Tận Thế Song Sủng – Chương 253+254

18

Chương 253: Rung động tuyệt diễm.

Edit: Hoa Hỷ Nhi

Beta: Sakura

Cố Úc Trạch lúc đó đang hút thuốc lá không khỏi há hốc miệng ra, ngay cả thuốc lá trong miệng rơi xuống từ lúc nào cũng không biết, trong con ngươi màu đen của hắn chỉ còn lại bóng dáng của Đường Nhược.

Trong đôi mắt trở thành ánh sáng rực rỡ.

Áo khoác màu cà phê kia bị gió thổi lên, khi ánh mặt trời chiếu xuống, hòa vào với ánh nắng màu vàng trên cao. Bóng dáng bên trên tường thành kia cùng ánh mặt trời như hòa vào một thể, ánh mặt trời chiếu nghiêng, cả người cô gái đó như hoa trong gương, như trăng trong nước, như hoa mùa xuân, như ánh trăng mùa thu…

Rung động tuyệt diễm!

Đây phải là một từ xinh đẹp thế nào.

” Chị Đường thật sự đẹp như thần tiên vậy, thật là lợi hại!”
Tiểu Y há hốc miệng, cũng nhìn đến ngẩn cả người, cậu thật sự không nghĩ rằng Đường Nhược lại có thể lợi hại như vậy, có thể “Bay thẳng” lên như thế ngay lúc này, đám người có dị năng kia hầu như đều không có khả năng đó!

” Rốt cuộc là cô ấy đã làm thế nào?” Người đàn ông cường tráng trong đoàn đội Độc Bộ hỏi những người khác.

Đã làm thế nào?

Có người ngẩn ngơ trả lời: “Mọi người đều nói là giẫm lên bóng nước!”

Đúng vậy, chẳng qua là giẫm lên bóng nước mà thôi.

Cũng là dị năng mà thôi, không có gì lớn cả.

Thế nhưng, đổi lại là hắn, đừng nói là giẫm lên bóng nước… Ha ha, dù có là bóng da, cũng giẫm không quá độ cao 2 mét.

Bên này, Đường Nhược không biết rằng bản lĩnh giẫm lên bóng nước của cô đã dẫn tới sóng to gió lớn, câu nói đầu tiên khi cô đi lên đương nhiên là thuyết phục binh sĩ bên cạnh: ” Sĩ quan, các anh không thể nổ súng xuống bên dưới được, nếu còn tiếp tục nổ súng, hỗn chiến phía dưới thật sự sẽ không còn cách nào cứu vãn được nữa, tình huống bây giờ đã rất xấu, điều trụ sở muốn không phải là xảy ra nội chiến, mà là quân đội cùng những người có dị năng đoàn kết chống lại sự tấn công của Zombie triều!”

Đội trưởng đội súng bắn tỉa thấy Đường Nhược nói như vậy, lại thấy những dân chúng của trụ sở ở bên dưới đang ngẩng đầu lên nhìn kia, đều là một vẻ mặt sùng bái.

Vừa mới bị khiếp sợ bởi hình ảnh vừa rồi, nên lúc nói chuyện cũng có chút không được lưu loát : ” Việc này, vị tiểu thư này… Nếu tình hình phía dưới không có hỗn chiến, đương nhiên chúng tôi sẽ không bắn, sứ mạng của chúng tôi là bảo vệ sự an toàn của trụ sở, duy trì trật tự trong trụ sở…”

Đường Nhược nhìn xuống bên dưới một chút, không xác định hỏi: ” Mọi người đừng đánh nữa”

Tiểu đội trưởng nói: “Bọn họ không náo loạn, chúng tôi tất nhiên sẽ không bắn.”

Bọn họ cũng không phải là loại người có sở thích biến thái, thích chơi CS bắn đầu người.

Đường Nhược hướng xuống đám người đang kích động bên dưới, đi thẳng vào mục đích: “Những người có dị năng ở bên dưới, mọi người cũng đừng đánh tiếp nữa, giờ là lúc trụ sở đang đối mặt với hiểm nguy, mọi người cần phải đồng tâm hiệp lực, chứ không phải ở chỗ này xảy ra nội chiến. Có câu ‘môi hở răng lạnh’, nếu như trụ sở không còn nữa, toàn bộ chúng ta sẽ không còn nơi để sinh sống, giờ đây tình hình đất nước đã như vậy, lẽ nào mọi người cam lòng phá hủy đi cảng tránh gió cuối cùng đã vất vả tạo dựng lên sao?”

Tất cả mọi người đều đứng đấy ngẩn ngơ, nghe Đường Nhược nhô đầu ra nói chuyện, nhìn mái tóc đuôi ngựa của cô ở trên tường thành bị gió thổi lên, nhìn đôi môi của cô đóng đóng mở mở, toàn bộ đều im hơi lặng tiếng.

Ngay cả đám người Phan Hiểu Huyên, Dương Lê cũng nhìn đến quên cả sự căng thẳng vừa rồi của mình.

Lúc này, một là không có dị năng phóng loạn lên, hai là không có đạn bay tứ tung, ba là đám người không còn tức giận nữa, các cô cũng cảm thấy yên tâm.

Đường Nhược vẫn tiếp tục nói: “Người nhà của mọi người ở bên ngoài đương nhiên trụ sở sẽ không bỏ mặc không quan tâm, hiện tại là thời khắc nguy cấp sồng còn của trụ sở, tất cả mọi người đều là trụ cột của đợt Zombie triều lần này, trụ sở tuyệt đối sẽ không bỏ rơi! Nhưng giờ mọi người tập trung ở nơi này chen nhau ra ngoài, sẽ chỉ gây thêm áp lực cho cửa Nam mà thôi, mọi người hãy chờ một chút, người chủ trì của trụ sở đang trên đường tới đây, chờ bọn họ tới rồi chúng ta mới hỏi rốt cuộc dự tính như thế nào cũng không muộn.”

Giọng nói của cô nhẹ nhàng trong trẻo, còn có chút mềm mại riêng biệt của thiếu nữ.

Thanh âm như vậy tuyệt đối không phù hợp để diễn thuyết, cho dù tiếng phổ thông có chuẩn mực cỡ nào, vẫn không thích hợp để đứng ở nơi cao như trên tường thành này nói chuyện.

Nhưng bên dưới lại không có một người nào cười nhạo cô.

Tất cả mọi người đều im lặng đứng đó.

Hình ảnh yên tĩnh như vậy khiến cho Đường Nhược vốn đã quên đi vẻ hồi hộp, lại có một chút căng thẳng lên.

Vừa rồi không tự chủ được mà bay lên tường thành như vậy chỉ là hành động theo bản năng để ngăn cản trận ác chiến sai lầm này, giảm bớt tổn thất xuống mức thấp nhất mà thôi.

Cho nên, sau khi tất cả mọi người bừng tỉnh lại đều nhìn cô chằm chằm, nếu nói không căng thăng là giả.

Lúc này đám người tập trung đông đảo, Phương Thanh Lam cũng là một người trong số đó, thân là một nhân viên tình báo của trụ sở, giờ phút này sao có thể không có anh ở đây được.

Thời điểm vừa rồi khi tất cả mọi người vẫn đang ngẩn người, anh lại có thể hết sức chuyên nghiệp, lấy máy quay ra ghi lại toàn bộ quá trình Đường Nhược ‘Bay tường’.

Nhận thấy lúc này xung quanh cửa thành toàn bộ đều lặng im như tờ, từ từ kéo gần tiêu cự trong máy quay, lại càng nhìn được rõ ràng nét mặt đang căng thẳng của Đường Nhược ở bên trên kia.

Nên anh lấy tay che máy quay lại, giơ thẳng tay lên rồi hét lớn: “Nữ thần! Chúng tôi đều nghe theo cô, chúng tôi ủng hộ cô!”

Một tiếng này vang vọng trong lòng mọi người, toàn bộ mọi người hai mặt nhìn nhau.

Nghe? Hay không nghe?

Ủng hộ? Hay không ủng hộ?

Có điều ,nữ thần này quả thật là một câu cũng không nói sai.

Bay thẳng lên như vậy, dung mạo như vậy, lòng nhiệt tình ngăn cản đạn đã bắn ra, phản đối cuộc chiến bên trong trụ sở như vậy…

Tất cả cô gái ở chỗ này, có ai có thể làm được?

Liệu ai  có thể tạo ra  một bức tranh nước chảy mây trôi như vậy?

” Nữ thần, chúng tôi nghe theo cô, chúng tôi ủng hộ cô!” Dương Lê và Phan Hiểu Huyên ngay lập tức kịp phản ứng, cũng tiếp nối để xoa dịu tình hình.

” Nữ thần, chúng tôi nghe theo cô, chúng tôi ủng hộ cô!” Câu tiếp nối thứ ba chính là tất cả mọi người trong đoàn đội Tùy Tiện.

Phương Thanh Lam có người bạn đang đứng bên cạnh, hắn vỗ vai kêu người bạn đó nói tiếp. Người đó dù đã mặc quần áo thật dầy, nhưng cả bả vai lại bị đập đến đỏ cả lên, không còn cách nào, hắn đành phải vỗ bên người bên cạnh tiếp tục nói những lời này.

Ba người có thể thành hổ!

Có một người tiếp nối thì có người thứ hai, có đám thứ nhất tiếp nối thì có đám thứ hai…

Sau cùng, phần lớn mọi người ở phía dưới đều không ngừng hô to: “Nữ thần! Tất cả chúng tôi nghe theo cô, chúng tôi ủng hộ cô!”

” Các cậu nói…” Cố Úc Trạch nhìn Đường Nhược đang đứng trên tường thành trước mắt, nét mặt có vẻ lúng túng, giọng nói cũng có chút mờ mịt: ” Nếu bây giờ tôi lên tường thành trực tiếp hôn cô ấy một cái, có phải là sẽ chứng minh được với toàn bộ người trong trụ sở rằng cô ấy là của tôi không?”

Đoàn đội Độc Bộ: “…”

Nghĩ đến lần trước khi ở chung một chỗ trong biệt thự, Bạch Ngạn đánh nhau với Cố Úc Trạch, lại nghĩ nghĩ đến cái lão cáo già Hồ Hạo Thiên trong đoàn đội đó.

Đoàn đội Độc Bộ nghe thấy đội trưởng nhà mình nói câu này thì hoảng sợ, cả người… Không phải, là cả đoàn đội đều thấy không xong rồi!

Đội trưởng đây là muốn, muốn chết sớm sao

Nhất định ngàn vạn lần phải ngăn cản!

” Đội trưởng anh ngàn vạn lần phải giữ được sáng suốt.”

” Đội trưởng anh ngàn vạn lần phải giữ được tĩnh táo.”

” Đội trưởng, anh đến đây hít đất mấy cái đi, sau đó giữ tâm trạng thoải mái.”

” Đội trưởng, tương lai tốt đẹp như vậy, anh không thể u mê không chịu tỉnh ngộ.”

Cái tên Bạch Ngạn đó là kẻ cay độc bụng dạ đen tối, cay độc rất lợi hại, nếu như đội trưởng nhà mình lại có ý đồ nữa, hai lần phạm phải…

Biệt thự không có ở là chuyện nhỏ, chỉ sợ đoàn đội sẽ bị diệt!

Nghĩ thôi đã cảm thấy đây sẽ là một cảnh tượng khủng bố cỡ nào.

Cố Úc Trạch lại chằng thể tỉnh táo nổi.

Bây giờ trong đầu của hắn chỉ toàn là hình bóng của cô, trong đầu đều là giọng nói trong trẻo khi diễn thuyết của cô.

Nếu như người gặp cô sớm một chút là hắn, mà không phải là tên Bạch Ngạn đó thì cục diện bây giờ có phải sẽ không giống thế này không?

Mỗi người đàn ông nhìn thấy cô gái mình thích lại là hoa đã có chủ, đều hận rằng gặp nhau quá muộn, đều thể không tránh khỏi mà muốn hỏi một câu như vậy.

Nhưng mà, kết quả ư?

 

Chương 254: Kéo chân sau ông đây.

Bên này tiếng hô hào nữ thần vang động đất trời, bên kia La Tự Cường cũng đã tới đại viện quân đội.

Lúc này Phan Đại Vĩ đang hút thuốc bên trong, đang tiến hành dạy dỗ ‘Đời người khổ đoản, phải vui chơi tận hưởng lạc thú trước mắt‘ với hai binh sĩ đang trực bên cạnh

Nhìn thấy La Tự Cường đến, ông kinh ngạc đứng dậy nói: “Sao vậy Tiểu La, sao ngồi trên xe mà mặt mũi lại đổ mồ hôi liên tục vậy, thận hư rồi à?”

La Tự Cường nhanh chóng nhảy xuống xe, liền giải thích với Phan Đại Vĩ một phen, ngay cả tiếng chửi ‘mẹ kiếp’ cũng không kịp, chỉ có thể lôi kéo ông đi vào: “Nhanh, nhanh, cửa Nam đã xảy ra chuyện lớn!”

” Xảy ra chuyện lớn gì?”

” Tới đây tới đây, trước tiên mang tôi đi tìm Hồ đội cùng Tiểu Bạch rồi nói.”

Phan Đại Vĩ và La Tự Cường vừa chạy vừa nói.

Bên cạnh, hai binh sĩ gác cửa nhìn thấy bọn họ tự mình chạy vào, dở khóc dở cười.

Được rồi, đời người khổ đoản, bọn họ sẽ không so đo với hai người không mời mà tới.

Cách quãng, trong lúc cấp tốc chạy, La Tự Cường cũng nói qua một lần nội dung từ đầu đến cuối.

Phan Đại Vĩ ở trong đại viện ngồi nói chuyện phiếm lâu như vậy, nghe được loa phát thanh, nghe được còi báo động, lại không nghĩ tới cửa Nam sẽ xảy ra chuyện lớn như vậy.

Hai người đều không dám chậm trễ, trực tiếp xông vào phòng họp.

Binh sĩ canh gác bên ngoài biệt thự số 18 đã tỉnh ngủ, trước đó để cho Hồ Hạo Thiên, Bạch Thất xông vào là do bọn họ không có cách nào, năng lực không bằng người ta, giờ sao lại cho phép Phan Đại Vĩ và La Tự Cường cũng xông vào được?

” Người trẻ tuổi, chuyện hệ trọng liên quan đến sinh tử của trụ sở, anh cũng không thể ngăn chúng tôi…” La Tự Cường và Phan Đại Vĩ ở bên ngoài tỏ ra hết sức khí thế .

Binh sĩ canh gác bị huyên náo, không còn cách nào, phải đi vào trình báo.

Chỉ chốc lát sau, Bạch Thất và Hồ Hạo Thiên đều đi ra.

Nghe La Tự Cường giải thích, Hồ Hạo Thiên nghiến răng một cái, nói: “Mẹ nó, cái tên đồng đội ngu như heo này, khi nào mới có thể bắt lại đạp cho nó một cái, kéo chân sau ông đây.”

Cái đồng đội ngu như heo mà anh nói, đương nhiên là Chu Thụ Quang.

Tốc độ Bạch Thất cũng rất nhanh, đi vào nói rõ sự việc bạo loạn ở cửa Nam hiện giờ với Tiền Tướng.

Ban đầu, lúc người ở chỗ này thấy Chu Thụ Quang đi ra ngoài, Chu Tướng cũng có giải thích qua mục đích hắn đi ra.

Giờ phút này nghe Bạch Thất nói như vậy, vẻ mặt đều trở nên ngưng trọng.

Toàn bộ người có mặt ở đây đều đồng loạt nhìn về phía Chu Đại Tướng, ánh mắt giống như nhìn người xa lạ, không mang theo một tia độ ấm nào.

Tiền Tướng dẫn đầu đứng dậy, nhìn về phía Chu Đại Tướng, giọng nói lạnh như băng: “Chu Tướng Quân, con trai ngoan ông nuôi dưỡng thật đúng là chỉ gây thêm họa! Hiện tại an nguy trụ sở ở trước mắt, con của ông còn gây ra một trận nội chiến, quả thật là một nhân tài.”

Còi báo động vừa rồi tất cả mọi người ở đây đều nghe được, nội dung loa phát thanh vừa rồi thì bởi vì phòng hội nghị sau khi cải tạo lại, hiệu quả cách âm quá tốt, mọi người đều không thể nghe được.

Trên mặt Chu Tướng lúc đỏ lúc trắng, ông ta nhất định không tin con trai mình sẽ ngu xuẩn đến vậy, sẽ trắng trợn khơi mào nội chiến bên trong trụ sở.

Nhưng mà chuyện đi gọi đám người có dị năng về mang về lợi ích này, ông ta quả thật không có nói rõ với Chu Thụ Quang.

Chu Tướng đứng lên nói: “Trước tiên, đi cửa Nam xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mới có thể nói ai đúng ai sai, có người hắt nước bẩn lên người tôi, tôi nhất định sẽ không chấp nhận, tạm thời tôi sẽ không truy cứu.”

Tiền Kim Hâm cả giận nói: “Con trai ông gây ra cục diện rối loạn như thế, đương nhiên ông muốn đi thu dọn cho tốt!”

Nguyên chủ tịch lông mày nhíu chặt, giọng nói so với hai người cũng có vẻ bình tĩnh hơn: “Tiền Tướng, trước tiên ông đi nhìn xem tình huống bên ngoài là thế nào đã rồi lại nói, giờ là giây phút quan trọng, không thể để xảy ra bất cứ sai lầm nào.”

Tiền Kim Hâm lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Chuyện quá khẩn cấp, cửa Nam lại quá xa, đâu còn thời gian đi bộ.

Tiền Tướng lệnh cho bí thư trực tiếp mang xe ra, kêu Bạch Thất cùng Hồ Hạo Thiên ngồi vào ghế đầu.

Phan Đại Vĩ cũng chui vào nói: “Này, không thể ném tôi đi được.”

Sau khi Chu Đại Tướng ra khỏi biệt thự số 18, cũng ngồi xe riêng, sau khi vào trong xe, ông ta không còn như vừa rồi mặt không đổi sắc nữa, mà hai tay xoa huyệt thái dương, mệt mỏi hỏi bí thư: “Chu thiếu gia giờ đang ở đâu? Trước khi tôi phân phó chuyện cho nó, nó ở đâu?”

Bí thư nói: “Chu thiếu gia bây giờ chắc phải ở trạm loa phát thanh, còn về chuyện triệu tập người có dị năng, Chu thiếu gia phải đi căn cứ triệu tập quân nhân nữa.”

” Rốt cuộc nó đã phát ra những thứ gì, làm sao lại để cho người ta bắt được thóp?”

Bí thư làm đến được vị trí này, đương nhiên cũng là người làm việc có hiệu suất cao, làm việc rất nhanh, bởi vì lái xe bất tiện, liền mở quyển sổ ra ghi lại chuyện Chu Đại tướng đưa ra.

Trong đó đương nhiên là nội dung của loa phát thanh vừa rồi.

Cái nội dung này công bố thông tin để mọi người biết, đúng là một nội dung phát thanh rất bình thường, cũng coi là có trật tự, rõ ràng..

Nhưng đối với tình trạng hiện giờ, nội dung như vậy vô tình là muời phần sai trái.

Vẻ mặt Chu Tướng sau khi nhìn được nội dung này, không phụ sự mong đợi của mọi người, biến thành màu đen như tấm bảng trong phòng học.

Nếu không phải ông ta thể trạng tốt, sợ rằng bây giờ đã phải thổ ra ba lít máu, nhuộm cửa sổ xe thành màu đỏ chót rồi.

Mà trong phòng họp sau khi mấy vị đại lão đi, nội dung của hội nghị này đương nhiên là không tiếp tục được nữa.

Sau khi Nguyên Khoản Khoản nhìn thấy mấy người kia đi, cũng xách túi đến định rời khỏi nơi này.

“Con muốn đi đâu?”

Vẫn chưa đi được mấy bước, Nguyên chủ tịch đã nhìn ra ý đồ của cô, giọng nói như từ sau lưng cô vang lên.
” Cha”. Nguyên Khoản Khoản quay đầu, nhe răng cười một tiếng, miệng ngọt ngào nói: “Con chỉ là ra đường số hai đi dạo một chút mà thôi.”

” Đi dạo đường số hai một chút có cần mang theo ba cái đường đao, cùng một cái túi du lịch lớn?” Nguyên chủ tịch mở hội nghị một ngày, cũng rất mệt mỏi, ông đỡ đầu đứng lên, ngoắc tay với cô, ý bảo nơi này không phải là nơi nói chuyện.

Nguyên Khoản Khoản cũng biết ý nhanh nhẹn gật đầu, bĩu môi theo sau, hai cha con đến phòng trà.

Nguyên chủ tịch tự rót cho mình một ly cà phê, giữ giọng nói khiêm tốn nói: “Khoàn Khoản, hôm qua cha đã đã nói với con,  bây giờ bên ngoài rất nguy hiểm, một cô gái như con, không có đoàn đội không có vệ sĩ, chỉ có một mình, con muốn đi đâu? Vệ Lam trước đó từng có nhóm riêng đi đánh Zoombie bên ngoài, cha cũng đã nói, nếu con bằng lòng thì có thể cùng hắn cùng đi ra ngoài, như vậy cha cũng có thể yên tâm một ít.”

Nguyên Khoản Khoản cũng nói thật: “Cha, con không thích Vệ Lam, con đã nói với cha rất rõ ràng rồi.”

Nguyên chủ tịch nói:: “Không thích cũng không sao, cho nên cha mới muốn cho con cùng hắn ra ngoài, vì hắn có kinh nghiệm ở bên ngoài, cũng có kinh nghiệm đánh với Zoombie, con đi theo hắn ít nhiều có thể học được một chút kinh nghiệm, để cho con trưởng thành hơn.”

Mỗi cha mẹ chỉ cần là giáo dục con gái của mình, đều thao thao bất tuyệt, ngay cả thân là người lãnh đạo tối cao của nước Hoa – Nguyên chủ tịch cũng không ngoại lệ.

Đối với vẻ mặt cằn nhằn của cha mình, Nguyên Khoản Khoản không thể làm gì khác hơn là gật đầu: “Biết ạ, biết ạ…” Nói xong, lại nghĩ đến cái gì đó, lại gần hai bước, chậm rãi cười cười: “Đúng rồi cha, cái người trẻ tuổi giữa đường đánh nhau cùng chúng ta ở trên đường, lại xông vào phòng họp là ai ?”

Nguyên chủ tịch cầm ly cà phê, nhìn chăm chú tỉ mỉ con gái của mình, trên gương mặt của con gái ông hồng phấn xinh đẹp, bình thường là đứa tùy ý kiêu căng vô cùng, giờ phút này ngược lại lại có một chút dáng vẻ của cô gái nhỏ.

Cho đến khi Nguyên Khoản Khoản đã bị nhìn chằm chằm đến xấu hổ, Nguyên chủ tịch mới chần chừ, hứng thú từ từ nói: “Người trẻ tuổi nào?”

 

Discussion18 Comments

  1. Đường Nhược không ngờ bây giờ lại thành nữ thần của mọi người tại căn cứ. Phương Thanh Lam quá nhạy, chớp thời cơ quay phim kích động quần chúng tôn Đường Nhược thành nữ thần. Chu Thụ Quang kỳ này sướng rồi. Hắn ta gây ra cục diện nội loạn để Chu tướng cha hắn dọn dẹp. Nguyên Khoản Khoản hình như có hứng thú với Bạch Thất. Có chuyện hay rồi.
    Cảm ơn editors

  2. 7 Ngạn lọt vào mắt xanh của công chúa nhà họ Tiền, Khoản Khoản rồi. Còn Đường Nhược thì lọt vào mắt xanh của ngàn người, vận đào hoa của 2 vợ chồng tới rồi. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  3. Ây gù, phen này lúc BN đến mà thấy vợ mình dc nhiều ng hâm mộ vậy sẽ ăn dấm chua kinh khủng lắm cho mà coi nè. Mà ta đoán không sai mà, Nguyên Khoản khoản thích BT rồi ah, sợ tính tunhf này sau này sẽ bám lấy BT không buông cho mà xem. hazz

    tks tỷ ạk

  4. Đúng là không từ ngữ nào có thể diễn tả được đN lúc này mà. Cô y như tiên nữ hạ phàm vậy. Không nghĩ tới ĐN yếu đuối hay dựa dẫm vào BT giờ lại có thể tự mình làm nên chuyện mọi người đều cảm phục đấy.
    Nhờ hiệu ứng mà tất cả mọi ngừoi đều hô to đồng lòng nghe theo ĐN đây. Giờ cửa nam ít nhất là trước khi đám BT tới sẽ không có bạo loạn nữa rồi. Sau lần này cố úc trạch có lẽ lại quyết tâm tranh đN với BT hơn đây.
    Cảm ơn edictor

  5. Tin tốt là nhờ Đường tỷ mà cuộc nội chiến giữa quân đội và dị năng giả đã được giải quyết trong êm đẹp, tin xấu là vì chị Đường quá mức kinh diễm nên đã gieo rắc đào hoa hơi nhiều rồi, Cố đội không nói đến đi, dù gì cũng có tình cảm trước rồi, bây giờ nhìn thấy cảnh nảy kiểu như thêm thuốc kích thích thôi, nhưng những người lần đầu nhìn thấy chị Đường chưa chắc đã trấn định như vậy nha, và có thể chị cũng kéo được vô số cừu hận từ mấy cô nương nữa
    Còn chuyện thành Nữ Thần thì không biết là chuyện tốt hay xấu đây
    Chu Thụ Quang đang tự đào mộ chôn mình rồi, làm việc không chu toàn, không biết lúc anh Bạch đến nơi thì sẽ phản ứng thế nào đây, có khi nào khẳng định chủ quyền luôn ngay tại tường thành không ta
    Cảm ơn các bạn đã edit.truyện ah

  6. Đường Nhược đã thành Nữ Thần trong lòng mọi người trong căn cứ rồi, Cố Úc Trạch lần này bị hình ảnh xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm của Đường Nhược in sâu trong tâm trí rồi, định tranh với Bạch Thất ư không có cửa đâu. cha con nhà Chu đại tướng lần này đúng là chọc hoạ rồi, sau vụ này căn cứ tính xử lý chu thụ quang ntn đây, Nguyên khoản khoản chú ý đến Bạch Thất rồi. haiz lại 1 đoá hoa đào nữa của Bạch Thất nở rộ.

  7. Đúng là không sợ đối thủ mạnh như hổ, chỉ sợ đồng đội ngu như heo. Đồng đội như CHu Thụ Quang thì càng chỉ biết kéo chân sau của mọi người thôi.
    Mà đừng bảo em gái Nguyên KHoản Khoản lại cảm nắng Bạch Thất của chúng ta nhé, không ổn đâu =))

  8. Trangnguyen1412

    Đường nhược kỳ này thành nữ thần của trụ sở luôn rồi, rúng động quá mà.hoa đào lại bay tứ tung cho coi.ma a Bạch cg ko kém, lại kéo them 1 cai hoa đào hơi nặng nữa nè.hai vợ chông nhà anh ke tam lamgj ng nữa cân haha.hy vọng moi ng vượt qua zombie trièu kỳ này an toàn

  9. Xong rồi, Nguyên Khoản Khoản để ý tới BT rồi kìa. Nhưng mà BT lạnh lùng như băng, Nguyên tiểu thư chắc cũng đầu hàng sớm. Càng như này càng hy vọng Nguyên tiểu thư gia nhập đoàn đội. Nhưng dĩ nhiên phải bỏ cái thích thú với BT đi trước đã, nếu ko sẽ bị đóng bắng suốt ngày.
    lần này mng ra ngoài, nhìn ĐN dẹp loạn, chắc cũng là điều ko thể ngờ tới. Chu tướng muốn bảo vệ con mà lực bất tòng tâm, còn thêm tức giận công tâm nữa. Ngu như heo thế này sao có tố chất làm lãnh đạo cho được

  10. Nghi rồi mà con nhỏ Khoản Khoản đã nở hoa đào với Thất ca rồi. Nhược tỷ vô địch lên chức nữa thần rồi phải chiến đấu loại bỏ tiểu tam thôi.

  11. Ui ui. Biết ngay Thất ca dính chưởng của 2 cha con này mà. Giờ đau đầu rồi không biết giải quyết sao đây. Tính tình Thất ca kiểu gì cũng k quan tâm rui đá bay cô nàng Khoản Khoản này cho xem

  12. Nữ thần tỷ tỷ lên ngôi, ái nữ chủ tịch humm chờ đáo hẹn ngày đấu đạo , xem ngươi lợi hại đến au. Cha già CUT mê mẫn r, ko sợ tiểu nhân chỉ sợ tiểu nhân có đầu óc

  13. Dù đã là tận thế nhưng câu nói này vẫn không sai chút nào ” không sợ đối thủ mạnh như hổ, chỉ sợ đồng đội ngu như heo”. Câu này xin được gửi tặng Chu tướng.

  14. Nguyễn Thị Quỳnh Trang

    Vẫn không hiểu bạn Cố Úc Trạch này lắm, tiếp xúc với người ta được mấy lần mà yêu với chả đương. Nếu tiếng sét ái tình thì chả tin được vì anh ta còn có truyện cũ mà. Với cả vừa thích cô ý vừa lợi dụng, muốn chiếm hữu nhưng chả thấy có hành động thể hiện tình cảm chân thành nào, toàn hại với lợi dụng. Nản bạn quá. Đường Nhược thể hiện bản thân rồi, không biết có bị nguy hiểm với tiến sĩ Tào ko nữa. Cảm ơn vì đăng truyện .

  15. Không biết Nguyên Khoản Khoản này là người thế nào, nếu là người biết tự trọng thì khi biết BT đã có vợ, lại không để ý đến cô ta, cô ta sẽ lui lại, còn nếu lại vô sỉ như Tô Tiêm Ảnh thì mới rắc rối à.
    Đường Nhược đúng là tuyệt vời ông Mặt Trời luôn ;47

  16. Anh Bạch lại bị đào hoa rồi :)) rắc rối nhỏ thôi mấy cưng. Bé Đường chuẩn bị đánh đào hoa kiếp với cá Trạch. Mong chương sau là lôi đc bé Chu ra tét vài cái, ngu quá ngu rồi.

  17. Cố vô sỉ lần này mới thực rung động trước ĐN, còn con gái chủ tịch hat xách depa cho ĐN nhé, tận thế rồi mà vẫn sống trong tháp ngà, ngang ngược vô lối

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: