàn: “Cha mẹ chỉ cần con học tập thật tốt, sau này sẽ có tiền đồ tốt.”

Nhớ lại lúc con gái mới chào đời, mềm mại làm cho ông cũng không dám ôm lấy, sợ sẽ hỏng mất. Lúc ấy mặc dù có chút tiếc nuối vợ không sinh được con trai, không sinh cho nhà họ Lạc người nối dõi tông đường, thế nhưng trong lòng vẫn yêu thích Lạc Bách Hợp. Do tính cách của ông ít nói, không nói lên lời mà thôi. Có khi thấy con gái cùng vợ thân thiết hơn, kỳ thật ông cũng có chút ghen đấy, lại không nói ra. Biết rõ con gái kết giao bạn trai, nhận quà đắt tiền của người ta, học theo các cô gái thành phố trang điểm xinh đẹp, trong lòng cha Lạc tựa như có lửa đốt, lật tới lật lui không ngủ được.

Nhưng mà lo lắng đi cùng cả khẩn trương và tức giận, lúc Bách Hợp chủ động thân mật, bờ môi cha Lạc run run, chỉ hận lúc trước mình đã nói ra những lời làm tổn thương con gái. Làm cho ông  bắt đầu oán trách Chu Trạm nói hươu nói vượn, đối với nhà họ Chu cũng có một chút lăn tăn. Ông không nỡ rút tay về, cho đến khi cô gái phục vụ đồ ăn mang thức ăn tới, cha Lạc mới ra vẻ bình tĩnh thu tay về.

Bữa cơm này cha Lạc ăn mà trăm mối cảm xúc ngổn ngang, mừng vì con gái thân cận với mình hơn, lại có chút hối hận vì trước đây đã lỡn tiếng quát mắng con gái. Nghĩ lại nếu không phải vì tên nhóc Chu Trạm gọi điện về nói bậy bạ thì bản thân nào có hiểu lầm con gái.

“Buổi tối ba ba ở đâu?” Cha Lạc đưa tiền thanh toán bữa ăn, Bách Hợp cũng không cùng ông giành trả, trên mặt cha Lạc lộ ra vài phần vui vẻ, nghe câu hỏi của cô ông nói: “Trong thủ đô thật sự là tấc đất tấc vàng đấy, cha đã hỏi qua rồi, một phòng trọ nhỏ đã hai trăm tệ một đêm nhưng phòng rất tệ, nếu thuê ở chỗ chúng ta đã được phòng hạng sang rồi.” Xung quanh trường học nhà dân đã đổi thành nhà trọ rồi, một gian phòng chỉ đặt được một cái giường nhỏ, giá lại không rẻ, cha Lạc không nỡ bỏ tiền: “Cha nghe nói gần đây có quán Internet, một đêm chỉ phải trả ba mươi tệ, cha đi chỗ đó ngồi một đêm là được rồi.” Dù sao ở đó cũng có cái ghế ngồi lên đó ngủ. Ở đâu cũng khó có thể ngủ được?

Nhìn Bách Hợp cau mày nụ cười của cha Lạc càng thêm nhu hòa: “Con yên tâm đi, chỉ có một đêm đến hôm sau cha về vừa đúng là ngày cuối tuần, cha ở nhà ngủ bù một đêm là được.”

Thật ra trong ký túc xá Chu Trạm có lẽ còn giường ngủ, dù sao hôm nay là thứ sáu nói không chừng có nhiều người về nhà chưa trở lại ngay được. Ngày mai trường học nghỉ, nhiều người trà trộn vào một chút, tuy có ảnh hưởng một chút nhưng hôm sau về nhà còn ngủ bù là được. Nhưng trước đó Chu Trạm không chủ động nhắc đến chuyện này, cha Lạc còn đang oán trách cậu ta gọi điện thoại về nhà họ Chu nói hiêu nói vượn, nhà họ Chu lại ở bên ngoài nói lung tung, hiện nay hàng xóm đều sắp biết hết cả rồi. Trong lòng cha Lạc cũng không muốn tìm Chu Trạm nữa.

Bách Hợp nghe cha Lạc nói như vậy lại còn khích lệ cô nữa, tính cách cha Lạc không đợi cô nói đã trừng mắt rồi. Buổi tối đưa cha Lạc dạo một vòng thủ đô, cho đến khi chín giờ cha Lạc mới thúc dục cô trở lại trường. Đến ngày hôm sau trời mới sáng Bách Hợp đã đưa cha Lạc lên xe lửa, lúc gần đi ông mới đưa toàn bộ số tiền còn lại trong khăn tay cho Bách Hợp, dặn dò cô chăm chỉ học tập, đứng ở đó do dự cuối cùng mới cắn răng nói: “Con cùng bạn cùng bàn học tập cho tốt, đừng làm ra chuyện hồ đồ gì, học sinh nhiệm vụ là chăm chỉ học hành, cha mẹ mong con sau này có công việc tốt, kiếm nhiều tiền là tốt rồi.” Ông dừng lại một chút, có chút hối hận chưa nhìn được Phù Doanh là dạng người gì, có thể nghĩ lại con gái mình với cậu ta chỉ là vui đùa, nếu mình gặp cậu ta rồi lại trở thành chính thức, cuối cùng vẫn chỉ dặn Bách Hợp tự chăm sóc mình cho tốt: “Việc kết giao bạn trai giờ vẫn còn sớm, con còn nhỏ, không lâu dài được.”

Xe lửa đi tỉnh thành đã bắt đầu kiểm tra vé rồi, cha Lạc vội vàng phải đi, lại giống như có nhiều chuyện chưa nói hết, cuối cùng thở dài: “Đợi sau này lớn hơn một chút rồi hãy yêu đương sau.”

“Con biết rồi, con sẽ có chừng mực, không làm việc lung tung.” Lúc này cha Lạc mới nhẹ gật đầu, cẩn thẩn bước đi đến khu kiểm tra vé, thấy con gái còn đứng đó cha Lạc mới đưa tay lên lau nước mắt.

Do cuối tuần cha Lạc tới nên cô với Phù Doanh không ra người chơi được, đến buổi tự học lúc tối hai người mới gặp nhau.

Anh đưa một chiếc hộp tinh xảo đến trước mặt Bách Hợp, chiếc hộp này là chiếc hộp trong cửa hàng mà lần trước hai người đi dạo phố đã thử chiếc vòng tay nhãn hiệu cao cấp, Bách Hợp có chút ngạc nhiên nhìn anh, anh bắt đầu kéo tay áo lên: “Nhìn xem.” Chiếc vòng tay lần trước hai người thử đã được đeo trên tay anh, lộ ra chút thanh nhã, cùng khí chất trong trẻo lạnh lùng của anh không tệ: “Lại khắc tên viết tắt của hai chúng ta trên đó.” Anh mở chiếc hộp ra cầm lấy vòng tay, kéo tay Bách Hợp xuống đeo lên cho cô.

Không bởi vì vòng tay đắt tiền quý giá mà nói nhiều lời, cũng giống như không cho Bách Hợp có ý cự tuyệt, anh đã đeo vòng tay lên tay Bách Hợp rồi, mới nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Vòng tay tình nhân, lần tới tên nhóc họ Chu đến tìm em, nói em là hoa đã có chủ rồi.”

Chiếc vòng tay mát lạnh trên cổ tay cô, cảm giác có chút nặng rồi, Bách Hợp nghe Phù Doanh nói xong thì cười rộ lên.

Bình thường nhìn anh vô dục vô cầu đấy, không nghĩ tới cũng sẽ có lúc như vậy, lúc này lời chưa nói ra khỏi miệng đuôi lông mày nhếch lên, nhịn cười cũng không có cự tuyệt món quà này của anh nói: “Vốn đã là có chủ rồi.” Cô nói lời này làm cho Phù Doanh càng thêm hài lòng.

Thứ hai vừa rồi chủ nhiệm lớp có đến gặp Bách Hợp về việc Chu Trạm xông vào lớp học buổi chiều hôm thứ sáu. Đúng là hồng nhan họa thủy, lời tổ tiên truyền lại không có sai, các lớp năm nhất nói Chu Trạm đến tìm Bách Hợp tại cửa lớp giáo viên chủ nhiệm cũng đã biết đến, nhưng lúc đầu nghĩ chỉ là vui đùa, đến lúc đánh tới phòng học thì sắc mặt chủ nhiệm lớp có chút khó coi, hỏi chuyện tối hôm thứ sáu, Bách Hợp nói:

“Chúng em là hàng xóm bình thường, có thể bạn ấy hiểu lầm điều gì, tối thứ sáu cha của em đến trường đưa cho em tiền sinh hoạt, bạn ấy gọi em tới, chốc nữa em sẽ nói với bạn ấy sau này không được đến đây nữa.”

Chủ nhiệm lớp nghe xong nhẹ gật đầu: “Trong trường là nơi học tập, không phải để quát tháo đánh nhau, sau hôm nay thầy sẽ nói chuyện với giáo viên của lớp em đấy một tiếng. Phù Doanh là đối tượng trọng điểm chú trọng của trường chúng ta, nếu bị thương tất cả mọi người đều không có chỗ tốt, một tháng này thành tích học tập của em nâng cao hơn rất nhiều, tất nhiên là do em đã cố gắng rất nhiều, không còn chuyện gì nữa, em về lớp trước đi.” Buổi tối cha Lạc gọi điện thoại tới, nói là giáo viên đã gọi điện thoại tới nhắc nhở hai người cùng bố mẹ Chu Trạm nói chuyện với nhau thật tốt, nếu như lần sau phát sinh chuyện đánh nhau thực sự trong lớp học thì sẽ trực tiếp mời phụ huynh đến.

Đến lúc này cha Lạc mới thực sự tin tưởng Chu Trạm quả thật đã mang phiền phức đến cho Bách Hợp, hơn nữa chủ nhiệm lớp cũng nói với ông rồi, Bách Hợp học tập với Phù Doanh nên thành tích học tập có tiến bộ rõ ràng. Đến lúc này cha Lạc không còn bất mãn với việc con gái kết giao bạn trai quá nhiều nữa, cũng chỉ có buộc chính mình phải nhẫn nại nhiều hơn rồi.

“Học tập với cậu ta thì có thể, nhưng không được có quan hệ lén lút.” Cha Lạc nói thẳng vào vấn đề, Bách Hợp nghe được muốn cười, trong miệng đáp ứng nhưng trong lòng đã nghĩ khác, mình đã đeo vòng tay anh tặng cho rồi, theo tính cách của Lý Duyên Tỷ thì mười phần cô chạy không thoát. Về sau chờ bị anh gài bẫy không bằng chính mình chủ động ở bên anh trước.

“Còn về A Trạm, cha sẽ cùng chú Chu nói qua, để cho nó không đến tìm con nữa.” Biết rõ thành tích học tập của con gái không giảm, tính cách không thay đổi, tâm tư của cha Lạc đã vơi hơn phân nửa rồi, dặn dò cô cố gắng chăm sóc bản thân cho tốt, rồi cúp điện thoại.

Từ đây về sau không biết cha Lạc có phải cùng cha Chu nói chuyện hay không mà lúc Chu Trạm đến tìm Bách Hợp không còn mạnh mẽ như trước, nhưng cậu ta cũng không giảm bớt số lần đến tìm Bách Hợp, mà bắt đầu cái mà cậu ta gọi là theo đuổi.

Mỗi ngày đến học buổi sáng cậu ta sẽ chờ trước cửa phòng học, muốn ăn sáng với Bách Hợp, bữa trưa bữa tối cậu cũng chờ, có khi nghỉ ngơi cậu ta cũng muốn Bách Hợp nhìn mình tập bóng. Thậm chí cậu ta còn mua một vài đồ vật mà trước kia mình đã trách mắng Bách Hợp như khăn lụa, cài tóc muốn có được niềm vui của Bách Hợp. Những thứ này ở trong nội dung câu chuyện Chu Trạm chưa từng làm qua, lúc ấy tiền cũng không đủ tiêu, mua giày chơi bóng, quần áo bóng rổ các loại đã tiêu hết hơn phân nửa tiền sinh hoạt của cậu ta. Đỉnh điểm là trong trường học bắt đầu có rất nhiều học sinh có điện thoại, thậm chí cậu ta cũng mua một cái, mỗi tháng nạp tiền điện thoại cũng tốn không ít tiền, cậu ta còn tiền ở đâu để mua quà tặng cho Lạc Bách Hợp?

Không nghĩ tới lần này cậu ta lại hiểu được rất nhiều, có khi mua một ít thứ làm cho Bách Hợp vui, đáng tiếc cô gái thanh mai trúc mã trước kia của cậu ta đã sớm không còn, cậu ta tặng những đồ này thì Bách Hợp đều không nhận. Chu Trạm bị đả kích lớn không biết có phải thiếu niên tuổi đều coi trọng thể diện, Bách Hợp càng cự tuyệt, cậu ta càng cố gắng theo đuổi.

Trong học kỳ này Bách Hợp lại giúp đỡ mẹ của Tôn Minh Minh sửa lại một ít sườn xám, thật ra là mẹ của Tôn Minh Minh giúp đỡ Bách Hợp để cho cô sửa quần áo, nửa học kỳ trôi qua cha Lạc gửi tiền sinh hoạt cho cô mỗi tháng một nghìn còn nguyên đấy. Cô bình thường cũng không tính là quá tiết kiệm, vẫn sẽ mua một chút quần áo váy vóc. Nửa năm trôi qua cũng không giống như trong nội dung vở kịch Lạc Bách Hợp phải giật gấu bá vai, nghèo rớt mùng tơi, ngược lại trong thẻ ngân hàng còn tiết kiệm được gần hai vạn tệ.

Cuộc thi quan trọng nhất cuối kỳ các học sinh phải đổi phòng học để kiểm tra, sau khi thi xong các môn hai ngày nay trườn học không còn mở lớp tự học buổi tối nữa, Phù Doanh muốn cùng Bách Hợp ra ngoài đi dạo.

“Em phải về nhà?” Hai người ở bên ngoài ăn cơm tối xong mới trở về phòng học, lúc này đã thi xong mọi người giống như được giải phóng, trong trường học ở đâu cũng rất đông người. Hai người đi đến nơi ít người, bời vì sắc trời đã tối, đối diện sân bóng có ít người, một vài học sinh cách đó không xa đang trên cây xà kép vui đùa, cũng rất nhanh đã đi về. Hai người tìm phòng để thiết bị thể dục cách đó không xa liền đi vào, bên trong lúc này không có ai, trong phòng rất lộn xộn chất đống dụng cụ thể dục, trên mặt đất để một tấm đệm nhựa plastic, chỗ ngồi cũng không có, hai người dứt khoát ngồi trên mặt đất.

 

Cô gái ham hư vinh 20

Trong phòng dụng cụ thể dục ngoại trừ mấy gian phòng thay đồ là có dèm che, còn lại chỉ là bốn bức tường, bên trên tất cả đều là thủy tinh, ánh đền từ bên ngoài chiếu đến rơi vãi xuyên qua tấm thủy tinh. Cặp mắt Phù Doanh giống như hố sâu phảng phất giống như muốn bao phủ cả người, Bách Hợp nhìn thoáng qua liền nhắm hai mắt lại.

“Đương nhiên là phải đi về rồi.” Cô vẫn còn đang ở trong nhiệm vụ, lấy tên tuổi của Lạc Bách Hợp, trong nhà còn có cha mẹ, nếu như không quay về, chỉ sợ cha Lạc phải đến tận trường học bắt người rồi. Buổi sáng sớm trước khi thi cha Lạc còn hỏi cô khi nào trở về, còn nói đến lúc đó sẽ ra nhà ga đón cô. Bách Hợp nghe Phù Doanh nói như vậy biết rõ anh không muốn cô đi. Cô nói xong Phù Doanh đã đè hai bả vai cô rồi cùng nằm trên sàn nhà, thời tiết đã vào đông, bên ngoài tuyết cũng bắt đầu rơi, tuy trên mặt sàn nhà có một tầng đệm nhưng vẫn lạnh, cô rùng mình một cái thân thể muốn tránh đi cánh tay của anh. Phù Doanh nhìn cô, đèn đêm chiếu xuống hai người đối mặt với nhau, dưới ánh đèn vàng chiếu lên da thịt sáng bóng ôn hòa, khuôn mặt tuấn tú của Phù Doanh do khuất bóng lộ ra vẻ thâm thúy.

Anh đột nhiên lật người, một tay đặt trên cơ thể của Bách Hợp, cơ thể ngiêng qua một bên, đem nửa người của Bách Hợp ôm vào ngực mình, từ trên nhìn chằm chằm vào cô.

Tư thế như vậy làm cho Bách Hợp có chút luống cuống, cảm giác tồn tại của anh rất mạnh mang đến cho người khác áp lực rất lớn, làm cho người khác không thể không để ý. Lúc này ánh mắt của anh sáng rực nhìn chằm chằm cảm giác như núi Thái Sơn áp đỉnh, khí thế của anh với bóng dáng người lớn làm cho Bách Hợp cảm thấy bị áp bách, làm cho cô cảm giác bối rối không có chỗ trốn. Phía sau lưng là tấm nệm tuy cô đã mặc áo bông dày nhưng cái lạnh vẫn xuyên thấu qua đằng sau lưng, làm cho toàn thân cô có chút run run.

Nếu Phù Doanh khẽ động áp xuống thì cô thật sự không còn chỗ tránh.

“Làm gì?” Bách Hợp đẩy cánh tay của anh, nhưng không đẩy mạnh: “Nhất định phải về nhà, cha em đang hỏi em đã mua vé xe lửa chưa rồi.” Đây là học kỳ đầu tiên của năm nhất, phải trở về để mừng năm mới. Nếu tết năm nay không về mà đi theo Phù Doanh lêu lổng chỉ sợ không sống được với cha Lạc. Cô vừa nói xong, Phù Doanh cũng không nói gì ánh mắt của anh rơi trên khuôn mặt thiếu nữ, suy nghĩ đã sớm bay xa. Bởi vì động tác cúi thấp đầu của anh tóc trên trán rủ xuống, thấy được lông mi của anh rất dài.

Bách Hợp giơ tay đẩy cánh tay của anh, lại làm cho cánh tay anh mềm nhũn khụy xuống thẳng tắp cơ thể Bách Hợp. Bách Hợp nhỏ giọng thét lên, thân thể co lại muốn trốn ngay nhưng một bên là cơ thể hơi nghiêng của anh chắn và một bên là cánh tay còn chống lên mặt đất, cô trốn chỗ nào được chứ? Bách Hợp nhắm mắt lại cho rằng anh sẽ ngã nhào lên người mình, ai ngờ anh không có đổ xuống, lúc mở mắt ra thấy anh hơi mỉm cười, nhìn chằm chằm vào cô hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?”

Giọng nói của anh có chút vui đùa, hiển nhiên vừa rồi không có ý ngã lên người cô, chỉ là cố ý dọa cô thôi. Bách Hợp cảm nhận được nhiệt độ lan ra trên má mình, trừng mắt nhìn anh, anh lại nhẹ nhàng nở nụ cười, dịu dàng cúi đầu chạm nhẹ trên môi của cô.

Đây là lần đầu tiên từ lúc kết giao với anh đến nay hai người có hành động thân mật như vậy. Môi của anh giống như bông tuyết, lạnh như băng nhưng mềm mại, giống như hòa tan độ ấm của môi cô, nhẹ nhàng chạm một cái liền rất quy củ tách ra, ánh mắt của anh lóe lên, cánh tay chống cơ thể lên đứng dậy, duỗi tay về phía cô nói: “Đi thôi, trên mặt đất lạnh.” Cuối cùng anh vẫn không nói bảo Bách Hợp ở lại, cũng không biết có phải do hiểu được lời Bách Hợp nói, không muốn làm khó cô.

Lúc nhận được thành tích của cuộc thi cuối kỳ, Bách Hợp mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về nhà. Phần lớn các cô gái trong ký túc xá nữ đều đi về rồi, trong phòng Tôn Minh Minh có nhà ở gần sau khi thi xong cũng đã rời khỏi trường học. Bách Hợp vài ngày trước đã mua vé xe lửa, giờ chạy là hơn mười giờ. Trời còn chưa sáng Phù Doanh đã tới ký túc xá giúp cô thu thập hành lý, lúc hai người kéo dương hành lý xuống dưới cổng ký túc xá, ở cửa ra vào gặp Chu Trạm đeo balo hành lý cực lớn.

Thấy Phù Doanh mang đồ từ trong ký túc xá nữ đi ra, trên mặt Chu Trạm lộ vẻkhiếp sợ, ngay sau đó cắn răng nói:

“Tiểu Lạc, chúng ta cùng về đi.” Trường học đã nghỉ trước đó vài ngày mà Chu Trạm cũng vẫn còn ở lại trong trường học chưa về nhà như cô.

Cậu nhìn chằm chằm vào Phù Doanh, giang tay muốn đón rương hành lý của Bách Hợp, Bách Hợp lùi lại một bưới nói: “Tôi tự cầm.”

Chu Trạm bỏ tay xuống, vẫn nhìn Phù Doanh ở phía trước sắc mặt càng thêm khó coi, trong lúc nhất thời cậu ta cảm thấy sượng mặt. Nghĩ lại học kỳ này mình theo đuổi cô lâu như vậy, trong ký túc xá các bạn học biết mối quan hệ hàng xóm thân thiết của mình và Lạc Bách Hợp còn hâm mộ cậu. Về sau cho rằng cậu ta nói khoác về việc Lạc Bách Hợp muốn gả cho mình, muốn chứng minh mình không phải nói khoác nên cậu ta đã theo đuổi Bách Hợp mấy tháng liền.

Nghĩ lại bản thân trước kia đã khi nào phải theo đuổi một cô gái? Nhưng hết lần lày đến lần khác người ta còn không chấp nhận tình cảm đấy. Trong lớp mấy nữ sinh thường xuyên mượn chuyện hỏi về bóng rổ để làm quen mà cậu ta đều không để ý tới. Giờ Bách Hợp ở bên Phù Doanh hơn nữa hai người còn từ trong ký túc xã nữ đi ra. Sắc mặt Chu Trạm xanh lét mội hồi, hôm nay mình có ý tốt tới cầm giúp hành lý của cô, cô lại không cần, không cần thì thôi cậu tự lôi kéo balo trên lưng mình, ‘Hừ’ một cái xoay người rời đi.

Bên trong nhà ga lúc này mọi người vẫn chờ soát vé, thật vất vả mới tìm được một chỗ trống để ngồi xuống, Phù Doanh giúp để rương hành lý bên cạnh cô, đối diện Chu Trạm đề phòng như đề phòng cướp.

“Anh chừng nào thì về nhà?” Bách Hợp không thèm để ý tới gương mặt khó coi kia của Chu Trạm, ngẩng đầu hỏi Phù Doanh. Anh thay Bách Hợp chỉnh lại tóc, động tác thân mật này làm cho sắc mặt của Chu Trạm tái nhợt.: “Tiễn em trở về trước.” Anh nói xong mới giải thích tiếp: “Nhà của anh ở ngay trong thủ đô,  về không xa, đến lúc đó gọi một cuộc điện thoại sẽ có xe đến đón anh.”

Giống như những nhiệm vụ trước, mỗi lần Lý Duyên Tỷ tiến vào đều có xuất thân không kém, bất kể là trước kia hay bây giờ, lần này trong trí nhớ nguyên chủ đều biết xuất thân của Phù Doanh rất tốt, nhưng đến cùng là có xuất thân như thế nào thì lại không rõ. Bách Hợp không muốn hỏi đến, ngược lại anh muốn nói thì sớm muộn gì cũng nói, cô nhẹ nhàng gật đầu, hai người nói vài câu, tiếng loa thông báo bắt đầu soát vé vang lên.

Hẹn về nhà rồi gọi điện thoại, Phù Doanh tiễn cô đến cổng soát vé, đợi cô đi vào sân ga mới rời đi.

Trên xe lửa bây giờ chưa tới thời kỳ nghỉ tết chính thức, nên cũng chưa phải chen chúc, Chu Trạm đi theo cô lên cùng một chỗ, thấy Bách Hợp ngồi xuống cũng tìm một chỗ ngồi theo.

“Vẫn còn cùng với tên ẻo lả kia tình chàng ý thiếp cơ đấy, chưa chia tay à?” Cậu ta mở miệng với giọng điệu ghen ghét đố kỵ, Bách Hợp không thèm để ý đến cậu ta, có điều cô càng như vậy, Chu Trạm lại càng tức giận, một đường âm dương quoái khí cho đến khi xe lửa tới huyện thành.

Cậu ta hầm hừ khoác balo đồ đạc của mình xuống xe lửa, không để ý tới Bách Hợp phía sau. Lúc Bách Hợp kéo chiếc rương hành lý ra khỏi sân ga đã thấy cha Lạc đứng ngoài đợi rồi.

“A Trạm đâu rồi?” Tuy nói cha Lạc có chút thất vọng về Chu Trạm, nhưng dù sao cũng là đứa nhỏ ông nhìn từ nhở tới lớn, từ lúc sinh ra tới giờ. Có khi nhà họ Chu có việc Chu Trạm bình thường đều ăn cơm ở nhà họ Lạc đấy, hai nhà ngày nào không gặp nhau qua cửa nhỏ? Đối với một người cha mà nói, Chu Trạm giống như một nửa con trai của nhà họ Lạc, biết rõ vé tàu ngày nào Bách Hợp về, ông gọi điện thoại cho Chu Trạm. Ông vẫn hy vọng thứ nhất là hai đứa trẻ có thể về cùng, lại để cho Bách Hợp và Chu Trạm một cơ hội. Thứ hai ông lo lắng con gái di chuyển đồ đạc khó khắn, để cho Chu Trạm giúp đỡ một chút.

Thật ngờ lúc này lại không thấy bóng dáng Chu Trạm đâu, nhưng rõ ràng Chu Trạm chưa trở về nhà họ Chu, cha Lạc nhận hành lý của con gái. Bách Hợp nghe câu hỏi của ông, bình tĩnh nói: “Có thể đi cửa khác rồi.”

“Sao nó lại không giúp con xách đồ?” Cha Lạc nghe xong có vẻ không vui, oán trách một câu, Bách Hợp không lên tiếng.

Trong nhà mẹ Lạc đã nấu xong cơm, đã nửa năm không thấy con gái, mẹ Lạc vừa vui mừng lại kích động, khó có được thời gian cả nhà đoàn viên, đương nhiên là vui vẻ hòa thuận. Tuy nhiên rời nhà nửa năm trong nhà lại không có gì thay đổi, hàng ngày mẹ Lạc vẫn quét dọn sạch sẽ gian phòng của Lạc Bách Hợp, trong phòng có một chiếc giường nhỏ, bên cạnh là một chiếc bàn học ở trên là mấy ngăn tủ gỗ, trên tường treo mấy tấm áp phích của người nổi tiếng. Lạc Bách Hợp có bao nhiêu giấy khen đều dán trên tường, cửa sổ treo một chiếc chuông gió, mở cửa sổ ra có gió thổi, chuông phát ra đinh đinh đang đang.

Khó có được ngày nhà rỗi, buổi tối mẹ Lạc tìm con gái nói chuyện một lúc lâu, ngày hôm sau thức dậy muộn mẹ Lạc cũng không có gọi cô dậy,lúc Bách Hợp rời giường đã hơn mười giờ. Trong phòng có chút buồn bực, đẩy cửa sổ ra thấy bên ngoài tuyết đã rơi. Cô rời giường mặc quần áo đi đánh răng rửa mặt, mẹ Lạc tiến đến sắc mặt có chút âm trầm, thấy con gái mới cố nở nụ cười: “Như thế nào lại dậy sớm thế, sao không ngủ tiếp?”

Bách Hợp lắc đầu, hỏi mẹ một câu: “Mẹ làm sao vậy?”

Mẹ Lạc muốn nói lại thôi, cuối cùng cố gắng đổi chủ đề. Buổi tối khi cha Lạc về nhà, mẹ Lạc đang trong phòng bếp nấu cơm, Bách Hợp đang cầm sách Anh văn học từ đơn, cha Lạc thấy như vậy nhịn không được nở nụ cười.

Ông vừa mới bước chân vào cửa, chân sau cha Chu đã tới, lúc thấy Bách Hợp cha Chu ngạc nhiên một chút, ngay sau đó mới nở nụ cười: “Ôi! Bách Hợp trở về rồi à, vậy mà càng ngày càng lớn xinh đẹp như vậy, trong trường học chắc là có bạn trai rồi đúng không?”

Lời này vừa thốt ra, không chỉ Bách Hợp nhíu mày mà cha Lạc đều không có sắc mặt tốt.

Ông và cha Chu là đồng nghiệp nhiều năm, quan hệ bạn bè vô cùng tốt, cha Chu biết rõ mọi chuyện, lúc này lại cố ý hỏi con gái của mình nên cha Lạc có chút mất hứng. Cù cho quan hệ có thân thiết hơn nữa thì có một vài chuyện không thể nói, cha Lạc cố nén không vui trong lòng ra chào hỏi: “Lão Chu đến rồi à, ăn cơm chưa? Nếu chưa đi rửa tay ngồi xuống đây ăn cùng cho vui.”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion11 Comments

  1. Quả nhiên Chu thiếu niên và Chu lão gia là người một nhà, tác phong xấu tánh một khuôn đúc ra a! Hãy tự trọng nha, không thôi Phù thiếu đánh chết cả nhà đấy!

  2. Cha Lạc ngày càng thất vọng về Chu Trạm và nhà họ Chu. Ông lên thăm Bách Hợp vậy mà Chu Trạm nhỏ nhen không kêu ông về ký túc xá ngủ với mình để ông phải ra quán net ngồi một đêm. Cậu ta về chung với Bách Hợp lại giận dỗi không xách đồ phụ với cô. Cha Chu càng quá đáng hơn mới gặp đã nói Bách Hợp mà lại hỏi cô có bạn trai phải không. Đúng là cả gia đình vô duyên.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. Không biết nhà họ chu quý nguyên chủ kiểu gì, chứ có chuyện là nói này nói nọ về con gái nhà người ta. Kiểu giống như không có con trai nhà họ Chu lấy thì Lạc Bách Hợp mắt mù ý
    Phá hủy thanh danh con gái nhà họ Lạc thì tình cảm đối xử với nhà họ Lạc liệu có thật lòng.
    Tóm lại cực ghét mấy người hàng xóm kiểu này,

  4. Cả nhà họ Chu đều giống nhau, cha Chu cũng vô duyên không kém luôn. Lúc ba Lạc ở thủ đô Chu Trạm chớ hề lo chỗ ăn chỗ nghỉ phải để ba Lạc ngủ ở quán net, zậy mà đòi cua con gái người ta, 1 điểm cũng không tốt không có chỗ nào tốt cả. Nụ hôn đầu của Hợp tỷ và Lý Duyên tỷ đã nảy sinh. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  5. Cha như nào thì con như thế quả không sai mà.hừ. Cha Lạc rồi sẽ từ từ nhận ra được bộ mặt thật của cái nhà này thôi. Chưa gì đã đâm chọt nhau rồi. Hừ

    Tks tỷ ạk

  6. Chắc cái lão Chu này hành kiểm cũng không khác cái tên Chu chạm đó lắm đâu. Mới vào cửa mà đã nói cái người khác rồi.

  7. Bố như thế bảo sao có đc thằng con đàn bà như vậy. Châm chọc, đặt điều thấy ớn luôn. May mà Là BH chứ là người khác chắc điên mất. Hừ. Bạn thân thì cũng có thế trở mặt được đấy. Hay lắm ông Chu ak

  8. cha con nhà họ Chu giống nhau quá. con thì xoi mói, mách lẻo, cha thì cà khịa không để cho gia đình nhà người ta được yên. tài tình. con trai k có bản lĩnh chắc cha đi tranh đua thay cho con đây, ghét thiệt sự.

  9. Gặp mấy thể loại cực phẩm như này đúng là để ng khác phải sôi máu mà. “Cha nào con nấy” đúng là để nói về cha con nhà họ Chu đây mà. 2 cha con tính tình đàn bà như nhau.

  10. Vừa đến nhà người ta đã muốn kiếm chuyện tính cách như vậy nói sao con trai không di truyền cho được. Bởi người ta cha nào con nấy đâi có sai đâu

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: