Tận Thế Song Sủng – Chương 187+188

8

Chương 187: Chúng tôi đã về rồi.

Edit: Hà My

Beta: Sakura

Đồng đội của anh Kỳ kêu lên: “Chúng tôi, chúng tôi cũng không phải giáo viên, các anh sao có thể đem trách nhiệm ném lên người bọn tôi!”

Người nọ nói xong lời này, đoàn xe trong nhà ăn cũng ăn sáng xong, đi ô tô đi ra.

Bọn họ có hai mấy người, trước không thấy xe của họ ngoài cửa ra vào chắc đặt tất cả xe ở trong không gian.

Lúc đi ô tô đi qua chỗ Hồ Hạo Thiên, vừa vặn nghe được câu này, Phương Cận Viễn nhô đầu ra, mặt không biểu tình nhìn anh Kỳ: “Sống sót như thế nào đều là một loại phương thức sinh tồn, anh nên tự giải quyết cho tốt, như vậy mới không xấu hổ mà tự xưng là động vật bậc cao.”

Anh Kỳ cũng không phải là người không đọc sách.

Hắn nghe xong lời nói của Hồ Hạo Thiên, đã hiểu ý tứ trong đó, lại nghe Phương Cận Viễn nói những lời này, mặt một hồi trắng một hồi đỏ, há to miệng, cuối cùng nói một câu: “Phương  Cận Viễn, lúc trước đánh cắp vật tư của các anh là hành động bất đắc dĩ của chúng tôi.”

“Ha ha.” Trả lời hắn chỉ có hai chữ.

Mục đích của Phương Cận Viễn không phải trên người anh Kỳ mà là Hồ Hạo Thiên, anh đưa ra một cái ba lô nói: “Chúng tôi cũng muốn đi thành phố A, có thể cho chúng tôi một tấm thẻ mời của căn cứ không?”

Ở chỗ này dùng một túi đồ đạc đổi một tấm thẻ căn cứ, thì lúc nhập căn cứ  giao nộp đồ vật sẽ ít đi nhiều.

Vừa rồi Phương Cận Viễn trông thấy thân thủ của Bạch Thất thì đoán được đối phương tại căn cứ thành phố A có địa vị nhất định, chắc chắn có loại thẻ mời này.

Hồ Hạo Thiên nhận túi, mở ra nhìn nhìn, bên trong tất cả là các loại mỳ tôm, rong biển.

Bọn họ kỳ thật không thiếu loại vật này,

Lại nhìn cách ăn mặc của đối phương, tuy xiêm y chỉnh tề,thôi kệ … Dù sao điều kiện vật chất kém hơn đội mình nhiều.

Hồ Hạo Thiên trả lại ba lô, thuận tay lấy ra tấm thẻ mời cho anh ta: “Đồ đạc cũng không cần, cái thẻ này là chúng tôi cảm ơn anh ngày hôm qua nhắc nhở.”

Phương Cận Viễn nhìn tấm thẻ trên tay cùng ba lô bị nhét trở về, thật lòng nở nụ cười: “Cảm ơn thẻ mời của anh, tôi là Phương Cận Viễn, đội Thiên Nhai, đến thành phố A sau, nhất định sẽ đích thân đến nhà anh cảm ơn.”

Tiếp đó một đội người hò hét mà đi.

Hồ Hạo Thiên nhìn bọn họ đi rồi, quay đầu trông thấy Bạch Thất đã ngồi trên ghế lái phụ.

Đã như vậy, Hồ Hạo Thiên cũng không định ở chỗ này dong dài.

Thu súng, lên xe, rồi trở lại quảng trường.

Thời điểm Chu Minh Hiền xuống xe nhìn nhìn xe đối phương, nói với Hồ Hạo Thiên: “Kỳ thật xe của bọn họ chỉ là bị nổ săm mà thôi, phía trước xe của họ cho dù bị đụng cũng chỉ xước một chút, kiên trì đến thành phố H không có vấn đề đây.”

Hồ Hạo Thiên nhìn thoáng qua, cùng bọn người Bạch Thất đi vào xe.

Quản bọn họ chết sống làm khỉ gió gì!

Để cho bọn họ ở chỗ này vị zombie tươi sống cắn chết tốt hơn!

Ở bên trong, hai người Đường Nhược và Phan Hiểu Huyên đã lấy điểm tâm ra rồi.

Cơm nắm cùng sữa đậu nành rất đơn giản.

Tuy đơn giản, dinh dưỡng cũng phong phú, trong cơm nắm đều kẹp chà bông trứng gà đấy.

Rửa mặt sau đó ăn cơm, sau khi ăn xong lên đường đi thành phố A.

Mười hai người lại đi ra cửa lớn, trông thấy năm người kia đang cầm bánh quy gặm.

Thời điểm từng người lên xe, Hồ Hạo Thiên đảo mắt lần nữa nhìn hướng năm người kia.

Nghĩ nghĩ, cuối cùng, anh đi đến bên cạnh xe Phan Đại Vĩ: “Lão Phan, lấy săm dự bị của chú ra đi.”

Phan Đại Vĩ giương mắt nhìn nhìn Hồ Hạo Thiên, cũng đảo mắt nhìn nhìn năm người ngồi xổm bên cạnh xe bên kia, nở nụ cười nói: “Hồ đội, không phải nói về sau không tin người khác sao?”

Hồ Hạo Thiên thở dài: “Coi như kinh nghiệm sống của bọn họ chưa nhiều, tôi tạm tha cho họ cho được rồi, tội không đáng chết.”

Nếu như bọn hắn ngốc ở chỗ này, nếu như không có cái kỳ tích gì, đó là một con đường chết.

Kinh nghiệm nhân loại đại tai nạn, không có hỗ trợ giúp đỡ thì toàn bộ thế giới chỉ còn nhóm người mình, cuối cùng cũng là sống không nổi.

Coi như anh muốn quá nhiều rồi.

Anh có tầm nhìn lâu dài, thật sự không muốn sau này con cái của mình sống ở cảnh hoang tàn khắp nơi tại tận thế.

Huống chi, trộm cắp tại trước tận thế, pháp luật cũng không có thuyết pháp xử bắn loại người này.

“Bây giờ nhìn Hồ đội, tôi lại tin tưởng khắp thế gian có người tốt rồi, tuổi trẻ ah thật là tốt.” Phan Đại Vĩ cười cười, dùng dây leo quấn treo săm dự bị ở phía sau xuống, lăn về hướng năm người kia, “Đội trưởng của bọn tôi thưởng cho mấy người đấy, chạy nhanh tạ chủ long ân a nếu còn điểm lương tri, thì bỏ cái tật ăn cắp kia đi, tôi nghĩ giáo viên nhà trẻ đều dạy hai chữ thành thật thế nào rồi.”

Năm người nhìn lốp xe lăn lại ngây ngẩn cả người.

Thời điểm bọn họ đoạt xe, cũng nghĩ hậu quả như thế nào.

Lúc Hồ Hạo Thiên cầm súng chĩa vào đầu mình thì anh Kỳ cũng cảm giác mình chắc chắn phải mất mạng.

Nhưng mà…

Đối phương lại… Lấy ơn báo oán?!

Thấy bọn người Hồ Hạo Thiên muốn lên xe, năm người nhanh chóng đứng lên.

“Cảm ơn…”

“Đại ân không lời nào cảm tạ hết được!” Anh Kỳ nặng nề nói, rồi tát hai cái vào mặt mình, sau đó, miệng đầy máu chạy tới đưa cho Hồ Hạo Thiên hai tấm thẻ, mồm miệng không rõ nói, “ Tôi là Vương Kỳ, đội tên là Quân Lâm, nếu mọi người có đến căn cứ thành phố H, có thể tới tìm bọn tôi.”

Một tấm là thẻ mời căn cứ thành phố H.

Một tấm là thẻ điểm tích lũy lúc trước.

Hồ Hạo Thiên nhìn đối phương tát bay cả răng ra thì đẩy thẻ trở về: “Chúng tôi không cần những vật này, nếu cậu thật muốn cảm ơn, về sau đi ra ngoài mang theo lương tri là được rồi.”

Nói xong tiêu sái lên xe, thong qua bộ đàm hét lớn một tiếng: “Các anh em, chúng ta tiếp tục về nhà!”

Bên trong bộ đamg truyền ra tiếng cười khẽ của Phan Đại Vĩ, học bộ dạng mắng chửi người của Hồ Hạo Thiên: “Lợi hại, em trai.”

Hồ Hạo Thiên cười cười trả lời lại: “Đa tạ, anh trai.”

Vương Kỳ nhìn hai tấm thẻ bị đẩy trở lại trên tay mình, miệng mấp máy, cũng cười, mang theo nước mắt nói: “Trước kia tôi không phúc hậu, bị chúng bạn xa lánh là nên bị.” Nói xong, lại tát mình hai bàn tay.

Bên này bọn người Vương Kỳ cảm ngộ sự tình xấu hổ của mình.

Bên kia, sáu chiếc xe đội Tùy tiện hoan thanh tiếu ngữ lên đường.

Hồ Hạo Thiên nghĩ nghĩ, nói với Bạch Thất: “Tiểu Bạch, sửa lại lộ tuyến, chúng ta đi qua địa phương khác.”

“Vì cái gì?” Bạch Thất nói, “Hồ đội trưởng năng lực giao tiếp cao minh, những chuyện nhỏ nhặt này lại có gì sợ?”

Anh biết rõ nguyên nhân Hồ Hạo Thiên thay đổi lộ tuyến, đại khái bị người như vậy làm cho sợ, cái đường này đi thông căn cứ thành phố A là đường chủ đạo, mà trên đường lại không có kiến trúc gì, chỉ có trạm dừng chân.

Tại trạm dừng chân qua đêm, nhất định gặp được đủ loại người.

Hồ Hạo Thiên nói: “Thấy quá nhiều cũng không chịu được ah, chúng ta cũng không phải gặp người không tốt liền giết người ah,…sợ mệt mỏi.”

“Tốt.” Bạch Thất để cho Đường Nhược lấy ra bản đồ nhìn nhìn, tiếp tục thông qua bộ đàm nói, “ Như vậy tôi sẽ tuyển con đường lần trước đi theo quân đội, sau đó vừa vặn ra giao lộ cao tốc.”

“Tốt, chúng ta sau đây đi giao lộ sau đến cao tốc!”

Thay đổi lộ trình sau, những ngày tiếp theo quả nhiên rất thái bình, nhìn thấy nhiều nhất là zombie và zombie.

Hơn nữa đang ở nông thôn, mà dân cư ít, làm cho zombie cũng ít, zombie ít mà nói… chúng thăng cấp chậm.

Zombie cấp 1 cùng giống như thái thịt bị bọn hắn vài quả lựu đạn quét sạch sẽ rồi.

Ngẫu nhiên trông thấy một ít thợ săn cũng tới nơi này thu thập vật tư, cũng có thể lựa chọn phòng ốc không giống nhau cùng qua đêm.

Dù sao kế tiếp vài ngày đội Tùy Tiện ăn được ngủ ngon, dưỡng tinh thần cũng tốt.

Như vậy qua mười ngày sau, rốt cục tiến vào phạm vi thành phố A.

“Thành phố A, chúng ta đã về rồi!” Hồ Hạo Thiên hô một cau, giẫm chân ga lao ra.

 

Chương 188: Đi cửa Tây.

Đến phạm vi thành phố A thì đường trở về căn cứ quả nhiên khó đi hơn trước kia.

Rác rưởi trên đường không cần phải nói.

Giấy đóng gói cái gì cũng có, mặt khác còn có ghế hỏng, săm lốp, máy tính, xe ngã nghiêng lệch.

Một đường đi giống như đi trên bãi rác.

Trước Phan Hiểu Huyên học đại học tại thành phố A, thấy hình ảnh hiện tại thì hít một tiếng: “Từng là thành thị gương mẫu, nhưng bây giờ rác rưởi đầy đất rồi.”

Đường Nhược chưa thấy thành phố A trước tận thế, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy diện mạo này: “Về sau khống chế được cục diện rồi, có lẽ quốc gia sẽ thanh lý đấy.”

Bạch Thất nghe được lời nói của Đường Nhược, cũng không có đả kích cô, chỉ thò tay vỗ vỗ tay cô.

Còn anh biết rõ sự thật về sau những vật này sẽ bị thanh lý, không phải được chính phủ quốc gia làm, mà là bị cát vàng chôn mất.

Sau đó, rất nhiều người sẽ ở trong cát vàng trở thành rác rưởi.

Trên đường, zombie cản đường trở nên nhiều hơn rất nhiều, nhưng mà cũng may tiểu đội dị năng đi ra ngoài cũng nhiều.

Zombie nhiều, người cũng nhiều, một đường đầy trời dị năng bay múa, đẹp mắt đồng thời, nguy hiểm trùng trùng điệp điệp.

Đánh zombie dấy, đào tinh hạch đấy, nhặt vật tư đấy…

Chỉ cần nhìn những hình ảnh này, liền nghĩ đến hình ảnh trong trò chơi: tại cửa ra vào Tân thủ thôn, mọi người đánh quái thu thập vật tư trang bị cái gì.

Đội Tùy Tiện không có dừng lại, bọn hắn không có hứng thú cùng đối phương đoạt zombie cũng không cần những vật tư này.

Một đường chậm rãi lái xe đi qua, đến khoảng 2 giờ trưa, rốt cục đi đến cửa Bắc thành phố A.

Thời điểm nhanh đến cửa Đông, xe trên đường chắn chết rồi.

Hồ Hạo Thiên nhìn đoàn xe vô tận phía trước nhíu mày: “Tiếp tục như vậy, lúc nào mới có thể thông qua kiểm tra đi vào?”

Khoảng cách tại đây cách cửa khoảng 1000m ngay cả cửa cũng không thấy, chỉ cần nhìn thấy tường thành cao hơn rất nhiều mà thôi.

Độ cao cái tường này chỉ sợ cao hơn căn cứ thành phố H.

Chu Mình Hiền lần đầu nhìn thấy căn cứ thành phố A, cầm kính viễn vọng nhìn tường thành phía trước thở dài: “Tường thành thật cao ah, cao hơn 10 tầng lầu.”

“Đúng vậy, tôi cũng thấy rất cao ah, rõ ràng lúc đi mới cao ba tầng lầu như vậy, làm sao lại cao hơn 4 lần rồi.” cùng ngồi chung một xe Lưu Binh cảm thán một câu.

Nhiều người chắn ở chỗ này như vậy, làm cho zombie cũng một đám một đám vây tới.

Cơ hồ sở hữu tất cả mọi người trên xe xuống, xếp hàng bên cạnh phóng dị năng, có vì đào tinh hạch mà xuống đi bên cạnh xe.

“Đi cửa Nam nhìn xem?” Lưu Bình đề nghị.

Tại cửa Bắc đối diện là giải đất trung tâm thành phố mà bị trực tiếp phong kín, của Tây là lối đi nhỏ của quân đội, cửa Nam cùng Đông là cửa vào của dị năng giả người bình thường.

Phan Đại Vĩ nói: “Đoán chừng cũng chẳng khác, mọi người xa cũng không dám đi, tất cả hoạt động ở địa phương gần, hai cái cửa có lẽ đều nhiều như vậy.”

Bạch Thất hướng phía cách đó không xa Zombie ném đi hai thanh băng đao, nói: “Theo của Tây tiến vào.”

Hồ Hạo Thiên nói: “Cửa Tây là lối đi nhỏ quân đội rồi, có thể hay không một súng trực tiếp đập chết chúng ta?”

Không quy củ sẽ không thành vuông tròn, quân lệnh như núi, nếu như mỗi ngày dàn xếp thoáng một phát, quân đội cũng không lập uy được, cho nên chắc chắn sẽ không để cho người dễ dàng tiến vào.

“Sẽ không, bởi vì chúng ta có việc quân cần giải quyết, thông tri quân đội.” Bạch Thất nói, “Cấp tốc, đang mang nhân loại lần nữa tai nạn, bất đắc dĩ muốn theo cửa Tây vào.”

Hồ Hạo Thiên cũng là tâm hữu linh tê, một điểm thì thông thấu rồi, nói với Bạch Thất: “Ý là đem sự tình Zombie cấp 3 nói cho quân đội?”

“Ừ, đem tinh hạch cấp 3 đưa trước đi.”

Loại chuyện này khẳng định càng sớm nói cho quân đội càng tốt.

Để cho quốc gia có đề phòng là thứ nhất, để cho tinh hạch cấp 3 không ở tại trên tay mình bị giảm giá trị là thứ hai, thứ ba thì coi đây là lấy cớ lại để cho nhóm người mình sớm chút tiến vào trong căn cứ.

Đường Nhược hỏi Bạch Thất: “Như nếu như đối phương hỏi chúng ta, tại sao chúng ta phải tiến vào nội thành, còn đi vào sâu như vậy gặp Zombie cấp 3, nếu như lại hỏi làm thế nào chúng ta hoàn hảo không tổn hao gì trốn tới thì chúng ta nên giải thích thế nào?”

Khi đó cô ở quán cà phê đối mặt tiến sĩ Tào liên tục truy vấn, cảm giác, cảm thấy có ảo giác nhanh bị vạch trần, cho nên đối với quân đội các loại thẩm vấn, sẽ liên tưởng đến khâu kịch truyền hình thẩm phạm nhân.

“Đúng vậy.” Đây cũng là Lưu Binh muốn hỏi đấy.

Bạch Thất nhìn ra ý nghĩ của cô, giải thích đối với Đường Nhược nói: “Yên tâm, chúng ta không phải phạm nhân, trước mắt phía quân đội muốn những dị năng giả này ”

Hồ Hạo Thiên cũng tán thành Bạch Thất thuyết pháp: “Dị năng giả hiện tại mới là quân chủ lực đối kháng Zombie, quân đội chỉ biết lôi kéo. Nhưng mà.. . Có lẽ cũng sẽ kiêng kị, dù sao dị năng giả quá cường đại về sau dùng chủ nghĩa anh hùng của mình thành lập một cái đội ngũ khổng lồ cùng quân đội chống lại mà nói thì quân đội sẽ chèn ép thực lực dị năng giả.”

Nếu thật uy hiếp được chính quyền thì chính phủ sẽ thực hành chính sách huyết tinh, người lãnh đạo cũng không phải chỉ ăn chay đâu đấy.

Phan Đại Vĩ nói: “Muốn chèn ép còn sớm, kẹo đường cũng còn chưa cho đâu , ở đâu liền trực tiếp cho một gậy, nếu quả thật như vậy, còn không phải quan bức dân phản, cho nên đội trưởng Hồ cậu cũng đừng có lo lắng.”

“Chú không cho phép người khác cân nhắc chu toàn chút sao?”

“Nghĩ quá nhiều, già nhanh.”

“. . .”

Đã như vậy, đoàn xe Tùy Tiện trực tiếp thay đổi đầu xe hướng cửa Tây mà đi.

Trên đường mọi người còn thảo luận một chút vì sao xâm nhập trung tâm thành phố H.

Loại chuyện này, bọn họ trải qua từ lâu cưỡi xe nhẹ đường quen.

Mấy cái đoàn đội phía trước trông thấy sáu chiếc xe này lại lái đi rồi thì rất kỳ quái.

“Sao bọn họ lại quay đầu rồi? Chẳng lẽ không tiến căn cứ  hả?”

“Ai biết được.”

“Xe tốt đấy, sao trong căn cứ chưa từng gặp qua đối phương?”

“Có lẽ những trụ sở khác tới.”

Cửa Tây bên kia thông một đường, thủ vệ binh sĩ đều một bộ dáng nghiêm chỉnh huấn luyện.

Xem ra, có thể ở cửa Nam cùng cửa Đông làm công tác nhân viên đăng ký đều được có chút phương pháp mới có thể đảm nhiệm. Bởi vì hai cái cửa này ra ra vào vào nhiều người như vậy, chất béo cũng khẳng định nhiều.

Mỗi người tiến căn cứ là quy định muốn giao bao nhiêu vật tư, nhưng là từ đó gian lận sự tình ai sẽ không biết rồi, tại thời điểm thu đến vật tư bên trong rút chút cho nhóm người mình, việc này cũng rất dễ dàng.

Trái lại binh sĩ cửa Tây, mỗi ngày gác đỉnh mặt trời, mới là cái sự tình khổ sai.

Bởi vì bọn họ không phải xe cho quân đội, nếu không có chút tiêu chí, sợ Súng Bắn Tỉa ở phía xa trên tường thành sẽ nổ xe của bọn họ, vì vậy tại bên trên mỗi chiếc xe đều cắm lên vải trắng.

Cờ trắng một đường đón gió phấp phới, đến trước cửaTây.

Quả nhiên, trông thấy một đội binh sĩ cầm súng máy trong tay tất cả đều nghiêm chỉnh mà đối đãi lấy.

“Người nào?” Có một người đồng dạng quan hàm cùng sĩ quan phụ tá của Vệ Lam theo một loạt binh sĩ chừa đường đi ra.

Hồ Hạo Thiên cầm trong tay khăn tay làm cờ trắng nhỏ duỗi đầu ra: “Đường cái số 1, khu biệt thự hộ gia đình tòa nhà số12 đến 14, đoàn đội chúng tôi mới từ nội thành thành phố H trở về, có chuyện trọng yếu hướng thượng cấp báo cáo.”

Người nọ tự nhiên hỏi: “Sự tình gì?”

Hồ Hạo Thiên lần lượt lấy ra thẻ căn cứ nhóm người mình: “Đang mang trọng đại, tôi yêu cầu gặp đại tướng Tiền Kim Hâm.”

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion8 Comments

  1. Cứ nghĩ là HHT và mọi người mặc kệ 5 người kia tự sinh tự diệt đấy. Nhưng mà cuối cùng HHT cũng lại ra tay giúp bọn hắn. Ở cái tận thế này đúng là vẫn còn người tốt như hồ đội trưởng đấy hiha… theo lộ trình khác nên đường về tp.A cũng ít va chạm hơn nhỉ chỉ có điều xếp hàng vào Tp cũng mất quá nhiều thời gian đi. Ai biết khi nào mới vào được. May mà BT nghĩ ra cách là đi cửa Tây vào theo kiểu báo cáo việc quan trọng cho chính phủ đấy.
    Cảm ơn edictor

  2. Cái đám người anh Kỳ cuối cùng bị nhóm Tùy Tiện lấy ân báo oán cũng ngộ ra được sai lầm của mình. Dù muộn nhưng vẫn tốt hơn là không ngộ ra. Còn Hồ Hạo Thiên cũng không muốn gặp phải những chuyện phiền phức, thấy được lòng người thay đổi nên đi đường vòng luôn. Haizz. Không biết tin tức xuất hiện zombie cấp ba sẽ mang lại lợi ích gì cho đội Tùy Tiện đây.
    Cảm ơn editors

  3. ây da, thật không ngờ cách làm của HHT luôn ấy nhể, con người luôn dùng ân báo oán như vậy thì rồi cũng sẽ cảm hóa được người khác đúng không nhỉ? Đội này toàn những con người quá tốt.
    Cái đội này toàn đi theo những hướng không bình thường đấy nhỉ? kk, nhưng lại luôn có cách để luồn lách ah, quá giỏi

    tks tỷ ạk

  4. hương nguyễn

    ;70 a bạch nhà ta thật thông minh a. tiểu hồ cũng thật tốt bụng. không biết 5 tên kia về sau có biết lấy thân báo đáp không nữa. không biết bao h a nhược mới thăng cấp dị năng đây. thanh nàng edit

  5. Hồ đội trưởng của chúng ta thật nhân hậu, cái này gọi là lấy đức thu phục lòng người nè. Để vào được căn cứ nhanh đành hy sinh 2 viên tinh thạch cấp 3 rồi. Thanks nhóm dịch nhé!!

  6. cuối cùng thì HHT vẫn có lòng tốt giúp đỡ mấy người Vưng kỳ, tốt nhất sau vụ này mấy người này nên thay đổi lại cách sống đi, không sớm muộn gì cũng gặp hoạ. đoàn Tuỳ Tiện vào từ cửa Tây không biết có gặp ngăn cản gì không đây.

  7. Hồ đội cũng rộng lượng quá đi, lần đầu thấy được mặt này của anh a, ngưỡng mộ thật, dù là tận thế cũng phải đâu đó có tình, có thể giúp thì đừng nên quá vô tình
    Mọi người giao nộp tinh hạch cấp 3 lên không biết có bị nghi ngờ gì không nữa, dù gì cũng là zombie cấp 3 a, đâu có dễ xử lý rồi hoàn toàn ko tổn hại gì mà quay về chứ
    mong là mọi người đúng về phái quân đội đang cần dị năng giả
    Cảm ơn các bạn đã edit truyện ah

  8. Thật là thông minh. Lấy chuyện này để báo cáo. 1 là có công phát hiện. 2 là kịp thời báo dộng quốc gia. 3 là việc tư sớm về nhà. BT đúng là tâm tư tinh tế nha
    Thấy đoàn đội 6 cái siêu xe mà oách quá. Các đội khác cứ gọi là lác mắt nhìn. Ko bit đội Thiên Nhai đã tới đây chưa.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close