Tận Thế Song Sủng – Chương 227+228

14

Chương 227:  Xui xẻo!!!

Edit: Hứa Minh Nguyệt

Beta: Sakura   

Một đội Bạch Thất không dùng cái gì rực rỡ đẹp đẽ hiệu quả.

Nhưng mà thoáng cái đã tiêu diệt sạch sẽ đám Zombie ở bên này.

Sau đó, Phan Hiểu Huyên phụ trách hậu cần cầm con dao nhỏ, nhanh chóng chạy tới thuần thục đào ra tinh hạch.

Bên này, Phan Đại Vĩ tiếp tục chỉ huy Lưu Binh chiến đấu.

“Lưu Binh, cậu lại đi kéo một đám Zombie nữa tới đây, vừa rồi rõ ràng nhịp đi của cậu còn chưa lĩnh ngộ hết tinh túy tôi dạy cho cậu. . .”

“Tầng dưới lại có thêm một đám nữa rồi, mau đi đi, dẫn dụ chúng lên đây,luyện bước đi của cậu trước đã. . .”

“Bên trái, bên trái, mẹ nó, có biết bên nào là bên trái hay không, con mẹ nó cậu muốn đụng vào lan can à, tại sao không có lăn xuống dưỡi ngã chết luôn đi. . .”

Mọi người lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh một phân đội nhỏ đánh Zombie mà như là đang đánh nhau

Toàn bộ đoàn đội Thiên Nhai trợn mắt há hốc mồm, nghẹn họng nhìn trân trối, run rẩy không nói nên lời.

Cao thủ, cao thủ, cao cao thủ.

Bà mẹ nó, tất cả các anh nuốt phải thần đan linh dược à!

Mãnh liệt tới mức muốn báo cáo các anh với căn cứ luôn rồi!

“Đây là đội hữu của chúng ta?” Tiểu Vân rốt cục kịp phản ứng hỏi đồng đội nhà mình.

“Đúng vậy, những người này… thật sự là đội hữu của chúng ta. . .”

“Cái này, cái này, bọn họ dùng cái phương pháp gì đánh Zombie vậy?”

Nhóm người mình, hai người cộng lại mới có thể đánh một con Zombie, đối phương ba người giải quyết một lớp Zombie?

Hơn nữa, nhìn bộ dáng của họ xem, rất bình tĩnh, rất nhẹ nhàng .

Phương Cận Viễn xem trong chốc lát, đưa ra được một cái kết luận: “Phối hợp ăn ý chỉ là một yếu tố phụ, cái chính là dị năng của bọn họ rất cường đại.”

Ngắn ngủn trong hai phút, bọn họ giải quyết hết hai mươi mấy con Zombie, căn bản chính là, thực lực chênh lệch.

Tất cả mọi người tại vừa đánh vừa nhìn, một màn bên kia giống như là đỉnh cấp phim Hollywood, thu hút ánh mắt của đoàn đội Thiên Nhai cùng Chu Minh Hiền.

Cái này. . . rất tốt, rất cường đại.

Chứng kiến một màn này, bọn họ đột nhiên có cảm giác mình cũng như vừa ăn hết cả một cân rau chân vịt, cũng có thể dùng một chống đỡ mười.

Người ta mãnh liệt như Thành Long[1], chính mình nếu như yếu ớt như con sâu nhỏ, làm sao dám nhận mình cùng bọn hắn là đồng đội!

[1] : Thành Long là nam diễn viên chuyên đóng phim thuộc thể loại võ thuật, người Hồng Kông.

“Các anh em, nhanh lên đánh cùng họ, chúng ta không thể để hiệu suất của một đoàn người cũng không bằng hiệu suất của một tổ đội!”

“Được!”

“Phải đánh.”

“Cố gắng đánh!”

Hồ Hạo Thiên nhìn đoàn đội Thiên Nhai từng người từng người bộ dáng mười phần nhiệt tình, nở nụ cười: “Thật không nghĩ tới, đám người Tiểu Bạch đánh Zombie, một màn này còn có thể trở thành một chén canh gà[2].”

[2] : thuốc bổ

“Rất tốt.” Dư Vạn Lý nói, “Tuổi trẻ nên có tinh thần một chút.”

“Anh Dư.” Hồ Hạo Thiên tạo ra mấy cục gạch, ngoái đầu lại nói, “Tôi cảm thấy năng suất của anh dạo gần đây giảm xuống, tiền lương tháng này còn chưa phát đâu đấy.”

“Hồ đội! Cậu không thể làm như vậy.” Dư Vạn Lý một bên ra ngoài đánh Zombie, một bên dùng ngôn từ chính nghĩa, nói : “Cậu không thể không cho phép đồng đội già yếu thay đổi thời gian làm việc, đây là nguyên nhân hợp lý cho việc năng suất làm việc giảm, công ty cũng vì lý do này mà cho công nhân nghỉ a!”

Hồ Hạo Thiên thật muốn đập một cục gach lên đầu Dư Vạn Lý: “Anh Dư, rõ ràng là một người đàn ông 32 tuổi khỏe mạnh còn dám cùng tôi nói cái gì già yếu!”

Có nhiệt tình, một buổi sáng trôi qua vô cùng nhanh chóng.

Trong siêu thị nội thất vốn có Zombie, những lớp lúc sau tràn vào cũng bị giết sạch, buổi sáng cứ như vậy đi qua.

Chỗ bọn Hồ Hạo Thiên đứng không chỉ dễ thủ khó công mà còn vừa vặn là cửa chính trên lầu.

Dùng dị năng hệ Thổ bao trùm một lớp lên cổng chính ở dưới lầu cũng có thể tạm thời bảo vệ nó. Zombie không thể xâm nhập vào bên trong thì mọi người cũng có được chút thời gian để an ổn ăn trưa, nghỉ ngơi một chút.

Ở bên ngoài, Phan Hiểu Huyên và Đường Nhược cũng đã chuẩn bị cho mọi người bữa trưa phong phú, đảm bảo phục hồi tinh thần và thể lực một cách tốt nhất.

Hai mươi tư người, cơm trưa cũng không khác gì tiệc rượu.

Hai cái bàn lớn bày ở một cửa hàng phong cách Anh, giống như ăn tiệc hoàng gia vậy.

Bất giác, lúc mọi người ăn cơm đều có vẻ nghiêm túc hẳn.

“Buổi sáng tổng cộng đào được 369 viên tinh hạch cấp hai.” Phan Hiểu Huyên đếm, báo cáo nói.

Dương Lê nói: “Chúng tôi được 147 viên.”

Phương Cận Viễn bên này nói: “135.”

Tiểu Vân nói: “98 viên.”

Bạch Thất tính toán thần tốc, hầu như lập tức tiếp lời: “Tổng cộng 749 khỏa.”

Lưu Binh ở một bên bấm máy tình cũng không ra kết quả nhanh như vậy: “Bà mẹ nó, Tiểu Bạch, chuyên ngành của anh rõ ràng là máy vi tính mà, vẫn còn học cả toán học sao?”

Bạch Thất nói: “Quan trọng là … kết quả.”

Đáp lại hành động ‘ra vẻ ta đây’ của Bạch Thất, Lưu Binh cắt một tiếng.

Mọi người đang ăn cơm tẻ thơm ngào ngạt, đột nhiên Đường Nhược ngừng một chút, nói: “Bên ngoài có người đến. . . khoảng chừng có tất cả 50 người.”

Mọi người nghiêng nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ bên cạnh, nhưng khoảng cách vẫn còn tương đối xa, ngoại trừ Zombie thì không có trông thấy người nào khác.

“Nơi hẻo lánh như thế này cũng có người tìm đến, quả nhiên nội dung thông báo lần này của căn cứ quá mức hấp dẫn rồi.” Lưu Binh nói xong rất nhanh chạy đến cửa sổ, lấy kính viễn vọng ra nhìn nhìn.

Ở đây tất cả đều là dãy cửa hàng nội thất, toàn bộ kiến trúc chỉ có ba tầng.

Tử cửa sổ tầng 2 rất dễ dàng nhìn thấy đội ngũ bên này.

Dẫn đầu chính là người kia. . .

Lưu Binh vô cùng cẩn thận nhìn lại một lần, có chút cứng ngắc nói: “Vệ Lam dẫn quân đội tới rồi.”

“Cái này. . .” Mọi người của Tùy Tiện đoàn đội sửng sốt.

Xui xẻo !!!

Chu Minh Hiền không biết vì sao mọi người lại lộ ra biểu cảm vô cùng phiền muộn, quay sang hỏi Lưu Binh: “Làm sao vậy, Vệ thiếu tới không tốt sao? Dù sao cũng là người trong quân đội, không phải sẽ càng an toàn hơn sao.”

“Tiểu Chu, cậu chưa biết đấy thôi, tôi nói cho cậu nghe, Vệ Lam người này chính là một ngôi sao chổi!” Lưu Binh nói: “Chúng ta lần đầu tiên làm nhiệm vụ với anh ta gặp phải đường hầm bị sập thiếu chút nữa bị chôn sống, lần thứ hai làm nhiệm vụ cùng anh ta thì bị rơi xuống vách núi, suýt chút nữa chết chìm trên biển, quá tam ba bận, lần này lại tới, không chừng thực sự sẽ đi gặp Mạnh Bà.”

Chu Minh Hiền thất kinh: “Nghiêm trọng như vậy.”

Phan Đại Vĩ gật đầu: “Mặc dù tiểu Lưu nói có điểm khoa trương, nhưng thật sự không khác nhau là bao.”

Trong lúc nói chuyện, đám người Vệ Lam đã đi tới quảng trưởng ở dưới lầu.

Dị năng kim loại của Vệ Lam có lẽ đã thăng cấp, anh cầm một thanh Đường đao, nhấc tay một cái là có thể chém chết một con Zombie.

Tốc độ của anh rất nhanh, không biết là vì thực lực hay vì anh là người trong quân đội mà người đi cùng với anh đa phần là người có dị năng.

“Ơ, dáng vẻ Vệ thiếu cũng thật đẹp nha.” Lưu Binh cầm kính viễn vọng tiếp tục xem.

Mọi người bên này nhanh chóng nuốt cơm mình vừa ăn, ồn ào cầm kính viễn vọng đi đến cạnh cửa sổ, sắp sắp xếp xếp đứng chung một chỗ xem tình huống bên ngoài.

Dưới lầu, đám Zombie đang cố gắng phá cửa đột nhiên ngửi thấy mùi thịt, tất cả đều chuyển hướng, lao tới chỗ bọn Vệ Lam đang đứng.

Cũng may, Vệ Lam đi ra ngoài mang theo không ít người, còn có năng lực của mấy dị năng giả cũng không tệ.

Ngăn lại như vậy một lớp Zombie có lẽ cũng không có cái gì vấn đề lớn.

“Ô, người kia không phải. . .” Phan Hiểu Huyên cầm kính viễn vọng chăm chú nhìn nhìn, “Người kia không phải Tô Vũ Vi sao?”

“Em Phan, Tô Vũ Vi là ai?” Với tư cách nữ thần trong lòng các chó độc thân, Phan Hiểu Huyên cảm thấy thích thú với chủ đề thì mọi người trong đoàn đội Thiên Nhai cũng tò mò.

Đầu Phan Hiểu Huyên cũng không ngoảnh lại, nói: “Chính là một cô gái thầm thương trộm mến tiểu Bạch.”

 

Chương 228:  Có vấn đề

“À. . . hiểu rồi hiểu rồi.”

Mấy người của đoàn đội Thiên Nhai thi nhau lên tiếng.

Sau lại quay sang nhìn Bạch Thất bằng ánh mắt bi phẫn.

Vô sỉ!

Cực kỳ vô sỉ!

Vô sỉ đến mức, có vị hôn thê rồi lại còn có cả người thầm mến.

Thầm mến a thầm mến!

Đây là đại danh từ thanh thuần đến mức nào.

Đừng nói thầm mến mình, mà ngay cả đến trêu chọc mình còn không có kìa.

Nước mắt chảy thành sông.

Bạch Thất làm một bộ dáng ‘ không liên quan tới tôi’, ôm vai Đường Nhược đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống: “Tôi cũng không có cần cô ta thầm thương trộm nhớ , tôi chỉ để ý người mình yêu.”

Đường Nhược: “. . .”

Mọi người: “. . .”

Rất tốt, câu nói lưu loát, cẩu lương thực chuyên nghiệp.

Lại ăn thêm một lần. . . uh, cho quỳ!

Đã biết Tô Vũ Vi không tầm thường, dĩ nhiên, có người hỏi trong đám người kia ai mới là Tô Vũ Vi.

Phan Hiểu Huyên chỉ vào một người dưới lầu, nói: “Người kia, chính là cái người mặc quân phục có khoác áo ngoài màu xanh lá ấy.”

“Bà mẹ nó, nhìn kỹ mới phát hiện dưới lầu có nhiều phụ nữ tới vậy.” Một người đàn ông độc thân cầm kính viễn vọng nói.

Đếm qua một chút, dưới lầu ít nhất cũng có mười mấy cô gái đấy.

“Đúng vậy a.” Lưu Binh cũng thấy khó hiểu, “Vệ Lam dẫn theo nhiều phụ nữ như vậy tới nơi này đánh Zombie để làm gì?”

Phan Hiểu Huyên cùng Đường Nhược còn có Dương Lê không phục: “Vậy thì sao, vậy thì sao, bây giờ phụ nữ có năng lực thì cũng đâu thua kém đàn ông.”

“uh, so năng lực, so năng lực.”

Tất cả mọi người đồng loạt gật đầu như si ngốc.

Hai dị năng giả không gian, còn có duy nhất một dị năng giả hệ trị liệu, làm sao có thể đắc tội?

Ba cô gái này nếu nói đúng, thì là đúng, mà nếu nói sai thì chắc chắn là sai đi.

Dưới lầu mặc dù phần đông là phụ nữ, hai người ở trung tâm vẫn là nổi bật nhất.

Thời tiết rét lạnh, Tô Vũ Vi mặc quân phục khoác áo ngoài màu xanh lá đứng cạnh Vệ Lam cũng mặc quân phục khoác áo ngoài màu xanh. Hai người hỗ trợ nhau, phối hợp khá ăn ý, nhìn bộ dáng giống như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ.

Đoàn đội Thiên Nhai đem người phụ nữ ở dưới lầu so sánh với Phan Hiểu Huyên, thầm nghĩ : vẫn là Nữ thần nhà chúng ta xinh đẹp hơn!

“Cảnh này… có cái gì đó không đúng.” Phan Hiểu Huyên cầm kính viễn vọng xem một hồi, nói.

“Không đúng chỗ nào chứ, mặc dù đánh không quá tốt, phối hợp cũng không ăn ý cho lắm, nhưng giải quyết nhiều Zombie như vậy đối với họ vẫn hoàn toàn không có vấn đề nha.”

“Có vấn đề a.” Phan Hiểu Huyên nói, “Tô Vũ Vi thay đổi đối tượng rồi!”

Đúng lúc này, Zombie ở cửa lớn của siêu thị nội thất cũng tới trước mặt bọn họ.

Một lớp Zombie vây tới, tay Vệ Lam bỗng ngưng ra rất nhiều đinh sắt, nhắm vào gáy Zombie phóng ra, nhưng Zombie cấp 2 không thể gục chỉ vì một cái đinh sắt, chúng gào rú một tiếng, lại lao về phía hắn. Bỗng, một trụ nước từ đâu phóng thẳng lên trời, tách ra thành năm cỗ, đem năm con Zombie dời ra xa một chút.

Đinh sắt trong tay Vệ Lam bắn ra một lần nữa, lại nhắm thẳng vào gáy Zombie, đồng thời, sau đinh sắt còn có băng tinh phóng ra.

“Mau nhìn đi, mau nhìn đi, không đúng a.” Phan Hiểu Huyên kéo Đường Nhược lại để cho cô xem cảnh tượng dưới lầu.

Đường Nhược cầm kính viễn vọng nói: “Lưu Binh nói không sai, hai người họ phối hợp rất tốt a.”

“Không phải cái này, là Tô Vũ vi đem mục tiêu đổi thành Vệ Lam rồi!”

Đường Nhược: “. . .”

“Có phải là cô ta biết theo đuổi Tiểu Bạch sẽ không có kết quả, cho nên đổi mục tiêu thành Vệ Lam?”

Lưu Binh phân tích một chút, nói: “Vệ Lam cũng không tệ a, tuổi còn trẻ, vừa có tướng mạo lại vừa có năng lực. . . Trước kia, bọn họ cùng nhau nhiệm vụ, lại cùng nhau ở căn cứ thành phố A, lựa chọn anh ta cũng là hợp tình hợp lý.”

Theo lời nhắc nhở của Phan Hiểu Huyên, mọi người nhìn ra có cái gì đó không đúng .

Không chỉ cùng mặc quân phục khoác áo ngoài màu xanh lá rất dễ khiến người ta chú ý, mà còn có Tô Vũ Vi cố ý phối hợp cùng Vệ Lam.

Bầu không khí kia, thật sự khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái là ra, cô gái này có ý với Vệ thiếu đấy.

Phan Hiểu Huyên cầm kính viễn vọng ‘ chậc chậc’ một cái: “Bà mẹ nó, tôi cảm thấy cô bạn Tô Vũ Vi này thật là có dũng khí

Đối với những chuyện đoàn đội Thiên Nhai còn không hiểu, hỏi: “Vậy là sao?”

Cơm nước xong xuôi đúng là thời điểm tốt để xỉa răng, hiện tại khó có được người đến đưa tiễn bát quái, dĩ nhiên là ngồi cùng một chỗ xem tuồng, giết thời gian.

Phan Hiểu Huyên nói: “Tô Vũ vi này cũng thật liều lĩnh, dám tranh đoạt Vệ Lam với tiến sĩ Tào, không sợ bị người ta bắt tới phòng thí nghiệm hay sao!”

” tiến sĩ Tào?” Mọi người đoàn đội Thiên Nhai nghĩ nghĩ, nhớ tới người phụ nữ gặp trước khi lắp đặt thiết bị cho cửa hàng, “Chính là người tóc ngắn kia sao?”

“Đúng vậy.”

“Cô ta là tiến sĩ ư?”

“Nhìn xem, còn trẻ như vậy.”

“Cô ta là bạn gái Vệ thiếu à?”

“Đúng là xem người không nên xem vẻ bề ngoài!”

Kết quả là, thời gian nghỉ trưa biến thành thời gian để Phan Hiểu Huyên ngồi giảng giải cho mọi người về mối tình tay ba, không, phải là mối tình tay bốn rắc rối phức tạp này.

Đầu tiên người Tô Vũ Vi muốn theo đuổi là Bạch Thất, nhưng Bạch Thất cũng không thèm để ý cô ta dù chỉ một lần, sau đó Tô Vũ Vi hóa bi phẫn thành động lực, không sợ chết hướng Vệ Lam ôm ấp hoài bão.

Còn Vệ Lam, vốn có tình cảm thanh mai trúc mã với tiến sĩ, Tào lại thấy tiến sĩ Tào cùng với một người đàn ông khác đính hôn, đau lòng gần chết, Vệ Lam buông tha cho chân ái tìm cô gái khác!

Phan Hiểu Huyên kế thừa tài ăn nói của Phan Đại Vĩ, nếu là bàn về cái gì đạo lý người lớn của bọn Hồ Hạo Thiên thì không được, nhưng cô thân là biên kịch chuyên nghiệp, bàn về mấy cái kịch bản máu chó này, quả thực là cực kỳ lưu loát.

Tất cả mọi người ngồi nghe đều được một phen sững sờ.

“Wow, cái này thực là một vở kịch cẩu huyết hiếm thấy, nghe còn tưởng phim kinh dị.”

“Từ những điều mà em Phan vừa nói. . . cái cô Tô Vũ Vi kia hẳn là không biết tiến sĩ Tào cũng có ý với Vệ Lam a.”

“Hai cô gái tranh giành một người đàn ông, tôi rất thích xem cái này.”

“Đâu chỉ có mỗi hai người bọn họ tranh giành nhau chứ, cậu xem dưới lầu có nhiều cô gái như vậy, xem chừng đều là người thầm mến Vệ thiếu đấy.”

“Cmn, trong tay nắm quân quyền thực sự tốt như vậy sao?”

Quảng trường dưới lầu trống trải, để cho người nhìn một phát là thấy toàn bộ.

Rất nhanh, Zombie chung quanh đều hướng về phía họ, tạo thành một vòng tròn bao vây đoàn người ở trung tâm.

Bọn Vệ Lam đánh Zombie, nhưng lại không biết rằng chính mình đã trở thành đối tượng quan sát của những người trên lầ

Đương nhiên, Tô Vũ Vi vận dụng dị năng ở bên cạnh cũng phải dùng một phen ‘khổ công phu’ đấy.

Cô ta là dị năng giả sở hữu một cái lốc vòi rồng cực kì nữ tính, thật sự rất nổi bật.

Mỗi lần Vệ Lam phóng một cái đinh sắt ra, Tô Vũ Vi là dị năng giả hệ Thủy có thể tiếp ứng ngay sau đó, kỹ năng không chỉ rực rỡ tươi đẹp nhiều màu, thực lực cũng cực kỳ không tầm thường.

Vì khoảng cách xa cản trở, tất cả mọi người không thể trông thấy địch ý trong mắt Tô Vũ Vi.

“Phòng thủ, hợp lại thành vòng tròn!” Đúng lúc này Vệ Lam đột nhiên kêu lên, bởi vì lúc này Zombie đột nhiên tăng lên rất nhiều, hắn cảm thấy nơi này không thể ở được lâu nữa.

Một đám người ở trong nhà đánh Zombie có vật che chắn, so với ở bên ngoài đánh Zombie, một lớp lại một lớp điên cuồng xông đến như thủy triều kia, thực sự tốt hơn rất nhiều.

Một dị năng giả hệ Hỏa trong đội chậm hơn mọi người một bước, một nhóm người lại vẫn tiến lên phía trước, đem hắn giống như một khe hở lớn lộ ra.

Hắn không những không lui lại, mà còn ngưng ra một quả cầu lửa, nhưng con Zombie bị hỏa cầu chĩa vào đột nhiên bổ nhào về phía trước, một phát bắt được dị năng giả hệ Hỏa kia, kéo tới trước mặt mình!

Đội viên kia còn chưa kịp phản ứng đã bị Zombie bắt được, chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết, đã bị Zombie cắn một ngụm vào khí quản!

Rất nhanh, Zombie vây tụ lại, đội viên kia chỉ còn là một đống xương cốt.

Discussion14 Comments

  1. Đội của Bạch Thất Đường Nhược phối hợp với nhau quá tuyệt vời làm cho đám người còn lại như Chu Minh Hiền và đội Thiên Nhai thấy mà hâm mộ. Tạo động lực cực lớn cho bọn họ đánh quái. Cuối cùng cả đội phối hợp ăn ý thu hoạch quá trời tinh hạch của zombie. Còn Vệ Lam đem theo năm mươi người nhưng lại không ăn ý dẫn đến tử vong. Tô Vũ Vi lại chuyển hướng sang Vệ Lam. Lại có chuyện để xem rồi.
    Cảm ơn editors

  2. ;69 em phan kế thừa zen của baba nên cũng lên thần chém gió rồi. đúng là vở kịch của a vệ đáng đc bạn đọc chờ xem. không biết cô nương nhà ai tóm đc a vệ đây. k biết a vệ và a bạch pk thì ai thắng nhỉ. mong đc 1 lần thoả mãn mong ước nhỏ nhoi. thank nàng đã edir nha

  3. haha, tưởng tượng PHH ngồi kể lại tình tiết máu chó câu chuyện tình tay 4 mà thấy hài, rồi cả cái đội này nữa, ăn xong còn xỉa rằn bát quái nữa chứ, rồi thấy ngta đánh zoombie còn ngồi xem rồi bình luận nữa chứ, haha
    TVV có địch ý với ai thế nhỉ? mà ả ta cũng thay đổi đối tượng chóng mặt quá

    tks tỷ ạk

  4. Đội Thiên Nhai cũng đáng yêu ghê. Tiểu Huyên Huyên đúng là con gái chú Phan mà, giỏi nhất liên huyên chém gió thành bão. Không biết sau này em gả cho ai =))
    Vệ Lam dẫn đội tới rồi, cơ mà tác chiến không hiệu quả bằng đội Tuỳ Tiện nhỉ.
    Tô Vũ Vi cũng mạnh thế rồi, zombie cấp 3 cũng nhiều, không biết bao giờ mọi người mới lên cấp 4 đây.

  5. Cái cô Tô Vũ Vi này thiệt hết biết nói gì luôn, xoay như chóng chóng zậy không thật lòng thì cũng không có ai thật tâm lại đâu. Mới dạo đầu chút xíu đã có người tử vong, thiệt không bằng 1 nửa của Tùy Tiện nữa. Còn Tùy Tiện thì lo xem kịch rồi không rảnh đâu mà xuống hỗ trợ. Thanks nhóm dịch nhé!!

  6. Hồ đội nói cũng đúng, nên để cho những người mới này thấy được thực lực của đội nhà, để vừa có thể lấy đc lòng tín nhiệm của người mới cũng như tạo thêm kích thích, tuổi trẻ mà, ai lại không muốn mình trở nên cường đại, mà đây lại là những đồng đội của mình, khôbg ai muốn trở thành gánh nặng đâu a
    Tội nghiệp Vệ thiếu, đã vô tình trở thành sao chổi trong mắt mọi người, mà Vệ thiếu sao lại dẫn theo nhiều bạn nữ vậy a
    Bạn Tô này cũng đã biết đường lui, nhưng lại chọn ngay Vệ thiếu nữa chứ, coi Tiến sĩ Tào là quả hồng mềm sao
    cảm ơn các bạn đã edit truyện ah

  7. thật sự nghe Phan Hiểu Huyên kể chuyện mà thấy cũng máu chó thật, Tô Vũ Vi lại chuyển đối tượng qua Vệ Lam rồi, không biết rồi sẽ thế nào , nếu tiến sĩ Tào biết thì sẽ có việc hay để xem rồi. chuyến này đoàn Tuỳ Tiện chắc phải ra tay giúp Vệ Lam rồi.

  8. Cô Tô này ko phải dạng vừa đâu. Tuy dị năng ko mạnh lắm n đầu óc cũng gọi là nhanh nhạy. Lại biết thời thế. Chuyển đổi đối tượng theo đuối. Giống như nước chảy chỗ thấp, chim khôn thì chọn cành cao vậy đó. Ko bit sẽ dc bao lâu. VL cũng la tay ko vừa. Chắc phải có lợi dụng lẫn nhau thôi

  9. Tô Vũ Vi trêu chọc ai không trêu lại đụng vào tiến sĩ Tào lần này cô ta chết chắc rồi. Haha

  10. Người ta đang đánh quái kịch liệt còn Phan tỷ ở đây kể chuyện khí thế luôn. Tô Vũ Vi toàn đâm đầu vào mấy người mà ả không với tới không à, đúng là tự tìm đường chết mà.

  11. Cái bà Tô Vũ Vi này không thích nổi ah. Chọn người khác rui nhưng vẫn xếp ở vị trí tiểu tam thui. Kiểu gì cũng thua k thắng được

  12. Cứ tưởng tình yêu chân tâm lắm, hoá ra cũng phải xét đến lợi ích cái đã nha. Mà con zombie kia ghê vậy, như kiểu ăn mòn luôn á

  13. Dù thực lực mạnh đến đâu vẫn cần phải có chiến lược đúng đắn mới được, như đội Tùy Tiện đó, không mất nhiều sức lực vẫn giết được zombie.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: