Tận Thế Song Sủng – Chương 247+248

14

Chương 247: Lại đi cổng Tây

Edit: Nayuki

Beta: Sakura

Tuy nói như vậy, nhưng Hồ Hạo Thiên vẫn đến căn cứ báo để nhắc nhở bọn họ, mặc kệ họ có muốn tin hay không, cứ để cho bản thân bọn họ tự tính toán cho mình là được. Lưu Binh cầm một cái loa lớn ngồi trên xe gào lên.

Nói thẳng ra thì vừa làm người tốt, vừa tiện cho mình sau này mà thôi.

Lưu Binh cầm loa hô to: “Zombie triều sắp đến, vui lòng nhường đường, vui lòng nhường đường, để chúng tôi quay về căn cứ thông báo sớm!”

Giọng của cậu ta kéo dài, run rẩy, nội dung thông báo hoàn toàn không hiệu quả.

Không chỉ khuôn mặt trẻ con, mà tiếng kêu cũng yếu ớt, không thể làm cho người ta nghe thấy mà không nghĩ là chuyện cười.

Không còn cách nào khác, cách này không có hiệu quả, đẩy đi đẩy lại đến tay Đường Nhược.

Nhưng lời Đường Nhược cũng không có sức thuyết phục hơn, giọng cô nhỏ nhẹ, cho nên lúc trước chủ nhân của cơ thể này không cách nào nói lại cô Tô kia mà phải dùng bạo lực, cũng bởi vì giọng này vừa cất lên làm cho người ta cảm giác cô là người rất dễ bắt nạt, chẳng có từ nào nghe mà lọt vào tai cả.

Cũng có một số ít người nghe thấy lời cảnh báo của cô, còn tưởng là người được cử đến để giúp mọi người giải trí.

Thậm chí còn dừng tay đánh quái mà trêu chọc giọng điệu cô là đang làm nũng.

Nếu không phải Bạch Thất đi tới tránh làm người bên cạnh bị thương, có khi anh đã làm vài thanh đao băng để thọc chết bọn người dám đũa giỡn rồi!

Cứ như thế đi, người nhường đường cũng có, nhưng cứ nhìn bọn họ như cưỡi xem hoa, đoán sức mạnh của bọn họ cũng không tầm thường nên mới chịu nhường như vậy.

Những người cảnh giác mà rời khỏi cũng không có bao nhiêu.

“Bọn họ bảo có Zombie triều kìa.”

“Nực cười, Zombie triều cái gì, chúng ta ở đây tối thiểu 5000, mỗi người giết 3 con Zombie, có thể giết đến 1500 con, cứ để Zombie triều tới đi nào!”

Không còn cách nào khác, màn diễn thuyết của Đường Nhược cũng tuyên bố thất bại.

Sau đấy đến lượt Dương Lê xuất hiện.

Dương Lê không hổ từ bộ phận PR mà ra, cầm loa, cùng một nội dung thông báo với Đường Nhược, nhưng giọng kêu gọi dõng dạc như giọng ghi âm truyền bá: “Trong căn cứ xác định Zombie triều đầu tiên đã được hình thành, vui lòng duy trì đội ngũ trật tự, lần lượt trở về căn cứ, nếu không ai tin tưởng vui lòng nhường đường để chúng tôi về thông báo, xin cám ơn.”

Cũng vẫn có người không tin, nên tự nhiên sẽ chạy đến chỗ mấy chiếc xe của mọi người thì thầm.

“Tôi nhận ra xe của bọn họ, lần trước bọn họ đi thẳng vào cổng Tây đấy, hình như còn làm nhiệm vụ cùng quân đội nữa…”

“Nghe cậu nói vậy tôi cũng nhớ ra thật!”

“Vậy bọn họ nói có Zombie triều sắp đến, tin được không?”

“Cần gì biết bọn họ nói có đang tin hay không, nghỉ đánh một ngày cũng chẳng mất bao nhiêu, nhưng nếu lỡ mà có Zombie triều tới thật chỉ có đường chết mà thôi.”

“Anh Lâm nói đúng, giữ lại núi xanh sợ gì không có củi đốt cơ chứ.”

“Chúng ta cứ về căn cứ tìm hiểu thêm xem sao.”

“Đúng vậy, tìm Phương Thanh Lam hỏi thử, tên nhóc đó biết rất nhiều chuyện đáng tin nha.”

Bọn họ tuy không tin trăm phần trăm, nhưng cuối cùng vẫn rời khỏi đó.

Khi đến cổng Nam, mới sáng sớm đã đi qua chỗ ngăn đường.

Bây giờ tất cả cửa ra căn cứ đã đổi quy định thành buổi sáng đăng ký ra ngoài, buổi chiều mới được đăng ký vào cửa.

Bạch Thất quyết định rất nhanh: “Đi cổng Tây.”

Tục ngữ có câu, oan gia ngõ hẹp.

Khi đến cổng Tây, phát hiện người trực lần này lại là Triệu Thành.

Hồ Hạo Thiên nhìn thấy người quen, xe cũng không thèm dừng, lái thẳng vào: “Thiếu úy Triệu, may mắn hôm nay người trực là cậu, chúng tôi có chuyện quan trọng cần báo với căn cứ, bất đắc dĩ phải vào cổng Tây, làm phiền cho chúng tôi qua đi, khẩn cấp.”

Thấy đoàn xe lại là đội của Hồ Hạo Thiên, Triệu Thành bó tay.

Lại để cho họ đi qua con chị nhà nó chứ!

Bộ mấy người tưởng cổng Tây này là cửa nhà mình chắc, muốn tới thì tới muốn đi thì đi à.

Chỉ một câu khẩn cấp, cửa lớn phải mở con mẹ nó ra để tiếp đón nhà anh chắc.

Tưởng thiếu úy ta đây là quản gia của nhà anh hả hả hả!

Có ngon thì phát tiền lương cho ta đi!

Trong lòng anh ta mắng điên đảo, bước chân cũng gấp gáp chạy tới trước mặt Hồ Hạo Thiên, chào đúng kiểu rồi nói: “Đội trưởng Hồ, chuyện này cũng không dễ đâu, mọi người không thể làm như thế này nhiều lần được, xin anh đi đăng ký dùm một cái đi.”

Hồ Hạo Thiên thẳng tay lấy ra hai điếu thuốc trước khi tận thế là loại đắt tiền nhất ở nước Hoa: “Cậu Triệu, cậu giúp chúng tôi đăng ký đi, chúng tôi thật sự gấp lắm rồi, nếu mà chậm trễ nữa sẽ xảy ra chuyện lớn, dù sao nếu xảy ra vấn đề gì, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho.”

“Đội trưởng Hồ…” Triệu Thành cầm lấy hai điếu thuốc, khuyên nhủ không được, bỏ qua cũng không xong.

Anh ta mà công minh liêm chính trả lại hai điếu thuốc này á…đừng mơ!

Nhưng mà cầm đồ của người ta rồi, cầm hai cái thế này mà không cho người ta vào thì đúng là không còn gì để nói.

Cổng Tây còn chưa kịp mở, Bạch Thất đã không muốn đợi nữa tạo một thanh đao băng phóng ra, giọng lạnh lùng: “Mở cửa, đến khi truy cứu trách nhiệm cứ nói chúng tôi uy hiếp cậu.”

Triệu Thành nhanh chóng né khỏi thanh đao băng của Bạch Thất, méo miệng, nghiến răng nghiến lợi, đến điếu thuốc cầm trong tay cũng suýt ném luôn.

Sư bố nhà anh!

Hai người là con rùa đen rụt đầu!

Ép buộc người ta như vậy làm gì, không cho người ta cả thời gian suy nghĩ!

Không còn cách nào khách, Triệu Thành đành phải hướng về phía sau ra hiệu: “Mở cửa.”

Hối lộ với uy hiếp người ta cũng dùng hết rồi, nếu không mở cửa có khi xông thẳng vào thật.

Dù sao hôm qua bên trên cũng đã thông báo, nếu thấy đội Tùy Tiện thì có thể ưu tiên cho vào, vừa rồi cậu ta cũng chỉ thể hiện chút thái độ, cũng để cho bọn họ thấy bản thân mình cũng không phải là lấy không hai điếu thuốc.

Cổng Tây vừa mở, bảy chiếc xe xẹt thẳng vào.

Trong căn cứ rất nhiều đường đều không cho xe chạy trực tiếp, chỉ có một đường vành đai để mọi người chạy vào bãi đỗ xe chia sẵn.

Ban đầu căn cứ cải tạo chỗ này rất lớn, mỗi người đậu một xe cũng không kín hết chỗ.

Chỉ cần mọi người không làm việc một ngày rồi tới muộn là xong phim.

Cũng may dị năng giả thì ra ngoài làm nhiệm vụ, quân đội cũng không có nhiệm vụ, nên đường đi thực ra rất thoáng đãng.

Đợi mọi người dừng xe trong sân xong, Bạch Thất và Hồ Hạo Thiên không kịp uống ngụm nước nào đã đi thẳng đến trụ sở của quân đội.

Cô Phan với ông Tần thấy họ tới, đang vui mừng lấy hoa quả ra định mời thì thấy Phan Đại Vĩ lạch bạch chạy tới trụ sở.

“Sao vậy, Hiểu Huyên, cha của con chạy đâu vậy?” Ông Tần kéo Phan Hiểu Huyên lại hỏi.

Chạy nhanh như thế không sợ đau lưng hả trời.

Phan Hiểu Huyên cũng sốt ruột: “Ông à, đội trưởng Hồ với tiểu Bạch nói căn cứ của chúng ta sắp gặp phải Zombie triều rồi.”

“Zombie triều?” Tất cả mọi người ở trong sân nghe thấy đều giật mình.

Bạch Thất với Hồ Hạo Thiên chạy rất nhanh, tình hình trước mắt rất nghiêm trọng, hai người cũng không so đo như đàn bà, tất thảy đều đưa mẹ vợ con các kiểu vào trong trụ sở.

Trụ sở của quân đội thực ra cũng không xa, hai người chạy tới rất nhanh đã thấy nó trước mặt.

Nhưng trụ sở quân đội là nơi quan trọng, không được mời sao có thể chạy vào như thế?

 

Chương 248: 18 tòa biệt thự

Binh sĩ bảo vệ tuy ngồi cùng Điền Hải và Lưu Binh nghe Phan Đại Vĩ huyên thuyên chuyện yêu hận tình thù, thế nhưng đối với quy định của căn cứ vãn giữ chức trách của quân nhân, nghiêm khắc chấp hành.

Mặc dù ăn nói cung kính, nhưng không hề nhượng bộ: “Xin lỗi, chủ tịch Nguyên và mọi người đang họp, khu vực quân sự quan trọng, không phải quân nhân không được vào.”

Hồ Hạo Thiên nhét cho anh ta điếu thuốc, anh ta mặc kệ.

Phan Đại Vĩ nói lý với anh ta, anh ta làm thinh.

Đằng kia thì Lưu Binh thở hồng hộc chạy đến: “Tôi hỏi rồi, đại tướng không ở bên kia, tất cả đều đang trong phòng họp, hơn nữa đã ở trong đấy được một lúc rồi.”

Hồ Hạo Thiên quay đầu liếc Bạch Thất: “Có phải bên trên biết sự việc rồi à?”

Phan Đại Vĩ nói: “Nếu đã biết sao dị năng giả còn ở bên ngoài đánh Zombie, không có chút cảnh báo nào cả?”

Bạch Thất nhíu mày, hối lộ nói lý đủ cả rồi vẫn không được, vậy thì cứ dùng bạo lực uy hiếp cho rồi.

Hiện tại với thực lực hệ Băng của anh, dù nói hung hăng càn rỡ thì những người trong trụ sở này cũng không đủ đối phó anh.

Anh tạo một thanh kiếm băng kề sát cổ binh lính kia: “Chúng tôi có chuyện quan trọng, làm phiền mọi người tránh ra một chút.”

Người lính kia bị cưỡng ép, không nói được lời nào, anh ta cũng không biết có phải Bạch Thất đã điểm huyệt gì ở cổ mình không.

Muốn rút súng, đến súng cũng bị kẹp lại lấy ra không được.

Tất nhiên Bạch Thất không biết điểm huyệt, chỉ là anh hóa băng cổ binh lính này mà thôi.

Những binh sĩ bên kia rút súng ra, đồng thời Hồ Hạo Thiên cũng muốn ngăn mấy người đấy lại, nhưng mà anh còn chưa kịp làm gì, đã thấy một cái chân dài đạp qua, binh lính kia ngã trên đất, người phủ một lớp băng mỏng không động đậy được.

Hồ Hạo Thiên giật mình: “Tiểu Bạch, xa như vậy vẫn dùng băng khống chế được à?”

“Đi.” Bạch Thất ném người cho Phan Đại Vĩ, còn mình đi vào bên trong, “Anh muốn cách không bắn ra cát có thể được, vốn dị năng chính là ngưng tụ lượng tử trong không khí mà ra.”

Đương nhiên hiện tại cách không đóng băng làm người ta không động đậy được cũng chỉ dùng cho người bình thường không có dị năng mà thôi.

Hồ Hạo Thiên đối với việc lý giải dị năng kiểu mới này rất hứng thú, nhưng sự việc hiện tại khẳn cấp, làm chuyện chính vẫn quan trọng hơn, đợi sau thủy triều Zombie xong rồi lại từ từ nghiên cứu cũng được.

So với hai tháng trước, trụ sở quân đội hiện đã thay đổi hẳn.

Cao cao bên kia là phòng nghiên cứu gieo trồng, tuy bên cạnh cổng Bắc có khu gieo trồng lớn, nhưng trụ sở quân đội đây vẫn là nơi nghiên cứu chủ yếu của căn cứ.

Chỉ có những thành quả nghiên cứu tại trụ sở mới có thể chuyển qua cổng bên kia gieo trồng quy mô lớn.

Nhưng mà hai người đều không có lòng để ngắm nghía, chỉ một mực chạy thẳng về trước.

Quân nhân ai cũng bận rộn, có người luyện tập bằng cách chạy bộ, thấy Bạch Thất và Hồ Hạo Thiên cũng không ai hỏi đến.

Một cô gái khoảng 20 tuổi chặn đường, cô thấy Bạch Thất và Hồ Hạo Thiên ăn mặc không giống quân nhân trong trụ sở, lập tức ngăn lại hỏi: “Các người là ai? Lén lén lút lút ở đây làm gì, ai cho các người vào?”

Bạch Thất và Hồ Hạo Thiên đều không để ý đến cô ta, tiếp tục chạy về phía 18 căn biệt thự.

Thấy người ta không trả lời, cô gái rút thanh đao sau lưng chém thẳng về phía trước.

Hồ Hạo Thiên nhảy qua một bên, nhìn đồng hồ, bớt chút thời gian liếc qua cô gái trước mặt: “Cô bé này tuổi còn nhỏ, mà tính tình lớn ghê.”

“Các người là ai?” Cô gái hai tay cầm đao múa may bay tới.

Đao theo cánh tay vung vẩy, không trung xuất hiện những gợn sóng màu vàng rõ rệt.

“Oh là dị năng giả hệ Kim nha.” Hồ Hạo Thiên vừa chạy vừa tạo hai viên gạch ném đại về phía cô gái rồi bảo Bạch Thất: “Cậu ở lại so chiêu với cô bé ấy, tôi vào trước, thời gian cấp bách lắm rồi!”

Rõ ràng viên gạch anh ta ném không có lực, vừa bay tới trước mặt cô gái vung đao chém hai cái đã gãy văng ra.

Bạch Thất: “…”

Hai chúng ta đổi vị trí đi!

Câu này anh còn chưa kịp nói ra miệng đã thấy Hồ Hạo Thiên chạy mất hút.

Tinh thần của cô gái này rất hưng phấn, đồng thời vừa rồi chém cục gạch làm cô ta tự tin hơn nhiều, thấy Hồ Hạo Thiên đã chạy xa càng muốn lướt qua Bạch Thất đuổi theo Hồ Hạo Thiên.

Nhưng chút tài mọn của cô ta đâu đủ lọt vào mắt Bạch Thất?

Bạch Thất tiện tay tạo một đóa sen băng, sen băng vừa chạm vào đao đã làm đao bị đóng băng, đến tay của cô gái cũng bắt đầu bị hóa băng.

Nếu như là dị năng hệ Kim như Vệ Lam hay Cố Úc Trạch giờ này chưa chắc sen băng của Bạch Thất chạm được vào đao của họ, cho dù có chạm vào được cũng sẽ dùng dị năng hệ Kim đẩy lùi khí băng ra ngoài.

Đao trên tay cô gái rơi xuống đất, đến khi ngẩng lên nhìn thì Bạch Thất đã chạy theo Hồ Hạo Thiên xa lắm rồi.

“Các người không nên!” Cô ta ra sức chạy theo.

Trước cửa 18 tòa biệt thự luôn có lính gác.

Vừa rồi đã đi vào trụ sở không theo quy định, vậy thì giờ đâu cần giả vờ làm công dân tốt biết tuân thủ luật pháp, Hồ Hạo Thiên cũng không khách sáo, dùng vũ lực giải quyết nhanh gọn.

Hai binh sĩ đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, rút súng ra cũng chỉ chốc lát, Hồ Hạo Thiên đập cho một người hoa mắt chóng mặt, một binh sĩ khác đã rút súng ra định bắn Hồ Hạo Thiên.

Đập đầu một người là sai sót để cho người kia có cơ hội tốt, anh ta đành phải xoay nhanh người để né viên đạn.

Súng bắn và xoay người, cái nào nhanh hơn?

Ngàn cân treo sợi tóc!

Chỉ thấy một đóa hoa sen trắng như tuyết xẹt nhanh như sao băng, đập vào ngực binh lính kia, sau đó anh ta ngã gục xuống, cơ thể phủ một lớp băng mỏng.

Bạch Thất thấy Hồ Hạo Thiên nửa đứng nửa ngồi không ra hình dạng, không nể mặt tí nào đâm cho một phát: “Tốc độ của anh còn phải luyện thêm nhiều.”

Hồ Hạo Thiên xấu hổ đứng dậy, lờ đi khuôn mặt đang nóng lên của mình: “Không sai, xử lý xong cô gái kia rồi à?”

Mới nói xong, nghe thấy tiếng cô gái kia gọi: “Hai người các ngươi rốt cục là ai, không biết nơi này không thể tự tiện đi vào được à?”

Nhìn qua Bạch Thất thấy anh đã đạp cửa lớn đi thẳng vào bên trong biệt thự đầu tiên.

Hồ Hạo Thiên đuổi theo.

Tất nhiên bên trong đang họp, không khí trong sảnh rất căng thẳng, Bạch Thất đi vào bước chân vững vàng, làm cho nửa phòng họp phải ngoái đầu nhìn.

“Tiểu Thất, cháu về rồi.” Tướng Tiền thấy anh, đứng dậy rảo bước qua. “Các cháu không sao chứ?”

Bọn họ tìm trong căn cứ không thấy Bạch Thất, lại phát hiện bây giờ đang thời khắc nguy hiểm, nên lo sợ sẽ gặp phải bất trắc gì đó.

Bạch Thất gật đầu: “Chú Tiền, xem ra mọi người đang bàn bạc chuyện quan trọng. Bọn cháu ở bên ngoài cũng phát hiện một chuyện vô cùng hệ trọng, cho nên không đợi được mọi người họp xong đành phải xông thẳng vào.”

 

Discussion14 Comments

  1. Cho LB với ĐN thông tri người ta không tin là đúng rồi. Híc híc. DL quả không hổ danh nha tuyên truyền rõ ràng đấy, khá nhiều người tin quay về căn cứ rồi. Lần này bọn bt lại vào bằng cửa tây. Lần này cấp bách nên phải dùng đến cũ lực rồi. Chỉ sợ thông báo không kịp zombie triều tới không kịp chuẩn bị thì toi cả lũ.
    Cảm ơn edictor

  2. Đội Tùy Tiện lúc nào cũng làm chuyện tấu hài mua vui cho mọi người. Đến việc muốn làm người tốt dẹp đường về căn cứ cũng hài nữa. Giọng điệu tuyên truyền của Lưu Binh và Đường Nhược làm cho mọi người ui tưởng họ đang đùa. Cũng may là Dương Lê lên tiếng nên làm một số người tin tưởng. Bạch Thất và Hồ Hạo Thiên kỳ này chơi lớn đánh vào thẳng tòa nhà chính phủ. Không biết chính phủ có tin lời họ nói không.
    Cảm ơn editors

  3. Haizzz, Lưu Binh và Đường Nhược đunhs là không thích hợp làm tuyên truyền. Có vẻ mọi người không tin lắm nhưng cũng bắt đầu rút về rồi. Sau làn này có thể danh vọng và uy tín của đội sẽ tăng lên.
    Hồ Hạo Thiên và Bạch Thất cũng xông vào được phòng họp rồi, hy vọng chuẩn bị kịp thời

  4. Ố ồ, Dương Lê đúng là vợ của nhà lãnh đạo Hồ Hạo Thiên nhể, vừa nói ra cũng có người tin rồi kìa, có tiềm năng làm thủ trưởng, kk
    BT đúng là quyết đoán, phải dùng vũ lực vậy thì mới giải quyết được hết mấy vấn đề cấp bách này rồi ah

    tks tỷ ạk

  5. thôi xong con gái của chủ tịch nguyên lại kết a bạch cũng lên. kiểu này thì vệ lâm không cần nhọc công nữa rồi. chỉ khổ cho a nhược nhà ta thôi lại có thêm nữ phụ bối cảnh mạnh như vậy ý. sao chỗ quan trọng mà canh gác lỏng lẻo thế. không để nó xôm tụ hơn để a bạch làm soái ca tỏa nắng à. thank nàng

  6. chết cười mất, thông báo zombie triều lại để Lưu Binh và Đường Nhược cảnh báo thì ai tin cơ chứ. khổ mấy tên trêu Đường Nhược phải thấy may mắn là Bạch Thất đang bận không thì kiểu dì cũng bị cho ăn mấy băng đao. Căn cứ không biết đã có Zombie triều chưa.

  7. Tội nghiệp Lưu Binh, thông báo mà mọi người không để một tý gì vào đầu luôn, lời nói vô trọng lượng. Đường tỷ còn thảm hơn nữa, đi thông báo sơ tán mà còn bị ghẹo là đi làm nũng nữa chứ, haha, anh Bạch lại tức dùm rồi
    Chị Dương Lê là giỏi, dù gì người ta cũng là người đã từng trải a, so với 2 người phía trước thì cũng kinh nghiệm hơn rồi
    Phía cổng Tây này đúng là có duyên với đội nhà, lần nào có chuyện là lại gặp, hehe, nhưng dù sao giờ cũng có người ra chỉ thị rồi, có vượt quá thì cũng không sao, giờ Bạch ca cùng Hồ đội đi thẳng vào lúc đang học thế này, không biết có sao không
    Cảm ơn các bạn đã edit truyện ah

  8. Zombi triều sắp đến rồi mà mấy ông chính phủ vẫn dửng dưng quá à. Mong cả đội vượt qua đợt này không bị tổn thất gì cả.
    Thanks editor

  9. 7 Ngạn và Hồ đội thật uy phong quá đi, mọi thủ đoạn hết nào là hối lộ, nào là uy hiếp không được thì cứ xông thẳng thôi. Ai ngăn cản xử đẹp hết. Thanks nhóm dịch nhé!!

  10. 2 người đi như gió, dũng mãnh và tự tin quá à nha. Ta đọc mà cũng bị cấp thiết như trong truyện vậy luôn đó. làm ta đọc nhanh như những bước chân của BT và Hồ đội. Sự việc hệ trọng nên làm việc ko cần so đo tiểu tiết. Chắc trong quân đội cũng đã phát hiện ra hiện tượng dị thường rồi. Chắc đang ngồi bàn nhau xem đánh thế nào đây. ko biết trong đây có VL ko này

  11. Quá ngầu luôn giờ không cần hối lội hay lý giải gì việc gấp chỉ có bạo lực là giải quyết nhanh nhất. Còn mấy đội ở ngoài không nghe lới thì chết ráng chịu.

  12. M đoán cô gái kia chính là con gái chủ tịch Nguyên đấy. K biết Thất ca có bị cô nàng nhìn trúng k. Sốt ruột quá cơ ;45

  13. Zombie triều sợ thì sợ thật đấy, nhưng anh Bạch dễ lại chọc thêm 1 đoá hoa đào rồi. Mà đoá này chắc hẳn là con gái chủ tịch Nguyên đây

  14. Nghi ngờ người xuất hiện ngăn cản là con gái Nguyên chủ tịch, tiếp tục nghi ngờ đây lại là một nữ phụ nữa sẽ đổ Bạch Thất.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: