Bia Đỡ Đạn Phản Công – Hoàng quý phi bị phế 11+12

7

Hoàng quý phi bị phế (11)

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

“Cũng thật trùng hợp, thái giám vừa mới phạm sai lầm liền bị đánh chết?” Bách Hợp cười lạnh hai tiếng, lại nói tiếp: “Khăn tay của ngươi bị rớt trong Ngự hoa viên, trùng hợp là ngày đó Mộ Bắc của Bản cung liền gặp chuyện không may trong Ngự hoa viên, sợ rằng muội muội còn chưa nghĩ ra, khăn tay của mình rốt cuộc là đã bị thiêu hủy, hay đã bị thiêu hủy là giả, cái thật đã bị người ném vào trong Ngự hoa viên đi?” Người bên cạnh Hiền phi phản bội nàng ta, gây ra hỗn loạn lớn như vậy, “Nếu không phải Bản cung và ngươi quen biết hơn hai năm, cũng biết dưới gối ngươi không có con, sẽ không vội vàng như vậy, thì ngươi thật sự cho là Bản cung sẽ tha cho ngươi sao? Người bên cạnh làm sai, một người ngoài như Bản cung cũng nhìn ra, nhưng ngươi vẫn chẳng hay biết gì, còn muốn kêu oan với Thái hậu, ngươi có thể kêu oan với ai?” Giọng nói của Bách Hợp không nhanh không chậm, giọng điệu dịu dàng uyển chuyển, dễ nghe vô cùng nhưng lúc này Hiền phi lại cảm thấy cả người lạnh run mồ hôi đầm đìa.

“Ngươi cũng không phải là người mới tiến cung một hai ngày, Bản cung thiết kế giúp ngươi nhổ tên nô bộc phản chủ vô liêm sỉ đó ra, ngươi không nên cảm ơn Bản cung sao? Hôm nay có người có thể hại Mộ Bắc rồi đẩy tội danh lên đầu ngươi, ngày sau chỉ sợ sẽ là lấy mạng của ngươi!” An Tuyết có thể làm ra hành vi phản chủ, không để ý tình chủ tớ nhiều năm, từ nay về sau trở thành nữ nhân của Vĩnh Minh đế, giữa hai bên tranh đoạt tình nhân, nếu nói muốn ra tay chỉnh Hiền phi, cũng không là chuyện không có khả năng.

Lúc trước Hiền phi chỉ cảm thấy mình bị đánh mặt, ngược lại cũng không nghĩ sâu như vậy, lúc này vừa nghe Bách Hợp nhắc nhở, ngẫm lại liền thấy quả nhiên là như vậy, sau lưng liền thấm ra một tầng mồ hôi lạnh.

“Bây giờ ngươi cảm thấy mặt mũi bị tổn thương, tính là gì? Nói thật với ngươi, nếu không phải Bản cung muốn báo thù cho Mộ Bắc, thì cũng lười để ý cục diện rối rắm này của ngươi!” Bách Hợp hừ một tiếng, Họa Ý và Thi Tình liền một người đứng sau lưng cô xoa bóp vai cho cô, một người cầm chủy mỹ nhân đấm chân cho cô.

Biểu tình của Hiền phi khó coi, ánh mắt cũng hơi đờ đẫn, An Như đứng bên người nàng ta, cả người phát run theo, cũng là một bộ dáng không dám tin.

“Chiếc khăn tay mà hôm đó nhặt được vẫn còn ở trong tay Bản cung, Hiền phi muội muội có muốn nhìn xem không?” Thấy bộ dáng này của Hiền phi, Bách Hợp hỏi một câu, nàng ta giống như bị kích thích thật lớn vậy, cố nén lắc đầu.

Chuyện tới bây giờ, nếu Hiền phi còn không biết mình bị mưu hại, thì nàng ta thật đúng là sống uổng một phen. Nếu đối phương đã muốn hại nàng, vậy thì khăn tay kia nhất định cũng làm giống như đúc của nàng, thật cũng tốt mà giả cũng được, tóm lại là nàng đã rơi vào bẫy của người ta. Chỉ là cũng không biết người sau lưng là ai, hại Lương Mộ Bắc thì cũng thôi, hết lần này tới lần khác còn muốn đào nha hoàn thiếp thân của mình, lôi kéo tiện nhân An Tuyết kia hãm hại mình, cơn giận này, Hiền phi không nuốt trôi được, cho nên nàng phải báo thù.

Mà Bách Hợp cũng chính là nhìn trúng điểm này của nàng ta, nên hôm nay mới cố ý nói rõ ra cho nàng ta một chút, trong lòng Hiền phi liền có cân nhắc.

“Theo tỷ tỷ thấy, người sau lưng đó là ai?” Lúc này Hiền phi đã nổi giận lôi đình, thân thể hơi nghiêng lại gần Bách Hợp hơn một chút, Bách Hợp nhìn hình bóng mình trong ánh mắt nàng ta, cười một tiếng, “Sốt ruột cái gì? Sốt ruột cũng không ăn hết được đậu hủ nóng, nếu người sau lưng này đã ra tay tính kế Bản cung và muội muội, cuối cùng sẽ có một ngày không kiên nhẫn mà ra tay nữa, đến lúc đó muội muội cũng sẽ thấy rõ thôi.” Nói xong, Bách Hợp dừng một chút, tựa tiếu phi tiếu nhìn Hiền phi giống như rất sốt ruột: “Huống chi nếu ta nói ra, ngươi sẽ tin sao?” Người bên cạnh Hiền phi cũng có thể phản bội nàng ta, trong lòng nàng ta nhất định bị đả kích rất lớn, lúc này là lúc đề phòng mọi người và mọi chuyện, Bách Hợp nói, nàng ta cũng chưa chắc tin, ngược lại không bằng để chính nàng ta nhìn thấy. Lục thái hậu có thể ra tay một lần, thì sẽ có lúc ra tay lần thứ hai, đến lúc đó chính Hiền phi tự nghĩ ra được, sợ rằng càng có thể làm cho nàng ta tin tưởng hơn mình nói ra.

Trên mặt Hiền phi lộ ra vẻ âm u, ngồi ngay ngắn lại, trong miệng dịu dàng nói: “Thần thiếp dĩ nhiên là tin tưởng tỷ tỷ.”

Nói xong lời này, Bách Hợp cười một tiếng không lên tiếng, Hiền phi cầm tách trà lên chạm môi, che giấu suy nghĩ trong lòng, rồi mới đặt tách xuống nói cáo từ.

Hai người vốn liền đối đầu với nhau, tất nhiên cũng không có bao nhiêu lời để nói, Bách Hợp kêu nàng ta tới cũng là vì nói chuyện liên thủ, giờ chuyện đã nói xong, trong lòng Hiền phi cũng hiểu rõ, cô cũng sẽ không giữ Hiền phi lại. Lệnh cho Họa Ý tiễn Hiền phi về.

Đầu này, Hiền phi vừa ra khỏi cửa, bên này Bách Hợp liền hỏi Thi Tình: “Trong cung Thái hậu có người của cung Hàm Phúc không?” Cô nhớ tới giọng điệu nói chuyện của Vĩnh Minh đế và Lục thái hậu trong điện Phượng Minh, càng nghĩ trong lòng càng cảm thấy quỷ dị, dù sao chuyện này liên quan rất lớn, cô muốn điều tra cho rõ ràng. Giữa các cung đều đặt vài cái đinh của nhau, đứng đầu các cung sợ rằng trong lòng đều hiểu rõ.

Chuyện này Thi Tình cũng biết, nhưng nghe Bách Hợp hỏi như vậy, trên mặt Thi Tình lại hiện lên mấy phần khó xử: “Có ngược lại là có, chỉ là nếu truyền chút tin tức nhỏ thì được, nếu nương nương muốn làm chút gì, thì sợ rằng không được.”

Lục thái hậu mới tiến cung không bao lâu, từ khi tiến cung gả cho Tiên đế đến bây giờ, còn chưa đủ một năm, mà Chu Bách Hợp đã gả cho Lương Hách hơn ba năm, tất nhiên căn cơ sâu hơn Lục thái hậu nhiều, khi Lục thái hậu mới tiến cung, lúc phân người đến cung Phượng Minh, Chu Bách Hợp cũng từng cắm vào một tay. Nhưng Lục thái hậu, tuy tuổi không lớn, lòng lại không nhỏ. Những cái đinh mà ban đầu gài vào điện Phượng Minh, nàng ta vẫn luôn không thay đổi, không bứt dây động rừng, ngược lại tất cả đều nuôi, để những người này ở lại trong điện Phượng Minh, nhưng cũng không giao cho họ chuyện quan trọng, rất nhiều cái đinh thậm chí không vào được trong nội điện điện Phượng Minh, xem như quân cờ phế đi, căn bản vô dụng.

Bách Hợp cũng là từ trong trí nhớ của Chu Bách Hợp biết điểm này, hỏi Thi Tình cũng chỉ là muốn xác nhận thôi, lúc này nghe lời này của Thi Tình, cô thở dài: “Vậy thì để từ từ rồi nói.”

“Nương nương là muốn…” Tính cách Thi Tình hơi trầm ổn hơn Họa Ý, bình thường tuy không nhiều lời, nhưng người lại không ngốc, lúc này mặc dù Bách Hợp chỉ hỏi một câu, nhưng nàng ấy lại một lần nữa hiểu Bách Hợp hỏi lời này phỏng chừng là muốn làm gì, nàng ấy vừa hỏi ra lời này, Bách Hợp suy nghĩ một chút, chuyện này nếu nàng muốn điều tra, nói không chừng có một ngày phải dựa vào người của Thi Tình trợ giúp, vì vậy cô ngồi dậy, giơ tay lên, Thi Tình vươn tay đỡ cô, Bách Hợp đặt tay lên tay nàng ấy, vừa đi vào nội điện, cung nữ nội thị xung quanh đúng thật xa, cô đầy mặt mỉm cười, nhỏ giọng nói vào tai Thi Tình: “Bản cung hoài nghi, giữa Hoàng thượng và Lục thái hậu, có gì đó là lạ.” Tiếng nói của cô vừa dứt, thân thể Thi Tình liền run mạnh một cái, tay Bách Hợp đặt trên tay nàng ấy, có thể rõ ràng cảm giác được thân thể nàng ấy đều bắt đầu khẽ run, gương mặt đó cũng bắt đầu trắng bệch, giọng nói cũng hơi khô khốc: “Lời này của nương nương là…”

“Nhìn điểm tiền đồ này của ngươi kìa.” Bách Hợp cong môi, trong mắt đều là lạnh lùng: “Sợ cái gì? Nàng ta hại Mộ Bắc của Bản cung, sớm muộn gì Bản cung cũng sẽ tìm nàng ta tính sổ, nàng ta đã xuống tay với Mộ Bắc, thì nhất định cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, chẳng thà chờ nàng ta lại ra tay, có thể bắt được cái chuôi của nàng ta mới tốt.” Nói xong, Bách Hợp cầm khăn đè khóe môi mình xuống, Thi Tình nghe lời này, thấp giọng đáp ‘Vâng’, không nói nữa.

Mùa đông năm nay tới đặc biệt sớm, đông tuyết phủ kín khắp nơi. Ngày thường lúc đi thỉnh an Lục thái hậu, nữ nhân trong hậu cung đều như mờ nhạt rất nhiều trước cảnh giá rét. Nhưng ngoài ý muốn là, Vân mỹ nhân An Tuyết trở thành tân sủng của Hoàng đế, kế sau Liễu tần, là nữ nhân được sủng ái nhất trong hậu cung Bắc Tề hiện nay.

Trong một tháng, Vĩnh Minh đế đến hậu cung khoảng hai mươi ngày. Trừ Tam phi có hai ngày cố định mỗi tháng, như vậy cộng lại liền trừ đi sáu ngày, thời gian còn lại là một ít Tài nhân, Mỹ nhân cũng được hầu hạ. Liễu tần được sủng ái nhất, mỗi tháng chiếm bốn năm ngày. Nhưng so với Vân mỹ nhân thì cũng không nhiều hơn bao nhiêu, nàng ta mới được phong Mỹ nhân, nhưng lại được thị tẩm ba ngày. Mấy con số này nghe không nhiều, nhưng nếu so với số ngày trung bình của Tam phi thì còn nhiều hơn. Vì vậy trong mấy ngày thỉnh an gần đâyg, sắc mặt Hiền phi và Đức phi đều khó coi. Bách Hợp ngược lại vẫn xem như bình tĩnh, biểu hiện như vậy vốn hẳn là không bình thường, nhưng ở trong mắt đám người Lục thái hậu, thì lại giống như là Bách Hợp chưa hoàn toàn thoát khỏi nỗi đau mất con.

Bởi vì Vân mỹ nhân được sủng ái, tháng mười hai, Vĩnh Minh đế thăng phân vị cho nàng ta là Quý nhân, bởi vì phẩm cấp tăng lên, Vân quý nhân liền cũng có tư cách thỉnh an Thái hậu.

Gần đây man tử xâm phạm biên giới Bắc Tề, cướp nữ nhân cướp lương thực, Hoàng đế phái cha huynh của Đức phi Cao thị khoác giáp treo bào xuất chinh, cho nên suốt nửa tháng nay, Vĩnh Minh đế không phải không vào hậu cung, thì chính là Đức phi và Vân quý nhân thay phiên hầu hạ, vì vậy liên tiếp mấy ngày thỉnh an, trên mặt Đức phi đều là nụ cười tủm tỉm.

Bắt đầu từ mùa đông, Ngự hoa viên trong cung đã đóng băng, nhưng Mai uyển trong điện Phượng Minh của Lục thái hậu lại trong trắng nhuộm đỏ, trông rất xinh đẹp. Lúc Bách Hợp bước vào điện Phượng minh, Vân quý nhân và Hiền phi đều đã tới, đôi chủ tớ ngày xưa này cùng ngồi trong một điện vô cùng lúng túng, ánh mắt Hiền phi như muốn ăn thịt người, còn Vân quý nhân thì kiều kiều khiếp khiếp.

Sau khi bỏ đi thường phục trong cung, hình dáng An Tuyết ngược lại cũng khá tốt, chải đồng tâm kế, trâm liễu quyên hoa, cúi thấp đầu, lộ ra cằm mượt, bộ váy gấm màu hồng khiến da thịt trở nên trắng hơn cả tuyết. Gần đây bởi vì được sủng ái nhiều, dù Vân quý nhân không thoa phấn, nhưng gò má vẫn mang đỏ ửng, hết sức chọc người trìu mến. Vừa so, Hiền phi vốn xinh đẹp ngược lại hiển lộ ra mấy phần nhợt nhạt, hình dáng nàng ta vốn xinh đẹp hơn An Tuyết rất nhiều, nhưng bởi vì ghen tỵ, lúc này ngược lại rơi xuống kém cỏi, lúc thấy Bách Hợp đi vào, ánh mắt Hiền phi đầu tiên là sáng lên: “Hôm nay tỷ tỷ đến sớm vậy? ” Nàng ta vừa nói, An Tuyết liền vội vàng đứng dậy thỉnh an Bách Hợp.

“Muội muội cũng tới sớm đó thôi, ngược lại nói ta tới sớm, là trêu ghẹo Bản cung sao?” Bách Hợp tùy ý cho cung nhân điện Phượng Minh tiến lên cởi áo khoác cho mình, lại vừa miễn lễ cho Vân quý nhân, còn chưa ngồi xuống, Liễu tần cũng tới, nàng ta đầu tiên là thỉnh an cho Bách Hợp và Hiền phi, vừa mới đứng dậy, Đức phi cũng đến.

Lúc Đức phi tới là phô trương lớn nhất, nàng ta ngồi kiệu tới, hơi khác người, nhưng gần đây bởi vì nhất tộc Cao thị xuất chinh, nên Hoàng thượng sủng ái nàng ta hơn một chút, những hành động này của nàng ta, dù người trong cung hận đến cắn răng nghiến lợi, cũng chỉ đành làm như không thấy.

“Trời lạnh như vậy, Quý phi ngược lại tới sớm.” Đức phi chờ cung nhân cởi áo khoác cho nàng ta, lại nhận trà nóng ấm tay, mới cười: “Trông khí sắc Quý phi ngược lại cực tốt, chắc hẳn gần đây ngủ rất ngon, theo thần thiếp thấy, chính là nên như vậy, người nha, phải nghĩ thông suốt mới phải.” Nàng ta là đang ám chỉ Bách Hợp mất đi Đại hoàng tử Lương Mộ Bắc, lại mất sủng ái của Hoàng đế, buổi tối độc thủ phòng trống.

“Gần đây thần thiếp hầu hạ Hoàng thượng, nên luôn thức dậy hơi trễ, hình như khí sắc cũng kém, không biết Quý phi có phương thuốc nào có thể chỉ cho thần thiếp bồi bổ không?” Nàng ta cười dịu dàng, sắc mặt Hiền phi và Liễu tần liền biến.

Bách Hợp nghe buồn cười, người trong cung này, hạn hán cũng chết, mà lũ lụt cũng chết, bộ dáng được sủng ái quá độ của Đức phi và Vân quý nhân, càng làm nổi bật bộ dáng ảm đạm không thể tả của Hiền phi và Liễu tần. Liễu tần ngược lại vẫn tốt, nàng ta mới thất sủng còn chưa được mấy ngày, nhưng Hiền phi lại khác, sau ngày lâm hạnh An Tuyết, Hoàng đế liền không đến điện Kiêm Gia của nàng ta nữa, lúc này đã sớm chứa lửa, Đức phi còn tới khoe khoang những thứ này, Hiền phi và nàng ta xưa nay cũng không hợp, lúc này tâm tư muốn cào rách mặt nàng ta đều có.

Chỉ là, Đức phi khoe khoang với Hiền phi thì cũng thôi, hết lần này tới lần khác còn muốn gây sự, lại dẫn đề tài tới trên người mình. Bách Hợp không nhanh không chậm uống một ngụm trà, làm ấm miệng trước, đặt tách trà xuống rồi mới cười: “Nếu Đức phi muội muội cảm thấy hầu hạ Hoàng thượng quá mệt mỏi, không bằng Bản cung ra mặt thay ngươi cầu tình, cầu Hoàng thượng săn sóc thân thể muội muội, cũng tránh cho muội muội sơ sót hiếu kính với Thái hậu, thế nào?” Nàng vừa thốt ra lời này, Hiền phi liền suýt nữa bật cười, vẻ đắc ý trên mặt Đức phi cứng đờ: “Hầu hạ Hoàng thượng là bổn phận của thần thiếp, lại nói gì có mệt hay không, thần thiếp vinh hạnh còn không kịp, sao có thể mệt mỏi? Cơ hội như vậy, người khác là cầu cũng không cầu được, Quý phi nói xem, có phải đạo lý này không?”

“Đức phi có thể nghĩ như vậy ngược lại cũng đúng. Chỉ là trừ hầu hạ Hoàng thượng ra, Đức phi cũng nên sớm ngày khai chi tán diệp vì Hoàng thượng mới được.” Bách Hợp gật đầu, lại thành khẩn nói một câu, sắc mặt Đức phi lập tức liền hơi khó coi.

Sao nàng ta lại không muốn có thai, nhưng ban đầu khi được nâng vào Đông cung Thái tử, nàng ta luôn gặp phải ám toán của Chu Bách Hợp, thân thể bị thương, Đức phi xuất thân thế gia tướng môn, nội tình của Cao thị không sâu xa, trên phương diện dạy dỗ con cái không cách nào so với Chu gia, mặc dù Đức phi ngàn phòng vạn phòng, nhưng vẫn thần không biết quỷ không hay trúng chiêu, đến khi nàng ta phát hiện được thân thể mình đã bị phá hủy, thì đã là hai năm sau, hai năm nay nàng ta vẫn đang điều dưỡng, nhưng hiệu quả không thấy tốt bao nhiêu.

Đây cũng tính là một đạo bi thương trong lòng Đức phi, không nghĩ tới nàng ta nhắc tới chuyện con trai Chu Bách Hợp chết, Bách Hợp liền lấy chuyện nàng ta không sinh được con trai ra nói, sắc mặt Đức phi đại biến, ánh mắt nhìn Bách Hợp như muốn ăn thịt người, Bách Hợp lại ngậm cười nhìn lại nàng ta, hồi lâu sau ánh mắt Đức phi lạnh lùng, Lục thái hậu ở bên trong xem kịch hồi lâu lúc này mới ra ngoài.

“Điện Phượng Minh này, ngày thường vắng ngắt, chỉ có các ngươi tới mới náo nhiệt.” Lục thái hậu đi ra liền nói một câu có ý ám chỉ, Bách Hợp ngậm cười không nói lời nào, Lục thái hậu nói xong hiển nhiên cũng không có ý muốn mọi người tiếp miệng: “Qua hôm nay là không còn mấy ngày nữa liền sẽ hết năm, năm nay trong cung xảy ra nhiều chuyện như vậy, để trách quạnh quẽ, ai gia chuẩn bị thương nghị với Hoàng thượng, mời một gánh hát vào cung diễn xướng, náo nhiệt một chút.”

Lời này của Lục thái hậu vừa dứt, Đức phi liền nói: “Đề nghị này của Thái hậu rất hay. Thần thiếp nghe huynh trưởng nói, trong kinh có một gánh hát tên là Khánh Gia ban, bên trong có nuôi một tiểu đán, hình dáng tư thế đều tốt, không bằng mời vào cung hát đi.”

 

Hoàng quý phi bị phế (12)

Đức phi vừa dứt lời, khóe miệng Lục thái hậu liền cong lên, giọng nói thả nhẹ: “Khánh Gia ban này ngược lại chưa từng nghe tới, nhưng trước khi ai gia tiến cung, trái lại có từng nghe Dương Xuân xã xướng, côn khúc của gánh hát này xướng rất hay, bây giờ nghĩ lại vẫn nhớ không quên.” Lục thái hậu nói xong, híp mắt, trong miệng xướng lên: “Tình bất tri khởi, nhất vãng nhi thâm, người sống có thể chết, chết có thể sống…”

Một Thái hậu mới thủ tiết chưa tới một năm như nàng ta, tuy nói tuổi còn nhỏ, nhưng dù sao thân phận khác biệt, lúc này lại xướng tình tình ái ái, người trong điện Phượng Minh đều im lặng, vừa cảm thấy hành vi này của Lục thái hậu không ổn, lại không dám mở miệng cắt đứt nàng ta. Trước đây Lục thái hậu nói chuyện, biểu tình cũng làm ra điệu bộ lão khí hoành thu, đến lúc này mới lộ ra kiều mỵ của thiếu nữ, âm điệu kia của nàng ta uyển chuyển du dương, xướng hai câu hát trong ‘Mẫu Đơn đình’ này cực kỳ động lòng người. Đức phi lại không quá thích nghe những tình tình ái ái này, chờ Lục thái hậu xướng xong một câu, liền mở miệng nói: “Theo thần thiếp thấy, những thứ tình tình ái ái này cũng quá nhàm chán, không bằng nghe ‘Quần anh hội’, ‘Đông phong’, ‘Tứ lang tham mẫu’ ngược lại thú vị hơn.”

Đức phi vừa dứt lời, mặc dù Lục thái hậu vẫn mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lóe lên một tia lạnh băng cực nhanh, ung dung từ tốn nói: “Ngược lại là ai gia mất tư thái, chyện nghe kinh kịch, còn phải có Hoàng thượng làm chủ định đoạt, tuy nói ai gia hy vọng trong cung náo nhiệt một phen, nhưng hôm nay Bắc Tề đang chinh chiến, Hoàng thượng lo lắng quốc gia đại sự, sợ rằng không có thời gian cười cợt vui đùa.”

Vân quý nhân nghe lời này, liền nịnh nọt: “Hoàng thượng trước giờ luôn tôn trọng Thái hậu, nếu Thái hậu muốn nghe, Hoàng thượng nhất định đồng ý.”

Nụ cười bên môi Lục thái hậu sâu hơn, có điều nụ cười kia lại không đạt tới đáy mắt: “Vân quý nhân thật biết nói chuyện, thưởng!”

Cô cô đứng sau lưng vội vàng ra lệnh, cung nữ nội thị liền đi bưng đồ của Lục thái hậu tới, Lục thái hậu dựa vào nhuyễn tháp, vẻ mặt ôn hòa uyển chuyển: “Mấy ngày trước, Nam Hải tiến cống minh châu, Hoàng thượng đưa tới điện Phượng Minh, trừ Vân quý nhân ra, các ngươi cũng chọn một ít đi.” Lục thái hậu nói xong lời này, tất cả mọi người đều tạ thưởng.

Trừ Bách Hợp ra, đám người Hiền phi và Đức phi đều đầy mặt tươi cười, chỉ cần là nữ nhân, liền không có sức chống cự với những món trang sức châu báu này. Đồ của Lục thái hậu không ít, nhưng phần lớn đều là nàng ta đã không thể mang nữa, đồ trong cung đều là ghi tên tạo sách, cũng không có thể lấy bán đổi bạc, lại không thể hư hại, phần lớn thời gian đều đặt trong kho. Cũng là đáng tiếc, nàng ta lại không con, trăm năm sau cũng chỉ trở về trong kho của hoàng cung thôi, vì vậy Lục thái hậu nói thưởng cho Vân quý nhân xong, liền thật sự kêu người bưng ba món trang sức ra, kêu tất cả mọi người tự chọn.

Trong điện Phượng Minh, chỉ tính người có đủ tư cách đến thỉnh an Lục thái hậu thì trừ Tam phi là đám người Bách Hợp ra, thì còn có Vân quý nhân và Liễu tần, tổng cộng năm người, Lục thái hậu kêu người bưng ra ba món đồ, năm người lại không đủ chia.

Lúc nãy Lục thái hậu đã nói là muốn thưởng cho Vân quý nhân, như vậy, trang sức liền chỉ còn lại hai món, giữa Bách Hợp, Đức phi và Hiền phi, sẽ có một người không thể chọn, ngoài ra Liễu tần cũng chỉ có thể nhìn xem, tức giận đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn ảm đạm, khan trong tay cũng sắp bị xé rách.

Lần này Lục thái hậu ra tay cực kỳ rộng rãi, trong ba món trang sức được bưng ra, ngoại trừ một chuỗi trân châu Nam Hải được tiến cống ra, còn có một chiếc vòng ngọc, cả vật thể kia xanh biếc, ánh sáng cực tốt, hơn nữa món còn lại chính là bộ diêu vàng chạm rỗ, trên bộ diêu có một viên minh châu cực lớn, lưu tô rũ xuống kia được gia công thật tốt. Ba thứ tốt này khiến mấy nữ nhân vừa nhìn ánh mắt đều đỏ, đều muốn có.

Trên mặt Vân quý nhân hiện lên vui mừng, nội tình nàng ta thấp, không khởi bước cao giống đám người Hiền phi, nàng ta chỉ là một nô tỳ bên người Hiền phi, không có thứ tốt gì. Sau khi nàng ta được sủng ái, mới cảm thấy cuộc sống trong cung không dễ dàng, khen thưởng các nô tài đã làm nàng ta giật gấu vá vai, may mà mấy ngày nay được sủng ái, Vĩnh Minh đế thưởng nàng một ít vàng bạc để chống đỡ, nếu không sợ rằng đã sớm không lấy ra được đồ rồi. Nàng ta không có thứ tốt gì, trang sức quần áo cũng chỉ được những thứ kia, không thể so với ba món đồ tốt mà Lục thái hậu lấy ra này, giờ biết trong số này có một thứ sẽ thuộc về mình, trong lòng Vân quý nhân không khỏi liền hưng phấn lên, cũng lộ mấy phần ở trên mặt.

“Chọn đi, thích liền lấy.” Lục thái hậu nhìn thần sắc trên mặt mọi người trong điện Phượng Minh, nụ cười kia càng trở nên thâm thúy hơn, nàng ta làm như không phát hiện cung nhân bưng đồ tới chỉ có hai ba món không đủ mọi người chia nhau, dựa vào nhuyễn tháp chậm rãi híp mắt lại.

Liễu tần tức giận đến độ vành mắt đều hơi đỏ lên, muốn chọn lại không dám, Đức phi xuất thân thế gia võ tướng, tính tình trước giờ bá đạo lại trực lai trực vãng, chính yếu là Bách Hợp lại không động, trong đám nữ nhân này thân phận của cô cao nhất, lúc này tất nhiên cô lên chọn đầu tiên. Hiền phi không ưa bộ dáng phách lối này của cô, có lòng muốn nói, nhưng lại không muốn để Đức phi chiếm tiện nghi, vì vậy cũng lại gần. Vân quý nhân nhìn nhìn Bách Hợp, lại nhìn nhìn Lục thái hậu, sau đó cắn răng, nhắm mắt cũng lại gần chọn.

Nàng ta chọn trúng chuỗi trân châu, vươn tay muốn lấy, Hiền phi lại không để ý bàn tay nàng ta đã chạm vào trân châu, cầm lên chuỗi trân châu, đeo vào cổ mình ướm thử, thái độ đã không cần nói cũng biết. Vân quý nhân xuất thân thấp hèn, không thưởng thức nổi vòng ngọc, chỉ biết lấy vật vàng bạc châu báu, thấy Hiền phi đã chọn trân châu, thấy dung mạo xinh đẹp của Hiền phi ở dưới trân châu làm nổi bật càng trở nên xinh đẹp vô song, trong lòng vừa ghen tỵ lại oán hận, nhưng giận mà không dám nói, chỉ đành phải lại đưa tay chạm vào bộ diêu.

Chỉ là nàng ta còn chưa cầm lấy bộ diêu, tay của Đức phi đã đánh một cái ‘Chát’ lên mu bàn tay nàng ta, lực đạo của Đức phi không nhỏ, đánh mu bàn tay của Vân quý nhân đau rát.

Bây giờ mình đã không còn là nô tỳ nữa, nhưng trong mắt các quý nhân nơi này, lại không có ai xem nàng là nữ nhân của Hoàng thượng, ngoài mặt xưng tỷ gọi muội với nàng, nhưng trong lòng đều coi thường nàng. Trong lòng Vân quý nhân liền sinh ra một cổ oán hận, nhưng nàng ta đã từng làm nô tỳ, biết phục thấp làm nhỏ, cũng biết đạo lý ẩn nhẫn, ban đầu chính là vì nàng ta ẩn nhẫn dã tâm của mình đi theo bên người Hiền phi, sau này mới có thể leo lên long sàng nhất phi trùng thiên, hôm nay nàng ta biết mình tạm thời không thể so đo với Đức phi, nên tất nhiên chỉ đành phải im hơi lặng tiếng, cuối cùng ánh mắt nàng ta cũng đành rơi xuống trên vòng ngọc.

Vân quý nhân đang định vươn tay lấy, Lục thái hậu nãy giờ vẫn giả bộ ngủ lúc này tựa như mới thức, mở hai mắt ra, thấy tình cảnh mọi người tranh đoạt, nàng ta hơi sửng sốt, làm như mới phát hiện Bách Hợp còn chưa chọn, hơi sửng sốt: “Sao Quý phi không chọn?”

Trong khay trang sức liền chỉ còn lại một cái vòng ngọc, nơi nào còn có thể chọn? Nếu Bách Hợp lấy, Vân quý nhân nhất định không có, từ đó, lúc nãy nàng ta đi lên chọn trước, liền tựa như một trò cười.

Trong chớp mắt, gương mặt của Vân quý nhân vừa xanh lại đỏ, đỏ lại tím, cúi thấp đầu, nước mắt vờn quanh hốc mắt, nhưng lại giận mà không dám nói.

Trong lòng Bách Hợp cười lạnh, bộ dáng Lục thái hậu thật đúng là muốn khuấy đục hậu cung, đầu tiên là xuống tay với Lương Mộ Bắc, ngay sau đó tính kế Hiền phi, hôm nay xảy ra náo loạn như vậy, giờ còn muốn khiêu khích Vân quý nhân hận mình. Bách Hợp vươn tay chỉnh lại tay áo mình, cung nhân nọ nâng trang sức đến trước mặt nàng, Vân quý nhân cúi thấp đầu, một bộ dáng vâng theo, Hiền phi đầy mặt cười trên nỗi đau của người khác, hiển nhiên nhìn thấy loại chuyện này liền hả giận vô cùng.

Ban đầu Liễu tần còn ghen tỵ Vân quý nhân, lúc này vừa nhìn bộ dáng này của Vân quý nhân, trong lòng thật đúng là cười đến ruột đều đau.

“Thần thiếp đa tạ Thái hậu nhớ thương, trong lòng thật sự rất cảm kích. Nhưng Vân quý nhân mới thừa sủng, hẳn là bên người không mấy món đồ đáng giá, hôm nay thần thiếp liền mượn hoa hiến phật, thưởng vòng ngọc này cho Vân quý nhân.” Bách Hợp chậm rãi mở miệng, nụ cười trên mặt Lục thái hậu liền cứng đờ, ánh mắt nàng ta rơi vào người Bách Hợp, lại không ngờ Bách Hợp cũng đồng thời đang nhìn nàng ta, ánh mắt Lục thái hậu rất nhanh liền khôi phục lại bình thường, gật đầu: “Ngươi ngược lại là một người có lòng, nếu vậy, Vân quý nhân còn không tạ ơn Quý phi thưởng.”

Rõ ràng đồ là của nàng ta, nhưng đến trong miệng Bách Hợp đi một vòng, lại thành cô thưởng đồ cho Vân quý nhân. Chân chính là lấy đồ của nàng ta làm lễ vật, còn ở trước mặt nàng ta, Lục thái hậu tính kế không thành, ngược lại ăn phải một thiệt thòi buồn bực, lúc này sắc mặt liền dần dần lạnh xuống.

“Ai gia ngược lại không thận trọng bằng Quý phi, đã quên mất Vân quý nhân mới thừa sủng không lâu, hôm nay thời tiết dần lạnh, ai gia có mấy tấm lông tuyết hồ, vừa vặn thưởng cho Vân quý nhân làm áo khoác.” Nàng ta nói xong, không đợi Vân quý nhân kinh ngạc vui mừng tạ ơn, liền khoát tay một cái: “Được rồi, ai gia cũng mệt mỏi, các ngươi tự trở về đi.”

Mọi người nghe lời này, dĩ nhiên là quỳ an lui ra, Vân quý nhân tạ ơn, đứng dậy chậm hơn một chút, đám người Đức phi đi ra, nghe được Thái hậu trong điện đang hỏi: “Mấy đóa hoa đào trên cổ tay áo của Vân quý nhân ngược lại trông rất sống động.”

“Nô tỳ không có bản lĩnh gì khác, ngược lại một tay thêu thùa này là có thể xem được, vẫn muốn thêu tặng Thái hậu một đôi giày, chỉ sợ Thái hậu mang không quen.” Giọng nói có chút vui mừng của Vân quý nhân vang lên, bên ngoài Hiền phi không nhịn được lẩm bẩm một câu: “Luôn quen vuốt mông ngựa.”

Trong điện, hình như Thái hậu có đáp lại một tiếng, đoàn người đang đi ra ngoài cũng muốn nghe Thái hậu và Vân quý nhân nói những gì, vì vậy đi thật chậm, có điều bên trong Thái hậu cũng không giữ Vân quý nhân lại nói chuyện lâu, đầu này đoàn người còn chưa ra khỏi chính điện, bên trong Vân quý nhân đã liền đi ra. Lúc Bách Hợp quay đầu lại, thì chỉ thấy biểu tình của Vân quý nhân có hơi là lạ, vành mắt thật giống như hơi đỏ, môi hơi run run.

Nhưng sau khi nhìn đến đám người Bách Hợp, vẻ miễn cưỡng trên mặt Vân quý nhân rất nhanh lại biến thành bộ dáng dịu dàng ngoan ngoãn luôn thấy của nàng ta, dường như lúc trước Bách Hợp thấy nàng thật giống như cố nén ưu tư chuyện khó chịu gì là mình hoa mắt vậy.

“Thái hậu giữ ngươi lại nói gì?” Đức phi đi ra khỏi chính điện điện Phượng Minh, tùy ý cung nhân phủ thêm áo khoác cho nàng ta, thấy Vân quý nhân liền hỏi một câu, thái độ giống như đối xử với hạ nhân nô bộc. Mí mắt Vân quý nhân rũ xuống, che đi suy tính trong mắt, nghe lời này của Đức phi, dịu dàng ngoan ngoãn đáp: “Hồi Đức phi nương nương, Thái hậu nương nương thấy thích hoa mà thiếp thêu trên váy, nên khen hai câu thôi.” Nàng ta vừa nói, còn vừa chỉ hoa đào trên cổ tay áo của mình.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion7 Comments

  1. Hiền phi cuối cùng cũng sáng mắt ra. Biết là Bách Hợp giúp mình moi ra tay trong An Tuyết. Có điều nàng ta vẫn không dám hoài nghi thái hậu có liên quan vụ việc hãm hại này. Tuy nhiên sự nghi ngờ đã nảy mầm trong lòng của Hiền phi Quách thị. Thái hậu ra chiêu tặng quà để làm hậu cung xào xáo, Vân quý nhân sẽ ghét Bách Hợp ai ngờ Bách Hợp lại nhường nàng ta làm Thái hậu không thực hiện được mưu kế.
    Cảm ơn editors

  2. Hiền phi nương nương sáng mắt sáng lòng gòi a! An Tuyết này rốt cuộc nhận nhiệm vụ mới gì gòi mà tỏ vẻ ấm ức ghê lắm cơ

  3. Lục thái hậu tâm cơ quá, đùa giỡn với cả hậu cung mà không ai hay biết, cứ xâu đầu vô cho ả vợt. Mị chỉ mong chờ ngày ả thái hậu bị xé rách mặt thôi! Thanks nhóm dịch nhé!!

  4. Vậy là BH sẽ có thêm 1 đồng mình chống lại Lục Thái hậu, chỉ hy vọng đây không phải là một đồng đội ngu ah. Bà thái hậu này càng ngày càng thấy không bt nhỉ? cứ như xuất thân ca kỹ ấy

    tks tỷ ạk

  5. BH có đồng minh rồi. Chỉ là đồng minh này có vẻ không đc thông minh tâm cơ lắm. Vẫn còn trẻ con. Hehe. Ko rõ là VQN kia bị chèn ép thế nào nhưng có vẻ là cũng sống không thoải mái lắm. Mịa, nghe 1 con ranh 17t xưng ai gia thật ngứa tai quá đi

  6. Theo như mình đoán chắc bà thái hậu với ông vua này chân trong chân ngoài rồi. Nên mới dùng giọg điệu đùa giỡn nưz nhân của mình trêu chọc nhau rồi bà kia đỏ mặt nữa.

  7. thái hậu lại còn muốn đùa giỡn tâm cơ với BH cơ, giờ ăn ít thiệt thòi còn sầm sì mặt mày sau bị trả thù thì sao đỡ đc đây. rồi cũng bị BH tóm đc cái đuôi hồ ly thôi, vung vẩy đắc ý gì ;14

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: