Bia Đỡ Đạn Phản Công – Hoàng quý phi bị phế 25+26

7

Hoàng quý phi bị phế (25)

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Vốn trong cung đã là tăng nhiều cháo ít, một tháng, nữ nhân được Vĩnh Minh đế lâm hạnh vốn đã không nhiều, lúc lật đến trên đầu các cung, tổng cộng không còn tới mấy lần, người trong cung đã không đủ luân phiên, hiện tại hồ mị tử ở ngoài cũng muốn tới đòi chia một chén canh, Hiền phi nghĩ đến chuyện này liền tức giận đến ngực đau, nói Thải nữ kia mấy câu, lại không nhịn được che ngực nói: “Thật là một kẻ hạ tiện, nghe nói ở trong tịnh phòng, liền câu dẫn Hoàng thượng lâm hạnh nàng ta, thật vô liêm sỉ, khiến thần thiếp tức giận đến ngực đau.”

Bách Hợp nghe nàng ta phát hỏa, mỉm cười không nói gì, Hiền phi nói một lát, chỉ mắng đến miệng khô lưỡi khô, lại không nghe thấy Bách Hợp nói một câu, không khỏi oán giận: “Sao tỷ tỷ lại không tức giận? Liền như Bồ Tát, nửa điểm tức giận cũng không có.”

“Hoàng thượng không lâm hạnh nàng ta thì cũng sẽ lâm hạnh người khác, trong cung này ai mà không muốn bò lên trên? Tức có ích gì? Ngươi còn có thể ngăn cản Hoàng thượng không cho hắn ta lâm hạnh ai sao?” Bách Hợp nói xong, nhìn Hiền phi một cái: “Ngươi cũng là lão nhân đã tiến cung lâu ngày, ngay cả đạo lý này cũng không nhìn rõ sao? Vì sao Đức phi hận ngươi như vậy? Trong cung này vốn chính là một đời người mới thay người cũ, lời này ta cũng chỉ muốn nói với ngươi một lần, Thải nữ mới tới này, ngươi không thể ra tay, đây liền xem như là trả nhân tình mà lúc trước ngươi thiếu ta, bằng không…” Bách Hợp nói đến đây, con ngươi dần dần híp lại, ánh mắt kia đông lạnh, khiến trong lòng Hiền phi hoảng hốt, chẳng biết tại sao Bách Hợp không cho phép nàng ta xuống tay với Thải nữ mới tới này, chẳng lẽ giữa hai người này có quan hệ gì sao?

Nếu hôm nay Bách Hợp không nói, sợ là Hiền phi thật sự có tâm muốn xuống ta với người này, người này căn cơ mỏng manh, Vĩnh Minh đế lại là người quả độc vô tình, sau khi lâm hạnh Thải nữ này, không chỉ không kêu người ghi nàng ta vào sổ, mà ngay cả phân vị cũng cho rất thấp, chỉ cho cái Thải nữ không khá hơn cung nữ bao nhiêu, thân phận như vậy ở trong cung quả thật còn không bằng một con kiến, trong lòng Hiền phi hoài nghi: “Chẳng lẽ tỷ tỷ quen biết người này? Chính là thần thiếp không ra tay, sợ rằng người khác cũng không tha cho nàng ta.” Liền tính không ai ra tay, thì thân phận như vậy ở trong thâm cung sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác khi dễ đến chết, Hoàng đế không giống như có bao nhiêu tình cảm với nàng ta, cho nên ngay cả mượn hơi cũng không đáng, Hiền phi không rõ vì sao Bách Hợp phải dặn riêng mình.

“Nếu ngươi nhớ lúc trước ta đã giúp ngươi, thì khi người khác ra tay với nàng ta, ngươi liền giúp nàng ta một chút. Phần ân tình này, Bản cung sẽ ghi nhớ, sau này sẽ tìm cơ hội trả lại cho ngươi.” Bách Hợp càng nói như vậy, Hiền phi lại càng tò mò hơn, đã vô duyên vô cớ, người này lại không có giá trị lợi dụng, Hoàng đế cũng không sủng ái nàng ta, liền tính Bách Hợp muốn mượn hơi nàng ta, thì Thải nữ này lại có gì đáng giá đến vậy?

“Giang thải nữ này cũng không biết là phúc phận đã tu được từ đời nào, có thể được tỷ tỷ xem trọng nàng ta vài phần như vậy.” Hiền phi thăm dò hỏi một câu: “Chỉ là cho dù thần thiếp có ý giúp nàng ta, nhưng trong cung thích giả sinh tồn, nàng ta đã không có căn cơ, lại không chỗ dựa vững chắc, sợ rằng khó có thể sinh tồn được.” Trong cung chính là chỗ người ăn thịt người, ăn uống, trang sức,…, mọi thứ đều cần lo lót, bằng không có thể có cơm lạnh thức ăn lạnh đã là may rồi, nếu thái giám cung nữ bắt nạt người, sợ rằng có thể có trăm ngàn loại phương pháp chỉnh người đến chết.

Với loại tình huống này, trong lòng Bách Hợp cũng biết, ngón tay nàng vẽ hai vòng trên miệng tách trà, móng tay màu đỏ kia xứng với thân tách màu xanh biếc càng trở nên nổi bật: “Giang thải nữ này bị an trí ở đâu?”

“Đến nay vẫn chưa an trí nơi ở.” Đêm qua lúc Vĩnh Minh đế đi tịnh phòng, ở trong phòng lâm hạnh Giang thải nữ này xong, Giang thải nữ vẫn về Dương Xuân xã, giờ còn nghỉ trong gánh hát.

Phân vị Thải nữ thật sự quá thấp, trong cung bây giờ, cung điện còn trống ngược lại có, nhưng phần lớn là không có chủ vị một cung, Giang thải nữ rất có thể sẽ bị an trí đến thiên điện nào đó, hơn nữa Lục thái hậu ăn thiệt thòi như vậy, sợ rằng rất dễ tìm người lấy mạng nàng ta. Chu gia từng nhúng tay vào chuyện Giang thị, lần này cũng không thể lại nhúng tay nữa, nếu mình ra mặt giúp, vô cùng có khả năng sẽ khiến Lục thái hậu chú ý, đến lúc đó sẽ liên lụy đến Chu gia. Nghĩ đến đây, Bách Hợp nhìn Hiền phi một cái, cái nhìn này khiến Hiền phi sởn tóc gáy, vô thức liền muốn đứng lên: “Trong cung thần thiếp còn có việc…” Nàng ta còn chưa nói xong, Bách Hợp đã liền vươn tay bắt lấy cổ tay nàng ta, Hiền phi bị nàng bắt được, chỉ cảm thấy tay Bách Hợp mềm mại non mịn, bị nàng nắm thật giống như bị bông vây quanh, tựa như nhuyễn ngọc, thoải mái thì thoải mái, nhưng lại làm cho cả người nàng ta phát lạnh.

“Muội muội đừng nóng vội, chuyện Giang thải nữ này, ngươi cần phải giúp Bản cung một tay.”

Quan hệ của hai người trước đây cũng không phải tốt cỡ nào, nếu không phải lúc trước Lương Mộ Bắc chết và mình bị người hãm hại, bởi vậy có dính dáng với Bách Hợp một ít, lại được nàng ta chỉ điểm đào ra tiện nhân An Tuyết này, thì sợ rằng hai người vẫn còn như đối thủ một mất một còn, Hiền phi không biết vì sao Bách Hợp có thể giao chuyện trọng đại như vậy cho nàng làm, trong lòng nàng không biết nói gì, giãy giụa hai cái lại không giãy ra được, chỉ phải bất đắc dĩ tùy ý Bách Hợp kéo lại: “Tỷ tỷ có ý gì? Nếu không nói rõ ràng, sợ là muội muội không dám đồng ý.”

Nhìn bộ dáng này của Hiền phi, hôm nay sợ rằng mình không nói rõ ra, nàng ta sẽ không đồng ý, Bách Hợp ra hiệu cho nàng ta ngồi xuống, vỗ vỗ mu bàn tay nàng ta: “Muội muội còn nhớ, lúc trước ngươi tới hỏi Bản cung thứ yêu thích của Lục thái hậu, Bản cung có lấy của ngươi một bình hương cao mai không?”

Hiền phi cũng không phải đồ ngốc, nghe lời này, liền biết sợ rằng hương cao mai kia không tránh khỏi liên quan với Giang thải nữ.

Nghĩ đến chuyện này dẫn tới Lục thái hậu tức giận dị thường, mặc dù không biết Bách Hợp dùng biện pháp gì mà có quan hệ với Giang thải nữ này, nhưng lúc này Hiền phi vừa nghe lời này, chỉ tức giận đến xanh mặt: “Ngươi tính kế ta?” Mắt hạnh của nàng ta trừng to, trong mắt như muốn phun ra lửa, tức giận cực kỳ, ngay cả tôn xưng đều quên. Bách Hợp đã sớm đoán được nàng ta sẽ phát hỏa, lúc này liền không nhanh không chậm cười: “Muội muội nói hơi quá rồi, Bản cung làm gì mà gọi là tính kế ngươi? Chính ngươi nghĩ lại xem, hai bình hương cao mà ngươi tặng, có phải Thái hậu cực kỳ thích không?”

Câu nói này của cô vừa dứt, Hiền phi chỉ cảm thấy trong lòng tắc nghẽn, món đồ Bách Hợp đưa, Lục thái hậu đúng là thích, thậm chí hôm qua Hiền phi cũng cảm thấy đắc ý, Đức phi tặng món đồ quý trọng như vậy, còn không được Lục thái hậu khen bằng mình tặng hai bình hương cao, lúc đó sắc mặt Đức phi chính là đặc sắc vạn phần, vì chuyện này, mà đêm qua Hiền phi ngủ một giấc cực kỳ ngon. Nhưng tình huống bây giờ lại khác, hương cao này vậy mà có liên quan đến Giang thải nữ, bây giờ Vĩnh Minh đế ngủ với người của gánh hát trong ngày Thánh thọ của Thái hậu, khiến trên mặt Lục thái hậu không ánh sáng, Lục thái hậu đã giận dữ, nếu biết hương cao của mình có liên quan với Giang thải nữ, chính mình nhất định không gánh nổi.

Hiền phi đều suýt nữa phun ra một ngụm máu, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, Quý phi này càng ngày càng trở nên gian trá, đa mưu túc trí, còn khó dây dưa hơn trước đây mấy phần, chủ ý cổ quái xiêu vẹo như vậy mà cũng nghĩ ra được, quả thật là trước cho một quả táo ngọt lại đánh một bạt tai. Chính mình vốn dĩ không muốn xen vào cục diện rối rắm Giang thải nữ này, bây giờ bị nàng ta vừa ép như vậy, thật đúng là không xen vào cũng không được mà muốn rút ra cũng không được. Giống như là bắt đầu từ khi Lương Mộ Bắc chết, chính mình liền từng bước một bị nàng ta tính kế, bắt đầu từ chuyện An Tuyết, chính mình bị thua thiệt còn phải nói cám ơn nàng ta, lúc này Hiền phi nhớ tới, thực sự là tâm nôn ra máu cũng có.

“Ngươi cũng không cần tức giận như vậy, qua một thời gian nữa, không chừng ngươi còn phải cảm tạ Bản cung đó.” Bách Hợp nhìn sắc mặt Hiền phi xang trắng đan xen, liền mỉm cười mở miệng, Hiền phi không lên tiếng, hiển nhiên cơn giận trong lòng còn chưa tan.

“Không tin?” Nhíu mày, Bách Hợp rũ mắt xuống, ánh mắt rơi xuống tách trà. Hiền phi cười lạnh: “Thần thiếp đúng thật là không biết nên tin tỷ tỷ thế nào đây.”

“Hương cao đúng là Bản cung đưa cho Giang thải nữ, Giang thải nữ chắc hẳn là một đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, nhưng ngươi cũng biết, trong cung trước giờ liền không thiếu tiểu mỹ nhân.” Nhất là trong số nữ nhân của Vĩnh Minh đế, vô luận là Chu Bách Hợp, hay là Hiền phi Quách thị, đều có vẻ đẹp riêng, ngay cả Uyển nghi Liễu thị, mỹ sắc tuy kém, nhưng tư thái lại câu người.

Hoàng đế chính là sắc dục lại huân tâm, chính là Giang thải nữ có ý câu dẫn, hắn ta cũng không có khả năng tùy tiện liền lâm hạnh Giang thải nữ. Từ khi phát hiện Hoàng đế và Thái hậu vô cùng có khả năng có gian tình, thậm chí Lục thái hậu có khả năng cực lớn đã mang thai, lúc Tô Hà đến đầu nhập, Bách Hợp nghe nói Lục thái hậu thích hương cao mai, Bách Hợp liền thử kêu Hiền phi lấy được hương cao đưa cho Giang thải nữ, quả nhiên Giang thải nữ câu dẫn Hoàng đế thành công, vô hình chung càng chứng minh Vĩnh Minh đế có tình cảm nhất định với Lục thái hậu, thậm chí tình cảm sâu đến có tác dụng di tình, nếu không cũng không đến tình trạng người khác hơi có chút mùi hương tương tự với Lục thái hậu, Hoàng đế liền ngủ với người đó.

Hiền phi lẳng lặng nghe, Bách Hợp lại nói tiếp: “Hương cao chỉ là chút tác dụng nào đó thôi, nếu Bản cung không đoán sai, sợ rằng lúc trước An Tuyết được lâm hạnh, cũng không tránh khỏi liên quan tới hương cao.” Bằng không, dù An Tuyết có chút mỹ mạo, nhưng bàn về tướng mạo, Hiền phi thắng nàng ta trăm lần, nếu bàn về vóc người, Liễu uyển nghi lại thắng nàng trăm lần, liền tính nàng ta chính là dụ dỗ hơn người, nhưng Hoàng đế lại dựa vào gì muốn nàng ta chứ?

“Ngươi chỉ cần trở về thăm dò một chút, liền biết Bản cung nói có thật hay không.” Nếu là thật, như vậy, chuyện của Lục thái hậu và Vĩnh Minh đế, liền đã có thể xác định không thể nghi ngờ.

Đầu này Hiền phi bị Bách Hợp dỗ ra khỏi cửa cung Hàm Phúc, trong lòng vẫn còn thấp thỏm bất an, mí mắt nàng ta vẫn nhảy, luôn cảm thấy trong cung giống như sắp xảy ra đại sự gì, trong lòng cực kỳ hoảng loạn. Nàng ta cố nén hàng trăm tư vị trong lòng, một đường cau mày, thẳng đến khi về đến điện Kiêm Gia của mình, bình lui mọi người bên cạnh, giữ lại một mình An Như, mới mở miệng hỏi ra chuyện hương cao của An Tuyết.

Trước đây, lúc An Tuyết chưa được phong Quý nhân, cùng An Như tình như tỷ muội, hai đại cung nữ từ nhỏ lớn lên bên người Hiền phi, ăn ở cùng một chỗ, quan hệ hai bên thân thiết đến không thể phân, nếu không phát sinh chuyện An Tuyết phản bội Hiền phi, sợ rằng ở trong lòng An Như, An Tuyết liền như thân tỷ muội của mình vậy. Lúc này nghe thấy Hiền phi hỏi chuyện hương cao của An Tuyết, An Như cau mày suy nghĩ hồi lâu, hình như nhớ mang máng An Tuyết từng nâng niu một thứ như bảo bối, hình như là bình ngọc.

 

Hoàng quý phi bị phế (26)

Trong cung, được chủ tử ban thưởng cũng không phải là chuyện hiếm lạ gì, nhưng bình ngọc này tinh xảo dị thường, cũng không phải Hiền phi thưởng riêng cho An Tuyết, bởi vì Hiền phi vẫn luôn xem hai người như nhau, có thứ gì tốt đều thưởng hai phân, mỗi người một phần.

“Hình như là bình hương cao, là hương mai, An Tuyết giữ kỹ như bảo bối, lần trước nô tỳ nhìn thấy một lần, hỏi thì nàng ta lại không nói.” Hiền phi nghe thấy lời này của An Như, trong lòng tức khắc lạnh phân nửa, không biết vì sao, nàng ta đột nhiên nhớ lại chính mình đã hỏi Chu Bách Hợp muốn tặng lễ vật gì cho Lục thái hậu khi mình đến cung Hàm Phúc trước Thánh thọ của Thái hậu, Bách Hợp từng nói, Lục thái hậu thích hương mai.

Hiền phi nghĩ đến đây, cả người như run lên.

“Nương nương, nương nương…” An Như nói xong, liền thấy sắc mặt Hiền phi đại biến, răng cũng bắt đầu vang lên ‘lạch cạch’, cũng không rõ nội tình, không biết nàng ta rốt cuộc nghĩ tới điều gì, liên tiếp kêu Hiền phi bảy tám tiếng, Hiền phi còn chưa hồi thần lại, trong lòng An Như sốt ruột, cho rằng Hiền phi không lẽ bị động kinh, đang định hô kêu to hơn, lại thấy Hiền phi đột nhiên vươn tay bắt lấy tay mình: “Cái đó là ai thưởng ?”

Trong cung có thể dùng được bình ngọc, đơn giản chính là mấy người đó thôi, cung nữ nhất quyết là không dùng được thứ đó, cùng lắm thì dùng bình sứ đựng đồ đã là cực kỳ trân quý, trong lòng Hiền phi vẫn còn hy vọng chính mình đoán sai, dưới sự kích động, nàng ta không chú ý tới khí lực trên tay mình, móng tay dài được chăm sóc kỹ càng kia ghim vào trong thịt An Như, ngày tháng tư, rõ ràng đã là đầu hạ, thời tiết đã trở nên nóng nực, tay Hiền phi lại lạnh lẽo đến đáng sợ, hơi lạnh kia như xuyên qua đầu ngón tay của nàng ta chui vào trong lòng An Như.

Cũng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, lại dọa Hiền phi thành thế này. An Như cố nhịn run run, cực lực xem nhẹ đau đớn trên tay, cũng không dám giãy giụa, nỗ lực suy nghĩ một lát, ánh mắt mới sáng lên: “Nô tỳ nhớ ra rồi, hình như có một lần, có một lần An Tuyết nói, nói là đồ mà Thái hậu nương nương thưởng cho nàng ta…”

Nghe lời này, Hiền phi chỉ như sét đánh ngang đầu, bị nổ đến khóc không ra nước mắt. Một lát hồi thần lại, thân thể lại như lá rụng trong gió thu, bắt đầu là nhẹ run rẩy, sau đó thì mặt không còn chút máu, môi run rẩy đến lợi hại.

Thái hậu thưởng đồ cho An Tuyết. Thứ cho thể dùng đến bình ngọc để đựng, trong cung này chỉ có vài người mới có bút tích như vậy thôi. Trừ Vĩnh Minh đế, Lục thái hậu, cùng với Tam phi là mình, Đức phi và Chu Bách Hợp ra, tối thiểu chỉ Liễu tần khi đó là có thể dùng. Bản thân Liễu tần dùng, nhưng tiện tay ban thưởng bình ngọc cho người khác, nhất là thưởng cho cung nhân trong cung mình thì lại không có khả năng lớn. Đức phi hận mình thấu xương, tất nhiên là không thể nào. Mà Chu Bách Hợp, ngược lại cũng có thể, nhưng lúc này An Như nói là thứ Thái hậu ban thưởng, lại nghĩ đến chuyện Thái hậu thích hương cao mai, Hiền phi vừa khóc vừa cười, như bị điên: “Không có khả năng, không có khả năng!” Nàng đột nhiên vươn tay quét hết ly tách ở trước mặt mình xuống đất, rồi gục lên bàn khóc lên.

“Nương nương…” Tính tình Hiền phi tuy xấu, nhưng phát giận không có lý do gì như bây giờ lại không nhiều, An Như bị nàng ta khóc đến hoang mang lo sợ, liền cuống quít quỳ xuống, cũng không biết mình nói sai câu nào, chọc Hiền phi giận dữ lôi đình.

“Ta muốn đi tìm nàng ta, ta muốn tìm nàng ta hỏi cho rõ ràng!” Hiền phi đứng lên, An Như quỳ đi lên hai bước, hơi bất an: “Nương nương muốn đi tìm ai?”

“Không được, không thể bị người khác nhìn ra.” Lúc này Hiền phi căn bản không lo chú ý An Như, tự lẩm bẩm một mình, lại dừng lại, nàng ta ngồi yên một lát, lại nhấc tay bụm mặt, anh anh khóc lên.

Một đêm này, Hiền phi liền như bị trúng tà, ngủ cũng không được an ổn. An Như cũng không biết Hiền phi đã xảy ra chuyện gì, dưới tình huống không được chủ tử cho phép, cũng không dám tìm y nữ đến, lại không dám để cho người khác đến canh giữ, chính nàng ta canh giữ ở bên người Hiền phi, nghe trong miệng Hiền phi kêu: “Hoàng thượng tha mạng, thần thiếp không biết gì cả…” Lại thỉnh thoảng nghiến răng nghiến lợi, bỗng nhiên kêu: “Tha cho Quách gia.”

Lời nàng ta kêu ra trong lúc ngủ mơ khiến An Như nghe được nơm nớp lo sợ, nhìn thân thể nàng ta như ngâm trong mồ hôi lạnh, quần áo ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt, An Như sốt ruột đến hai mắt đỏ bừng. Với hai chủ tớ, một đêm này thời gian qua đặc biệt chậm, thật vất vả chịu đựng đến sắc trời vừa sáng, Hiền phi mệt mỏi mở mắt. Nàng ta ngủ một đêm, vậy mà trong hai mắt lại tràn đầy tơ máu, bắt đầu là ngủ không được, càng về sau lại là không ngừng gặp ác mộng, lúc này thật vất vả thoát khỏi ác mộng mở mắt ra, Hiền phi quả thật như bệnh nặng một trận, giọng khàn khàn kêu: “An Như?”

“Nương nương?” An Như cả đêm không ngủ được, lúc này vành mắt cũng đỏ lên, Hiền phi vừa mở mắt, nàng ta liền phát hiện, nhưng không dám đến gần, lúc này nghe thấy Hiền phi gọi tên mình, An Như cuống quít tới gần: “Đêm qua nương nương có phải trúng kế, bị người khác gài bẫy không?” Tình trạng của Hiền phi tối qua, quả thật giống như đúc bị người khác nguyền rủa, trúng yểm thuật, lúc này An Như nhớ đến hình ảnh hai mắt Hiền phi đỏ bừng, hệt như bị điên, cả người vẫn phát run.

“Không bằng nô tỳ nghĩ biện pháp nhờ người truyền tin về Quách phủ, cầu lão gia giúp.” An Như cũng không dám để lộ ra chuyện của Hiền phi, chỉ sợ để lộ tiếng gió khiến Hoàng đế chán ghét vứt bỏ, càng nghĩ nàng ta chỉ đành phải tìm cha của Hiền phi xin giúp đỡ.

Hiền phi lắc đầu, tiếng nói hơi khàn khàn: “Không cần, trong lòng Bản cung rõ ràng, thật sự là gần đây phát sinh quá nhiều chuyện, trong lòng mệt nhọc thôi.” An Như là nha hoàn thiếp thân của nàng, cùng lớn lên với nàng, tình cảm không phải bình thường, vốn nàng hẳn nên tin tưởng An Như mười phần, cũng không biết là bởi vì sự việc này quá lớn, hay bởi vì An Tuyết phản bội khiến trong lòng Hiền phi cũng không quá tin tưởng An Như.

Đối mặt với gương mặt thân thiết của đại cung nữ, Hiền phi lại thế nào cũng không nói được nên lời, nàng ta cắn môi, chỉ lắc đầu một cái, bộ dáng muốn nói lại thôi, một lát sau thở dài: “Đỡ Bản cung dậy.”

“Thỉnh an thái hậu thì còn sớm, đêm qua nương nương không nghỉ ngơi tốt, không bằng ngủ thêm chút nữa đi?” Nghe thấy Hiền phi muốn dậy, An Như khuyên nhủ hai câu.

Nghe trong miệng nàng ta nhắc tới hai chữ ‘Thái hậu’, Hiền phi giống như bị kim đâm, trên mặt hiện lên sợ hãi, con ngươi trong nháy mắt thu lại nhỏ như lỗ kim, kinh hoảng vội vàng lắc đầu, con ngươi kia cũng run rẩy hai cái, giọng nói hơi khô chát: “Không cần, dậy thôi.” Trong cung không thịnh hành mắt đỏ, nếu nàng mang đôi mắt đỏ bừng này đi thỉnh an Thái hậu, sợ rằng lát nữa gặp phải Đức phi, lại bị nàng ta cười nhạo.

An Như nghe nàng ta muốn dậy, trong điện Kiêm Gia mới dần dần có thêm mấy phần không khí sinh động, người người bưng nước nóng cầm khan vào, An Như nhận lấy khăn ấm đắp lên mặt Hiền phi, đợi được hai khắc chung hậu, đem Hiền phi trên mặt mỹ dung dưỡng nhan thuốc đông y nê một quát hạ, kia da tựa như tân bác vỏ trứng gà một loại.

Tuy Hiền phi nhỏ tuổi, nhưng đến cùng đã ở trong cung được hai ba năm, nên càng thành thục hơn xa các thiếu nữ cùng tuổi, hơn nữa nàng ta lại biết quan hệ lợi hại, bởi vậy mặc dù đêm qua ngủ không ngon, nhưng đợi đến khi thay quần áo xong bước ra khỏi cửa điện Kiêm Gia, thì nàng ta đã triệt để bình tĩnh lại, thần sắc sốt ruột còn lưu lại trên mặt trước đó chớp mắt đã không còn một mảnh, trước khi ra cửa, nàng ta còn căn dặn An Như giữ kín bí mật, lời nói của hai người đêm qua, một chữ cũng không được tiết lộ, mặc dù An Như không rõ nội tình khi thấy nàng ta trịnh trọng như vậy, nhưng vẫn vâng theo.

Trước kia, khi thỉnh an Lục thái hậu trong điện Phượng Minh, Hiền phi luôn là hận không thể nịnh nọt Lục thái hậu nhiều hơn, nhưng lúc này bởi vì biết được một vài chuyện lớn bằng trời nào đó, nàng ta ở trong điện Phượng Minh quả thật là một ngày dài như một năm. Cũng may Hiền phi cố gắng trấn định, hơn nữa tâm thần Lục thái hậu hình như cũng không yên, nên cũng không chú ý tới khác thường của nàng ta, ngồi một chút liền cho bọn họ lui xuống.

Lúc kiệu nhỏ của Đức phi rời đi, Hiền phi đứng trước điện Phượng Minh mờ mịt không biết phải làm sao. Bây giờ đúng tiết tháng tư, trong cung đủ loại hoa đang nở rộ rực rỡ, nhưng dưới bề ngoài hoa lệ rực rỡ này, lại che giấu dơ bẩn và vẩn đục, Hiền phi như một đứa trẻ đi lạc, một lúc lâu sau, khi An Như cũng không nhịn được muốn mở miệng hỏi nàng ta, nàng ta mới mấp máy môi: “Đi cung Hàm Phúc.”

Thái giám nâng kiệu còn chưa nâng lên, Vân quý nhân An Tuyết bây giờ đã ôm bụng lớn chầm chậm đi ra khỏi điện Phượng Minh. Bởi vì mang thai, nàng ta được Thái hậu giữ lại uống một tách trà, ra trễ một chút, nhìn thấy Hiền phi còn ở đây, liền tiến lên thỉnh an: “Tỷ tỷ vẫn còn chưa đi sao?”

“Ai là tỷ tỷ của ngươi?” Hiền phi vừa nghe nàng ta kêu như vậy, liền cười lạnh hai tiếng, lại nhìn An Tuyết, không biết có phải bởi vì đêm qua ngoài ý muốn biết chuyện hay không, mà lúc này trong ánh mắt Hiền phi nhìn An Tuyết mang theo lạnh lùng rõ ràng, không còn thần sắc oán hận như trước nữa: “Ngươi cũng xứng xưng tỷ muội với Bản cung sao?” Chỉ có thể tính là một thế thân của Thái hậu mà thôi, sợ rằng nếu không phải bởi vì nàng ta mang thai, thì lúc này ngay cả bộ dáng của nàng ta thế nào, Vĩnh Minh đế cũng đã quên mất rồi, buồn cười là An Tuyết còn mơ mộng từng bước một bò lên.

Hiền phi không nhìn gương mặt đã xanh trắng đan xen kia của An Tuyết, gõ kiệu nhỏ, ra hiệu cho mọi người đứng dậy rồi đi khỏi.

Phía sau An Tuyết duy trì tư thế thỉnh an, thẳng đến khi kiệu nhỏ của Hiền phi không còn nhìn thấy, mới đứng lên, ánh mắt lộ ra oán hận.

Trong cung Hàm Phúc, bởi vì cấm túc chưa giải, Bách Hợp không cần đi thỉnh an Lục thái hậu, liền ngủ đến mặt trời lên cao mới dậy. Lúc Hiền phi đến, nàng còn đang ngồi trước gương chải đầu, trong thời gian cấm túc, nàng không chỉ không nóng nảy tiều tụy, mà ngược lại dưỡng thành sắc mặt rạng rỡ. Cung nữ chải cho nàng kiểu tóc lăng vân kế, trên trán mang trâm cài rũ xuống trước trán, dung sắc cũng không vì không có Hoàng đế sủng ái mà phai nhạt mấy phần, cung nhân cầm bút vẽ mày cho nàng, cặp mắt long lanh tỏa sáng, da thịt tản ra trắng nõn sáng bóng, hai gò má mang theo đỏ ửng, chứng tỏ tối qua ngủ cực kỳ ngon.

Một nữ nhân còn đang bị Hoàng thượng xử phạt chán ghét vứt bỏ, cũng mất đi Hoàng tử bàng thân, bắt buộc cấm túc trong cung nữ nhân, lúc này lại trông như càng xinh đẹp hơn Chu Bách Hợp lúc trước ba phần, trong lòng Hiền phi không khỏi có chút đố kỵ, lại nhìn cung nữ bôi son lên mu bàn tay, lấy tay hòa tan ra màu, dùng ngón áp út chấm rồi chầm chậm thoa lên môi nàng ta, trong gương đồng liền chiếu ra hình dáng một tiểu mỹ nhân.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion7 Comments

  1. Hiền phi Quách thị bị Bách Hợp làm cho sợ hãi. Sau khi nghe An Như nói về việc An Tuyết cũng được thái hậu tặng cao hương mai thì nàng biết là mình đã biết bí mật có thể làm mình và Quách gia mang tội chết. Hiền phi thì khổ không ngủ được, lại gặp ác mộng còn Bách Hợp thì ngủ ngon dung quang tỏa sáng. Rõ là mình bị tính kế nhưng Hiền phi vẫn phải tới gặp Bách Hợp.
    Cảm ơn editors

  2. Có thể Hiền phi cũng biết được nội tình của Hoàng thượng và Lục thái hậu, nên đã rất sợ hại và gần như điên loạn. Bây giờ nàng ta cũng không còn tranh giành cho bản thân nữa mà là vì Quách gia, hiển nhiên cũng phải thông minh lên rồi. Trận chiến càng ngày càng lôi kéo thêm nhiều người, Hợp tỷ thật xuất sắc nói 2 3 câu rồi để người khác tự suy luận không cần phải tốn nhiều lời. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  3. À Há. Cách tiết lộ bí mật của BH thật độc đáo nhở, chỉ cần nói 1 việc nhỏ là Hiền phi tự liên hệ hiểu đi nha. Mà không ngờ Vĩnh minh đế lại yêu Thái hậu ghê vại, lại còn lâm hạnh những kẻ có mùi hương giống nữa chứ. Ghê thặc

    Tks tỷ ạk

  4. ;70 Hoàng thượng à, ngài quả thật không cứu chữa được a! Phen này Hiền phi sẽ liên minh với BH tỷ một lòng một dạ chứ? Để còn thanh trừng hậu cung nào!

  5. Hê hê đoán ra rồi hả Hiền phi. BH gợi ý cho nàng tự đoán đó. Sơj chưa? Kkk giờ thì toàn tâm toàn ý nghe sắp đặt của Bh đi nhé. Sau này Bh sẽ lên làm thái hậu đó.(tớ đoán vậy) ;97

  6. Sao thấy ghét tên hoàng thượng thế này nhỉ. Giờ Hiền phi ko muốn lên thuyền cũng ko dc nữa rồi . Chờ BH vạch trần đôi mẹ kế con chồng này. Lót dép hóng!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: