Bia Đỡ Đạn Phản Công – Tranh giành lang quân như ý 25+26

11

Tranh cầu như ý lang quân ( 25)

Edit: Duong Phuc

Beta: Sakura

Sau khi bán đi mấy cái hà bao thì kiếm được hơn mười đồng tiền, thỉnh đại phu xong còn lại một chút một ít, Bách Hợp lại liền số tiền này mua thêm ít vải, trở lại còn phải tranh thủ chăm sóc Lưu thị, lại vội vàng làm mấy thêm vài cái hà bao cùng khăn tay. Cô nhớ lại nhiều năm trước khi vừa mới kế thừa trí nhớ của Đoàn Bách Hợp, hơn nữa cô còn rất kiên trì, hơn nữa kiến thức lại rộng, bởi vậy vẽ ra được nhiều họa tiết mới lạ, khăn tay cùng hà bao thêu được bán ra nhiều tiền hơn so với những nhà khác, có lúc cũng có người tới mua nhưng họa tiết mà nàng vẽ, cứ như vậy hai ngày Bách Hợp bán lời được mấy trăm văn tiền, trừ ra tiền thuốc của Lưu thị, chính cô còn giữ lại được một ít.

Lưu thị đã tỉnh lại , nhưng tay chân có chút không lưu loát, lúc nói chuyện cũng phải cố hết sức, khi há miệng, nước bọt liền chảy ra, buổi sáng Bách Hợp bưng cháo hầm tiến vào Lưu thị liền quay đầu nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy con gái lớn tiến vào, tay liền hướng ra ngoài với tới, trong miệng ‘A a’ kêu, kia ngón tay đã có một chút cuốn lại , mới mấy ngày, nguyên bản là Lưu thị tràn đầy sinh lực, liền như là già đi rất nhiều, sắc mặt vàng vọt.
“A… Lan…” Lưu thị vừa nói, một bên kia nước bọt theo khóe miệng liền rơi xuống, Bách Hợp rút khăn tay thay bà ta lau đi, không có để ý tới bà ta, đem cơm đút vào trong miệng bà ta. Có phần nuốt không được, liền lại rơi ra, Lưu thị trong mắt cẩn thận từng li từng tí , một lúc lâu sau mới cố hết sức: “Ngươi, muội muội, nên lại mặt .”

Ngày ấy, bà ta ở Thẩm gia bị chọc tức đến trúng gió, lúc này còn nhớ đến Đoàn Quế Lan, Bách Hợp sớm đã biết tính Lưu thị, nghe nói vậy cũng không giận, chỉ là cười một tiếng: “Lại mặt lại thế nào? Chẳng lẽ nương còn ảo tưởng rằng, Đoàn Quế Lan sẽ đến hầu hạ ngươi. Cho nương dưỡng lão chăm sóc người đến trước khi lâm chung sao?”
Bây giờ Lưu thị tê liệt ở trên giường không thể động đậy, tất cả đều phải cần người đến chăm sóc, lúc trước bà ta còn có thể chăm sóc Đoàn Quế Lan, bây giờ mình cũng như vậy, còn muốn Đoàn Quế Lan phải quay về. trong lòng Bách Hợp buồn cười, Lưu thị lại sửng sốt , trong miệng cháo không nuốt xuống, chảy xuống một thân đều là cháo. Bà ta vẫn còn bệnh trong người, lúc này nghe thấy những lời nói của con gái lớn thì lại tức giận. Bách Hợp lấy khăn tay lau sạch chỗ cháo mà Lưu thị làm chảy ra. Biểu tình bình tĩnh:

“Ta khuyên nương hãy nên ăn một ít, ta hiện tại ở nhà mẹ đẻ lúc nào cũng đều có thể hầu hạ người, nếu ta chịu đựng không nỗi nữa mà đi lấy chồng, sợ rằng lúc đó nương muốn phát giận cũng không tìm thấy ta đâu.” Cô nói những lời này làm Lưu thị trong lòng chấn động. Vành mắt thoáng cái cũng có chút đỏ lên, tay run rẩy . Bách Hợp đem trên người Lưu thị thu thập sạch sẽ. Lại lấy cái thìa đút nàng: “Nương còn tưởng rằng Đoàn Quế Lan sẽ đến hầu hạ nương? Ngày đó nương ở Thẩm gia bị người mắng thành cái dạng kia, mẫu thân Thẩm Đằng Văn cũng đã có nói , nếu Đoàn gia chúng ta muốn tìm Thẩm gia gây chuyện. Bà ta liền không nhận người con dâu là Đoàn Quế Lan, lúc đó Đoàn Quế Lan thế nhưng lập tức liền nói sẽ không tìm Thẩm gia gây phiền phức .”

Lúc ấy Lưu thị đã hôn mê rồi, cũng không có nghe được những lời mà Đoàn Quế Lan nói, lúc này nghe Bách Hợp nói, tâm Lưu thị mát lạnh, hô hấp có chút khó khăn, bà ta không dám tin đứa con gái mà chính mình một tay kéo bát lớn lên, sủng ở trong lòng bàn tay sẽ nói ra những lời như vậy, có thể tưởng tượng được ngày đó vào ngày đại hôn của Đoàn Quế Lan, chính mình vì nó cùng Thẩm mẫu đánh nhau, thế mà nàng lại giúp đỡ Thẩm mẫu, Lưu thị lại có một chút bán tín bán nghi.
Nếu như người làm như vậy là Bách Hợp, Lưu thị nhất định sẽ coi như mình mất một đứa con gái nhi, thế nhưng đến lúc đứa con gái mà mình yêu quý đối với mình như vậy , nước mắt của bà ta như hạt châu, trụ không nỗi mà rơi xuống:

“Thật, thật, thật sao?”
“Có phải thật vậy hay không, trong lòng nương cũng biết rõ chứ, hiện tại nương thành ra bộ dạng này là do đâu, bản thân nương cũng rõ ràng đi . Lúc trước vì Đoàn Quế Lan khuynh gia bại sản , bây giờ vẫn là ta đứa con gái mà nương nhìn không vừa mắt, một mực hầu hạ nương.” Bách Hợp nói lời này khiến nước mắt Lưu thị chảy càng nhiều hơn, trong lòng bà ta đang đau lòng vì con gái út, trong lòng bà cuộc đời của con gái út quan trọng hơn, vừa tức Bách Hợp Bách Hợp nói xong lời này, Lưu thị trong lòng khó chịu, ở lúc cô lại dùng cái thìa đưa cơm đến, tốn sức động đậy thân thể nằm xoay lung lại, nhắm hai mắt.

Tới lúc này mà Lưu thị vẫn còn chưa có nhận rõ tình hình, chính mình cũng không phải chân chính Đoàn Bách Hợp, sẽ không bởi vì bà ta bị bệnh, tức giận liền đối với bà ta ôn hòa hơn, có thể kiếm tiền thay bà ta xem bệnh, thuần túy chỉ là vì thay nguyên chủ tẫn một phần trách nhiệm, Bách Hợp không có bao nhiêu cảm tình với Lưu thị, lúc này thấy bà ta phát giận, Bách Hợp không chút suy nghĩ liền đưa tay dọn đi chỗ cơm mà Lưu thị nằm xuống giường nghỉ ngơi chưa ăn được mấy phần, bưng bát ra.

Vốn có hôm nay hẳn là ngày Đoàn Quế Lan lại mặt, nhưng chẳng biết tại sao, cả ngày rồi mà nàng vẫn chưa có trở về, trong lòng Lưu thị mặc dù tức giận Đoàn Quế Lan, nhưng kỳ thực vẫn còn có chút tưởng niệm con gái út .
Thực tế trong thâm tâm bà ta vẫn tồn tại một chút hi vọng, hi vọng con gái út không phải là như Bách Hợp nói, bà ta hi vọng Đoàn Quế Lan gả cho Thẩm Đằng Văn , Thẩm Đằng Văn sẽ thật tâm thích nàng, sau này nhất định sẽ đối xử tốt với nàng. Thẩm Đằng Văn là người đọc sách có tiền đồ, sẽ có một ngày nếu như phát đạt, Đoàn Quế Lan sẽ nhận ra mình ban đầu đã sủng ái nàng bao nhiêu, vì nàng mà chính mình biến thành bộ dạng như bây giờ, con gái út tính cách mặc dù tùy hứng, nhưng bản tính chung quy vẫn là thiện lương , cuối cùng sẽ có một ngày phụng dưỡng mình thật tốt.

Buổi trưa Bách Hợp bưng thức ăn tiến vào muốn bón cho bà ta, Lưu thị nghĩ tới lúc sáng cô nói chuyện lớn tiếng với mình, trong lòng còn có chút oán, cũng không có muốn ăn. Bà ta vốn cho rằng Bách Hợp nhìn bộ dạng này của bà ta, sẽ dỗ bà ta vài câu, ai ngờ bà ta vừa nói không ăn, Bách Hợp liền bưng bát ra . Lưu thị còn muốn hai phu thê Đoàn Quế Lan nếu như buổi chiều lại mặt, nhìn thấy tình huống hiện tại của mình, nhất định sẽ vì mình xuất đầu, đáng tiếc bà ta đói bụng đã hơn nửa ngày, Đoàn Quế Lan lại cũng không có trở về, buổi tối Bách Hợp cũng không có lại bưng cơm vào cho bà ta, Lưu thị cả ngày không có nửa hạt cơm vào bụng, đã đói bụng được ‘Thầm thì’ thẳng gọi, mà thân thể lại không nghe sai khiến, chỉ có thể bất lực nằm ở trên giường.

Rạng sáng lúc thực sự đói chịu không nỗi nữa, bà ta vuốt ván giường, nhưng ban đầu khi thuê tiểu viện này, Lưu thị ghi hận ngày đó Bách Hợp yêu cầu bà ta ký ước định sau này không được ép mua ép bán nữ nhi, bởi vậy đối trong lòng bất mãn, ở lúc phân gian phòng, liền an bài Bách Hợp ở gian phòng phía sau trong sương phòng, viện này là một tam gian phòng cách vách, trừ trung gian là đường sảnh liên đới phòng bếp ngoài, hai gian ngay ngắn đều là ở đường sảnh hai bên , trước khi Đoàn Quế Lan xuất giá cùng Lưu thị cùng ở một phòng, lúc này Lưu thị chụp đánh nhau, lực đạo căn bản truyền không đến sát vách phòng bên kia đi.

Thẳng đến lúc này Lưu thị mới có chút hối hận. Bà ta một mình một người nằm ở trong phòng, đói bụng đến nỗi ngủ không được, bốn phía vô cùng yên tĩnh, bên tai chỉ có thể nghe thấy hô hấp của mình cùng với tiếng trong bụng truyền đến kêu vang, dường như toàn thế giới chỉ còn lại có một mình bà ta. Trong lòng bà ta vừa hối lại vừa hận, lại đói bụng đến thực sự chịu không nổi, tốn sức bò người lên, lại bởi vì thân thể cũng chưa hoàn toàn khôi phục, mà ‘Phù phù’ một tiếng ngã nhào xuống dưới giường, trong miệng bà ta phát ra tiếng kêu thống khổ.

Sát vách Bách Hợp kỳ thực sớm nghe thấy động tĩnh của Lưu thị. Cô là người luyện võ, ngũ quan càng linh mẫn hơn người bình thường, cô cũng biết Lưu thị một ngày không ăn nhất định là đói bụng, nhưng đã đến trình độ như vậy, chính mình kiếm tiền đến dưỡng Lưu thị. Dùng tiền cho bà ta bốc thuốc tìm đại phu. Lưu thị tới lúc này còn đang nhớ Đoàn Quế Lan. Còn phát giận phát cáu, cô cũng không muốn lại bao dung, bởi vậy có ý muốn cho Lưu thị thấy rõ tình huống bây giờ.
Cô không ngại thay nguyên chủ chiếu cố mẫu thân. Lại tuyệt đối không thể không nắm được điểm mấu chốt của Lưu thị, nếu như không chịu thiệt một lần, Lưu thị vĩnh viễn sẽ không thấy rõ được. Bách Hợp nghe tiếng kêu của Lưu thị càng lúc càng khàn, lúc này mới đi vào gian phòng Lưu thị, bế bà ta lên. Lưu thị bị đông lạnh một hồi, toàn thân lạnh lẽo, nói cũng nói không rõ ràng lắm , sắc mặt trắng bệch, run run giấu ở trong chăn, răng trong hàm run run.

Bách Hợp lại lần nữa đem cơm vào cho bà, bà ta cũng không lại nổi giận , thành thành thật thật đưa một ngụm ăn một miếng, lần này đã biết tính tình con gái lớn, trong lòng Lưu thị cũng minh bạch rằng nếu mình bức ép Bách Hợp quá, cô có có thể sẽ không thèm trông coi mình nữa.
Đoàn Quế Lan từ lúc gà ra ngoài, ngày thứ bảy mới lại mặt . Nàng sơ kiểu tóc phu nhân, kéo tay Thẩm Đằng Văn trở về, vừa vào cửa liền nhìn thấy Bách Hợp, nàng ta ôm chặt Thẩm Đằng Văn hơn một chút, hỏi một câu: “Cơm làm xong chưa?” Thẩm Đằng Văn lần này gặp lại, không giống như là lần trước đến cửa tiệm Đoàn thị, gương mặt hắn lạnh lùng, phảng phất như người khác thiếu hắn bao nhiêu bạc vậy.
Mặc dù còn là tân hôn, nhưng trên mặt hai người cũng không có bao nhiêu ý cười, mặc dù trên mặt Đoàn Quế Lan đắp phấn, vẫn như cũ dưới ánh mắt nhìn vẫn thấy được vết thâm, nàng ta lại như như sợ Bách Hợp không nhìn ra được dáng vẻ hạnh phúc của nàng ta, tựa ở bên người Thẩm Đằng Văn, có chút cảnh giác, lại có chút đắc ý nhìn chằm chằm Bách Hợp.

“Ngươi là ai? Trở về mặt mũi thật lớn, còn muốn ta làm cơm cho ngươi cơ đấy .” Bách Hợp vẫn làm cơm, nhưng cũng không có chuẩn bị phần cho phu thê Thẩm Đằng Văn. Đoàn Quế Lan thấy mình trở về liền nhận được cái từ chối uyển chuyển của Bách Hợp, trên mặt có một chút không nhịn được: “Ta lại mặt, trong nhà không có ai, chẳng lẽ ngươi không nên làm cơm sao?”
Nghe cô nói lời này, Bách Hợp nhịn không được bật cười: “Ngươi cũng biết ngươi là lại mặt, ta còn tưởng ngươi trở về cúng tuần đầu hồi hồn chứ, nhà ai cô nương bảy ngày mới lại mặt ? Trên tay trống không ,  cái gì cũng không mang, ngươi thật đúng là lấy ngươi tương xứng với bản thân người, Thẩm gia cứ như vậy cũng không hơn ngươi bao nhiêu, mấy cái trứng gà cũng không cho ngươi chuẩn bị một ít?”

“Hừ, ta đi tìm nương! Nương!” Đoàn Quế Lan vừa nghe những lời này của Bách Hợp, biểu tình liền hết sức khó coi, kéo Thẩm Đằng Văn vào trong nhà tìm mẫu thân, Bách Hợp nhìn bóng lung nàng có chút nhếch nhác, cười lạnh hai tiếng. Cô nương gia lại mặt đều được mang một chút lễ vật về, bày tỏ nhà chồng đối với nàng khẳng định, Đoàn Quế Lan hai tay trống trơn trở về, nghĩ cũng biết ở Thẩm gia đã trải qua như thế nào, cũng là Lưu thị bây giờ nửa chết nửa sống, bằng không nếu như biết, lại phải tức giận một hồi.
Chỉ là lần này Bách Hợp lại là đã đoán sai, cô ở bên ngoài nấu thuốc cho Lưu thị, đợi được thuốc trong nồi được nấu tốt, bị cô đổ ra hơi nguội một chút chuẩn bị bưng vào cho Lưu thị, còn chưa có vào phòng, liền nghe thấy trong phòng Đoàn Quế Lan ở cùng Lưu thị nhỏ giọng nói huyên thuyên:

“Nương, nươngphải bảo trọng thân thể, Đằng Văn bây giờ đang đọc sách, chuẩn bị hai năm sau thi cử nhân, bây giờ Thẩm gia sống cũng không tốt quá, cho nên mới muốn mời nương giúp đỡ mấy phần, nương xin yên tâm, sau này chờ Đằng Văn có tiền đồ, chúng ta nhất định trả lại nương gấp trăm ngàn lần.” Tiếp được đến Bách Hợp chỉ nghe được tiếng đồng tiền va chạm phát ra tiếng vang, không lâu sau, giọng nói Đoàn Quế Lan lại vang lên: “Chỉ có số tiền này ? Nhà chúng ta mở cửa tiệm nhiều năm như vậy, hẳn là còn một chút đi? Nương có phải hay không thiên vị, muốn toàn bộ để lại cho tỷ tỷ? Bây giờ nương đều nói hiện tại  tỷ ấy bỏ đói nương thế mà nương lại chiếu cố nàng ta, thì có ích lợi gì? Bây giờ nàng ta đối với nương như thế còn không phải là vì bạc của nương thôi sao, nương không nên để bị lừa.”

Nàng nói xong, dừng một chút: “Nương, nếu có tiền thì phải cất giữ thật kín , hiện tại tỷ tỷ có thể không cho nương cơm ăn, sau này là có thể mặc kệ nương, nếu nương có tiền, bản thân có chỗ dựa vững chắc , nếu Đằng Văn có tiền đồ, con sẽ không mặc kệ nương .”
Lưu thị ‘A a’ trả lời hai tiếng, Đoàn Quế Lan lại cuống quít thúc Thẩm Đằng Văn thề bảo đảm, Bách Hợp đứng ở ngoài cửa, nghe động tĩnh bên trong phòng, thở dài.
Phu thê Đoàn Quế Lan hôm nay trở về Bách Hợp mặc dù không chuẩn bị cơm, nhưng hiển nhiên là liên quan đến việc lấy tiền của Lưu thị. Hai người lúc gần đi trên mặt còn có chút bộ dáng tươi cười, trước khi rời đi Đoàn Quế Lan cũng không nói chuyện với Bách Hợp, chỉ cùng Lưu thị dặn dò lần tới lại đến thăm bà ta, Lưu thị kéo tay nàng, tha thiết không buông, trong miệng tốn sức căn dặn nàng sau này chiếu cố chính mình một ít, Đoàn Quế Lan không kiên nhẫn đáp, thẳng đến khi không còn thấy bóng dáng hai người, Lưu thị còn quay đầu đi nhìn, nụ cười trên mặt cũng không còn.
Lần này Đoàn Quế Lan trở lại. Lưu thị đối Bách Hợp khác lúc trước mỗi ngày lúc ăn cơm còn phải ăn nhiều một ít, bà ta vốn vẫn còn trẻ tuổi, ngày đó bởi vì hôn sự của Đoàn Quế Lan mà bị tức giận đến có trúng gió. Nhưng bởi vì trị liệu đúng lúc. Sau một tháng đã tốt hơn nhiều. Đã xuống đất đi được, mặc dù không thể linh hoạt giống như trước, nhưng cũng không đến mức nằm tê liệt ở trên giường.

Bà ta suốt ngày nỗ lực rèn luyện thân thể, còn mơ mộng sau này nhờ vả con rể tốt. Sau này không cần phải hầu hạ Lưu thị, Bách Hợp đem thời gian của mình đều dùng ở việc thêu hà bao cùng khăn tay, tích lũy được nhiều tiền hơn, cô lại mua một ít tơ lụa trở về thêu nhi.
Bách Hợp phối màu không tệ, ánh mắt cũng tốt, thậm chí còn bởi vì cô có võ công, cô còn có thể mua về một ít tú hoa châm, chiết cong làm ra hoa vải bán đi, cứ như vậy lại thêm một đường phát tài, được nửa năm, cô tích lũy được gần mười lượng bạc. Lưu thị trong tay lại không tiền, ngày đó toàn bộ tích lũy đều bồi thường cho Hoa Xuân  phường, lưu lại mấy phần vốn riêng, lại lúc Đoàn Quế Lan lại mặt bị Đoàn Quế Lan hoa ngôn xảo ngữ lừa đi, mà sau khi Đoàn Quế Lan đi tới giờ cũng chưa một lần trở lại  Đoàn gia.
Thời gian ngày lại ngày trôi qua, Lưu thị lúc đầu còn nhớ con gái út muốn đến thăm bà, nhưng một ngày lại một ngày thất vọng, bà ta bây giờ trong tay không có tiền, tất cả ăn uống đều phải dựa vào con gái lớn, bàbiết Bách Hợp làm hà bao châm tuyến bán, cũng biết Bách Hợp tích lũy một chút tiền, cũng không dám mở miệng bảo Bách Hợp đưa cho mình bảo quản. Bởi vì những bạc này cũng không phải là Bách Hợp dựa vào cửa hàng lúc trước của Lưu thị kiếm bạc, bà ta cũng xác định dưới tình huống như thế, Bách Hợp sẽ không đáp ứng bà ta. Trong tay không có tiền thật sự là khổ sở, Lưu thị bản thân muốn ăn cái gì cũng mua không được, muốn dùng cái gì cũng bất tiện, từ ngày đó khiến cho Bách Hợp thực sự mặc kệ bà ta, Lưu thị cũng thấy rõ, không dám lại hướng Bách Hợp phát giận, bà ta còn đang chờ Thẩm Đằng Văn đậu Cử nhân, mỗi hồi nghĩ Thẩm Đằng Văn một khi trúng cử nhân, chính mình liền xem như là khổ tận cam lai. Bà ta mỗi ngày độ nhật như năm bàn, đã hơn một năm thời gian trôi qua, Đoàn Quế Lan vẫn như cũ không có tin tức truyền đến, thậm chí ngay cả nhà mẹ đẻ cũng không có trở lại một lần.
Mà trong khoảng thời gian này, Bách Hợp bởi vì tết hoa vải màu sắc tốt, kiểu dáng lại tốt, nên lượng tiêu thụ vô cùng tốt, Hoài thành không ít người cũng đã bắt đầu mô phỏng vải hoa của nàng, nhưng  Bách Hợp nghĩ ra được nhiều kiểu dáng, bởi vậy mỗi lần bán ra thì bán được tốt nhất. Đã hơn một năm cô tích lũy được gần năm mươi lượng bạc, đã có tiền về sau cô sẽ ở hoa vải thêm một chút trân châu ngọc thạch các loại, hình thức càng thêm độc đáo, đồng dạng giá cũng cao hơn một chút.
Bây giờ Bách Hợp có tiền, cũng chọn trúng một cửa hàng chuẩn bị bán một ít hà bao hoa vải cùng một số đồ vật nhỏ, cô bỏ ra bốn mươi lượng bạc mua cửa hàng kế tiếp , phía sau liền một tiểu viện, mặc dù không lớn bằng phòng Đoàn gia lúc trước, nhưng cuối cùng cũng có chỗ an thân của chính mình.
Đang nói đến lúc dọn nhà, Lưu thị còn có chút không tình nguyện: “Nếu như chuyển đi , muội muội ngươi nếu như trở về, đến lúc đó biết chỗ nào đi tìm chúng ta?”
“Nương nếu như không muốn đi, thì chính mình lưu lại đi.” Đoàn Quế Lan cũng đã đã hơn một năm chưa có trở về , ngày đó đem vốn riêng của Lưu thị đi hết, cũng không có xuất hiện nữa. Nàng ta gả ở Hoài thành, cũng không phải gả tới nơi khác, gần như vậy cũng chưa có trở về một chuyến, Lưu thị còn muốn nàng ta trở về gặp mình, nếu là có tâm, đã sớm tới, còn có thể chờ tới bây giờ?
Lưu thị vừa nghe Bách Hợp nói muốn mình đừng đi, lại có một chút lo lắng, bà ta bây giờ trong tay cũng không có một chút tiền, một năm này đã cố gắng dưỡng thân thể, rất sợ sau này Thẩm Đằng Văn trúng cử nhân, chính mình còn chưa có hưởng phúc được mấy năm liền đi, cho nên cũng không thể nào mệt nhọc, cũng không giống Bách Hợp thay người thêu khăn tay tết hoa vải kiếm bạc, cái tiểu viện này mặc dù là lúc trước bà ta thuê , nhưng ở hơn một năm trước tiền thuê nhân biến thành Bách Hợp trả, bà ta sợ hãi mình nếu không cùng Bách Hợp chuyển đi, Bách Hợp liền không thay bà ta trả tiền thuê.
“Ngươi trẻ tuổi cũng không biết sự tình, có chút bạc tích lũy không tốt sao, không nên chuyển đi chuyển lại giày vò mệt nhọc.” Lưu thị đến nay còn không biết Bách Hợp là đã đem cửa hàng mua lại, chỉ nghĩ cô thuê lại , muốn làm một chút sinh ý. Chính mình hai người hiện tại tình huống như vậy, nếu như trong tay không có một chút tiền, sau này làm sao mà sinh sống? Lưu thị trong miệng oán giận liên tục: “Nếu ngươi lo lắng, hay lấy tới cho ta giữ. Đã lớn như vậy rồi , cũng không biết tính toán cho cuộc sống sau này.”
“Bạc giao cho nương, nương lại lấy cho Đoàn Quế Lan? Loại thiệt thòi này ta nếm qua một lần, nương cho ta là đồ ngốc, có thể lại ăn lần thứ hai sao?” Bách Hợp nhịn không được cười, một câu nói liền đem Lưu thị nói đến sắc mặt vừa xanh vừa hồng: “Ta của bạc, nương đừng có suy nghĩ muốn, trừ ăn uống ra, ta một văn cũng sẽ không cho . Đó cũng là ta vất vả kiếm được, không có bất kỳ quan hệ gì với nương. Nếu như nương cảm thấy trong lòng không thoải mái thì tùy thời đi tìm Đoàn Quế Lan, dù sao lúc trước nương theo như lời xử lý sự việc công bằng, đem sản nghiệp Đoàn gia một phân thành hai giao cho ta cùng Đoàn Quế Lan, cuối cùng ta trái lại một đồng tiền cũng không thấy .” Lưu thị không ngờ cô sẽ nói ra những lời như vậy. Có chút bối rối. Lại có một chút giật mình: “Ta khi nào đã cho Quế Lan bạc?”
“Lúc Đoàn Quế Lan lại mặt kia. Ta liền nhìn thấy , nương đừng tưởng rằng người khắp thiên hạ ai cũng là đồ ngốc. Ta hôm nay nói cũng nói đến đây , giữa chúng ta cảm tình có mấy phần. Trong lòng nương cũng rõ ràng , ta là nể mặt nương sinh ra ta, đến nay gọi một tiếng nương, nếu nương còn nghĩ muốn cái khác thì đừng trách ta .” Lưu thị nghe lời này, nửa ngày cũng không lên tiếng.
Tới trình độ như vậy, bà ta không muốn chuyển cũng không được , bà ta bản thân một đồng tiền cũng không có, một mình thuê tiểu viện này nhất định là không có tiền không được , cô nghĩ tới muốn đi tới nhà Thẩm Đằng Văn nói với Đoàn Quế Lan một tiếng, nhưng lúc trước Đoàn Quế Lan thành thân cô cùng Thẩm thị ầm ĩ một hồi, náo thành bộ dạng như vậy, Lưu thị lại thực sự không có mặt mũi nào đi qua.
Triều đình ba năm một lần cử hành khoa thi, Lưu thị mỗi một ngày đều trông, tổng ngóng trông Thẩm Đằng Văn có chút tiền đồ. Bà tính ra Thẩm Đằng Văn sẽ đi tỉnh thành để thi, nếu như trễ một chút nhất định sẽ hồi Hoài thành, Lưu thị nghĩ chính mình cùng Thẩm gia tóm lại là thân thích, cũng không cần thường xuyên như vậy cùng Thẩm mẫu gây sự, chính mình một ngày nào đó cũng dựa vào Thẩm Đằng Văn , mượn bậc thềm này, thừa dịp không yết bảng đi Thẩm gia cúi đầu bồi cái lỗi, chuyện này liền xem như là đi xuống rồi.
Gần đây Bách Hợp buôn bán rất tốt, biết cô mở cửa hàng, rất nhiều cô nương muốn đến đây đặt trước hoa vải, các cô nương xếp hàng đến hơn một tháng sau,ngoài bán hoa vải ra, cô lại bắt đầu thử thêu tiểu mỹ nhân quạt tròn, cửa hàng khai trương hai tháng, liền buôn bán lời hơn hai mươi lượng bạc, cô lại thỉnh mấy tú nương, chính mình trừ làm hoa vải, liền chỉ họa ra nhiều kiểu dáng đa dạng, đem việc thêu hà bao cùng với khăn tay giao cho các nàng.
Lưu thị đến cửa hàng hướng Bách Hợp muốn bạc, muốn mua vài món đồ đi bái phỏng Thẩm gia, Bách Hợp còn đang cùng hai phụ nhân nói về kiểu dáng đầu hoa mà các nàng muốn.
Nghe thấy Lưu thị nói muốn tới Thẩm gia, một trong số đó mặc váy dài  xanh biếc, nửa người trên phối áo dài cộc tay màu bạc, kéo búi tóc, thần thái có chút xinh đẹp liền dắt khăn tay, che miệng cười nói:
“Thẩm gia? Nói đến đây, ta trái lại nhớ lại một chuyện lý thú hôm qua, nhắc tới cũng khéo, vừa lúc vị lang quân kia cũng là họ Thẩm .”
Lúc này Lưu thị vội vã nghĩ muốn hướng Bách Hợp đòi tiền, cũng không kiên trì nghe này đó cái gọi là chuyện lý thú, bà ta mấp máy khóe miệng: “Ngươi trong cửa hàng còn có chút khăn tay cùng hà bao, cũng gói lại mấy cái, hướng Thẩm gia đưa đi, coi như là tâm ý của chúng ta, miễn cho nhân gia nói chúng ta không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, cứ như vậy tới cửa .”
Ngày đó Đoàn Quế Lan lại mặt hai tay trống trơn, lúc gần đi còn cầm tiền Lưu thị đi , lúc ấy Thẩm gia cũng không nghĩ tới hiểu hay không cấp bậc lễ nghĩa, Lưu thị lúc này lại lấy những lời này đến lừa mình. Huống chi không có cấp bậc lễ nghĩa thì thế nào, Bách Hợp sau này cũng không muốn cùng Thẩm gia giao thiệp, thì cùng cô có cái gì liên quan? Đoàn Quế Lan sau này ở Thẩm gia có được không làm người hay không, Bách Hợp là nửa điểm cũng mặc kệ .
Chẳng sợ trước mặt còn có khách nhân, Bách Hợp cũng như trước không có muốn cho Lưu thị mặt mũi, sắc mặt liền trầm xuống: “Đồ của ta ngươi đừng có mà nghĩ cách, bạc ta sẽ không cấp, Thẩm gia cảm thấy ta hiểu hay không cấp bậc lễ nghĩa cùng ta không có quan hệ, nếu như không có chuyện gì, nương liền đừng tới cửa hàng tìm ta.” Lưu thị vành mắt đỏ lên, phu nhân vừa nói chuyện kia cảm thấy bầu không khí không đúng, vội vàng hòa giải, lại nói đến chuyện lý thú mà mình lúc trước muốn nói.

Tranh cầu như ý lang quân( 26)

“Hôm qua ở Xuân Phong Lâu bị náo loạn một hồi, một tú tài họ Thẩm đi  vào lầu tìm các chị em, kết quả cọp mẹ trong nhà đánh vào lầu, đem cô nương hầu hạ Thẩm tú tài đánh hai bên miệng. Lúc đó thật là nhiều người nhìn thấy, lang quân của ta ở đó, nói là bà bà Xuân Phong Lâu còn chưa kịp gọi tay chân của mình ta, Thẩm tú tài kia như là phát điên, liền đánh phụ nhân kia, hai người náo túi bụi, bị người Xuân Phong Lâu đánh đuổi ra ngoài.”
Phụ nhân này chỉ là thuận miệng trêu đùa, cũng không biết thế nào , Lưu thị trong lòng lại tuôn ra một cỗ dự cảm không tốt, mí mắt giật giật vừa hung vừa vội.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, lúc trước con gái út Đoàn Quế Lan cùng Thẩm Đằng Văn kết duyên chính là duyên từ trò khôi hài ở kỹ viện lúc trước, lúc này phụ nhân này nói tình cảnh cùng một năm kia tương tự biết bao, cùng là cái họ Thẩm , còn là một tú tài, trong nhà thê thất đánh tới hầm lý đi, còn đem Xuân Phong Lâu đại náo một trận, càng nghe càng khiến Lưu thị sởn tóc gáy.
Nhưng bà ta lại an ủi mình không thể nào . Lúc trước bởi vì Đoàn Quế Lan một phen hồ nháo, cuối cùng khiến ma ma Hoa Xuân  phường đánh tới cửa, cửa hàng Đoàn thị bồi thường không nói, làm hại mẹ và con gái mấy người không chỗ cư trú, cuối cùng chính cô ta sợ là sẽ xuất giá, cũng hàn hàn sấm sấm . Nàng ta ăn qua một lần thiệt như vậy, kia sợ là không nhớ Đoàn gia đột nhiên đại biến gia cảnh, cũng nên nhớ khi đó ma ma Hoa Xuân  phường lấy cây kéo chụp được mặt cô chứ.
Một lần đại náo kia thanh danh Đoàn Quế Lan bị hủy được không còn một mảnh, gả vào Thẩm gia còn bị Thẩm mẫu ghét bỏ, nàng kia sợ sẽ là lại thiếu thông minh, cũng không có khả năng đồng dạng phạm sai lầm hai lần.
Huống chi Lưu thị nhưng nhớ rõ rành mạch. Từ hai năm trước Đoàn Quế Lan lại mặt  từng mượn toàn bộ của để dành riêng của bà ta, nói rõ muốn mượn những bạc này đến phụ trợ Thẩm Đằng Văn đọc sách , Thẩm Đằng Văn tuổi còn trẻ thế đã đậu tú tài, đầy bụng kinh luân, sau này là  người có đại tiền đồ, tính cách làm người của hắn Thẩm thị cũng từng hỏi thăm quá, mặc dù từng có thời gian thỉnh thoảng hội tầm hoa vấn liễu, nhưng cũng không phải người không biết kiềm chế, hắn đọc sách nhiều năm, văn tài vô cùng tốt. Lúc này tính toán thời gian hắnvẫn còn bên trong tỉnh thành, thi xong chờ yết bảng, xem có thể hay không trúng cử nhân, vậy vì sao lại còn ở lại Hoài thành. Thời gian đi thi không đi. Còn có thời gian nhàn hạ đi chơi gái đâu?
Có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi. Trên đời này họ Thẩm nhiều người, trúng tú tài cũng không phải chỉ có một mình hắn.
Nhưng trong lòng Lưu thị an ủi mình như vậy , nhưng không hiểu sao mí mắt nhảy được lợi hại. Bà không thích phụ nhân này mở miệng nói bậy một tin tức như thế, bởi vậy lạnh mặt mở miệng đuổi khách:
“Cút ra ngoài! Chúng ta không bán, phụ nhân không biết gì, chỉ biết là sau lưng nhai nhân cuống lưỡi tử…” Bà nói xong, thân thủ muốn đẩy phụ nhân kia ra, lời này của Lưu thị khiến cửa hàng thoáng cái trở nên lúng túng, phu nhân kia nguyên bản chính nói đùa trên mặt lộ ra vẻ lúng túng kinh sợ, một mặt trướng lên đỏ bừng, không ngờ chính mình chỉ là thuận miệng lời nói cười nhạo, lại có thể cùng Lưu thị đột nhiên trở mặt, cô đứng lên, bộ ngực không ngừng phập phồng, Bách Hợp cười lạnh hai tiếng.
Người ngoài không biết Lưu thị phát giận cái gì, nhưng trong lòng Bách Hợp tựa như gương sáng, nhất định là Lưu thị nghe thấy người kia nói Thẩm Đằng Văn chơi gái, lại có phu nhân trong nhà đại náo Xuân Phong Lâu, khiến cho Lưu thị trong lòng lo lắng bất an , lúc này mới mở miệng ra ác nói, đem hỏa khí phát tiết tới trên người người ngoài.
Cho tới bây giờ Lưu thị ăn chính mình nhai chính mình , còn nơi chốn nhớ mong Đoàn Quế Lan, bây giờ gian cửa hàng này không phải là của bà ta, bà ta còn nghĩ đến bởi vì nghe thấy chuyện hư hư thực thực của Đoàn Quế Lan, trong lòng khó chịu liền muốn đuổi người.
Thật cho rằng cửa tiệm hiện tại, là cửa tiệm Đoàn gia lúc trước của bà ta sao, nghĩ muốn như thế nào liền như thế đó? Ở đây mỗi một khối ngói, đều là tiền mồ hôi nước mắt của cô kiếm được , Bách Hợp chân mày nhăn một cái, đem Lưu thị cản lại, đẩy bà ta một phen, thẳng đẩy được Lưu thị ‘Đăng đăng đăng’ liên tiếp lui về phía sau vài bước, ‘Thình thịch’ một tiếng đánh lên quầy hàng , Lưu thị đụng phải eo, trên mặt lộ ra sắc mặt bị đau, lại dường như đối với hành động của Bách Hợp có chút không dám tin.
“Khách nhân đừng để ý tới, bà ta có chút thất tâm điên rồi, nói bậy nói bạ .” Bách Hợp nhẫn nại cũng là có hạn, cô đối với Lưu thị muốn vì nguyên chủ tẫn một chút nghĩa vụ mà thôi, cùng Lưu thị thực sự không có gì là tình cảm mẹ và con gái, nếu như Lưu thị thức thời thì thôi, như lúc này cô còn muốn ở trước mặt mình bày ra vẻ phải đưa một khoản cho bà, bà ta đúng là thật biết tính toán.
Bách Hợp lúc này cũng không quản ánh mắt Lưu thị đều là vẻ bi thương, đầu tiên là đem hai khách nhân thẹn quá hóa giận trấn an hai câu, lúc này mới cười nói: “Để bồi tội, trở về ta tự mình tết vải hoa tặng hai vị xem như là bồi tội.”
Bây giờ Bách Hợp mở cửa hàng, phần lớn chỉ là vẽ họa tiết, kiểu mẫu, sau đó lại giao cho tú nương làm, chính mình tự tay động thủ thời gian cũng không nhiều, hai vị phu nhân vừa bị Lưu thị nhục mạ nghe cô nói như vậy, sắc mặt mới hòa hoãn mấy phần, đang muốn mở miệng nói chuyện, Bách Hợp lại nói tiếp:
“Vốn việc xấu trong nhà không muốn truyền ra ngoài, chỉ là hôm nay tình huống đặc thù, cho nên cũng không sợ chê cười. Không dối gạt hai vị, mẫu thân ta thật sự là điên điên khùng khùng , hai năm trước ta có một muội muội, chưa xuất giá đã dính líu đến một tú tài, đại náo một họa phường, sau đó mẫu thân của ta liền bị bệnh như vậy, nghe thấy chuyện như vậy, chung quy là lo lắng muội muội kia của ta gây nên, bởi vì trùng hợp tú tài kia cũng họ Thẩm .”
Hai người nghe thấy lời này Bách Hợp, hiển nhiên nhớ tới một chút chuyện cũ. Mặc dù đã qua hai năm, thế nhưng khi đó Đoàn Quế Lan náo ra chuyện này rất lớn , muội muội đoạt phu quân tỷ tỷ, lúc này Bách Hợp chỉ nhắc tới đại khái một số chuyện, phu nhân bị Lưu thị kia liền  hiển nhiên nhớ lại một số chuyện, tức thì ánh mắt nhìn Bách Hợp đều có chút đồng tình.
“Nương tử đã nói như vậy, trước chuyện ta tự nhiên cũng không nói thêm gì nữa, hoa vải kia ta mấy ngày nữa sẽ tới lấy, nương tử nói lời ngọt lại làm được việc, ta đặt thêm hai đôi giày thêu, kiểu dáng ngươi xem rồi làm là được.” Hai người tuy nói không hề tính toán lời nói vừa rồi của Lưu thị, nhưng trong long vẫn là không quá thoải mái , lúc này cũng không có tâm tư ở lại nói chuyện phiếm nữa, nên mượn cớ rời đi.
Hai người này vừa đi, Lưu thị mới thở dài một cái , lôi ghế ngồi xuống, tức giận đến toàn thân phát run, nước mắt đảo quanh viền mắt:
“Nhớ ngày đó, ta mang thai mười tháng mới đem ngươi sinh ra, bây giờ ngươi vì người ngoài. Đẩy đánh ta không nói, còn cùng người ta nói ta điên điên khùng khùng, nha đầu như ngươi, không sợ thiên lôi đánh sao?”
Các tú nương làm công trong cửa hàng nghe những lời này, đều cúi thấp đầu, hận không thể như người tàn hình.
“Những gì ta thiếu nương, ta sớm đã trả hết rồi, ngươi mang thai mười tháng đem ta sinh hạ, chỉ là để cho ngươi sai khiến mà thôi, cha mất lúc ta bảy tuổi. Ta phải giẫm ghế làm cơm cho ngươi cùng Đoàn Quế Lan ăn. Mỗi ngày trời chưa sáng liền bị ngươi đánh đứng dậy thêu thùa may vá nữ hồng, một lần làm chính là mười năm. Ta theo ngươi cùng một chỗ xử lý  cửa hàng Đoàn thị, nhưng nương cuối cùng vì cái gì vì một Đoàn Quế Lan chưa từng làm việc gì, cửa hàng kia nói bán liền bán.” Đoàn Phụ chết sớm. Không cha đứa nhỏ sớm đã biết lo liệu việc nhà. Nguyên chủ những năm kia trải qua không hề dễ chịu. Cũng là cố gắng chịu đựng.
Bách Hợp lúc này nói lên lời này, Lưu thị nước mắt thoáng cái liền ngừng , hồi lâu sau lại có một chút không phục: “Cửa hàng Đoàn thị muốn bán. Cũng là ngươi nguyện ý , ngươi thậm chí còn buộc ta ký khế ước không được quản chuyện hôn nhân của ngươi.” Nghĩ tới chuyện này, Lưu thị nói trong lòng cũng là ủy khuất, hôn sự của nữ nhi trên đời, đều nghe theo cha mẹ, lời mai mối, chính mình lúc trước ngược lại bị nữ nhi bắt chẹt, hiện tại Bách Hợp ngược lại nhắc tới chuyện năm đó.
“Ta đồng ý bán, ta muốn ngươi không nhúng tay vào hôn nhân đại sự của ta, thì có gì sai? Ngươi vì Đoàn Quế Lan, hủy danh tiết của ta, năm đó ta nên chết đi, cho nên ta mới nói ta thiếu nương, ta đã rõ ràng rồi. Ngươi bởi vì Đoàn Quế Lan mà ô uế thanh danh ta, ta liền muốn chết đi trả lại ngươi ơn sinh thành, chỉ là cảm thấy không đáng thôi. Ta đến mười tám không ai dám tới cửa cầu hôn, nương có dám vỗ ngực nói, cùng ngươi nửa điểm cũng không có quan hệ? Còn ngươi nuôi ta bảy năm, ta sau đó làm mười năm trả lại ngươi, chẳng lẽ còn không đủ?”  Thái độ Bách Hợp không cường thế, nhưng mà những lời nhẹ nhàng của cô , lại hỏi những câu khiến Lưu thị á khẩu không trả lời được, rất lâu đều không nói nên lời.
“Sau này cửa hàng của ta không cần ngươi đến lo chuyện bao đồng, cũng đừng nghĩ lấy bạc của ta đi phụ cấp Thẩm gia cùng Đoàn Quế Lan, đây là ta khổ sở kiếm được , ta một văn cũng sẽ không cấp. Dù sao ta và nương cũng còn quan hệ mẹ con, sau này nương nếu như an phận thủ thường, không náo những chuyện khác, ta sẽ phụng dưỡng ngươi, nhưng nhiều hơn nữa là không có , ngươi muốn dưỡng Đoàn Quế Lan, ngươi có thể chính mình đi tìm cách kiếm bạc, nếu ngươi cảm thấy ta không tốt, cũng có thể rời khỏi đây, đến Thẩm gia ở đi, từ đó ngươi đi đường Dương Quan của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta.” Bách Hợp nói xong, lạnh lùng nhìn bộ dạng Lưu thị muốn khóc mà không khóc được: “Nương cũng không cần nghĩ náo lên là ta sẽ sợ, ta nói với ngươi, ta lúc này, thanh danh đã sớm bị hủy , người ngoài bàn tán  ta cũng không để ý, nếu như đem ta bức tới nóng nảy, ta đem cửa hàng này bán, tiền tài một gói, đến lúc đó thiên hạ to lớn, tùy ý tìm một chỗ an thân, nương bản thân thì ra phố xin cơm đi!”
Cô đem tất cả đường lui của Lưu thị chặn lại, Lưu thị vốn có cho là mình nếu như náo loạn lên, Bách Hợp còn có thể kiêng dè mấy phần , đều trách bà ta năm đó đem con gái lớn bức đến mức tâm cứng rắn, bây giờ cô đối với mình tình mẹ con cũng không sâu, lại không quan tâm đến thanh danh địa vị, tựa như cô nói , đến lúc đó đem cô bức gấp, cô cầm bạc một mình chạy, mình đây lớn tuổi, chẳng lẽ lưu lạc đầu đường chết đói?
Lưu thị trong lòng chưa từng trải qua sợ hãi như vậy, bà đã nhiều tuổi như vậy , cường thế hơn nửa cuộc đời, lúc tuổi già lại rơi vào kết cục như vậy. Trong tay không có bạc, nơi chốn bị người chế trụ, nếu như lúc trước Đoàn thị bố trang vẫn còn, mình còn có cái sinh tiền gì đó, nắm hơn ba mươi lượng bạc, cho dù là miệng ăn núi lở cũng là đủ sống rồi, làm sao phải lo lắng như bây giờ?
Cuộc đời đầu một hồi, Lưu thị bắt đầu hối hận lúc trước chính mình đem sự việc giải quyết quá dứt khoát, bây giờ nửa cái đường lui cũng không có lưu lại cho mình, hiện tại lớn tuổi, hoa mắt , lúc trước trúng gió tuy đã dưỡng thân thể được một chút, nhưng vẫn để lại một chút bệnh căn, châm tuyến cầm cũng không ổn, cầm tuyến lên tay kia liền run rẩy lợi hại, trừ châm tuyến, bà ta đã không còn cách nào khác có thể mưu sinh, hiện tại trừ dựa vào Bách Hợp, bà ta đâu còn đường đi nào khác?
Thật ra là có, bà ta còn có con gái út cùng tiểu nữ tế!
Bách Hợp đem những lời này nói cho Lưu thị nghe, cũng không biết bà ta nghe lọt được mấy phần, nhìn bà ta một hồi mặt xám như tro tàn, một hồi ánh mắt lại tinh tường, cũng lười để ý tới bà ta, trực tiếp phân phó một tú nương đem Lưu thị đỡ tới sương phòng phía sau, nhắm mắt làm ngơ!
Ngày sau mẹ coon càng trở nên lạnh nhạt, Lưu thị thở dài một hơi, Bách Hợp cũng không để ý tới bà ta, trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu, Lưu thị lúc trước chỉ thương yêu tiểu nữ nhi, đối với con gái lớn thì lấy lớn tuổi phải nhường muội muội để giáo huấn nàng, bây giờ trả giá vài phần, hiển nhiên chỉ thu được vài phần mà thôi.
Tuy nói ngày đó Lưu thị đem phu nhân nói xấu kia đuổi đi, nhưng trong lòng bà ta thủy chung có chút lo sợ bất an , bà ta từ đó thỉnh thoảng buồn bã chán nản, cũng vì cuộc sống tuổi già của mình sau này mà lo lắng, lại vì con gái út mà lo lắng. hai năm nay bà ta không đi Thẩm gia cũng không biết Đoàn Quế Lan ở Thẩm gia trải qua như thế nào, suốt ngày Lưu thị đều ngủ không được, trong lòng chứa đầy tâm sự, qua hai ba ngày, rất nhanh liền ngã bệnh.
Tới lúc này,bà ta càng khát vọng Thẩm Đằng Văn có thể nhanh chóng trúng cử nhân, Đoàn Quế Lan có thể thực hiện lời ngày đó mà nàng ta hứa hẹn đem chính mình rời đi, Lưu thị lại lo lắng phu thê trong lời của phụ nhân kia là phu phụ tiểu nữ nhi mình, đủ loại tâm tư, không quá ba ngày bà ta liền bệnh nghiêm trọng hơn. Còn phát sốt cao. Bách Hợp thay bà ta mời đại phu về, lại sắc thuốc, đang muốn bưng đi đút cho Lưu thị, đằng trước cửa hàng một tú nương lại tiến vào giòn giã nói:
“Bà chủ. Bên ngoài có một người tự xưng là Đoàn thị. Phu gia họ Thẩm đến. Nói là muốn tìm người thân .” Bách Hợp còn chưa có mở miệng nói chuyện, Lưu thị trên giường nguyên bản bệnh không thở được hai ngày này không thấy Bách Hợp vì bà ta mà bưng thuốc, lại lúc này nhạy bén nghe thấy mấy chữ Thẩm gia Đoàn thị này. Bà ta thoáng cái mở mắt, há miệng, còn chưa mở miệng nói chuyện, nước mắt kia đã chảy ra thành chuỗi, hồi lâu sau mới phát ra tiếng:
“Quế Lan của ta a!” Đoàn Quế Lan xuất giá đã hai năm , Lưu thị từ nhỏ đem nữ nhi này thành vật yêu thương bên mình, Đoàn Quế Lan này vừa gả ra, thực sự là cứng rắn đem tâm bà ta khoét một đi một khối, bà ta vì Đoàn Quế Lan suốt ngày nóng ruột nóng gan , chỉ là bởi vì nhớ Đoàn Quế Lan ngày trước hứa hẹn, nghĩ chính mình ở cùng Bách Hợp hai năm, không cần thiết Đoàn Quế Lan đến dưỡng bà ta, để cho Đoàn Quế Lan bớt đi một chút trách nhiệm, cho cô giảm bớt một chút gánh nặng, sau này Thẩm Đằng Văn nếu là có tiền đồ, mình cũng được cùng nữ nhi ở chung một chỗ. Cô nghĩ lúc trước chính mình cùng Thẩm mẫu náo loạn tan rã không vui, bởi vậy chính là nhẫn hai năm không đi nhìn Đoàn Quế Lan, thậm chí bởi vì bà ta trúng gió sau thân thể không tốt, bình thường ra cửa bước đi cũng khó khăn nên không biết làm thế nào nghe tin tức Đoàn Quế Lan.
Hiện tại nghe thấy con gái út có thể tìm tới cửa, Lưu thị kích động toàn thân run run, bên kia của bà có hơn phân nửa là tâm bệnh, chính mình chịu đựng đi ra ngoài, bây giờ tâm dược đang ở trước mắt, bà ta chỉ cảm thấy toàn thân ốm đau sống lại hơn phân nửa, thoáng cái xoay người ngồi dậy, hoang mang rối loạn liền muốn đi ra cửa, thậm chí ngay cả thuốc cũng không uống .
Bách Hợp nhìn bộ dạng gấp gáp của bà ta, đem thuốc đặt lên tủ đầu dường, đi theo sau Lưu thị ra cửa.
Trong cửa hàng một vóc người béo to lớn, sơ kiểu tóc phu nhân thân ảnh lúc này đang cầm vài đóa hoa vải ở trên đầu mình khoa tay múa chân , nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, phụ nhân kia đột nhiên nghiêng đầu đến. Mặc dù đã là hai năm không có gặp mặt, thế nhưng Đoàn Quế Lan trên mặt vẫn quen thuộc, mặc dù Lưu thị bây giờ già đi rất nhiều, vẫn như cũ nhớ.
Bà ta ‘Oa’ một tiếng khóc lên, lảo đảo liền hướng Đoàn Quế Lan nhào tới: “Quế Lan kia, Quế Lan, thật là con đã trở về?”
“Là con đã trở về.” Đoàn Quế Lan có chút lưu luyến không rời cầm trong tay hoa vải thả lại trên quầy, trở tay đem Lưu thị ôm lấy, mẹ và con gái hai người nghĩ tới hai năm không gặp, ôm đầu khóc rống một hồi.
Thật lâu sau, Đoàn Quế Lan mới lau mắt: “Nương, hình như gầy đi một chút?”
“Suốt ngày nhớ con làm sao có thể không gầy? Quế Lan, mấy năm nay con trải qua như thế nào, cô gia, hắn đối với con tốt không? Người Thẩm gia có bạc đãi con không?”
Lưu thị không thể chờ đợi được mở miệng muốn hỏi, Bách Hợp thờ ơ lạnh nhạt , cùng hai năm trước thì Đoàn Quế Lan thoạt nhìn già hơn mười tuổi, hai năm trước xuất giá lúc vẫn chưa tới mười sáu tuổi, bây giờ còn chưa tới hai mươi, nhưng nhìn qua dường như đã ba mươi tuổi. Vóc người béo rất nhiều, sắc mặt mặc dù đắp một chút phấn, nhưng như trước có thể nhìn ra được vẻ tiều tụy ở dưới mí mắt, một thân quẫn bách bộ dạng giấu đều không thể giấu được, Lưu thị này vừa mở miệng muốn hỏi, Đoàn Quế Lan nước mắt liền đảo quanh, khi nhìn thấy Bách Hợp bên cạnh, nói đến bên miệng lại nuốt trở vào:
“Đương nhiên là quá tốt , phu quân rất tốt với ta, ta mẹ chồng cũng xem ta như con gái ruột mà đối đãi.” Nàng cố gắng vui cười nói hai câu, hiển nhiên muốn nói tiếp, con ngươi chuyển chuyển, nhìn Lưu thị trên người mặc quần áo mới, vừa liếc nhìn gian cửa hàng này, đột nhiên mở miệng:
“Sao nương lại bệnh nữa rồi? Lần trước nhìn thấy nương, còn là lúc lại mặt, lúc ấy nương cũng luôn luôn bệnh tật , bây giờ trở về nhìn thấy, nương vẫn là bộ dạng bệnh không nhẹ, tỷ tỷ chiếu cố nươngnhư thế nào ?”
Cô nói xong, sắc mặt chua ngoa, nhìn Bách Hợp liếc mắt một cái.
Bản thân nguyên chủ tướng mạo mỹ mạo hơn nàng ta, hơn nữa thuộc tính dung mạo Bách Hợp đã không thấp, Bách Hợp lại luyện mấy năm võ, thân thể hữu lực lại tư thái thướt tha thon thả, so sánh với Đoàn Quế Lan nhìn già hơn chục tuổi, bây giờ sợ rằng không ai nhận ra được Đoàn Quế Lan vẫn chưa tới hai mươi tuổi, ngược lại Bách Hợp nhìn qua như mười sáu năm hoa, nếu như không biết , nói Đoàn Quế Lan bằng tuổi với mẫu thân của Bách Hợp cũng có người tin.
“Người đã già, vốn là như vậy. Quế Lan, ngươi thế nào không trở về nhiều đến xem nương?” Lưu thị cũng không có chú ý tới chỗ khác thường của Đoàn Quế Lan, nghe nàng nói sống tốt, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm, Đoàn Quế Lan miễn cưỡng cười: “Bây giờ không phải trở lại thăm nương rồi hả ? Nương chuyển nhà cũng không nói với ta, trái lại khiến ta một trận dễ tìm, hỏi hai ngày, mới nghe được nương đã đưa đến cái chỗ này . Con rất lâu chưa gặp được nương , nhìn bộ dạng này của nương, con không yên lòng, con sẽ ở đây hầu hạ nương một khoảng thời gian, đem nương hầu hạ thân thể tốt một chút rồi lại trở về.”
Lưu thị nghe như vậy lệ rơi đầy mặt, chỉ cảm thấy nữ nhi sau khi lấy chồng, quả nhiên so với lúc trước hiểu chuyện hơn không biết bao nhiêu lần. Bà đang muốn mở miệng đáp ứng, Bách Hợp lại lạnh lùng mở miệng:
“Ngươi ở lại, ngươi nghỉ ngơi ở đâu?”
Đoàn Quế Lan bị cô hỏi làm cho mờ mịt, cũng chẳng biết tại sao, ngày đó lúc ở nhà mẹ đẻ, nàng cùng tỷ tỷ là Bách Hợp cũng không biết lúc nào liền không thân cận, quan hệ tỷ muội rấtbất hòa, sau lại tranh Thẩm Đằng Văn, mà càng phát ra quan hệ sống còn, thẳng đến Đoàn Quế Lan xuất giá, hai tỷ muội cũng không có liên lạc, Đoàn Quế Lan lúc này nghe thấy Bách Hợp mở miệng nói chuyện, kỳ thực trong lòng là có chút chột dạ , nàng lau mắt: “Ta có thể cùng nương ngủ.”
“Chỗ này của ta không lưu khách , chính ngươi trở về đi.” Bách Hợp thốt ra lời này, Đoàn Quế Lan lập tức liền cấp: “Nhà mẹ đẻ của ta, thế nào lại không thể lưu lại ?”
“Nhà mẹ đẻ của ngươi lúc trước sớm vì thay ngươi giải quyết hậu quả bị nương bán  không còn một mảnh , ngươi ở đâu ra nhà mẹ đẻ? Cửa hàng này là của ta, ta nói không lưu ngươi là không lưu ngươi.” Bách Hợp không chút khách khí đem Đoàn Quế Lan ngăn trở lại, nàng có chút hốt hoảng, vô ý thức liền đi kéo Lưu thị: “Nương.”
Lưu thị trong lòng kỳ thực cũng có chút không chắc, hai ngày trước Bách Hợp đem lời nói nói với bà ta rất rõ ràng, hơn nữa đã nói Đoàn Quế Lan theo bà ta ở đây là không lấy đi một đồng tiền , lúc này Bách Hợp cũng đã nói sẽ không lưu Đoàn Quế Lan lại, sợ rằng cũng không phải là tức giận. Lưu thị đã lâu mới gặp được nữ nhi, thực sự rất vui mừng, cũng cảm thấy Bách Hợp miệng thượng mặc dù nói kiên cường, nói không chừng trong lòng vẫn có băn khoăn, bởi vậy do dự một chút, mở miệng nói: “Ta hôm nay cùng Quế Lan thế nào cũng sẽ không tách ra , nếu là ngươi muốn đuổi nàng, liền đem ta cùng nhau đuổi đi là xong việc!” Lưu thị thốt ra lời này, Bách Hợp đột nhiên mở miệng:
“Tú nương, thay nương ta thu thập hai kiện quần áo, để cho bà mang theo đến Thẩm gia đi, đã cảm thấy ta hầu hạ không tốt, liền tìm Đoàn Quế Lan hầu hạ đi. Dù sao nữ nhi dưỡng phần lớn là người khác gia , trên đời này không có đạo lý cô nương dưỡng thân mẫu thân đến già, ta vốn là vì nương không chỗ để đi mới cùng ở, bây giờ nương đã tìm được nơi đi tốt hơn, ta cũng chúc nương thuận buồm xuôi gió, sau này cảnh tượng vô hạn, làm mọi chuyện có người hầu hạ lão thái thái .”
Bách Hợp thốt ra lời này xong, Lưu thị cùng Đoàn Quế Lan ngây ngốc. Lưu thị thực sự không nghĩ đến Bách Hợp sẽ đối với bà ta như vậy nói là làm, nói mặc kệ bà ta tiện lợi thật không bất kể bà ta . Lưu thị cũng không phải là đồ ngốc, Đoàn Quế Lan mặc dù nói nàng trải qua tốt, nhưng cô trên người mặc quần áo liền có thể nhìn ra được, nàng ở Thẩm gia ngày là khẳng định không dễ chịu , trong lòng bà ta rõ ràng con gái của mình tính cách thế nào, chỉ là biết Đoàn Quế Lan tính cách thật mạnh, không muốn ở trước mặt Bách Hợp tỏ ra yếu kém, bởi vậy nói ra những lời này, Lưu thị cũng không muốn vạch trần nàng ta mà thôi.
Nếu thật sự bà ta theo Đoàn Quế Lan đi, Đoàn Quế Lan nghe chính mình không thể ở lại, cũng là một bộ dạng hoảng loạn vô cùng, càng đừng nhắc tới còn cõng thêm một bà già nữa .
Nhưng mới vừa nói được quá vẹn toàn, Lưu thị trong lúc nhất thời sượng mặt, lau nước mắt cũng không lên tiếng, trong lòng thì lại là luống cuống, tú nương kia bị gọi đi, cửa hàng không có người ngoài , Đoàn Quế Lan mới đột nhiên khóc ròng nói:

“Cũng không có người ngoài ở, bây giờ ta cũng không gạt nương , con một chuyến này về nhà mẹ đẻ, chính là Thẩm gia đuổi con đi, nếu như nương không chứa chấp con thì con không còn chỗ nào để đi.”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion11 Comments

  1. Đoàn Quế Lan quả thật là con gái tốt của Lưu thị. Mẹ mình vì mình mà đánh nhau với Thẩm gia vậy mà Đoàn Quế Lan chỉ sợ Thẩm gia truy cứu mà không quan tâm sức khỏe Lưu Thị. Bảy ngày mới về lại mặt vậy mà chỏi vòi vĩnh tiền Lưu thị cho Thẩm Đằng Văn. Mất tích một hơi hai năm lại muốn ở lại nhà Bách Hợp do bị Thẩm gia đuổi. Lưu thị cũng đáng đời. Nghĩ rằng Bách Hợp vẫn quan tâm mình không ngờ Bách Hợp cho nhịn đói lại đòi đuổi khỏi nhà. Hay quá.
    Cảm ơn editors

  2. Đã bị đuổi còn lên mặt được nữa, làm như là hiếu thảo lắm về nhà chăm sóc mẹ khi nào khỏe lên thì trở về Thẩm gia. Haiz, 2 mẹ con của Lưu thị Và Đoàn Quế Lan diễn cho ai xem đấy. Không biết rồi Hợp tỷ có cưu mang thêm con ả Quế Lan không đây, nó về nó nhây quá. Hóng chương sau, thanks nhóm dịch nhé!

  3. ;69 Cho chưa a! Bị đuổi mà còn lên mặt a! Hai mẹ con này phải lên bờ xuống ruộng cho tỉnh táo ra, thấy đầu óc vẫn còn mịt mù sương khói lắm

  4. hừ, đã bị đuổi đi còn lên mặt, giờ thì cả 2 mẹ con gánh chịu hậu quả đi thôi, hừ, hồi xưa ngang ngược lắm mà, giờ có ngon thì bước ra đường mà sống đi chứ, xùy.

    tks tỷ ạk

  5. Bị đuổi mà còn tỏ vẻ. Hứ. Nghĩ mình làm được gì tốt đẹp cho con gái mà giờ nó phải nuôi bà , nuôi con gái bà thế? Báo hiếu với mẹ thôi còn phải bảo hiếu cho e gái à? Ảo tưởng.

  6. Lưu thị thương con nhưng sai cách rồi có 2 đứa con nhưng chỉ nghiêng về 1 phía. Đoàn quế loan đã tới bước này mà còn mạnh miệng. Hai năm ở nhà chồng mà còn k rửa mắt xem mình là ai. Nếu hạ mình chắc bách hợp còn suy nghĩ lại. Vừa về đã hống hách thế kia thì…

  7. đến ạ luôn, đọc truyện mà tức anh ách á. 2 mẹ con nhà mặt dầy vô đối, cạn lời với mẹ con ả luôn. BH vì muốn hoàn thành nhiệm vụ mà phải chăm sóc cho Lưu bà bà, chứ nếu k chắc cũng k chịu đc mà đá đít ra ngoài rồi. cũng lạ, sống khổ vậy mà cũng có thể béo đc :)))) nghiệp quật

  8. Đoàn Quế Lan đã bị nghiệp quật Lưu thị thì vẫn chứng nào tật nấy, những năm đau ốm Bách Hợp tỷ đã chăm sóc, cho ăn ở, vậy mà vẫn một lòng hướng về Đoàn Quế Lan =.=
    Đúng là cực phẩm trong cực phẩm, không thể nào chữa trị nổi =.=

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: