Bia Đỡ Đạn Phản Công – Tranh giành lang quân như ý 11+12

11

Tranh giành lang quân như ý 11

Edit: Yume

Beta: Sakura

Đoàn Quế Lan biết thường ngày Thẩm Đằng Văn thường đóng kín cửa không đi đâu, chỉ ở nhà đọc sách thánh hiền. Thế nhưng cứ cách tầm ba đến năm ngày cũng có họp mặt vài hảo hữu tri giao cùng nhau đi nói chuyện trời đất. Mọi người nhắc đến Thẩm Đằng Văn đều là những câu tán thưởng, nghe vậy Đoàn Quế Lan càng ngày càng thấy buồn bực trong lòng, giống như trong vở kịch trước đó. Đoàn Quế Lan phục ở một nơi cách không xa Thẩm gia theo dõi Thẩm Đằng Văn hai ngày nay, biết ngày thứ hai hắn lại cùng bằng hữu hẹn nhau đi ngâm thơ đối đáp. Từ khi Đoàn Quế Lan theo dõi Thẩm Đằng Văn đã hai ngày nay, lần đầu tiên nghe nói hắn phải ra ngoài, nàng ta liền quyết định bám theo.

Đương nhiên vào lúc này tâm trạng của nàng không giống như  trong nội dung vở kịch lúc trước nữa, nàng cũng không phải có ý tốt vì tỷ tỷ, muốn khêu ra khiếm khuyết của Thẩm Đằng Văn, mà chỉ đơn thuần vì muốn xả giận. Cô nghĩ từ hành tung của Thẩm Đằng Văn, có thể bắt được vài điểm xấu của hắn, chứng minh cho bọn Bách Hợp và Lưu thị hay nói tốt cho Thẩm Đằng Văn, thấy rằng thực tế bên trong không được như vậy; muốn để Bách Hợp bị mất mặt khi biết được chân tướng, khiến cô thấy được hậu quả khi đánh nàng ta là thế nào.

Bởi vậy, sáng sớm ngày thứ hai liển chạy ra khỏi cửa, Đoàn Quế Lan chân trước vừa đi, phía sau Bách Hợp liền nhận ra.

Hai ngày nay Đoàn Quế Lan không bình thường, hai ngày trước mình mới đánh nàng ta, theo tính cách thường thấy, nếu không bày ra trò ác trả thù mình thì thật sự rất kì lạ. Nhưng hai ngày nay nàng ta chỉ chạy ra ngoài, trời không tối thì không về nhà, khi trở về cũng chỉ lặng thinh không đề cập đến chuyện trước đó, lại thần thần bí bí. Bách Hợp không cần nghĩ liền nhớ lại nội dung vở kịch, có đoạn thời gian sắp đến lễ ăn hỏi của Đoàn Bách Hợp thì Đoàn Quế Lan có đi theo dõi Thẩm Đằng Văn, trêu chọc gây nên đại họa.

Về thời gian cũng vừa vặn gần đúng với khung thời gian này, tuy đúng là thời gian có chênh lệch vài ngày, có lẽ do lúc này tiến triển của một số tình huống trong vở kịch có chút sai biệt . Mặc dù thời gian có chênh lệch mấy phần cũng vô cùng có khả năng xảy ra.

Bởi vì vấn đề này xảy ra đối với Đoàn Bách Hợp là tai họa phát sinh, thế nhưng kết quả Thẩm Đằng Văn cùng Đoàn Quế Lan được ông trời tác hợp cho một đoạn lương duyên tốt. Cuối cùng Đoàn Quế Lan làm xằng làm bậy đảo loạn hôn sự của Đoàn Bách Hợp thì không nói, lại khiến cho nguyên chủ khó có khả năng gả được cho một lang quân như ý. Sự việc tái diễn lại như cũ, Đoàn Quế Lan lại quấy rối chuyện tốt của Đoàn Bách Hợp, lúc này cũng nên để cô quấy rối lại một vài chuyện tốt của nàng ta.

Dù cho hai người này đã sớm được Nguyệt lão se duyên tốt đẹp, là trời sinh một đôi đất tạo một cặp. Hai người này muốn thuận lợi làm như vậy giống như tình huống trong vở kịch thì tuyệt đối không thể được.

Đoàn Quế Lan chân trước vừa đi khỏi, thì phía sau Bách Hợp cũng vừa tiến vào hậu viện. Hai ngày nay Lưu thị ở trong cửa hàng dưỡng chân, nơi nào cũng không đi đến được, lúc cô đi thì liếc mắt một cái định phát hỏa. Dù sao chuyện làm ăn của cửa hàng bây giờ cũng không lớn bằng lúc trước, không thuê được người, chân lại đang bị thương, ngồi xuống không thể động đậy. Nếu phía trước có khách đến, trong cửa hàng lại không có ai, đến lúc đó ai sẽ tới chào hỏi khách?

Chẳng qua nhắc đến đứa con gái lớn mấy ngày trước đã đánh Đoàn Quế Lan, bản thân lại vì cô mà ngã nghiêm trọng như vậy, thế nhưng Bách Hợp từ đầu đến cuối đều không mở miệng nói với bà ta lời nào, ngay cả một câu giả vờ nhận sai cũng không có nên Lưu thị thấy khó chịu trong lòng, bởi vậy có ý lạnh nhạt cô. Hai ba ngày nay đều không mở miệng nói với cô câu nào. Lúc này tuy rằng rất muốn phát hỏa, nhưng bản thân lại không muốn cúi đầu mở lời trước, bởi vậy nên cố nén bất mãn nhìn Bách Hợp tiến vào hậu viện, tức giận đến mức đấm mạnh vào tủ một phát.

Bách Hợp đã sớm đoán được sẽ có ngày hôm nay, bởi vậy trong thời gian mấy năm qua, cô nhân cơ hội thường ngày làm việc thêu thùa, lượm nhặt không ít vải vụn gom góp làm nên một thân áo choàng, lúc này đang khoác lên trên người, đồng thời có thêm mũ trùm tất cả đã sẵn sàng. Thay đổi bước chân, ra cửa cảm giác Lưu thị còn đang ở phía trước cửa hàng, trong hậu viện thì không có người ngoài, cô vận dụng nội lực. Thân thể nhẹ nhàng bay lên, đạp trên nóc nhà, chỉ trong nháy mắt đã rời khỏa khu nhà Đoàn gia.

Trong vở kịch lúc Đoàn Quế Lan gây sự ở thuyền hoa thì Bách Hợp cũng biết nơi đó ở đâu. Dù sao lúc trước Lưu thị cũng vì chuyện này mà bị đả kích nặng nề, phải bán sạch tiệm vải để bồi thường. Lúc này Bách Hợp vừa ra khỏi Đoàn gia, xác định đúng hướng chạy đến nơi đó trước tiên.

Đầu tiên cô chuẩn bị đến đó nhìn qua một lần, nếu không thấy Đoàn Quế Lan, đến lúc đó lần lượt tìm lại từng cái một.

Mặc dù hai bên bờ sông Hoài rất lớn, thế nhưng cô có khinh công, tuy thuyền hoa nhiều nhưng đối với Bách Hợp mà nói cũng không khó lắm. Đầu tiên cô tìm đến chỗ mà Đoàn Quế Lan lúc trước đến gây sự, đứng đợi dưới tán cây liễu.

Khí trời đã vào thu, hai bên sông đậu không ít phường thuyền, do lúc này trời vẫn chưa tối, rất nhiều thuyền hoa vẫn chưa có gì náo nhiệt, những lồng đèn đỏ treo trên thuyền cũng chưa được thắp sáng. Trong nội dung vở kịch có chuyện bên trong phường thuyền tuy đã buông xuống vải the gạc mỏng, để không thấy rõ động tĩnh bên trong, chỉ có tiếng sáo trúc cùng những tiếng cười oanh oanh yến yến của nữ nhân truyền đến tai Bách Hợp. Nơi này ban ngày rất nhiều kỹ lâu không mở cửa, có thể suy đoán được tám chín phần Thẩm Đằng Văn đã ở bên trên thuyền  hoa ở đây.

Bách Hợp suy nghĩ một chút, quyết định lần mò lên thuyền chờ đợi.

Bên bờ sông tuy có nhiều người nhưng không có ai chú ý tới cô, thân thủ cô nhanh nhẹn, mọi người chỉ cảm thấy có một hình bóng lay động, giống như có bóng người lướt qua, lúc nhìn lại không thấy liền tự xem là mình nhìn nhầm mà thôi.

Thuyền hoa rất lớn, đêm qua không ít các  cô nương nhận khách, còn đang ôm khách ngủ say, rất nhiều gian phòng cửa giữa đóng kín, tứ phía mùi thơm son phấn ngợp người. Tai Bách Hợp rất nhạy bén, khi có người đến cô liền nhảy lên xà nhà ẩn nấp, như vậy một đường đi đến nơi này có tiếng sáo trúc cùng tiếng cười đùa, căn bản không có ai phát hiện ra cô. Bách Hợp cẩn thận từng li từng tí một giấu mình cẩn thận trên đỉnh xà nhà, phía dưới có khoảng chừng bảy tám người mặc áo nho, mỗi người có một vị phu nhân ngồi cạnh, trước mặt họ là một bình nước châm trà đang nấu sôi kêu ‘ục ục’ vạng vọng.

Trong đó có một người dung mạo nhã nhặn, đầu đội khăn vuông, thiếu niên toàn thân mặc một bộ áo lam chính là Thẩm Đằng Văn. Thấy được Thẩm Đằng Văn, gánh nặng trong lòng Bách Hợp đã được giải tỏa, lần này không đi sai, không cần phí sức tìm kiếm khắp nơi nữa.

“Thẩm huynh, nghe nói lệnh đường đang bàn tính hôn sự của huynh, Thẩm huynh đúng là song hỷ lâm môn rồi.” Một người thiếu niên mặc áo choàng xanh nhạt ốn tay hướng phía Thẩm Đằng Văn cười, trong tay cầm một cây quạt giấy, vừa nói xong, ‘xoạt’ xòe ra cây quạt liền nghe giọng hắn run run nói tiếp: “Có nói thế này mới hay, đêm động phòng hoa chúc, là lúc ghi tên bảng vàng, Thẩm huynh tuy rằng không đến ghi tên bảng vàng, nhưng năm nay cũng vừa trúng tuyển tú tài, giờ lại có hôn thê, thật đáng chúc mừng.”

Lông mày Thẩm Đằng Văn nhíu chặt, vóc người hắn gầy yếu, tướng mạo xác thực đúng là nhã nhặn, giữa hai lông mày mang theo phong độ của người trí thức, một thân áo lam trên gười hắn, khiến hắn có vẻ gầy gò ốm yếu, làm người khác cảm thấy đây dúng là người chính nghĩa.

Lúc này mọi người nghe được lời nói của vị thiếu niên mặc áo xanh nhạt cầm cây quạt, cũng không nhịn được cùng đồng thanh nói “chúc mừng, chúc mừng”, cũng không thấy rõ Thẩm Đằng Văn có bao nhiêu vẻ vui mừng: “Công chưa thành, danh chưa toại, còn nói gì đến việc thú thê? Uống rượu, uống rượu!”

“Chỉ là không biết hình dáng của vị Đoàn nương tử này thế nào, nếu là một giai nhân nhất đẳng, Thẩm huynh có tài, Đoàn nương tử này có dung mạo, cũng xem như là thiên đại tác hợp một đôi rồi.” Một vị thư sinh khác tay vỗ một cái xuống đùi, Thẩm Đằng Văn nghe nói thế, lông mày liền nhíu lại:

“Ngay cả dung mạo cũng chưa từng thấy qua, có người lại nói danh tiếng Đoàn gia không tốt, nếu đã là hiền lương thục đức, e là cũng không đến mức thanh danh bị truyền ra ngoài thế này.” Thẩm Đằng Văn sầu não không vui, sau khi biết phụ mẫu vì mình lập nên hôn sự này, đối với vị thê tử chưa từng gặp gỡ này hắn cũng có mấy phần ảo tưởng, tìm người nghe ngóng. Kết quả nghe được tin cô nương Đoàn gia bị đánh giá không tốt, lập túc trong lòng Thẩm Đằng Văn nguội đi nửa phần, dù cho lần này bà mối Thẩm thị nói với hắn đến mức hoa bay loạn trụy, nhưng một chút hắn cũng không tin được.

Thẩm Đằng Văn từng phản đối qua với phụ mẫu, nhưng phụ mẫu cùng hắn tính toán. Tuy rằng giờ hắn đã trúng tuyển tú tài, hàng năm trồng trọt không cần nộp thuế cống cho triều đình, cũng có vài chỗ tốt nhưng không nhiều. Trong nhà phụ thân cũng giống hắn, đều là người đọc sách, suốt ngày chỉ biết ngâm thơ đối đáp, không tính kế sinh nhai, toàn bộ phí sinh hoạt đều đặt trên người mẫu thân, mọi người trong nhà đều dựa vào cầm cố mà sống, giờ đang nợ nần khắp nơi.

Nếu hắn muốn đọc sách, hằng năm chi phí chi tiêu cho giấy và bút mực cũng tốn không ít, cứ như vậy mãi thu vào không có thấy ra. Tuổi hắn ngày một lớn, tuy năm nay trúng tuyển tú tài, trong Hoài thành người đọc sách tuổi trẻ tài cao cũng không phải chỉ có mình hắn, dung mạo hắn chỉ tính là thanh tú, cũng không phải dạng phong độ uy mãnh, thực sự trước đây cũng không có vị cô nương của nhà nào nhìn trúng hắn. Gia cảnh Đoàn gia giàu có, mà Lưu thị cùng Thẩm thị đã đề cập tới, chỉ cần cưới cô nương nhà Đoàn gia, của hồi môn nhất định sẽ rất phong phú, đến lúc đó hắn vừa thú được thê lại vừa có thêm chút bạc, có thể tạo điều kiện cho hắn tiếp tục đọc sách.

Cứ như vậy sau này hắn sẽ chuyên tâm chú trọng vào sách vở, nói không chừng ba năm sau có khả năng đỗ cử nhân. Dẫu sao thì bạc hồi môn của Bách Hợp cũng đủ nuôi sống hắn, đến lúc đó tìm một chức sư gia, một khi vừa mắt hợp ý huyện thái gia, lại thêm chút bạc mở đường, không chùng còn có thể dấn thân vào chốn quan trường. Phụ mẫu hắn phân tích những mặt lợi hại đến vô cùng thông suốt, cuối cùng Thẩm Đằng Văn cũng không làm gì được, chỉ có thể đáp ứng.

Tuy rằng đã đáp ứng nhưng trong lòng hắn lại không thấy thích thú vui sướng. Dù cho mẫu thân cùng cô mẫu năm lần bảy lượt khen Đoàn gia nương tử dung mạo và tướng mạo đều đẹp, nhưng Thẩm Đằng Văn tự xét thấy, chắc là do mọi người tự gạt mình thôi.

Nếu như Bách Hợp đúng thật hiền thục lại xinh đẹp như mọi người nói, thế thì tại sao đã mười bảy tuổi rồi vẫn chưa có mối nào? Bình thường các cô nương mười lăm mười sáu tuổi nào có ai chưa xuất giá? Kéo dài đến tận bây giờ còn chưa gả đi, nhất định là có nguyên do.

Từ khi xác nhận hôn sự, hắn vẫn vui vẻ không nói gì, hôm nay cùng hội văn nhân ra ngoài phong lưu khoái hoạt, lại nghe các bạn đồng môn nói đến chuyện này, vừa vặn kích động đến tâm trạng không vui của Thẩm Đằng Văn, lắc đầu thuận miệng làm nên hai bài thơ.

“Thẩm huynh, chắc do nhiều người không biết gì nói lung tung, chỉ là lời truyền miệng thôi.” Có người thấy hắn có vẻ sầu não uất ức, lúng túng mở miệng nói một câu giải vây .

Thẩm Đằng Văn cũng không thấy cảm kích, nghe thấy thế chỉ cười lạnh hai tiếng: “Không có lửa làm sao có khói, chưa chắc không có nguyên do!” Hắn nói xong, mọi người lại vội vã ồn ào uống rượu, mới đẩy đưa cho trôi qua chuyện này.

“Nghe nói tú tài thư họa song tuyệt, không bằng giúp ta họa một bức tranh, đề thêm một bài thơ…” Ngồi bên cạnh Thẩm Đằng Văn là một một nữ nhân có ánh mắt sắc sảo đang nhìn về phía hắn, một mặc đưa tranh vẽ tới cho Thẩm Đằng Văn.

Bên cạnh sông Hoài, nếu như có được một bản bút tích của người đọc sách, ngày sau nếu người đó có chút thành tựu, giá trị bản thân tỷ muội cũng sẽ tăng lên gấp mười lần, bởi vậy khi có người mở miệng muốn đề câu thơ lên chân dung, lại còn bắt đầu mềm giọng năn nỉ.

 

Tranh giành lang quân như ý 12

Trong chốc lát bên trong thuyền hoa có một giọng nói mềm mại nũng nịu. Bách Hợp nằm xoài trên xà nhà, đang nhìn Thẩm Đằng Văn không cưỡng lại được vị tỷ muội đang kì kèo làm nũng trên người hắn, thiếu niên mười tám tuổi hai tai ửng đỏ. Hôm nay tuy rằng trong lòng hắn cũng có nhiều chuyện, nhưng lúc này có một đám kỹ nữ trước mặt đang khẩu cầu một bức họa. Trong lòng cũng nảy sinh mấy phần lý tưởng hào hùng, dần dần trên mặt hiện ra vẻ thích thú, lộ ra nụ cười, đang muốn đáp ứng lời khẩn cầu của các vị tỷ muội. Đột nhiên có một tiếng ‘ôi’ vang lên, ngay sau đó là tiếng ‘loong coong’ của chén ly rơi xuống đất vang lên, một giọng nam nhân cao vút cất lên:

“Thứ ti tiện này từ đâu tới, vậy mà dám chạy đến chỗ này, còn đụng rơi ly rượu của ta!” Nam nhân này vừa dứt lời, sau đó lại nói: “Làm sao người vào được thuyền hoa, đụng ngã đồ vật của ta mà ngươi còn muốn chạy!”

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, dường như giữa hai người nảy sinh giằng xé, rất nhanh có giọng nam nhân hùng hùng hổ hổ, có giọng nói còn to hơn giọng của hắn đồng thời vang lên”

“Ngươi mới là thứ ti tiện, toàn gia ngươi mới là thứ ti tiện! Nơi này cũng không phải nơi đại lao ngục giam, người khác có thể tới, sao ta lại không được, dánh đổ mấy bầu rượu thì tính gì, bồi thường ngươi là được rồi, mắt chó chỉ thấy coi thường người khác!”

Tiếng nói này vừa nghe đích thị là Đoàn Quế Lan, nơi này không phải nhà mình, đã không chuồn êm đi còn dám hung hăng, Bách Hợp trốn trên xà nhà nghe xong mấy lời đó, cười lạnh hai tiếng.

Ngay khi quân nô mang rượu đó vừa nghe Đoàn Quế Lan mắng ‘toàn gia ngươi là thứ ti tiện’, lại mắng chính mình là mắt chó coi thường người khác, tuy nói người làm việc ở kỹ viện thuộc phận thấp kém, thân phận địa vị thấp. Nhưng những tôi tớ trong này đều luyện được kỹ năng nhìn người vô song là Hỏa nhãn kim tình, liếc mắt là nhận thấy Đoàn Quế Lan rõ ràng nữ phẫn nam trang. Tuy da dẻ hơi đen,nhìn qua lớn hơn lứa tuổi thực tế nhiều, nhưng cô nương này không thể lừa được người khác, bất kể giọng nói như muốn xuyên thủng tai. Thậm chí nàng ta ăn vận xiêm y cũng không giống khung xương nam tử cùng với việc trước ngực bắt đầu phát dục, nơi đó cũng không giống như nam nhân.

Một nữ nhân chạy vào kỹ viện, tất nhiên không thể nào là đến tầm hoa vấn liễu.

Nếu không phải khách quen, không phải đến tung bạc, bộ trang phục này cũng không giống đến thuyền hoa bán mình. Bởi vậy lập tức quân nô cũng không khách khí, xoay eo liền mắng:

“Cẩu vật, lén lén lút lút đến thuyền hoa không biết để làm gì, vừa nhìn liền biết ngươi là nữ khách gia. Cải trang cũng không ra ngô ra khoai, giả bộ nam nhân, ngươi chạy đến nơi này, ngươi đang tư xuân sao?”

Bản thân Đoàn Quế Lan chính là hạng người không sợ trời không sợ đất, lúc đầu khi bị quân nô bắt được thì nàng ta cũng có chút hoảng hốt. Nhưng lúc này lại nghe thấy quân nô mắng mình như vậy, nhất thời nàng ta nổi nóng, không chút nghĩ ngợi liền giáng một tát lên mặt quân nô, ‘chát’ một tiếng đánh này khiến cho quân nô không có bất kỳ phòng bị nào, liền ngã oạch xuống sàn.

“Mắt chó của ngươi bị mù rồi! Nơi này bản cô nương muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, dám nói ta tư xuân, ta đánh chết ngươi!”

“Người đến đây! Người đến đây! Đánh chết người rồi!” Quân nô này vừa bị đánh ngã, đột nhiên lớn tiếng hô lên, thường ngày trên phường họa để phòng ngùa có kẻ đến gây sự, trong viện có nuôi một đám tay chân.Lúc này nghe thấy quận nô lớn tiếng hô lên, có không ít tiếng bước hướng phía bên này vội vã chạy tới, thâm chí có rất nhiều nơi cửa chính đóng chặt các cô nương đang trong giấc mộng cũng bắt đầu thức dậy. Rất nhiều người thiếu kiên nhẫn mắng: “Làm quái gì mà gào thét như quỷ kêu? Tên nào dám liều mạng chạy tới chỗ này gây sự?”

Nghe thấy tiếng bước chân, lúc này Đoàn Quế Lan có  ngốc cũng thừa biết mình tự gây rắc rối rồi, đôi mắt nàng ta lưu chuyển, cũng bắt đầu nghĩ ra trăm phương ngàn kế muốn chạy trốn. Tuy rằng nàng ta gan to tày trời tính khí không tốt, nhưng Đoàn Quế Lan không phải kẻ ngu, chuyện nhà mình tự mình hiểu rõ, giờ đây đã đánh một người hầu hạ là quân nô. Thừa dịp chưa chuẩn bị sẵn sàng có thể đánh hắn một bạt tai, nhưng nếu đối phương đến nhiều hơn, hai ba tráng kiệt thì nhất định đánh không lại. Vừa nghĩ đến da thịt mình phải chịu khổ, Đoàn Quế Lan không kịp nhớ lúc này phải ẩn núp, liền vùng dậy chạy trốn.

Hôm nay nàng vì Thẩm Đằng Văn mới tiến vào bên trong thuyền hoa này, lúc này Đoàn Quế Lan biết rằng nếu muốn tự vệ, nhất định phải tìm được Thẩm Đằng Văn trước, làm sao cũng phải có mối quan hệ dính líu đến hắn, thuyết phục hắn có thể xét đến việc Thẩm gia đang muốn cùng Đoàn gia kết thân. Phải giúp nàng một tay, bằng không nếu nàng nháo lên, hôm nay chính mình ở nơi này bị đánh, thật đúng là ăn không thiệt thòi.

Nàng ta sợ không có đường nào để chạy trốn, quân nô này bị đánh một cái tát đang lúc nổi nóng, thấy nàng muốn chạy liền bật dậy tới kéo cô lại. Nàng tamặc y phục nam nhân, cũng không biết từ đâu mà có được, y phục này rộng rãi vô cùng, lúc này lại bị quân nô kéo một cái, Đoàn Quế Lan bị kéo lại nên không thể nhúc nhích được. Dưới tình thế cấp bách thân thể xoay một cái, ỷ tthân thể nữ tử nhỏ nhắn, lập tức cởi bỏ lớp ngoài bộ y phục nam rộng rãi đang mặc trên người ra, đồng thời hướng về phía quân nô lè lưỡi: “Ngươi muốn mượn thì lấy đi!” Vừa dứt lời, nàng mặc một bộ áo lót trong chạy vào sâu trong thuyền hoa.

Bách Hợp trốn trên xà nhà nhìn thấy rõ ràng, từ đây hướng mà cô ta chạy tới chính là tới chỗ tên ngốc Thẩm Đằng Văn.

“………Mùa xuân tháng ba…………” Thẩm Đằng Văn lúc này đang đáp ứng khẩn cầu của các vị tỷ muội, đang vì những tỷ muội này ngâm một bài thơ, thế nhưng chẳng biết vì sao thuyền hoa đang toàn thanh thanh tĩnh tĩnh, nhưng không qua bao lâu lại cãi nhau ồn ào, làm hắn không được yên bình.

Vốn là việc lập tức đền thơ là cơ hội khảo nghiệm người tài trí, có điều hắn không muốn thua. Lúc hắn đáp ứng chính là lúc hắn đang có đầy bụng thi thư, lại bị tiếng bước chân ‘thùng, thùng, thùng’ quấy rầy. Dù tính khí Thẩm Đằng Văn có tốt, thì lúc này chân mày hắn cũng đang nhíu chặt lại, trên gương mặt nhã nhặn để lộ ra vẻ giận dữ hiếm thấy: “Đã phát sinh chuyện gì rồi?”

“Nô đi xem thử…………” Tiếng cô nương này nói chuyện chưa kịp dứt, chỉ loáng thấy một người đâm vào bên trong, một người mà dưới chân còn không thể đi đúng một đôi hài nữ tữ vừa hướng phía bên này vọt tới. Phía sau, mấy người bên phía kỹ viện đang đuổi theo cô đến rất nhanh, cô vừa xoay chuyển nhìn lướt qua vừa lúc thấy bên này có người, ánh mắt sáng lên, liền hướng phía bên này phi tới.

Thẩm Đằng Văn vừa nghe thấy những lời này, sắc mặt nhất thời đen kịt. Hắn vốn là người đọc sách, tay trói gà không chặt, lúc này lại bị Đoàn Quế Lan ở trước mặt mình cùng các huynh đệ có mặt xô đến lảo đảo vài bước, suýt nữa té ngã xuống sàn, rất vất vả mới ổn định thân hình. Nhưng lúc này hắn không lo đến mặt mũi tổn thương của bản thân, mà ngược lại vẻ mặt hắn có chút khó coi: “Ngươi là…..”

“Không sai! Ta chính là Đoàn gia, ta thấy chính ngươi không thành thật, chứ tại sao ngươi đã mười tám tuổi mà vẫn chưa cưới vợ. Đến giờ khi sắp đính hôn lại đi dạo kỹ viện, ngươi thật không biết xấu hổ! Nếu không bị ta bắt được, e rằng mọi người đều tưởng ngươi là người tốt rồi.” Đoàn Quế Lan dương dương tự đắc, nàng ta đẩy Thẩm Đằng Văn ra trước chống đỡ, mặt khác lại mở miệng mắng: “Đúng thật không phải thứ tốt, cũng thiệt thòi cho nương ta khen ngươi đến mức có còn ở trên trời đất không. Còn người đọc sách ở đây, hạ lưu bại hoại còn tạm được!”

Miệng nàng ta tựa như đạn pháo vậy, vừa nói ra, liền khiến sắc mặt Thẩm Đằng Văn đỏ bừng lên, toàn thân run rẩy.

“Ngươi, Ngươi là do Đoàn gia nương tử phái đến theo dõi ta?” Lúc này Thẩm Đằng Văn nghe được Đoàn Quế Lan tự giới thiệu mình, tức giận như sắp phát nổ.

Vào lúc này hắn không để ý tới chính mình đang bị Đoàn Quế Lan đẩy tới kéo đi, giữa nam nữ mà lằng nhằng không ra thể thống gì. Nhưng đang nghĩ đến Đoàn Quế Lan có thể do Bách Hợp phái tới theo dõi mình, Thẩm Đằng Văn cảm thấy cả người bắt đầu co giật. Dù sao cô nương có phải nói dối không, sau này hỏi ra liền biết. Nếu là người ngoài, hôm nay chưa chắc biết được mình sẽ ra khỏi nhà đến thuyền hoa. Nhất định là có người canh giữ ở gần nhà hắn, theo dõi nhất cử nhất động của hắn, nên mới biết hôm nay hắn đi ra ngoài. Lời này của hắn vừa nói ra, lúc đầu còn đang dương dương đắc ý sa đó Đoàn Quế Lan nhất thời có chút chột dạ.

Đương nhiên chuyện này không thể nào là do Bách Hợp phái nàng ta tới đây theo dõi Thẩm Đằng Văn, trên thực tế là do bản thân nàng không phục, gần đây Lưu thị khen tìm được chàng rể hiền cho Bách Hợp, nên mới muốn tìm khuyết điểm của Thẩm Đằng Văn, để khi trở về gặp Lưu thị nhắc lại những lúc thế này để phản bác người thôi. Đoàn Quế Lan không chịu được việc Bách Hợp được gả cho trượng phu xuất sắc mọi mặt, cũng không thích nghe Lưu thị luôn nói sau này phải nhờ đến Bách Hợp dẫn dắt, cho nên nàng muốn tìm ra sai lầm của Thẩm Đằng Văn, để xả giận. Nhưng những lời nói như vậy lúc này sao có thể nói ra được? Nàng ta lắp ba lắp bắp, lại tiếp tục lớn tiếng nói: “Vậy thì thế nào?”

Vào lúc này mà nàng ta không thể chính mình tự nhiên thừa nhận tất cả đều là ý mình, nếu Thẩm Đằng Văn tự mình hiểu lầm, cũng không tính là nàng mở miệng nói bậy, huống chi tự mình thừa nhận thì sẽ thế nào? Dù cho sau đó Bách Hợp đã biết, có thể là mình vì cô mà suy nghĩ, nếu không phải do mình sớm theo dõi hắn, thì làm sao biết được Thẩm Đằng Văn sẽ đến một nơi không sạch sẽ thế này chứ? Nếu không nhờ mình theo dõi Thẩm Đằng Văn, sau đó khi Bách Hợp gả tới thấy hắn tầm hoa vấn liễu, có muội muội này giúp cô. @@

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion11 Comments

  1. Đoàn Quế Lan quá đáng ghét luôn. Lại đi rình mò Thẩm Đằng Văn. Khi bị phát hiện lại chửi rủa hắn ta rồi đổ thừa cho Bách Hợp. Xúi bẩy mình. Thẩm Đằng Văn đã nghi ngờ không có cảm tình với Bách Hợp lại nghe Đoàn Quế Lan nói thì càng tin và chán ghét Bách Hợp hơn. May là Bách Hợp đi theo. Kỳ này nàng làm gì, đứng ra vạch mặt Đoàn Quế Lan xảo trá chứ.
    Cảm ơn editors

  2. Bị trùng hết 1 chương rồi, uổng quá!! Đã đến lúc Đoàn Quế Lan náo nữa rồi, Hợp tỷ trên xà nhà làm gì đấy, đi xem hí kịch àh…. Không biết tỷ ấy sẽ làm gì để hủy hoại ả Đoàn Quế Lan này, làm Thẩm Đằng Văn và ả không thể có mối nhân duyên tốt… Mong chờ chương sau, thanks nhóm dịch nhé!!

  3. trời mẹ, tự cho mình là đúng, ngông cuồng, tự cao tự đại, ta chẳng hiểu nổi là sao trong nguyên tác tên TĐV này lại thích con nhỏ ĐQL này nữa. còn con nhỏ ĐQL này nữa, tự mình gây ra chuyện nhưng lại k thèm nhận, còn nghĩ mình tốt cho ng khác nữa chứ, thật bực mình quá đi

    tks tỷ ạk

  4. ;70 ĐQL này đúng là tai tinh a, tới đâu là sóng gió tới đó, có gan làm không có gan nhận, hắt nước bẩn vào BH tỷ nữa chớ

  5. Đoàn Quế Lan cũng hay nhỉ tạt thẳng một chậu nước bẩn vào người tỷ tỷ mình cô ta làm vậy thanh danh Bách Hợp cũng chẳng còn gì

  6. Cứ tưởng mình mở nhầm. Hoá ra là trùng 1 chương thật. Hơ hơ. Con nhỏ điên khùng ĐQL này giờ quay ra vu vạ cho BH đấy. Hừ. Nhân duyên này của mi đấy. Là mi gây chuyện rồi cướp của tỷ tỷ tốt, xong rồi lại nghĩ là mình hay mình giỏi. Muốn Bh trị con nhỏ này nhanh nhanh. Điên quá

  7. Ta đến đau đầu với con nhỏ này mất, đã ngu còn nhiệt tình cũng thôi đi, đằng này còn đổ tội oan lên người k liên quan nữa chứ, nếu tên nhà họ Thẩm ưa thích thì cứ việc, ta ăn không nổi :((((( . Mà trời tác hợp 2 đứa nó mà, cùng 1 giuộc cả,,,,
    Ai đỡ ta đi ;26

  8. Ngu xi tứ chi phát triển là có thật. mang tâm tư xấu đi hại người xong lúc gậy ra họa thì tìm cớ thoái thác là muốn tốt cho ng khác. k biết Hợp tỉ tiếp theo sẽ làm gì đây, hóng con QL bị đánh 1 trận ra trò nữa :)))
    tks ad nha.

  9. Cũng là một nam nhâm ham mê tửu sắc, bày đặt giả quân thánh thiện. Cho rằng mình cao quý chỉ vì đọc sách. Gớm xứng đôi vừa lứa vs con nhỏ em lắm.

  10. Trời ơiiii, cầu Bách Hợp tỷ đánh thêm vài trận cho ả Quế Lan thông minh ra 1 cái. Ả Quế Lan này như thế mà Thẩm tú tài cũng thích được thì đúng là chịu. Có khi nồi nào úp vung nấy cũng nên …

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: