Tận Thế Song Sủng – Chương 265+266

7

Chương 265:  Mới bắt đầu  

Edit: Trang Hồng

Beta: Sakura

Đường Nhược âm thầm quan sát người khác đồng thời cũng có người quan sát cô. Tô Vũ Vi chưa từng nhìn thấy Đường Nhược sử dụng dị năng, cho dù có cũng chỉ là lần đánh con gián kia.

Trước kia cô ả cũng nghe nói trong căn cứ có một cô gái giẫm lên quả cầu nước leo lên thành tường, nhưng không tên họ cũng không có hình ảnh, từ phía dưới truyền miệng nhau nên đương nhiên cô ả cũng không cho rằng người đó sẽ là Đường Nhược.

Tô Vũ Vi cẩn thận quan sát, phát hiện dị năng hệ thủy của Đường Nhược lại… rất cường đại?

Từ sau khi các dị năng giả biến dị, đối với dị năng của họ cô ả đều đi sâu vào nghiên cứu. Nên những dị năng giả đó vừa ra tay, cô ả đều có thể nhìn ra độ mạnh yếu của người đó. Bởi vậy Đường Nhược vừa ra đòn, trong lòng Tô Vũ Vi Tựu rùng mình, một thoáng kinh hãi!

Xem ra lúc trước cô ả cùng Đổng Cầm Cầm đã quá coi thường cô rồi. Nếu bây giờ muốn cho cô “ngoài ý muốn” xảy ra chuyện, chỉ dựa vào thực lực của mình cũng không thể làm được.

Tô Vũ Vi có thể yêu mến Bạch Thất lâu như vậy mà không bày tỏ lòng mình, một mặt là vì lòng tự trọng, mặt khác cũng là kiên nhẫn. Với tính cách cẩn thận của cô ả trước khi không nắm chắc chuyện này trăm phần trăm, thì cô ả sẽ không đụng vào hoặc khơi mào chuyện này.

Vì vậy, cô ả dằn lòng không đánh cô xuống dưới tường thành zombie.

Bên dưới zombie vẫn bảo trì cách căn cứ ba mét. Phạm vi ba mét an toàn này lại để cho dị năng giả tốc độ dưới thành nhặt tinh hạch có thu hoạch vô cùng lớn.

Có điều trước mắt căn cứ không có cách nào kiểm soát số lượng tinh hạch, cho nên có nhiều dị năng giả tốc độ đều có thể dấu một vài tinh hạch ở trên người. Ngay cả Lưu Binh cũng đã dấu hơn mười viên tinh hạch ở dây lưng cùng trong túi của anh.

Chợt nghe: Đợi đến một giờ, mọi người tập hợp rồi nghỉ ngơi.

Lưu Binh hô to: tốt, đáng tiếc.

Anh lay lay Hồ Hạo Thiên liên tục tố khổ: – “Hồ đội, sớm biết như thế hôm nay tôi nên mặc một bộ lông rồi đến, đem lông bên trong lột sạch, cất tinh hạch vào!” Hôm nay anh mặc áo khoác nhung hai mặt nhưng vẫn không bù được cái mất!

Bạch Thất kéo tay Đường Nhược trên dưới đánh giá cả người cô một lần, thấy sắc mặt cô không tệ, một giờ trôi qua cũng không có bao nhiêu mệt mỏi, vì vậy anh cũng yên lòng.

Anh lấy nước bên cạnh rót cho cô, vừa hỏi thăm Lưu Binh: – “Lúc ở phía dưới nhặt tinh hạch, rất nhiều dị năng giả đem tinh hạch giấu trong quần áo, căn cứ cũng không quan tâm để cho bọn hắn rời đi?”

Lưu Binh cởi chiếc áo chống đạn ra, gật đầu nói: – “Đúng vậy, cả một ngày một đêm hôm qua ở bên ngoài cửa Tây chắc có khoảng chừng mấy vạn tinh hạch zombie, chỉ là nhặt như vậy, tùy ý cất giấu cũng có thể giấu trên trăm viên tinh hạch, tôi mới cất giấu có hơn năm mươi viên, so ra còn kém xa bọn họ đây này!”

Bạch Thất như có điều suy nghĩ.

Đường Nhược uống một hớp nước, nhìn bộ dáng anh như thế, tự nhiên hỏi hắn: – “Sao thế, anh nghĩ đến điều gì?”

Hồ Hạo Thiên nói: – “Nhưng mà cũng không thể không công đưa tinh hạch cho mọi người.”

Lưu Binh nói: – “Vì sao lại không thể không công đưa cho? Cho mọi người nhiều hơn ban thưởng, làm cho cảm xúc của mọi người tăng lên không phải rất tốt sao?”

Vừa nghe như vậy, Đường Nhược cũng như có điều suy nghĩ.

Như vậy chứng tỏ họ mở một con mắt nhắm một con mắt, để cho cảm xúc của mọi người vượt quá nhiều rồi.

Lần trước lời nói tư bản chủ nghĩa của Hồ Hạo Thiên, cô vẫn còn nhớ rõ rõ ràng.       Có lợi nhuận cao, rất nhiều người sẽ liều lĩnh.

Bạch Thất hỏi lại Lưu Binh: – “Người giữ cửa có để cho những người bình thường đi ra ngoài nhặt tinh hạch không?”

Lưu Binh lắc đầu: – “Như thế thì không có, hôm nay đều là dị năng giả tốc độ.”

Bạch Thất gật đầu: “Đợi trời tối chú ý thêm một chút, xem thử có phải người bình thường cũng được đi ra ngoài nhặt tinh hạch.”

Bạch Thất đều đã nói như vậy, Lưu Binh gật đầu đáp ứng. Bây giờ mới có 9h sáng vẫn còn cách nhiều giờ. Giữa mùa đông lạnh lẽo như vậy, phải chịu đựng trên ba giờ, tất cả mọi người đều có tuyệt chiêu của từng người.

Hoặc ngủ hoặc ăn hoặc hấp thu tinh hạch hoặc trò chuyện… Dù sao zombie triều như vậy, ngược lại để cho rất nhiều người đều cảm thấy so với trước đây mỗi ngày đều đi ra ngoài an nhàn hơn nhiều.

Căn cứ còn sắp xếp người chuyên môn kể các tiết mục ngắn ở bãi đất trống nghỉ ngơi bên ngoài, còn có một vài tiết mục biểu diễn nữa đấy. Tất nhiên nội dung đều là khích lệ lòng người bảo vệ nước nhà.

Hiện tại điều duy nhất căn cứ lo lắng là mọi người sẽ mệt nhọc, cho nên mỗi ngày đều thay đổi phương pháp đánh máu gà cho mọi người, đánh kích thích hoóc môn! Muốn bóc lột sạch sẽ tinh lực của các người, tất cả đều phải cống hiến cho quốc gia, cho căn cứ!

Đoàn đội Tùy Tiện vẫn ngồi nghỉ ngơi ở vị trí trước đó. Phòng nghỉ ngơi này ba giờ luân phiên thay đổi một vòng, nhóm dị năng giả: trong lúc vô tình đám bọn họ đều tạo thành một thói quen cam chịu (*mặc định) về vị trí chỗ ngồi. Vì ít có sự kiện cãi nhau, tất cả mọi người lựa chọn ngồi ở vị trí cũ của mình, không ra ngoài giành chỗ khác.

Sau khi ngồi xuống, Bạch Thất ấn đầu Đường Nhược dựa vào vai mình, nhẹ nói: – “Nghỉ ngơi một chút, hôm nay còn hai lần luân phiên nữa, có thể sẽ mệt mỏi hơn đấy.”

Vừa nói vừa bày ra gương mặt nghiêm túc đầy quan tâm, nhìn thấy Đường Nhược vô cùng uất ức, nhẹ gật đầu, cô dựa vào bả vai Bạch Thất nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tô Vũ Vi cũng đến vị trí lúc trước ngồi xuống. Sau khi ngồi xuống, lại nhìn về phía  Bạch Thất và Đường Nhược. Cô vừa mới biết được chuyện của Thẩm Bích Ngọc, đi thăm dò nhìn cô ả một chút, chiếc mũi thẳng tắp trước kia đúng là lõm xuống. Đối với kẻ đầu têu kia, trong lòng Tô Vũ Vi rất muốn nói với anh: đánh rất tốt!

Đến đến lui lui sau khi thay đổi ba đợt người, lại đến phiên đoàn đội Tùy Tiện. Vẫn bình an vượt qua một giờ như trước. Tuy nhiên không có người thương vong, tất cả mọi người cũng cảm thấy không bình thường.

Ngày hôm qua mỗi người sau khi đánh xong, còn có thể cười cười nói nói, xuống tường thành mọi người còn có thể nghe một vài tiết mục ngắn. Nhưng bây giờ sau khi đánh xong, rất nhiều người muốn làm là được hấp thu nhiều tinh hạch hơn, sau đó nằm xuống ngủ đủ ba giờ rồi lại đi đánh quái.

Lần này sau khi Lưu Binh trở về, quả nhiên mở miệng nói: – “Thật sự căn cứ cho phép người bình thường đi ra ngoài nhặt tinh hạch rồi, nhưng nói là phải ưu tiên cho những người trên 50 tuổi.” Đôi chân mày kiếm của anh cau lại, ngẫm nghĩ rồi nói: – “Chẳng lẽ căn cứ yêu mến người già yếu rồi hả?”

Bạch Thất nở nụ cười lạnh lùng: – “Một chiêu này là sách lược căn cứ dùng để đối phó zombie triều về sau càng ngày càng nhiều mà thôi.”

Đường Nhược không rõ lắm: – “Chẳng lẽ lại để cho những người già yếu trong căn cứ đi hấp dẫn lực chú ý của zombie?”

Hiện tại tình huống như thế nào, Bạch Thất cũng không thể nói rõ ràng. Người sống dẫn thi, từ ngữ này không phải anh phát minh đâu đấy, mà ở kiếp trước sau tận thế bắt đầu phổ biến.

Lần này đến thời điểm luân phiên, trong phòng nghỉ không ai ngồi cùng một chỗ nói giỡn, tất cả mọi người đều biểu lộ sẵn sàng lâm trận đón địch.

Trong lòng mỗi người đều cảm thấy, cái gọi là zombie triều, nguy cơ căn cứ, hiện tại chỉ vừa mới bắt đầu, lúc trước chỉ là vận động tập thể dục mà thôi.

Phòng thủ tường thành, luân phiên, nghỉ ngơi, tiếp tục phòng thủ tường thành… Cứ như vậy tuần hoàn ba lần, lại kết thúc một ngày mỏi mệt.

Sau một ngày như vậy, người cao hứng nhất vẫn là Lưu Binh, về sau cậu cắt áo khoác ngoài của mình, mùa đông rét lạnh, anh ở bên ngoài chạy đến bất diệc nhạc hồ (vui đến quên trời quên đất). Trước trước sau sau tổng cộng cất giấu riêng hơn 200 viên tinh hạch.

Cần phải biết muốn có hơn 200 viên tinh hạch này đoàn đội người khác phải ra ngoài đánh zombie cả một ngày!

Quả nhiên thời gian không có nhanh khôi phục bình ổn như vậy, đến ngày thứ ba zombie triều, lúc Bạch Thất cầm tờ báo buổi sáng đọc tin tức, nhíu mày.

Trên tay Đường Nhược cầm quả hạch đào: hạt bên trong đã lấy ra đưa đến, nhìn thấy vẻ mặt anh như thế, cô nghiêng đầu nhìn qua một chút: – “Làm sao vậy?”

Bạch Thất cầm tờ báo trên tay đưa cho cô: – ” Zombie cấp ba xuất hiện.”           ‘

 

            Chương 266:  Có khó khăn cùng nhau đối mặt

Sau khi nghe xong trong lòng Đường Nhược cả kinh, vội vàng lấy tờ báo buổi sáng ra nhìn. Trong căn cứ, những người dân khác cũng không biết, thế nhưng đoàn đội Tùy Tiện lại biết rất rõ ràng: đối tượng chú ý của mấy lão già trên cao tầng là zombie cấp ba!

Nếu như không phải lúc trước khi trực thăng đi quan sát nghiên cứu zombie cấp ba, lần zombie triều này cũng sẽ không xuất hiện, ít nhất không xuất hiện nhanh như vậy.

Trên tờ báo buổi sáng quả nhiên trình bày tinh tường chuyện tối hôm qua nhân viên thủ thành bị tập kích. Chuyện này miêu tả rất khoa trương, ngay cả võ nghệ cao cường, người nhện, dơi biến dị… các từ ngữ tương tự cũng đều đem ra hết.

Tối hôm qua, hình như zombie cấp ba có không ít, tổng cộng xuất hiện hơn mười con tấn công tất cả các phương vị của căn cứ. Từng cửa thành  đều có người bị trọng thương. Nhóm đầu tiên bị hại tự nhiên là những dân chúng bình thường đang ở bên ngoài nhặt tinh hạch, gần như toàn bộ tử vong. Ngược lại dị năng giả tốc độ trốn về cũng không ít, tổn thất không nhiều.

Bạch Thất xem hết tin tức này, chỉ hít một ngụm: – “Chuyện này quả nhiên là do một chiêu người sống dẫn thi.”

Đường Nhược kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên hỏi: – “Người sống dẫn thi?”

Bạch Thất giải thích nói: – “Ừ, nghĩa là thông qua người sống hấp dẫn lực chú ý của zombie, sau đó lại để cho dị năng giả tiến lên tấn công.”

Thời điểm zombie ăn người sống, rõ ràng có thể tranh thủ cho nhân viên thủ thành của căn cứ có thêm nhiều thời gian hơn. Một câu chọc thẳng xuống đáy lòng, sắc mặt  Đường Nhược khó coi: – “Ngày hôm qua anh cũng đã đoán được mục đích của căn cứ để cho những người bình thường đi ra ngoài nhặt tinh hạch rồi hả?”

Mặc dù ngẫu nhiên cô trở thành một trong hai kỳ nữ, nhưng đến cùng chỉ số thông minh là online đấy, không chỉ online, có đôi khi cô còn rất thông minh, có thể chỉ cần một chút đã hiểu, cũng giống như bây giờ, Bạch Thất vừa nói, cô liền hiểu được: – “Trước đó căn cứ cố ý để cho dị năng giả tốc độ dấu diếm của riêng, sau đó dẫn xuất một đám người bình thường cũng đi ngoài trụ sở nhặt tinh hạch, kết quả thời điểm zombie đến, dùng loại phương pháp này tiến hành nhân loại sinh tồn… Khôn sống dại chết?”

Chính cô vừa nói ra như vậy, không khỏi bị cách làm tàn nhẫn này của căn cứ làm kinh tâm động phách, không nhịn được thoái lui vài bước, trong lòng giật mình phát lạnh.

Phải hạ bao nhiêu quyết tâm mới có thể làm được như vậy ah! Hành động này lại để cho những người kia sau khi chết đi, người thân của bọn hắn đều không có cách nào tìm căn cứ nháo loạn. Căn cứ hoàn toàn dùng một câu, bọn họ đều tự nguyện đi ra ngoài nhặt tinh hạch để bịt miệng của mọi người!

Bạch Thất gật đầu nói: – “Trước đó anh cũng suy đoán mục đích căn cứ để cho dị năng giả tốc độ dấu diếm của riêng.”

Ngay cả Điền Hải nghe thế cũng vô cùng phẫn nộ: – “Hôm nay nhân khẩu đã ít thành như vậy, căn cứ còn cố tình đẩy người đi chịu chết, như thế nào lại làm được như thế chứ!”

Ngược lại Bạch Thất không có chút tức giận nào như bọn họ, anh đã ngây người ở tận thế ba năm, đã gặp quá nhiều chuyện còn đen tối hơn chuyện này.

Anh cất tờ báo trên tay Đường Nhược, lôi kéo cô ngồi xuống bên cạnh: – “Cho nên lần trước căn cứ yêu cầu sức sản xuất, đều có một ít người tuổi già không thể đáp ứng được. Căn cứ chỉ dùng sự thật nói cho mọi người biết, mặc dù mạng người vô tội, nhưng lòng tham chí tử cũng là một giá lớn.”

Ai đúng ai sai,ai là người không sai, ai có tội ai là người vô tội.

Hoàn cảnh hôm nay ai còn có thể phân biệt tinh tường được đây. Vì để giảm khẩu phần lương thực dư thừa của những người không cống hiến cho căn cứ, nên đây đại sách lược của căn cứ. Vì sống sót, thủ đoạn gì không làm được?!

Bữa ăn sáng này Đường Nhược và Điền Hải đều ăn không vào, nhai cứ như nhai sáp nến. Nhưng vì để có sức lực tham gia trận chiến bảo vệ căn cứ, đành phải miễn cưỡng ăn hết sạch sẽ.

Bọn họ không có năng lực giúp những người kia lấy lại công đạo, thật ra bọn họ cũng đều là người ích kỷ. Nếu như bọn họ ngồi vào vị trí kia của mấy đại lão, cho bọn họ lựa chọn giữa việc để cho một bộ phận người ưu tú sống sót hay tất cả mọi người ôm nhau cùng chết? Bọn họ cũng không biết đáp án của mình.

“Bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính”*(Không ở vị trí đó thì không bàn về việc của vị trí đó), có lẽ chính là nói như vậy.

Ra đến bên ngoài, tất cả mọi người đã biết ngày hôm qua xuất hiện xuất hiện zombie cấp ba, sắc mặt trầm trọng đồng thời cũng đã sớm đợi ở trong sân. Hai ngày này, tìm hiểu một vài tin tức nội bộ của bên trên, buổi tối Hồ Hạo Thiên và Dương Lê đều ở biệt thự chỗ cha Hồ.

Lúc Bạch Thất và Đường Nhược đi ra, Hồ Hạo Thiên cũng đến rồi. Anh vừa đến chuyện đầu tiên nói ra đương nhiên là về zombie cấp ba: – “Tiểu Bạch, cậu có nghe nói ngày hôm qua xuất hiện không ít zombie cấp ba không?”

Trong lúc Hồ Hạo Thiên bàn luận tình hình chiến đấu ngày hôm qua với Bạch Thất, Dương Lê cũng lén lút giữ chặt tay Đường Nhược đi qua bên kia. Trước tận thế, Dương Lê làm PR (quan hệ xã hội) lâu rồi, cách đối nhân xử thế cũng vô cùng linh hoạt giống như Hồ Hạo Thiên. Bây giờ sắc mặt cô ấy rất nghiêm trọng giữ chặt Đường Nhược kéo qua một bên, chuyện này đúng thật thấy không nhiều.

Đường Nhược không ngừng trịnh trọng hỏi Dương Lê sao thế, ngay cả Phan Hiểu Huyên sau khi nhìn thấy hai người như thế cũng chạy đến nghiêm túc hỏi xảy ra chuyện gì?

Đương nhiên chuyện zombie cấp ba có thể đứng trước mặt mọi người bàn luận, kéo qua một bên như vậy nhất định là có chuyện riêng vô cùng quan trọng. Dưới tình huống đều là người một nhà, Dương Lê nói chuyện cũng không quanh co, thấp giọng cùng Đường Nhược nói: – “Đêm qua sau khi trở lại biệt thự, Nguyên Khoản Khoản chạy đến tìm chị, nói đi nói lại rõ ràng đánh chủ ý với chị dò xét về chuyện của Tiểu Bạch.”

– “Nguyên Khoản Khoản?” Đường Nhược và Phan Hiểu Huyên đều nói nhỏ một tiếng, sau khi nghĩ ra là ai, đều nhìn thoáng qua nhau.

Ở bên này Dương Lê tiếp tục nói: – “Tuổi chị Dương nhiều hơn hai đứa, ở mặt này cũng coi như người từng trải, chị nhìn thấy vẻ mặt đề cao Tiểu Bạch của Nguyên Khoản Khoản, chị chắc chắn cô ta để ý Tiểu Bạch rồi!”

Phan Hiểu Huyên kinh hô một tiếng, sau đó thấp giọng không tin nói: – “Không phải đâu, mới vừa đi hai cô Tô, giờ lại thêm một cô, hoa đào nát của Tiểu Bạch cũng quá nhiều điểm rồi.”

Đường Nhược cũng có chút dở khóc dở cười: – “Chị Lê, Nguyên Khoản Khoản gặp được Bạch Ngạn từ lúc nào thế?”  Cô chưa từng gặp qua Nguyên Khoản Khoản, làm sao Bạch Thất gặp được cô ta nhỉ?

Dương Lê vỗ nhẹ hai cô gái trẻ, ra hiệu các cô phải chú ý vào trọng tâm đề tài này: – “Chị không có nói giỡn với hai đứa, bây giờ những câu nói của chị đều rất nghiêm túc, chị lo lắng không phải tình ý của Tiểu Bạch đối với em, mà là thủ đoạn của nhà họ Nguyên!”

Đường Nhược nhìn qua Bạch Thất đang cùng bàn bạc với bọn người Hồ Hạo Thiên, quay lại thấp giọng nói: – “Ý của chị Lê, không chỉ Nguyên Khoản Khoản để tâm Bạch Ngạn, ngay cả bọn người chủ tịch Nguyên cũng để tâm Bạch Ngạn rồi hả?”

Cô văn dây cung biết nhã ý biết thay đổi để cho Dương Lê rất vui mừng: – “Đúng vậy, tuy mỗi ngày Tiểu Bạch đều ở cùng em, cũng cùng chúng ta theo lý thuyết cho dù Nguyên Khoản Khoản có trông thấy Bạch Thất, cũng chỉ từ một phía mà thôi. Nhưng cho dù chỉ là một phía, ở trong căn cứ tin tức lạc hậu như thế này, cô ta lại biết rõ họ tên của Tiểu Bạch cùng đoàn đội rồi đến tìm chị, còn có thể đào ra chuyện khi còn bé mình cùng Tiểu Bạch gặp nhau trong đại viện. Chuyện này với năng lực của cô gái vừa mới đôi mươi mà nói nếu không có sự ủng hộ của nhà họ Nguyên ở phía sau, cô ấy làm sao có thể biết rõ ràng mọi chuyện như vậy.”

Ánh mắt Đường Nhược nhảy dựng. Chẳng lẽ Chủ tịch Nguyên cũng hứng thú muốn Bạch Thất làm con rể của ông ta?

Dương Lê thấy thần sắc của cô khó coi, vừa muốn tiếp tục nói, lại nhìn thấy nơi cửa cổng, Tiền Kim Hâm cũng đến. Tiền Kim Hâm… những đại lão của căn cứ đều là người bận rộn, hầu như mỗi ngày đều phải họp từ sáng đến tối muộn, bây giờ đến đây… Mọi người nhìn nhau, đều nghênh đón muốn đánh nhau cần phải dò hỏi tin tức chuẩn xác hơn.

Dương Lê vỗ nhẹ vào Đường Nhược: – “Đừng lo lắng quá, có khó khăn gì chúng ta cũng cùng vượt qua.”

Đường Nhược gật đầu. Bạch Thất là điểm mấu chốt, không có người nào có thể đụng đến điểm mấu chốt của cô.

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion7 Comments

  1. Ngọc Nguyễn

    Không biết phải nói gì về thủ đoạn của những người lãnh đạo căn cứ nữa, zombie cấp 3 xuất hiện rồi, chắc chắn việc thủ thành sẽ càng khó khăn hơn.
    Không biết e gái Nguyên đã biết Tiểu Bạch nhà ta có vợ chưa, biết rồi mà không tha thì thất vọng lắm

  2. Căn cứ cho phép người đi nhặt tinh hạch làm của riêng thì ra là chuẩn bị cho đám người thường làm con mồi cho zombie cấp ba để có thời gian cho dị năng giả tiêu diệt chúng. Nói đám người chính phủ máu lạnh vô tình cũng đúng. Nhưng nếu ở cương vị họ hy sinh một đám người vô dụng bảo toàn toàn bộ căn cứ. Vậy là xứng đáng.
    Cảm ơn editors

  3. Tưởng vì sao tự nhiên căn cứ lậi dễ dàng cho dị năng tốc độ cất giấu tinh hạch rồi lại đồng ý cho người bình thuơng ra nhặt tinh hạch hoá ra là lấy người sống dẫn zombie, tận thế quả thật là đáng sợ mạng sống quá rẻ mạt đi, nhưng biết làm sao giờ. Zombie cấp 3 giờ xuất hiện nhiều lại càng thêm khó khăn hơn.
    Nguyên khoản khoản đã hỏi thăm DL về BT rồi à, xem ra động thái cũng nhanh nhỉ, Lần này ĐN chắc không để yên rồi
    Cảm ơn edictor

  4. Zombie cấp 3 đã xuất hiện nhờ kế hoạch không mấy nhân từ của các cấp lãnh đạo, bộ mặt đen tối thì thời mào cũng có. Nguyên Khoản Khoản hành động cũng thật nhanh, mới đây đã tìm Dương Lê hỏi thăm rồi. Chậu đã có bông miễn tiếp nhé. Thanks nhóm dịch nhé!!

  5. Đúng như anh Bạch đã trải qua, lấy người sống để dẫn dụ zombie, bởi ta nói làm sao mà lại để mọi người dễ dàng lấy được tinh hạch như vậy, tận thế rồi người ko có dị năng cũng như tần lớp thấp nhất của xã hội, mà những người này lại là người lớn tuổi, không thể góp sức gì cho căn cứ thế là phải trở thành vật hy sinh, để tiết kiệm gánh nặng lương thực, haizz, xã hội nào cũng có bất công và phân biệt, dù thế nào đi nữa
    Zombie cấp 3 thì xuất hiện nhiều, người nhà họ Nguyên đã bắt đầu hạng động rồi, đánh chủ ý lên anh Bạch, không biết khó khăn gì sẽ đến với đội nhà đây

  6. BT trải qua tận thế, nên chuyện này cũng coi như là quen rồi. Còn đám người mới này, sau khi nghe tin xong, cảm thán ko thôi. Tuy là tàn nhẫn nhưng trong hoàn cảnh này thì có lẽ là hợp lý nhất rồi, Không biết ai đúng, ai sai chuẩn quá.
    Tiểu thư nhà họ Nguyên đúng thật là để ý BT nha. Còn điều tra tông ty họ hàng nthe. Mà cô tiểu thư này, kiểu thứ đã thích là phải muốn bằng được. Hy vọng ko giở thủ đoạn xấu xa, bỉ ổi đen tối gì. Chứ như mụ Tô thì đúng là mệt mỏi thật. Hơn nữa, tiểu thư Nguyên này còn lợi hại và có chỗ dựa hơn cô Tô. Địch trong và ngoài, chỗ nào cũng có thế này. Bảo ĐN phải giữ BT thật chặt nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close