Tận Thế Song Sủng – Chương 183+184

19

Chương 183: Đội tốt khó cầu.

Edit: Hà My

Beta: Sakura

Zombie cấp 3 bị một chiêu nổ tan nát, lưu lại chính là một đống tinh hạch long lánh màu xanh da trời.

Nhưng mà thể xác của zombie cấp 2 đã cứng rắn vô cùng.

Một phát súng qua đi rõ ràng cũng chỉ có phạm vi xung quanh trái phải 4m mà thôi, vừa rồi bọn họ dừng lại thêm vài phút đồng hồ, hơn nữa lại có zombie cấp 3 “kêu gọi”, dĩ nhiên đưa tới từng đợt lại từng đợt zombie.

“Vệ sĩ Hà, anh đợi chút nữa ném quả lựu đạn, chúng ta không tham chiến nữa, trực tiếp xông ra.” Hồ Hạo Thiên hướng về phía sau hô.

Lưu Binh trông thấy hai cái tinh hạch cấp 3, khởi động dị năng tốc độ của mình, cố chịu sóng nhiệt nhặt nó trở về, thuận đường quét qua, cũng lấy mấy viên cấp hai bên cạnh.

Cái khoảng cách 4m này cũng không có bảo trì bao lâu, mặc kệ Bạch Thất và Điền Hải ném bao nhiêu băng liên cùng lôi cầu, cũng không thể ngăn cản zombie ngày càng nhiều.

“Đi.” Bạch Thất thay đổi tư thái thanh thản, hàn khí vờn quanh người, trực tiếp dẫn đầu hướng phía trước xông ra.

Đời trước, anh từng nhiều lần đi qua lằn ranh sống chết.

Hôm nay đồng đội tốt hơn đám ô hợp trước trăm lần, cho nên tình huống như thế này có gì đáng sợ!

Nếu như không có một lần ở giữa lằn ranh sống chết, tôi luyện giữa tinh huyết, các đội hữu sao có thể gia tăng dị năng của chính mình, như thế nào có thể đối kháng zombie ngày sau càng ngày càng mạnh.

Chỉ có lần lượt tới gần nguy hiểm, một lần lại một lần biến nguy thành an, mới có thể để ý chí của mọi người ngày càng thêm kiên định, mới có thể càng thêm thích ứng cái thế giới tận thế này.

Nguy cảnh còn chưa đi, mọi người trong đoàn xe cũng không dám thư giãn, hàng ngàn zombie kích thích thần kinh của bọn họ, làm cho sắc mặt tất cả mọi người căng cứng, tập trung tinh thần cao độ, nghiêm túc vô cùng.

“Tôi muốn ném lựu đạn đây, chú ý an toàn!” Vệ sĩ Hà cao giọng hô một câu, nhổ khóa an toàn trên lựu đạn, ném về phía trước.

“Phanh!”

Tiếng nổ phá không, âm thanh ngay bên tai.

Sóng nhiệt nóng hổi lại đánh úp lại lần nữa.

Zombie phía trước bị tạc, huyết nhục mơ hồ.

Mặt đất vốn lộn xộn không chịu nổi, khói bốc lên nghi ngút.

Cho dù sóng nhiệt vừa mạnh lại nóng, mọi người cũng chỉ đều dùng tay che mắt, không thể nằm sấp bất động trên đất.

Thời gian không kịp, địa phương cũng không đủ.

Trên mặt có khẩu trang, không sợ khí lưu vào miệng.

Lực sát thương của lựu đạn cũng không lợi hại hơn súng i-on bao nhiêu.

Nổ tung phía trước gần khoảng 2m.

“Không được nữa lại để súng i-on của tôi đánh bay!” Dư Vạn Lý rất nhanh đề nghị.

“Không cần.” Bạch Thất nói.

Hiện tại cho dù nguy hiểm, đến cùng cũng không có người bị thương, không cần mạo hiểm đến đào hết đồ giá trị trên người mình mới có thể chạy đi.

Mắt thấy zombie muốn chạy xúm lại lần nữa, Bạch Thất kéo khóa an toàn cũng ném ra một quả lựu đạn.

Một phát súng i-on, hai quả lựu đạn, mới khiến cho con đường phía trước một lần nữa thông suốt một tí.

Tất cả tinh hạch đều không kịp nhặt.

Hiện tại chỉ có chạy là thượng sách.

Thời điểm khi mọi người một bên phóng thích dị năng một bên chạy lên xe, rất nhanh lái xe qua cầu lớn, mới trì hoãn được cảm giác run rẩy.

Đối với mọi người Tùy Tiện mà nói, không phải là lần đầu tiên gặp được khốn cảnh “zombie triều”.

Đối với Chu Minh Hiền mà nói thì là lần đầu tiên.

Kinh nghiệm một lần đi đánh zombie như vậy thật là kỷ niệm kinh tâm động phách mà anh khó có thể quên.

Thật sự… Quá mạo hiểm, quá kích thích!

Sau đó, anh lại sinh ra cảm tình bội phục với đồng đội của mình.

Trong căn cứ biết bao người còn không dám qua cầu lớn, chứ đừng nói chi đến việc trấn định như vậy mà lao ra khỏi bầy zombie.

Trước thời điểm chiến đấu, Hồ Hạo Thiên dựng thẳng tường đất cho mọi người, Bạch Thất phóng băng trì hoãn tốc độ zombie, hệ Lôi cường đại Điền Hải cho zombie một kích trí mạng, hệ Mộc Phan Đại Vĩ quét dọn thi thể chướng ngại cho mọi người, tốc độ Lưu Binh phụ trách nhặt tinh hạch…

Tất cả mọi người phối hợp ăn ý, hoàn toàn không sợ.

Mà ngay cả không có sở hữu dị năng vệ sĩ Hà cùng mấy cô gái cũng đều ra sức chiến đấu!

“Chúng ta quả thực…Quá đẹp quá xuất sắc!” Chu Minh Hiền ngồi trên xe, thời điểm đạp chân ga, cao hứng không đè nén được, không kìm lòng được hét lên với bộ đàm một câu như vậy.

Trước một đường lái xe đi, mặc dù cậu không có đánh zombie nhưng cũng xem qua rất nhiều đoàn đội đánh.

Bọn họ hoặc đánh hoặc chạy, hoàn toàn đều là bộ dạng đơn đả độc đấu.

Một người phối hợp không tốt, giống như có thể nghe thấy tình cảnh một số đồng đội chửi ầm lên.

Càng là có người, đối mặt với phần đông zombie, còn có thể vứt bỏ đồng đội bị thương, mặc kệ người ta bị zombie tươi sống cắn chết.

Tất cả mọi người trong xe đều trầm mặc, không có người trả lời anh.

Khi Chu Minh Hiền đang vì cho là mình nói sai, đang ảo não nghĩ đồng đội khẳng định cho là mình sống yên ổn không nghĩ đến ngày gian nguy.

Đột nhiên, trong bộ đàm bộc phát ra một một tràng cười.

Mà ngay cả Lưu Binh ngồi bên cạnh ghế lái phụ cũng cười to không ngớt.

“Ha ha ha, tôi cũng hiểu được lần cuộc chiến ở nội thành này thật đẹp!” Hồ Hạo Thiên nói.

“Cái đó, chú khẳng định vẫn cảm thấy cầm vàng quá viên mãn.” Phan Đại Vĩ ở sau một chiếc xe thảo luận.

“Tôi đã xem hết nhân gian phồn hoa, ở đâu để ý những cái tiểu tài này.”

“Đùa giỡn không phải của anh, đừng đùa quá trớn đội trưởng Hồ!”

“Lão Phan, một ngày không đấu võ mồm tranh cãi cùng tôi thì chú sẽ chết à!” Hồ Hạo Thiên hô trong bộ đàm.

“Sẽ không, nhưng thời gian sẽ trôi qua rất khổ sở, không phải đồng loại của tôi, sao có thể hiểu, cậu có đồng cảm ư, đội trưởng Hồ.”

“Hiểu cái đầu chú!”

Lưu Binh rống lên với bộ đàm: “Đến đây đi, trở lại thành phố A sau, xem tư thái tôi tiêu tiền như nước!”

“Không sai, từ hình dung tốt, xem ra đạt tiêu chuẩn tốt nghiệp đại học đấy!”

“Ha ha ha…”

Bạch Thất nghe mọi người hoan thanh tiếu ngữ, một đường vô nghĩa…

Lông mày giãn ra, cũng cười rộ lên.

Đoàn đội anh muốn chính là như vậy.

Mọi người có thể có chút thái độ, có thể có chút điên cuồng mạo hiểm, có thể có chút lời lải nhải nói lao.

Nhưng không hề đánh mất ý chí chiến đấu cùng tin tưởng, luôn đoàn kết, tín nhiệm lẫn nhau.

Đối mặt với lúc hiểm nguy, không hề sợ hãi, chỉ cố gắng lớn nhất lao ra khỏi khốn cảnh.

Trọng sinh một lần, thật sự quá tốt.

Chu Minh Hiền nghe lời nói của đồng đội, cũng nhếch mép cười ha ha, trải qua một trận chiến như vậy, tình cảm của anh đối với đồng đội của mình đã bay cao gấp trăm lần.

Thiên kim dễ dàng có được, lương đội khó cầu.

Sao mà may mắn, có đồng đội như thế.

“Về nhà thôi.” Bạch Thất thấy mọi người đã tổn hại đủ rồi, mở miệng nói.

“Ừm, về nhà!”

“Về nhà!”

Bạch Thất trước đã đem đoạn đường từ thành phố H về thành phố A chia thành 10 đoạn trên địa đồ.

Kế hoạch là mỗi ngày đi một đoạn.

Hôm nay zombie tấn cấp, đội ngũ trên đường về thành phố A khẳng định không dễ như trước kia.

Cho nên muốn bảo tồn thể lực.

Nhất là phạm vi gần thành phố A, chỗ đó zombie hằng xa số.

Bởi vì bản năng zombie là ăn thịt người, ở đâu có người sống, bọn chúng sẽ hướng về hướng đó.

Một đường lắc lư từ trấn phụ cận đến căn cứ thành phố H hoặc căn cứ thành phố A phía trước đều có khả năng đấy.

Hôm nay tốc độ zombie chậm, về sau thăng cấp thì tốc độ cũng biến nhanh.

Dạng tình huống này, chuyến đi sẽ kéo dài tầm trên mười ngày.

Trải qua một trận chiến như vậy, con đường hôm nay không có gặp zombie.

Hơn nữa trình độ đụng xe vẫn chưa tiến bộ, như trước còn duy trì trạng thái cấp một.

Lần trước mọi người lái xe từ thành phố A nên có kinh nghiệm.

Rất nhanh đến buổi tối, mọi người đã tìm được một trạm dừng chân khá lớn mà Bạch Thất đã quy hoạch.

 

Chương 184: Sẽ không thể yên tĩnh?

Dừng xe lại, Phan Đại Vĩ đem dây leo bao quanh xong thì mọi người mới tiến về trạm dừng chân.

Bao trùm xe cũng là sợ vạn nhất, tính toán phòng ngừa trộm.

Ngày xưa lối vào sạch sẽ nay đã loạn thất bát tao, cái gì cũng bị ném ra bên ngoài.

Đạp lên vài bước bậc thang, mười hai người đi vào bên trong.

Sau khi tiến vào mới phát hiện bên trong ngoại trừ mình ra còn có một người khác đã nghỉ ngơi.

Hiện tại 4 giờ, sắc trời đã đen hẳn.

Nơi này cách thành phố H cũng không xa, mà trên đường cũng chỉ co một trạm dừng chân, có người ở chỗ này qua đêm ngược lại cũng bình thường.

Đoàn đội đến sớm chút đã an vị ở bên trong một nhà hàng bị vỡ của sổ, dùng các loại bàn ghế ngăn cửa ra vào.

Bọn họ trông thấy đoàn đội Tùy Tiện.

Đều thấy kinh dị.

Đầu tiên là, bọn họ không tin địa phương và đường xa như vậy, sẽ có người đến chỗ này qua đêm.

Thứ hai là nhìn trình độ sạch sẽ của đoàn đội Tùy Tiện không giống như là loại người sẽ ra ngoài đi săn.

Thợ săn ở tận thế trong căn cứ thành phố H cũng lưu hành mấy tháng, thợ săn đi ra ngoài để thu thập vật tư ở tận thế, hằng ngày bất kỳ nơi hẻo lánh đều có thể chìm vào giấc ngủ, tiện tay nhét hai khối bánh quy đều có thể ăn no, nên sẽ không giữ được độ sạch sẽ như đoàn đội Tùy Tiện.

Trừ phi là những đoàn đội rất lớn.

Nhưng mà, đoàn đội như vậy ở thành phố H ít càng thêm ít.

Hồ Hạo Thiên mới vừa rồi không thấy ô tô tại cửa ra vào, mà ở bên trong lại nhìn thấy một đoàn đội, cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Khẽ đếm, người còn rất nhiều, khoảng hai mươi mấy người.

Anh nhìn trên mặt đối phương không mang theo thiện ý, bước lên vài bước, khẽ cười với người bên trong đang bày trận địa sẵn sang đón quân địch: “Trời tối đường nguy hiểm, chúng tôi cũng chỉ đi ngang qua đây vượt qua một đêm, không có mục đích khác… Không bằng chúng ta dùng chỗ này làm chuẩn, phân đất làm ranh giới, OK?”

EQ của Hồ Hạo Thiên cao hơn nữa xử sự khéo léo, trong lúc nói chuyện biểu hiện hào phóng không một tia sơ hở.

Câu đằng sau cũng là anh nhìn thấy đối phương có vài người có vẻ hung ác mới nói vậy.

Anh hiểu rõ tại tình huống sinh tồn, sau tận thế, tín nhiệm cơ bản người xa lạ cùng người xa lạ càng thêm đạm bạc.

Ở trong căn cứ có điều lệ ước thúc còn may, ở bên ngoài chỉ sợ có khá nhiều giết người cướp vật tư.

Ở thành phố H hai ngày, anh đã hiểu rõ hiện trạng rất nhiều đội xe đi ra ngoài làm nhiệm vụ có đi không có về rồi.

Nghe xong Hồ Haoh Thiên nói chuyện, một người có vẻ là đội trưởng đi ra từ đoàn đội đối phương: “Các anh đi ra ngoài làm nhiệm vụ sao?”

“Chúng tôi trở lại thành phố A đấy.”

Biểu lộ của đối phương càng thêm giật mình.

Bây giờ muốn đi thành phố A, một mực phải thông qua vô số bầy zombie.

Không có quân đội cỡ lớn mở đường, đội ngũ rất khó đi xuyên qua.

Đội ngũ như vậy mà muốn đi thành phố A, thì chứng minh thực lực bọn họ vô cùng mạnh.

Người vừa nói cũng không phải loại người chưa thấy các mặt của xã hội, đi ra ngoài không có khả năng chỉ muốn người sống ta chết, vì vậy chỉ vào đối diện nói: “Bên kia tùy các anh, chúng tôi bên này không quấy nhiễu.”

Đối diện nhà hàng chính là một cái siêu thị.

Trong siêu thị đã sớm bị cướp đoạt không còn gì.

Thứ tự trước sau, vả lại qua đệm tại siêu thị cũng không có gì không tốt.

Hồ Hạo Thiên gật đầu: “Như vậy trước cảm ơn.”, sau đó mang theo đồng đội đi về phía siêu thị.

Bọn họ không biết nơi này còn có người ngoài nên mới vừa rồi còn rất yên tâm dừng xe ở bên ngoài…

Phan Đại Vĩ và Hồ Hạo Thiên liếc nhau. Hồ Hạo Thiên gật đầu một cái, lại nhìn Bạch Thất.

Mười một người mỗi ngày ở cùng nhau, tự nhiên đã đầy đủ ăn ý.

Bạch Thất xem xét ánh mắt Hồ Hạo Thiên, cũng biết anh muốn nói gì.

Giống như hỏi: Xe bên ngoài cùng vật tư làm sao giờ?

Bạch Thất nghĩ nghĩ, chỉ có thể lắc đầu.

Cái lắc đầu này ý tứ không phải anh cũng không biết làm sao bây giờ, mà là không gian Đường Nhược cùng không gian Phan Hiểu Huyên đã không còn chỗ để.

Hồ Hạo Thiên há miệng ra, giang hai tay ra với Phan Đại Vĩ.

Bất lực, không gian không để được ah.

Bạch Thất đi qua kéo Đường Nhược: “Đợi chút đi ngủ sớm, trong đêm tốt nhất không cần thức.”

Bạch Thất như vậy một phen, không chỉ Đường Nhược, tất cả mọi người đều nghe hiểu rồi.

Đường Nhược có tinh thần lực.

Ý Bạch Thất là buổi tối lại để cho Đường Nhược chú ý tình huống bên ngoài một chút.

Chẳng qua đối diện nhiều người như vậy, nói hàm xúc một chút mà thôi.

Dù sao hiện tại giác quan của dị năng giả đều lịnh mẫn, không bài trừ khả năng mọi người đang thương lượng sự tình đồng thời có người dựng thẳng lỗ tai nghe lén.

Tuy nói ý hại người không thể có, nhưng ý thức phòng người khác thật sự không thể không có.

Đường Nhược đã hiểu rồi gật đầu.

Bạch Thất nói vậy xong mọi người lại yên tâm.

Đi đến góc rẽ, tìm được một chỗ coi như sạch sẽ, Phan Đại Vĩ bắt đầu dùng dây leo “quét dọn”.

Bọn người Hồ Hạo Thiên lại dùng tường đất vây quanh một chút, che ánh mắt của bọn người đối diện.

Như vậy, chỗ này cũng coi như một chỗ qua đêm tốt rồi.

Tốt rồi sau đó tự nhiên là ăn cơm.

Phan Hiểu Huyên lấy ra bát tô cùng một ít đồ gia vị bắt đầu nấu mì.

Dưới tình huống có người lạ, mọi người trải các loại giường chiếu đều dựa vào túi ngủ trong ba lô của mình.

Ăn cũng đều một ít đồ đơn giản nhất là mì sẽ không khiến cho người khác nghi ngờ.

Nếm qua bữa trưa sung túc, mặc dù buổi chiều còn đại chiến một trận kích thích nhưng mà mọi người cũng không quá đói, ăn không nhiều.

Đang lúc ăn mì xong, chuẩn bị rửa mặt đi ngủ thì lại nghe được bên ngoài truyền đến một tiếng vang “C-K-Í-T-T-T…T——– RẦM—-“

Đường Nhược há mồm “A” một tiếng.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đồng loạt quay đầu về hướng cô.

“Làm sao vậy?”

Đường Nhược không biết hình dung bên ngoài như thế nào, nghĩ nghĩ, nói: “Đại khái tai nạn xe cộ rồi.”

Kỳ thật nghe thấy tiếng vang thì mọi người cũng đoán được có chuyện gì rồi.

Tiếng vang như vậy, hiện trường tai nạn xe cộ trong phim cũng nghe được nhiều.

Nhìn nhau xong rồi đi ra xem đến cùng là có chuyện gì.

Đêm nay người tới nơi này ở nhờ đúng thật là nhiều.

Đoàn đội Tùy Tiện đi ra ngoài, trông thấy đội trong nhà ăn còn ở bên trong, động cũng không động.

Bọn họ biết bên ngoài phát sinh động tĩnh, lại không có ý định tìm tòi xem có chuyện gì.

Hồ Hạo Thiên đảo mắt, cảm thấy cái đội này cũng không thể khinh thường.

Thực lực thì tạm thời không biết, nhưng mà dựa theo nhân số, đối phương có thể ở chỗ này qua đêm, cũng nói rõ thực lực của bọn họ còn rất được.

Hơn nữa, đối mặt với tiếng ầm ĩ như vậy mà phản ứng rõ ràng đạm mạc.

Ngoại trừ có thể nói rõ bọn họ không quan tâm bên ngoài, còn có thể nói bọn họ cũng rất ổn định, lòng hiếu kỳ ít hơn người bình thường tại tận thế cơ hội sống sót càng lớn.

Hồ Hạo Thiên và Bạch Thất khó khăn lắm mới bước ra cửa ra vào, mở đèn pin lên, đã nhìn thấy cái ô tô từ đường cao tốc dừng tại bên ngoài trạm dừng chân, bánh sau ô tô dừng lại vang ra tiếng phanh phanh.

Xe cứ xông đến theo quán tính mạnh mẽ trực tiếp không khống chế trượt vào, vọt tới kiến trúc bên cạnh.

Kiến trúc bên cạnh là khu toilet công cộng.

Những điều này không tính là gì.

Chính yếu là, phía sau bọn họ đưa tới một sóng zombie lớn.

Trong đêm tối, tiếng zombie gào thét càng thêm rõ ràng.

Hồ Hạo Thiên đưa vợ mình đi vào: “Bà mẹ nó, lúc nào cũng không thể yên tĩnh một lúc!”

 

Discussion19 Comments

  1. Đoàn đội Tùy Tiện mọi người tin cậy và hỗ trợ cho nhau. Chính vì vậy nên mặc dù đối diện với biển zombie thì mọi người cũng không sợ mà chỉ có thêm kích thích. Bạch Thất cũng nói phải trải qua lằn ranh sinh tử thì con người mới tiến bộ được. Nên việc gặp phải zombie cấp ba đối với mọi người cũng không phải điều xấu. Chu Minh Hiền càng hâm mộ mọi người rong đội và thấy mình may mắn là một thành viên trong đó.
    Cảm ơn editors

    • BT nói đúng, phải trải qua huyết tinh, nếm trải cảm giác sinh tử thì mới thăng cấp dị năng được. Nhưng mà đợt này cũng nguy hiểm quá xá. Cũng hên cây súng ion bắn chết được zoobie cấp 3. Nếu không là tiêu rồi ~_~

  2. Thoát rồi cuối cùng cũng phá ra được rồi làm ta lo lắng chết mất. Đúng như Bt nói giữa lằn ranh sống chết mới trưởng thành mới tôi luyện ý chí được. Nhưng không thể không công nhận là mọi người phối hợp ngày càng ăn ý đây.
    Tìm được chỗ ngủ qua đêm nhưng lại không yên rồi. Lại có ngừoi dẫn zombie tới đây đấy xem ra lại phiền não rồi đây chỉ mong là không có zombie cấp 3 nữa.
    Cảm ơn edictor

  3. Woa. Mấy quá, cuối cùng cũng thoát được rồi ah, cứ nghỉ đến cảnh cả đội bị rất nhiều zoombie bao vây như vậy đúng là lo thiệt, cũng may là không có việc gì, cơ mà sao cứ hết rắc rối này đến rắc rối khác tìm đến thế, lần này là gì đây ah

    Tks tỷ ạk

  4. Cả đội thật vui, đánh xong trận mọi người lải nhải 1 chút, phối hợp ăn ý kể cả khi đánh zombie lẫn lải nhải. Gặp zombie triều nữa rồi này, hơi mệt đấy. Thanks nhóm dịch nhé!!

  5. cuối cùng nhờ sự ăn ý của cả đội mà thoát khỏi nguy hiểm, sau trận này cả đội sẽ càng khăng khít với nhau và càng mạnh mẽ hơn nữa, tìm được chỗ ngủ rồi mà không biết đội ở trong trạm dừng chân có gây phiền toái gì không đây, đúng là mãi cũng không yên tĩnh lại xảy ra tai nạn xe lôi kéo cả đám zombie tới. haizz.

  6. May quá thoát đc rồi a, xem ra súng i-on cũng còn có tác dụng, vẫn là thu đc 2 mảnh tinh hạch cấp3 a, có thể sẽ giúp ích cho mọi người về sau
    qua chuyện này có thể thấy sự ăn ý của mọi người đã lên rất cao, mỗi người một nhiệm vụ, tuy là ai lo việc người nấy nhưng cũng luôn chú ý lẫn nhau, tùy thời ứng biến
    Đoàn đội vô tình gặp này cũng là thâm tàng đây, có thể đi săn thì không phải là kẻ yếu rồi, không biết có ý xấu không thôi
    Thua luôn, mọi ngươig mới thoát khỏi giờ có người lại kéo 1 đống zombie rồi
    Không biết mọi người có chịu hợp tác với nhau để vượt qua không đây
    cảm ơn các bạn đã edit ah

  7. Đúng vậy phải tin tương nhau giao pho đữoc sau lưng mình cho đồng đội như vậy mới vững lòng tin để chiến đâu. Cảm giác rất là dâng trào sau khi được đọc những đoạn sinh tử như thế này .
    Con đương về nhà lắm gjan nan lắm . Dự là đêm nay k đưỡc nghỉ ngơi rồi. Đội ngu xuẩn nào kéo theo 1 đám zombie vậy nji k phải là đội “cực phẩm “nào nữa chứ

  8. Mới trưa nay thoát khỏi zombie vs bai nhiêu mệt mỏi. Những tưởng dc nghỉ ngơi lấy sức. Ai de. Tối nay lại là đêm ko yên rồi. Loạt zombie đánh thế kia chắc sáng vs xong mất.
    Đoàn đội bên cạnh ko bit the nao nha. Cũng là đoàn có năng lực ko kém. Lát sau đánh nhau chắc sẽ rõ ràng hơn.

  9. đội tùy tiện đi đến đâu rắc rối đi theo đó. ms đánh zombie lúc trưa xong lúc chuẩn bị đi ngủ lại đánh tiếp. khổ ghê.

  10. May là cây súng có tác dụng giải quyết 2 tên quái vật cấp 3 rồi. Về nhà phải kiếm thêm nhiều súng để phòng thân thôi, có nó coi như bảo vệ thêm một tần.

  11. Mới trạn quả dưa lại gặp quả dừa , chắc lại một đem không ngủ quá! Giờ đánh zombie còn đỡ, phải xem chừng lòng người rồi còn zombie cấp cao nữa chứ.Không sợ gì chie sợ mất xe

  12. Không biết lại có thêm thằng ngu nào rước phiền phức cho đội thất ca nữa đây. Đúng là k yên khi làm nhân vật chính mà

  13. Cứ liên tục sử dụng dị năng như vậy thì các thành viên trong đội có khả năng sẽ lên cấp nhanh lắm đây.

  14. Nhân vật chính gặp nhiều cơ hội, nhưng đi kèm đó là nhiều nguy hiểm trùng trùng. Nhưng cũng nhờ đoàn đội Tùy Tiện hiểu nhau, ăn ý và tin tưởng nhau, cùng đoàn kết hợp tác chiến đấu nên mới có thể vượt qua nguy hiểm được. Gặp được đội trưởng như Bạch Thất là may mắn của cả đoàn, nhưng có đoàn đội như vậy cũng chính là may mắn của Bạch Thất, chứ 1 cá nhân không thể làm lên tất cả được.

  15. Vừa thoát khỏi một rừng zombie xong, tưởng được một đêm ngủ ngon lành dưỡng sức, lại có người mang theo một đống zombie khác chạy tới, đúng là muốn ngủ cũng không yên.

  16. Đường về nhà chắc sẽ ko yên ổn, đoàn đội mới tới đùng gây ra chuyện gì , thật phiền quá đi

  17. Lưu Nguyệt Nha

    Cả đội đã thoát ra được an toàn, Bạch Thất nói đúng, chính vì qua những lần đứng trên bờ vực sinh tử này thì mới có thể mạnh mẽ lên được, rèn luyện ý chí, tinh thần. Mà cũng đến nhọ đi, chưa được nghỉ ngơi mấy mà lại gặp zombie triều rồi, haizz. Cảm ơn editors

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: