Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục – Q07- Chương 791+792

5

  Chương 791: Gài tang vật vu oan 

Edit: Tâm Tĩnh

Beta: Tiểu Tuyền

Mấy người trưởng lão khác đã chạy tới, Vu Quan đang câu thông cùng tổ linh để thử hỏi thăm chuyện đã xảy ra vừa rồi. Trưởng lão Hắc Sùng Minh đã từng thấy tận mắt khả năng của tổ linh, lúc này trái tim không khỏi thót lên tới cổ họng.

Hai đầu tổ linh chuyển động trong phế tích chốc lát, thân hình đột nhiên như cát sỏi tản ra quấn lấy giao nhau chung một chỗ tạo thành một mảnh sương mù màu đen. Ngay sau đó, đám sương mù kia từ từ phân chia, dần dần mô phỏng ra bộ dáng kiến trúc một tòa nhà, ngay sau đó trong kiến trúc đã có người bắt đầu đi lại.

Người sáng suốt vừa nhìn cũng biết, đây là phòng Đại Mục Thủ trước khi chưa bị phá hủy! Tổ linh đang muốn dùng biện pháp này để suy diễn ra tất cả những gì đã phát sinh lúc trước ở chỗ này. Hắc Sùng Minh âm thầm nuốt nước miếng một cái, may mà vẻ mặt mọi người đều giống hắn không khác nhau lắm, hắn có vẻ khẩn trương cũng không lộ vẻ quá chói mắt.

Kiến trúc do khói hóa thành mới vừa thành hình, bên trong có một bóng dáng màu đen thoạt nhìn rất giống Đa Mộc Cố. Kết quả trong lúc mọi người đang nhìn chăm chú, kiến trúc đó đột nhiên lại trống rỗng thay đổi, sau đó ngưng hình, sau đó lại trống rỗng biến đổi . . . Hiển nhiên tổ linh nỗ lực mấy lần đều không thể tái diễn lại cảnh tượng cũ lúc đó. Cuối chúng buông tha, một lần nữa ngưng đọng ra hình người.

Vu Quan cùng chúng lẩm bẩm mấy câu, quay đầu nói với các trưởng lão: “Tổ linh cũng không cách nào làm xuất hiện cảnh tượng lúc đó rồi. Tất cả dấu vết hồn phách lưu lại cũng bị lực lượng mạnh mẽ nào đó xóa đi. Việc này chỉ có người rất quen thuộc với tộc tổ linh ta mới làm được.”

Lúc này Hắc Sùng Minh giơ gậy gõ mặt đất khiến mọi người chú ý, mới hắng giọng một cái nói: “Đây là người may mắn còn sống sót ở bên trong.” Hắn đỡ thị nữ ra, vẻ mặt ôn hoà nói: “Chớ sợ, nói tất cả những gì ngươi chứng kiến, đều nói hết ra.” Thị nữ lại cảm thấy Hắc Sùng Minh cầm lấy tay mình siết chặt, biết hắn đang cảnh cáo mình, vì vậy bình tĩnh lại nói những gì mình thấy một lần.

Nàng vừa nói xong, mọi người đều hai mặt nhìn nhau, có chút khó có thể tin. Có tâm phúc của Đa Mộc Cố đột nhiên nói: “Những khác người ở trong đây đều chết hết, làm sao ngươi lại không có chuyện gì?”

Thị nữ này trong mắt lập tức hiện lên nước mắt: “Nô tỳ cũng không biết. Khi đó nô tỳ từ bên ngoài trở về, đại khái, đại khái nô tỳ cách khá xa một chút?Chủ nhân gầm lên giận dữ, nô tỳ lập tức bị chấn động tới ngất đi, là Hắc trưởng lão đã cứu nô tỳ.”

Hắc Sùng Minh kịp thời nói: “Ta tìm được nàng, thất khiếu nàng ta đều đang chảy ra máu, đút một liều tề bách thảo hoàn mới miễn cưỡng cứu về.”

Vu Quan tiến lên dò xét gân mạch thị nữ một chút rồi cũng gật đầu nói: “Nàng ta nội phủ chấn động, khí huyết thiếu hụt tổn thương, bị thương rất nặng, đang được tác dụng của thuốc ổn định.”Lần này, mọi người cũng không dám nói cái gì nữa, cho dù có trong lòng người cảm thấy có cái gì đó không đúng nhưng nhất thời cũng nói không ra cái gì.

Trưởng lão đang kiểm tra vết thương của Đa Mộc Cố đứng lên nói: “Vết thương trên người Đại Mục Thủ giống như bị châm nhỏ ăn mòn. Hai huynh đệ thiên hồ phủ Phụng Thiên, ‘hồ châm’ Khánh Kị  và ‘liên hỏa’ Mịch La đều tiếng tăm lừng lẫy. Vết thương này bị kịch độc ăn mòn qua, máu thịt trong thân thể cũng bị tan chảy, quả thực rất giống hồ châm của Khánh Kị gây nên.”. Hắn thở dài nói: “Nguyên thần Đại Mục Thủ cũng đã tiêu tán, không cách nào cứu chữa để tới hỏi rõ ràng, hung thủ này thật ác độc!”

Đây chính là khái niệm tiên nhập vi chủ*. Cõi đời này thần thông có thể ăn mòn thân thể thật ra cũng không biết có bao nhiêu nhưng thị nữ vừa nói như thế, mọi người lại bắt đầu có mục tiêu rõ ràng.

* tiên nhập vi chủ: nghĩa đen là “điều gì tới trước sẽ giữ vị trí chủ đạo”, ý nói ấn tượng đầu tiên lúc nào cũng khắc sâu trong suy nghĩ, chi phối những hành động về sau của con người.

Lúc này đã có người đột nhiên nhớ tới nói: “Hôm nay sau giờ ngọ, Khánh Kị và Đại Mục Thủ còn tranh chấp trong điện, Đại Mục Thủ có chút tức giận, giọng nói rất cao.”Một gã cận vệ khác nói: “Không sai. Ta nghe bọn họ tranh luận, chính là điều kiện sau khi tộc ta gia nhập liên minh phía bắc. Công tử Khánh Kị nói tình thế khẩn cấp, hi vọng hiện tại chúng ta có thể phái binh lính đi trước, ủng hộ tiền tuyến phía bắc. Nhưng Đại Mục Thủ không chịu, nói tộc ta vạn dặm di dời cần nghỉ ngơi lấy lại sức đến vào thu mới có thể đi.”

Cái gọi ba người thành hổ.Chứng cớ mọi thứ đều chỉ hướng Khánh Kị, mọi người nói ra như vậy, rất nhanh cảm xúc của đám đông bị kích thích phẫn nộ. Hơn nữa dưới tình huống có người có lòng thúc đẩy, tin tức một truyền mười, mười truyền một trăm, lấy tốc độ chắp cánh truyền khắp tám hướng, cơ hồ trong ba canh giờ đã truyền khắp toàn thành.

Dù vậy trong lòng trưởng lão Kỳ Nam Tông vẫn rất trấn tĩnh tỉnh táo, giờ phút này vừa áp chế người trong tộc tức giận, vừa sai người đi mời Khánh Kị đến đây để hỏi rõ đầu đuôi. Dù sao đối phương ở xa tới là khách, Đại Mục Thủ cũng đã quyết định dời về phía đông, tại sao hắn lại muốn giết người cơ chứ? Nhưng mọi người lo lắng đợi hơn nửa canh giờ, người đưa tin mới báo lại nơi Khánh Kị ngủ lại đã sớm người đi nhà trống!

Nếu không phải chột dạ, ngươi chạy cái gì nha? Trong lòng mọi người đều thầm gầm thét một tiếng, cuối cùng chắc chắn ấn tội danh kia đến trên người Khánh Kị. Trưởng lão nhiều tuổi nhất cũng tức giận cơ hồ muốn túm đứt râu mép của mình: “Mau phái người đuổi theo!”

#####

Tối nay Khánh Kị tâm thần có chút không yên. Nước trà trong chén đã thấy đáy, hắn âm trầm nói: “Đầy vào!”

Tên đầy tớ nhỏ đứng hầu bên cạnh vội nắm ấm trà rót đầy.Linh trà này công tử mang từ trong tông đến, chỉ hai canh giờ đã dùng hết một bao lớn. Bình thường Khánh Kị vui giận không lộ, mặc dù giờ phút này ngồi yên không động nhưng lông mày nhíu chặt, mặt mũi xanh mét, bọn hạ nhân chưa bao giờ thấy hắn nôn nóng như vậy.

Từ xế chiều khi vừa phái ra phân thân Âm Cửu U, hắn cũng đã có chút thấp thỏm. Cô gái trong dịch quán thương nhân kia, đến cùng có phải Ninh Tiểu Nhàn hay không đây? Hắn thử kết hợp lại cô gái trong trí nhớ có đôi mắt như nước, ánh mắt linh động lương thiện với Cận Hạnh Nhi hắn nhìn thấy trong yến tiệc Đa Mộc Cố bắt đầu trùng khít nhưng lại cảm thấy có chút mơ hồ. Hắn đã phân phó phân thân Âm Cửu U, nếu như chứng thực phỏng đoán đó đúng cũng muốn bình tĩnh chớ nóng, chờ hắn thử nghĩ biện pháp đối phó nàng.

Chuyến này nàng dịch dung lẻn vào Kỳ Nam Tông, tất nhiên đánh chủ ý phá hỏng việc tộc Kỳ Nam dời về phía đông. Đa Mộc Cố một khi biết mục đích của nàng,sao lại bỏ qua cho nàng ta? Có lẽ mình có thể mượn sức mạnh của Đa Mộc Cố để đối phó nàng. Chỉ có điều muốn tên thô kệch kia thương hương tiếc ngọc, lúc ra tay đánh người giảm bớt hai phần lực lại có chút khó khăn. Hắn sớm biết nàng là thể chất vàng trong đá sỏi, mấy năm qua đệ đệ khắp nơi đối nghịch với hắn cũng không thể thu nàng vào tay, cuối cùng ngược lại nàng theo Hám Thiên Thần Quân. Nghe nói tên thần thú đó cưng chìu nàng cực kì, nói vậy nàng cũng phải tẩm bổ không ít.Không biết hiện tại mùi vị sẽ tiêu hồn bực nào? Nếu may mắn có thể nếm . . .Hắn vội vàng uống một ngụm nước trà nhưng mơ hồ có chút lo sợ, tựa hồ có chuyện xấu sắp xảy ra. Chợt có linh cảm như vậy số lần không nhiều lắm, mỗi một lần đều báo trước chuyện lớn sắp phát sinh, hắn không thể khinh thường được.

Khoảng cách Âm Cửu U phân thân rời đi đã qua hơn một canh giờ, theo lý thuyết hắn nên quay trở về. Cho dù chuyện giả mạo Phó Vân Trường bị khám phá, người đó cũng có thể ứng phó toàn thân trở lui mới đúng. Dù sao bản lãnh hồn tu vượt xa người thường có thể tưởng tượng.Lúc này ngoài cửa sổ chỗ hắn ở lại truyền đến tiếng ồn ào náo động, hơn nữa càng lúc càng lớn, càng ngày càng vang dội.

Khánh Kị cũng không phải người thích tham gia náo nhiệt, song chỉ sau một lúc, hắn thính lực bén nhạy vẫn thu thập được từ nhạy cảm từ bên ngoài truyền đến. Tỷ như”Khánh Kị”, tỷ như”con chó con bê”, hay nói hai từ này cùng một lần “Khánh Kị con chó con bê kia”. Bởi vì chân thân của hắn, Khánh Kị vốn không thích loại sinh vật “chó” này, huống chi ngữ khí tiếng người bên ngoài ác liệt như vậy, mắng lại khó nghe như vậy!

Chỉ có điều những thứ này đều thua chuyện kế tiếp hắn nghe được. Đây cũng là mấy người lỗ mãng vừa chạy vừa mắng, kết quả rất nhiều người trong tộc đều bị kinh động rối rít hỏi, mấy người kia liền nói: “Đại Mục Thủ của chúng ta có ý tốt mở tiệc chiêu đãi Khánh Kị, kết quả con chó con bê kia một câu không hợp lại âm thầm ra tay đánh lén ta Đại Mục Thủ!”

Người bên cạnh kinh hãi nói: “Đại Mục Thủ có chuyện không?”

Mấy người đàn ông kia khóc lớn nói: “Làm sao không có chuyện gì! Lão nhân gia ngài ấy trước ngực đều đinh đầy hồ châm của Khánh Kị, đã sớm tắc thở mà chết! Nghe nói Khánh Kị kia đang ở gần đây, ta muốn nhìn một chút con chó kia còn ở đó hay không? Ta muốn tự mình báo thù cho Đại Mục Thủ!” Đại Mục Thủ bỏ mình! Mọi người một trận ồn ào.

Khánh Kị nghe đến đó sắc mặt đột nhiên thay đổi. Tuy hắn luôn luôn tự xưng là định lực hơn người, giờ phút này cũng không nhịn được nữa, trong lòng thình thịch nhảy mấy cái: “Đa Mộc Cố chết bất đắc kỳ tử! Hơn nữa đối thủ còn vu tội này đến trên đầu ta!”

Hắn đột nhiên đứng lên đẩy cửa ra, đầy tớ phía sau vừa mới kêu lên”công tử” thì hắn cũng đã sải bước ra ngoài, bắt về một người đang ồn ào trên đường ném vào trong phòng.Hắn có đạo hạnh thâm hậu, người nọ là một đầu trâu yêu, bị tay hắn vừa nắm trên vai đã cảm thấy nửa người bủn rủn. Khánh Kị điềm nhiên nói: “Nói, ai bảo ngươi vu oan cho ta?”

“Ta vu oan gì cho ngươi….” Người này không hiểu ra sao nói nửa câu, mới đột nhiên kịp phản ứng: “Ngươi, ngươi chính là Khánh Kị!”

Hắn không có thời gian nghe người này chuyện phiếm, hấp tấp nói: “Ngươi tận mắt nhìn đến Đại Mục Thủ qua đời? Ở chỗ nào?”

Người này mắt đỏ bổ nhào lên, nắm đấm nện vào đầu Khánh Kị phảng phất như có thâm cừu đại hận. Khánh Kị lại lần nữa khống chế hắn, người kia đã điên cuồng liều mạng xông lên, đồng thời miệng hét lớn: “Hắn ở chỗ này, Khánh Kị ở chỗ này!”

Giọng nói lớn truyền đi thật xa, Khánh Kị vừa dùng thần thông đánh ngất xỉu người đó thì đã nghe được rất nhiều tiếng bước chân chạy về phía này, trong tiếng người hỗn loạn đột nhiên có người cất cao giọng nói: “Khánh Kị công tử, trưởng lão tông ta cho mời! Phiền toái ngài theo ta cùng đi.”

Hắn thốt ra lời này, trong lòng Khánh Kị lập tức trầm xuống: Đa Mộc Cố quả nhiên đã xảy ra chuyện. Nếu không sao lại đến phiên trưởng lão trong tộc tới “mời” hắn? Hắn xanh mặt, cắn chặt hàm răng tàn bạo phun ra ba chữ: “Ninh Tiểu Nhàn!”

Cận Hạnh Nhi nhất định chính là Ninh Tiểu Nhàn.Chỉ có nàng, không chỉ có thù riêng, còn có công oán với hắn. Ẩn Lưu và Âm Cửu U thế như nước lửa. Chỉ có nàng, mới có bản lãnh ở trong thành thần không biết quỷ không hay giết chết Đại Mục Thủ, còn công khai giá họa đến trên người hắn!

Trừ cô gái đó, hắn không nghĩ ra nơi này còn có ai sẽ nhằm vào hắn như vậy.Nghĩ tới đây, hắn trong đầu bỗng nhiên hiểu rõ. Đúng rồi, đúng rồi, tứ đệ của Đa Mộc Cố- Xích Ngột Dịch đột nhiên trở về tông, chắc cũng do cô gái đó giở trò quỷ đi? Nếu không sao lại trùng hợp như thế.Trước lúc Đại Mục Thủ chết đi, Xích Ngột Dịch vừa lúc không biết từ góc nào xuất hiện ra thử máu quay về tông môn. Chỉ hận khi đó hắn không nhìn ra quỷ kế của nàng: chỉ cần Đa Mộc Cố chết, Xích Ngột Dịch kế vị, Kỳ Nam Tông tất nhiên sẽ không dời về phía đông.

Hơn nữa lúc này hắn vừa vặn làm khách trong Kỳ Nam tông, chỉ cần giá họa cho hắn, từ đó Kỳ Nam Tông sẽ xem hắn – Khánh Kị và liên minh phía bắc như kẻ địch lớn suốt đời, không tiếp tục gia nhập.Tốt một kế rút củi dưới đáy nồi!

            Chương 792: Một báo trả một báo

Nhưng mà nghe tên ngu ngốc này vừa nói, vết thương Đa Mộc Cố đều do hồ châm của hắn gây thương tích. Nếu Ninh Tiểu Nhàn vu oan cho hắn, nói vậy đã chuẩn bị không ít hậu chiêu, bảo đảm mọi thứ đều có thể làm hắn ngậm bồ hòn làm ngọt. Hiện tại dù hắn đi theo người bên ngoài gặp trưởng lão tộc Kỳ Nam lại có tác dụng gì? Những tên du mộc thô kệch này sẽ tin tưởng lời hắn sao? Sẽ tin tưởng nữ nhân của Hám Thiên Thần Quân giả mạo người khác tiến vào để giết chết Đa Mộc Cố rồi giá họa cho hắn? Chỉ sợ hắn còn chưa có nói xong cũng đã bị con voi lớn Kỳ Nam tức giận giẫm thành thịt nát!

Người bên ngoài lại hô một lần, không nghe thấy Khánh Kị trả lời thì cũng có chút không kiên nhẫn.

Đầy tớ đứng ở một bên rụt rè nói: “Công tử?”Khánh Kị cắn răng: “Đi!” Nếu như Đa Mộc Cố chưa chết, sau khi tỉnh lại tất nhiên có thể chứng nhận hắn trong sạch.Nhưng nếu Đa Mộc Cố đã chết, hắn ở lại chỗ này càng trăm miệng cũng không thể bào chữa. Hắn nắm tay đầy tớ, trong tay đã cầm mở ra một tờ phù chú màu vàng không chút thu hút.Đây là thiên lí phù sau hành trình Đại Tuyết Sơn, hắn dùng số tiền lớn lần thứ hai mua hàng.Hiệu quả dĩ nhiên không có khoa trương như viễn độn ngàn dặm nhưng cũng thuấn gian truyền tống ra ngoài hơn mười dặm, lại không phải nói chơi.

Thành Kỳ Nam không phải là nơi tông phái đóng quân, không có nền tảng thủ hộ nên không ngăn được loại thần thông chạy trốn này.Hắn vừa muốn xé mở phù chú, ánh mắt xoay chuyển, đột nhiên lẩm bẩm nói: “Ta há có thể dễ dàng tiện nghi cho cô ta như vậy?” Duỗi ngón taykhắc trên mặt đất vài cái chữ to:”Người giết Đại Mục Thủ, Xích Ngột Dịch, Ninh Tiểu Nhàn – Ẩn Lưu!” Sau đó, hắn mới xé mở lá bùa. Trong căn phòng ánh sáng vàng chợt lóe, hai người biến mất không thấy gì nữa.

Tuy hắn chạy thoát nhưng lời nhắn lại này chỉ cần để cho người khác thấy được, tất nhiên sẽ chôn trong lòng mầm móng hoài nghi.Cuộc sống còn dài mà, ai có thể bảo đảm hạt mầm đó sau này nhất định không có cơ hội nẩy mầm chứ?

Đáng tiếc hắn đi được quá gấp, không thấy được con trâu yêu bị hắn đánh ngất xỉu ném qua một bên lúc này đột nhiên mở mắt, vừa lăn tròn vừa bò dậy đưa chân cọ sạch mấy chữ cái trên mặt đất. Dưới đất là phiến đá lót đường, sau khi hắn cọ xong lại đứng lên, ai cũng không nhìn ra cái gì. Người bên ngoài hô lần thứ ba cũng phát giác không đúng, cuối cùng đẩy then cửa vọt vào nhìn chung quanh một cái lạnh lùng nói: “Khánh Kị công tử đâu?”

Đầu trâu yêu kia vừa vuốt vuốt đôi mắt lim dim, ngu ngơ nói: “Ta, ta không biết…”

. . . . . .

Tối nay gió rất nhẹ, ánh trăng như nước, khiến thảo nguyên Thương Mang đều nhuộm một tầng sương trắng bạc. Đây chính là ban đêm thích hợp nhất để đám yêu quái hút lấy ánh trăng.

Khánh Kị vốn có khuôn mặt bạch ngọc, dưới ánh trăng chiếu rọi vì mất máu mà sắc mặt càng lộ vẻ trắng bệch. Dựa theo thiết lập vốn có, thiên lí phù làm hết phận sự truyền tống vứt hắn vào trong một sân cỏ khô cách mười ba dặm ở phía đông bên ngoài thành Kỳ Nam.

Từ nơi này ngự khí mà đi, đám con cháu đệ tử Kỳ Nam Tông kia hẳn không đuổi kịp rồi. Tạo hóa rất công bằng, khuyết điểm và ưu điểm của voi lớn đều rất rõ ràng. Nên sân nhà của bọn họ ở trên mặt đất, thân thể cồng kềnh như vậy muốn bay lên trời cũng là một khiêu chiến.

Hắn lần này ra trận không thuận lợi, vốn việc Kỳ Nam Tông gia nhập liên minh phía bắc có thể coi như chắc chắn, như vậy mùa hè này trong đám yêu binh đánh sâu vào phía bắc rất có thể sẽ gia nhập những bóng dáng to con này. Kết quả chuyện này trực tiếp bị quấy nhiễu rồi, như vậy sau khi trở về liên minh phía bắc, địa vị của hắn cũng sẽ giảm xuống không ít.Song chuyện này không làm khó được hắn, chỉ cần thêm chút thời gian nữa…Hắn mang theo đầy tớ, đầy bụng tâm sự đi ra khỏi phòng nhỏ của sân cỏ, lại thấy phía trước có một bóng dáng quen thuộc đang dựa đống cỏ khô, ôm cánh tay nhìn hắn.Chính là Phó Vân Trường đã biến mất hơn một canh giờ.

Khánh Kị trong lòng thở phào nhẹ nhõm.Âm Cửu U phái phân thân này ở bên cạnh hắn vẫn luôn có thực lực rất mạnh, có thể thay hắn giải quyết rất nhiều chuyện. Có hắn ở bên người an toàn của bản thân sẽ không phải lo lắng nữa. Hắn tiến ra đón, trách cứ nói: “Sao đi lâu như vậy, ta còn tưởng rằng ngươi bị nàng ta nhận ra được. . .”

Vừa nói tới đó tiếng lại dần nhỏ đi, chỉ vì hắn thấy hai mắt Phó Vân Trường, cặp mắt kia đỏ rực nhìn thẳng hắn, bên trong tràn ngập cừu hận thấu xương. Mặc dù còn duy trì tư thế dựa, trong bóng đêm người này vừa nhìn lại tràn đầy vẻ thô bạo uy hiếp, giống như hận không thể xé nát Khánh Kị mà nuốt sống vào bụng.Cuộc đời Khánh Kị chứng kiến qua rất nhiều ánh mắt cừu hận nhưng trực tiếp như thế, hung ác như thế,nhìn thẳng hắn như vậy lại rất ít thấy.Chẳng lẽ…? Trong lòng hắn rầm một tiếng, nhớ tới một kết luận không thể nhất: “Ngươi là ai!”

Phó Vân Trường cười: “Ngươi không biết ta là ai? Ngươi để cho yêu vật kia giết huynh đệ của ta, tiến vào thức hải ta, khống chế lời nói hành động của ta. Hiện tại ngươi lại còn nói, ngươi không biết ta là ai!”

Khánh Kị da mặt khẽ nhăn, thất thanh nói: “Ngươi chính là Phó Vân Trường? Điều này sao có thể! Ngươi không phải là . . .”

“Ta không phải là bị trấn áp ở chỗ sâu nhất trong thức hải của chính mình, căn bản không có sức chống cự yêu vật kia sao?” Phó Vân Trường gằn từng chữ: “Rất đáng tiếc, ta lại lần nữa tìm về quyền nắm trong tay thân thể này. Hiện tại, chúng ta tới tính toán thật tốt sổ sách nhé!”

Phân thân Âm Cửu U cư nhiên bị người này đuổi ra khỏi thức hải? Đối với Khánh Kị biết rõ lai lịch phân thân Âm Cửu U mà nói, việc này giống như nghe nói một đứa trẻ ba tuổi đánh thắng đại lực sĩ.Ở mặt trước hồn tu mạnh mẽ, đa số hồn lực của người tu tiên đều lộ vẻ yếu ớt hơn rất nhiều.Hắn cũng không ngốc, Phó Vân Trường có thể thoát khỏi vây khốn đã nói lên nhất định có sức mạnh bên ngoài tương trợ.

Khánh Kị lấy lại bình tĩnh, ổn định tâm tư hỗn loạn trong lòng cười lạnh nói: “May mắn thoát khỏi vây khốn còn không nhân cơ hội cao bay xa chạy, ngược lại đến tìm cái chết sao?” Hắn đã có tu vi Phản Hư hậu kỳ, Phó Vân Trườngkém hắn rất nhiều.

Phó Vân Trường lại cười đến sung sướng: “Ta đánh không lại ngươi. Chỉ có điều, việc này còn có người khác chờ thu thập ngươi đấy?” Trong khi Khánh Kị nghi ngờ do xét, phía sau đống cỏ khô không tiếng động âm thầm đi ra một người. Người này mặt mũi nguội lạnh, cả người đều tản ra hơi thở người lạ chớ tới gần.

Khuôn mặt này thoạt nhìn có chút nhìn quen mắt, con ngươi Khánh Kị chợt co rụt lại. Trí nhớ của hắn rất tốt, vừa nghĩ lại đã nhớ tới: “Ngươi, ngươi là đầu kỳ thú bên cạnh Ninh Tiểu Nhàn!”

“Là ta.” Đồ Tẫn nhếch nhếch miệng, hiển nhiên không có gì kiên nhẫn: “Ngươi thúc thủ chịu trói hay muốn ta ra tay đánh ngươi tới khi đưa tay chịu trói?” Tộc Thiên Hồ thông minh lại rất giảo hoạt nhưng lại không phát triển vũ lực, đây là nhận thức chung của rất nhiều người.

Khánh Kị ánh mắt lóe lên một cái, lại không nói chuyện, chẳng qua đứng thẳng người, tay phải bắt đầu có ánh sáng rực rỡ lóe lên.

“Chọn thứ hai sao? Quả thực hợp ý ta.” Đồ Tẫn bĩu môi, cả người xương cốt bắt đầu phát ra tiếng vang mảnh mà dày: “Nữ chủ nhân của chúng ta vẫn luôn có khoản sổ sách chưa tính với ngươi, hôm nay do ta làm thay đi.”

#####

Toàn thành thành Kỳ Nam lần nữa lâm vào trạng thái ồn ào.

Để đề phòng Khánh Kị núp ở trong thành, Kỳ Nam Tông phái người ra lục soát từng nhà, phải gọi là gà bay chó chạy. Thuận theo liên hiệp mấy vị trưởng lão gửi đi giấy thông hành, các đội ngũ trú đóng ngoài thành Kỳ Nam cũng chia đầu hướng ra phía ngoài tiến hành tìm kiếm kiểu mạng nhện.Chỉ có rất ít người biết, bọn họ nhất định tốn công vô ích.

Bên ngoài vẫn một mảnh người ngã ngựa đổ, Phó Vân Trường cũng đã ngồi trong dịch quán thương nhân, trong chén trà trước mắt rót đầy trà sữa tươi nhất và cũng thơm nhất. Quần áo của hắn và Đồ Tẫn đều có nhiều chỗ tổn hại, trên người Đồ Tẫn càng có nhiều chỗ vết thương bị ăn mòn thấy xương đang từ từ khép lại.

“Đại công tử thiên hồ quả nhiên không phải chén đèn dầu đã cạn.”Lúc Ninh Tiểu Nhàn thấy hai người bọn họ còn lấy làm kinh hãi, kết quả Đồ Tẫn nói: “Hắn đạo hạnh xa không bằng ta, cơ quan thủ đoạn ùn ùn, thật sự cực kì giảo hoạt.” Nếu không phải hai bên chênh lệch cảnh giới không chỉ kém một bậc, mà hắn vẫn là người hồn tu, nói không chừng lần này Khánh Kị thật sự có thể chạy thoát.

Phó Vân Trường lại lẳng lặngngồi, Ninh Tiểu Nhàn ngồiđối diện hắncũng không thúc giục hắn. Cho đến khi trong chén không còn chút hơi nóng bốc lên, hắn mới chậm rãi mở miệng nói: “Ninh Tiểu Nhàn, ta thật sự không muốn nhìn thấy ngươi. Mỗi lần tiên phỉ gặp gỡ phiền toái đều có liên quan tới ngươi.” Bên cạnh sắc mặt Đồ Tẫn lạnh lẽo, hắn cười khổ nói: “Nhưng lần này vẫn nhận ân tình của ngươi. Nếu không cuộc đời này ta sẽ không còn cơ hội tìm Khánh Kị báo thù rồi.”

Sau khi Phó Vân Trường và Đồ Tẫn bắt được Khánh Kị thì tháo rời hai cánh tay hắn ta. Hắn hận không thể đốt ăn thịt tên thiên hồ này. Nhưng người là Đồ Tẫn ra tay bắt được, nói nữ chủ nhân lưu hắn có tác dụng, sao hắn có thể vượt quá chức phận?

Miệng thanh tú của nàng hơi nhếch: “Lưu hắn một mạng là được. Chỉ có điều các ngươi xưa nay cùng hắn nước giếng không phạm nước sông, sao hắn lại tìm tới tiên phỉ chứ?”

Bàn tay Phó Vân Trường nắm ghế dài đều nắm thật chặt, mới chậm rãi nói ra.Hóa ra bốn năm trước Khánh Kị ở Đại Tuyết Sơn bị Ninh Tiểu Nhàn và tiên phỉ thiết kế bị bắt sau đó bị giao tới trong tay Mịch La, lại được phân thân Âm Cửu U giải cứu chạy thoát. Hắn tâm cao khí ngạo, sao nhịn được khẩu khí đó chứ? Sau khi cẩn thận điều tra, rốt cục tra ra thân phận tiên phỉ.

Ninh Tiểu Nhàn dựa lưng vào cây to Ẩn Lưu, Hám Thiên Thần Quân vào bốn năm trước ngang trời xuất thế, Khánh Kị tất nhiên biết không làm gì được nàng. So sánh với Ẩn Lưu, tiên phỉ chỉ là một đám ô hợp nay đây mai đó khắp nơi. Nếu ngươi là Khánh Kị, ngươi sẽ chọn ra tay với người nào? Không nói cũng hiểu.

Từ đó, tiên phỉ đã sa vào đuổi giết của Khánh Kị, đội ngũ cũng chầm chậm suy tàn. Vốn bọn họ ở khu Tây Nam của Nam Chiêm Bộ Châu trôi qua như cá gặp nước, tiếc rằng chọc tới chính là một trong hai huynh đệ thiên hồ dùng trí giảo hoạt được ca ngợi, rất nhanh lâm vào bị động. Cuối cùng Phó Vân Trường dựa vào kinh nghiệm phong phú, còn có thể mang theo mọi người trốn đông trốn tây nhưng huynh đệ bên cạnh từng người từng người không có.

Mấu chốt nhất chính là hiện tại hắn đã có con nối dõi, không bao giờ giống như năm đó không chút kiêng kỵ. Lần này nội bộ tiên phỉ có người khuất phục, mà không biết Khánh Kị từ chỗ nào biết được địa điểm mẹ con Thanh Nhi lẩn trốn, lấy tính mạng con trai nhỏ ba tuổi uy hiếp mới cuối cùng khiến Phó Vân Trường không thể ẩn núp nữa.

Sau khi hắn bị bắt về, phân thân Âm Cửu U chiếm cứ thân xác hắn, tất nhiên cũng đọc trí nhớ của hắn, rõ như lòng bàn tay về việc qua lại và kết giao của tiên phỉ và Ninh Tiểu Nhàn. Lúc này Khánh Kị mới tính toán lưu lại Phó Vân Trường để ngày sau lấy thân phận Phó Vân Trường đến xò xét nàng. Vô cùng may mắn người này vẫn còn chưa quyết định muốn đối phó Ninh Tiểu Nhàn như thế nào? Bởi vậy thần hồn của bản thân Phó Vân Trường bị trấn áp dưới đáy thức hải, đợi ngày sau hoặc có thể phát huy công dụng nào đó.

“Yêu vật kia thao túng thân thể của ta, từng bước từng bước giết chết các huynh đệ.” Phó Vân Trường đang nhìn hai tay mình, giọng nói đều có mấy phần run rẩy: “Đầu của Hòa Lão Tứ vẫn do ta tự mình bóp vỡ. Ta lúc ấy chỉ cầu chết đi, đáng tiếc thần hồn bị trấn áp, thân thể bị đoạt, ngay cả chết đều không chết được.”

 

 

 

 

 

Discussion5 Comments

  1. Khánh Kỵ kỳ này thảm rồi. Ninh Tiểu Nhàn và Trường Thiên bố trí cạm bẫy cho hắn bước vào mà không có cách nào phản kích. Trực giác giúp Khánh Kỵ nhiều lần cảm nhận được nguy cơ và thoát hiểm ab toàn. Nhưng kỳ này thì hắn bị Đồ Rẫm bắt lại rồi. Tội nghiệp Phó Vân Trường chưa chết nhưng chính tay hắn bị phân thân của Âm Cửu U dùng giết huynh đệ mình.
    Cảm ơn editors

  2. TT ra tay dọn dẹp quá sạch sẽ rồi. Tổ linh cũng không thể tái diễn mọi chuyện đã xảy ra. KK giảo hoạt nhưng làm sao có thể thoát khỏi tay tt ca đây. Thủ đoạn nhưng vẫn chưa bằng TT ca được. Lần này KK rơi vào tay TN thì xem như xác định rồi nhé haha muốn xem ĐT tra khảo tên này quá
    Cảm ơn edictor

  3. Khánh kị bị mất 2 tay cũng coi như thảm.vẫn được giữ lại mạng cho kế hoạch sau sao nhỉ.chỉ khổ tiên phỉ của phó vân trường tự tay mình giét đồng đội.mà bản thân lại bất lực.k biết cob cái của phó vân trường sao rồi sống hay chết nữa.đây là cơ hội cho xĩh ngột dịch có thể thuận lý thành chương lên đại thủ mục nhỉ.
    Thanks editor.chờ chương tiếp ;69

  4. Khánh Kỵ sao bao lần trốn thoát trong gang tất thì cuối cùng cũng rơi vào tay Nhàn tỷ rồi, để xem ngươi làm sao trốn thoát được bàn tay của TT ca, lại chưa nói ngươi đánh chủ ý lên Nhàn tỷ, thì có thể biết được hủ dấm chua TT sẽ đối phó với ngươi “nhẹ nhàng” như thế nào rồi đó
    Phó Vân Trường cuối cùng còn sống, mừng ghê, cứ tưởng là đã bị giết nhưng chỉ mới bị chiếm cứ linh hồn thôi, thấy tội ôg này, tự tay giết chết bạn bè của mình,
    Cảm ơn các bạn đã edit ạ

  5. Đau lòng thay cho bạn Vân Trường này mà. Giờ sống là phải dằn vặt mãi, sẽ thành tâm ma cho sau này tu luyện mất. Nhàn tỷ giúp người cũng thành hại người nha

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: