Bia Đỡ Đạn Phản Công – Anh hùng cái thế của ta 17+18

14

Anh hùng cái thế của ta 17

Edit: Mèo Ú

Beta: Sakura

Tiếng vang này làm Bách Hợp tạm dừng động tác đếm tiền, khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, có chút kinh ngạc nói: “Ngươi sao thế?”
“…” Làm cho cô chú ý như vậy, khiến Trương Hồng Nghĩa còn cảm thấy quẫn bách hơn lúc cô không thèm để ý đến hắn cảm, lúc cô nói chuyện kia đôi môi đóng lại mở ra, môi cô không có nứt nẻ giống mấy phụ nhân trong thôn, có lẽ vì cô uống nhiều nước, môi nhìn qua rất no đủ, tựa như đóa hoa hấp thu đủ nước, mang theo màu đỏ tươi sáng, khuôn mặt kia nhìn thế nào cũng thấy xinh đẹp, Trương Hồng Nghĩa liếm liếm môi khô khốc, mắt trợn tròn,tiếng tim đập dường như lại càng nhanh hơn, Bách Hợp nhìn chằm chằm hắn,bây giờ tim hắn không còn do hắn làm chủ nữa, hắn càng muốn bình tĩnh trở lại, nó lại càng đạp nhanh hơn, Trương Hồng Nghĩa có chút bối rối, dùng lực đấm hai cái để che giấu đi, bị cô nhìn chằm chằm, lắp bắp nói:
“Chắc do buổi tối ăn quá nhiều, vẫn nghẹn ở cổ họng, còn chưa xuống được, ta vỗ vỗ, rất nhanh sẽ xuống thôi !” Hắn còn làm bộ nuốt nuốt nước bọt, sau khi thốt ra lời này, Bách Hợp nhìn hắn như nhìn bệnh nhân tâm thần, không để ý tới hắn, lại cuối đầu xuống tiếp tục đếm tiền.
Trương Hồng Nghĩa mới kịp phản ứng mới phát hiện mình nói sai, cơm đã ăn cách đây một canh giờ rồi , nếu thật sự còn nghẹn, hắn sớm đã bị nghẹn chết rồi, bây giờ làm gì còn ở chỗ này nói chuyện với cô được nữa? Hắn nghĩ lại lời nói không đúng của mình,muốn tìm một cái cớ để giải thích, nhưng nhìn cô chỉ cúi đầu đếm tiền không thèm để ý đến mình, hắn thực sự tìm không ra lời để nói, đành phải miễn cưỡng tự lẩm bẩm: “Sao hôm nay lại nghẹn lâu như thế chứ? Bình thường, sớm đã nuốt xuống rồi.”
“Được rồi đừng nghĩ nhiều nữa, nơi này có một trăm ba mươi lăm tiền. Hôm nay sao ngươi kiếm được nhiều như vậy?” Bách Hợp đem tiền đếm xong , lại xếp lại thành một đống cho hắn, nhìn thấy hắn lấy túi tiền, đưa tiền cho hắn cất vào, rút dây  thừng nơi miệng túi lại, đang định đứng dậy đi lại giường của mình, Trương Hồng Nghĩa lại gọi cô lại:”Vợ.” Hắn bình thường mở miệng ra là gọi ‘vợ, ban đầu Bách Hợp còn nói hắn mấy lần, nói mình còn chưa đáp ứng gả cho hắn, nhưng hắn không nghe. Ngược lại hắn còn như cố tình muốn chọc tức mình.,vẫn cố tình gọi mình như thế, nói mấy lần Bách Hợp cũng mặc kệ hắn, lúc này hắn vừa mở miệng thì sửng sốt một chút. Trương Hồng Nghĩa ngồi dậy bò đến nhéo nhéo tay cô, đang muốn sờ cô eo thì Bách Hợp đánh một cái vào mu bàn tay hắn, hắn ‘Hắc hắc’ cười hai tiếng. Không đếm xỉa cô phản đối vẫn ngắt hai cái.
Vẻ mặt của hắn cũng không có mang theo hèn mọn, Bách Hợp nhịn cười chờ hắn sờ xong, lại bị hắn kéo đứng lên so đo chiều cao, cô không nhịn được nhéo mu bàn tay Trương Hồng Nghĩa một cái, hắn nhe răng nhếch miệng hút khí lạnh nói:
“Nhẹ chút, nhẹ chút.”
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Tiền kia hắn còn chưa có cất đi, ngược lại chỉ để dưới gối, Bách Hợp mặc hắn nhéo nhéo sờ sờ xong, liền túm chặt lấy tay của hắn, hắn càng nói nhẹ chút, cô càng không buông ra, Trương Hồng Nghĩa cũng không giãy giụa, tay còn đặt ở hông cô, nghe cô hỏi, con ngươi hắn lại bắt đầu chuyển loạn, vừa nhìn là biết không có ý tốt.
“Ta, cũng sắp sang năm mới rồi, hai ngày này ta cũng không có việc gì, có cũng không muốn làm, nên muốn mua cho ngươi bộ quần áo, mọi  người đều mặc quần áo mới để đón năm mới.” Hắn nói đến đây, biểu tình có chút nhăn nhó, thật lâu sau mới làm bộ như không có chuyện gì hỏi: “Ngươi thích màu gì? Ta thấy lần trước có tiểu phụ tới mua thịt heo, mặc màu xanh nhìn cũng được.” Trước đây nhìn Bách Hợp ăn mặc rách rưới, nên  hắn luôn để chuyện này trong lòng,mỗi khi thấy một người phụ nhân nào đó, nếu như ăn mặc quần áo đẹp một chút thì trong  lòng hắn đều tự động  nghĩ đến nếu là Bách Hợp mặc chắc sẽ đẹp hơn người khác rất nhiều.
Gần đây tiền kiếm được cũng nhiều hơn một chút, hắn lại không mang tiền đi uống rượu, không cùng mấy người huynh đệ lui tới, vừa vặn sắp đến lễ mừng năm mới, nên hắn muốn mua quần áo, để Bách Hợp có đồ mới để mặc.
“Còn có giày nữa, ta muốn nhìn ngươi đi đấy .” Hắn nói xong,còn khoa tay múa chân hai cái, hắn từng bắt chân Bách Hợp, nhưng lúc nói đến chuyện  này hai  má vẫn không nhịn được đỏ lên, lúc này hắn muốn ước lượng thêm lần nữa, nhưng trong đầu vừa nghĩ một chút, tim liền đập cấp tốc lên, Trương Hồng Nghĩa luống ca luống cuống rụt tay về, hình như sợ người ta phát hiện ra suy nghĩ trong lòng mình nên từ dưới giường rút ra một cọng rơm,đưa cho Bách Hợp, giống như là muốn che giấu hoảng loạn trong lòng mình, lớn tiếng nói: “Ngươi đo chân rồi đưa cho ta để  ta còn biết được.”
Bách Hợp giơ tay nhận lấy, nhìn bộ dáng nhìn cũng không dám nhìn mình  của hắn, cố ý đùa hắn:
“Trương Hồng Nghĩa, ngươi bây giờ có bản lĩnh rồi , hiện tại lại có thể vừa bán thịt vừa nhìn chằm chằm tiểu phu nhân nhà người ta,có đẹp như thế sao, không biết xấu hổ!”
Cô vừa dứt lời, Trương Hồng Nghĩa suýt nữa thì sặc nước bọt của mình mà chết,da mặt hắn đỏ lên, suýt nữa thì từ trên giường nhảy xuống, hắn chỉ vào Bách Hợp, làm như bị người đổ oan, kêu trời kêu đất nói:
“Ngươi oan uổng ta, ta không có!”
Trước đây khi hắn chột dạ luôn giọng đặc biệt lớn, thế nhưng biểu hiện không kích động giống lần này, gân xanh trên cổ như đều muốn nhảy ra ngoài, lúc nói chuyện nước miếng tung bay , tay chỉ vào Bách Hợp run rẩy, hai mắt trừng to.
“Không có? Vừa rõ ràng tự ngươi nói, lần trước có tiểu phụ tới mua thịt heo, mặc màu xanh nhìn cũng được, ngươi không phải nhìn chằm chằm vào người ta còn gì?” Hắn càng kích động, Bách Hợp càng  cố ý nói kích hắn, hắn gấp đến độ giậm chân , Bách Hợp nhịn cười, làm như không kiên nhẫn bò lên giường: “Được rồi được rồi,ta muốn ngủ rồi, ngươi nhìn hay  không nhìn ta cũng không quản nữa .”
“Ngươi nói bậy! Ta rõ ràng không phải ý kia, còn chưa nói rõ ràng sao ngươi đã ngủ?” Trương Hồng Nghĩa choáng váng, nói hai thầm hai câu thấy không đúng lắm, đơn giản xuống giường đứng ở bên giường Bách Hợp: “Ta chỉ nhìn quần áo của người ta mà thôi, rõ ràng không phải nói cô coi được! Chỉ nói quần áo cô mặc nhìn được, cũng không phải người cô nhìn đẹp, cô dài ngắn ra sao, ta lại chưa có xem qua.”
“Hừ.” Bách Hợp quay lưng lại với hắn, hừ một tiếng, Trương Hồng Nghĩa càng sốt ruột , giọng cũng lớn hơn một chút: “Ta không có nhìn chằm chằm người ta, ngươi oan uổng ta!”
Hắn muốn giơ tay kéo Bách Hợp, đem sự việc nói rõ ràng, thế nhưng Bách Hợp không để ý tới hắn, hắn lại không dám động thủ, nói đến nóng nảy, Bách Hợp xoay người lại: “Ta không có oan uổng ngươi, ngươi nói ngươi không nhìn người ta, sao còn nhớ người ta mặc quần áo gì?” Cô nghiến răng, thái độ nói chuyện lại bình tĩnh, Trương Hồng Nghĩa chỉ cảm thấy máu  xông thẳng lên trán, dưới sự kích động làm sao có thể nói lại Bách Hợp, dù cho tiếng của hắn càng lúc càng lớn, thế nhưng lại hiện ra một chút lo lắng. Hắn phạm vào tối kỵ của binh gia, lúc tranh chấp giọng càng ngày càng lớn , bình thường nói chuyện  nhỏ nhẹ, hơn nữa dễ kích động , về sau chỉ biết nổi giận.
Lúc này Trương Hồng Nghĩa cảm thấy bị cô chọc tức giận đến giậm chân, rõ ràng trong lòng mình không nghĩ như vậy, nhưng nói không lại cô, trong lòng sốt ruột, toàn thân căng thẳng, liền nắm tay lại theo bản năng.
“Ngươi muốn làm gì?” Bách Hợp ngồi dậy, bày ra tư thái yêu kiều xinh đẹp, ngồi ở trên giường còn chưa  cao đến ngực hắn, nhưng khí thế thì hắn không sánh kịp nói: “Ta chỉ muốn nói ngươi oan uổng ta .” Trương Hồng Nghĩa có chút mờ mịt, hắn còn chưa hiểu gì, Bách Hợp đã giơ tay lên đánh lên người hắn, hắn nhấc tay để che, miệng thì kêu: “Ai nha, sao ngươi lại không phân rõ phải trái, đã đánh người .”
Hắn oan ức nói: “Không phải là nói người ta mặc quần áo rất đẹp sao? Ngươi lại cố tình nói ta nhìn chằm chằm người ta, ta nhìn chằm chằm người ta, ở trong lòng ta ai cũng không đẹp bằng nguơi, ta thà rằng về nhà nhìn chằm chằm ngươi còn hơn .”
Bách Hợp đang nhéo tay hắn khi nghe thấy lời nàythì dừng một chút, hắn thấy có cơ hội, vội vàng trở tay đem cầm lấy tay cô.
Cổ tay của thiếu nữ  mảnh mai như sứ,giống như hắn chỉ cần dùng chút lực là cổ tay liền bị gãy, hắn không dám dùng lực quá lớn, thế nhưng Bách Hợp lại giãy giụa, sợ cô còn muốn đánh mình, thật ra hắn không có thấy đau  nhưng dưới ánh lửa, lòng bàn tay cô đều bị đánh cho đỏ bừng, bỗng nhiên Trương Hồng Nghĩa bốc hỏa, nhìn cô không thành thật, đặt mông ngồi xuống giường, dùng sức kéo người vào trong lòng ôm chặt, ôm chặt eo cô không cho cô nhúc nhích, mới đem tay cô giơ lên trước lửa .
“Ngươi xem, đánh đến đỏ cả lên!” Hắn không phải chỉ tay của mình bị đánh đỏ, mà là nói Bách Hợp đánh hắn đến đỏ cả lòng bàn tay, đánh người không làm người ta đau mà lại làm đau chính mình.Đầu ngón tay của cô nhỏ dài, móng tay dưỡng đến sáng bóng, nhìn như trân châu thượng hạng,màu hồng phấn khỏe mạnh, mu bàn tay mập mạp,, không thấy khớp xương, thế nhưng trong lòng bàn tay có thể thấy mấy vết chai mờ mờ màu vàng nhạt , Trương Hồng Nghĩa không biết thế nào , trong lòng vừa thấy tức giận vừa không thoải mái.
Hắn bỗng nhiên hung hăng khiển trách mình, không hô đùa giống bình thường, trước đây lúc Bách Hợp dĩ vãng,hắn chỉ biết trốn, lúc này hắn lại gắt gao ôm lấy mình, Bách Hợp mới cảm giác được khí lực hắn không nhỏ, cô luyện tinh thần luyện thể thuật, tuy nói mỗi ngày luyện một chút nhưng bởi vì đã tiến vào nhiệm vụ đã mấy tháng nên đã có trụ cột nhất định.
Đừng thấy bề ngoài cô không cường tráng, nhưng một nam thanh niên bình thường chưa chắc đã đánh được cô, nhưng Trương Hồng Nghĩa lại như chỉ dùng một chút sức, lại có thể làm cho cô không thể nhúc nhích, cô nghĩ giơ chân lên  đạp hắn, Trương Hồng Nghĩa nhìn cô không an phận, nên ôm cô nằm lên trên giường, kẹp hai chân cô vào hai chân của mình .
Đợi lúc kịp phản ứng, hai người đã có một tư thế cực kỳ thân mật, thân thể thiếu nữ mềm mại kề sát vào lồng ngực hắn.
Trương Hồng Nghĩa mơ hồ nghĩ đến lúc hán ôm cô từ dịch quán về, lúc ấy cô gầy da bọc xương, dáng vẻ hiện tại, thân thể yểu điệu thướt tha, mềm mại như cành liễu, làn da của thiếu nữ mền mại đầy co giãn cách một lớp y phục cũng có thể cảm nhận được.
‘Ầm’ một tiếng, trong đầu như có thứ gì nổ tung, máu trong thân thể bắt đầu sôi trào, thân thể hắn cứng ngắc, tay chân lại bắt đầu phát run, vốn đang cầm tay cô cũng không dám cầm nữa, tất cả như tràn đầy hương thơm, tràn đầy mềm mại, chỗ nào cũng không dám chạm, nhưng muốn hắn buông ra  thì cảm thấy không cam lòng .

 

Anh hùng cái thế của ta 18  

 

Tim đập nhanh hơn máu gia tốc lưu động, làm toàn thân Trương Hồng Nghĩa phát lạnh, nhưng không biết tại sao, trong thân thể lại như đang dấy lên một cây đuốc, làm hắn miệng khô lưỡi đắng , muốn nghĩ phải làm gì đấy nhưng hắn không dám nhìn chằm chằm Bách Hợp, có điều hơi thở trên người thiếu nữ chỗ nào cũng có, lúc hắn hô hấp có thể cảm giác được mùi  của cô, thân thể hắn có thể rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ thân thể cô, cùng với tư thái mềm mại xinh đẹp kia, hắn áp chế Bách Hợp chặt hơn chút nữa, rõ ràng không dám nhìn cô, nhưng lại không nhịn được muốn nhìn cô.
Lúc đang há hốc mồm, Trương Hồng Nghĩa chỉ thấy hai mắt Bách Hợp đang trừng hắn, hắn vô thức buông tay cô ra, lúc cái tay kia của cô giơ lên, một tay chống ở bộ ngực hắn, một tay giơ lên cao .
Dưới ánh đèn đầu ngón tay kia da thịt mềm nhẵn như quả vải vừa mới được lột vỏ,trắng noãn nà xinh đẹp,nhìn như trong suốt, mơ hồ có thể nhìn thấy mạch máu của mấy đầu ngón tay.
Tay này nhìn thật đẹp! Đây là phu nhân của hắn! Trương Hồng Nghĩa ngây ngô cười , tay kia càng ngày càng gần, đợi đến lúc hắn kịp phản ứng lại, bàn tay Bách Hợp đã ‘Ba’ một tiếng đánh lên mặt hắn.
Bởi vì tư thế của hai người, cô không dùng kiểu đánh bình thường, mà bàn tay đánh thẳng vào giữa khuôn mặt hắn, lúc chụp vào trên mặt hắn,kỳ thực cũng không đau, thậm chí Trương Hồng Nghĩa cảm nhận được bàn tay kia hơi lạnh, hết sức thoải mái. Hắn giơ tay đặt tay Bách Hợp ở trên mặt mình, không cho phép cô rút ra, trong lòng hơi ngứa , dường như có cái gì đó đang lên  men.
“Trương Hồng Nghĩa, buông ta ra! Da mặt ngươi càng ngày càng dày rồii.” Cô mắng, chân loạn đạp. Trương Hồng Nghĩa ‘Hắc hắc’ ngây ngô cười, nghĩ phải làm những gì. Đánh cô thì luyến tiếc, sờ cô thì sợ cô sẽ trở mặt , hắn nghĩ đến chuyện mình đáp ứng cô một năm ước hẹn, thì hối hận đến xanh  cả ruột.
“Không buông, thả ngươi ra ngươi lại muốn đánh ta.” Hắn ấn tay Bách Hợp,toét miệng cười,lòng bàn tay kia đụng vào môi hắn, dường như bên miệng nhiều thêm một khối thịt ngon,Trương Hồng Nghĩa cũng không biết tại sao mình lại như thế, đột nhiên mở miệng cắn một miếng.
Hắn cũng không có dùng lực, bởi vì lúc cắn lên, hắn chỉ cảm thấy răng như rơi vào miếng kẹo đường, rõ ràng cũng không ngọt  nhưng trong lòng hắn lại thấy  giống như rơi vào hũ mật. Ngay lập  tức sức lực đang ấn tay Bách Hợp liền mềm nhũn, hắn thả lỏng tay, Bách Hợp kinh hô một tiếng, tay tựa điện giật rút về.
Trương Hồng Nghĩa cũng không có dám cắn thật. Sợ bị thương cô, lúc cô một rút về thì rất dễ dàng , nhưng nơi lòng bàn tay bị cắn kia thật giống như bánh dày dính mật, mềm mại, lại đàn hồi, nhớ đến mùi vị trước kia đã từng nếm qua, Trương Hồng Nghĩa cho rằng mình đã quên mùi vị kia, nhưng lúc này bởi vì cắn tay cô mà lại nhớ tới. Lúc trong miệng không còn gì, hắn còn liếm liếm môi vẫn có chút chưa thỏa mãn.
“Sao ngươi lại cắn người!” Bách Hợp còn muốn giơ tay chụp hắn, nhưng lại sợ bị hắn bắt được lại cắn một ngụm nữa, hắn cắn cũng không đau, nhưng lòng bàn tay bị cắn, lại rất ngứa đến như có sâu bò.
Nhìn hắn cắn người còn không biết ngại ngược lại còn giống như mèo con ăn vụng đồ, tai đỏ ửng miệng ngây ngô cười, một bộ hồn vía lên mây,lời mình vừa nói hắn căn bản không có nghe vào tai, Bách Hợp nhéo lên mu bàn tay của hắn, hắn liền phục hồi tinh thần lại , trong miệng bắt đầu ‘Ôi’ kêu đau nhưng không có trốn.
“Được rồi được rồi, buông ra liền buông ra, nhưng ngươi phải hứa là không thể lại đánh ta!” Tai hắn đỏ ửng còn chưa có tiêu, tuy lúc này không phải ban ngày,nhưng dưới ánh đèn cũng thấy cực kỳ rõ ràng : “Ngươi xem !, có vợ nhà ai suốt ngày đi đánh nam nhân của mình không? Ngươi như vậy, nhượng ta sau này ra mặt hướng chỗ nào? Hơn nữa không lớn không nhỏ , hiện tại đánh vào mặt, lỡ lưu lại dấu, ngày mai ngươi nói ta ra ngoài gặp người kiểu gì đây?” Hắn nói thao thao bất tuyệt, có chút không tình nguyện nhấc chân ra, Bách Hợp kéo chân bị hắn kẹp về rồi giơ chân lên đạp hắn, da thịt hắn dày bị đá cũng không đổi sắc mặt ngược lại chân Bách Hợp lại đau.
“Đã nói là không được đánh ta nữa mà .” Hắn nói hai câu, do dự một chút, giơ tay giúp Bách Hợp xoa xoa chân, nhìn cô muốn tránh, không kiên nhẫn giơ lên làm bộ lại muốn cắn, Bách Hợp vội vàng muốn thu chân trở lại, nhưng chân lại bị hắn nắm ở trong lòng bàn tay, như bị kìm sắt kẹp lại, không húc nhích được.
Bách Hợp ngã xuống giường, hai tay chống sau người mới miễn cưỡng đỡ được thân thể, một khác cái chân đá hắn hai cái, cũng bị hắn bắt được , cô trừng Trương Hồng Nghĩa: “Buông.”
“Không buông, ngươi lại đá, ta liền cắn ngươi !” Hắn đắc ý dào dạt , lại cố ý cúi đầu làm bộ muốn cắn cô, nhìn Bách Hợp lại giãy giụa, mới nhịn không được cười đắc ý, giống như tìm được thượng phương bảo kiếm vậy, một bộ tiểu nhân đắc chí bộ dáng nói:
“Là ngươi ép ta,ngươi còn đánh người, ta cũng có biện pháp ! Sợ rồi sao?” Hắn một mặt nói , một mặt đem chân Bách Hợp tách ra, kéo quần của cô lên, lộ ra một đoạn chân nhỏ trắng như tuyết, hắn như là chạm phải điện, vô thức muốn buông ra, nhưng giống như là nhớ ra cái gì, nhắm mắt lại cuống quít kéo quần cô xuốn, phủ lên chân cô.
Thế nhưng lực đạo hắn lớn, Bách Hợp liền cảm thấy váy trên đùi mình đều phải bị hắn kéo rách.
Nếu không phải hắn nhắm chặt hai mắt, cũng không phải bộ dáng nửa mở nửa khép , Bách Hợp còn phải hoài nghi hắn là cố ý .
Trương Hồng Nghĩa tay run lên, như là cực kỳ khẩn trương, Bách Hợp bắt được váy bên hông, bất đắc dĩ lại run rẩy chân một chút nói:
“Làm gì ? Váy của ta sắp tuột rồi.”
“A ta không phải cố ý.” Hắn lần này không có ngang tàng nữa, ngược lại mặt đỏ bừng nói xin lỗi, kẹp chân Bách Hợp dưới nách, lại kéo quần cô che chân, lục lọi trái phải mới nhớ ra mình còn nhắm mắt, hắn cuống quít mắt mở ra, nhưng cọng rơm lúc nãy mình đưa cho cô sau khi hai người giãy giụa đã không thấy, Trương Hồng Nghĩa từ dưới giường rút rơm ra, đo hai chân cô, lại sở khoa tay múa chân một phen, mới buông chân cô ra .
Vừa để xuống, Bách Hợp lại véo hắn hai cái, hắn nhe răng, chẳng hề để ý thân thể run lên, đem hai cái chân của cô xem như bảo bối lên nhìn, chau mày nói :
“Sao lại nhỏ như vậy? Chân nữ nhân đều nhỏ như vậy sao? Có phải đo sai rồi không, không sai mà, để ta xem lại.”
Bách Hợp trừng hắn một cái, giơ chân đá hắn: “Chạy trở về đi ngủ, tới nữa ta đánh chết ngươi.”
Hắn gãi gãi đầu, nhét rơm vào ngực mình, trong miệng nói:
“Thật là hung hãn, động một chút là đánh người, trừ ta cũng không có người nào chịu được tính tình này của ngươi đâu, còn không muốn gả cho ta, còn có ai có thân thể khỏe như  ta, để ngươi đánh mỗi ngày ?”
Nghe hắn nói lảm nhảm không ngừng, Bách Hợp rất muốn cười, nhưng trên mặt lại làm ra bộ dáng không kiên nhẫn nói: “Ngươi có thể chịu đòn, còn có ưu điểm như vậy sao ?”
“Còn không phải sao? Người khác bị đánh như vậy, khẳng định sớm chạy!” Hắn đắc ý dào dạt , bò lại trên giường mình, Bách Hợp cười hắn một tiếng, đứng dậy thổi ngọn đèn trên ngăn tủ, đèn kia lóe lóe trong bóng tối, Bách Hợp nhắm mắt lại, trước đâyTrương Hồng Nghĩa ngã đầu liền có thể ngủ , nhưng hôm nay hắn lật tới lật lui thật lâu vẫn không ngủ được, trong phòng tiếng hít thở của Bách Hợp đã đều đều, hiển nhiên cô đã sớm ngủ, nhưng trong lòng hắn có tâm sự, từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên bị mất ngủ.
Đầu óc hắn bây giờ tràn ngập cảm thụ ôm cô lúc trước, lúc ấy không cảm thấy thế nào, nhưng nghĩ lại lúc cầm cổ tay cô, cổ tay mềm mại tráng nộn, cầm ở trong tay rất mềm mại, lúc lòng bàn tay mềm mại của cô bị mình cắn, làm hắn vô thức nghiến nghiến răng, trong lòng Trương Hồng Nghĩa ngứa , tổng nghĩ phải bắt được những thứ gì, thế nhưng lúc này phục hồi tinh thần lại, lại phát hiện mình lại không bắt được cái gì.
Từ lúc chào đời tới nay, hắn chưa bao giờ có loại cảm giác này lo được lo mất này, tướng ngủ cô của vô cùng tốt, ngủ cũng không ngáy cũng không tốn hơi thừa lời, tư thế đi ngủ cũng hết sức thành thật, trong phòng yên tĩnh , ánh trăng xuyên qua song của tiến vào trong nhà, có hơi thở của cô, hợp với hô hấp chậm rãi của cô,trong phòng tràn ngập một bầu không khí yên bình, không có quạnh quẽ ẩm ướt như trước đây, Trương Hồng Nghĩa nhìn tư thế ngủ vô cùng tốt của cô, không biết thế nào , liền nhớ lại lời ngày đó Diệp nhị nói , chính mình cả đời tiện tịch, liên lụy cô cũng cả đời tiện tịch.
Nói thật, hắn chưa từng nghĩ qua hắn phải sống như thế nào, ở trong mắt quý nhân thì hắn là rác rưởi, mọi người trên phố đều sợ hắn, quý nhân khinh thường hắn, hắn không để bụng,danh lợi địa vị, làm sao quan trọng bằng mình có thể tùy tâm sở dục mà sống? Thế nhưng bây giờ có thêm cô, Trương Hồng Nghĩa không thể không suy nghĩ .
Hắn không hiểu thích là cái gì, hắn không rõ trong sách theo như lời văn nhân nhã sĩ thế nào phong lưu thế nào cùng giai nhân lời tâm tình, những thứ ấy kịch nam trung theo như lời tình tình yêu yêu, hắn muốn cũng không nhiều, trước đây hắn chỉ muốn có một  người vợ,  sinh cho hắn một đứa con để nối dõi tông đường.
Nhưng hiện tại hình như hắn không còn nghĩ như trước nữa, lúc ấy ôm người sắp chết về, mọi người đều cười nhạo hắn ngốc , khi đó hắn thực sự chỉ muốn có một nữ nhân mà thôi, người nào cũng được chỉ cần người đó nguyện ý gả cho hắn, nguyện ý sinh con cho hắn.
Nhưng hiện tại hình như không phải nữ nhân nào cũng được, thậm chí chẳng sợ Bách Hợp còn không muốn gả cho hắn, nhưng hắn lại cũng không sốt ruột như trước, thậm chí hai người cùng nhau lâu như vậy, hắn còn chưa từng nghĩ đến chuyện có con, hình như hắn thay đổi rất nhiều, nhưng rốt cuộc thay đổi chỗ nào hắn lại nói không nên lời. Trương Hồng Nghĩa có chút bực bội lật lật thân, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng rất sợ đánh thức cô. Hắn không hiểu thế nào là tình yêu, có lẽ không sánh bằng mấy người có học, có thể nói ra tình cảm của mình, nhưng hắn biết, tự mình chìm đắm vào tiện tịch không đáng sợ, nhưng hắn không muốn Bách Hợp cũng giống như hắn, bị người cười nhạo bị người làm hại.

 

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion14 Comments

  1. ây da, 2 người này ở chung một chỗ thấy hài quá, cơ mà mình k thích như vậy, thấy cứ sao sao ấy nhỉ? mà giờ THN đã nhận ra tình cảm giành cho BH rồi, cũng biết suy nghĩ cho BH và tương lai của hai người nữa, để chờ xem hắn sẽ làm gì để thay đổi hoàn cảnh này

    tks tỷ ạk

  2. Trương Hồng Nghĩa dễ thương quá. Để tránh quẫn bách mà lấy tay đập ngực thùm thùm. Chàng ta yêu Bách Hợp quá trời luôn. Dù rằng có thể chàng ngốc nghếch không biết thế nào là yêu một người. Nhưng hành động của chàng thì lại hơn vô vàng những lời mật ngọt. Vì muốn cho Bách Hợp có cuộc sống tốt hơn mà muốn làm nhiều hơn, không rượu chè với bạn bè. Để danh tiền muốn mua quần áo giày dép cho Bách Hợp. Bách Hợp trêu ghẹo thì chàng chỉ biết lo lắng biện hộ sợ Bách Hợp hiểu lầm mình.
    Cảm ơn editors

  3. Trương hắc tử quá cute gòi nơi! Chưa thấy vợ chồng nhà nào như nhà này a! Nhân dịp mất ngủ thì huynh suy tính cho rõ ràng luôn đi, tính toán cẩn thận vào nhé!

  4. Trương Hồng Nghĩa đã có những suy tính cho tương lai của mình và Hợp tỷ rồi. Cứ kêu vợ vợ nghe dễ thương làm sao í, cái gì cũng thẹn thùng nhưng cứng miệng lắm. Thanks nhóm dịch nhé!!

  5. Thê nô chính thức dưỡng thành giờ là đội vợ trên đầu cưng như trứng mỏng chạm vào sợ đau nè

  6. Trùi ui ảnh đáng yêu quá
    Chịu sao nổi =”))
    Cơ mà chỉ sợ cả đời anh chỉ có thể nhìn thịt treo đầu miệng mà k thể ăn. Poor man~~

  7. Kkk THN đã thay đổi rồi. Dần dần bị BH cảm hoá, thay đổi cả suy nghĩ nữa. Có lẽ là chàng ta sẽ đồng ý đi nhập ngũ đấy. Để BH ko bị mang tiện tịch. Thật là đáng yêu quá

  8. Ko hiểu sao ta thấy câu chuyện lần này ko hay mà còn dài dòng nữa mãi chưa vào nội dung chính. Rốt cuộc người anh hùng cái thế là ai.

  9. Trùi ui, càng ngày ta càng yêu thích cái tên Trương hắc tử ngốc này rồi <3 ;16

  10. Trương hồng nghĩa đáng yêu cute quá thể. Chắc anh sẽ nhập ngũ vì bách hợp quá. Phần này kiểu điền văn nhẹ nhàng chưa thấy mưu mô gì hết nè. Nhưng mình k chắc THN có phải là 1 phần hồn của Lý duyên tỷ hay không

  11. Nghĩa chỉ ngoài cứng gắng thôi chứ nội tâm mềm mại đã bị Hợp tỷ lấy mất rồi…chắc có lẽ Nghĩa ca sẽ đi tòng quân rồi quay về rước Hợp tỷ để tỷ được sống như ngày trước là tâm nguyện mới của ca ấy rồi…tấm chân tình này của ca mong là tỷ sẽ sớm hiểu…và cũng mong Nghĩa ca chính là Tỷ ca

  12. Truong hong nghia đáng yêu quá, mong bach hợp nhận ra, nhưng đáp lại chắc ko d quá, còn ly duyên tỷ nữa mà.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: