Bia Đỡ Đạn Phản Công – Cô gái ham hư vinh 15+16

10

Cô gái ham hư vinh 15

Edit: Minh Nguyệt

Beta: Sakura

Tiền sinh hoạt tháng trước đã tiêu hết rồi, nếu không phải Bách Hợp sửa lại sườn xám cho mẹ của Tôn Minh Minh thì trong tay sớm đã không còn tiền.

Còn vài ngày nữa là đến kỳ kiểm tra rồi, các học sinh trong lớp đều đang khẩn trương ôn tập, Tôn Minh Minh cũng chuẩn bị ôn tập cuối tuần này không về nhà, trong phòng học tất cả mọi người đều yên lặng đọc sách, không ai nói chuyện. Bách Hợp chép lại mấy từ đơn tiếng Anh, theo trí lực tăng thì trí nhớ của cô tốt hơn trước kia rất nhiều. Nghe nói tiếng Anh của cô rất tốt, nhưng vẫn có một chút sợ ghép sai từ đơn, cô chép lại một lần để cho chính mình nhớ lâu hơn, một bàn tay để xuống trước mặt cô, lúc mở ra trong lòng bàn tay có một viên giấy nhỏ. Cô quay đầu nhìn thấy Phù Doanh, lấy tờ giấy trong lòng bàn tay mở ra.

Trên tờ giấy bị vo thành một cục viết: Cuối tuần ra ngoài đi dạo.

Trong phòng học lớp 10 các học sinh im lặng nghe được tiếng lật sách vang lên, thực tế các học sinh phải chịu áp lực rất lớn, các phụ huynh học sinh sẽ tạo một áp lực nhất định, chung quanh các bạn cùng lớp cũng sẽ tự ganh đua so sánh, mỗi tháng một lần kiểm tra, tất cả mọi người đều dồn hết sức lực học tập, Bách Hợp nghĩ nghĩ hai tuần này vì sửa quần áo, cô đều không có cả thời gian đi dạo, lần trước nhận được hai nghìn tệ để trong thẻ, còn chưa dùng. Bây giờ đi ra ngoài dạo chơi cũng tốt.

Cô nhẹ gật đầu, biết rõ ràng Phù Doanh đã thấy được, rồi lại đặt bút lên tờ giấy viết chữ ‘Được’, ném trở lại cho anh.

Anh chụp được trong lòng bàn tay, dừng lại một chút, lại cầm bút lên chọc chọc eo cô, Bách Hợp nhịn cười hai cái. Động tác của hai người như vậy dẫn đến sự chú ý của cả lớp, Bách Hợp nhìn anh một cái, lắc đầu ra hiệu không được làm ồn nữa.

Cuộc kiểm tra bắt đầu vào thứ hai, lúc cuối tuần trong ký túc xá các cô gái đều tự giác đi ôn tập. Tối thứ sáu Bách Hợp đã hẹn với Phù Doanh lúc 9 giờ sáng mai tại cổng trường học, lúc Bách Hợp tới cổng trường sớm 5 phút thì Phù Doanh đã ở đó. Gần đây thời tiết bắt đầu lạnh hơn, anh mặc một chiếc áo len cổ chữ V màu xám thấp ngực, đứng ở cổng trường học như một bức tranh phong cảnh trước gió, không ít nữ sinh ra vào bọn họ đều nhìn anh. Có ít người đi tới đi lui bên cạnh anh hai ba lượt lại trở về, anh lại cúi thấp đầu nhìn điện thoại đang cầm trên tay.

Lúc Bách Hợp đi tới anh thoánh nhíu mày theo bản năng muốn tránh, khi đến lúc nhìn thấy người đi đến dừng bước trước mặt là ai thì cầm điện thoại di động cất vào trong túi quần.

“Nhìn cái gì?” Kỳ thật khi Bách Hợp đi tới đã thấy được anh đang nhìn bức hình chụp tóc mình ngày đó, là một hình chân dung lớn không có lộ mặt, anh còn nhìn rất lâu.

“Ngày nào đó anh sẽ lại giúp em chải đầu.” Anh đưa tay tới nắm chặt tay Bách Hợp, thừa dịp cô không chú ý vụng trộm sờ đến mái tóc dài đến eo của cô, thật sự còn nghĩ đến lần trước buộc tóc cho Bách Hợp còn chưa tốt, một bộ muốn làm lại. Hôm nay Bách Hợp cũng mặc quần dài, bên trong mặt T-shirt, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác, một cái túi nhỏ khoác chéo trước ngực đặt ở bên eo, lộ ra vòng eo đặc biệt rất nhỏ.

“Đi thư viện trước, đến trưa muốn ăn gì?” Bách Hợp gật nhẹ đầu, nghĩ một hồi lại không nghĩ ra, chỉ nói chờ đến lúc đó rồi tính.

Xe buýt dừng ở trước cổng trường khoảng 20m, ở cổng trường lúc này cũng không có nhiều người, hai người đi bộ đến chờ một lúc liền thấy xe tới. Tuy nhiên hôm nay là cuối tuần nên trên xe rất đông người, cũng không còn chỗ trống, vì đề phòng Bách Hợp bị người khác chen tới chen lui Phù Doanh để cô nửa ôm trong ngực, hai người đứng tại ngay sau thanh chắn chỗ lái xe.

“Em ôn toán đã ổn chưa?” Phù Doanh đứng ở ngay sau lưng cô, lúc nói chuyện hô hấp đều phun trên đỉnh đầu Bách Hợp, xe buýt kia tốc độ cũng không chậm, lắc lư lắc lư lúc đầu Bách Hợp còn đưa lưng về phía Phù Doanh, cơ thể của anh theo tốc độ của xe buýt trong chốc lát lại đụng vào phía sau lưng cô. Hai người mặc quần áo đều không dày, có thể cảm giác được độ ấm của thân thể qua lớp quần áo  mỏng dán cùng một chỗ. Lỗ tai Bách Hợp có chút nóng lên, cô xoay người lại. Cô xoay người lại đối mặt với anh càng không tốt, anh cứ va đi chạm lại, phía sau cô là thanh chắn mà Phù Doanh khi đụng tới liền trực tiếp áp vào ngực cô, thật sự quá thân mật. Cô giơ tay chống đỡ trước ngực anh, nhẹ trả lời câu hỏi của anh: “Cũng tạm ổn rồi.” Kỳ thật ba môn lý hóa toán chỉ cần vận dụng công thức linh hoạt, một bài liền thông là chuyên rất rõ ràng, để ý cẩn thận một chút như vậy thì sẽ tính đúng.

Ngược lại Bách Hợp càng cảm thấy chúng đơn giản hơn ngữ văn, tính cách cô cẩn thận, ngoại trừ tháng đầu tiên bởi vì thời gian tiến vào nhiệm vụ quá gấp, thời gian học không đủ làm cho thành tích kiểm tra tháng thứ nhất không được tốt, trong một tháng này kỳ thật trong lòng cô đã nắm chắc rồi.

Tay cô đặt trước ngực mình, Phù Doanh rất muốn gần cô thêm một chút, thấy lỗ tai cô đỏ lên, cúi thấp đầu không dám nhìn mình, một tay nắm thanh chắn xe xuýt, một tay nắm tay cô đang đặt trước ngực mình, đưa lên môi nhẹ nhàng hôn.

Người lớn lên xinh đẹp thì luôn bị ăn đậu hũ, hai người cử chỉ thân mật như vậy thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui, không mang theo sự hèn mọn bì ổi chút nào, người chung quanh thỉnh thoảng đều nhìn tới, một đường lung la lung lay cuối cùng đã tới thư viện thủ đô.

Phù Doanh bắt đầu mượn những cuốn sách liên quan tới trình độ đại học, vài cuốn sách toàn bộ đều là chữ tiếng anh, lúc hai người mượn sách ở thư viện xong đã hơn mười giờ. Bách Hợp nghĩ bây giờ còn sớm để ăn cơm trưa nên  nói: “Em muốn đi dạo phố.”

Lần trước giúp mẹ Tôn Minh Minh sửa lại sường xám, Tôn Minh Minh đưa cô hai nghìn tệ, đến nay vẫn chưa dùng tới, nghĩ lại mình đã tiến vào nhiệm vụ đã lâu như vậy thời gian dạo phố cũng không nhiều, hôm nay Bách Hợp lúc đi ra ngoài đã mang theo thẻ ngân hàng, chuẩn bị muốn mua mấy thứ.

Chung quanh có rất nhiều cửa hàng, đối diện bên cạnh quảng trường có rất nhiều cửa hàng bách hóa, Phù Doanh nghe cô nói như vậy thì trực tiếp kéo cô ra đường cái.

Trên quảng trường bởi vì hôm nay là cuối tuần đài phun nước đã mở chung quanh không ít người đứng chụp ảnh, bên cạnh nhiều cửa hàng bán đồ cao cấp trí hoa lệ, rất nhiều người dừng lại đứng bên ngoài ngắm, xuyên qua một tấm thủy tinh lớn ở bên trong có một cái kệ trưng bày rất nhiều mặt hàng, đồ quang sức, quần áo các loại đều có, hai người nắm tay nhau đi dọc con phố đi đến một cửa hàng có tủ kính ở tước, Bách Hợp nhìn thoáng qua đã thấy bên trong tủ kính trưng bày rất nhiều vòng tay hấp dẫn.

Vòng tay được đặt dưới ánh đèn thoạt nhìn đơn giản, kiểu dáng đẹp. Vòng tay màu bạc trên đó cũng không khắc nhiều hình phức tạp, mà trên mặt có trang trí hai hình trái tim nối liền với nhau. Đồ trang sức này bày ở trong tủ bên cạnh đặt một tấm giấy màu đen có ghi giá, Bách Hợp nhìn thoáng qua bên trên viết tiền USD ($), lúc cô mới tiến vào nhiệm vụ thấy bông tai đá quý biết đồ trước mắt này mình cũng mua không nổi.

Cô thấy được nhãn hiệu của vòng tay trước mặt, là một nhãn hiệu châu báu nổi tiếng, dùng kim cương chế tác trang sức nổi tiếng thế giới, khó trách đồ trang sức này cũng không phải là kim loại bạch kim thông thường, giá đắt hơn bình thường rất nhiều. Bách Hợp đứng thẳng người lên, tuy cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng đã có ý định từ bỏ chiếc vòng tay ở trước mặt, cô kéo tay Phù Doanh để đi, Phù Doanh lại đứng im không nhúc nhích: “Coi thử?”

“Quá đắt.” Cô lắc đầu: “Em không đủ tiền.” Phù Doanh nhìn tấm thẻ niêm yết giá lôi cô đi vào trong cửa hàng trang sức.

Sau đó nói mình muốn thử chiếc vòng tay ở trước mặt, nhân viên cửa hàng đích thân đi lấy vòng tay đặt trong tủ kính đưa qua, giới thiệu nói: “Đây là hàng năm nay của chúng tôi được nhà thiết kế mới chế tác, đây là một đôi vòng tay, nếu hai vị thích nó có thể khắc chữ ở phía sau.

Hai người thử một chút, vòng tay màu bạc cũng không quá phô trương, bình thường mà hiếm có, đơn giản trang nhã, thực sự rất đẹp, nhưng giá thật sự quá đắt. Một vạn chín không phải là giá của một đôi vòng tay mà chỉ là một chiếc, hai cái tổng lại gần bốn vạn rồi, còn mắc hơn bông tai lúc trước, Phù Doanh định lấy ví ra, Bách Hợp lắc lắc đầu.

Từ  trong tiệm trang sức đi ra hai người đều không mua gì, giữa trưa hai người chỉ ăn một chút ở bên ngoài, buổi chiều đi dạo một cửa hàng trang sức nhỏ trên đường đi, Bách Hợp thấy một đồ có nạm đá kim cương, lần này Phù Doanh trả tiền Bách Hợp cũng không có ngăn cản.

Thứ hai sau khi kiểm tra, Bách Hợp vào lớp học buổi tối còn hơn mười phút nữa là bắt đầu, các bạn học cùng lớp còn đang chìm đắm trong không khí khẩn trương của buổi kiểm tra, đều do nội dung của bài kiểm tra hôm nay, Phù Doanh không ở đây, buổi tối lúc ăn cơm anh cũng không ở cùng với Bách Hợp, lúc này còn chưa có trở lại trường học. Tôn Minh Minh ngồi ở phía trước Bách Hợp, nhân lúc bạn học ngồi đằng trước chưa tới, cô quay lại nói với Bách Hợp về đề kiểm tra hôm nay, lúc nói chuyện vẻ mặt lúc vui lúc buồn.

“Mẹ của tớ nói, nếu như thành tích kiểm tra lần này kém hơn, lần nói mẹ sẽ mời gia sư dạy kèm tại nhà.” Lên lớp mười áp lực học của các học sinh không nhỏ, cô vừa mới nói xong mấy cô gái đều lộ ra vẻ mặt sầu khổ, Bách Hợp nhịn không được liền cười, lần kiểm tra này ngược lại cô nắm rất chắc, cô không nói chuyện, mấy cô gái vẫn tiếp tục phàn nàn, phòng học bên ngoài vang lên giọng nói của Chu Trạm:

“Tiểu Lạc, cậu đi ra đây một chút.”

Lần trước Chu Trạm tố cáo Bách Hợp với cha Lạc, sau đó Bách Hợp không thèm để ý tới cậu nữa, thiếu niên bị đả kích, vài ngày tiếp theo cũng không thấy xuất hiện. Lớp mười trong trường cấp ba có tổng cộng mười lớp, mỗi tầng hai lớp, đối diện cửa chính là văn phòng giáo viên, lớp Chu Trạm ở dưới lầu, lúc này thấy cậu đích thân chạy tới tìm mình thì Bách Hợp nhíu mày lại.

 

Cô gái ham hư vinh 16

Theo nội dung bên trong vở kịch cậu ta kết giao với nguyên chủ quản đông quản tây thì thôi, lúc này rõ ràng mình không yêu đương gì với cậu ta mà còn như vậy, có phải quản quá nhiều hay không?

“Tôi đi cùng với ai liên quan gì tới cậu? Chu Trạm, chúng ta chỉ là hàng xóm, cậu quản hơi nhiều rồi đấy.” Bách Hợp quyết định nói rõ với cậu ta, cô nói ra những lời này làm cho khuôn mặt của Chu Trạm thoáng cái trở nên trắng bạch, môi giật giật, Bách Hợp không đợi cậu mở miệng lại tiếp tục nói: “Sau này cậu mở miệng sạch sẽ một chút, nếu không cho dù là bác Chu thì tôi cũng không nể mặt, tôi cũng không khách khí với cậu. Tôi nhận đồ của ai cũng không liên quan gì tới cậu, hơn nữa tôi không hi vọng cậu tiếp tục đến tìm tôi…” Cô nói đến một nửa thì thấy Phù Doanh ở dưới lầu mang theo một chiếc balo chuẩn bị lên lầu rồi, thấy Bách Hợp ở cửa phòng học đang nói chuyện với Chu Trạm thì dừng lại một chút cau mày, vẻ mặt có chút khó chịu, ánh mắt dừng trên người Chu Trạm.

Chu Trạm lúc này thấy ánh mắt hung dữ của Phù Doanh như là sư tử bị chọc giận, rất muốn đánh một cú lên gương mặt thanh tú của Phù Doanh đến sưng phù, Bách Hợp lại càng hoảng sợ, đang muốn nói chuyện thì Chu Trạm đã tiến lại chỗ Phù Doanh ngày càng gần.

Cậu ta vốn là dân chơi bóng rổ, thể lực tốt hơn nam sinh bình thường hơn nữa động tác cũng nhanh, lực đạo cũng không nhỏ. Bách Hợp phục hồi tinh thần thì lo lắng cho Phù Doanh lại có chút tức giận. Rất sợ Phù Doanh bị đánh, một giây sau Phù Doanh hơi nghiêng người, nắm đấm của Chu Trạm lướt qua vai anh, Phù Doanh nhanh chóng nghiêng sang bên phải, Chu Trạm theo quán tính không thể dừng kịp trực tiếp lao đi.

Vẻ mặt Phù Doanh nghiêm túc, quăng balo trong tay cho Bách Hợp, bắt đầu xắn ống tay áo của mình lên.

Bách Hợp thấy anh không bị đánh, tâm tư mới đặt lại chỗ cũ, phục hồi tinh thần chạy vọt tới chỗ của Chu Trạm cầm balo của Phù Doanh lên đánh cậu ta: “Cậu làm gì!”

Cái balo kia ‘Bịch’ một cái nện trên đầu Chu Trạm, câu ta chật vật tỉnh táo lại. Bách Hợp trong lúc tức giận cầm balo đánh liên tiếp hai ba cái, cậu sợ vội đưa tay lên đỡ. Không biết trong balo có gì mà đánh ở trên tay cậu cũng thấy đau, Chu Trạm bị đánh hai cái đã tức giận, một tay túm được balo, một tay chỉ vào Phù Doanh quát:

“Chỉ biết trốn ở đằng sau con gái, làm được cái gì, có bản lĩnh thì đánh một trận đi.” Phù Doanh nhìn cậu cười lạnh, trong thời gian Bách Hợp ngăn cách giữa hai người nghe được những lời này lại muốn nhấc chân lên đạp cho cậu tamột cái. Vẻ mặt Chu Trạm bi thương, thấy Phù Doanh không thèm để ý đến mình, trong lòng lại càng tức giận, đôi mắt đỏ bừng trừng mắt nhìn Bách Hợp nói:

“Cậu thích mua đồ đúng không? Tôi sẽ không để cậu đi! Cậu ta có thể mua đồ cho cậu, tôi cũng có thể cho cậu những thứ khác.”

Cậu nói như một người không bình thường, liên tục giật lấy balo trong tay Bách Hợp rồi ném mạnh trên đất, mới quay người nhanh chóng chạy xuống lầu.

Sắc mặt Bách Hợp âm trầm, nhịn xuống tức giận trong lòng định nhặt balo thì Phù Doanh đã cầm lên, ánh mắt nhìn cô có vài phần khó hiểu, khóe miệng vui vẻ ôn nhu.

“Nhìn cái gì?” Bách Hợp nhéo lỗ tai anh lên, anh một tay cầm tay cô: “Không ngờ em lại đánh cậu ta.” Anh không ngờ tới Bách Hợp sẽ ra tay bảo vệ anh, tuy nói thật anh không cần nhưng một khắc này cô nóng lòng muốn bảo vệ mình làm cho anh cảm thấy rất thoải mái.

Trên thực tế Bách Hợp làm nhiệm vụ đánh người, giết người đã từng làm qua, lúc có mặt Lý Duyên Tỷ đã từng giết người, nhưng lại rất ít khi làm ra hành động nóng nảy nổi điên đánh người. Nghĩ lại mình lên cơn tức giận cầm balo nện Chu Trạm, lúc này Phù Doanh cầm balo lên thì cô cảm thấy hai má nóng nóng có chút đỏ lên: “Ai bảo cậu ta nói hươu nói vượn, lại nói cậu ta là người giỏi thể dục, anh lại giỏi đọc sách lại còn so đánh nhau, sao không so thành tích?”

Phù Doanh nghe cô nói như vậy trong mặt hiện lên vài tia sáng đen tối, không nói gì thêm.

Buổi tối hai nam sinh suýt đánh nhau ở trước cửa phòng học thì các bạn học cũng biết rồi, lúc trong lớp học buổi tối có nhiều người xì xào bàn tán, thỉnh thoảng có người quay đầu lại liếc nhìn Bách Hợp. Đúng lúc này có nam sinh vì một cô gái đánh nhau là một chuyện vô vùng náo nhiệt làm cho người khác rất để ý. Sau khi lớp tự học buổi tối xong, Tôn Minh Minh vẫn còn cùng mấy người khác hưng phấn nói về chuyện này, trở lại ký túc xá Bách Hợp chưa kịp tắm đã có điện thoại của cha Lạc gọi tới.

Đây là lần đầu tiên sau khi cha Lạc mắng Bách Hợp lần trước, cách đây cũng gần một tháng rồi mới gọi điện thoại tới, lúc này khi ông gọi điện thoại tới cũng không nổi giận như lần trước, nhưng giọng nói vẫn có chút lạnh nhạt:

“Cũng sắp đến trung thu rồi, khi nào thì con trở về?”

Ngữ khí của cha Lạc có chút kiềm nén, nghe vậy liền biết ông cố nén lửa giận.

Còn hơn một tuần nữa là đến tết trung thu, Bách Hợp cũng không có ý định trở về nhà, từ thủ đô trở về thị trấn nhà Lạc Bách Hợp cần một ngày, cả tết trung thu và cuối tuần tổng cộng được nghỉ ba ngày, tối đa chỉ có thể ở nhà ngẩn người một ngày, chẳng bằng cô ở lại trường học thì hơn. Huống gì bây giờ cha Lạc có thành kiến không nhỏ đối với cô, muốn trở về cũng biết nhất định sẽ bị mắng, chẳng bằng ở lại trong trường học với Phù Doanh, có điều không biết anh có về nhà hay không.

Nghĩ lại từ lúc hai người qua lại với nhau đến nay, Bách Hợp cũng chưa nghe gì về thân thế của anh, trong lòng cô có tính toán đến xuất thần. Trong lòng cha Lạc có thể do có tức giận, đợi một lúc không thấy cô nói gì, cả người liền nổi trận lôi đình: “Con có nghe được cha nói chuyện không? Tết trung thu này trở về cho cha, cha có lời muốn nói với con.”

“Con tết trung thu chỉ có một ngày nghỉ, tính cả ngày cuối tuần mới được ba ngày nghỉ ngơi, con không muốn trở về, con muốn ở lại trong trường học tập.”

Bách Hợp nói ra những lời này, giống như chạp vào thuốc nổ của cha Lạc, ông nhịn không được lớn tiếng mắng: “Con còn biết học tập? Mặt mũi của cha đã bị con làm mất hết rồi! Trong trường học cùng nam sinh câu kết làm bậy, tuổi còn  nhỏ mà đã nhận đồ trang sức của người ta rồi, về sau con lấy cái gì mà trả? Con còn biết đến thể diện hay không? Sớm biết sinh con ra có thể như vậy, lúc trước nên véo con cho chết cho rồi.” Tối nay Chu Trạm lại gọi điện về nhà, lúc cha Lạc nghe được cả người đều không vui, ông định đi ngủ sớm, sau một hồi tức giận cũng không đi ngủ mà dứt khoát gọi điện cho con gái.

Vốn Lạc Bách Hợp từ nhỏ đã rất xinh đẹp, cha Lạc lo lắng sau này con gái sẽ không đi đường đúng đắn, cũng may ngoại hình con gái tuy đẹp nhưng tính cách lại an phận, ông cũng luôn luôn yên tâm, không nghĩ tới tiểu học và cấp hai đều là cô con gái nhỏ hiểu chuyện, vừa lên cấp ba đã thay đổi rồi.

“Sớm biết như vậy đángnhẽ không nên cho con đi học trường cấp ba ở thủ đô, con lại để cho cha không còn mặt mũi nào mà gặp nhà họ Chu?” Cảm giác của cha Lạc lúc này giống như là gả con gái đến nhà con rể, kết quả lại bị con rể phát hiện cô đã có người bên ngoài, cảm giác giống như bị thông gia chỉ thẳng vào cột sống mà mắng, ông tức giận đến toàn thân run rẩy, Bách Hợp nghe vậy đã cắt đứt lời của cha Lạc:

“Còn muốn gặp nhà họ Chu như thế nào? Con cũng không phải con dâu nuôi từ bé của nhà họ Chu làm sao lại không thể gặp, Chu Trạm trước mặt cha nói hươu nói vượn phá hỏng danh dự của con, bác Chu có nghĩ tới không còn mặt mũi nào gặp cha?” Bách Hợp nói những lời này làm cho cha Lạc không nói được gì, cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chu Trạm tối nay như người điên chạy đến trước cửa lớp học của con đánh người, con có quan hệ gì với cậu ta chứ, cậu ta có quyền gì mà để ý tới chuyện đó? Đừng nói con cuối tuần cùng người khác đi thư viện, lúc ra khỏi thư viện đi dạo bên ngoài các cửa hàng đồ trang sức cái gì cũng không mua, cứ như vậy nói lung tung về con, nếu con thực sự mua cái gì đó thì có liên quan gì tới cậu ta, cậu ta mua không nổi thì không để cho người khác mua à?”

Cha Lạc ban đầu quá tức giận, lại nghe Bách Hợp không có nhận đồ đạc của người khác sửng sốt một chút: “Con không lấy đồ của người khác?”

“Không nhận.” Bách Hợp cố ý giả giọng điệu muốn khóc, làm bộ hít hít cái mũi: “Con ngày đó cùng bạn học đi thư viện mượn mấy cuốn sách, khi trở về trên quảng trường thủ đô gần đó thấy mấy cửa hàng trang sức, con vào đó đi dạo căn bản không có mua đồ gì về. Chu Trạm không biết nghe được ai nói hươu nói vượn ở đâu, tối nay chạy tới cửa lớp học chỉ vào mặt con mà mắng, như vậy về sau để con còn nhìn mọi người như thế nào? Làm thế nào còn có thể ngẩng đầu lên trước mặt các bạn học? Có phải cậu ta muốn bức con chết mới bằng lòng không, còn gọi điện cho cha nói như vậy. Ba không phân biệt tốt xấu lại mắng con, còn nói xin lỗi nhà họ Chu, Chu Trạm hại con như vậy, nhà họ Chu có nghĩ tới đã phụ lòng người sao?”

Bách Hợp càng nói  giọng càng lớn, cha Lạc nghe cô khóc thì trong lòng có chút hoảng hốt, ngữ điệu đã trở nên nhỏ hơn rất nhiều: “Thật sự không nhận?”

“Không nhận! Chỉ có sau đó mua mấy cục chặn giấy. Nếu con nhận thì như thế nào, lại không tốn một phân tiền của cậu ta, có chuyện gì liên quan tới cậu ta mà cậu ta dám chỉ vào mũi con mà mắng.” Bách Hợp nghe thấy cha Lạc nói nhỏ nhẹ hơn, đoán được trong lòng cha Lạc đã có chút hối hận, tính tình của ông nóng tính đầu tiên là nổi giận, lúc này mới phát hiện ra đã hiểu lầm con gái, cũng có chụt chột dạ áy náy, thoáng cái liền nguôi giận, nhịn cả buổi lại nghẹn không nói ra được lời xin lỗi mà chỉ có thì thào nói:

“Tên nhóc Chu Trạm cũng quá không đáng tin rồi, nói bậy như vậy. Tiền còn đủ không?”

Cha Lạc lúc đầu tức giận không cho Bách Hợp tiền sinh hoạt, ,muốn để cho con gái không phải cứ cần là thuận tiện có, kết quả làm căng với Bách Hợp lại là hiểu lầm, trong lòng cha Lạc cũng rất lo lắng. Ông lo con gái học không được tốt, lại nghe Chu Trạm nói Bách Hợp nhận đồ đắt tiền của người khác, trị giá vài vạn, gấp đến độ bùng lửa lên, trong lòng suy đoán mình đã không cho con gái tiền tiêu rồi, nói không chừng là có người khác cho cô rồi, lửa giận công tâm hôm nay mới gọi điện thoại tới.

Lúc này biết rõ đã hiểu lầm Bách Hợp, cha Lạc kỳ thật cũng rất hối hận, bên cạnh truyền đếm giọng mắng ông của mẹ Lạc, cha Lạc thấy Bách Hợp không nói lời nào, liền vội vàng nói:

“Ngày mai cha sẽ bảo mẹ con đi chuyển tiền, đừng nhận đồ của người ta, về sau làm thế nào để trả? Học sinh chỉ cần chú ý học tập là đứng đắn, mua những thứ kia để làm gì? Đều là thứ vô dụng, quà tặng của bạn học cũng không được nhận, về sau không có cách nào để báo đáp người ta…”

Ông nói xong lại dừng lại một chút: “Ngày mai cha nói với bác Chu một tiếng, để ông nói với Chu Trạm, nói là cậu ta đã hiểu lầm.”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion10 Comments

  1. Tấm lòng cha mẹ lúc nào cũng vì con, nhưng đừng mù quáng là được. Cũng may ba Lạc còn thông suốt, nghe Hợp tỷ giải thích thì tin lời, chứ 1 mực tin lời Chu Trạm thì hỏng luôn. Chu Trạm đánh người không được lại đi mách lẻo, thật quân tử hết sức. Hợp tỷ anh dũng lắm bảo vệ người thương gắt gao, Phù Doanh chưa động thủ thì chỉ đánh người ta túi bụi rồi. Thanks nhóm dịch nhé!!

  2. Phù Doanh và Bách Hợp ngày càng thân mật quá nha. Trước mặt nhiều người mà lại công khai tình tứ qua lại. Ngọt muốn sâu răng luôn rồi. Chu Trạm bị điên ảo tưởng mình là bạn trai của Bách Hợp hay sao á. Cứ quản đông quản tây, bây giờ lại muốn đánh Phù Doanh. Lần đầu thấy Bách Hợp mất bình tĩnh đánh người như vậy.
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  3. ặ, tên Chu trạm này theo dõi BH hay sao vậy, sao lại biết BH đi dạo cửa hàng trang sức, cũng may là BH không nhận đồ của Phù doanh ah, chứ k là khó nói với ông Lạc rồi. Mà ông Lạc lần nào cũng k phân biết tốt xấu vậy, cũng may lần này chịu nghe BH giải thích, cũng coi như còn cứu dc

    tks tỷ ạk

  4. Hai người đi hẹn hò quá là ngọt ngào gòi a! Chu thiếu niên, tầm mắt sai là bịnh, cần phải chữa trị, không làm hại nhân dân nha!
    BH tỷ đã hóa giải dc hiểu lầm với gia đình gòi a, mong là mọi việc sẽ thuận lợi

  5. Cái tên Chu Trạm này đúng là không đáng mặt đàn ông. Lúc nào cũng sỉa sói người khác như đàn bà ấy…

  6. Haizz. Dù sao thì ông Lạc nói cungz đúng thực tế là gia cảnh nhà mình như thế thì không nên học hư. Chỉ là do lần này đối tượng là LDT nên BH mới đồng ý thôi. Chứ vàng bạc gì BH cũng không cần đâu bác ạ. Cái tên CT kia đúng là quá vớ vẩn rồi

  7. đến BH nghe cha Lạc mắng còn khó chịu bảo sao nguyên chủ lại khổ tâm như vậy. người ngoài hiểu lầm đã đành đằng này đến ng thân còn k phân biệt đc thị phi.

  8. Mỗi một nhiệm vụ, đối mặt với khó khăn, mình đều chú ý, đoán, suy nghĩ xem nếu mình gặp khó khăn như vậy thì làm cách nào để hóa giải. Truyện ko chỉ mang tính giải trí mà đáng suy ngẫm! Lần này BH vào vị trí một cô gái đối với mọi ng tưởng chừng ham hư vinh, đua đòi hư hỏng nhưng BH đã cho thấy lòng đam mê cái đẹp của chủ thể không hẳn là xấu, chỉ là cô chưa biết cách theo đuổi đam mê của mình, biến mong muốn, sở thích của mình trở thành lợi thế…BH đã giúp cô làm tốt những điều này… thanks đội editor thật nhiều và mong có pass để xem nốt phần kết!

  9. Phạm Phương Linh

    Cha Lạc thật sự đáng trách, tại sao lúc nài cũng chỉ tin lời người ngoài mà không tin lời con gái vây. Còn Chu Trạm kia nữa người ta đã từ chối rồi còn cố gắng bám theo, bạn từ nhỏ thì sao chứ, thanh mai trúc mã thì sao chứ. Bản thân Bách Hợp cũng chỉ chọn người tốt hơn thôi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: