Bia Đỡ Đạn Phản Công – Anh hùng cái thế của ta 29+30

8

Anh hùng cái thế của ta (29)

Edit: Tuyết Dương

Beta: Sakura

Lúc này bên kia, sau khi Bách Hợp đuổi hết đám người kia, cô quay lại kéo Đại Lục đứng lên, hai chân hắn vẫn còn nhũn ra, hiển nhiên là hắn bị hù cho hoảng sợ, hắn không dám tin nhìn chằm chằm Bách Hợp, không ngờ ngoài ý định hắn lại chứng kiến được biểu hiện của Bách Hợp như vậy.

Vốn năm ngoái khi hắn Bách Hợp cầm gắp than truy đuổi Nhị ca, Đại lục còn tưởng rằng con người Trương hắc tử này cuối cùng cũng tìm được một người đàn bà đanh đá xứng đôi với hắn rồi, hai người một người hung một người ác, phu xướng phụ tùy thật là xứng đôi, thật không ngờ Bách Hợp lại khiến cho hắn vô cùng giật mình, ngay cả roi cũng có thể đẩy người ta ngã.

Nếu ngay từ đầu Đại Lục chỉ vì Bách Hợp là vợ của Trương Hồng Nghĩa nên hắn tôn trọng thì bây giờ hắn đối với Bách Hợp lại là bội phục.

Khi nghe tiếng roi xé gió, hắn đã biết quân gia kia lực đạo cũng không ít, vậy mà Bách Hợp ngăn cản roi cũng không nói, còn có thể giật roi từ trong tay hắn ra.

“Không sao chứ?” Bách Hợp hỏi hắn một câu, hắn cung kính lắc đầu, hắn định toét miệng cười một cái nhưng lại làm động tới vết thương, vừa động tới gò má, hắn liền hít hà: “Tẩu tẩu.”

“Đi về trước đi, mang theo một ít lương khô ngươi đi liền đi, ngươi không thể ở Doanh châu này nữa được đâu, đi tới Cao Xương chỗ của các huynh đệ ngươi đi, mẹ của ngươi ta sẽ chăm sóc cho, mấy người này không dễ chọc vào, nhưng nếu trong quân đội, với tính cách của Trương Hồng Nghĩa hắn sẽ bảo vệ cho ngươi.” Bách Hợp không đợi hắn nói xong, liền cắt ngang lời hắn. Tên Diệp thế tử này không dễ chọc, tính tình hắnlạnh lùng vô tình, ban đầu Chu Bách Hợp và hắn đính hôn. Nhưng khi Chu gia xảy ra chuyện, hắn không hề chìa tay ra giúp đỡ đã có thể nhìn ra được, người này chính là kẻ bạc tình bạc nghĩa.

Ban đầu mặc dù Chu gia là bè phái của thái tử, Chu phụ có tài bình định, ở trong triều không đảm nhiệm chức vụ quan trọng nào, cho dù là con ông cháu cha, nhưng có thể giúp được thái tử là bao nhiêu? Chu gia lại không phải là dòng chính của thái tử, Diệp thế tử và tân hoàng đế năm đó nghe nói còn có quan hệ cá nhân, nếu lúc trước hắn chịu nói tốt vài câu, Chu gia cho dù sa sút cũng không rơi vào hoàng cảnh như vậy.

Hắn không để ý chút tình nghĩa giữa vị hôn phu và hôn thê, trơ mắt nhìn Chu gia xảy ra chuyện, mặc dù trong tình huống như vậy, hắn giúp là vì tình nghĩa, không giúp cũng không ai chỉ trích hắn. Như vậy cũng có thể nhìn ra tính cách của con người này rồi.

Đại Lục nghe xong trong lòng bất an. Cũng hít một hơi. Nhếch nhêch miệng, lại sờ sờ mặt mình bị đánh đến sưng, rách da mặt, hơi do dự: “Hung dữ như vậy sao?Mặc phi còn có thể ăn người rồi?”

“Tóm lại ngươi nghe lời ta là được rồi.” Dù sao Đại Lục cũng đưa gạo cho cô một năm. Bình thường còn gánh nước chẻ củi cho cô, hắn chiếu cố cho cô, bây giờ mẹ của Đại Lục cô chiếu cố lại, coi như là trả ân tình này cho hắn. Lần trước khi Trương Hồng Nghía trở về nói là Đặng tri châu muốn nhận hắn làm nghĩa tử, hôm trước lại nghe Đại Lục nói Trương Hồng Nghĩa đã dưới trướng của Đặng tri châu, Đại lục đắc tội Diệp thế tử, nếu đã có quan hệ như vậy cho dù hắn phải nếm chút khổ sở cũng có thể bảo toàn tính mạng.

Cô thúc giục Đại lục đi mau, lại lấy túi bạc từ trong ngực ra đưa cho hắn: “Lần trước khi đại ca ngươi trở về đưa cho ta đấy, cầm lấy mua ngựa, thức ăn và nước uống, đi mau đi!”

Đại Lục ngẩn ngơ, vuốt bạc, trong mắt không nói nên lời cảm động, hắn cắn răng, gật gật đầu, cố nén đau đớn, trong miệng vừa mắng vừa cười toe toét:

“Những tên chó này, không phải đã khiến cho lão tử tòng quân rồi sao, chị dâu, lão nương của ta giao cho chị rồi!” Vừa nãy Bách Hợp làm rung dây roi chắc chắn không phải là một phu nhân nhu nhược, lão nương giao cho cô chiếu cố, Đại Lục cũng yên tâm, huống chi bây giờ hắn lo lắng cũng không có biện pháp rồi, nhìn bộ dáng Bách Hợp, cô giống như một quý nhân đấy, nếu mình còn không đi, nói không chừng còn liên lụy đến mẹ già.

Đàn ông có nước mắt không dễ rơi, hắn lau vết máu trên mặt, quay người bỏ chạy.

Trong một năm qua Bách Hợp cũng có đi qua nhà của Lục gia, lão nương Lục sáu Lục quách thị đã hơn bốn mươi tuổi rồi, nhưng khi nhìn bên ngoài bà có vẻ già hơn tuổi nhiều, khi Bách Hợp đến nhà, mời bà chuyển đến ở cùng mình, bà còn không hiểu ra sao.

Có điều Lục Quách thị biết rõ Bách Hợp, cũng biết cô là vợ của huynh đề kết nghĩa của con mình, Trương Hồng Nghĩa trước khi đi còn dặn dò nhi tử chiếu cố, bây giờ thấy Bách Hợp đến tìm mình, cũng không hiểu xảy ra chuyện gì, không kịp hỏi liền thu gom quần áo.

Trong nhà không có đồ gì đáng giá, chỉ còn lại một ít đồng tiền, Lục quách thị ôm theo cái hũ, đi theo Bách Hợp.

Vốn cho rằng chuyến này Đại Lục có thể tránh khỏi, không ngờ nửa đêm canh ba, có người mò tới gõ cửa, nói Đại lục xảy ra chuyện rồi.

Nghe nói như vậy, Lục quách thị không chịu nổi ngất đi, bà chỉ có một đứa con trai, còn chưa nối dõi tông đường, ban đầu Đại Lục nói muốn ra chiến trường, thứ nhất không yên lòng về bà, thứ hai quách thị cũng sợ con trai duy nhất của mình xảy ra điều không hay, cho nên chết sống không cho hắn đi, chỉ mong hắn làm việc trong công môn mấy năm, sau đó lấy vợ, để cho mình ôm cháu trai, chẳng ai nghĩ tới họa từ trên trời rơi xuống, hôm nay ngồi trong nhà họa cũng tìm tới cửa. Bách Hợp bấm nhân trung của bà, bà mới từ từ tỉnh lại.

Hai nữ nhân hoang mang trở lại Lục gia, Đại Lục cả người đầy máu nằm ở trong nhà.

Gương mặt bị đánh tan nát, giống như một trái dưa bị vỡ, một con mắt bị đánh đui mù, hắn còn lưu lại chút hơi thở, nghe có tiếng người vào nhà, trong cổ liền phát ra âm thanh ‘thều thào’, hồi lâu sau, Đại Lục khó khăn kêu:

“Mẹ ,mẹ.”

Lúc Lục Quách thị nhìn thấy hắn, quả thật là không thể nào nhận ra, hai chân mềm nhũn, nếu không phải Bách Hợp kéo bà, sợ rằng bà đã ngã ngồi xuống đất. Bà lảo đảo bị Bách Hợp kéo lên, cũng không dám đụng vào con trai, trên người Đại Lục không có chỗ nào da thịt hoàn chỉnh, có nhiều chỗ vết roi sâu tới tận xương, Bách Hợp mím môi một cái, nghĩ cũng biết là ai làm!

“Tẩu, tẩu tẩu, chiếu cơ, chiếu cố mẹ ta?. Trong miệng hắn không ngừng thở dốc, vẫn không yên lòng về người mẹ của mình.

Hôm nay Bách Hợp kêu Đại lục chạy thật nhanh , nhưng từ nhỏ đến lớn, hắn và mẹ chưa xa nhau bao giờ, nên hắn nghĩ rằng dù sao cũng phải nói với mẹ một tiếng mới phải, vì vậy suy nghĩ một chút lại quay trở lại. Hắn vốn định sau khi nói lời tư biệt với mẫu thân, sẽ chạy đến chỗ của các huynh đệ, sau khi lập công tiến chức trở về sẽ cưới vợ, sinh con cho mẹ vui lòng.

Khi quay lại Đại lục còn nghĩ tốt đẹp vô cùng, nhưng không ngờ không gặp được mẹ, lại gặp mấy tên binh lính như lang như hổ.

Mấy người này không nói hai lời liền trói Đại Lục mang đi, dù Đại Lục có liều mạng giãy giụa, nhưng song quyền nan địch tứ thủ, cuối cùng bị đánh thoi thóp mang đi, những tên kia trói hắn lại nhốt vào địa lao của nha môn, lúc đó Đại Lục đã biết mình chắc không thể sống nổi.

Chỉ tiếc mình không nghe lời của Bách Hợp, thù này hắn không thể báo được nữa, Đại Lục vừa nói, những vết thương trên người lại không ngừng chảy máu, hàng xóm láng giềng bốn phía đều chạy đến xem, miệng lẩm bẩm suy đoán có phải Đại lục đắc tôi người nào hay không.

“Đại phu đâu? Đại phu đâu rồi?” Bà Lục quách thị luôn miệng hỏi, đã có người đi mời đại phu, nhưng vào nửa đêm canh ba, đại phu cũng tới chậm, Đại Lục rõ ràng không thể nào qua nổi, thở ra nhiều, hít vào lại ít, nhưng hắn vẫn chưa hôn mê, một con mắt vẫn còn mở to, không ngừng thở ra, rõ ràng hắn không cam lòng.

Bách Hợp nhẫn nhịn cảm giác trong lòng, nhỏ giọng nói: “Thù này, ta báo không được cũng nói cho đại ca ngươi biết, kẻ thù là ai, ta chính là người biết rõ nhất.”

Lúc này hắn mới nhếch miệng, vừa động một tí, bên miệng lại phun ra rất nhiều máu, toàn thân bà Lục quách thị đều bị phun đầy máu, bà lục khóc đến tê tâm liệt phế, Đại Lục mới nghiêng đầu tắt thở. Hắn xảy ra chuyện này, Bách Hợp sắp xếp cho người chôn cất hắn, nguyên nhân cụ thể cô không  cần nghe ngóng cũng đoán được, lúc đắc tội Diệp thế tử, Đại Lục đang mặc đồ của bộ khoái, muốn tra ra thân phận của hắn cũng không khó, nếu như hắn bỏ chạy thì thôi đi, lại quay về chui đầu vào lưới, nhất định là bị bắt đi đánh rồi.

Đại Lục vừa chết, lại không có ai đến gây phiền phức cho hai người, đáng tiếc trước kia bà Lục Quách thị để tang chồng, hôm nay có một độc đinh như vậy lại cũng không còn, bà không chịu nổi đả kích này, cố gắng chống đỡ thân thể vừa xong tang sự, bà cũng đi theo.

Sau khi Bách Hợp xong xuôi tang sự, muốn điều tra hành tung của Diệp thế tử, mới biết hắn đã sớm dẫn người đi về phía Cao Xương rồi.

Năm sau Trương Hồng Nghĩa trở về, hắn theo lẽ thường lại leo tường vào nhà, lúc gõ cửa Bách Hợp đã lên giường, cửa vừa mở ra, cô đã bị hắn ôm chặt vào trong ngực:

“Vợ, nhớ muốn chết ta rồi.” Trên người hắn đang đeo mã thương, người đầy mùi da trộn lẫn mùi mồ hôi và mùi của săt rỉ, dường như còn có mùi máu, vô cùng khó ngửi, Bách Hợp đẩy hắn một cái, hỏi:

“Sao đột nhiên lại trở về rồi?”

“Chiến sự đã xong, ta xin phép nghĩa phụ cho phép trở về nhà đấy.” Bây giờ hắn ở trong quân lập nhiều chiến công, đã là nghĩa tử mà Đặng Tri châu cực kì côi trọng rồi. Đặng tri châu biết dùng người tài, Trương Hồng Nghĩa có lực lớn vô cùng, mặc dù hắn không biết một chữ, nhưng hắn lại có thiên phú về chiến sự, hắn hung hãn không sợ chết, mỗi khi ra trận, có vạn phu chớ địch chi dũng, càng ngày càng tăng chức: “Nghĩa phụ đã nói với ta, nếu lần này ta trở về lại lập được công, ông sẽ cho ta đảm nhiệm chức điều binh khiển tướng, từ nay nam nhân của ngươi cũng là thiên tướng nghiêm chỉnh trên triều đình rồi!”

Trên chiến trường thế nào thế nào Bách Hợp không hiểu, chỉ thấy mặt mày hắn hớn hở, mỗi lần trở về đều là nửa đêm, quấy nhiễu người khác không được thanh tĩnh.

Bách Hợp ngáp một cái, hỏi hắn: “Đã ăn cơm chưa vậy?”

Cô về đến không hề hỏi mình đươc bao nhiêu vinh quang, Trương Hồng Nghĩa luôn vội vã muốn chia sẻ cùng cô, mỗi lần như vậy cô chỉ hỏi mình ít chuyện nhỏ vụn vặt như thế này, nhưng Trương Hồng Nghĩa nghe lại cảm thấy trong lòng như được an ủi, hắn lắc đầu, ánh mắt mềm mại:

“Vợ, ta!”

“Gánh nước đi, ta đi đốt lửa trước đã.” Hắn đã mấy tháng không trở về nhà, vừa về đến liền bị sai sử, Trương Hồng Nghĩa nhếch miệng cười cười, bắt đầu đi kiếm thùng.

 

            Anh hùng cái thế của ta (30)

Có điều lúc Trương Hồng Nghĩa mở vạc nước, lại phát hiện bên trong còn không bao nhiêu nước. Nhớ lần trước khi mình trở về, rõ ràng vẫn còn nửa vạc nước, lúc ấy hắn còn vô cùng tín nhiệm Đại Lục khi chiếu cố vợ mình, không ngờ mới mấy tháng, Đại Lục đã vô lễ như vậy rồi!

Trương Hồng Nghĩa nghĩ như vậy, mặt âm trầm quăng cái nắp ra, liền cầm đòn ghánh đi, không xách theo thùng, bộ dáng hung thần sát ác muốn đi kiếm người để tính sổ.

Nửa đêm canh ba, Bách Hợp thấy hành động của hắn, hỏi hắn một câu:

“Ngươi làm gì đấy?”

Hắn không nói không rằng nhìn thùng đựng gạo, trong vạc có chút gạo, cũng không nhiều, Trương Hồng Nghĩa nắm chặt nấm đấm ‘răng rắc’, miệng hùng hùng hổ hổ:

“Tên Đại Lục chó chết này, lúc trước lừa gạt ta đi lính, nói rằng sẽ chiếu cố ngươi, nhưng bây giờ chỉ không bao lâu, nước không lấy, gạo cũng không mua, có phải thấy ta không có ở nhà dám thất lễ với ngươi? Lão tử cùng hắn kết nghĩa huynh đệ, không ngờ tên chó chết hắn lại to gan lớn mật, hôm nay phải đánh gãy chân chó của hắn trước mặt mẹ hắn!” Trong lòng Trương Hồng Nghĩa vừa nóng vừa giận, nếu ngày trước Đại Lục tòng quân, phó thác mẹ hắn cho Trương Hồng Nghĩa, Trương Hồng Nghĩa cũng sẽ xem mẹ hắn như mẹ mình mà phụng dưỡng, hắn vốn cho rằng Đại Lục cũng giống như mình, không ngờ bây giờ về đến nhà gạo nước đều không có, tất nhiên liền nóng nảy rồi.

Tính tình hắn vốn đã nóng nảy, sinh hoạt trong quân hơn một năm lại khiến tính hắn ngày càng nóng hơn, vừa phát hiện không đúng liền muốn lao ra cửa, Bách Hợp nghe hắn nói như vậy, cô đang đứng lại đột ngột ngồi xuống.

“Ngươi sao vậy?” Trương Hồng Nghĩa cảm thấy không đúng lắm, quay đầu lại gần, chỉ thấy Bách Hợp ngồi trước bếp lò, lông mày hơi nhíu lại, mặt không cảm xúc, không nói không rằng, trong lòng nhất thời luống cuống: “Hay là có ai đó bắt nạt ngươi?”

Lúc trước muốn đi lính, vốn là vì tiền đồ, hôm nay tiền đồ đã có, trước đây muốn có tiền đồ chính là vì người nhà vì nương tử, vì huynh đệ mà. Trương Hồng Nghĩa tự mình nói phải thay đổi, hắn không thể cả đời chỉ là một tên mổ heo ở cái đất Doanh châu này. Vốn Trương Hồng Nghĩa đi vì tiền đồ, hiện tại tất cả đều rất tốt. Trong nhà nương tử có ngườichiếu cố, hắn đều đã tính toán hết rồi, đi vài năm, tích lũy chút tiền, sau đó xin phép Đặng tri châu cáo lão hồi hương. Trở về kết hôn sinh em bé.

Nhưng bây giờ biểu hiện của Bách Hợp lại khiến cho Trương Hồng Nghĩa cảm thấy không đúng, trong lòng giống như con thỏ con, lo sợ bất an: “Ngươi sao vậy?”

“Có lẽ ngươi không thể nào trước mặt mẹ của Đại lục đánh gãy chân của hắn nữa rồi.” Bách Hợp nhịn xuống cảm giác trong lòng, thấy  sau khi Trương Hồng Nghĩa nghe thấy lời nói của mình đã há hốc miệng, bộ dáng mờ mịt khó hiểu, cô thở dài: “Đại Lục và mẹ của hắn đều không còn.”

Hắn còn ngây ngốc cười ‘hắc hắc'”

“Không còn là có ý gì?”

“Hai mẹ con bọn họ đều đã chết hết rồi, tang sự do ta xử lí đấy, chỉ là không biết ngươi ở đâu, không thể báo tin đươc cho ngươi.” Bách Hợp cầm củi nhét vào bên trong lò, Trương Hồng Nghĩa nghe cô nói như thế, lập tức cả người rét lạnh như tháng mươi hai trời đông giá rét.

Một luồng khí lạnh từ chân hắn luồn lên, hắn là một đại nam nhân, trước giờ chưa bao giờ cảm thấy lạnh như bây giờ, cơ thể giống như bệnh sốt rét.

Da gà nổi trên ngươi một tầng lại một tầng, tay hắn trươc kia giữ chặt đươc một con heo mập. Trên chiến trường có thể xách theo hai lưỡi búa một đao chặt xuống đầu của người man, nhưng bây giờ một cây đòn ghánh nhẹ hẫng hắn cũng không xách nổi. Mau trong người chảy ‘sùng sục’, khiến cho hắn cả người phát rét, cây đòn ghánh rơi xuống đất ‘lộp cộp’ . Rớt xuống ngón chân hắn chỉ mang một đôi giày vải màu đen, hắn há miệng, hô không ra một tiếng ‘đau’ dường như cả người không còn tri giác.

“Con mẹ nó, là ai, là ai, là ai?” Thanh âm hắn run rẩy. Hắn nói một câu không nguyên vẹn,…toàn thân thì căng cứng.

Nồi cơm trên bếp sôi ‘sùng sục’ bốc hơi nghi ngút, mùi cơm xen lẫn mùi củi đốt, có lẽ phải ấm áp như mùa xuân khiến cho con người ta thư giãn, nhưng Trương Hồng Nghĩa lại cảm giác như bị lũ cuốn trôi, đôi môi hắn run rẩy, không thể nói một câu cho đầy đủ, trong lòng lạnh lẽo, tay càng run dữ dội hơn.

Bách Hợp im lặng thở dài, nhét củi vào lò, cô phủi tay đứng dậy đi về phía Trương Hồng Nghĩa, cô kéo tay hắn, hắn giống như người bị rơi xuống nước bắt được cọng rơm, nắm chặt tay cô.

Trước đây cho dù trời rét lạnh, nhưng lòng bàn tay hắn luôn khô ráo, ấm áp, nhưng bây giờ vừa lạnh vừa cứng, giống như đá. Hắn nắm tay Bách Hợp hơi mạnh, siết chặt khiến cô hơi đau, Bách Hợp mặc kệ cho hắn nắm, tay còn lại đặt ở eo hắn, vỗ nhè nhẹ giống như đang dỗ một đứa trẻ:

“Tên thế tử Diệp gia phủ Nam Bình cũng không thoát khỏi liên quan, đừng lo lắng, bây giờ chưa báo được thù nhưng sau này sẽ báo được thôi, giống như ngươi từng nói, ngươi còn trẻ, Nam Bình cũng không phải từ nhỏ đã là Nam Bình đấy.” Cô nhắc lại chuyên ngày trước, toàn thân Trương Hồng Nghĩa run rẩy, kéo cô ôm thật chặt vào lòng, từng giọt lệ rớt trên đỉnh đầu Bách Hợp, thấm vào chân tóc, như vừa bị ướt mưa, hắn im lặng không nói gì, không muốn để cô biết hắn đang rơi lệ, Bách Hợp cũng giả bộ như không biết.

Hắn ẫn nhẫn bi thương như vậy, càng khiến người ta đau lòng hơn là khóc thét.

Đêm nay Bách Hợp nấu cơm, Trương Hồng Nghĩa thế nào cũng không ăn nổi, hai người chỉ ngồi một lúc lâu, hôm sau hắn không rời đi ngay giống như lần trước, lại đi uống rượu. Khi Trương Hồng Nghĩa trở về moị người trong thành đều biết, cũng biết chuyện của huynh đệ kết nghĩa Đại Lục của hắn, nhìn thấy sắc mặt hắn âm trầm, mọi người ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Mẹ con Đại lục được chôn ở trên sườn núi bên ngoài thành, Trương Hồng Nghĩa ngồi ở phía trước mộ phần, sau khi bày xong nhang đèn vàng bạc, hắn rót rượu xuống đất:

“Đệ đệ tốt, suýt nữa đại ca hiểu lầm đệ rồi. Đệ an tâm đi đi, một ngày nào đó, đại ca dù chết cũng phải báo thù cho đệ! Hương khói của Lục gia, ta sẽ thay đệ kế thừa, sau này con của ta cũng là con của đệ, giống như trước đây bắt đệ kính trọng chị dâu vậy.

Tối qua hắn rất đau lòng, bây giờ lại điềm tĩnh đến mức khiến cho người ta sợ hãi. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, trên gương mặt chất phác toàn là vẻ ác liệt tàn nhẫn, sau đó uống một hớp rượu lớn, hai gò má căng cứng, mạnh mẽ đập nát bình rượu trước mộ phần, ‘xoảng’ một tiếng cái bình vỡ tan nát, rượu văng ra đầy đất, ngay cả ống quần hắn cũng dính, Trương Hồng Nghĩa hé mắt:

“Trước đây uống rượu với đệ không nhiều, không ngờ số đệ lại ngắn như vậy, không thể đợi đại ca trở về uống cùng đệ.” Hắn càng nói càng nghẹn ngào, lại thở dài cố nén lại.

Bách Hợp thấy cảnh này, cô đi xa xa. Trương Hồng Nghĩa đờ đẫn gần nửa canh giờ mới bò dậy, đi tới chỗ Bách Hợp.

Ở Doanh Châu trời tháng hai vẫn còn hơi lạnh, sáng nào cũng mưa liên tục, Bách Hợp mặc áo màu xanh, đầu dính nước mưa, trên người cũng ướt, mặt cô hơi xanh, đôi môi hơi tái.

Ánh mắt Trương Hồng Nghĩa đầy trìu mến, hắn sờ sờ đầu Bách Hợp, giọng ôn hòa:

“Lạnh không?”Hắn giống như đã thay đổi, tối qua khi trở về vẻ mặt còn hơi cợt nhả, sau khi trải qua chuyện này hắn dường như chững chạc hơn rất nhiều. “Ta và sáu người Đại Lục , từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, suốt ngày  lăn lộn cùng một chỗ, vì vậy không biết đã bị mẹ hắn đánh biết bao nhiêu lần  rồi, mẹ hắn nói hắn không chịu đi làm đàng hoàng, khó khăn lắm mới xin vào làm được trong nha môn, kết quả là hàng ngày đám du côn vô lại bọn ta mỗi ngày đều đến, mỗi lần gặp bọn ta, mẹ của hắn đều cầm gậy đuổi đánh, cho rằng bọn ta dạy hư con bà ấy.”

Hôm nay giống như hắn rất hứng thú kể chuyện, khi nói chuyện khóe miệng cười cười, có lẽ là nhớ tới chuyện ngày xưa, ánh mắt hắn lóe sáng. Bách Hợp không nói không rằng, im lặng mím môi nghe hắn kể chuyện xưa.

Cô ôn nhu như vậy lại khiến cho Trương Hồng Nghĩa cảm động, muốn làm một việc gì đó, nắm tay cô chưa đủ, ôm chặt cô vẫn còn hơi thiếu một chút, hắn lại nhẫn nhịn, đuôi mày khóe mắt hắn tỏ vẻ hơi dữ tợn:

“Vợ, mặc kệ ngươi có đồng ý gả cho ta hay không, lần này ngươi lấy tư cách chị dâu để an táng cho Đại Lục, còn chăm sóc cho mẹ hắn trước khi lâm chung, cũng xem như đã là người của họ Trương ta rồi. Chờ ta trở lại rãnh rỗi, ta sẽ tìm một lão nhân gia làm chủ cho hôn sự của chúng ta, làm chuyện còn lại.” Bách Hợp nghe hắn nói như vậy, nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt hắn cũng không né tránh, mặt không đỏ, hơi thở không gấp, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt đầy kiên nghị:

“Ngươi chạy không thoát đâu, dù ngươi không muốn, họ Trương ta vốn đã mang tiếng xấu cường đoạt dân phụ rồi.” Lúc hắn nói lời này, miệng còn cười cười, lúc nãy nhìn hơi hung hãn, bây giờ lại có vẻ mặt không nói nên lời.

Hắn đem việc Đại Lục đã mất giấu ở trong lòng, bây giờ không đề cập tới không có nghĩa là hắn đã quên, hắn càng giữ trong lòng, sau này khi bộc phát lại càng hung ác hơn. Về chuyện hôn lễ, Bách Hợp nhíu nhíu mày, không lên tiếng, hắn cũng không chờ Bách Hợp trả lời, dẫn cô trở về nhà, lần này hắn không hề nói muốn làm việc gì nữa, không hề nói muốn mua vải bông giày, hay mua sa tanh châu báu nữa, Bách Hợp nhắm hai mắt, thở ra một hơi, trong không khí đầy ẩm ướt.

Lần này Trương Hồng Nghĩa ở nhà hai ngày, mỗi ngày hắn đều đi mua một bình rượu uống trước phần mộ của Đại Lục, khi trở về lại gánh đầy vạc nước, còn mua đầy thùng gạo.

Bây giờ hắn đã ra chiến trường, hắn muốn báo thù cho Đại Lục cũng không được rồi, con đường trở thành anh hùng lúc trước Diệp nhị nói cũng không phải dễ dàng gì.

Hai ngày sau, Đặng tri châu phái binh sĩ tới mời hắn, hắn mới đi.

Hắn đi lần này hết nửa năm, Thái tử tạo phản rồi, còn có Phan thị tay nắm trọng binh Hoài Nam cũng tạo phản theo. Tân hoàng đế mới đăng cơ hai năm, căn cơ còn quá nhỏ, đối với việc tạo phản chỉ còn cách mượn binh từ tay các tri châu, vào thời khắc mấu chốt, triều đình mượn Đặng tri châu bốn vạn binh mã, để cho nghĩa tử Trương Hồng Nghĩa của Đặng Tri Châu tự mình điều binh khiển tướng, dẫn binh lên phía Bắc, trợ giúp tân hoàng đế một tay, diệt trừ dư nghiệt của phế thái tử.

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion8 Comments

  1. Cái tên Diệp thế tử đúng là hạng người chẳng tốt lành gì, nhỏ mọn, thù dai. Dù Bách Hợp giúp Đại Lục thoát cảnh bị đánh, dự định là chạy đi tòng quân trốn hắn. Ai ngờ trốn không thoát bị Diệp thế tử chặn đường đánh chết thê thảm. Mẹ Đại Lục cũng vì vậy đau buồn mà chết. Thù này Trương Hồng Nghĩa chắc chắn sẽ trả cho anh em. Chỉ không biết lúc nào thì trả được thôi.
    Cảm ơn editors

  2. ;70 Thù này nhứt quyết Trương hắc tử sẽ trả đấy, quá chừng quá đất gòi Diệp thế tử à!
    Đợt này Trương hắc tử mà bình định nội loạn thành công là coi như nhúng 1 chân vào trung tâm quyền lực gòi a, phải cố gắng nhé!

  3. Trời ơi, cứ tưởng là Đại Lục thoát rồi, ai ngờ lại quay lại chui đầu vạo rọ, hazz, tội nghiệp, thôi thì thù này hãy để THN báo, tên Diệp thế tử này đúng là ác độc mà, cứ chờ đấy

    tks tỷ ạk

  4. Tim mị thắt lại lần 1…. Người làm chuyện lớn mà lại thù vặt, đừng nghĩ thân phận người ta thấp rồi muốn làm gì thì làm, mà không nghĩ rằng có thể gây thêm thù oán cho con đường công danh sau này. Người ta nói có thêm 1 người bạn là bớt đi 1 kẻ thù, còn Diệp thế tử thì gây thù khắp nơi, nguyên chủ mắt thấp mới lưu luyến hắn đó. Đại lục quá hiếu thảo nên mới lâm vào cảnh vong thân, kéo theo mẹ già cũng mất, haizz. Thanks nhóm dịch nhé!!

  5. Một người tốt vậy mà lại chết số của Đại Lục cũng quá không tốt còn tên Diệp thế tử kia nữa chắc chắn không sống an ổn bởi Trương Hồng Nghĩa đâu

  6. Tội nghiệp đại lục quá. Haizz. 1 người huynh đệ tốt. 1 đứa con hiếu thảo. Ko ngờ tên Diệp thế tử lại là 1 tên tiểu nhân nhỏ mọn thế. Đợi đấy. tHN sẽ cho ngươi nhận đủ cả vốn lẫn lời

  7. Mấy tên chết tiệt, người nhỏ mọn, cũng chỉ là một câu nói thuận miệng thôi, đã thế cũng đừng trách, hừ!

  8. Tội nghiêp. Đại lục. Tưởng thoát rồi, sao còn quay về làm chi, thế nào đại ca cung trả thù cho tiểu lục, đọc mà buồn ghê, ko thích z chút nào

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: