Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 815+816

5

Chương 815 : Viện binh

Edit: Hong Van

Beta: Tiểu Tuyền

Cho nên tính cả hai người Lư Khâu Hạ, chẳng qua cũng chỉ còn lại năm người, còn lại ba đệ tử theo thứ tự là Linh Vân, Linh Sơn, và Linh Vũ đã bị thương trên vai.

May mắn tuy Bột Long thân cao chân dài, nhưng bước đi rất chậm, tốc độ giống với đám Liệt Đề Ngưu, trước khi dược hiệu của Huyễn Dương Đan biến mất, nó rất khó vượt qua mấy người Thanh Đào Các. Thấy khoảng cách với con mồi càng ngày tăng, Bột Long bắt đầu nóng nảy…, thuận tay bắt được một cây đại thụ phải ba, bốn người ôm mới hết ở ven đường, nhổ tận gốc. Nhìn cách thức, cũng không tốn sức hơn việc rút một căn rơm rạ.

Tiếp đó, nó bày ra một tư thế ném rất tiêu chuẩn, đem gốc đại thụ này phóng tới như ném lao!

Lúc ném thân cây này ra, con mắt thứ ba của nó cũng đồng thời chuyển động, tập trung lên thân mấy người Thanh Đào Các đã chạy được hơn trăm trượng, sau đó đại thụ mang theo tiếng gió phóng thẳng đến sau đầu bọn họ, rõ ràng là ném được vừa nhanh lại hung ác, như là trải qua vô số lần luyện tập.

Đây là động tác có độ chính xác cao chỉ có sinh vật có ngón cái mới có thể thực hiện được, cũng là chỗ trí mạng chính thức của Bột Long – thủ đoạn công kích từ xa phát ra từ bản năng. Trên thực tế, ở thời kỳ Thượng Cổ, Man Tộc cũng từng bắt được Bột Long cự thú, sau khi thuần hóa và huấn luyện khả năng ném vật nặng cự ly xa, có thể nhấc lên tảng đá lớn quăng ra xa đạt đến khoảng cách hơn ba trăm trượng, dùng vào thời điểm công thành không có gì bất lợi.

Lúc này Lư Khâu Hạ và Linh Sơn chạy ở trước nhất, những người khác chạy ở sau mấy trượng. Lư Khâu Bách đang chạy nhanh về trước, trong nội tâm nổi lên một dự cảm không ổn, nhịn không được quay đầu nhìn lại, vừa thấy được một khối gỗ lớn bị coi như lao, bay đến nhanh như điện chớp, nhanh đến khiến người khác tặc lưỡi!

Nhãn lực của hắn vẫn còn tốt, lập tức đoán được cây lao này chính là nhắm vào ba người bị rơi lại sau như mình mà đến, biết rõ lần này bản thân là không thể gặp may mắn nữa rồi. Tình thế khẩn cấp, ngay cả thời gian sợ hãi hắn cũng không có, lưỡi đầy thét lớn như sấm: “Coi chừng!” Một tay một người, nắm hai gã đệ tử bên cạnh, dùng sức ném mạnh về trước!

Lần này dùng sức rất khéo, hai tên đệ tử nhanh chóng bay về trước, rơi xuống bên người Lư Khâu Hạ lại có thể đứng lại vững vàng. Cùng lúc đó, khối gỗ lớn mang theo tiếng gió nặng nề lao đến, bóng dáng đen kịt đều muốn bao trùm Lư Khâu Bách ở bên trong.

Hắn tuyệt vọng nhắm mắt lại, bởi vậy không thấy được có một đạo bóng dáng chạy đến nhanh như thiểm điện.

Mạng của ta kết thúc từ đây!

Nhưng mà đau đớn bất tỉnh trong tưởng tượng không xảy ra, ngược lại là cảm thấy sau cổ xiết chặt, ngay sau đó thân thể chợt lóe, bay lên như đằng vân giá vụ (cưỡi mây đạp sương).

Hắn giật mình trợn mắt, lại bắt gặp Đồ Tận cưỡi trên người Chư Kiền, một tay cầm lấy cổ áo của mình. Đầu báo đốm này có động tác linh mẫn vô cùng, đúng là ngay thời điểm tai nạn sắp xảy ra đã vượt lên trước bổ nhào vào bên cạnh hắn, đợi đến sau khi nắm được hắn, lại nhảy lên thật cao, tránh thoát va chạm của khối gỗ.

Nói thì chậm, nhưng xảy ra thì nhanh, đây hết thảy phát sinh ở trong thời gian điện quang hỏa thạch (nhanh như ánh chớp, ý là thời gian cực ngắn). Đồ Tận gật đầu với hắn nói: “Ngươi cũng không tệ lắm.” Đưa tay ném Lư Khâu Bách ra sau lưng Chư Kiền, sau đó nghe được ở đằng đó truyền đến một tiếng thở dài nói: “Đa tạ!”

Tìm được đường sống trong chỗ chết, tâm cảnh của Lư Khâu Hạ cũng âm thầm may mắn không thôi.

Biểu hiện vừa rồi của người này, Đồ Tận đều nhìn ở trong mắt, cư nhiên có thể đứng trước sống chết mà ném bọn hậu bối đi để họ thoát chết, coi như là một hán tử, đáng giá cứu một lần.

Động tác của đại báo nhanh hơn con người rất nhiều, Chư Kiền chỉ nhảy hai ba lần đã đến bên người Lư Khâu Hạ, Đồ Tận nhìn bọn họ vài lần, nhíu mày: “Nữ chủ nhân nhà chúng ta bảo ta đến giúp các ngươi một tay. Ừ, các ngươi dùng bí dược sao? Dược hiệu còn được bao lâu?” Giọng nói của hắn nguội lạnh, như là ngoan thạch (tảng đá cứng rắn) ở trên núi cao trải qua gió tuyết. Dù sao đã ở Ẩn Lưu lâu như vậy,trạng thái trên người này không bình thường, hắn suy nghĩ một chút là hiểu.

Lư Khâu Hạ thở dốc nói: “Cũng là bất đắc dĩ. Chúng ta tối đa có thể kiên trì thêm năm mươi nhịp thở nữa, sẽ ngã xuống đất không dậy nổi.”

Đồ Tận quay đầu quan sát Liệt Đề Ngưu và Bột Long cự thú đổi theo không ngớt, hơi hí mắt nói: “Chịu đựng, có hai tin tức cho ngươi, ngươi muốn nghe tin nào trước?”

Đến giờ phút này, hắn cư nhiên còn có thể nói ra tin tức tốt, mọi người đang chạy gấp cũng nhịn không được nhìn qua.

Lư Khâu Hạ cười khổ nói: “Xin lắng tai nghe!”

“Ta vốn định mang các ngươi tiến về một chỗ cửa ải phía trước, ở đó nói không chừng có thể vứt bỏ những… quái vật này. Chẳng qua là bây giờ không cần phải khó khăn như vậy nữa, đằng trước đang có người chạy đến đây, chỉ cần chạy qua khe núi này, các ngươi lại kiên trì thêm mười tức là có thể thấy được bọn họ. Nhưng mà ta không biết được đối phương là địch hay là bạn, đây là chuyện thứ nhất.”

“Có người?” Lư Khâu Hạ vốn là vui vẻ, sau đó lại lộ ra khuôn mặt u sầu nói, “Cho dù là có người, chỉ sợ cũng không đánh lại đầu Bột Long cự thú này.”

“Đây chính là tin tức thứ hai ta định nói.” Đồ Tận nhún vai nói, “Đầu Bột Long cự thú này sẽ không sống lâu nữa đâu, tối đa chỉ cần năm mươi nhịp thở nữa là sẽ ngã xuống.”

Lư Khâu Hạ khó có thể tin nói: “Cái gì?”

Được Đồ Tận chỉ điểm, bọn họ đi qua khe núi một cách nhẹ nhàng, quả nhiên thấy phía trước có hơn mười người cưỡi tọa kỵ vội vàng chạy tới. Còn không đợi Lư Khâu Hạ kêu cứu, đối phương đã thấy được mấy người Thanh Đào Các, cùng với truy binh sau lưng, lập tức hét to nói: “Mau đi cứu người!”

Tọa kỵ của đám người này, đều là Cự Lộc (hươu lớn) trên đầu mọc ra một chiếc sừng dài bén nhọn, có vài đầu trên người mọc ra điểm lấm tấm, nhưng đều không ngoại lệ là da lông mọc dài dày đặc, có vài đầu công lộc (hươu đực) lớn thì trên cổ còn có bờm dài, hiển nhiên là dị thú sinh hoạt tại Bắc Địa. Một người đi đầu cưỡi Bạch Lộc chạy tới như bay, thoạt nhìn có vài phần uy phong.

Hai chân Đồ Tận kẹp chặt, Chư Kiền chạy vội về trước. Người tới nhìn thấy đại báo tới gần, trong mắt hiện lên vẻ đề phòng, sau đó mới nhìn thấy trên lưng đại báo có người.

Đồ Tận để Lư Khâu Bách xuống đất, đợi người đến mới nói: “Bọn họ phục dụng bí dược thôi phát thể năng, qua không đến bốn mươi nhịp thở nữa dược hiệu sẽ hết.

Lúc này, mọi người Thanh Đào Các cũng chạy đến gần đó. Nhìn thấy đồng loại giống như là tuyệt xử phùng sinh (tìm đường sống trong chỗ chết), hơn nữa đám người này rõ ràng là cũng gấp rút cứu viện đối phương, Lư Khâu Hạ vẫn đang thở dốc, chắp tay nói: “Đa tạ ân cứu mạng của chư vị.”

Người cưỡi Bạch Lộc cười nói: “Ta chính là Hộ pháp của Kính Pháp Đường của Càn Thanh Thánh Điện, Mâu Sách. Chư vị lên tọa kỵ trước, chờ đến nơi an toàn lại khách sáo cũng không muộn.” Phất phất tay với đồng bạn, đã có năm người cưỡi hươu tiến đến, tất cả đỡ một tên đệ tử Thanh Đào Các ngồi vào phía sau mình, sau đó quát khẽ một tiếng, Cự Lộ bước chân ra, theo đường cũ trở về. Mấy đầu hươu này có hình thể cực lớn lại cường tráng, thoạt nhìn chở hai người chạy nhanh cũng không có vấn đề gì.

Mắt thấy tất cả mọi người của Thanh Đào Các đã có chỗ dựa, Đồ Tận hướng về sư huynh đệ Lư Khâu gật nhẹ đầu, quay ngược đầu báo, chuẩn bị rời khỏi. Mâu Sách ngạc nhiên nói: “Vị đạo hữu này, không đi cùng chúng ta hay sao? Vân Mộng Trạch xưa đâu bằng nay, một người ở bên ngoài vô cùng nguy hiểm.”

Đồ Tận lắc đầu: “Không cần.” Đang muốn thúc giục Chư Kiền thì Bạch Lộc do Mâu Sách cưỡi đã ngăn cản trước mặt hắn.

“Nhiều người lực lượng lớn, đạo hữu trở về cùng chúng ta, tất nhiên là không thiệt thòi.”

Lời nói này của hắn rất thành khẩn, Đồ Tận lại cười nói: “Tâm lĩnh, đạo bất đồng.”. Âm thầm phát chỉ lệnh, Chư Kiền trợn mắt nhếch miệng, đột nhiên rống to một tiếng.

Dù sao Bạch Lộc của Mâu Sách cũng là động vật ăn cỏ tương đối ôn thuần, nghe được tiếng gầm giận dữ này của nó, lập tức cả kinh rút lui hai bước.

Chân sau của Chư Kiền hơi cong lên, âm thanh lười biếng của Đồ Tận lúc này mới truyền tới từ xa: “Sau này còn gặp lại.”

Hắn không thức thời như vậy, sắc mặt của Mâu Sách đều hơi đổi, lập tức khôi phục như thường. Hắn tự tay gọi một người qua phân phó: “Người này khí độ không tầm thường, ở bên ngoài tất nhiên cũng là tu sĩ đạo hạnh cao thâm, nhưng không giống khách độc hành (người đi một mình). Ngươi đi theo hắn, nhìn xem đồng bạn của hắn ở đâu.”

Người nọ nhẹ gật đầu, cưỡi hươu chạy đi. Mắt thấy Liệt Đề Ngưu sắp đuổi đến gần, lúc này Mâu Sách mới quay đầu tọa kỵ, theo đường cũ mà đi.

Cước trình của đầu Cự Lộc này rất nhanh, thân hình của Liệt Đề Ngưu quá mức cồng kềnh, tuy là chạy không ngừng, nhưng khoảng cách càng ngày càng bị kéo xa. Mâu Sách thở dài nói: “Nếu không phải cuối cùng đầu Bột Long Thú này khó có thể đối kháng, chúng ta thực nên giết chết đám trâu này!”

Ánh mắt sư huynh đệ Lư Khâu chớp động, cũng không tiếp lời này, Linh Vân lại mở miệng nói: “Nghe nói qua thêm hai mươi nhịp thở nữa, đầu Bột Long Thú này sẽ ngã xuống đất mà chết.”

Lúc này Mâu Sách hào hứng bừng bừng nói: “Lại có việc này?”

Linh Vân còn chưa đáp lời, Lư Khâu Hạ đã quay đầu trừng mắt nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Tiểu hài tử mà thôi, con thì biết cái gì!”

Lúc trước hắn đối đãi với đồ nhi cũng không nghiêm khắc như vậy, lại là vừa vặn tìm được đường sống trong chỗ chết, hốc mắt Linh Vân lập tức ửng đỏ, cắn môi không nói lời nào.

Nhưng mà nàng vừa nói như vậy, trong lòng tất cả mọi người đều âm thầm lưu ý, yên lặng tính toán thời gian.

Cự Lộc chạy nhanh không ngừng, trong nháy mắt đã qua hai mươi tức.

Mọi người đều quay đầu lại nhìn phía sau, Bột Long Thú tứ chi chạm đất, còn đang đuổi theo, nào có nửa điểm bộ dáng sẽ ngã xuống? Vì vậy không biết là người nào nhẹ nhàng cười thành tiếng.

Mặt của Linh Vân lập tức trướng đến đỏ bừng.

Lư Khâu Hạ mượn cơ hội giáo huấn nàng: “Thật là ẩu tả, bước vào tiên đồ đã nhiều năm, tại sao vẫn nghe gió là sẽ có mưa …” Một chữ “mưa” cuối cùng vẫn còn chưa nói ra khỏi miệng, phía sau đột nhiên truyền đến một âm thanh nặng nề trầm đục “ầm”.

Mọi người nghe tiếng quay đầu nhìn lại, không khỏi ngây dại.

Bột Long cự thú mới vừa rồi còn đang đuổi theo bọn họ, đột nhiên lại ngã xuống đất. Một giây trước nó còn đang chạy vội, bây giờ lại ngã xuống như là đẩy núi vàng, đạp ngã cột ngọc, thân thể cao lớn còn dựa vào quán tính mà trượt về trước thêm mấy chục trượng rồi mới miễn cưỡng dừng lại.

Trong khi một mảnh bụi mù bay lên, gia hỏa này còn giật giật vài cái, giống như là muốn bò lên, chẳng qua là sau khi run rẩy mấy hơi thì rốt cục cũng không còn động tĩnh gì.

Đầu cự thú này đúng là tắt thở rồi, không hề có dấu hiệu nào!

Trên mặt Mâu Sách rốt cục cũng lộ ra cảm xúc, hạ lệnh: “Thu thập hết mấy đầu Liệt Đề Ngưu kia, sau đó đi xem đã xảy ra chuyện gì!”

Hơn mười người phía sau nghe vậy nhanh chóng quay người lại, chạy về hướng đàn trâu.

Liệt Đề Ngưu thấy con mồi phía trước đột nhiên quay người, hưng phấn đến nỗi rống lên hai tiếng “ùm…ụm…bò…ò..”, càng thêm ra sức xông về trước, nhưng mà những người này nhao nhao giơ lên mấy bình bằng Lưu Ly trong tay. Lấy nhãn lực của sư huynh đệ Lư Khâu, có thể nhận ra được trong chai còn trang bị cái gì đó, những mà còn chưa nhìn được rõ ràng, mười người này của Càn Thanh Thánh Điện liền ném cái bình ra ngoài, đập trúng thân trâu.

Mặc dù bọn họ không có linh lực, nhưng độ chính xác cơ bản khi giơ tay nhấc chân ném đồ vẫn còn, hơn mười bình được ném ra ngoài, không một phát ném hụt.

Vài tiếng “leng keng” vang lên, tiếng giòn vang khi Lưu Ly vỡ vụn truyền đến. Cũng không biết xúc động đến cơ quan gì, cái bình vỡ ra, đã có một đoàn dầu đen nổ tung, sau đó có lửa giết ra ngoài.

Chương 816 : Nguyên nhân chết thật sự

Vài đầu Liệt Đề Ngưu này còn chưa kịp phản ứng, trên người đã bốc cháy rừng rực, hơn nữa sau gần hai hô hấp, thế lửa lan ra toàn thân, ngọn lửa bùng lên cao đến hai xích!

Thân hình của những … đầu trâu điên này khổng lồ, lại thêm toàn thân liệt diễm (lửa lớn ác liệt) đằng đằng, mọi người cách xa hơn mười trượng, nhưng cũng có thể cảm giác được nhiệt khí trên người chúng, cảnh này thật giống như là Hỏa Ngưu từ trong thần thoại chạy ra. Đại khái mấy đầu Liệt Đề Ngưu này cũng không nghĩ tới chính mình sẽ phải chịu sự công kích thế này, rốt cục chẳng còn quan tâm đến việc truy đuổi con người, cư nhiên mềm chân ngã xuống, lăn lăn trên mặt đất! Hiển nhiên Hoặc Tâm Trùng tá túc trong mấy túi da này cũng cảm nhận được uy hiếp cực lớn từ hỏa diễm.

Lúc này, mọi người Càn Thanh Thánh Điện nhao nhao cầm vĩ khí ra, khu động tọa kỵ để đối phó những… quái vật này. Khiến cho người khác ấn tượng sâu sắc, đó là một người trong đó cầm trong tay hai lưỡi Cự Phủ (búa lớn), lực lượng thật lớn, một búa vỗ xuống, có thể đánh rách hơn phân nửa vùng cổ của Liệt Đề Ngưu, đoán chừng là vận dụng một loại bí thuật thôi phát lực lượng nào đó.

Xét đến cùng, nhiên liệu trong bình Lưu Ly đốt quá tốt, Liệt Đề Ngưu lăn vài vòng trên mặt đất, đã đốt cháy cả thảm cỏ, nhưng thế lửa trên người lại không giảm đi. Có hai đầu đứng lên bỏ chạy, thế nhưng chạy chưa được ngàn trượng, rốt cục một đầu cũng ngã quỵ, không động đậy nữa, lửa lớn trên người vẫn thiêu đốt hừng hực.

Các đệ tử của Thanh Đào Các ngồi trên Cự Lộ cũng nhao nhao nhìn lại,sau khi Mâu Sách cùng sư huynh đệ Lư Khâu làm quen mới giải thích: “Trong bình Lưu Ly này có chứa dầu đen, chỉ có trong Hắc Chiểu Trì ở phương bắc mới sản xuất, gặp lửa lập tức cháy, tưới nước không tắt, gặp đất không tắt, ngược lại có thể cổ vũ thế lửa. Chúng ta cho nó vào trong bình, lại bố trí thêm cơ quan nhóm lửa, là chế thành bình lửa Lưu Ly.”

Lư Khâu Hạ gật đầu nói: “Hỏa diễm là khắc tinh của những … quái vật này sao?” Hắn nói mơ mơ hồ hồ, không chỉ ra danh tự của Hoặc Tâm Trùng. Người bên ngoài còn tưởng rằng hắn đang chỉ mấy đầu Liệt Đề Ngưu.

“Ài, lão đệ ngươi có chỗ không biết.”Mâu Sách thở dài một tiếng, “Những … con trâu này vốn là vô hại, chỉ là bị độc cổ Hoặc Tâm Trùng phụ thể. Loại sâu độc này hết sức độc ác, sau khi nhập vào cơ thể chỉ cần mấy canh giờ sẽ ấp ra trứng,tìm kiếm cơ thể ký sinh kế tiếp, bởi vậy sinh vật bị phụ thể sẽ trở nên vô cùng nóng nảy, thấy vật còn sống sẽ đuổi theo tấn công.”

Lời hắn nói cũng không khác lắm với Ninh Tiểu Nhàn. Lư Khâu Hạ ngạc nhiên nói: “Ngược lại là quý phái phát hiện ra phương pháp khắc chế quái vật thật nhanh chóng.”

Mâu Sách cười khổ nói: “Tình huống này thật sự là chưa từng thấy trước đó, chẳng qua là gần hai, ba ngày qua, Càn Thanh Thánh Điện không biết đã nhận được bao nhiêu tin tức như vậy, vì thế bắt sống chút ít quái vật bị phụ thể, cẩn thận thí nghiệm, cuối cùng mới xác nhận được hỏa công (tấn công bằng lửa) có uy lực lớn nhất. Hoặc Tâm Trùng này ký sinh ở trong đầu, nhưng không chịu được nhiệt độ cao, chỉ cần dùng lửa nóng như vậy là có thể khiến chúng chết cháy. Thi thể bị ô nhiễm cũng sẽ bị một mồi lửa thiêu sạch, mới có thể đảm bảo những người khác không bị lây nhiễm.”

Hắn dừng một chút, nói tiếp: “Phó Điện Chủ phái ra bảy đội ngũ, đi đến nhiều nơi để cứu viện người gặp nạn. Vận khí của đạo hữu thật không tệ, chúng ta mới xuất phát không lâu đã gặp được các ngươi.”

Lư Khâu Hạ cũng có lịch duyệt phong phú, nghe vậy chắp tay, thán phục nói: “Càn Thanh Thánh Điện thật cao thượng, đối với đội ngũ bèo nước gặp nhau cũng chịu cứu trợ.”

Giờ phút này mấy đầu “hỏa ngưu” nhao nhao bị chặt đầu xuống,lửatrên thi thể ngã xuống vẫn đang hừng hực cháy lên, xem ra không đốt ra tro quyết không bỏ qua. Lư Khâu Hạ nhìn mấy lần, trong nội tâm mơ hồ hiện lên một suy nghĩ: loại dầu đen có tính cháy mạnh như vậy, lúc Càn Thanh Thánh Điện tiến vào Vân Mộng Trạch chuẩn bị thật là đầy đủ, cư nhiên một chút dầu đen đốt lửa cũng mang theo rất nhiều.

Liệt Đề Ngưu vướng bận đã thu thập xong, Mâu Sách liền dẫn theo mọi người chạy đến bên người Bột Long, bắt tay vào kiểm tra.

Kết quả nhìn tới nhìn lui, trên người đầu Bột Long Thú này có không ít vết thương, có chút tổn thương có thể thấy được cả xương cốt, tuy là không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng không phải nguyên nhân chết chân chính, tuy làn da thoáng phát tím, huyết dịch của cự thú cũng bình thường, không bị trúng độc.

Chỉ có một chuyện, nó thật sự là mùi hôi ngút trời, trước khi Bột Long chết, đại tiện tiểu tiện đều không thể khống chế, bài xuất ra bên ngoài cơ thể.

Chuyện này thật là kỳ quái. Chẳng lẽ là do đột nhiên tim ngừng đập mà chết?

Tu sĩ nhiều lần ra vào Vân Mộng Trạch như Mâu Sách, Lư Khâu Hạ biết rõ, Bột Long Thú không chỉ lực lớn vô cùng, sở trường ném xa, sự đề kháng của thân thể của với hỏa diễm, độc tính là cực cao, thuộc về dạng kẻ chuyên làm bậy không dễ bắt nạt. Nếu không vừa rồi vì sao Càn Thanh Thánh Điện phải đợi đến sau khi Bột Long Thú ngã xuống không dậy nổi mới quay người lại thu thập Liệt Đề Ngưu?

Bởi như vậy, đến cùng là nguyên nhân gì khiến cho Bột Long chết bất đắc kỳ tử chứ?

Sau nửa ngày kiểm tra, có một tu sĩ đè lên mấy chỗ gần miệng vết thương, đột nhiên nói: “Mâu sư, có chút không đúng!”

Đợi mọi người đến gần, hắn mới lấy trường kiếm ra, chém một kiếm lên động mạch chủ ngay cổ của Bột Long Thú. Cự quái da dày thịt béo, hắn tốn rất nhiều khí lực, cũng chưa cắt vào được một xích (0,33m), người mới động búa bổ trâu nói to “Ta đến”, vung búa hung hăng đánh xuống.

Thần sắc Mâu Sách khẽ động, quát: “Coi chừng, đừng làm huyết dịch văng tung tóe ra!” Đầu Bột Long này thế nhưng mà bị Hoặc Tâm Trùng phụ thể, huyết dịch chính là phương thức lây bệnh hữu hiệu nhất.

Mọi người biến sắc, đều cùng lui về sau một bước, ngay sau đó liền phát hiện không được bình thường – nơi cổ bị chém sâu đến hơn hai thước của Bột Long, đừng nói là máu phun tung tóe, ngay cả nửa giọt máu cũng không chảy ra.

Phải biết đầu Bột Long này ngã xuống mới bao lâu chứ? Cho dù nó đã hoàn toàn tử vong, trái tim không còn đập nữa, máu tươi không mạnh mẽ phun ra, nhưng bị cắt ra một viết thương lớn như vậy, ít nhất cũng phải có máu chảy tràn ra ngoài chứ?

Tu sĩ này duỗi kiếm ra, đem phần ra nơi vết thương lột bỏ, cuối cùng mọi người cũng hiểu được: huyết dịch đã bị đông lại hoàn toàn, biến thành thể rắn màu đỏ. Hắn giơ kiếm chém xuống, cư nhiên cắt được một khối máu ở trạng thái cố định!

Tên đại lực sĩ kia thần sắc khẽ động, lại đưa búa lên chém vài lần ở những vết thương khác của Bột Long, cẩn thận kiểm tra miệng vết thương, cuối cùng cũng đưa ra một kết luận kinh người:

Nguyên nhân tử vong của đầu Bột Long này, cư nhiên là do huyết dịch toàn thân đều đông cứng lại!

Tác dụng của huyết dịch mọi người đều biết, chính là vật để di chuyển chất dinh dưỡng đến khắp các cơ bắp, tạng phủ cùng cốt cách. Nếu là huyết dịch bên trong cơ thể của một sinh vật bắt đầu cứng lại như vậy, nó rất nhanh sẽ chết vì gan thận trúng độc; nếu như tốc độ đông cứng nhanh hơn nữa, trước khi nó chưa chết vì trúng độc trong cơ thể, nó đã chết vì hít thở không thông, chỉ có điều bình thường nó đều há to miệng, mắt to trên trán cũng lồi ra, nên tình trạng hít thở không thông cũng không hiện ra rõ ràng, nếu đổi lại là trên người nhân loại, có thể nhận ra trước được.

Mâu Sách không thể tin nói: “Đầu Bột Long này chết vì máu đông sao? Khó trách làn da tím tái, hóa ra là do một mực hít thở không thông đến chết.” Hoặc Tâm Trùng ký sinh trong cơ thể cự thú không cảm thụ được biến hóa này trong cơ thể Bột Long, một mực điều khiển nó đuổi theo con mồi, cho nên đầu Bột Long này đã săn đuổi rất lâu dưới tình trạng thiếu dưỡng khí. Cho dù lúc sinh mệnh lực nó tràn đầy, chạy thật nhanh trên một đoạn đường dài như vậy mà không thở được một hơi thì cũng đến cực hạn.

Người có kinh nghiệm phong phú nghĩ lại một chút, cũng đều muốn hít một ngụm khí lạnh: dựa theo quy luật sống nhờ của Hoặc Tâm Trùng, mấy hơi thở cuối cùng trước khi chết Bột Long sẽ thanh tỉnh, cho nên không biết nó đã chịu thống khổ cỡ nào, cũng khó trách nó thoáng cái cơ hồ không khống chế được, đại tiện tiểu tiện đầy ra.

Nó có sức đề kháng cực cao với độc vật, nhưng loại dược ngưng huyết này, có thể tính là độc dược hay sao? Bột Long tự nhiên không thể may mắn thoát khỏi, người ra tay, thật sự là độc ác đến cực điểm.

Lúc này rốt cục cũng có người tìm được hung khí hư hư thực thực, thế nhưng ba miếng đinh thép, Địa Đinh âm tàn ở phía sau vùng gáy đầy đặn của Bột Long, chỉ lộ ra ngoài một chút chuôi đinh, những người kia kìm lòng không được mà để lộ một hơi, người bình thường sợ là sẽ tránh đi chỗ này, suýt chút nữa là sẽ không để mắt đến một ít manh mối này.

Ba miếng đinh này, mỗi một cái chỉ dài bằng ngón giữa,bởi vì khi rèn cho thêm thép tinh đặc thù, đầu đinh được gọt dũa vô cùng sắc bén, trừ đó ra thoạt nhìn cũng không có gì đặc biệt.

Kỳ thật đây cũng không có gì đặc biệt cả, bởi vì vật này chính là “Tang Môn Đinh” có thể tiện tay mua được ở Huyện Đông Dương. Tuy là tên nghe thì khí phách, nhưng trên thực tế chỉ là một loại ám khí cho phàm nhân sử dụng, chỉ có điều mấy tháng nay Vân Mộng Trạch mở ra, có chút người khôn khéo liền có chủ ý làm ăn ở đây, cố ý chế tạo một loạt Tang Môn Đinh sắc bén hơn, tinh xảo hơn để bán. Dù sao pháp khí khi vào cấm địa cũng sẽ mất đi hiệu lực, loại tình huống này còn không bằng dùng binh khí của phàm nhân để dùng.

Mâu Sách cầm lấy mấy miếng đinh này, nhìn kỹ mấy lần, không khỏi tán thưởng nói: “Chỉ là độc tố nhỏ bằng cây đinh như vậy, đúng là kiến huyết phong hầu (gặp máu là mất mạng), ngay cả cự thú cũng không thể may mắn thoát khỏi. Người tinh luyện ra được dược vật như vậy thật đúng là có bản lĩnh!” Hắn nhìn về phía Lư Khâu Hạ nói: “Ba miếng Tang Môn Đinh này, là do nam tử cưỡi Chư Kiền kia ném ra sao?”

Đúng lúc này, dược hiệu trên thân mọi người Thanh Đào Các đã hết, bắt đầu cảm giác được thần khốn thân thiếu (tinh thần khốn khổ thân thể mệt mỏi), cơ hồ là ngay cả ngón tay đều không nhấc lên nổi, nhu cầu cấp bách là cần nghỉ ngơi. Mí mắt mấy người đệ tử đều đã muốn sụp xuống, chỉ có sư huynh đệ Lư Khâu còn có thể miễn cưỡng chấn chỉnh tinh thần nói: “Đúng vậy, chính là người đó.”

Mâu Sách hiếu kỳ nói: “Là người của môn phái nào, lại có thể có được độc dược khó có thể tưởng tượng như vậy?”

Lư Khâu Hạ đã cảm thấy mơ màng, nhưng mà suy nghĩ vẫn còn một chút rõ ràng, nỗ lực nói: “Ta cũng không biết. Người đó và chúng ta bèo nước gặp nhau, chỉ cùng chạy trốn truy kích của những quái vật này với chúng ta mà thôi.”

“Hắn lẻ loi một mình, hay vẫn là có đồng bạn khác?” Người này cũng không thành thật. Nhìn xem bộ dáng mặt co quắp lúc nãy, có chỗ nào giống như né tránh họa Hoặc Tâm Trùng cùng đám người này chứ? Ngược lại giống như là hộ tống đám người Thanh Đào Các, nếu không với cước lực của Chư Kiền, thoát khỏi chỗ thị phi này thật nhanh cũng không thành vấn đề.

Trong đầu Lư Khâu Hạ lập tức hiện ra bóng dáng của hai người Trường Thiên và Ninh Tiểu Nhàn, lời nói đến bên miệng, bỗng nhiên tỉnh táo lại, nghi ngờ nghĩ, tại sao người này phải truy hỏi không ngừng? Nhớ tới việc Đồ Tận cứu sư đệ của mình, lúc này sửa lời nói: “Một người, ta chỉ thấy một người thôi.”

Đại khái là hỏi xong mọi vấn đề, Mâu Sách thở dài nói: “Lư Khâu huynh, ngươi mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi một chút đi, trước tiên chúng ta đi đến chỗ an toàn đã. Ngươi yên tâm, lúc mở mắt ra, các ngươi nhất định đều đã bình an!”

Lư Khâu Hạ mơ mơ màng màng nói: “Ta mệt mỏi quá, làm phiền Mâu huynh rồi.” Rốt cục ý thức cũng dần dần mất đi.

Thấy hắn mê man rồi, Mâu Sách mới thu hồi lại dáng vẻ tươi cười trên mặt nói: “Đưa năm người này trở về. Những người còn lại tiếp tục đi tìm người sống sót khác với ta.”

 

 

Discussion5 Comments

  1. Lư Khâu Hạ cứ tưởng là mình tiêu rồi không ngờ lại được Đồ Tẫn quay lại giúp đỡ. Chính xác là do hắn thấy được Lư Khâu Hạ cứu mấy đệ tử nên mới giúp. Đám người Càn Thanh Thánh điện ta cứ thấy thế nào á. Cái ông Khâu Sách cứ hỏi tung tích lai lịch của người cứu Đào Thanh các. Mà sao họ chuẩn bị sẵn lửa để đối phó Liệt Đề Ngưu
    Mong chương sau. Cảm ơn editors

  2. LHH xem ra là một người nghĩa khí chứ. Tình huống sống chết còn không lo tính mạng mình mà cứu mấy đệ tử. Không nghĩ là TN lại phái ĐT đi cứu ngừoi của TĐC. Không biết thương thế TT ca ra sao rồi.
    Cái chết của bột long là tác phẩm của TN rồi. Tên MS này cũng không thức thời đi. Còn phái ngừoi đi theo ĐT kia.
    Cảm ơn edictor

  3. Thánh Điện nghe tên thì tưởng là chính nghĩa, nhưng kinh nghiệm đọc truyện nhiều năm cho thấy, toàn là bọn xấu xa thôi. Chắc có âm mưu gì đây. Không bit Đồ Tẫn có cắt được đuôi đeo bám hay không? Hóa ra Bột Long bị chết là tác phẩm của Ninh tỷ nhà ta. Dầu đen, hình như là Ninh tỷ cũng có khai thác thì phải nhỉ. Chương sau chắc sẽ tới cảnh thương thế của Trường Thiên rồi. chắc vết thương nặng lắm.

  4. Không.nghĩ tới Nhàn tỷ lại ra tay cứu những người của Thamh Đào các, cũng không ngờ vì hậu bối mà một người có thể nguyện hy sinh thân mình, nhưng cũng may kết cục không quá bi thảm
    Còn tổ chức Càn Khôn Thánh Điện này truớc mắt đúng là có quá nhiều ý tốt, trong hoàn cảnh này mà lại xuất lực đi giúp đỡ người khác như vậy nhưng theo kinh nghiệm của ta, chắc chắn sẽ không ai làm chuyện vô ích, thế nào cũng có ẩn tình bên trong
    Cảm ăn các bạn đã edit truyện ah

  5. Lâu kgư hạ đúng là đáng để được cứu chủ duy con bé không nhớ tên của thanh đào các phải nói nó ngu ngốc hay như thế nào cứ thấy ngu dốt thật.trong vân mộng trạch mà như vậy mất mạng cũng chả ai thương.cái người Mâu này của Thánh tâm điện này tìm kiếm người sống làm gì nhỉ.ý đồ tốt xấu cũng không rõ nhưng không cần phiền TT và NTN thì có thể sống thêm thời gian
    Thanks editor

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: