Bia Đỡ Đạn Phản Công – Anh hùng cái thế của ta 09+10

10

Anh hùng cái thế của ta 09

Edit: Mèo Ú

Beta: Sakura

Trong lòng Trương Hồng Nghĩa đang nghĩ chuyện mờ ám lại bị Bách Hợp quát nên giật mình, tay run lên lược cầm trong tay rơi xuống giường, hắn cuống lên nắm chặt trong tay, giống như sợ bí mật trong lòng bị người biết, trong lòng như có con nai đang chạy loạn, quả thực có thể so với lúc đánh nhau bị người ta bao vây, sắc mặt hắn trướng đến đỏ bừng, có chút thẹn quá hóa giận, kêu lên:
“Quản ta làm gì! Chuyện của nam nhân, ngươi không được hỏi!” Mặc dù hắn to giọng nhưng trong giọng nói lộ ra chột dạ đến bản thân Trương Hồng Nghĩa đều có thể nghe ra, rất sợ Bách Hợp hỏi tới, nên  vội nói: “Được rồi được rồi, ngươi không ngủ, ta còn phải ngủ!” Nhìn hắn giống như núi nhỏ núp trong chăn, từ góc độ Bách Hợp nhìn sang, một đầu tóc xù, tóc thường xuyên không gội, trong trí nhớ cuả Chu Bách Hợp hắn luôn có bộ dạng lôi thôi như vậy, nhưng không biết tại sao, lúc này phối hợp với bộ dạng chột dạ kia của hắn thì trông càng buồn cười.
Dưới ánh chập chờn mờ ảo, mới bắt đầu Trương Hồng Nghĩa còn chưa buồn ngủ, nhưng bởi vì trong phòng nhiều thêm một người thêm một ngọn  đèn,không biết tại sao bộ dáng lúc Bách Hợp thêu thùa may vá lại làm cho lòng hắn an bình đến thế, một đại nam nhân như hắn luôn luôn không sợ trời không sợ đất cho dù có chết cũng không sợ, nhưng bây giờ một nam nhân như hắn, lại phải  cần một nữ nhân đem đến cho hắn cảm giác an bình, hắn không biết mình ngủ lúc nào, buổi sáng khi tỉnh lại, bình thường Bách Hợp sẽ dậy muộn hơn hắn, nhưng hôm nay  lúc hắn vừa dậy thì cô xoa xoa mắt cũng dậy theo.
“Ngủ tiếp đi, sớm như vậy, ngươi dậy làm gì?” Buổi sáng trời rất lạnh sương mù nhiều, Trương Hồng Nghĩa thân thể khỏe mạnh, buổi tối lúc ngủ đắp chăn mỏng hắn cũng có thể ngủ được, nhưng Bách Hợp không giống vậy, lúc cô đứng dậy người run lên cầm cập , một mặt hà hơi vào hai lòng bàn tay, một mặt giậm chân, lúc Trương Hồng Nghĩa bảo cô ngủ. Cô lắc lắc đầu: “Ta dậy  đun  chút nước.”
Trương Hồng Nghĩa vừa nghe lời này. Chỉ cho là cô muốn cho đun nước rửa mặt mình, hắn nhịn không được cười ‘Hắc hắc’, giơ tay lên gãi đầu:
“Đun nước làm gì? Nữ nhân chính là phiền phức, ngươi ngủ đi. Ta lấy chút lạnh rửa  mặt là được rồi.Với thân thể kia của ngươi nếu như bị nhiễm lạnh,ta lại còn phải hầu hạ ngươi .” Trong phòng không đốt đèn, chỉ có ánh trăng mông lung chiếu qua cửa sổ ở mái nhà rơi vào trên người hắn.Thân ảnh cao lớn như tượng sắt của hắn, đem tia sáng chặn lại .
Đêm qua Bách Hợp đã vá xong áo cho hắn bây giờ đang để ở bên cạnh ngăn tủ, hắn cẩn thận từng li từng tí giơ tay sờ, như sợ mình sờ sẽ làm hỏng y phục mất vậy, biểu tình nhìn rất thành kính, ánh mắt lộ ra chút ngây ngốc. Hắn vuốt vuốt y phục, rất muốn mặc, lại có một chút luyến tiếc, cuối cùng vẫn là Bách Hợp nhìn hắn ngáp một cái:
“Ngươi mặc vào xem có vừa người không, ta đã sửa dưới nách cùng eo một chút.”
Kỳ thực tối hôm qua sửa y phục cũng không tốn thời gian  lắm, phiền toái nhất chính là Bách Hợp chú ý tới thân hình cao lớn của Trương Hồng Nghĩa, bộ y phục này hẳn đã mua từ lâu rồi, lúc hắn mặc lên người nhìn có chút nhỏ, lúc giơ tay lên hoặc hoạt động mạnh một chút, rất dễ bị rách. Áo quá nhỏ, thứ nhất hắn mặc không thoải mái, thứ hai cô sửa lại cũng dễ, vì vậy Bách Hợp giúp hắn may áo rộng ra một chút rồi vá một ít vải vụn thêm vào, lại lấy vải dư may chỗ eo rộng ra, làm cái này tốn mọt chút thời gian, cho nên khi trời gần sáng cô mới đi ngủ.
Lúc này Bách Hợp bảo Trương Hồng Nghĩa thử, Trương Hồng Nghĩa nghe lời ‘Ai’ một tiếng rồi mặc quần áo vào người mình, hắn vừa mặc vào, liền cảm giác được y  phục có chỗ khác. Trước kia nơi nách và thắt lưng có chút chặt, nhưng bây giờ rất rộng rãi, hắn thử nâng nâng cánh tay, không còn căng lên giống như trước, hắn sững sờ một chút, đưa tay sờ sờ y phục của mình, cúi thấp đầu, trong lúc nhất thời nói không nên lời.
Còn chưa từng có người nào chú ý tới hắn giống như Bách Hợp, cũng không phải là Trương Hồng Nghĩa không xuất chúng, mặc dù hắn không có xuất thân cao quý, cũng không có vẻ ngoài anh tuấn, càng không có một bụng thơ văn, bề ngoài của hắn  rất dọa người, từ nhỏ đến lớn người sợ hắn rất nhiều, bình thường ở trong đám người, hắn là người nổi bật nhất, từ nhỏ đến lớn hắn luôn là thủ lĩnh, khi người ta nghĩ đến hắn, đầu tiên là thấy  hắn cường tráng cùng hung hãn, lúc hàng xóm láng giềng nghĩ đến hắn, đầu tiên nghĩ đến là quả đấm cùng giọng nói oang oang của hắn, lúc các huynh đệ nghĩ đến hắn, thích tính tình thẳng thắn nghĩa khí của hắn, lúc uống rượu cho tới bây giờ hắn đều trả tiền, cho dù là lúc cha mẹ hắn qua đời hắn cũng đủ cường đại để sống tốt tại cái đất doanh châu này.
Không có người giống như Bách Hợp, chú ý tới y phục của hắn bị chặt,một đại nam nhân như hắn, không giỏi may vá, y phục  bị chặt cũng ngại sửa lại, lại không có bạc để mua cái mới cố gắng kéo lỏng áo ra, thời gian lâu dài nhân gia liền cho rằng hắn không có gì phải lo, đại gia với hắn ấn tượng càng không xong.
Mọi người chỉ biết hắn mặc y phục không chỉnh tề, làm người thật đáng sợ, không ai quan tâm đến thật ra là do y phục của hắn không vừa người, chính hắn cơ hồ cũng quên mất việc này, thế nhưng Bách Hợp lại chú ý tới, hơn nữa cô một câu cũng không nói, cứ như vậy sửa y  phục cho mình .
Trương Hồng Nghĩa quay lưng lại, ánh mắt tìm tòi, hai mắt Bách Hợp híp lại còn chưa có tỉnh ngủ hẳn,nhìn không rõ thần sắc trên mặt hắn, cô còn chưa được tỉnh ngủ, ngáp một cái, gần đây không có thời gian luyện tinh thần luyện thể thuật, thời gian Trương Hồng Nghĩa ở nhà rất nhiều, không giống với tình tiết trong truyện hắn mỗi ngày đều ra cửa cùng các huynh đệ uống rượu đến buổi chiều, buổi tối còn phải đi ra ngoài uống mấy lần, bây giờ buổi sáng hắn bán xong thịt heo liền trở về, cũng không dừng bên ngoài, bởi vậy khi hắn trở về Bách Hợp còn chưa luyện xong một bộ thuật tinh thần luyện thể thuật, cho nên không tiến triển được bao nhiêu,tối đa chỉ có thể làm cho thân thể tốt hơn một chút mà thôi.
Bởi vậy cô còn sợ lạnh, lúc kéo chăn ra, khí lạnh buổi sáng phả  lên người, cô ôm vai xuống giường, Trương Hồng Nghĩa nhìn thấy , liền trách cô:
“Ta đã nói ngươi không cần phải dậy, lại không nghe lời, có người vợ nào giống như ngươi không.” Bách Hợp không để ý tới hắn, chỉ phân phó hắn đem hai bó củi đến, hắn còn có chút luyến tiếc bộ y  phục mới may của  mình, thấy cô bướng bỉnh, đành phải lấy áo khoác vào rồi đi ra ngoài, một lúc sau hắn liền ôm một bó củi lớn tiến vào, Bách Hợp đã chùi nồi sạch sẽ, lấy một nồi nước đầy bắc trên bếp rồi .
“Sao phải đun nhiều nước như vậy?” nước trong vại đã bị  múc đến đáy, Trương Hồng Nghĩa nhìn nhìn, lấy thùng đi múc hai thùng nước lúc về nước trong nồi đã sôi rồi, hắn múc ra một thùng nước nóng, Bách Hợp ra hiệu hắn đem ra ngoài, hắn nghe lời làm theo,còn chưa hiểu ra sao, Bách Hợp bưng ghế ra, đặt mông ngồi lên, ra hiệu hắn ngồi xổm người xuống.
Hắn thành thành thật thật ngồi xuống, cái tư thế này cách Bách Hợp rất gần, hắn có thể nhìn thấy hai cái chân nhỏ của cô để bên ghế, đôi chân nhỏ dưới váy kia chỉ dài bằng sải tay của mình, cho dù chỉ đi một đôi giày vải cũ, nhưng vẫn rất đẹp.
Giờ khắc này Trương Hồng Nghĩa đột nhiên cảm thấy có chút bất lực, cô vốn xuất thân hậu phủ, mình căn bản không xứng với cô ,đôi chân này của cô không nên đi một đôi giày như thế, nếu như cô đi giày như những phụ nhân  trong thành kia thì nhất định cô không thua kém bất cứ người nào, lúc đầu hắn còn kêu gào trước mặt cô, nói sẽ không để cô kém hơn so với những người khác, nhưng trên thực tế cô đi  theo mình, cô ăn không nhiều,mặc không có mặc bao nhiêu, tuy cô luôn nói không lấy hắn nhưng lại thay hắn làm cơm vá y phục…
Trương Hồng Nghĩa do dự , trong miệng thì thầm: “Mới sáng sớm , còn không chịu an phận, còn lăn qua lăn lại không để người ta được yên, ta còn phải ra ngoài giết heo, nữ nhân các ngươi thật phiền phức nhiều chuyện .” trong miệng hắn không chịu thua nói, trên thực tế lại làm theo lời Bách Hợp ngồi xổm xuống , hắn nửa điểm không tình nguyện cũng không có, lúc hắn nhìn như không kiên nhẫn nói lời này, trong mắt của hắn thậm chí còn mang theo ý cười.
Bách Hợp ngồi ở trên ghế, giơ tay muốn gỡ khắn vuông trên đầu hắn xuống, hắn vô ý muốn trốn, Bách Hợp nâng lên tay ‘bốp’ một tiếng lên trán hắn, “Đừng tránh.” động tác này cô đánh thật trôi chảy, mặt Trương Hồng Nghĩa đỏ rần, hắn chỉ cảm thấy lúc trán mình bị cô đụng tới, giống như đụng phải bông mềm mại, bàn tay lạnh lẽo kia, càng lộ ra sự non mềm của lòng bàn tay thiếu nữ.
Mấy ngày nay cô nấu cơm làm việc nên tay thô một chút,nhưng đem so sánh với hắn thì vẫn mịn màng hơn nhiều, trong lúc nhất thời tâm thần hắn dập dờn, lại không kịp phản ứng cô là đang đánh mình , ngược lại tim thoáng cái liền đập liên hồi, cái loại đó xúc cảm theo Bách Hợp rút tay ra, dường như còn lưu lại ở trên trán hắn hắn, hắn giơ tay bưng đầu, giống như là muốn đem loại cảm giác này lưu lại, thật lâu đột nhiên như là nhớ ra cái gì đó,mặt  đỏ bừng lên:
“Ngươi cái bà nương này, thật không biết xấu hổ!”
“Xấu hổ cái gì xấu hổ? Xấu hổ cái gì xấu hổ?” Hắn ngồi xổm ở trước mặt mình, vừa lúc Bách Hợp giơ tay lên túm tai hắn, túm làm cho hắn ôi ôi kêu đau, lại không dám trốn, Bách Hợp thuận tay lôi tóc hắn, đem khăn trên đầu của hắn kéo xuống, tóc lộn  xộn  bên trong liền xõa ra: “Lần trước ngươi kéo nhiều tóc ta xuống như vậy, giờ ta chỉ gãi đầu ngươi thôi, ngươi trốn cái gì, ngươi còn sợ ta ăn ngươi sao?”
Tóc hắn giờ đã cứng thành một đoàn,không biết bao lâu rồi chưa gội , Bách Hợp vỗ đầu hắn, ra hiệu hắn cúi đầu, dường như hắn ý thức được cái gì, ngạnh cổ không chịu, còn một bộ tráng sĩ không thể chịu nhục: “Muốn làm gì? Ta phải đi giết heo, lát nữa ra ngoài tóc tai bù xù,còn ra thể thống gì nữa? Ta cũng không nữ nhân mấy người, ta không muốn gội,đại trượng phu …” Trương Hồng Nghĩa nói còn chưa dứt lời, Bách Hợp cười lạnh hai tiếng, cầm bầu nước lên, múc một bầu nước, ‘ào’ một tiếng liền đổ lên đầu hắn.

 

Anh hùng cái thế của ta 10

Trương Hồng Nghĩa còn đang nói chuyện, không ngờ tới cô lại đột nhiên giội nước, làm mặt hắn đều là nước, hắn lau mặt,nhìn  như một con chó rơi vào trong nước, né đầu muốn tránh, nhưng tóc đang bị Bách Hợp nắm ở trong tay, hắn muốn giãy ra, lại sợ làm cô ngã ra khỏi ghế,lúc hắn giãy giụa Bách Hợp lấy nước giội làm ướt tóc, lại dùng bồ kết giúp hắn xoa lên đầu hắn, nước từ đầu hắn chảy xuống mặt, hắn lớn tiếng kêu lên,hắn kêu lên như thế làm trong lòng Bách Hợp sinh ra cảm giác thành tựu cùng sảng khoái, thẳng đến lúc dội hết hai thùng nước, thì đầu Trương Hồng Nghĩa mới gội được sạch sẽ .
Sắc trời lúc này đã sáng rõ, đầu hắn lúc này rối bời tóc hắn lúc này còn ướt  dán lên hai bên má,gương mặt vốn đã rất to của hắn bây giờ thoạt nhìn còn to hơn, quần áo trên người đều bị ướt, hắn một mặt giũ nước trên người t, một mặt khóc không ra nước mắt nói: “Nhìn chuyện tốt ngươi làm đi, y phục ướt hết rồi.”y phục Trương Hồng Nghĩa đang mặc là hôm qua Bách Hợp may giúp hắn, lúc trước nấu nước hắn còn luyến tiếc mặc, chọn lựa mãi mới mặc vào, không ngờ bị Bách Hợp kéo đi gội đầu, hắn còn chưa kịp mặc đi theo khoe khoang với các huynh đệ, lúc này hiển nhiên là không thể mặc tiếp được nữa rồi, hắn giũ hai cái, có chút há hốc mồm, đầu hắn ướt sũng thả lên người, mặc dù vẫn là bộ dáng hung thần ác sát như thường ngày, nhưng không biết có phải do bây giờ hắn đang nhếch nhác hay không, mặc dù tiếng nói vẫn lớn, nhưng khí thế lại yếu đi rất nhiều:
“Nhìn xem chuyện tốt ngươi làm, quả thực coi trời bằng vung, không ngừng đánh ta, bây giờ lại còn nhéo tai túm tóc ta nữa, có nữ nhân nào hung dữ không nói đạo lý giống như ngươi …” Trong miệng hắn nói không ngừng, có chút đau lòng sờ sờ lên y phục  trên người. Bách Hợp không không có sợ hãi, ngược lại nhịn không được cười .
Sắc trời xác thực không còn sớm, Trương Hồng Nghĩa cũng không dám trì hoãn thêm nữa, chỉ sợ lỡ mất việc, nhìn Bách Hợp nhàn nhã thu thập thùng cùng ghế, hắn nói tới nói lui, cuối cùng vẫn thay cô mang mấy thứ này mang vào nhà, nhịn đau đi đổi y phục, lúc gần đi còn căn dặn:
“Phơi quần áo cho ta, buổi chiều ta muốn mặc .” Hắn một lòng muốn ở trước mặt các huynh đệ khoe khoang mình lấy được  vợ, có người giúp mình may vá quần áo . Thấy Bách Hợp gật đầu, còn có chút không tin, tự mình  gác quần áo ở trên lò, đem than chưa đập tắt hoàn toàn để hong y phục. Mới vội vã cầm dụng cụ giết heo của  mình. Rồi luống ca luống cuống khóa cửa đi ra ngoài .
Hắn đi rồi nhưng Bách Hợp cũng không có buồn ngủ, y phục trên lò của hắn phát ra mùi hôi, bị khói hun một hồi thì càng hôi hơn.
Quần áo kia cũng không biết là bao lâu rồi chưa giặt , Bách Hợp không để ý đến lời dặn của Trương Hồng Nghĩa, liền lấy nước nóng đi rửa mặt, ném quần áo vào chậu ngâm , chuẩn bị ngâm một lúc rồi giặt, rồi mới về phòng bắt đầu luyện thuật luyện thể.
Có điều hôm nay Trương Hồng Nghĩa trở về cũng rất sớm, khi hắn trở về không chỉ có một người,lúc nghe thấy tiếng bước chân vang lên, Bách Hợp chậm rãi thu động tác của mình, đầu kia liền vang lên tiếngTrương Hồng Nghĩa mở khóa cửa, tiếng một nam nhân xa lạ vang lên:
“Đại ca, nghe nói vài ngày trước ngươi ôm về một tân nương tử, giấu thật kỹ, huynh đệ chúng ta mấy lần nói muốn đi qua uống chén rượu mừng mà ngươi không cho, hôm nay khó có được lúc rảnh rỗi, sao lại mời huynh đệ ta tới cửa?”
Giọng nói rất to, người còn lại sau đó liền mở miệng: “Người dịch quán nói là nữ quyến của một phạm quan, ta nghe rõ ràng, nếu là có thể nuôi sống được, đại ca tốt xấu gì cũng được coi như là ngủ qua với một cực phẩm nữ nhân, kiếp này là hưởng đủ phúc rồi, cô nương như vậy, trước đây cho dù là tri huyện lão gia của Doanh châu chúng ta cũng không nhất định có được … Ôi!” Hắn nói còn chưa dứt lời thì tiếng mở khóa liền dừng lại, nam nhân đang nói chuyện bị người đánh, Bách Hợp ở trong phòng nghe được cũng không rõ ràng, chỉ nghe được bên ngoài nam nhân nói chuyện có chút kinh hoảng kêu:
“Đại ca, sao ngươi lại đánh người?”
“Ta nói ngươi miệng chó nói không nhả ra  được ngà voi! Ở trước mặt người phụ nữ của ta thì thành thật một chút đi, tri huyện lão gia tính là cái gì? Ngươi còn dám nói hươu nói vượn, lão tử đem răng của ngươi nhổ hết ra bây giờ!” Trương Hồng Nghĩa có chút nóng nảy, giọng nói  hung ác hơn bình thường rất nhiều, lúc này trong giọng nói lộ ra mấy phần âm lệ, mấy người còn lại như là kéo hắn lại ,khuyên can: “Ôi đại ca, Lục lão tam miệng thối, hắn thuận miệng nói một chút , mọi người đều là huynh đệ, từ nhỏ cùng lớn lên , ngươi còn không biết tính hắn sao ? Cần gì phải tính toán với hắn?”
“Đại ca…” người được gọi là Lục lão run rẩy kêu một tiếng, Trương Hồng Nghĩa lúc này mới hừ một tiếng, còn có chút giận còn sót lại chưa tiêu: “Ta cảnh cáo ngươi Lục lão tam, lần tới nếu như lại để ta nghe thấy những lời như thế,lão tử liền đánh ngươi ! Kiếp này không làm huynh đệ với ngươi nữa!”
“Được rồi được rồi đại ca, lúc trước nói một tiếng huynh đệ, một đời huynh đệ , đại gia không phải nói, không cầu sinh cùng năm cùng tháng, chỉ cầu chết cùng tháng cùng năm sao, chẳng qua chỉ là một nữ nhân mà thôi, tam ca chính là có lỗi, đại ca giáo huấn hai câu thì thôi, lời không làm huynh đệ này, vạn vạn không thể lại nói , quả thực là bị thương huynh đệ đích tình …” Một giọng nam nhã nhặn nói một câu, hắn cùng với trước mấy người hiển nhiên phân lượng bất đồng, bởi vì sau khi hắn nói xong lời này, Trương Hồng Nghĩa cười lạnh hai tiếng, tiếng mở khóa một lần nữa lại vang lên: “Lão nhị ngươi cũng không nói nữa, lão tử mời các ngươi đến uống rượu, là cho các ngươi ra mắt chị dâu , không phải để các ngươi tới nói xấu nàng ấy, nếu như khinh thường nàng ấy chính là khinh thường ta, khinh thường ta còn làm huynh đệ kết nghĩa gì nữa, sớm đi đi, miếu này của ta nhỏ, dung không được đại phật như các ngươi!”
“Đều nói nhảm thôi mà, đại ca bớt giận.”
Bên ngoài lại  vang lên tiếng khuyên can, Bách Hợp ngồi ở trong phòng, lại có chút sửng sốt .

Chu Bách Hợp đã từng gặp mấy người huynh đệ này của Trương Hồng Nghĩa qua mấy lần. Trương Hồng Nghĩa kết giao đủ hạng người, nhân vật dạng gì chỉ cần vừa ý của hắn thì hắn liền kết giao rồi uống rượu, Bách Hợp cùng hắn chung sống một thời gian, cũng thăm dò được một chút tính cách của hắn, người như hắn bằng hữu nhiều, cũng không phải chuyện lạ.
Trong nội dung truyện Chu Bách Hợp không hề thích mấy huynh đệ kết nghĩa này củaTrương Hồng Nghĩa, người cùng Trương Hồng Nghĩa đi lại, đa phần đều không quen mặt, mỗi lần Chu Bách Hợp nhìn thấy tận lực trốn , mới đầu Trương Hồng Nghĩa còn mời bạn về, thời gian lâu dài, thấy nàng ấy ngay cả mình đều muốn né tránh, mỗi lần nói chuyện với hắn luôn sợ sệt, nói chi đến việc gặp mấy huynh đệ kia của hắn, nhìn hắn như người tùy tiện, nhưng kì thực cũng không phải người ngốc, tự nhiên cũng không tiếp tục mang huynh đệ về nữa.
Chỉ là hắn có mấy huynh đệ kết nghĩa thì Chu Bách Hợp lại biết được, hắn tổng cộng cùng bảy người kết bái huynh đệ, hắn lớn tuổi nhất, nắm đấm ở trong mấy người cũng mạnh nhất nên được xưng là lão đại, huynh đệ tám người quan hệ vô cùng tốt, Trương Hồng Nghĩa bình thường đi uống rượu toàn đi cùng bọn họ, ở trong mấy người này, chỉ có Đại lục tử có đọc sách, là một sai dịch, mấy người còn đều là lưu manh trên phố, suốt ngày trêu gà trộm chó.
Đóng cửa lại, mấy người đi vào khỏi trong viện, cửa lớn bên ngoài phòng được mở ra, Trương Hồng Nghĩa vẫn còn giận, mọi người cũng không dám ầm ĩ muốn gọi chị dâu ra chào, hắn hừ một tiếng, ánh mắt hướng lên trên bếp lò, vốn là muốn khoe áo mới của mình,ai ngờ bây giờ lại không thấy đâu, cái áo trước lúc hắn ra cửa treo ở trên bếp lửa bây giờ không cánh mà bay, Trương Hồng Nghĩa cũng bất chấp mình đang nổi giận, vội vã sốt ruột kêu lên:
”Vợ, áo của ta đâu?”
Hắn vừa dứt lời, Bách Hợp từ trong phòng ra, mấy người nghe thấy tiếng bước chân quay đầu nhìn, liền thấy một thiếu nữ vóc người nhỏ nhắn xinh xắn đi ra, chỉ vào cái thùng ở góc phòng:
“ Ta đem đi ngâm rồi.”
Trương Hồng Nghĩa vừa nghe lời này, gấp đến độ tròng mắt đỏ lên: “Buổi sáng ta nói, hơ cho khô thôi mà, sao ngươi lại lấy đi ngâm?” Hắn sốt ruột nên tiếng nói rất lớn, mấy người nghe giống như đang phát giận rống lên, hắn vừa rồi còn đang phát hỏa, mọi người rất sợ hắn dưới cơn nóng giận đem tiểu nương tử nũng nịu kia đánh một cái mất đi một nửa mạng nhỏ, đang muốn mở miệng khuyên bảo, lại thấy Bách Hợp liếc mắt nhìnTrương Hồng Nghĩa một cái, nam nhân vừa rồi còn hung hãn dị thường, vừa bị cô nhìn thì vô thức nhỏ giọng xuống: “Nói hơ khô là có thể mặc, ngươi đem đi ngâm làm gì?”
“…”Lục lão tam vừa bị đánh bưng ngực, vừa rồi hắn bị Trương Hồng Nghĩa một quyền đánh vào hai bên má, lúc này nghe người ta nói nói đều có chút ‘Ong ong’ , lồng ngực bị hắn đạp một cước, lúc này hô hấp còn đau, vừa rồi còn là nam nhân hung thần ác sát, bây giờ ở trước mặt tiểu nương này lại ngoan ngoãn dịu dàng như chó con, không giám nói lớn tiếng, trong lòng hắn giận mà không dám nói, chỉ ho hai tiếng không dám ra đầu.
“Lấy đi ngâm, buổi chiều ta sẽ giặt .” Bách Hợp nhỏ giọng nói hai câu, hắn có chút đau lòng, nhưng nhìn quần áo đang ngâm, lúc này cũng không thể làm được gì .
Mấy người về sớm, lúc này còn chưa nấu cơm, trong phòng chật hẹp, mấy huynh đệ ra ngồi ở cửa viện, rượu đã sớm mua , hôm nay hắn mang móng giò heo về, còn mua một chút đậu tằm, Bách Hợp nhóm lửa làm cơm, Trương Hồng Nghĩa ngồi cùng mấy huynh đệ, lúc nghe trong phòng truyền đến tiếng nhóm lửa, chốc chốc truyền đến thái rau thanh, trong lòng giống như bị mèo cào.
Trước đây hắn thích cùng một đám các huynh đệ uống rượu ăn thịt, nhưng lúc này không biết thế nào , lại cảm thấy bình thường không có đám huynh đệ tới quấy rầy, hắn cùng Bách Hợp cũng rất tốt, lúc này nửa ngày không nghe thấy tiếng cô nói chuyện, Trương Hồng Nghĩa có chút đứng ngồi không yên, trong phòng có rất nhiều nồi nặng, không biết cô có bưng được không, đao cũng lớn, hôm nay thịt mang về còn có xương, ngón tay cô nhỏ da mỏng thịt mềm , nếu như không cẩn thận chặt phải, đoán chừng lại khóc nhè mất.
Trong lòng hắn nghĩ ngợi lung tung , không biết có phải trong lòng không yên hay không, đang lo lắng cô sẽ bị thương, ngồi cũng ngồi không yên, đang muốn muốn tìm cái cớ đi vào, đột nhiên nghe thấy Bách Hợp trong phòng gọi ra:
“Trương Hồng Nghĩa.”

Lấy ta chi linh, độ nàng chi hồn; lấy thần nguyên của ta dưỡng sinh cơ của nàng

Discussion10 Comments

  1. Trương Hồng Nghĩa bị Bách Hợp làm cho cảm động rối tinh rối mù rồi. Bách Hợp sửa áo cho hắn mặc vừa người. Tuy chỉ là áo cũ nàng dùng mấy mảnh vải rách vá lại nhưng cũng làm cho Trưởng Hồng Nghĩa cảm thấy ấm áp vô cùng. Hắn định đem khoe với huynh đệ nhưng không ngờ bị ướt làm hắn ta ỉu xìu, mắc cười quá. Trương Hồng Nghĩa đã biết bảo vệ không cho ai nói xấu Bách Hợp cho dù là huynh đệ của mình.
    Cảm ơn editors

  2. Trương hắc tử biết bao che người nhà gòi a, phải tuyên dương mới được! Bình thường thì tai to mặt lớn về nhà vợ hỏi 1 câu là co rúm người lại liền, trung khuyển the nô, cái danh này hắc tử huynh nhất định phải gánh nhé

  3. Sao nghe họ Trương ở dơ quá zậy, đầu tóc không biết đã bao lâu không gội tóc bết cứng cả lại, người ta tốt bụng gội cho lại còn cự nự. Áo bị ướt không giặt lại đem phơi lên cho khô, mặc vào chắc thúi banh xóm quá chời. Nói chung họ Trương rất cần phụ nữ để quán xuyến và dạy dỗ hắn luôn, cỡ như Hợp tỷ mới vừa. Thanks nhóm dịch nhé!

  4. Tên THN cũng dễ thương phết nhỉ? haha, mà bên ngoài thì dữ tợn vậy mà lại sợ vợ kìa,hehe, giờ lại thích BH thật lòng nữa, nếu trước đây nguyên chủ bỏ cái tự tôn kia xuống và nhìn thẳng vào thực tế một chút thì có lẽ không có kết cục thảm thế kia, sợ là nhiệm vụ này BH sẽ khó mà hoàn thành được

    tks tỷ ạk

  5. Hihi đúng là chồng ngoan. Lo đủ thứ cho vợ hết á. Trước mặt bạn bè thì hung thần ác sát. Trước măjt vợ thì nhũn như chi chi. ;97 BH ơi tỷ giỏi quá

  6. Chậc chậc…. sợ vợ cũng k phải hạng vừa đâu nha. Liếc mắt cái là tự giác hà… cưng gê nơi lun í

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: